Kênh Truyện, Đọc truyện online, truyện teen full hoàn thành, truyện gay full, tiểu thuyết full
»
»
18:23, 11/07/2017

1616 Km
✿ Người Đăng: littleprince Các Truyện Cùng Người Đăng
✿ Tác Giả: Hoàng Tử Bé
✿ Xem: 182 Lượt ✿ Tổng Điểm Vote: 45 Điểm
ĐỌC Chap 1 ĐỌC Chap Mới Nhất

✿ Thể Loại: 1616 Km, Hoàng Tử Bé



✿ Nội dung truyện 1616 Km

Tên truyện: 1616km
Tác giả: Hoàng Tử Bé
Thể loại: tiểu thuyết đam mỹ
Rating: 13+
Cảnh cáo về nội dung: truyện có đề cập đến những vấn đề về LGBT
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
Chap 1: Hai thành phố
- Hai đĩa bò nướng ra bàn số 15
- Có ngay
"Tôi tên là Đào Bá Minh, sinh ra và gắn bó với chốn Hà thành, tính đến nay cũng được mười tám cái xuân xanh rồi. Hiện tôi đang là sinh viên năm nhất của Học viện Báo chí và Tuyên truyền, chuyên ngành Báo chí. Mặc dù vậy ước mơ của tôi là trở thành một nhà văn, hay nói theo cách hoa mỹ là một tiểu thuyết gia….”
- Minh ơi. Cũng vãn khách rồi em vào trong bếp phụ chị Linh rửa bát đĩa nhé !
- Vâng ạ
"….Cuộc sống của tôi không có gì đáng chú ý, chỉ là sáng đi học, trưa và tối thì đi làm thêm để kiếm tiền trang trải cho cuộc sống ở chốn phố thị đắt đỏ này. Đời sống sinh viên, quả giống như nhiều người nói, gặp không ít khó khăn. Nào là chỗ ở, công việc, các loại phí…blah blah blah…Cũng may là xong cả rồi. Một cô bạn có căn hộ ở cạnh công viên Cầu Giấy đã ngỏ ý mời tôi và hai người khác đến ở cùng. Chúng tôi đều là bạn cấp ba nên sống rất cởi mở và hòa hợp….Ôi ! Nhớ đến những ngày tháng cấp ba tươi đẹp giờ đã trôi về nơi xa lắm, tôi thấy bồi hồi quá ! Công việc hiện tại của tôi là làm phục vụ tại một nhà hàng. Làm rất thích, lương cũng ổn, tôi nghĩ thế, vì tôi là người sống cũng khá tiết kiệm.”
- Minh có bạn gái chưa nhỉ ? – Linh hỏi cậu
- Em chưa, hề hề. Em mới lên đại học thôi mà, còn chưa hết năm nhất nữa
- Cũng phải. Cứ từ từ em ạ. Như chị đây này. Hồi học cấp ba chị cũng tưởng lên đại học sẽ kiếm được anh nào cao to, đẹp trai để yêu, xong cuối cùng mới nhận ra, tự do là sướng nhất. Haha
- Thế người ta mới bảo "Ế đang là xu thế mà chị”. Nói thế thôi chứ chả nhẽ bố mẹ chị không thích chị lấy chồng à ?
- Kệ họ. Chị cứ sống cho thỏa thích cái đã – Linh ngúng nguẩy
- Gớm ạ. Phụ huynh ở nhà là mong có cháu bế lắm rồi đấy. Đến ngoài hai lăm là đã bị thúc vào đít rồi
- Thế thì chị vẫn còn 3 năm nữa cơ, lo gì hahaha
- Kiếm dần đi là vừa bà chị ạ. Hehe
"22h30 kết thúc ca làm, tôi gói ghém đồ đạc rồi ra về. Thả bộ trên con phố lúc khuya, tôi vẫn nghe xung quanh có tiếng cười nói ở các quán bia hơi, rồi ánh đèn pha nối đuôi nhau trên đường. Hà Nội là một thành phố tấp nập, những ánh đèn cứ sáng rực từng con đường khiến Hà Nội giống như một thành phố không ngủ. Hồi bé tôi cũng từng nghe bố kể về những thành phố như vậy, những nơi như New York, Las Vegas hay Tokyo….luôn chói lóa ánh đèn neon bất kể ngày đêm. Và đó là lí do người ta gọi đó là những thành phố không ngủ. Hà Nội cũng đang thay đổi như vậy, và nó chỉ là chính mình lúc 1, 2 giờ sáng, hay vào những ngày Tết, nghỉ lễ…Một Hà Nội rất khác, một Hà Nội xa xôi mà quá đỗi thân quen với những ai đã gắn bó, thân quen đến mức tôi rất nóng lòng để được kể về nó vào một dịp không xa.”
Về đến nhà, thấy mọi người dường như đã ngủ cả, nên Bá Minh rón rén nhất có thể, tắm rửa, thay quần áo rồi leo lên giường.
- Mày về rồi đấy hả Minh ?
Đó là Quang, bạn cấp ba với cậu. Như đã kể, ngoài Bá Minh ra trong nhà còn có ba người khác, hai gái một trai, nên bọn họ chia phòng cũng khá dễ. Bình thường chúng nó đợi cậu về rồi mới đi ngủ, nhưng chắc hôm nay mệt quá nên ngủ trước rồi
- Ừm, hôm nay mày ngủ sớm thế ? – cậu hỏi
- Mai tao có tiết sớm. Mà hai đứa kia về chưa ?
- Tao tưởng chúng nó đi ngủ rồi
- Còn lâu ấy. Hai mẹ rủ nhau đi ăn chân gà nướng rồi. Đi từ 9h cơ mà
- Haha, tao cũng khoái chân gà nướng lắm. Bữa nào mua về ăn
- Ừ. Thôi ngủ đi nhé
Nghe giọng thằng Quang lúc đang ngủ giở thật buồn cười, cả đôi mắt díp tịt vào nữa
- Ok, vậy không làm ồn nữa
Cậu cũng leo lên giường, ngả lưng xuống đệm rồi thả một giấc thật ngon
.
..

….
6h30, chuông báo thức kêu, con người trên giường oằn èo, rồi với tay ra tắt báo thức. Anh ngồi dậy, dựa lưng vào thành giường, mái tóc rối bù, mắt vẫn nhắm nghiền, tay thì gãi chỗ ngứa ở chân. Rồi con người đó vươn vai, dụi mắt, bước lững thững vào nhà vệ sinh
"Xin chào. Tôi là Châu Hải Bình. Tuổi: 25. Nghề nghiệp: nhà văn. Nơi sống: Sài Gòn….Khoan đã, là Sài Gòn đúng không nhỉ ??? Hay là Thành phố Hồ Chí Minh ?? Tôi cũng hổng biết nữa, nhưng tôi thích cái tên Sài Gòn này hơn, mang hơi hướng hoài cổ, lại rất dễ đọc. Điều này thì bạn phải đồng tình với tôi đi vì Sài Gòn chỉ có hai từ thôi, còn cái tên kia những năm từ lận cơ…Đó !!! "Cái-tên-kia”…Haha tôi thậm chí còn chẳng buồn nói hẳn tên ra cơ mà.”
Cái con người ấy, quả thực có đôi chút kỳ quặc đúng không ? Liệu ai làm nhà văn cũng phải có chút khùng trong người sao ? Hay chỉ mỗi anh chàng này thôi nhỉ ?
Vệ sinh cá nhân xong, Hải Bình thay quần áo. Mặc một chiếc áo thun trắng, một chiếc quần thể thao, cầm theo một trai nước, anh ta bắt đầu ngày mới của mình, bằng công việc chạy bộ….
- Cháu chào chú Tư
- Chào chàng trai, lại chạy bộ hả ?
- Dạ
…Đó là chú Tư, bảo vệ của chung cư.
Đều đặn mỗi ngày, hai vòng quanh công viên. Hải Bình bảo vì đặc thù công việc, phải ngồi trước máy tính nhiều nên không có thời gian để vận động, mỗi lúc rảnh rỗi đều tập thể thao. Lúc thì bơi lội, lúc thì tập gym…nên đối với một người làm nghề viết lách thì Hải Bình mang một dáng người rất chuẩn
( "Cảm ơn nhiều !” – "Không có gì !” )
Tập xong, anh lại chạy về, kiểm tra hòm thư
- Quảng cáo, quảng cáo, hóa đơn, quảng cáo…Ồ, có thư tay của chị Kỳ Hân
Kỳ Hân là biên tập của nhà xuất bản Phương Đông, nơi mà Hải Bình hợp tác làm ăn. Cô nàng này có sở thích khá thú vị, đó là viết thư tay. Trong thời đại công nghệ, khi người người, nhà nhà đều gửi thư bằng e-mail thì Kỳ Hân vẫn viết thư, bỏ vào phong bì, dán tem rồi gửi đến bưu điện. Lần này cô viết thư để nhắc anh về buổi thảo luận về trang bìa cho cuốn sách sắp tới
- A! Anh Bình ! – một cô bé xinh xắn bước vào chung cư
- Thảo Nhi hả ? Em đi chợ à ?
- Vâng. Cô Loan bảo em đi mua đồ làm canh cá nấu me. Gia đình cô ý nghiện me kinh đi được. Tất cả những món gì chua đều cho me hết á
- Ừm. Haha. Thú vị nhỉ
- À em biểu này. Em mới làm mẻ bánh cupcake. Anh lên lấy vài cái nhé. Đảm bảo rất ngon lun đó
- Haha ok em
Lại một nhân vật nữa xuất hiện trong câu chuyện. Đấy là cô bé Nhi, hàng xóm của Hải Bình. Cô bé làm giúp việc cho nhà kế bên, rất dễ thương và tốt bụng, lại còn là một fan cứng của anh nữa. Bất cứ tác phẩm nào mới viết xong anh đều tặng cô bé một bản và nhờ cô bé góp ý. Tuyệt đúng không ?
Bây giờ là 9h, Hải Bình lại thay đồ. Nhưng lần này là áo sơmi kẻ caro, quần jean và túi đeo vai. Trong đó đựng tất cả những đồ cần thiết cho công việc của anh. Sổ, bút, laptop, máy tính bảng, truyện…Ngoài ra còn một số thứ đồ nữa mặc dù chẳng liên quan, nhưng vẫn được Hải Bình xem là cần thiết mỗi khi ra ngoài, như là bóng bay (anh bảo nếu bí cảm hứng sẽ thôi bóng bay tặng cho mấy đứa trẻ bán vé số dạo), hay rubik (anh cũng thích chơi rubik nữa, để xả stress)
Hải Bình dựng xe đạp trước quán cà phê, đẩy cửa bước vào, vui vẻ nói:
- Hello chủ quán
- Ồ, Hảỉ Bình đó hả ? Đúng giờ ghê ha ! Vừa mới nhắc đến cậu xong đó
- Thiệt hả ? Haha hiểu tui ghê đó
- Đương nhiên rùi. Cậu là khách quen của quán tui mà lại. Giờ ra chỗ ngồi quen thuộc của cậu đi để tui mang đồ uống quen thuộc cho
- Hê hê ok
Quán cà phê nhỏ nằm trong ngõ sâu này là chỗ trốn của Hải Bình mỗi khi muốn tập trung viết lách. Với không gian yên tĩnh, cô chủ quán đã biết khéo léo biến nơi đây thành điểm đến rất thú vị đối với những ai ưa sự thoải mái. Hai tầng mái hiên được phủ xanh bởi dàn hoa giấy, còn trong quán thì lúc nào cũng thơm mùi cà phê hay trà đào. Rất dễ thương phải không ?
- Một trà lựu cho nhà văn nè
- Ái chà, cảm ơn nhé, bà chủ
- Tui mà già trước tuổi vì cái tên đó là tui không tha cho cậu đâu nhà.
- Haha, biết rồi
- Thui để cho cậu yên tĩnh chút nha. Hì hì
Cô chủ ở đây cũng dễ thương quá đỗi
.
..

….
9h sáng, cũng là lúc Đào Bá Minh đang trong lớp học. Mặc dù đang được học ngành yêu thích, nhưng vào những ngày thời tiết ẩm ẩm ương ương thế này cũng không tránh khỏi cảm giác uể oải. Quả thực chỉ muốn đi ngủ thôi, không thể tập trung vào học được. Tâm hồn cậu giờ chắc đang phiêu du bên ngoài cửa sổ, bên trên những tầng mây, trên cả những gì người ta thường hay nghĩ đến. Có lẽ vì thế mà bạn bè chẳng mấy khi hiểu được suy nghĩ của cậu, và gán cho cậu hai từ "lập dị” trên trán là vì thế
Mà chính bản thân Bá Minh cũng phải thừa nhận thi thoảng mình cũng hơi lập dị thật
"Reng reng reng reng….”. Chuông báo hết buổi học, mọi người ai cũng như được hồi sinh. Cố lên, chỉ còn vài buổi nữa thôi là được nghỉ rồi. Lúc đó sẽ tha hồ chơi. Bá Minh nghĩ vậy và cậu cảm thấy phấn chấn hẳn lên
Leo lên xe buýt để trở về nhà, cậu kiếm một chỗ ngồi rồi lôi từ trong balo ra một quyển sách. "Hoa hồng xanh” - quyển tiểu thuyết yêu thích của cậu. Dù đã đọc không dưới mười lần nhưng lần nào câu chuyện cũng cuốn hút cậu. Mà công nhận người viết cũng giỏi thật, từ ngữ rất phong phú, đa dạng, câu văn lại rất chau chuốt, không hề có bất cứ sự cẩu thả nào trong cách hành văn, quả thực rất thán phục. Không biết tác giả trông như thế nào nhỉ ? Nam hay nữ ? Bao nhiêu tuổi ? Tóc dài hay tóc ngắn ? Có đeo kính hay không ? Cậu cứ nghĩ mãi như vậy. Vì sao ư ? Vì hình như thời đại này người ta thích chơi trò trốn tìm thì phải. Cuốn sách không có chút thông tin nào về tác giả, ngay cả tên cũng không, chỉ đề là "khuyết danh”, thế mới lạ chứ. Cứ như đang tham gia vào một trò chơi giải mã vậy. Mà nói thế cũng không đúng. Giải mã còn có gợi ý để giải, đằng này lại không có lấy một manh mối. Trò này bắt đầu hay rồi đây.
.
..

….
12h Hải Bình mới rời mắt khỏi màn hình máy tính. Anh dụi mắt rồi vươn vai, nhưng chẳng cảm thấy mệt mỏi, mà lại vô cùng hài lòng và phấn khích là đằng khác. Anh vừa hoàn thành ba chương cho tác phẩm tiếp theo, hơn so với chỉ tiêu đề ra, điều đó có nghĩa mấy ngày sau anh sẽ thảnh thơi hơn
- Nhà văn, cậu xong chưa ? – cô chủ quán hỏi – Chúng ta đi ăn trưa thôi
- Cậu không phải trông quán sao ?
- Lo gì, tui sẽ nhờ nhân viên coi hộ. Thi thoảng mới được đi ăn với nhau mà. Hihi
- Ok. Vậy chờ tui cất đồ đã nhé
- Ừm. Tui cũng phải lấy ô đã. Hôm nay nắng to quá
- Sài Gòn mà…
Thật ra cô chủ quán và Hải Bình là bạn học với nhau từ thưở nhỏ, nên rất thân thiết và hiểu nhau. Cả hai đều rất thích ăn bún ốc nên trưa nay lại ghé quá quán bún bà Bảy ở góc phố để ăn. Nói không ngoa chứ hai người cũng sắp trở thành khách quen của bà Bảy rồi đó haha
- Nè, bao giờ ra sách mới vậy để tui mua ? – cô chủ quán hỏi
- Có lẽ là trong tháng tới. Chiều nay tui phải đi đến nhà xuất bản để àn bạc với bên đó
- Ừm…ui cha…bún ốc hôm nay sao tự dung ngon quá xá vậy ta ?
- Chắc tại đói chứ sao nữa haha
- Kiểu này phải chén hai bát mất thôi
- Không phải kêu đang giảm cân sao ?
- Kệ chứ, lo gì. Hihi. Ăn trước rồi giảm sau cũng được mà.

Mời Bạn Đọc Tiếp Tại Trang : 1616 Km - Diễn Đàn Kênh Truyện http://kenhtruyen.com/forum/56-15328-1#ixzz4ma9BQoF9




Vote Điểm :12345

Loading...

✿ Bình luận facebook truyện 1616 Km



✿ XEM CÁC TRUYỆN LIÊN QUAN :Truyện Gay

✿ XEM TRUYỆN KHÁC
ĐĂNG NHẬP
Đăng Ký | Đăng Nhập
Login:
Password:

Kênh Truyện
CHỨC NĂNG

BXH TRUYỆN HOT
TRUYỆN NGẪU NHIÊN
TRUYỆN FULL
Lên đầu trang
Xuống cuối trang
CopyrightKênh Truyện © 2011 - 2017Kênh Truyện - In Sách Truyện Theo Yêu Cầu
Powered by uCoz -Giao diện Mobile

DMCA.com Protection Status