Kênh Truyện, Đọc truyện online, truyện teen full hoàn thành, truyện gay full, tiểu thuyết full
Kênh Truyện »

Đọc Truyện

»

Ngày Trôi Về Phía Cũ (Anh Khang)



17:13

Ngày Trôi Về Phía Cũ (Anh Khang)


+ Người Đăng: admin
+ Chuyên Mục:

Thơ Tình, Thơ Chế


+ Xem : 698 Lượt + Điểm Rating : Điểm trên lượt Bình chọn

Ngày Trôi Về Phía Cũ (Anh Khang)

Tổng Số Bài Đăng: 43

1 2 3 ... 8 9 »
admin
# 1 ~admin - Admin
✿ Ngày đăng: 17:14 - 10/08/2015
TRẢ LỜI ~Thích 0 Lượt Thích
↓↓↓↓
Thông tin tác phẩm:

Tên sách: Ngày trôi về phía cũ

Tác giả: Anh Khang

Thể loại: Tản văn

Giới thiệu sách:


Với “Ngày Trôi Về Phía Cũ”, dường như đọc một lần vẫn là chưa đủ. Cảm giác vấn vương bởi từng câu chữ không ngừng thôi thúc đôi tay lần giờ từng trang, đắm chìm trong đó thêm một lần nữa.

Những mẩu truyện ngắn ngủi nhưng làm đọng lại trong lòng người đọc cảm xúc vô vàn. Đâu đó, thi thoảng giữa các con chữ ta lại bắt gặp một mảnh xúc cảm của riêng mình. Những câu chuyện day dứt và xót xa về một thời quá khứ đã lỡ trôi tuột khỏi tầm tay. Những mảnh ghép tình yêu không thành hình, chỉ có thể nhuộm thắm nỗi buồn, vùi chôn về một ngày xưa cũ.

Nét hay của sách là ở sự vẹn tròn cảm xúc, rất tự nhiên mà cũng rất chân thành, ngay cả câu chữ cũng chẳng bó buộc nổi. Bạn sẽ yêu từng cách chọn từ rất đắt, từng cách ví von ẩn dụ đầy thú vị - vết thương lòng bị gây ra bởi “lá cây nỗi nhớ trên phố ký ức” cứa vào, hay dí dỏm gọi tổng đài là “người tình chung thủy mãn đời.” Cung bậc cảm xúc của tác giả đã vẽ nên gam màu lãng đãng đầy ưu tư, vẽ nên những cái nhói đau rất thật. Đọc để đồng cảm, đọc để bắt gặp mình trong đó và cũng nên đọc để mạnh mẽ cho một ngày nào đó trong ta trôi về phía cũ.
admin
# 2 ~admin - Admin
✿ Ngày đăng: 17:14 - 10/08/2015
TRẢ LỜI ~Thích 0 Lượt Thích
↓↓↓↓
Bởi yêu em chưa bao giờ là điều dễ dàng

Bỗng một ngày, anh chợt nhận ra mọi thứ đều không dễ dàng cho cả anh và em – kể từ khi bắt đầu.

Em vẫn luôn là một người quá hoàn hảo và đẹp xinh, trong khi những mỹ từ khách sáo nhất mà người khác dành cho anh chỉ dừng lại ở mức “trung bình”. Thế nên, dễ hiểu-anh không phải là mẫu đàn ông mà em có thể thích. Em rất trẻ con, mà anh lại là thằng người lớn chưa trọn vẹn. Để chiều chuộng và quan tâm em sau ngần ấy vết thương lòng trong quá khứ ắt phải cần một vòng tay đủ bao dung và vững chãi - những thứ mà anh cũng không chắc mình có được hay chưa. Em cực kỳ “sáng nắng, chiều mưa, tối đong đưa triều cường” đến mức khó hiểu, khó chịu và đương nhiên khó chiều. Anh tự tin và bản lĩnh bao nhiêu trước đám đông, cho rằng mình thừa thông minh đẻ nắm bắt tâm ý của người đối diện, nhưng lại lúng túng, vụng về và hoàn toàn không đọc được bất kỳ suy nghĩ nào những lúc bên em. Thế nên đôi lần, anh thấy mình thật “vô duyên” (cả nghĩ thuần Việt lẫn Hán Việt) trong mối quan hệ này, cứ lơ ngơ nói những điều hồ như vô nghĩa, trong khi em tinh tướng lườm anh suy xét đầy mỉa mai.

Bởi anh và em đều đã đi qua đủ những thất vọng và nếm vừa cạn hy vọng để không còn tin nhiều vào hiện tại và những cảm xúc chóng vánh chưa gọi nổi tên. Anh biết trong em - quá khứ có một quyền năng mà bất kì ai cũng khó có thể chạm tới để che mờ; cũng như những ngày cũ nơi anh vẫn còn là ưu tiên hàng đầu mà em chẳng màng thay thế. Kỷ niệm xưa như một khoảng sân đầy nắng, gió và tiếng cười trong veo - dẫu trải qua bao lần mưa giông bão giật, vẫn vẹn nguyên yên lành mỗi khi được nỗi nhớ và tiếc nuối hong khô. Ở nơi đó, chúng ta là vô nghĩa trong nhau. Tự mỗi đứa có những kỷ niệm yêu thương để tìm về - mặc cho nỗi đau mà anh và em từng nếm trải có từa tựa giống nhau, thì chúng ta vẫn không thể nào đan hết những muộn phiền xa xưa vào chung tiếng thở dài chia cắt của hiện tại.

Thế nên, anh chẳng thể mảy may buồn lòng khi nỗi nhớ mỗi đêm em gửi về một khoảng trời rất khác - nơi anh không hiện diện bao giờ. Và em, có lẽ cũng chẳng bận tâm những lúc không gần nhau - anh đi cùng ai, anh đang mỉm cười với tin nhắn từ số điện thoại lạ nào… Đôi khi ghen và muốn bị ghen trở thành một thứ quyền quá xa xỉ đối với một công dân gương mẫu chấp hành đầy đủ nghĩ vụ yêu thương như anh.

Bởi yêu em chưa bao giờ dễ dàng, vì anh không muốn chúng ta tự dễ dãi với tình cảm của chính mình - sau ngần ấy sai lầm mà cả hai đều từng vấp phải. Chưa bao giờ anh thể hiện hay cố chứng tỏ rằng đang yêu em thật nhiều, vì anh biết em luôn nằm trong nỗi nhớ của không chỉ riêng anh, mà còn của biết bao người khác đang cố-tỏ-ra-là-rất-quan-tâm-đến-em. Em cũng chưa bao giờ chủ động nói một lời “rót mật” với anh, dù đôi khi tin nhắn giữa đêm vu vơ đến vụn vặt của em đủ khiến anh ôm vào giấc ngủ êm đềm. Nhưng này, chính vì yêu em chưa bao giờ là một điều dễ dàng, nên anh xin em hãy bắt đầu bằng một điều không mấy khó khăn trước nhé. Điều đó được gọi là “niềm tin”. Vậy nên, em tin đi nhé, bởi phía cuối con đường, anh vẫn sẽ đứng đợi bằng tất cả sự dành dụm yêu thương, để là một chốn bình yên cho riêng em trở về…
admin
# 3 ~admin - Admin
✿ Ngày đăng: 17:14 - 10/08/2015
TRẢ LỜI ~Thích 0 Lượt Thích
↓↓↓↓
Mùa đông trốn nắng

Sài gòn những ngày mưa, khó khăn lắm mới đón được một chút nắng, khó khăn lắm mới sưởi lòng bớt lạnh. Thành phố tám triệu dân của xứ sở nhiệt đới này mấy khi có mùa Đông, nhưng với những kẻ yêu nhau thì chỉ một chút giận hờn xa cách đã đủ để thấy gió buốt tràn về và thắt lòng tự hỏi: “Tìm đâu chút ấm bây giờ? Và tìm đâu những cảm giác ngày xưa?”

Biết lòng mình cũng chết khô với những giận hờn vu vơ của tình yêu đã qua mùa yên ổn. Như trò trốn tìm của hai mùa Mưa - Nắng, của tiết trời Hạ - Đông, anh lầm lũi như mưa cứ rơi và giấu tan mình vào đất, em vô tư như nắng cứ dáo dác soi tìm mà chẳng khi nào thấy được anh. Không hiểu nhau nên muôn đời không thể là của nhau…

Có bao giờ mỏi mệt vì trò chơi cút bắt chẳng khi nào chạm mặt? Chắc là không đâu, vì yêu thương thì có bao giờ biết mỏi mệt. Nhưng biết ngán và nản, ai đó ạ! Trốn tránh chỉ càng làm khoảng cách thêm xa, làm mùa đông thêm lạnh, làm nắng thêm rát lòng. Anh đã từng sợ khi chia tay “khuôn mặt em lạnh”, còn nhớ không? Nhưng sợ hơn là khi gần nhau mà “khuôn mặt vẫn lạnh”, vẫn dửng dưng, vẫn im lặng, nhỉ?

Cả hai cùng sợ, nhưng sao đứa nào cũng mặc cả với cái Tôi ương bướng để rồi co ro trong nỗi cô đơn và tủi phận riêng mình.

Nhớ đến những câu thơ của cô bạn thân viết từ những ngày ngôi trên ghế giảng đường, bỗng ước gì lòng còn đủ trong và hồn còn đủ trẻ, để làm thơ cho ai đó hiểu những lần khuất của yêu thương.

Con thú biết giấu mình giữa đại ngàn sẫm tối
Bởi tên bay không có một trái tim
Chiếc lá biết giấu mình trong một tiếng rơi êm
Bởi gió qua vô thường biết đâu ngày mang lá về nguồn cội
Giọt sương nhỏ nhoi biết giấu mình nông nổi
Bởi mặt trời không còn chút lòng cho sương được hồi sinh
Em biết giấu mình dệt nỗi nhớ lung linh
Bởi vì anh không hiểu
[Nỗi sợ - Di Kha]


Hình như anh cũng có lần hát: “Trong câu thơ của em, anh không có mặt”. Ừ, muôn đời là thế, phải không em? Em mải mê về những điều đã qua, về một anh-của-ngày-xưa-dại-khờ-và-nông-nỗi nhưng yêu em. Còn anh hôm nay bộn bề trong lo toan và hối hả, đi tìm những phù phiếm cho vừa lòng mong muốn của em, rồi chợt nhận ra tình thương xưa đã quên mất tự bao giờ.

Sao không thể vì nhau mà quên đi những trắc trở của cuộc sống thường nhật? Sao không thể vì nhau mà hiểu rằng đằng sau những lời nhẹ tênh vô tình là hàng ngàn mũi nhọn cứa hằn lên ngày xưa? Sao không thể vì nhau…? Sao không thể…?

Để mùa Đông trốn nắng

…cho đến tận bao giờ…?
admin
# 4 ~admin - Admin
✿ Ngày đăng: 17:14 - 10/08/2015
TRẢ LỜI ~Thích 0 Lượt Thích
↓↓↓↓
Đừng dại dột tạo thành những thói quen

Em ít khi nào cho anh được đưa đón – cái quyền và nghĩa vụ tối thiểu của những người đang yêu. Em bảo rườm rà, cả hai lớn rồi, đủ hiểu tình cảm của người còn lại dành cho mình thế nào nên cần chi những biểu hiện lấy lòng vụn vặt như chờ đợi rước nhau. Với em, đôi lúc đó còn là sự phụ thuộc. Nhưng mỗi khi đi cùng nhau qua những ngã đường lộng gió, vòng tay em lúc nào cũng ôm anh thật chặt và bờ vai anh luôn ấm áp bởi khuôn mặt em tựa vào phía sau mình bình yên.

Hiếm khi điện thoại anh rung lên những tin nhắn chúc ngủ ngon hay tinh mơ chào ngày mới. Em cho rằng thật trẻ con và “phá đám” giấc ngủ của nhau, khi hai đứa đều làm việc trong những môi trường áp lực cao nên thiếu ngủ đã trở thành trầm kha, huống hồ là bật dậy gửi hay đọc tin nhắn. Với em, đôi lúc đó còn là sự giao đãi. Chỉ những khi bên anh, em mới trân trọng từng khoảnh khắc trải qua với người đang hiện diện kề cận mình – chứ không phải một tin nhắn máy móc của thứ công nghệ viễn thông nối gần những người ở xa và đẩy xa những người rất gần.

Cũng chẳng khi nào hai đứa nhất thiết phải gặp nhau mỗi ngày cho đúng nghĩa “hẹn hò” kiểu những cặp đang yêu. Anh và em sẽ phì cười khi chứng kiến những đôi tình nhân đều đặn mỗi tuần bảy ngày hẹn nhau như một quán tính, dù sau đó chỉ để lặng im nhìn người đối diện rồi lúng túng hỏi han “Đi đâu bây giờ?”. Với em, đôi lúc đó còn là bổn phận cố làm cho tròn. Nhưng đôi khi anh lại bất ngờ thấy em lẳng lặng chuẩn bị sẵn bữa tối rồi mang đến công sở vì biết hôm đó anh phải làm việc đến tận khuya. Chẳng cần một cuộc hẹn hò, vậy mà vẫn đủ đầy những nụ cười hạnh phúc, những ngón tay đan dịu dàng và những lời thầm thì thương nhau. Bên em, anh hiểu được rằng hạnh phúc hữu hình trong những bất ngờ hơn là những ràng buộc về tình cảm gắn bó đến thường trực.

Vì tất cả những hành động ân cần đến thân thương kia sẽ chóng thành thói quen dễ dãi, nếu chúng ta cứ nhận lấy vô tội vạ từ phía nhau. Cả khoa học còn chứng minh não bộ con người sẽ tạo thành quán tính khi một việc gì được lặp đi lặp lại hai mươi mốt lần liên tục. Mà em thì lại chẳng bao giờ muốn tình cảm trở thành thói quen. Nói đúng hơn, em không muốn chúng ta dại dột tạo cho mình những thói quen khó bỏ, để lỡ sau này phải rẽ hai ngã không chung đường, em biết làm gì để khỏa lấp những khoảng trống thường nhật anh đã từng làm những ngày còn yêu? Chẳng phải em thiếu niềm tin, cũng không do anh chóng chán cạn lòng, chỉ là con đường phía trước còn quá dài rộng để gánh vác sức nặng của hai tiếng “thói quen”. Rồi em biết tựa vào đâu khi không còn được đưa đón nếu trót quen vào sự có mặt của anh mỗi khi bước chân ra những ngã đường tất bật. Và khi không nhận nữa những tin nhắn trìu mến, liệu giấc ngủ của anh có tròn đầy nếu cứ thao thức đợi chờ một điều mơ hồ không rõ từ điện thoại đã lâu rồi không còn hiện số máy quen. Lòng sẽ chỏng chơ thế nào nếu một ngày thói quen đã thành nếp sống, mà người thương cũ thân quen đã không còn bên cạnh…

Đừng dại dột tạo thành những thói quen, khi mà chính chúng ta còn đang chưa biết sẽ duy trì được điều đó trong bao lâu.
admin
# 5 ~admin - Admin
✿ Ngày đăng: 17:14 - 10/08/2015
TRẢ LỜI ~Thích 0 Lượt Thích
↓↓↓↓
Chúng ta lao vào nhau trong một nỗi chia lìa

I.

Như hai đường thẳng song song bất chợt gặp phải hiệu ứng của ống kính fish-eye nên lập tức bị bẻ cong trong thoáng chốc – chúng ta gặp nhau nơi giao điểm tình cờ của lần đầu và duy nhất ấy.

Anh không thể gọi em là “người yêu”, và em cũng chưa một lần nắm tay anh thật chặt mỗi khi vội vã băng qua những con đường tất bật dễ lạc nhau. Dễ hiểu, bởi chúng ta chưa bao giờ yêu nhau theo đúng nghĩa trọn vẹn nhất của thứ tình cảm thiêng liêng này. Nhưng không có nghĩa là anh không dành một góc rất riêng trong trái tim để thương em bằng hết sự dịu dàng, cũng như đâu đó trong nỗi nhớ của em vẫn đã từng có anh lưng chừng hiện diện… Có điều, bằng ấy vẫn chưa đủ, chưa bao giờ đủ cho cả anh và em – những đứa trẻ cạn nghĩ luôn huyễn hoặc mình trong mớ hỗn độn cảm xúc bấp bênh và bất khả tư nghị.

Ngay từ khi bắt đầu, chúng ta đã suy diễn sẵn hàng trăm lý do để buông tay nhau – để lỡ đến khi cảm thấy những bình yên nhợt nhạt này bị khỏa lấp – tự khắc, anh và em sẽ biết “Đã đến lúc chia lìa”…

Có những tình yêu để đi tìm niềm hạnh phúc trọn vẹn và cái kết đẹp đến tận vô cùng. Nhưng cũng có những tình yêu chỉ để nhận ra rằng chúng ta không thể thuộc về nhau, dù đều hiểu trong trái tim mỗi đứa vẫn đập khẽ khàng khi buộc phải quay lưng bỏ lại những kỷ niệm vừa mới thành hình phía sau mình… Tình yêu của những người dưng trót lỡ nặng lòng vì nhau.

1 2 3 ... 8 9 »
Name *:
Email:
Code *:
ĐĂNG NHẬP
Đăng Ký | Đăng Nhập
Login:
Password:

Kênh Truyện
CHỨC NĂNG

BXH TRUYỆN HOT
TRUYỆN NGẪU NHIÊN
TRUYỆN FULL
CopyrightKênh Truyện © 2011 - 2017Kênh Truyện - In Sách Truyện Theo Yêu Cầu
Powered by uCoz -Giao diện Mobile

DMCA.com Protection Status