|
|
“Mày nghĩ thoát được khỏi tay tao sao?” Lão cất giọng nói nghe lạnh gáy “Những gì thuộc về tao rồi cũng sẽ trở về tay tao thôi…” Chúa ơi! Tim tôi như rớt ra ngoài, mắt tôi co giật liên tục khi nhìn thẳng vào kẻ đang nói. Tôi nghe nhầm hay tưởng tượng chăng? “…giống như mày vậy con búp bê Tony của ta” Giọng nói thì thào vang ra khỏi làn môi đang cong lên thành nụ cười hiểm ác. Còn đôi mắt gã ánh lên sự tàn bạo. Không thể nhầm lẫn đâu được, gã đàn ông trung niên này đúng là tay tiến sĩ Murray Zacharian điên khùng và độc ác. Kẻ căm ghét chính đồng loại của mình. Còn hai đứa bọn tôi đã rơi vào đúng hang ổ của gã- tòa lâu đài kinh hoàng cùng với bốn con mồi khác mà không hề hay biết. Và rồi Murray sẽ giết hết tất cả. Từng người từng người một. Cho đến khi không còn ai. “ERISH!!!” Tôi hét lên với Erish đang đứng trước tôi không xa “CHẠY RA KHỎI NƠI NÀY MAU!!!” “???”Erish không làm như tôi nói, cậu ấy chỉ đứng nhìn tôi khó hiểu. “NGHE LỜI TỚ ĐI!!!” Tôi gào lên trong hoảng loạn “CHÚNG TA PHẢI CHẠY KHỎI CĂN NHÀ NÀY! NGAY!!!” “Muộn rồi cậu bé” Murray đứng ngay sau tôi, phá lên cười khoái trá. RẦM!!! Ngay lập tức, gã đóng sập cửa lại. Nhốt tôi và Erish cùng những người khác bên trong. “KHÔNGGGG!!!!!” Tôi la lên kinh hoàng. Cơn ác mộng một lần nữa quay trở lại với tôi. Nhưng lần này nó đã trở thành hiện thực. END
TẶNG QUÀ
GỬI LỜI CẢM ƠN
|
|
|
|
|