Kênh Truyện, Đọc truyện online, truyện teen full hoàn thành, truyện gay full, tiểu thuyết full
»
»
22:07, 26/12/2014

Anh Bị HIV Mình Quan Hệ Nhé! Phượng Holy
✿ Người Đăng: 0978613964 ✿ Tác Giả:

1.571 Lượt Xem 92 Bình Chọn Truyện Cùng Người Đăng


✿ Nội dung truyện Anh Bị HIV Mình Quan Hệ Nhé! Phượng Holy

Anh bị HIV  mình quan hệ nhé!

Phượng Holy

Con đường tấp nập người qua lại xô bồ, không khí ai cũng khẩn trương với công việc mưu sinh của mình, nắng chiều tà đỏ như máu hiu hắt lên gương mặt đầy lừa tình của anh. Một chàng trai cao lớn, khuôn mặt xinh đẹp, mái tóc mượt mà buông rủ trên trán hờ hững. Anh vẫn đứng đó nhưng như tách biệt hoàn toàn với thế giới bon chen kia, hàng mi hờ hững khép, môi chu lên khẽ thổi hơi thuốc lá bay nhè nhẹ lẫn vào trong bụi đường và xăng xe nồng nặc. Trời se se lạnh, cảm giác lạnh lẽo cô liêu một bóng. Anh thực sự cô đơn và xa lánh với thế giới này, gương mặt đẹp kia cũng không đủ mị lực hút một ai đó đến bên anh, nói đúng hơn họ xa lạnh anh, một con bệnh  đầy ghê tởm- căn bệnh thế kỷ HIV. Chính vẻ ngoài đầy lừa tình đó đẩy anh vào thế giới tối tăm ghẻ lạnh này, anh không ngại nói với ai đó rằng anh bị HIV. Một giọng nói trong trẻo hơi yếu vang bên tai anh, một con nhỏ gầy gò. Anh liếc mắt nhìn.

Phương – Anh bị HIV  mình quan hệ nhé!

Cô cầm tờ polime màu xanh mệnh giá 100 ngàn, giơ về phía anh nhoẻn miệng cười.

Phương – Em có 100 ngàn, anh đồng ý nhe!

Có thể anh sẽ không thêm bận tâm, có thể cô chỉ muốn đùa bỡn khinh thường anh, anh rít một hơi thuốc, cô nghiêng đầu nheo mắt chờ đợi. Chỉ là một cô gái cao, mảnh mai, gầy gò, làn da vàng nhợt nhạt, mái tóc ngắn cũn, đôi môi khô tím tái, thực chẳng thấy ngực mông là đâu, duy có đôi mắt to tròn long lanh và nụ cười nhạt nhẽo có vẻ thành thực là anh thấy có hứng thú. Anh nhếch môi, ném điếu thuốc đi.

Long – Chỉ 100 nghìn cô nghĩ có đủ tiền thuê nhà nghỉ.

Cô chớp mắt suy nghĩ, môi hơi mím lại liếm lép, anh giật lấy tờ tiền rồi đi trước.

Long – Vậy đến phòng tôi đi.

Cô lon ton chạy theo anh, vẻ mặt háo hức như một đứa trẻ, anh chợt  nghĩ chẳng lẽ cô hám trai đến ngu ngốc, hay cô cũng mắc bệnh giống anh, thấy anh nhìn, cô lại cười nheo mắt. Đôi mắt cô thật giả nai, anh thích.

Căn phòng anh ở khá nhỏ, độc thân, được cái mọi thứ đều ngăn nắp gọn gàng, duy chỉ có căn bếp dường như chỉ có vỏ mì gói, vài chai rượu, cô nhìn quanh khẽ lắc đầu. Tay anh đưa đóng cửa lại, thân thả tự do lăn ra giường, mắt nheo lại, anh lôi điếu thuốc ra định châm lửa. Cô hắng ho, nhăn mặt.

Phương – Xin đừng hút thuốc.

Anh cũng dúi nát cây thuốc vào gạc, mắt nhìn cô thăm dò, nhìn lên lại nhìn xuống, má cô ửng đỏ tiến lại gần ngồi bên giường. Thái độ này cứ như anh dụ dỗ trẻ con vậy, khẽ nhăn mày anh hỏi.

Long-  Giờ cô tính sao?

Phương cúi đầu sát gần anh, tay hơi vụng về tháo dây lưng của anh, giọng cô hơi khàn.

Phương – Ừ em có xem qua rồi, em sẽ giúp anh thoải mái.

Cô cúi đầu thấp làm công việc cô thấy trên phim, thật nhạt nhẽo, cô căn bản chẳng có chút kĩ thuật gì, định lừa tình anh chắc, anh túm lấy cổ áo cô đè xuống, ánh mắt ngạc nhiên kèm má đỏ, miệng cô vẫn ngoe ngoét mùi vị đàn ông, giả nai, anh kéo ví lấy ra bao, cô chớp mắt, giọng hơi nghẹn.

Phương – Anh không dùng nó cũng được.

Anh không liếc nhìn cô, giọng chắc nịch.

Long – Cho dù cô cũng HIV nhưng tôi cũng không muốn gieo giắc cái họa của xã hội.

Cô mỉm cười, nụ cười có vẻ rất thật lòng, anh không dịu dàng mà đè cô ra, thân thể cô đúng là gầy, mảnh mai đến độ anh sợ bóp tay xương cô sẽ vỡ ra. Anh lạnh lùng hỏi.

Long – Điều gì khiến cô tìm đến một gã HIV như tôi.

Cô vẫn cười.

Phương – Vì em là một con ma cà rồng thèm tình.

Anh nhếch môi cười, động tác nhanh hơn, anh không nhìn cô nên không biết cô đang cắn môi đến bật máu, khóe mi cô đang đẫm sương mờ, cô vẫn im lặng không rên rỉ như những cô gái khác. Anh không ngờ rằng, cô gái tưởng chừng như nhạt nhẽo này bên trong thực hấp dẫn, nhìn bộ dạng giả nai kia, anh nhếch mép khinh bỉ. Tưởng rằng là ảo giác nhưng giọt máu đỏ hồng rơi rớt của cô làm anh kinh ngạc dừng lại. Cô ôm cổ anh, mỉm cười, khóe mắt cô ướt át và môi chảy máu.

Phương – Anh đừng bận tâm, bởi em là ma cà rồng chán máu chỉ thèm tình thôi. Chúng ta đều bệnh hoạn giống nhau.

Anh nhìn cô lạ lùng, cô không phải mắc chứng thần kinh chứ.

Long – Thật là một con ma tội nghiệp.

Cô ôm cổ và rúc vào ngực anh khẽ dụi. Giọng cô có chua xót.

Phương – Em đã phải quen với việc người ta đâm chọc vào cơ thể, chỉ có thể im lặng và chịu đựng. Đó là số phận của ma cà rồng em.

Tay anh vô thức vuốt lưng cô, cảm giác này thật quen.

Long – Chúng ta đều là những kẻ đáng thương.

Cô ngửa cổ nhìn anh, đôi mắt đỏ lên vì nước mắt mặn xót.

Phương – Anh có thích lên giường với phụ nữ?

Anh khẽ cười, tay lại buồn bã lấy bao thuốc, khẽ đốt, hít một hơi sâu, anh nhìn lên trần nhà.

Long – Tôi không lên giường với nhiều phụ nữ.

Cô tròn mắt, chu miệng.

Phương- Anh thích đàn ông.

Anh cúi đầu nhìn cô, ánh mắt đượm buồn xen lẫn sợ hãi.

Long – Nói nghe hoang đường nhưng tôi là bị đàn ông chơi mà ra thế này. Một khuôn mặt lừa tình cũng chẳng đáng.

Cô nhăn mặt xót xa, tay khẽ vuốt má anh, đây là lần đầu tiên anh nói ra bí mật đau lòng của mình. Tưởng cô sẽ cười nhạo nhưng không, cô mỉm cười nheo mắt. Có chút tinh nghịch.

Phương – Anh vẫn uống thuốc đều đặn chứ?

Anh lạnh nhạt gật đầu, cô rút điếu thuốc ra khỏi miệng anh, di vào gạc tàn, hai tay lắc lư đầu anh, cô nói rất gần gũi.

Phương – Đừng tuyệt vọng, nếu anh uống thuốc, không hút thuốc, không  uống rượu anh còn thọ được vài chục năm.

Anh nhìn cô, rất muốn chạm vào xoa mái tóc ngắn mềm mại kia. Nhưng bàn tay thật nặng. Cô kéo lấy quần áo mặc vào, cái miệng vẫn nhem nhẻm nói. Mắt nháy tinh nghịch nhìn anh.

Phương – Lần sau khi em có tiền, mình lại làm nhé! À lần sau khi em tới, anh không được hút thuốc nhé, em sợ mùi thuốc. Nó cũng kinh khủng như mùi máu vậy.

Cô vẫy vẫy tay rồi mở cửa rời đi, anh khẽ cười, nhìn đồng polime màu xanh nhàu nát. Thì ra vẫn có người chịu lại gần anh. Anh dúi đồng tiền vào nơi sâu nhất trong ví. Không cần hút thuốc, dù hút anh vẫn không thể thoải mái như lúc này.

Một tuần trôi đi, cứ ngỡ tất cả chỉ là mơ, khi anh chạm vào túi quần có bao thuốc lá, nó thật sự vẫn chưa thể rời xa anh được, lúc này anh cô đơn, ánh chiều tà đỏ rực màu máu, cô liêu trống trải. Bỗng thân thể anh có ai xô vào đưa về phía trước, một cánh tay gầy gò ôm lấy tay anh, cô vẫn mỉm cười có chút nhợt nhạt. Tay cô cầm túi sữa tươi, vài quả cam và một đồng 50 ngàn. Cô đưa về phía anh nũng nịu.

Phương – Em chỉ có từng này, mấy thứ này người ta cho em, em chia cho anh, anh phải dùng hết để coi như phí mua anh nhé!

Anh im lặng nhìn cô, cả bầu trời âm u kia đã bị ánh sáng cô làm mờ nhạt, tay anh rút ngay khỏi bao thuốc, anh liếc qua cô rồi đi trước. cô vẫn lon ton chạy theo anh như đứa trẻ, chơi với một đứa trẻ có thể cũng khá thú vị. Môi anh bất giác mỉm  cười. Rồi lại một hôm khác, cô vẫn xuất hiện trong gió lạnh của mùa đông, anh thấy gió như bị cô chắn hết, thân hình mảnh mai đó nhưng to lớn kì lạ, anh không hề thấy lạnh. Chỉ có điều trông cô nhợt nhạt hơn cô vẫn cười như thế.

Phương – Hôm nay em không có tiền nên em sẽ nấu cơm bù phí, anh phải ăn hết như chấp nhận giao dịch đó.

Anh sẽ cười, càng ngày anh lại cười nhiều hơn, anh thích nhất là nhìn nụ cười và đôi mắt cuả cô, thật yên bình ấm áp, anh thấy tự tin hơn, thế giới vẫn còn người chấp nhận anh như cô, anh sẽ nghĩ đến một công việc nào đó, có thể anh cũng sẽ quen thêm một ai đó giống cô.

Tay cô lau vệt mồ hôi trên trán anh, môi cô tím tái đi, viền mắt thâm cuồng, không biết cô nhóc lại chơi bời gì mà tiều tụy thế. Tay cô vòng ôm cổ anh, cười híp mắt, chu mỏ.

Phương – Hôm nay em không có gì để giao dịch rồi, em tặng anh trái tim em làm quà nhé! Chịu không?

Anh mỉm cười ghé đầu vào trán cô, bàn tay ôm cô siết lại, cô chính là món quà có ý nghĩa nhất với anh rồi.

Phương – Em yêu anh! Đó là điều duy nhất em có thể làm vì anh. Em rất mãn nguyện, cuối cùng điều mong ước của em đã thành.

Cô cười nhưng tại sao cô lại khóc, anh cúi đầu hôn cô, khóe mắt anh cũng cay quá, sao anh có cảm giác sợ hãi lạ lùng. Thân thể cô thật mỏng manh, dù anh có bám chặt hay buông lỏng cũng khiến cô dẽ dàng trôi đi như hạt cát.

Phương – Hãy luôn sống tốt như em mong muốn ở anh nhé!

Anh rất muốn nói, anh cũng yêu cô thế nào nhưng khó quá, cổ họng anh nghẹn ứ, đàn ông mà thế này thật mất mặt. Nếu anh khỏe mạnh hơn, anh đã có thể dễ dàng nói ra rồi. Anh không dám giữ cô bên mình mãi nhưng bản thân không thể buông tay.

Anh vẫn đứng chờ đợi cô, gió hôm nay thật lạnh mang theo sự tàn lụi của lá cây héo hắt. mùi xăng xe thật ngột ngạt khó thở, con người vẫn xô bồ thế. Anh thấy hồi hộp muốn gặp cô quá, nụ cười trên môi anh tắt lịm. Chiếc xe cấp cứu lóe ánh đèn như máu ớn lạnh, bên trong tiếng than khóc vật vã nức nở, chiếc khăn trắng phủ mặt lướt qua anh vô tình lật lên, khuôn mặt cô nằm ngủ yên bình, trên khóe miệng vẫn còn nụ cười vương vấn, cùng đó là khóe mắt vương lệ. Đóa hoa trên tay anh rớt xuống theo dòng lệ, tại sao lại khóc. Cô thật độc ác, có thể bỏ mặc anh, giấu giếm anh mọi chuyện để hoàn thành tâm nguyện riêng cô. Ma cà rồng chán máu, ma cà rồng chỉ sống khi hút máu, khi chán máu là nó đang dần tìm đến cái chết héo hắt. Cô đi có thanh thản không.

Cô bị ung thư máu giai đoạn cuối, đã qua nhiều cuộc điều trị tàn phá cơ thể, cô vẫn không thể thoát khỏi móng vuốt số phận, đôi mắt cô vô hồn tuyệt vọng, cô căm hận sao số phận phũ phàng thế. Cô đã bị Chúa bỏ rơi. Trong lúc tưởng chừng bản thân bạc mệnh nhất, cô thấy anh, một bóng dáng cô liêu đơn độc, anh đã bị cả thế giới xa lánh. Đôi mắt u ám của anh hút hồn cô, cô biết anh, ai cũng biết anh với căn bệnh thế kỉ, bị người người ghẻ lạnh.

Anh ngồi bên thân thể lạnh giá đang ngủ của cô, môi khẽ cười, anh rút số tiền cô cho và cả số tiền anh kiếm được, tay khẽ ve vẩy.

Long – Tỉnh lại đi, anh sẽ mua em, chịu không? Nếu ít, anh bán cả trái tim mình.

 



Vote Điểm :12345

Loading...

✿ Bình luận facebook truyện Anh Bị HIV Mình Quan Hệ Nhé! Phượng Holy



✿ XEM CÁC TRUYỆN LIÊN QUAN :Truyện Ngắn

✿ XEM TRUYỆN KHÁC
ĐĂNG NHẬP
Đăng Ký | Đăng Nhập
Login:
Password:

Kênh Truyện
CHỨC NĂNG

BXH TRUYỆN HOT
TRUYỆN NGẪU NHIÊN
TRUYỆN FULL
Lên đầu trang
Xuống cuối trang
Loading...
Copyright Kênh Truyện © 2011 - 2019 Kênh Truyện - In Sách Truyện Theo Yêu Cầu
Powered by uCoz -Giao diện Mobile