- Tinh Kỳ, mày chuẩn bị chết đi! - Tao chuẩn bị rồi! – Tinh Kỳ nhắm mắt lại. Đây là lần thứ hai và có lẽ cũng là lần cuối cùng. Anh đã không còn sợ nữa. Anh cuối cùng chỉ xin một lần cuối được cầu nguyện cho người anh yêu và hai kết tinh tình yêu của anh và cô. Anh nhắm mắt lại. Tiếng súng vang vọng cả vùng đồi. Nhưng sao anh không cảm thấy đau đớn? Anh mở mắt ra. Lý Thập Toàn đã nằm lên chân anh từ lúc nào. Khẩu súng trên tay Kiến Bằng hạ xuống. - Tinh Kỳ… - cô chạy đến ôm chầm lấy anh. Anh lập tức đón lại cô bằng một nụ hôn cuồng nhiệt. Đã lâu rồi, anh không cảm nhận được cô gần như lúc này. Nụ hôn sẽ còn dài nữa nếu không bị tiếng kêu của Tinh Vân làm cho ngắt quãng. - Em sao vậy? – Tinh Kỳ đỡ lấy cô. - Đau… - Tinh Vân cố để nói thành tiếng. - Tinh Kỳ, mau đưa cô ấy đi bệnh viện đi. Chỗ này ba tụi tao sẽ lo – Hoàng Vũ chạy ra mở cửa xe và nói như ra lệnh. Tinh Kỳ mau chóng nghe lời, đặt Tinh Vân bên hàng ghế bên và trèo lên xe. Anh phóng như lao đến bệnh viện. Chẳng bao lâu sau thì xe cảnh sát kéo đến vây quanh hiện trường. Hoàng Vũ nhanh chóng đưa cho ông cái thể nhớ rồi lấy xe của chính người vừa bị bắn để đến bệnh viện.
Khi cả đám đến nơi thì đã thấy mọi người đều ở đây: Hạ Hy, Tuệ Châu, Á Mỹ, ông Âu và cả ba mẹ Tinh Vân. Gia Vệ vừa vào thì xúm lại với Hạ Hy. Á Mỹ không kiềm nổi nhớ mong mà níu lấy tay Gia Hoành. Tuệ Châu thì ngay lập tức ôm chầm lấy Hoàng Vũ không rời. Tinh Kỳ thì cứ đi đi lại lại trước cửa phòng đầy bồn chồn thấp thỏm. Kiến Bằng cũng như lửa đốt, mau chóng chạy đến keo tay Tinh Kỳ hỏi: - Tinh Vân xảy ra chuyện gì à? - Vâng, chuyện lớn – Tinh Kỳ trả lời cụt lủn, tay chân anh vẫn không ngừng cử động. Anh biểu lộ rõ vẻ lúng túng của mình. - Rốt cuộc là có chuyện gì? – Kiến Bằng tóm lấy cổ áo Tinh Kỳ. Hành động đó làm ông Âu và ông bà Hoàng sửng sốt. - Anh thôi đi có được không? – Tinh Kỳ gắt lên gạt tay Kiến Bằng ra. - Có chuyện gì mới được chứ? – Kiến Bằng vẫn ngoan cố. - Anh đang giả vờ ngốc đấy à? Cô ấy đang sinh con ở trong – Tinh Kỳ khó chịu. Kiến Bằng nghe tin thấy lòng nhẹ nhõm hẳn. Nhưng đồng thời anh cũng dâng trào một cảm giác chán nản đến tột độ. Anh ngồi phịch xuống chiếc ghế trống gần đó. Mắt liếc nhìn Tinh Kỳ. Vậy là cô gái anh yêu đang đẻ con cho một thằng con trai khác chứ không phải là anh. Anh không giấu nổi nỗi tuyệt vọng. Chuyện này chẳng khác nào bắt anh thừa nhận anh không còn gì để có thể khiến cô rời khỏi Tinh Kỳ và về bên anh được nữa. 1 tiếng. 2 tiếng. 3 tiếng 4 tiếng. 5 tiếng. Tinh Kỳ nhìn cái đồng hồ chậm chạp trên cánh cửa phòng cấp cứu thờ dài. Chân anh vẫn không ngừng đi qua đi lại. Và nhiều lúc anh lúng túng đến độ hai chân cứ va vào nhau tạo thành tiếng làm anh suýt té. - Tinh Kỳ à, bố chóng mặt quá! Ngồi xuống giúp bố đi. Con như vậy chỉ càng làm mọi người hốt hoảng thêm thôi – Ông Âu nói với giọng van nài. Tinh Kỳ không còn cách nào khác đành phải ngồi xuống ghế. Chân anh vẫn không ngừng rung lên. Tay thì không biết để đâu đế thấy thoải mái, hết đặt lên hai đùi rồi lại khoanh vòng trước ngực, xong lại vòng ra hai gáy. Anh không yên được. - Còn lâu hơn cả giải phẫu cho Hoàng Vũ – Tuệ Châu than. - Ba có chắc là đã mời tất cả bác sĩ sản khoa giỏi nhất để đỡ cho Tinh Vân không? – Tinh Kỳ dò xét nhìn ông Âu đang ngồi kế bên.
Ngày mai sẽ có cháp cuối nha mọi người, có ai đón trước được kết quả sẽ ra sau không ?
- Con đừng hỏi những câu ngốc nghếch ấy! Ngay từ lúc Tinh Vân về nói với ta là còn hơn 1 tuần nữa nó sẽ sinh. Ta đã quy tụ xong hết cả - ông Âu khẳng định trước sự hoài nghi của đứa con trai duy nhất. - Vậy sao lâu đến vậy? – Tinh Kỳ lại rên rỉ. - Đâu phải… Ông Âu chưa dứt câu thì tiếng trẻ con khóc trong căn phòng đã vang lên làm Tinh Kỳ hí hửng hết mực, xô cái ghế và nhảy cẫng như một đứa trẻ con. Một lúc sau, một cô y tá bước ra trên tay ôm một tấm khăn nhỏ. Từ trong đó phát ra tiếng khóc không ngừng. Tinh Kỳ vội chạy đến, đón ngay lấy tấm khăn bông. Cả đám xúm lại vây quanh Tinh Kỳ. - Đúng là không lẫn vào đâu được. Nhìn là biết con của Tinh Kỳ - Gia Hoành chọc khi thấy đứa trẻ màu nâu. - Giống anh như đúc – Hạ Hy cười rõ tươi. Hoàng Vũ không biết nghĩ gì mà chỉ nhìn sang Tuệ Châu cười mỉm. - Là trai hay gái? – ông Âu bỗng quay sang cô y tá hỏi - Con trai ạ - Cô y tá lễ phép đáp lại.
Tinh Vân tỉnh dậy thì đã thấy Tinh Kỳ nằm ngủ kế bên. Cô vuốt ve những lọn tóc anh làm anh giật mình tỉnh giấc. - Em dậy rồi à? – Tinh Kỳ dụi dụi hai con mắt. - Con em… - Hư nhé, thương con hơn thương anh rồi! – Tinh Kỳ trêu chọc cô rồi quay ra sau bế từ trong nôi ra em bé thứ nhất. - Sao giống anh thế này? – Tinh Vân bế con lên bĩu môi giận dỗi. Tinh Kỳ lại tiếp tục đặt bé thứ hai lên đùi cô. Nhìn nó trắng và xinh xắn như một thiên thần nhỏ. - Giống em chưa nào? – Tinh Kỳ hỏi - Là con gái, thích nhé! - Giống được mỗi màu da… - cô lại làm nũng Tinh Kỳ - em không thương đứa nào hết đâu! - Y cha, con anh mà em không thương à? Không yêu anh sao? – Tinh Kỳ nghịch lại cô. - Ừ, không yêu – Tinh Vân nhìn mặt anh phì cười. - Haiz, tiếc thật. Nhưng biết làm sao được, anh đã lỡ thề sẽ yêu và chăm sóc em và hai đứa con này thật tốt cho đến hết cuộc đời rồi – Tinh Kỳ vờ thở dài. - Thật sao? – Tinh Vân cười híp mắt đầy hạnh phúc. Tinh Kỳ không nói gì mà chồm người xuống hôn lên đôi môi của cô. Một nụ hôn nhẹ nhưng chứa chan đầy hạnh phúc. Anh vòng qua vai cô và ôm sát cô vào người. Tay anh vẫn bế đứa bé. - Bốn chúng ta, một gia đình hạnh phúc mãi mãi em nhé! Tinh Vân không nói gì. Đôi má cô ửng hồng ngại ngùng. Tuy sến nhưng lại vô cùng ấm áp và nghiêm túc. Cô nhìn lên anh, thấy anh đang nhìn cô, mỉm cười nhẹ thay cho lời đồng ý…