Ngôi nhà mà Bảo Lâm cần tìm là một biệt thự rộng, có đôi cổng sắt với hàng rào phủ kín. Từ ngoài nhìn vào, Bảo Lâm thấy rất rõ khu vườn, với những cây cảnh được chăm sóc chu đáo. Mùi thơm của hoa tươi. Con đường trải sỏi trắng. Chưa đưa tay lên bấm chuông mà Bảo Lâm đã thấy ngài ngại, vì trước kia Bảo Lâm chỉ biết Ta. Thắng là một luật sư nổi tiếng, chứ đâu ngờ ông ấy còn giàu có thế naỳ? Mà ngườì giaù có thường hay phách lối! Mưa vẫn rơi. Chiếc dù bông của Bảo Lâm ướt đẫm. Những hạt mưa phùn đều đặn, thỉnh thoảng theo gió phất vào mặt vào người Bảo Lâm. Một cảm giác mát lạnh chạy khắp toàn thân. Đứng ngoài cổng chần chờ, Bảo Lâm lưỡng lự không biết có nên bấm chuông không. Rồi có tiếng chó sủạ một con chó thật to maù đen từ trong nhà chạy ra. Loại chó săn hung dữ. Nó chồm lên cổng sắt như định vồ Bảo Lâm. Nàng sợ haĩ luì ra sau. Con chó vẫn nhe răng. những caí răng nhọn trắng thật đáng sợ. Có tiếng nói to từ trong vọng ra. - Mực! Mực. Im nào! Đừng ồn aò! Mực? Thì ra con chó tên "Mực". Sau đó là một người đàn ông cao lớn từ trong chạy ra nắm lấy sợi dây trên cổ chó kéo xuống. Anh ta ngẩng lên nhìn Bảo Lâm quan sát: - Cô là Bảo Lâm? Lâm chăm chú nhìn người thanh niên trước mặt đáp. - Vâng. Một người trẻ tuổi đẹp trai, mày sậm, mũi cao. Da hơi ngăm đen. Giống như một người lại. Ở anh ta, có nét đẹp khác với người Châu Á, có lẽ chừng quá 30 tuổi, nàng thầm đoán, người thanh niên vừa mở cửa vừa nói. - Mời cô vào. Đẩy con chó lùi ra xa, anh ta nhìn Bảo Lâm và nói với thái độ rất lễ phép. - Luật sư Thắng đang chờ cô bên trong. Nhìn dáng dấp và cách ứng xử cua anh ta, Bảo Lâm nghĩ đây không hẳn là người làm bình thường. Nhưng cũng không hẳn là chủ. Bảo Lâm thắc mắc tự hỏi không biết vai vế của anh ta trong gia đình này thế nào. - Xin lỗi, ông là.... Tú Mẫn vừa nói vừa cười. - Toi là Tú Mẫn, thư ký riêng của ông luật sư Thắng. Nụ cười thật lôi cuốn, ánh mắt bén như nhìn thấu cả sự thắc mắc mới xuất hiện trong đầu Bảo Lâm. Mẫn nói. - Tôi ở luôn tại đây. Nào, bây giờ mời cô vào, tôi xin được dẫn đường. Tú Mẫn vỗ vào đầu con Mực! Chàng buông tay và chú chó Mực ngoan ngoãn chạy ngay vào trong nhà. Mẫn nói: - Ðừng sợ nó. Bao giờ quen, cô sẽ thấy là nó dễ thương vô cùng. Bảo Lâm liếc nhanh về phiá Mẫn. Đây là thư ký riêng của luật sư Thắng? Đúng là một chuyện la. Từ lâu Bảo Lâm cứ nghĩ là những người có sự nghiệp lớn thường mươn' nữ thư ký thôi, thường không những giỏi mà còn phải đẹp nữa. Theo chân Mẫn vào trong, Bảo Lâm đi qua một vườn hoa rộng. Con đường trải sỏi đủ xe hơi ra vào. Hai bên đường được trồng rất nhiều loại hoa. Vườn hoa đẹp với những hàng cây tùng, cây bá được cắt xén khéo. Ngoài ra, còn những bụi trúc, hoa hồng và các loại hoa khác mà Bảo Lâm không nhìn rõ. Bóng tối với ánh sáng lờ mờ khiến Bảo Lâm không thấy hết. Bất giác nàng liên tưởng đến chiếc sân nhỏ nhắn chật hẹp ở nhà mình, có một khoảng cách thật xa. Nhà của Bảo Lâm thuộc diện công thư. Cha là công chức nên được nhà nước cấp nhà cho ở. Một ngôi nhà trệt chật hẹp cất bằng vật liệu nhẹ, có sân nhỏ. Nhưng biết làm sao? Cả một đời công chức nhỏ như cha thì làm gì có được nhà cao cửa rộng? So với rất nhiều người khác, được như vậy là may mắn lắm rồi. Bảo Lâm cứ thế suy nghĩ. Đi maĩ rồi cũng tới trước cửa nhà. Một biệt thự hai tầng màu trắng. Ngôi nhà hơi cũ nhưng nó cũng giống như một cũng điện nhỏ. Bậc tam cấp và hành lang đều cẩn đá cẩm thạch trắng. Bảo Lâm thấy tim mình đập mạnh. Nàng chợt hồi hộp không biết rồi công việc có thích hợp với mình không? Cô tiểu thư nhà giàu, thi rớt đại học, phải chăng vì quá được nuông chiều? Một cô gái hẳn khó tính, khó nết. Đi dạy kèm mà gặp những học trò như thế này thì quá gay. Vì miếng cơm manh aó, chứ thật tình nàng chả muốn tí nào. Bước qua mấy bậc tam cấp. Họ đứng trước hai cánh cửa gỗ chạm hoa văn. Tú Mẫn không gõ, đẩy cửa nhỏ nhẹ bảo Bảo Lâm: - Cô vào đi, ông ấy đang đợi. Bảo Lâm bước vào, để dù nơi kẹp cửa. Bên trong là một phòng khách rộng, đèn đuốc sáng choang. Tú Mẫn nói với vào trong: - Thưa luật sư, cô giaó đã đến. Bảo Lâm bước vào phòng. Có một người đàn ông đang ngồi trên ghế dài. Hinh` như ông ta đang hút thuốc. Khói thuốc đang tỏa trong không khí. Căn phòng khách rộng, trải thảm maù sữa. Bất giác Bảo Lâm nhìn xuống chân. Đôi giày của nàng đẫm ướt nước mưa, lại dính phớt một it' đất, không biết có làm bẩn thảm không? nàng chưa biết phải làm gì, thì người đan` ông kia đã đứng dậy hướng về phía Bảo Lâm. Ta. Thắng, một luật sư tên tuổi, không những nổi tiếng trong giới tư pháp mà còn cả trên thương trường và báo chí. Lúc chưa gặp, Bảo Lâm đã hình dung ông ta phải có dáng dấp bệ vệ, bụng to, đầu sói, hơi lùn một tí, có đôi mắt sắc bén và đôi môi mỏng để biện hộ như một số luật sư nàng quen biết. Vậy mà bây giờ trước mặt nàng, hoàn toàn là một hình ảnh khác. Một người đàn ông dong dỏng cao. Có lẽ trên cả thước tám. Đôi mắt đen, mái tóc bồng. Khuôn mặt có ngạnh với đôi kính cận trên mũi. Trông ông ta thật trẻ, chắc chỉ khoảng trên ba mươi một chút. Ăn mặc chải chuốt, đẹp trai. Bảo Lâm không dám tin một người còn trẻ như vậy lại có con gái thi rớt đại học. Hay là ta đã lầm chăng? Giữa lúc Bảo Lâm chăm chú đánh giá luật sư thì hình như ông ta cũng để ý nhìn nàng. Bảo Lâm không biết caí ấn tượng đầu tiên của ông ta về nàng ra sao có điều Bảo Lâm thấy hơi ngượng. Nàng ăn mặc giản dị quá, một chiếc aó đầm đen với chiếc áo khoác cùng màu. Trang điểm lại sơ sài, có lẽ nàng giống một người đan` bà có tang. Người đàn ông lên tiếng, giọng nói ấm nhưng đầy quyền lực: - Mời cô, mời cô đến đây ngồi. Bảo Lâm bước tới như một người máy, nàng gần như quên cả anh chàng Mẫn! Nhưng khi nàng quay lại, thì Mẫn cũng không còn ở đấy. Bảo Lâm ngồi xuống ghế. Ông Ta. Thắng- Nếu đúng ông ta là Ta. Thắng- cũng ngồi xuống phía đối diện. - Tôi nghĩ là... Bảo Lâm nói với một chút căng thẳng, vì nàng nghĩ là người đan ông trước mặt chắc không phải là Ta. Thắng đâu, mà là em trai hoặc một người bà con nào của ông thôi. - Tôi nghĩ là ông Ta. Thắng sẽ đích thân nói chuyện với tôi chứ? Người đàn ông trước mặt hơi ngạc nhiên: - Thì chính tôi nói chuyện với cô đây. - Vậy ông là luật sư Thắng? - Vâng, chính tôi là luật sư Ta. Thắng. Bảo Lâm thấy bối rối. Sao ông ta trẻ thế. Nàng vặn hỏi: - Nghe ông hiệu trưởng nói là ông cần một giáo viên dạy kèm cho con gái? - Vâng. - Thế con gái ông năm nay bao nhiêu tuổi? - 18 Bảo Lâm lắc đầu. - Tôi thấy ở đây có cái gì không phải. Ông làm gì có con gái lớn như vậy. Ông còn quá trẻ. Ông luật sư nhìn lên. Đôi mắt ông rất sáng: - Cô khéo nói lắm. Có lẽ cô rất cần việc làm này phải không? Bảo Lâm bàng hoàng. Nàng chợt thấy lòng đầy tự aí, má nóng lên. Thì ra ông ta đã nghĩ là vì quá cần việc làm nên Bảo Lâm đã trổ taì tâng bốc! -Tôi không phải là chú chó con sẵn sàng ngoắc đuôi khi có cục xương. Tôi không phải là tay hề. Mặc dâù tôi ngheò, nhưng tôi vẫn là tôi. Đúng là con người cao ngạo nàng nghĩ thầm. Bảo Lâm ngồi thẳng lưng lại. Nghèo đói, cô đơn không hẳn là cái xấu. Nàng nhìn thẳng vào mắt luật sư Thắng. Bảo Lâm nghiêm nghị nói: - Ông đã lầm rồi, luật sư ạ tôi không ngờ ông lại nhạy cảm và suy diễn hơi xa với cái tiếng "quá tre?" đó. Vậy ông chỉ là một con người bình thường, quá bình thường. Thú thật, lúc đầu tôi rất bất ngờ trước cái bề ngoài trẻ trung của ông, nhưng ông chỉ được cái bề ngoài trẻ tươi, đẹp trai có. Còn bên trong, con người ông thì già nua, cố chấp, cao ngạo, lại tan` nhẫn. ông cứ tưởng... Bảo Lâm đứng dậy nhìn thẳng Ta. Thắng: - Xin lỗi, tôi đã làm mất thì giờ của ông, bây giờ xin kiếu ông, nhờ ông tim` người khác cho. Bảo Lâm quay lưng định đi về phía cửa. - Cô Bảo Lâm! Ta. Thắng gọi giật lại, Bảo Lâm quay sang. - Cô quay lại đi, tôi muốn nói chuyện với cô một chút. Bảo Lâm không muốn ở lại, nhưng không hiểu sao, lúc này nàng vẫn không bỏ đi được. - Nếu tôi vô tình làm cô tự ái thì cho tôi xin lỗi. Những lời ban nãy của cô dành cho tôi cũng khá nặng nề. Tôi mong là chúng ta huề nhé? Bảo Lâm chợt thấy bối rối. Đôi má ửng đỏ. Thật vậy, không hiểu sao hai năm nay, Bảo Lâm thấy mình thay đổi khá nhiều. Dễ giận, dễ xúc động, vui cũng rất bất chợt, mà buồn cũng đôi lúc hết sức vô cớ. Có lẽ nhiều thứ dồn nén trong lòng, làm cho Bảo Lâm thay đổi như thế. Bảo Lâm cúi xuống nhìn xuống, giọng hơi thấp, nói: - Xin lỗi. Thật ra thì tôi cũng không cố tình muốn nói với ông như vậy. Có điều tôi không chịu nổi chuyện người khác nghĩ sai về mình. Luật sư Thắng bước tới đứng trước mặt Bảo Lâm. Ông hỏi giọng rất điềm đạm. - Bây giờ thì coi như thử hòa được chứ? Có that tôi trẻ hơn số tuổi tôi có không? - Thật. Ông ta cười nói: - Vậy cảm ơn cô. Tôi cũng cho cô biết tôi chỉ là một người bình thường, chứ không như lời đồn đại bên ngoài đâu. Bảo Lâm ngẩng lên, không biết phải nói gì. Một chút hồ nghi, nàng không hiểu ông luật sư tên tuổi kia nói thật hay là lời nói trả đũa. Luật sư Thắng nghiêm chỉnh. - Tôi lấy vợ không sớm lắm. Năm 23 tuổi cươí vợ, 24 có con. Bây giờ con tôi 18 tuổi. Chác hẳn cô đoán ra số tuổi tôi rồi chứ? Ông ngẩng lên nhìn Bảo Lâm, tiếp: - Năm con gái tôi, Trúc Vỹ được 10 tuổi, thì chẳng may mẹ nó qua đời. Nhờ tôi ở chung với me ruột, nên Trúc Vỹ có bà nội chăm sóc nuôi lớn. Năm ngoái, nó thi rớt đại học, tôi muốn năm nay nó thi lại. Thú thật, cháu nó học kém lắm. Không có môn nào khá. Tôi biết cô chuyên dạy môn Văn và Sử, nên tôi cũng có mời thêm 1 giáo viên khác kèm cháu các môn Toán, Lý, Hóa. Cháu sẽ học môn này vào các đêm 2, 4, 6, còn cô thì dạy vào các ngaỳ 3, 5, 7. được chứ? Bảo Lâm ngồi lên. Nàng chưa định được tâm. Từ lúc bước vào đây tới giờ, nàng cảm thấy làm sao ấy. Luật sư Thắng, một luật sư giỏi, nhưng không hiểu sao Bảo Lâm lại thấy không ưa những người quá giỏi. Phải chăng vì caí nhạy bén của họ? Cái tự hào "đặt đê?" của họ? Có lẽ, ông ta đa nghĩ là sớm muộn gì Bảo Lâm cũng phải nhận việc. Qua lời của ông ta, Bảo Lâm lại biết thêm một sự kiện khác. Cô học trò sắp dạy như một chú ngựa hoang mất mẹ từ nhỏ, sống với nộị như thế chắc chắn phải cứng đầu, cứng cổ, khó dạỵ không dễ nuốt đâu, tốt nhất nên từ chối, có lẽ từ chối là tiện nhất. Luật sư Thắng bước tới bàn lấy thuốc châm một điếu. - Còn nữa, còn một điều tôi quên nóị tôi đề nghị lương cô là năm trăm ngàn 1 tháng. Tôi cũng biết là mẹ cô bệnh phải có người chăm sóc nên cha cô phải về hưu sớm. Cô cần tiền để phụ giup' gia đình, vì vậy tôi trả cho cô cao hơn giáo viên dạy kèm khác. Bảo Lâm ngạc nhiên nhìn ông Thắng chưa biết xử trí ra sao. Nàng chợt thấy tức giận. - Thì ra trước khi tôi đến đây ông đã điều trạ.. ông còn biết gì về gia đình tôi nữa chứ? - Tôi còn biết cô có 1 vị hôn phu tên là La Dũng cậu ấy đi du học đã 4 năm, và cô đang đợi chờ. Trời đất! Mắt Bảo Lâm mở to. Chỉ để chọn một cô giaó dạy kèm cho con gái mà phải điều tra lý lịch kỹ càng như vậy. Hơn cả sự nghiên cứu 1 vụ an'! Thật quá lắm. Bảo Lâm nói như hét, giọng run lật bật vì tức giận: - Một sự xúc phạm không thể chịu được. Đủ rồi ông luật sư a. Xin ông haỹ điều tra một cô giáo khác. Công việc hôm nay tôi xin không nhận. Bảo Lâm lại quay đi. - Lam` gì thế? không lẽ điều đó lại chạm đến lòng tự ái của cô? Đâu phải tôi làm một cuộc điều tra gì về cô đâu? Tất cả những chi tiết mà tôi biết được đó, đều do ông hiệu trưởng trường cô cũng cấp. Ông ấy rất quý mến cô, thương cô, sợ tôi không chọn cô nên cho tôi biết hết hoàn cảnh gia đình cô. Không lẽ chuyện đó cũng làm cho cô tự ái? Bảo Lâm không quay lạị nàng nói: - Mỗi người đều có những riêng tư thầm kín cần giấu. Khi nghĩ đến caí tên La Dũng là tim Bảo Lâm tư nhiên đau nhói. Ông luật sư hỏi: - Nghĩa là cô vẫn không muốn nhận việc? - Không. Lâm bước tới xoay nắm cửa, nàng chợt nghe tiếng cửa bên hông phòng khách mở, và tiếng nói lớn của luật sư. - Trúc Vỹ vào đây, cha đã làm cô giaó giận, con vào thuyết phục thử xem. Bảo Lâm quay lại hoàn toàn do sự tò mò. Nàng muốn biết đứa con gái nuông chiều quá lắm kia ra sao, vóc dáng, tính tình thế nào. Chợt nhiên, Bảo Lâm như lặng người đi. Có một cánh cửa mở ở góc phòng khách. Phòng bên kia đầy sách, có lẽ là thư phòng. Một cô gái bước ra. Cô gái có đôi mắt đen như đêm đen, nhưng lại long lanh như viên ngọc sáng. Thân hình thon gầy, khuôn mặt đẹp. Đôi mi thanh tú, sống mũi thẳng, như người trong tranh. Những bước chân nhẹ nhàng không nhuốm bụi trần. Cô bé mặc chiếc aó maù thiên thanh rộng, trông giống như hoa sóng trên biển, như mây thu, như mơ. Nói chung, là một cô bé đẹp, nhìn mà không chán mát. Bảo Lâm bị thu hút bởi vẻ đẹp thanh thoát của cô bé. Nàng không dám tin là có một cô gaí đẹp lôi cuốn như vậy, đẹp đến độ ngay người cùng phái như nàng phải mê. Trúc Vỹ, cái tên cũng đẹp như người. Cô gái đã bước tới gần Bảo Lâm. Đôi mắt sáng lặng lẽ, nhất là cái miệng nhỏ nhắn xinh xinh. Giọng cô bé thật nhỏ nhẹ, dễ thương, nói như vẫn xin. - Nếu cô chịu dạy, em sẽ cố gắng hết sức để học. Bảo Lâm chợt thấy xúc động. Nàng nhìn lên, rồi liếc nhanh về phía ông Ta. Thắng. Nàng bát gặp nụ cười, có lẽ ông ta đã hiểu được những gì xảy ra trong lòng cô, nên hỏi. - Sao? Cô chịu dạy ba ngày thứ ba, năm, bảy chứ? Bảo Lâm yên lặng gật đầu. - Từ bảy giờ đến 10 giờ, có quá daì không? Bảo Lâm lắc đầu. - Vậy thì bắt đầu tuần sau nhé? Cô yên tâm đừng lo chuyện xe cộ. Tôi sẽ cho xe đến đón cô. Bảo Lâm lại gật đầu. Quay lại, nàng bắt gặp ánh mắt của Trúc Vỹ. Cô bé đang nhìn nàng cười. Nụ cười của cô bé như những cơn xoáy nhỏ trên nước. Có một caí gì vừa dễ thương vừa nên thơ. Bất giác Bảo Lâm cũng phải cười theo, một nu cười rất thật, thể hiện sự bằng lòng của mình.
Ông Trọng Nhàn là một người thành công trong giới kinh doanh thương. Ông là một chủ hãng điện tử lớn, có một bà vợ đảm đang hiền hậu và bốn đứa con vừa giỏi vừa chăm chỉ siêng năng. Bây giờ, ngoaì cô gaí út tên Thùy Tâm còn học ở đại học ra, ba đứa kia đều đã ra trường. Thúy Bình, cô con gaí lớn lấy Lê Vinh con trai của một quan chức cao cấp trong chính quyền. Thúy Du thì sắp lấy Từ Kính, một thanh niên ưu tú đang có trọng trách ở đaì truyền hình. Còn cậu con trai Từ Sâm thì sao? Đúng ra ở vị trí đứa con trai duy nhất trong nhà, một cục cưng thì nếu không hư đốn cũng ngang tàng, ngạo ngược. Nhưng ở đây Từ Sâm hoàn toàn khác. Từ Sâm lúc học, học rất chăm, tốt nghiep Đại học Kiến trúc. Sau khi thi hành nghĩa vụ quân sự xong, Sâm cũng không lợi dụng uy thế của cha, chàng thi vào một công ty kiến trúc và như có dòng maú di truyền, Sâm rất say mê với sự nghiệp. Chàng chiếm được tình cảm của giám đốc qua sự siêng năng, trẻ tuổi, tài năng. Dù chưa "độc lập" được nhưng Sâm đang học cách đê? "độc lập" để tự làm chủ bản thân mình. Hôm nay là một ngày nhộn nhịp. Buổi tối cả nhà tập trung vào việc chuẩn bị hôn lễ cho Thúy Du. Chỉ trừ có Từ Sâm đang giam mình trong phòng riêng. Chàng đang để tâm thiết kế một đề án hóc búa. Từ Sâm quên cả là đã sắp đến đám cưới của chị gái. Từ Sâm đã hủy bỏ hết bốn bản vẽ. Lần này không thể để sai nữa. Nhưng chàng lại thấy bản vẽ mới này vẫn chưa được hài lòng. Một đề án quá phưc' tạp. ông giam' đốc đã ra một bài toán khó giải quyết. Chỉ có một khoảng đất rộng 40m vuông mà đoì hỏi phải thiết kế một ngôi lầu bốn tầng, phải có đủ các yếu tố đặc biệt, hiện đại, phong cách độc đáo, và chuẩn hướng ánh sáng phải bảo đảm. Từ Sâm đã vắt hết óc, vẽ maĩ mà nhìn đi, nhìn lại thấy nó chẳng khác mấy so với tòa nhà chung cư của nhà nước tí nào. Từ Sâm dùng thước tỉ lệ đo đạc, rồi lùi ra sau ngăm'. Chàng không quên "phải tận dụng mọi góc độ có thể tận dụng được" lời của ông giám đốc đã dặn dò. Gay thật! Hay là ông giám đốc định thử tài mình. Nếu không vẽ được ông ta sẽ mời chàng đi nơi khác chơi? Từ Sâm đưa tay lên gãi đầu, tóc chưa mọc daì. Bất giác Từ Sâm quên đi chuyện đề an'. Chàng bước tới bên kiếng, ngắm người mình qua gương. Mái tóc quá ngắn, ngắn thật! Xấu quá, quê quá! Cả thế giới này, chỉ cần ngắm mái tóc dài chưa khỏi ba phân của Từ Sâm là biết ngay chàng vừa mới từ quân trường trở về. Muốn tỏ ra "bụi" một chút cũng không được. Vì vậy, ông giám đốc và ca kỹ sư trưởng của công trường, họ đều coi chàng như đứa con nít mới lớn. Ngay ông kiến trúc sư trưởng ở cùng phòng cũng gọi Sâm là "cậu bé". Bây giờ cái biệt danh "cậu bé" đã trở nên phổ biến trong công trường. Đúng là một sự sỉ nhực đối với Từ Sâm. Dù sao thân cũng cao thước bảy, đường đường một đấng nam nhi! vậy mà bị gọi là "cậu bé". Tất cả chỉ tại cái mái tóc ngắn ngủn này thôi. Trong lúc Từ Sâm đứng ngắm mình trong gương thì cửa xịch mở. Thuỳ Tâm giống như cơn gió ùa vào, nó vừa chạy vừa hét: - Anh Tư ơi, anh Tư, cả nhà đang chờ anh kià, anh làm gì mà giam mình trong phòng thế? Chi. Du muốn anh ra thử aó phù rể xem. Nhà may vừa mang lại, nhanh lên... Ồ! Thùy Tâm chợt thấy Từ Sâm đứng bên kiếng, nó chựng lại kinh ngạc. - Anh làm gì thế, tưởng anh bận làm việc, không ngờ lại đứng soi kiếng. Cho anh biết nghen! Anh có soi thế nào đi nữa, cũng không đẹp trai lên được tí nào đâu. Từ Sâm xấu hổ nói: - Nào, mi có im không? Mi ra nói với chi Ba, kiếm người khác làm phù rể đi, tao không làm đâu? Thùy Tâm tròn mắt nói: - Anh muốn đuà ư? Quần aó đã đo theo kích thước của anh. Bây giờ anh muốn làm eo gì nữa? Từ Sâm nói như hét: - Vậy chứ em xem mái tóc anh naỳ, xấu thế này làm phù rể được ư? Anh cứ tưởng tới ngày cưới của chi Du nó phải daì kha khá, không ngờ nó cứ ì ra một chỗ. Cụt ngủn, làm phù rể không được đâu. Thùy Tâm giậm chân nói: - Anh thạt lộn xộn. Anh cứ tưởng bở ư? Lúc đám cươí, người ta ai cũng nhìn cô dâu chú rể chứ ai thèm dòm tới caí maí tóc của anh đâu mà lo. Anh đi ra không nào? Anh không ra em xé bản thiết kế naỳ cho xem. Thùy Tâm vừa nói, vừa chụp lâý bản vẽ trên bàn của Từ Sâm chạy ra ngoaì. Từ Sâm đuổi theo, cả hai chạy vòng vòng trong phòng khách, không để ý đến ai cả, Từ Sâm vừa đuổi vừa hét: - Caí con qủy, mi mà làm hư bản đồ án của ta là tao lột da mi ra. Trả đây không? Trả đây! Thùy Tâm vừa chay vừa cười: - Anh có quyền chửi, dù sao thì em cũng không có được maí tóc nhà quê của anh. Từ Sâm tức tối: - Tao sẽ lột da mày! Thúy Du đứng dậy: - Hai đưá bây làm gì thế? Có thấy trong nhà có khách không? Sâm, mi cũng giỡn nữa à? Lớn rồi chứ nhỏ nhít gì. Đứng lại không? Mi có nhớ chi Bảo Lâm không? Từ Sâm vội vã đứng lại, quay sang, thì ra Bảo Lâm đang cùng ngồi với Thúy Bình và Thúy Du tren ghế salon daì. Từ Sâm nhận ngay an'h mắt tò mò của Bảo Lâm. Ánh mắt khiến chàng bôí rôí. Bảo Lâm đôí với Từ Sâm không xa la. Ngay từ lúc chàng còn nhỏ, đa thấy Bảo Lâm đến chơi với hai chị Đặc biệt Bảo Lâm rất yêu thích Từ Sâm, coi anh chàng như một cậu em nhỏ. Từ Sâm nhớ có lần Bảo Lâm đến giữa lúc Từ Sâm đang cắn bút với baì luận "Tả con ve". Chú ve sầu thì có gì đáng để tả đâu? Mà thâỳ giaó lại ra caí đề kỳ cục. Bí quá Từ Sâm đã hỏi Bảo Lâm, còn bị Bảo Lâm la: - Baì làm của cậu, cậu hỏi tôi làm gì? tôi nào phải nhà sinh học đâu. Tuy nói vậy, nhưng rồi Bảo Lâm cũng giúp. Chỉ cần ba mươi phút là Từ Sâm đã có một baì văn chải chuốt. Baì văn hôm âý Từ Sâm đã được diểm rất cao, lại được thâỳ khen ngợi. Mãi đến bây giờ Sâm vẫn nhớ. Chín năm đa trôi qua. Lúc đó Sâm đang học lơp' 9 còn Bảo Lâm và chị Du học lớp 10. Nhanh thật! Từ Sâm thấy ngỡ ngang`. Lâu lắm rồi không gặp lại Bảo Lâm. Đúng rồi từ lúc học đại học, rồi thụ huấn quân sự bạn bè của Thúy Du có khá nhiêù chứ không phải chỉ có một mình Bảo Lâm. Mâý năm xa cách quên bẵng, nhưng bây giờ gặp lại là Sâm nhận ra ngay. Mặc dù có nhiêù thay đổi, không còn khuôn mặt với maí tóc bup' bê, bộ đồng phục trung học nữa. Ai cũng đổi khác. Bà chị cả đã từ một thiêú nữ vươn vai thành thiêú phu. Chi Du sắp sửa lâý chông`. Còn Bảo Lâm! Sâm chợt thấy bâng khuâng. Thơì gian đôí với gia đình họ Ngô của chàng, như những cây bút maù. Thơì gian có trôi qua thế nào thì maù sắc vẫn là thứ công cụ làm cho cuộc sống như phong phú thêm. Còn với Bảo Lâm! Hin`h như nó chỉ là những nhát dao, những nhát dao đó khắc sâu. Nó hiện rất rõ tren khuôn mặt, nó làm cho Bảo Lâm có vẻ buồn hơn, muĩ thẳng hơn, cằm nhọn, má hop'. Nó làm cho chiêc' miệng của Bảo Lâm có vẻ khinh bạc hơn. Vâng, muĩ dao của thơì gian qủa thật tàn nhẫn. Nó đã biến Bảo Lâm từ một nữ sinh ngây thơ thành một pho tượng đậm đâỳ gió bụi. Duy chỉ còn đôi mắt là vẫn long lanh. Du gọi to: - Từ Sâm. Mi làm gì mà thẫn thờ ra như vậy? Bữa nay mi làm sao thế? Bảo Lâm lên tiếng với nu cười: - Tôi biết rồi. Cậu âý bây giờ đã quên tôi. Thúy Du, cô đừng khó dễ cậu âý. Có bao giờ em trai mà nhớ đến bạn bè của chị mình đâu? Từ Sâm bước tơí chiêc' ghế đôí diện ngồi xuôn'g. Mặt vẫn không rời Bảo Lâm: - Ồ, chị lầm rồi! tôi làm sao quên được chi Bảo Lâm? Chính chị đã dạy cho tôi làm văn, baì văn "ve sầu" mãi đến bây giờ tôi vẫn nhớ cơ mà. Bảo Lâm ngẩn ra. Dạy Từ Sâm làm văn? Bao giờ thế? chuyện đó chắc có, nhưng phải xảy ra lâu lăm' rồi. Bảo Lâm ngăm' người thanh niên trước mặt. Hàm râu cằm lun' phum', maí tóc ngắn, đôi mát sáng. Không phải là thanh niên loại đẹp trai, nhưng dễ thương. Một thanh niên vừa qua giải đoạn "vỡ tiếng". Một thanh nien ngập đâỳ sức sống, vui khỏe. - Bảo Lâm, hai bà chị của tôi coi như đâu đã vào đâý, còn Bảo Lâm? Bao giờ mơí cho thiên hạ uống rượu mừng? Thúy Du trừng mắt: - Naỳ Sâm, tại sao mi lai gọi tên trỏng như vậy? Phải gọi là chị Lâm mơí phải phép chứ? Từ Sâm kêu lên: - Ồ, sao chị lai baỳ đặt lễ nghĩa ở đây làm gì? Ở nhà naỳ ta goi loạn xạ đã quen rồi. Nhiêù lúc tôi còn kêu chị bằng "bà" nữa mà, quên sao? Thúy Bình chen vào: - Thế mơí là vô lễ, có hôm hăn' còn gọi Vinh là caí anh chàng kinh kông họ Lê nữa cơ đâý. Lê Vinh là chồng của Thúy Bình, rõ rang` là một kinh kông. - Goi như thế có gì là vô lễ đâu? Từ Sâm hỏi, rồi đột nhiên như nhớ ra điêù gì nói: - Ồ, chị cả, làm sao không thấy anh chàng của chị đến vậy? Chị phải cẩn thận đâý. Tôi nghe người ta nói là ông xã của chị lăng nhăng gì ở ngoaì đâý. - Ư hư. Có tiếng tằng hắng ở sau lưng Từ Sâm, anh chàng giật mình quay lai. Ông anh rê? Lê Vinh đang đứng sau lưng chàng với nu cười ngượng ngùng: - Thôi được rồi chú Tư, chú đừng xuyên tạc lộn xộn, bà âý thật thà nghe theo chỉ có tôi là chết. Tôi phải quỳ cả đêm khổ lăm'. Từ Sâm lẩm bẩm: - Anh ở đâu chui ra thế? Làm tôi hết hồn. Anh bảo tôi xuyên tạc à? không đâu. Có người nói với tôi là chính mắt trông thấy anh với caí cô có biệt hiệu là... là Tiểu.. Lê Vinh bấu mạnh vào vai Từ Sâm đồng thơì cười giả lả với chị em Thúy Bình: - Có chuyện gì cần anh phụ nữa không, nói nhanh đi. Xe hoa naỳ, đặt tiệc ở nhà hàng naỳ, trang trí phòng lễ naỳ. Tất cả coi như xong cả. Thiệp thì cũng đã gởi đi rồi. Thúy Bình trừng mắt nhìn chồng: - A! Lạ thật! Hôm nay ông naỳ làm gì mà sốt sắng thế? Anh đánh lạc hướng ư? Bộ ông tưởng tôi không biết chuyện gì ông đã làm bên ngoaì ử không cần thằng Từ Sâm nó nói, cũng đã đến tai tôi rồi. - Ðừng có nghe thiên hạ đồn bậy bạ! Vị hôn phu của Thúy Du không hiểu từ đâu cũng xuất hiện. Anh chàng Từ Kính nói như cứu bồ cho Lê Vinh: - Cậu Sâm muốn nói đến cô nàng minh tinh điện ảnh biệt danh "con caó nho?" đâý mà. Hôm âý tôi cũng có mặt nơi đó. Tôi được ông Lý nhờ nói hộ với cô âý, để cô âý hợp tác đóng phim. Đang lúc cụng ly trong nhà hang` thì anh Vinh đi vào, nên chúng tôi keó nhau ngồi chung vậy thôi. - Hừ! Bây giờ đến phiên Thúy Du. Đôi mắt cô ta tròn xoe nhìn Kính: - Thì ra anh đến để hỗ trợ cho anh Vinh phải không? Hai người âm mưu nhau từ bao giờ? Còn anh, anh quen với cô ta bao giờ sao tôi không biết? nói đi! Quen từ bao giờ? Thùy Tâm đứng gần đâý có dịp vỗ tay: - A Ha! Hai ông anh rể của tôi. Nào bây giờ có tội thì thành thật khai baó đi là vừa. Lê Vinh quay lai vỗ vai ông bạn săp' là bạn cột cheò, làm ra vẻ thiểu não: - Từ Kính! Mi thấy đâý, mâý cô con gaí nhà họ Ngô naỳ nổi tiếng là hung dữ. Tôi thì đã lỡ leo lưng cọp rồi, lỡ làm lễ cươí rồi, đành chịu. Còn cậu ngaỳ cươí còn một tuần nữa mơí tơí. bây giờ nghĩ lại còn kịp, sao chẳng dừng ngựa quay đâù đi, kẻo sau naỳ khổ cả đơì, rồi ân hận? Từ Kính lắc đâù làm ra vẻ khí khái: - Không được, không được! tôi quyết định rồi. Vì đại nghĩa không luì bước. Thùy Tâm tròn mắt: - Mâý người đừng có vòng vo tam quốc nhé! Từ Kính nói: - Vòng vo ư? Không bao giờ. Em biết vì sao anh cươí chị Du của em không? - Vì sao? Thùy Tâm ngạc nhiên, trong lúc Từ Kính nhún vai: - Nêú anh không chịu xuống địa ngục, thì có ai dám xuống? Từ Sâm cười lớn: - Ối trơì! Ông thật khí khái, ông giống như tráng sĩ Kinh Kha vậy. Thật hùng hồn, thật bi tráng. Ha! Từ Kính "Phong tiêu tiêu hề... Dịch thủy han`... Tráng sĩ nhất kết hôn hề...bất phục hoan`" (Gió vi vu hề... Nước sông Dịch lạnh... Tráng sĩ quyết lâý vợ hề... không trở về.) Thúy Du vừa cười vừa rủa: - Ðồ mắc dịch!
Lê Vinh cũng ôm bụng cười, vừa cười vừa tiến gần đến cạnh Thúy Bình, ôm lấy cổ vơ. Hai vợ chồng cùng cười và Bình như quên cả chuyện thắc mắc ban nãy. Phòng khách ngập đâỳ không khí vui vẻ. Cô bé giúp việc Xuân Mai đứng bên kẹt cửa, bà Ngô đang bưng thức ăn điểm tâm ra, ông Ngô Trọng Nhàn vừa bước xuống cầu thang lâù cũng cười theo. Tiếng cười như phủ kín từng góc phòng khách. Bảo Lâm lặng lẽ nhìn chi em nhà họ Ngô. Nàng như ngỡ ngàng trước không khí ấm cúng và hạnh phúc đó. Caí không khí đầm ấm lây lan đến với nàng. Nàng thèm thuồng và ao ước. Bất giác Bảo Lâm nghĩ đến gia đình mình. Người mẹ nằm yên trên giường bệnh. Người cha âm thầm với maí tóc bạc phơ. Đứa em trai duy nhất lại chết sớm. Ôi! Sao bất công thế naỳ. Cũng đồng thơì là gia đình sao lai khác nhau thế? Tại sao gia đình Bảo Lâm lại phải gánh lâý bao nỗi khắc nghiệt phũ phàng của cuộc đơì? Tại sao bao nhiêu điêù bất hạnh lai tập trung ở gia đình Bảo Lâm? Tại sao ông trơì không san sẻ bớt cho nhà nàng một chút may mắn, hạnh phúc ở đâu? Tại sao? Bảo Lâm ngẩn ra nghĩ, quên cả mình hiện đang ở đâu, maĩ đến lúc mẹ của Thúy Du gọi to: - Bảo Lâm! Bảo Lâm mơí giật mình, quay lai trố mắt nhìn bà Trọng Nhàn: - Dạ Bà Trọng Nhàn mỉm cười nhìn nàng nói: - Sdến bao giờ cho bác uống rượu mừng con? Bảo Lâm lúng túng: - Dạ chuyện đó... Bảo Lâm đỏ mặt, nghĩ đến La Dũng. La Dũng... Anh ấy cũng đã từng thề non hẹn biển. Thề sống chét suốt đơì bên nhau. Anh ấy đã từng mang đến cho Bảo Lâm niềm vui, nỗi nhớ, đã từng cùng nàng vẽ lên tương laị vậy mà... vậy mà anh Dũng. Anh ở đâu? Bên kia đại dương. Xa quá! Xa quá! Traí tim anh hiện để nơi nào. Bất giác Bảo Lâm trở nên thẫn thờ. Thúy Du lay lay vai mẹ, cô nàng vẫn như cô bé còn nũng nịu bên mẹ ngaỳ xưa: - Mẹ có biết không? Bảo Lâm là đứa bạn tuyệt nhất trong đám tụi con đâý me. Cô ấy chọn bạn cũng hay nữa. Một người đâỳ taì năng, và ngay thơì học năm thứ ba, hai người đã làm lễ hứa hôn với nhau. Bâý giờ anh Kính còn chưa quen với con nữa là. Bà Trọng Nhàn ngac nhiên nhìn Bảo Lâm: - À! Tụi con đã đính hôn với nhau lâu như vậy sao không lâý nhau? Thúy Du đỡ lơì cho bạn: - Anh Dũng chồng chưa cươí của Lâm hiện ở nước ngoaì me à. Từ Sâm chăm chú nhìn Bảo Lâm: - Ở nước ngoaì ư? Khuôn mặt Bảo Lâm đang từ maù hông` biến ra trắng. Từ Sâm hỏi tiếp: - Anh ấy ở nước ngoaì làm gì? Thúy Du trừng mắt nhin Từ Sâm: - Ði học. Anh ấy đang làm luận án tiến sĩ. Người ta chứ đâu ai giống cậu đâu. Anh Dũng thề là nêú không lâý được bằng tiến sĩ sẽ không lâý vợ đâý! Quay lại nhìn Bảo Lâm, Thúy Du thành thật hỏi bạn: - Ðúng không vậy hở Lâm? Anh ấy học hành ra sao rồi? Có định trở về nước không? Theo tao thấy thì chỉ cần bằng thạc sĩ là về đây lập gia đình sinh sống được rồi. Hay mi viết thư hối thúc anh ấy về đi. Tao nôn ăn cươí của maỳ quá. Bà Trọng Nhàn tiếp lơì: - Ðúng thế con a. Bác không hiểu đám con gaí chúng bây thơì bây giờ nghĩ ngợi làm sao? Mỗi lần nói đến chuyện chồng con là y như nói đến chuyện ở tù. Hỏi tơí là cứ lánh đi. Lúc bác ở tuổi con bây giờ, bác đã là mẹ của ba đứa con rồi đâý. Bảo Lâm bỗng cảm thấy chóng mặt. Có lẽ vì trong phòng nhiêù người quá. Nói chuyện nhiêù quá. Tim như nhoí đau. Tay chân lạnh hẳn. Không thể ngồi lai được, Bảo Lâm đứng dậy nói nhanh: - Xin lỗi hai bác và các bạn, đã đến giờ con phải về. Thúy Du ngạc nhiên: - Sao vậy? Ngồi thêm một chút nữa đi, chúng mình còn nhiêù chuyện chưa nói cơ mà. Bảo Lâm cố nở nụ cười: - Không được! Bữa khác đi, sau tuần trăng mật đi nhé! bây giờ tao phải về sửa baì, mai còn giờ dạy. - Ðợi một chút hãy về. ngồi thêm đến 10 giờ đi, chúng tôi cũng về, thuận đường đưa Lâm về luôn, được không? Bảo Lâm lắc đầu, yêú ớt nói: - Không được! Tôi có chuyện cần về ngay cơ mà. Từ Sâm nói: - Thôi thế naỳ nhé. Tôi đang cần ra phố một chút, để tôi đưa chị Lâm đi một quãng đường. Bảo Lâm không có lý do gì từ chôí, đành gật đầu. Nàng không nghĩ gì hết. Miễn làm sao lánh nhanh khỏi đây, tránh khỏi caí không khí quá hạnh phúc một cách đau lòng. Bảo Lâm chaò mọi người vội vã bước nhanh ra khỏi phòng khách. Từ Sâm lặng lẽ theo sau. Họ ra khỏi nhà một quãng đường daì. Họ đi bên nhau thật lâu không nói gì. Lâu lăm' rồi, phải, lâu lăm' rồi, Bảo Lâm mơí đi ngoaì phố với một người con trai như thế naỳ. Tâm hôn` nàng lúc naỳ đang bấn loạn bởi bao nhiêu chuyện tưởng đã có thể chôn chặt đâý lòng, phút chốc lại trở về bởi một sự gợi nhắc vô tình. Từ Sâm hỏi: - Hình như chị có chuyện buồn? Anh ấy không về nữa chứ? Bảo Lâm giật mình. Dươí ánh đèn đường và cả dươí ánh trăng. Bảo Lâm quay sang. Đôi mắt có đôi maỳ rậm kia đang chăm chú nhìn nàng. Khuôn mặt that âu lo. Một caí nhìn thân thiết mà khi bị nhìn, ta không làm sao giấu được sự thât. khiên' nàng như muốn san sẻ nỗi buồn của mình. Bảo Lâm hỏi: - Tai sao Sâm biết? Từ Sâm đáp một cách thành thật: - Ở nhà tôi có tất cả ba chị em gaí. Như vậy tôi đã trưởng thành giữa đám con gaí kia. Chính nhờ vậy, tôi đã hiểu và thấy được cả nụ cười hạnh phúc của họ. Mỗi lần nhắc đến bạn trai, đến hôn nhân, những bà chị tôi mắt sáng hẳn lên, họ vui sướng ra mặt. Còn Lâm thì tôi không trông thấy điêù đó trong ánh mắt. Tôi thấy Bảo Lâm có vẻ buồn làm sao. Vì vậy tôi nghĩ là caí anh chàng La Dũng kia hẳn không trở về đây nữa. Bảo Lâm chớp mắt, rồi nhìn thẳng mặt Từ Sâm, không thể như vậy được! Không lẽ tâm sự thầm kín của ta lại phơi baỳ hết trước mắt một anh con trai mơí lớn này ư? Bảo Lâm nhìn chăm chăm. Trước mắt nàng là một khuôn mặt that thà lo lắng. Bảo Lâm chợt thấy mắt ươn ướt, nàng nhìn xuống. Bảo Lâm nói không ra lơì: - Sâm nghĩ đúng! Anh ấy sẽ không trở về. Mà có trở về, thì cũng không còn là của tôi. - Sao vậy? Bảo Lâm chớp chớp mắt, rồi nhìn lên: - Năm ngoaí anh ấy đã cươí vợ, cưới một người con gaí khác. Từ Sâm mở trừng đôi mắt, miệng mím lại. Dươí ánh đèn, maí tóc ngắn của anh ta với vầng trán rộng, trông Từ Sâm có ve ngớ ngẩn làm sao. Caí ngớ ngẩn thật thà, dễ thương, chứ không phải là ngu đần, lại cang` không phải là caí kiểu đóng kịch của người từng trải. - Xin lỗi nhé, đúng ra tôi không nên đề cập đến. Thật ra tôi không ngờ La Dũng lai tệ như vậy. Bảo Lâm vội cắt ngang: - Khỏi phải lỗi gì cả. Đâu phải là lỗi của cậu? Thật ra tôi phải đôí diện với sự thật naỳ lâu rồi. Tôi phải cho tất ca bạn bè biết. Nhưng mà... Bảo Lâm trở nên buồn buồn: - Tôi cứ lưà dôí chính mình, tôi cố thuyết phục bản thân là sẽ có một ngaỳ rồi Dũng sẽ chán, sẽ quay trở lại với tôi. Từ Sâm buột miệng kêu lên: - Trơì đất! như vậy là Lâm vẫn còn yêu anh ấy? Bảo Lâm giật mình quay lại. Ta hôm nay làm sao thế? Tại sao lai đem nỗi lòng thầm kín của mình ra để nói hết cho một gã con trai mơí lớn nghe? Bảo Lâm bôí rôí vội đứng lại, nói thật nhanh: - Thôi được rồi! Từ Sâm, cậu quay về đi, chỉ còn mâý bước nữa là tơí nhà tôi. Không cần cậu đưa thêm nữa. - Nêú chỉ có mâý bước, thì hãy để tôi đưa tơí tận nhà có hay hơn không? - Cậu nghe tôi nói naỳ. Bảo Lâm giở giọng bà chị, nàng có cảm giác như đang nói với đưá con: - Cậu về đi, tôi thích được đi một mình thôi. Từ Sâm đứng lai một chút rồi chợt nói: - Bảo Lâm hãy quên hắn. Vì nêú hắn phản bội lại lơì thề, hăn' không biết trân trọng tình cảm của Bảo Lâm danh` cho hắn, thì hăn' không xứng đáng để được Lâm yêu. Nói xong, Từ Sâm quay người bỏ đi dươí ánh trăng. Bảo Lâm đứng thật lâu nhìn theo, rồi mơí quay lại. Bỗng dưng Bảo Lâm ngước lên nhìn trơì. Ánh trang thật tròn đang treo lơ lửng trên trơì cao. Hôm nay 15, 16 rồi. Trăng lại tròn, lại tròn. Thế còn con người? Bảo Lâm cúi xuống, không hiểu sao tự nhiên nước mắt chảy ràn rụa trên má. Trăng khuyết rồi tròn, beò tan rồi hợp, không lẽ tình yêu của ta maĩ maĩ là nỗi cô đơn, buồn tủi như thế naỳ sao. Bảo Lâm để mặc cho nỗi đau trôi theo hai dong` nước mắt.
Hôm ấy là ngaỳ chúa nhật. Nắng đầu hạ không oi nồng mà chỉ chiêú nhẹ nhàng. Nắng như chưa tỉnh giấc xuân, nắng trải daì trên cây lá trong vườn, trừ những khoảnh sân được các tán cây dầu, hoặc lùm trúc che phủ. Những hàng liễu xanh rũ lá bên hồ không đủ chặn các giọt nắng lăn tăn trên nước. Nắng lấp lánh, nhảy nhót trên lá sen, trên mặt hồ, trên thảm cỏ, trên cả con đường trải sỏi trắng phau. Trúc Vỹ ngồi bên hồ sen. Nàng mặc chiếc aó cánh mỏng để lộ chiếc cổ thon trắng. Chiếc váy đầm maù hồng, càng nổi bật trên khung cảnh ở đây. Ngồi trên mỗi tảng đã' nhô ra trên hồ sen, hai tay bó gối, đôi haì đỏ nằm lăn trên cỏ như hai đóa hoa mồng gà nở giữa cỏ xanh, cô bé vẫn ngồi đó. Bên cạnh Trúc Vỹ là quyển Quốc văn lớp 12 và một xấp taì liệu luyện thi đại học. Đúng ra là Trúc Vỹ đang học baì. Vì tôí qua, cô giaó Bảo Lâm bận việc, cô có điện thoại đến xin nghỉ một buổi và hẹn sẽ dạy bù lại vào sáng nay. Trong điện thoại cô giaó có dặn dò Trúc Vỹ hôm nay phải học thuộc lòng baì "đàm cung" trong "Lễ Ký", va cô sẽ hỏi một số câu để Trúc Vỹ giải thích. Ngay từ sáng sớm, Trúc Vỹ đã mang sách ra đây, nàng định sẽ cố học để không phân tâm, Trúc Vỹ dặn dò nội và vú Ngô là ngoại trừ cô giaó ra, không cho bất cứ một ai ra đây quấy rầy nàng. Nhưng rồi, sau đâý mặt trơì thức dậy, anh' náng nhảy nhót trên lá sen, những hạt sương long lanh trong nắng, mâý đoá hoa sen đang hé nụ.. Tất ca như một phep' lạ thần kỳ, hé môi mỉm cười với nàng. Tât' cả những thứ naỳ làm cho đầu óc Trúc Vỹ như loãng ra, không thể nào tập trung chú ý được. Tât' cả khiến cho Trúc Vỹ bị lôi cuốn một cach' thích thú. Sự nhiệm mầu và sinh động của đơì sống, với nàng có sức cuôn' hút đặc biệt. rồi con Mực nhảy tơí. Hình như nó không biết đến caí lệnh cấm "không được quâý râỳ". Nó chạy đến bên Trúc Vỹ, caí thân hình của nó to lớn như một con bê. Bộ lông mươt', hâm hấp nóng trong nắng. Nó vẫy vẫy đuôi mừng rỡ, làm Trúc Vỹ không thể không buông quyển sách xuôn'g để ôm lâý nó. Một đôi mắt "dã thú" nhưng lại tràn ngập tình người. Mực thích được ve vuốt và phục tùng. Chính caí đó làm Trúc Vỹ thích thú, và Trúc Vỹ bắt đẫ`u nói chuyện với con Mực. Nó năm` daì trên bãi cỏ nhưng đầu lại tựa lên đuì của Trúc Vỹ. Qua lơì chỉ dẫn của vú Ngô, khi Bảo Lâm đến bên bờ hồ sen thì nàng trông thấy một bức tranh tuyệt mỹ: Aó và tóc của Trúc Vỹ đang bay phất phơ theo gió, khuôn mặt nhỏ nhắn với nụ cười rạng rỡ của cô nàng đẹp như mơ. Hoa sen đang đua nở, còn liễu thì lay theo gió. Cỏ non xanh tươi với người đẹp... Bất giác Bảo Lâm thở daì. Rõ ràng, Trúc Vỹ đang tận hưởng trọn vẹn caí kỳ diệu của cuộc sống. Cuộc sống thực mà như mơ. Còn Lâm? Ta sắp mang đến một thực tế rất đỗi bình thường! Một thực tế sẽ phá vỡ thế giơí mộng mơ tươi đẹp của cô bé. Bảo Lâm bước tơí. Con Mực giật mình, nhỏm dậy. Nó hướng về phiá Bảo Lâm với caí ve thân thiện. Dù sao qua hơn hai thang' làm quen, con vật naỳ đã trở thành bạn rồi. Bảo Lâm vỗ nhẹ đầu nó mâý caí như ngầm nói: - Nào đi chỗ khác chơi đi Mực, đừng quâý râỳ ta với cô chủ của ngươi nữa. Con chó như hiểu ý, nó quay đi, nhưng không đi xa lắm, chỉ đến dươí rặng liễu, rồi năm` xuống, hai cẳng trước duỗi daì, đẵ.t mõm lên đâý. Trúc Vỹ đứng dậy, tà vaý phất phơ. Nàng đẹp một cách kiêu sa, nụ cười điểm trên môi. Bảo Lâm thầm nghĩ: - Ðẹp! Đẹp quá! Trẻ tuổi, đẹp lai giaù có thế naỳ thì coi như Trúc Vỹ có đủ cả mọi thứ rồi còn gì nữa. Bảo Lâm vừa cười vừa nói: - Ồ! Trúc Vỹ, em đã chọn được "Điểm học" rất lý tưởng! Nàng đảo mắt nhìn quanh. Đây là lân` đầu tiên Bảo Lâm đến đây giữa ban ngaỳ. Khu vườn quá rộng, bao quanh ngôi nhà, hồ sen naỳ năm` ở phiá sau ngôi biệt thự. Bên cạnh hồ sen không có cây cổ thụ nhưng lại rất nhiêù hoa và những tảng đá lớn. những cánh hoa đủ maù sắc năm` chen nhau trên cỏ. - Cô mơí đến ạ! Trúc Vỹ chaò khẽ. Nụ cười vẫn trên môi. Dươí anh' nắng nhạt, khuôn mặt Trúc Vỹ đẹp rạng rỡ. Cô bé nói như giải thích: - Em đã ra đây từ sáng sớm. - Tôi biết chuyện đó rồi! Nội em vừa cho tôi biết răng` trơì vừa tờ mờ sáng là em đã ra đây. Nội bảo em đã ôn baì mâý tiếng đông` hồ. Khuôn mặt Trúc Vỹ đỏ hông`, cô bé có vẻ ngượng ngập: - Vâng em ra đây rất sớm, em định học nhiêù thứ nhưng mà học chưa được bao lâu thì có nhiêù điêù khiến em bị phân tâm. Em nghĩ là chắc em cũng chưa học được nhiêù, thưa cô. Nữa rồi! Lại có những lý dọ.. Tom' lại là Trúc Vỹ sẽ không thuộc baì? Bảo Lâm hỏi: - Thế caí gì đã chi phối tâm trí em thế? -đạ...mặt trơì mọc. rồi hoa sen nở. những cành liễu lay động trong gió. Con Mực nó cười với em. - Chó mà biết cười ư? - Vâng, nó biết chứ. Trúc Vỹ đáp một cach' ngây thơ. Khuôn mặt cô bé tươi nhứ đóa hoa hông` buổi sáng. - Thế rồi còn gì nữa? Trúc Vỹ nói nhỏ: -đạ.. Còn nhiêù thứ rất dễ thương. như những hạt sương cứ lăn trên lá, tiếng chim sẻ hot' trên cành cao. Những chú caò caò nup' trong lá lén nhìn em, rồi con Mực nó nói chuyện với em nữa. - Thôi đủ rồi! Bảo Lâm ngồi xuống cỏ, cầm những quyển sách lên. Nàng cố tạo cho mình một nét mặt nghiêm vì rõ ràng Bảo Lâm đã bị những lý do không đâu của Trúc Vỹ làm cho tâm hôn` nhạy cảm của nàng bị xao động. Caí giọng nói nhẹ nhàng như ru của con bé khiến người khó tanh' đến đâu cũng khó mà tức giận. Nhưng dù gì thì cũng không thể yêú mêm`. Phải xiết chặt một chút. Bây giờ đã là đầu tháng năm, chỉ còn hai tháng nữa là kỳ thi vào các trường đại học sẽ bắt đầu. Bảo Lâm chỉ còn có vỏn vẹn saú mươi ngaỳ. Vậy mà không thấy một kết quả nào đáng kể. Bảo Lâm bảo Trúc Vỹ: - Bây giờ em haỹ mang baì sử ra đây, đọc tôi nghe. Trúc Vỹ có vẻ miễn cưỡng, ngồi xuống trước mặt Bảo Lâm, tay lật sách, Bảo Lâm ngăn lại: - Ðừng mở sách, em đo,c thuộc lòng cho tôi nghe. Trúc Vỹ ngẩng lên nhìn bâù trơì, những chiếc răng nhỏ nhắn của cô gaí cắn nhẹ lên môi. Cô suy nghĩ thật lâu mơí bắt đầu đọc. Trúc Vỹ có lẽ đọc hết ra chữ, cứ ngập ngừng mãi. Cuôí cùng cô ta thở daì: - Thưa cộ.. Sao người xưa họ lắm chuyện như vậy? Cách nói của họ cầu kỳ, đâỳ điển tích, điển cố. - Hình như thế. - Thế tại sao chúng ta sống ở thơì đại naỳ lại phải học cách nói chuyện phức tạp xưa cũ đó làm chi? - Bộ giaó dục muốn em nhận thức được tư tưởng trong câu chuyện chứ đâu phải học cac'h nói của người xưa. Như sực nhớ ra điêù gì, Bảo Lâm hỏi: - Thế em hiểu nội dung của câu chuyện nói về caí gì không? Trúc Vỹ lắc đầu một cách thành thật: - Em thấy cứ ông naỳ viết thế naỳ, viết thế nọ maĩ, em nhức cả đầu. Bảo Lâm nói: - Nhưng tôi đã giải thích cặn kẽ rồi! Nhưng rồi suy nghĩ một chút, nàng thấy là phải thay đổi cách dạy. - Cũng tại tôi không đúng, tôt' nhất là phải dẫn giải toàn bộ cau chuyện cho em rõ, thay vì câu nệ vào từng câu, từng chữ. Thôi bây giờ em chú ý nghe nhé. Tôi sẽ kể nội dung câu chuyện cho em rõ, rồi giải nghĩa từng đọan sau. Bảo Lâm ngồi ngay ngắn lại, tay vòng qua gối bắt đầu giảng giải tại sao lại có chuyện vua cha và ba đứa con trai của ông đã lập mưu ám hại nhau vì một ngôi baú. Bảo Lâm chưa kể hết, đã thấy Trúc Vỹ rùng mình: - Tại sao ta lại học chi những thứ như vậy? Cuộc sống naỳ có bao nhiêu điêù tốt đẹp. Bao nhiêu caí đáng yêu, đang' quí? Sao lại học chuyện ganh ghét. Con định giết cha, cha giêt' con làm gì. Cuộc sống hoà bình trên quả đất không hay hơn sao? - Nhưng đâý là sự kiện lịch sử đã xảy ra. Nó có thât. Cân` phải tìm hiểu ý nghĩa của nó. - Con người đã sống xaú xa vậy ư? Kem' hơn cả cây cỏ. Bảo Lâm trố mắt nhìn Trúc Vỹ. Vừa xúc động vừa kinh ngạc. Chợt nhiên Bảo Lâm thấy hiểu ra. Sách vở đôí với Trúc Vỹ quả thật khó hiểu và phức tạp, vì con người của Trúc Vỹ quá đơn giản và hiên` lành. Đơn giản đến độ không chấp nhận được sự hiềm tỵ nho nhỏ, huống hồ chi nói đến chuyện tranh chấp giữa anh với em, giữa cha với con, những chuyện tranh quyên` đoạt lợi. Trúc Vỹ có thế giơí riêng, có triêt' lý sống và đạo lý riêng của nàng. Trong thế giơí đó chỉ toàn chuyện tốt lành, không có điêù ác điêù xâú. Vậy thì, ta dạy cho cô bé naỳ caí gì? Dạy những điêù xa lạ hàng trăm năm, vô nghĩa với Trúc Vỹ. Dạy Trúc Vỹ học để Trúc Vỹ có được một mảnh bằng đại học? nhưng mảnh bằng đó có giup' ích được gì cho Trúc Vỹ chứ? Bảo Lâm như ngẩn ra nhìn cô gaí. Trúc Vỹ cuí đầu nói lí nhí: - Xin lỗi cô. Đúng ra em không nên thắc mắc mâý chuyện đó. Có lẽ vì không thuộc baì nên em hay vòng vo. Hay là để em đọc lại. Có thể sẽ thuộc. Bảo Lâm đưa tay ngăn lại: - Thôi không cân` nữa. Nàng im lặng một lúc rồi nói tiếp: - Tôi đang suy nghĩ điêù em vừa nói đấy, em có caí lý của em đó chứ. Câu chuyện naỳ không còn thích hợp với thơì đai chúng ta. Mà naỳ, hình như em còn có một cô giaó khác kèm các môn toán, lý, hóa cho em nữa phải không? Trúc Vỹ ngập ngừng: - Vâng. - Thế những môn đó em học ra sao? Trúc Vỹ yên lặng. Bảo Lâm hỏi tiếp: - Chắc cũng không khá cho lắm? Trúc Vỹ thở daì nói: -đạ! Mâý caí chữ X và chữ Y lúc nào cũng như đối lập với em. Công thức thì khó nhớ quá. Học maĩ không thuộc. Cô Nguyễn giaó viên dạy toán cho em, bảo là em chỉ như một con bup' bê. Bảo Lâm ngạc nhiên: - Bup' bê? - Vâng. Bup' bê có caí vỏ bên ngoaì đẹp lắm, nhưng trong đầu chỉ có rơm với cỏ. Trúc Vỹ nói xong cuí xuống sờ lấy mâý bông hoa đỏ trên cỏ. - Em nghĩ, có lẽ cô ấy rất ghét em. thế còn cô? Cô có ghét em không? Bảo Lâm nói: - Không! tôi không hề ghét em, nói đúng hơn, tôi rất thích em. Trúc Vỹ ngẩng lên, cảm động: - Cô không thấy là em ngu lắm ư? Bảo Lâm nói: - Thật ra thì em cũng không ngu lắm đâu. Em biết độc lập suy nghĩ, có oc' phân tích, vậy thì không ngu được. Có thể em quá khôn nữa là khác. Có điêù biện pháp giaó dục naỳ hình như không còn thích hợp với em. Bảo Lâm nhìn Trúc Vỹ. Cô nàng đang đuà với những cánh hoa maù đỏ. Lâm chợt nghĩ, hay là Trúc Vỹ giống như những cánh hoa đó? Nó chỉ nở cho riêng nó, chứ không cho người khác. Có ai ngắm hay không cũng mặc. - Trúc Vỹ, em có thật sự muốn vào đại học không? Trúc Vỹ yên lặng. - Em nói cho tôi biết đi! Trúc Vỹ lặng lẽ lắc đầu. - Như vậy tai sao em cứ phải thi mãi như vậy? Trúc Vỹ thở daì nói: - Ðó là ý của cha. Cha không chịu nổi chuyện em thi rớt. Cha thông minh, năng động như vậy, không hiểu sao lại có một đứa con gaí ngu dốt như em. Nhưng mà cô ạ, cha làm thâỳ, con bán sách cũng là chuyện bình thường thôi phải không cô? Trúc Vỹ nhìn lên, rồi chợt nhiên hoảng hốt: - Ồ! đến rồi kià. Bảo Lâm không hiểu: - Ai? Ai đến? - Cha đâý!
Bảo Lâm quay lại. Đúng là ông Ta. Thắng. ông ta đang từ bụi trúc đi qua baĩ cỏ hướng về phiá nàng và Trúc Vỹ. Hôm nay mặc dù là ngaỳ nghỉ, ông vẫn chỉnh tề trong bộ âu phục thẳng nếp. Bảo Lâm vội đứng dậy. Làn đầu tiên, Bảo Lâm thấy ông Thắng ban ngaỳ. Dươí những tia nắng ấm, ông Thắng không trẻ như lúc dươí anh' điện maù trang trí. Nàng có the trông rõ những nếp nhăn ở dươí đuôi mắt, ở trên môi ông. Nhưng thật lạ lùng, những nếp nhăn đó lại không khiến ông ta xâú đi mà chỉ tạo nên nét già dặn, chín chắn vững chãi của một nhà thông thaí. - À! Ông Ta. Thắng cười, như một thoí quen đưa tay lên nâng cao cặp kính. - Hai thâỳ trò cô kiêm' được một điểm học lý tưởng quá hở. Nhưng mà nắng càng lúc càng gắt, hai người không thấy nóng ư? Trúc Vỹ đứng lên, cười với cha: - Không nóng đâu cha ạ. - Thế cha có phá rôí chuyện ôn baì của con không? Ông Ta. Thắng hỏi con gaí rồi cuí xuống nhìn những quyển sách trên cỏ. Bảo Lâm yên lặng nhìn hai cha con ông Ta. Thắng rồi chợt nhiên nói: - Trúc Vỹ, hôm nay chúng ta học bâý nhiêu đó đủ rồi, em xếp sách vở rồi vào nhà nghỉ đi, tôi có chuyện cân` nói riêng với cha em. Ông Ta. Thắng có vẻ ngạc nhiên nhìn Bảo Lâm: - Cô là thâỳ boí ư? Bảo Lâm ngạc nhiên: - Sao thế? Ông Ta. Thắng nhìn Bảo Lâm cười nói: - Làm sao cô biết được là tôi ra đây định nói chuyện với cô? Bảo Lâm cười: - Thì ông cứ coi như tôi sẽ hành nghề thâỳ boí vậy. Trúc Vỹ cuí xuống lượm mâý quyển sách. Con Mực cũng chạy đến vẫy đuôi. Trúc Vỹ liếc nhanh về phiá Bảo Lâm rồi nhìn về phiá cha. Nàng biết câu chuyện mà cô giaó và cha cô sắp nói đương nhiên là có dính dấp đến nàng. Hơi lo lắng, nhưng rồi Trúc Vỹ cũng cùng chó Mực bước vào trong. Nhìn theo bóng Trúc Vỹ trên lộ trải sỏi, Bảo Lâm nói: - Ông có một đứa con gaí tuyệt vời. Ông Ta. Thắng với nụ cười nhẹ: - That vậy ư? Chúng ta vừa đi vừa nói chuyện nhé? Tôi đã dặn vú Ngô làm thêm phân` ăn, để giữ cô lại dùng cơm trưa nay, dù gì bây giờ cũng gân` 12 giờ rồi. Bảo Lâm không biết làm gì khác hơn. Nàng cùng ông Ta. Thắng bước dọc theo con đường trải sỏi. Hai bên đường là hoa: hoa phù dung, hoa nhaì, hoa hông`... đang tỏa hương thơm ngát. Vườn hoa naỳ có nhiêù loại hoa quá. Ông Ta. Thắng chợt nói: - Cô định hỏi tôi điêù gì? Bảo Lâm giật mình quay lại: - Muốn nói với ông điêù mà ông muốn hỏi. Ông Thắng nhìn Bảo Lâm với nụ cười: - Cô Lâm naỳ, tôi nghĩ là cô chọn nghề luật thì hay hơn làm cô giaó đâý. Nhạy bén như cô, sẽ dễ thành luật sư giỏi thôi. Bảo Lâm đề cập thẳng vân' đề: - Tôi nghĩ là ông khoan nói về phản ứng nhạy bén. Tôi biết ông cân` gặp tôi là vì chuyện khác. Có phải ông định hỏi tôi về sự tiến bộ của Trúc Vỹ sau hai tháng học, phải không? Gân` kề ngaỳ thi rồi. Khả năng thi đậu của Trúc Vỹ được bao nhiêu chứ? Triển vọng thi đậu như thế nao? Ông Ta. Thắng gật gù: - Thôi được, cô đã giup' tôi đặt câu hỏi rồi, thế cô thấy sao? Bảo Lâm nhìn lên: - Ông cân` Trúc Vỹ thi đại học lắm ư? Ông đã biết cô ấy rất khó đậu. Tại sao cứ bắt cô ấy phải đối đầu với sự thất bại maĩ thế? Ông Ta. Thắng đứng lại, nhìn thẳng vào mắt Bảo Lâm: - Cô nói sao? Đó là cau trả lơì của cô đâý ư? Ý cô muốn nói trình độ nó quá kem', không đủ khả năng vào đại học? Tất cả công lao bâý lâu nay dạy kèm của cô cũng chỉ có nghiã là vô ích thôi sao? Bảo Lâm nói: - Trình độ nó không kem', nhưng mà việc dạy kèm của tôi rõ là vô ich', không tác dụng. Nàng đứng lại tựa người bên bụi trúc: - Ông Thắng, tôi nghĩ là ông hiểu con gaí ông hơn tôi. Ông luật sư nói nhanh: - Ðương nhiên là tôi hiểu! Nêú ý cô muốn nói là chaú nó ngu thì tôi được xin phep trả lơì là chaú nó không kem' lắm, traí lại, nói không phải khen, nó còn thông minh nữa là khác. Bảo Lâm cắt ngang: - Không! không. Ông hiểu lầm rồi! Đúng, Trúc Vỹ rất thông minh, không những thông minh thôi mà con`nhạy cảm. Cô ấy hiên` lành, trong trắng, ngây thơ một cách dễ thương. Tôi dạy ở trong trường, cũng có rất nhiêù học trò giỏi và dễ thương như vậy, nhưng thú thật chưa thấy ai dễ thương như nó. Một cô bé đơn giản, thật thà. Tôi bị lôi cuôn' trước sự trong trắng đến độ ngây thơ của cô ấy. Thú thật với ông đây là lân` đầu tiên tôi có cảm giác như vậy. Ông luật sư nhìn thẳng vào mắt Bảo Lâm, ông e dè: - Cảm on lơì khen ngợi của cô! Tôi mong răng` những lơì vừa nói của cô là thật. Bảo Lâm gật đầu: - Tôi đã nói thật đâý chứ. Ông Ta. Thắng đứng lại nhìn nàng, thắc mắc: - Vậy thì tại sao cô lại cho là chaú nó không thể vào đại học? Bảo Lâm quả quyết: - Bởi vì cô ấy không muốn như thế! Ông Ta. Thắng có vẻ ngạc nhiên: - Không thể được. Tôi đã nói chuyện với nó rồi cơ. Bảo Lâm hỏi ngay: - Ông đã nói hay ông ra lệnh? Ông có biết không, trong lúc nói chuyện ông hay vô tình ra lệnh hơn là tâm tình. Vì vậy với Trúc Vỹ cũng thế, nhiêù khi ông tưởng là ông đã nói chuyện với con gaí thật ra là ông đã ra lệnh. Tinh' của Trúc Vỹ thì yêú đuôí, rụt rè. Nó lại sùng baí ông, kính nể ông nên không bao giờ dám phản kháng. Mặc dù Trúc Vỹ không thích học, nhưng vẫn phải vì ông mà học. Không muốn thi văn phải thi. Cô ấy có đủ ca cá tinh' riêng, nhưng trước mặt ông vẫn không dám bộc lộ cá tinh'. Luật sư Thắng nhiú maỳ: - Cô định trách tôi ư? Bảo Lâm lắc đầu: - Không dám. - Không dám à? Thế cô vừa nói gì thế? Cô mơí vừa kết án tôi là ngược đaĩ con gaí tôi bằng tinh thần. - Ông Thắng, nhiêù lúc quá yêu cũng có thể tạo nên sự ngược đaĩ. - Hở? Ông Ta. Thắng lại chau may, ông có vẻ giận nhưng rồi đôi maỳ kia lại giãn ra thật nhanh. - Thôi được rồi, coi như là tôi ra lệnh cho con gaí tôi phải thi đai học đi, nhưng cô cho tôi biết chuyện ra lệnh kia tôt' hay xâú? Xâú lắm ư? - Ðương nhiên đó là vì muốn tốt cho con. - Và chuyện đó cũng đâu ngoaì trình độ của nó. - Vâng. - Cô cũng cho là nó thông minh kia mà? - Vâng. - Thế tại sao nó lại học là vì tôi? Nó chịu học chứ? - Vâng. - Nó vừa thông minh vừa chịu học, tại sao cô bảo là cô có dạy cũng vô ích? Bảo Lâm nhìn ông Ta. Thắng, rồi chợt cười phá lên: - Tai sao cô cười? Bảo Lâm nói: - Xin lỗi ông luật sư nhé! Trúc Vỹ đâỳ thông minh và chịu học thật. Nhưng cô ấy không nhớ baì vở đâu. Thật tôi không biết phải giải thích với ông chuyện đó ra sao? Tôi nghĩ ông là cha Trúc Vỹ, đương nhiên bằng trực giác ông nắm được điêù đó. Ông Ta. Thắng có vẻ suy nghĩ: - Tôi phân` nào hiểu được ý cô. Nhưng cô Lâm ạ, con tôi dù sao rồi nó sẽ lơn', nó sẽ phải sống một cách độc lập, tôi muốn nó vào đại học, học nên người nó có thể sống một cac'h tự chủ như cô vậy. - Như tôi? Ông Thắng nói: - Vâng. tôi rất quý cô. Tôi thích cô. Nhất là bản tích độc lập, cứng cỏi. Cô biết nhiêù thứ. Cô nói năng kheó leó, phản ứng nhanh nhẹn. Bảo Lâm lác đầu nói: - Ông đã lầm rồi! Tất cả những thứ đó, tôi nào có học được ở đại học đâu? Mà là học ở trường đơì, một trường đơì đâỳ đau khổ, đâỳ trắc trở. Bảo Lâm hướng mắt về phiá cành truc' trên cao. - Ông đừng bao giờ để Trúc Vỹ giống tôị thế gioí của cô ấy là thơ mộng, là tờ giâý trắng, là thần thoại là cổ tích. Nó đẹp lắm. Ông cân` phải trân trọng nó và nhiệm vụ của ông haỹ giup' Trúc Vỹ hưởng được cuộc sống hạnh phuc' đó. Ông Ta. Thắng chăm chú nhìn Bảo Lâm. Lân` đầu tien ông hiểu được nhiêù thứ về Bảo Lâm. Ngoaì những khó khăn về vật chất, Bảo Lâm còn có một quả tim yêu, đâỳ tình người. Nhưng tình cảm dễ làm cho con người khổ hơn vui thôi. Ông không biết Bảo Lâm quý Trúc Vỹ cỡ nào. Nhưng ông hiểu là không thể tiếp tục về đề taì học của Trúc Vỹ nữa. Ông nắm lâý tay Bảo Lâm hướng về phiá nhà nói: - Thôi chúng ta đừng nói chuyện đó nữa nhé. Bây giờ vào nhà. Chúng ta đã đến giờ ăn. Cô cũng cân` phải mập ra một tí. Tôi mong là sẽ được cô đến đây dùng cơm luôn. Bảo Lâm không lên tiếng phản đôí. nàng lẳng lặng đi theo ông luật sư vào nhà. Nàng đi dật dờ như một chiếc bóng.