Kênh Truyện, Đọc truyện online, truyện teen full hoàn thành, truyện gay full, tiểu thuyết full
»
»
00:08, 28/05/2017

Anh Không Thích Con Trai, Nhưng Anh Lại Thích Em
✿ Người Đăng: levinhtruong777 Các Truyện Cùng Người Đăng
✿ Tác Giả: Lê Vĩnh Trường
✿ Xem: 2371 Lượt ✿ Tổng Điểm Vote: 907 Điểm
ĐỌC Chap 1 ĐỌC Chap Mới Nhất


✿ Nội dung truyện Anh Không Thích Con Trai, Nhưng Anh Lại Thích Em

CHAP 1: Duyên là do trời định

Minh Phúc là học sinh cấp 3 năm nay 18 tuổi một cậu trai trẻ thông minh sáng dạ. Học hành thì lúc nào cũng có hạng, không phải kiểu mọt sách nhưng nó rất ham học. Hầu như từ nhỏ đến lớn nó chỉ biết đến việc học, có lẽ Phúc nhận thức được vì nhà nó không khá giả nên chỉ có việc học may ra sau này có thể phụ giúp gia đình. Phúc cũng là một đứa trẻ ngoan, sau việc học còn phụ giúp gia đình các công việc nhà: nấu cơm, rữa chén, giặc đồ,...Phúc từ nhỏ đã là một đứa trẻ ngoan, ngây thơ rồi. Cuộc đời mà, nếu được cái này thì mất cái kia, nó có thân hình hơi gầy, ốm yếu thường hay bị đám bạn chọc và ăn hiếp. Vì suốt ngày cứ quanh quẫn ở nhà không la cà, nô đùa như đám bạn cùng lứa nên Phúc có một nước da trắng nỏn nà như con gái. Đôi mắt lúc nào cũng long lanh mỗi khi nhìn vào có cảm giác đáng thương lạ lùng ,đôi môi nhỏ hồng son tự nhiên khi nhìn thấy là chỉ muốn hôn một cái cho thiệc đã.
Có một lần Phúc nghe mẹ kể rằng hồi lúc mẹ có thai nó, khi siêu âm thì là con gái nhưng sinh ra lại là con trai nên mẹ hay ghẹo nó "chắc mụ bà nắn lộn mày rồi Phúc". :)) Từ nhỏ, mẹ rất hay ghẹo chọc nó, bởi khi nó mắc cở là khuôn mặt lại ửng hồng hai bên ghò má, đôi môi chúm lại nhìn rất đáng yêu.
Cha nó thì mất sớm, nó chỉ được nghe mẹ kể lại.
"Cha mày hồi đó đi phụ hồ ở ấp trên, lúc mẹ chuyển dạ sắp sinh mày thì chỉ có mình mẹ ở nhà. May mà có hàng xóm láng giềng qua kiệp rồi chở mẹ dô bệnh viện. Lúc đó, chú Tư hàng xóm mới gọi điện cho cha mày báo tin. Cha mày vội lấy xe, chạy bán sống bán chết tới bệnh viện, trên đường đi vì quá lo cho mẹ nên cha mới chạy nhanh mất lái rồi đâm thẳng vào đuôi xe tải. Ngày cha mày mất cũng là ngày sinh ra mày đó Phúc", lần nào kể về cha mẹ cũng khóc. Mẹ đã khóc gần 18 năm nay. Nhờ bà con nội ngoại giúp đỡ nên Phúc mới có thể lớn lên, ăn học như bao người khác.
Cuối năm 12, khi được tin là Phúc đã đậu Đại học trên Thành phố mẹ nó vui đến phát khóc. Mẹ nó khóc vì nghe tin con mình thi đậu, tương lai con mình sẽ sáng hơn cha mẹ nó. Mẹ nó cũng khóc vì lo lắng, không biết tiền đâu mà cho nó đi lên Thành phố học, nào là tiền nhà, tiền học, tiền ăn uống sinh hoạt,... Phúc đang nằm trong phòng lăn qua lăn lại suy nghĩ.
"Thôi thì học đến đây đủ rồi, bây giờ mà học tiếp nữa thì tiền đâu mà mẹ lo nổi, mình chỉ làm mẹ buồn thêm thôi. Không được, mình không để mẹ lo lắng được".
Phúc bắt đầu ươm ướm nước mắt, nó nhắm chặt đôi mắt rồi lại mỡ ra và chớp liên tục, nó cố ngăn cho nước mắt đừng tuôn ra nhưng không được. Nó sẽ bỏ đi thứ mà nó luôn ao ước từ lâu, nó luôn muốn được đặt chân lên Đại học, được học những thứ mình chưa biết. Nó rất muốn học tiếp nhưng vì hoàn cảnh mà nó phải từ bỏ đi. Nó vội chạy ra sau nhà chổ mà mẹ nó đang nấu cơm. Lau nhanh hàng nước mắt, hít một hơi thật sâu rồi nói:
" Mẹ! Hay là con không đi học Đại học đâu. Con có bằng tốt nghiệp là đi làm được rồi. Với lại con không muốn xa nhà, xa mẹ".
Mẹ nó đang chăm chú sới nồi cơm thì nghe nó nói vậy liền quay lại nhìn nó với vẻ mặt không hài lòng:
"Con nói gì vậy. Mẹ đã lo cho con học đến đây rồi. Giờ có cơ hội học cao nữa mà con đòi nghĩ là sao Phúc. Trước giờ con thích học lắm mà. Nay con sao vậy Phúc?" mẹ nhìn nó chầm chầm còn nó thì cứ cuối mặt không dám ngước lên. Nhưng nó quyết tâm lấy hết can đảm để nói với mẹ nó.
"Nhưng mà mẹ..."
"Thôi. Cơm chín rồi, mau ra rữa tay rồi dô ăn cơm"
Mẹ nó cắt ngang lời. Nó xụ mặt xuống rồi ra sau nhà rữa tay. Trong lúc ăn cơm, hai mẹ con không ai nói với ai lời nào. Phúc thì cầm đôi đũa bưi tới bưi lui chén cơm của mình. Đang ăn cơm thì có tiếng ai gọi hai mẹ con phía cữa.
"Mẹ con thằng Phúc có nhà không vậy?". Thì ra là tiếng chú Tư. Nó vội chạy ra ngoài mời chú Tư vào. Mẹ nó thì lấy cái ghế để sẵn cho chú.
"May quá hai mẹ con bây có ở nhà". Chú Tư ngồi xuống thở phào nhẹ nhỏm. Mẹ nó thấy lạ mới hỏi:
"Chú Tư qua chơi hay có việc gì không chú?"
"À. Chuyện là chú nghe tin thằng Phúc đậu Đại học trên Thành phố nên qua mừng cho cháu nó. Rồi bây tính thế nào, cho nó học tiếp hay nghĩ. Lên Thành phố tốn kém lắm đó con"
Mẹ nó mặt lờ đờ ra, hai mắt đỏ hoe:
"Phải học tiếp chứ chú, học đến đây rồi không lẻ bỏ. Tốn cỡ nào cũng phải gáng thôi chú Tư".
Thằng Phúc ngồi nhìn mẹ nó mà không kìm được nước mắt, nó đã để mẹ phải lo cho nó quá nhiều rồi. Nó định nói là sẽ không học tiếp nhưng chú Tư đã lên tiếng:
"Phải rồi. Chú có đứa em trên Thành phố, nhà khá giả lắm. Người làm ở nhà đó vừa mới xin nghĩ việc nên gọi cho chú kím người làm giúp. Hay là con với thằng Phúc lên đó đi, mày thì phụ việc nhà còn thằng Phúc thì đi học. Khỏi lo chổ ăn chổ ở, hàng tháng em chú nó trã lương. Nhà giàu mà, chắc trã lương cũng không tệ".

Mời Bạn Đọc Tiếp Tại Trang : Anh Không Thích Con Trai, Nhưng Anh Lại Thích Em - Diễn Đàn Kênh Truyện http://kenhtruyen.com/forum/52-14667-1#ixzz4iJ67qDvk


Vote Điểm :12345

Loading...

✿ Bình luận facebook truyện Anh Không Thích Con Trai, Nhưng Anh Lại Thích Em



✿ XEM CÁC TRUYỆN LIÊN QUAN :Truyện Gay

✿ XEM TRUYỆN KHÁC
ĐĂNG NHẬP
Đăng Ký | Đăng Nhập
Login:
Password:

Kênh Truyện
CHỨC NĂNG

BXH TRUYỆN HOT
TRUYỆN NGẪU NHIÊN
TRUYỆN FULL
Lên đầu trang
Xuống cuối trang
CopyrightKênh Truyện © 2011 - 2017Kênh Truyện - In Sách Truyện Theo Yêu Cầu
Powered by uCoz -Giao diện Mobile

DMCA.com Protection Status