Hai tuần sau, kể từ hôm đưa Duệ lên chùa tĩnh tâm và ăn chay niệm Phật, tự dưng Tú lại hay có cảm giác bất an. Gã sợ đêm tối và sợ những tiếng động khe khẽ lúc nửa đêm. Có lúc tiếng động ấy như tiếng khóc than, có lúc như tiếng gió quất vào mái ngói nghe ràn rạt, ràn rạt. Trời vừa se sẽ một chút mưa phùn. Tháng Giêng, Hai, quê Nga tấp nập hội hè, những lúc về bên Nga gã không còn cảm giác sợ hãi và ám ảnh. Phải chăng tình yêu là bến đỗ bình yên?
Nhưng, kể ra điều này có lẽ mọi người sẽ nghĩ gã hèn nhát. Điều đầu tiên gã phải thú nhận rằng gã quan tâm tới Duệ, đưa Duệ lên chùa để nghỉ ngơi còn mang một ý nghĩa ích kỉ cá nhân, gã sợ gã sẽ đánh mất tình yêu của Nga thêm một lần nữa. Nga yếu đuối mỏng manh nhưng Nga sẽ không tha thứ cho gã nếu gã lại dính líu đến đàn bà.
Nhưng vào chùa được khỏang ba tuần thì Duệ bỏ trốn. Gã nằm trong đêm tối như nghe thấy giọng hát tức tưởi vọng về xé ruột. Mưa phùn, đàn bà và đêm đen bủa vây gã. Gã lao đi tìm tiếng khóc trong vô thức. Bỗng dưng gã sợ tiếng khóc ấy sẽ lịm đi trong đêm, bởi người đàn bà đau đớn, buồn tủi mà không khóc được nữa thì coi như cuộc đời người đàn bà ấy đã tắt lịm niềm sống. Hoặc người đàn bà ấy sống cuộc sống của thực vật, chỉ biết rì rào những tán lá hanh hao lúc thu về.
Gã tìm thấy Duệ. Không một mảnh vải che thân. Duệ nằm vật ra cỏ, cỏ màu xanh còn thân Duệ trắng nõn nà. Duệ bảo:
- Không ở chùa nữa đâu.
Gã bảo:
- Thế không ở chùa thì ở đâu?
Duệ đáp:
- Ở dưới dòng sông này.
Duệ đi ra sông, để thân thể chìm dần, chìm dần trong nước. Khi gã nhận ra Duệ đang tìm đến sự thanh thản cuối cùng của cuộc đời, gã lao xuống để kéo Duệ lên. Cuộc giằng co giữa lý trí và bản năng, nước sông lạnh ngắt, ánh trăng dan díu hắt những tia vàng rực rỡ như dát ngọc. Cơ thể đàn bà thật kì lạ, lúc khỏa thân dưới nước nhìn ai cũng đẹp.
Gã ôm ghì lấy Duệ. Duệ giằng ra khỏi vòng tay thương hại của gã, nước vỗ vào bờ ì ọap, ì oạp đòi Duệ về. Gã nhất quyết bỏ mạng nơi đây chứ không chịu nhường Duệ cho con trai thần sông. Các vị thần đa thê đa thiếp, về đấy rồi Duệ cũng sẽ khổ. Duệ nằm im lặng trong vòng tay gã, cơn điên dại qua đi, Duệ lại trở về với vẻ đẹp mặn mòi của người đàn bà một con. Gã nằm ghì trên người Duệ, để giấu vẻ đẹp thân thể của Duệ khỏi ánh trăng đang tham lam liếm láp. Gã cũng cởi bỏ bộ quần áo ướt đẫm nước sau một hồi vật lộn và giằng co với Duệ, chính cái vỏ hình thức ấy mà bất cứ ai nhìn thấy trang phục của gã cũng phải trầm trồ bởi vẻ trí thức, lịch lãm thư sinh, đúng mác con nhà giàu.
Và gã đã làm chuyện ấy với Duệ không phải vì thương hại, không phải vì gã là đàn ông mà là vì một tình yêu cũ kỹ ở tận đâu đâu bỗng chốc ùa về. Lần nào làm tình với Duệ gã cũng đều cho tinh trùng vào, điều ấy khiến Duệ thấy mãn nguyện hơn những người tình trước. Bọn họ dùng bao cao su, xuất tinh ra ngoài vì sợ Duệ sẽ mang thai và chính Duệ sẽ dùng cây kéo khổng lồ mà thường ngày Duệ vẫn dùng để làm việc kiếm tiền, và cắt bào thai ruột thịt của họ ra thành nhiều mảnh linh hồn thơ dại.
Duệ nhiều lần cười khẩy lũ đàn ông. Duệ không có ý định mang thai nữa. Nên đã từ lâu, Duệ đặt vòng tránh thai. Lúc gặp Tú, khao khát làm mẹ lại thổi bùng trong ý thức của Duệ. Nhất là từ khi Phương Nhi, đứa con duy nhất của Duệ, trở thành một linh hồn của thế giới xa xăm. Duệ không thể nói chuyện với con, không thể nắm tay con, không thể đưa con ra bến xe đi dã ngoại, không thể hôn con trước khi ngủ. Duệ bị số phận đánh cắp tình mẫu tử. Chính vì vậy nên Duệ cần có một đứa con. Gã biết rất rõ rằng mọi sự đánh đổi đều có cái giá của nó. Nhưng gã không thể bỏ mặc Duệ với ý nghĩ về cái chết dồn đuổi tới chân tường. Gã sẽ nói gì với Nga về sự phản bội khủng khiếp này? Điều ấy còn phụ thuộc vào sự bao dung của một người phụ nữ.
Duệ mang thai được hai tháng, Duệ quyết định rời xa gã bằng chuyến tàu đêm lên tận Lào Cai. Duệ không nói với gã Duệ đi đâu, tám tháng sau gã mới được biết khi Duệ nhắn tin về, Duệ đã sinh một bé gái rất xinh xắn, dễ thương, tên là Tú Linh. Duệ sống ở Lào Cai cùng cô gái giúp việc của Duệ ngày xưa, mở cửa hàng bán thuốc và khám chữa bệnh cho sản phụ, không nạo hút thai nữa.
Gã mừng cho Duệ, cầu bình yên cho Duệ và cô con gái Tú Linh mà gã chưa một lần biết mặt. Duệ không để lại cho gã một dòng địa chỉ nào, sợ làm tổn thương đến cuộc sống mới của gã. Người đàn bà chín muồi như Duệ sẽ không bao giờ gã quên được. Nhiều lúc ở bên Nga, gã vẫn nghĩ về cơ thể trắng nõn nà của Duệ trên bãi cỏ xanh ngăn ngắt. Gã đã nằm trên cơ thể Duệ để giữ Duệ ở lại với cuộc đời này nhưng cuối cùng gã lại không giữ được bản thân mình. Nga đôi lúc hờn trách vì gã như một kẻ mất hồn, không buồn, không vui và không suy tính điều gì cả.
Giải đen bằng gái là chuyện cũ rích và muôn thuở. Lần này Sang không muốn để đàn bà len lỏi vào tâm trạng của hắn nữa. Hắn ngồi xuống cà phê trên đường Nguyễn Du. Quán cà phê 71 nằm ngay ngã tư giữa phố Yết Kêu và Nguyễn Du, giá đắt khủng khiếp nhưng lúc nào cũng đông khách. Không gian của quán bao trùm bởi màu xanh xà cừ sum suê lá. Phin cà phê nhỏ từng giọt, từng giọt nhẫn nại, Tú cũng chờ đợi Sang với tâm trạng nhẫn nại như thế. Sang không nói câu gì và không định nói gì nếu Tú không đánh động hắn bằng một câu nói xã giao và cũ rích:
- Dạo này mày vẫn tốt chứ?
- Ừ! Vẫn tốt.
- Công việc có gì mới không? Công ty? Bar? Mấy vụ đâm chém giải quyết đến đâu rồi?
- Chẳng làm sao hết, ông bà già và con Như bị yếu bóng vía nên mất ăn mất ngủ. Ai cũng cầm chắc khả năng tao phá sản, vào tù. Giời ạ! Thời buổi này có ai chê tiền đâu.
- Nhưng cũng không ai liều mạng với đồng tiền như mày đâu đấy. – Tú thận trọng cảnh cáo lối sống liều lĩnh của hắn. Hắn thành dân giang hồ anh chị từ khi nào chẳng rõ, từ khi hắn là boy điếm hay từ khi hắn lấy tiền của đàn bà quá dễ dàng?
Sang nói một câu mà khiến Tú suýt ngã bổ chửng. Hắn bảo lúc ngồi uống cà phê ở đây, không gian thoáng đãng làm đầu hắn chợt nghĩ ra một sáng kiến hay đến lạ lùng. Khi Tú hỏi hay làm sao, hắn ghé sát tai Tú, giọng run run cập rập như thể hắn vừa trúng xổ số độc đắc:
- Tao sẽ mở thêm bar cho dân gay.
Tú đã từng xem trên mạng những đọan phim hạng ba do dân gay đóng. Thực sự gã thấy tò mò kinh khủng vì không biết hai người đàn bà xinh đẹp, hai người đàn ông vạm vỡ kia sẽ làm thế nào để thỏa mãn nhu cầu tâm sinh lý? Bệnh họan? Quái thai của Thượng đế? Không, rõ ràng họ là hai con người rất bình thường, họ đang yêu nhau và đang nồng nàn, cháy bỏng với tình yêu. Tú không ghê tởm dân gay như cũng không dễ dàng ủng hộ cho tình yêu của họ, mặc dù mới đây, trên thế giới đã diễn ra một đám cưới giữa hai chàng trai đồng tính người Nhật Bản và Canada, thu hút không ít ánh mắt tò mò của công chúng. Đối với dân gay, bàn tay, sự va chạm thể xác và dụng cụ tình dục là những thứ kích thích khoái lạc rạo rực nhất. Tú để ý thấy cô gái rên lên khe khẽ khi người tình sục sạo vào chỗ kín bằng ngón trỏ và ngón giữa. Trong tình yêu của dân gay, luôn có một người đóng vai người đàn ông, một người đóng vai người đàn bà.
- Thế dân gay có giống mấy thằng cave đực làm việc ở công ty du lịch và bar của mày không? – gã hỏi Sang với ánh mắt dò xét.
- Giống mà không giống. Vì mục đích của mấy chàng cave đực là phải lợi dụng niềm tin và sự yêu thương của các quý bà. Còn với dân đồng tính nam thì khác, đối tượng của họ là những gã đàn ông to khỏe lực lưỡng nhưng bị bệnh đồng tính. Tao đang chiêu nạp nhân viên qua một room chat của dân gay, được khỏang bốn mươi người. Có thể ban đầu sẽ vắng khách nhưng tao tin bar này sẽ kiếm bộn tiền hơn bar trước.
Đúng là những người kinh doanh, đầu óc luôn nghĩ đến công thức tiền – hàng – tiền. Đàn ông là hàng hóa, đàn ông lưỡng tính cũng là hàng hóa. So với những động mại dâm nữ thì bar và công ty du lịch của Sang kinh doanh mặt hàng đẳng cấp và có tầm nhìn xa hơn rất nhiều.
Có một điều khiến Tú rất tò mò, gã chưa từng thấy Sang yêu bất kì cô gái nào. Gã cho rằng chuyện tình cảm với cô học trò gốc Hà Tĩnh không đến mức đển Sang phải dằn vặt và cay nghiệt với đàn bà đến thế. Sang dửng dưng với gái đẹp đến mức gã phải ghen. Không phải Sang đào hoa hơn gã mà vì hắn nhiều tiền và hắn là ông chủ. Sang quan niệm rằng người đàn bà nào dùng một đồng trong ví của hắn, thì người đàn bà đó chỉ có thể xếp vào diện hàng hóa.
Ngồi ở quán trà đá đợi Nga đi làm về. Ra viện, tập luyện đi lại, về quê là một lọat biến cố lớn trong đời Nga. Trong hàng lọat những biến cố lớn ấy, Tú đều ở bên Nga như lá bùa hộ mệnh. Đang ngồi phì phèo châm điếu thuốc, Tú chợt thấy mấy ông xe ôm ngồi gần đó cười khằng khặc tán phét những chuyện dung tục, bậy bạ:
- Đ.mẹ! Sau cuốc xe ôm này về, đi làm cave cho sướng cái thân. Vừa được nâng niu chiều chuộng, ăn ngon mặc đẹp, mưa không ướt mặt, nắng không đến đầu lại có tiền…
- Thế không sợ công an tóm à? Giọng gã xe ôm kia nửa đùa nửa dọa dẫm.
Ông xe ôm này cũng không phải tay vừa, tỏ ra là một người sành sõi về pháp luật, mắt ánh lên vẻ trâng tráo:
- Này nhé! Thế tôi hỏi ông nhé, đã bao giờ báo chí, truyền hình nói về vụ đàn ông đánh ## chưa? Nước mình gọi là bình đẳng nhưng còn đang tồn tại chế độ phụ hệ vì đàn ông là trụ cột gia đình. Công an tóm cổ đàn ông thì lấy ai bảo ban mấy bà phụ nữ?
Gã xe ôm kia gật gù tán thưởng. Gã vỗ đùi đánh đét một cái rồi ngước mắt sang Tú đang chưng hửng suy tư, đưa chuyện: “Cũng đúng chú em nhỉ?”, Tú mỉm cười gượng gạo.
Nga bây giờ chọn công việc sửa mo rát ở một tờ nguyệt san. Một tháng ra một số nên công việc cũng nhàn. Ngày làm tám tiếng, lương tháng 2.34 x 450 là mức cơ bản. Nghèo nhưng cũng đủ ăn. Mà Nga không đi làm thì Tú cũng sẽ cố gắng làm việc thật tốt để chu cấp cho Nga không phải khổ. Tú đã đi làm trở lại, quay trở về tờ báo lá cải ăn khách của mình.
Cuộc sống cứ đều đều trôi đi nếu một sáng Nga thông báo cho Tú biết Nga đã có thai. Tú cuống cuồng như một đứa trẻ mắc lỗi và sắp bị phạt nặng. Gã còn chưa đưa Nga về giới thiệu với gia đình, bây giờ đùng một cái thông báo cho gia đình biết mình có con với Nga, thế thì khác nào châm kíp nổ và đặt ngay ở bàn uống nước của gia đình gã. Bố gã sẽ xây xám mặt mày, thậm chí còn có thể phải đưa đi cấp cứu vì tăng huyết áp đột ngột; mẹ thì tụt huyết áp và sẽ phải uống gấp một cốc trà gừng để ổn định trở lại. Chị Giang chắc sẽ ngồi gặm vỏ quýt cho thơm miệng. Gặp chuyện gì không hài lòng, chị lại nhăn mũi rên rỉ: “Thối ruột! Phức tạp!”
Nga bảo:
- Em đã ngờ ngợ từ mấy hôm trước, nhưng sáng sớm nay em mới dùng que thử thai, thấy hai vạch màu hồng, chắc rồi anh ạ.
Nói thật, gã cũng thích có con lắm. Nhưng gã cũng sợ Nga không chịu được nhiệt khi tiếp xúc với gia đình mình lần đầu tiên. Mẹ dễ thì rất dễ, thương người thì rất thương người, nhưng riêng chuyện chọn dâu, mẹ hà khắc đến phát sợ.
Hình thức của Nga không chê vào đâu được, nhưng có một điều, Nga cười “hở lợi”. Dân gian gọi là “lộ xỉ”; mẹ bảo con dâu bị tật ở chân tay cũng không đáng sợ bằng việc cười lộ xỉ. Đấy là tính hiệu số mệnh long đong, vất vả, yểu mệnh hay ốm đau. Thêm nữa, mũi Nga rất đẹp nhưng cánh mũi hơi rộng và hơi hếch một chút, nếu tinh ý mới nhận thấy những khiếm khuyết ấy. Mẹ thường bảo: “Đàn bà mà lỗ mũi thông thống thì làm một tiêu mười. Không biết biết kiệm, sau này cứ ra đê mà ở.”
Tú không dám nói cho Nga những trở ngại ấy, sợ Nga tự ái và nản chí. Nhưng gã vẫn quyết tâm đưa Nga về giới thiệu cùng bố mẹ. Đây là lần đầu tiên gã chắc chắn trong chuyện tình cảm với một người, lại là cô gái thôn quê chất phác nên hy vọng bố mẹ có thể yên tâm. Nhưng mọi chuyện xảy ra không ngoài dự đóan của gã; dù không biểu lộ chút phản ứng nào nhưng sau khi gã đưa Nga ra cổng, vừa quay vào là mẹ gọi lại nói ngay. Mẹ nói mẹ không cấm đóan chuyện hôn nhân hai đứa, yêu thì cưới, nhưng lại tiếp lời:
- Nếu con bé đó chưa có thai, mẹ sẽ không chấp nhận đâu.
Gã giật mình hỏi mẹ:
- Ai nói cho mẹ biết Nga có thai?
Mẹ cười, bảo:
- Cổ nổi gân và thở mạnh, da tái xanh, nhìn qua là mẹ biết ngay.
Gã cúi đầu phục mẹ sát đất. Một tháng sau đám cưới của Tú và Nga tiến hành khá trang trọng. Sang bao hẳn một đội ngũ bê tráp là năm thằng cave đực, chẳng lẽ gã lại từ chối. Nhìn chúng làm Tú có cảm giác tởm lợm, buồn nôn. Theo phong tục, đội ngũ bê tráp, nhận tráp trầu cau phải là những nam thanh nữ tú, chưa dựng vợ gả chồng, trong sáng, đẹp đẽ để duyên vợ chồng được bền lâu. Nhưng từ chối đội ngũ của Sang khác nào khinh rẻ công việc của hắn. Bạn bè thôi thì mỗi đứa một phận, miễn là sống tốt với nhau.
Ô tô và tiệc mời bạn bè ở khách sạn, Sang bao hết. Còn tiệc họ hàng nhà Tú thì bố mẹ lo. Đám cưới chi mất một trăm hai mươi triệu. Trong đám cưới, trông Nga như nữ hòang. Trông Nha vẫn lộng lẫy như gái son không thể qua mắt được thằng Sang. Lúc tân lang tân nương qua bàn hắn chúc rượu, mắt hắn nhìn đăm đăm vào bụng Nga, cười ý nhị. Hắn ghét tai Tú, giọng vui vui: “Sướng nhất ông, cưới được trâu mà được cả nghé!”
Sau đám cưới, Tú và Nga vẫn dắt díu nhau lên tận Sapa để hưởng tuần trăng mật. Đó là những tháng ngày sống có ý nghĩ nhất với gã. Bởi những ngày ấy, ám ảnh về quãng đời sống như boy điếm dần lãng quên trong ký ức hắn.
Trong quán bar của Sang, mụ Sương ngồi vắt vẻo trên chiếc ghế cao chừng một mét, bàn tay bẻ gập, tỳ lên cằm nhìn mông lung. Mụ đòi gặp Sang bằng được. Tú ngồi ở góc khuất, phía sau chậu cây cảnh, im lặng nín thở vì sợ mụ Sương nhận ra. Thi thoảng gã vẫn ghé qua bar của Sang xem dạo này hắn làm ăn có ổn không? Cũng là đến để cảm ơn sự chu đáo của Sang cho cái đám cưới của mình. Tú nhắn tin cho Sang: “Mày hẹn gặp bà Sương à? Vẫn chưa dứt được sao?”
Hắn nhắn lại: “Tao đang về, có dan díu gì đâu. Nhưng bà ấy muốn làm ăn chung với tao.”
Tú ngồi đóan già đóan non, làm ăn chung gì giữa hai kẻ một thời già nhân ngãi, non vợ chồng ấy. Chẳng bao lâu, Sang xuất hiện trước cửa, complet xám, giày made in Italia màu nâu sáng. Hắn cười, nụ cười nửa môi. Không biết tự bao tiờ cái cách Sang cười khiến gã tin rằng nụ cười của hắn sẽ hốt ra bạc.
Mụ Sương rạng rỡ khi thấy người tình cũ, không còn nét trẻ con, nai tơ mà thêm vào đấy có chút sương gió phong trần. Mặt hắn sạm đen nhưng quyến rũ, hút hồn giống diễn viên điện ảnh.
- Chào người đẹp! – Sang hào sảng.
Mụ Sương cười, tươi như một đứa trẻ. Người ta bảo đàn bà khi yêu giống như một đứa trẻ hay hờn hay dỗi nhưng mụ Sương lại tắt ngay nụ cười, giọng làm bộ phụng phịu như bị ai bắt nạt:
- Vấp dúi dụi vào ổ điếm nên quên bà già này rồi chứ gì?
Thằng Sang liếc Tú nháy mắt như muốn bảo với gã rằng đây là một vở kịch, hãy xem đi vì vở kịch này có nhiều tình huống gay cấn lắm. Hắn chòang tay qua mụ Sương, giọng khiêu khích:
- Không phải là tôi bỏ rơi người đẹp mmà tôi thấy người đẹp và tôi không có duyên nợ. Tôi sợ nhát dao chính nghĩa của ông chồng bận rộn nhà bà lắm.
- Dở hơi! – mụ Sương bĩu môi ngúng ngẩy. Đàn ông khi yêu thì phải bạo dạn, dám làm, dám chịu. Đàn bà nhiều khi hay ảo tưởng rằng quan hệ tình dục và tình yêu là khác nhau. Sự va chạm thể xác chỉ là nhất thời nhưng tình yêu đích thực có thể đi cùng năm tháng. Mỗi lần Tú lý giải cái nguyên lý ấy, Sang lại phủ nhận. Bởi hắn luôn cảm thấy trống rỗng và không có trạng thái tâm hồn hay thể xác nào xen lẫn.
Đàn bà đến với Sang đều sòng phẳng. Hắn đến với đàn bà cũng vậy, sòng phẳng. Duy chỉ có cô gái làm nghề bốc mộ khiến hắn áy náy nhất. Giá như hôm ấy có ta cầm của hắn một nắm tiền, thì có lẽ với hắn thế là xong. Nhưng đằng này cô ta ôm cái bụng chửa ra về, dù gì đứa bé ấy cũng là con đẻ của hắn. Sang dám khẳng định như vậy vì cô gái ấy quá xấu xí, lại làm nghề bốc mộ, trai làng không ai dám đến gần, ba mươi tuổi rồi mà vẫn còn trinh! Hắn cứ tấm tắc kể với Tú, sau chuyến ấy, việc làm ăn của hắn rất thuận lợi, lên như diều gặp gió.
Thi thoảng Sang lại đánh ô tô về thăm mẹ con họ. Nghe đâu chị ta đã bỏ nghề vì con gái Sang sinh ra thiếu tháng, ốm đau luôn. Hằng tháng Sang đều chu cấp đầy đủ, lại thuê hẳn vú em trông nom vợ hờ và con thơ. Sang cảm kích trước tấm lòng của cô gái xấu xí, dám sinh con cho hắn dù chưa biết bản thân hắn tốt xấu thế nào? Đấy là bản năng làm mẹ, điều mà Sang ít gặp. Bởi đàn bà bủa vây lấy hắn chỉ có bản năng làm ## nhiều hơn bản năng làm mẹ, làm vợ, lột chiếc áo lót ra là phải có tiền, lột chiếc quần lót ra là phải thanh tóan sòng phẳng.
Điều Tú vào phòng đào tạo cave đực của Sang. Căn phòng rộng chừng 80m2, nằm ở tầng ba, không biết khi nào tối khi nào sáng. Khỏang hai mươi anh chàng trần như nhộm, súng ống rủ xuống, những túm lông quăn tít, rối bù như bị mắc bệnh. Sang không hề ngượng, hắn còn hãnh diện khoe:
- Đây là đội quân mới, đích thị là dân gay. Bọn họ đang thực hành chiêu thức làm tình và làm tình tập thể. Loại hình công việc này khá mới mẻ, đã dấn thân thì không thể đổ bể được.
- Nhưng làm thế nào để hai người đàn ông không có tình yêu lại có thể làm tình thuần thục được? Mày giỏi thật! – Tú lắc đầu.
Sang bảo, không phải hỏi, cứ nhìn khắc biết. Tú thấy từng cặp đàn ông đồng lọat khởi động. Bàn tay thô ráp của người đàn ông này vuốt ve của quý của người đàn ông kia, vuốt đến thẳng đơ đơ ra. Tú trực buồn nôn thì Sang lại đưa cho gã một cốc nước, hắn bảo:
- Uống đi, nước lọc tốt cho thị giác.
Đến bây giờ gã mới biết, gay làm tình qua hậu môn. Xà phòng bôi trơn và tình yêu cũng được bôi trơn. Bây giờ không phải linh cảm nữa, gã biết rằng một ngày gần đây, Sang sẽ dính vào vòng lao lý. Cái ổ điếm to chình ình thế này, có ông giời cũng không thể giấu được. Huống hồ mấy ông to trên quận sắp về vườn? Ăn được của đút để làm sổ tiết kiệm rồi “sống chết mặc bay”!