ĐĂNG NHẬP
Đăng Ký | Đăng Nhập
User
Password
 

Kênh Truyện
Bad Boy 18+ Phần 11
CHỨC NĂNG

Mới   Thiên Thần Bọc Lốt Ác Quỷ (76/0)
Mới   Xã Hội Đen Và Cảnh Sát (75/0)
Mới   Những Cô Nàng Xấu Xí (52/0)
Mới   Vampire Thực Tập (58/0)
Mới   Ma Vương Mỉm Cười (52/0)
Mới   Tao Cần Một Câu Nói: Tao Nhớ Mày Nhiều Lắm (67/0)
Mới   Từ Khi Anh Đến Phần 2 (227/0)
Mới   Vương Phi! Nàng Háo Sắc!!! (262/0)
Mới   SB Nghèo (174/0)
Mới   (12 Chòm Sao) Định Mệnh (121/0)
Mới   Chuyện Tình Gà Bông Tuổi Học Trò (111/0)
Mới   Tình Yêu Học Đường (141/0)
Mới   Ngọt Ngào Và Quyến Rũ (226/0)
Mới   Tao Không Biết!!! Tao Yêu Mày Lúc Nào??? (233/0)
Mới   Gái Ế (59/0)
Mới   Tôi Sẽ Không Bao Giờ Quên Bạn (77/0)
Mới   Xin Phép Rồi Đấy! Anh Này,Em Yêu Anh (167/0)
Mới   Dòng Thời Gian (53/0)
Mới   Hồng Điệp (36/0)
Mới   Truyện Gay Ngắn: Temple Run 2 Đồng Nhân (97/1)
Mới   Tớ Thích Cậu (131/2)
Mới   Cậu Thuộc Về Nơi Ấy (41/0)
Mới   Kỷ Niệm Tôi Không Thề Nào Quên Được (61/0)
Mới   Dù Sao Cũng Phải Sống (Sống Với Chính Mình) (316/0)
Mới   Này Bạn Thân! Tao Iu Mày (509/0)
Mới   Sát Thủ Đi Học (973/0)
Mới   Kiếp Tình Hắc Bang (164/0)
Mới   Sai Lầm (Mistake) (80/0)
Mới   Địa Ngục Tuyết Trắng (225/0)
Mới   Một Định Mệnh Lộn Xộn (130/0)
Mới   Bạn Trai Của Tôi Là Loly (151/0)
Mới   Lý Tiểu Triết ! Hãy Mỉm Cười Với Anh (287/0)
Mới   Đỉnh Cấp Lưu Manh (206/0)
Mới   Này Đầu Gấu!!! Đi Đâu Đấy ??? (282/0)
Mới   Đồ Điên Anh Giúp Em Nhé, Được Không Anh (190/0)
Mới   Lòng Bao Dung (227/0)
Mới   Tớ Yêu Cậu Mà! (412/0)
Mới   Là Cuôc Sống (85/0)
Mới   Yêu Là Yêu Thôi (192/0)
Mới   Taurus Và Giấc Mơ Hạnh Phúc Mang Tên Anh (95/1)
Mới   Nhật Ký Tình Đơn Phương (154/0)
Mới   Một Đứa Con Gái Như Em, Không Được Sao ?? (351/0)
Mới   Truyện Ngắn Valentine (153/0)
Mới   Truyện Ngắn Đánh Cắp Trái Tim (149/0)
Mới   Em Là Gì Trong Bộn Bề Đời Anh ? (179/0)
Mới   Em Chết Anh Sẽ Hạnh Phúc!!! Lặng (703/0)
Mới   Tin Em Đi, Rồi Sẽ Đâu Vào Đấy Cả Thôi! (273/0)
Mới   Không Có Em, Anh Khóc Cũng Như Cười! (417/0)
Mới   Ít Ra Còn Có Anh (205/0)
Mới   Truyện Ngắn Hay Chỉ Là Em Giấu Đi (382/0)
Mới   Đường Anh Đi Nắng Có Phủ Đầy... (191/0)
Mới   Giọt Nước Mắt Lăn Qua Giấc Mơ (200/0)
Mới   Mấy Nhỏ Rắc Rối Và Mấy Chàng Lưu Manh (511/0)
Mới   Đổ Đầy Cho Vơi (83/0)
Mới   Bộ Ba Siêu Tinh Nghịch (563/0)
Mới   Quá Khứ Không Thể Quay Lại (235/2)
Mới   Bức Thư: Em À! Gửi Em Người Vợ Tương Lai Của Anh ! (335/0)
Mới   Thiên Thần Mafia Phần 2 (734/1)
Mới   Màu Của Angel (243/0)
Mới   Công Tử Nhà Giàu (1734/0)
Mới   Anh Yêu Em, Thiên An (288/0)
Mới   Siêu Quậy Gặp Đối Thủ (616/0)
Mới   Cười Lên Nhé Vì Cậu Mãi Ở Trong Tim Tớ (243/0)
Mới   Chưa Kịp Nói Yêu Em... (375/0)
Mới   Gặp Gỡ Tổng Tài Tuyệt Tình Tàn Khốc (608/0)
Mới   Công Chúa Siêu Quậy Của Bang Chủ Ác Ma (912/0)
Mới   Lỡ Hẹn Với Tình Yêu! (409/0)
Mới   Cất Trái Tim Vào Trong Ngăn Đá (342/3)
Mới   Cầu Vồng Sau Cơn Mưa (202/0)
Mới   Bắt Máy Đi Anh ! Một Lần Thôi Có Được Không ? (571/0)
Mới   Vết Thương Cũ Kĩ (141/0)
Mới   Truyện Của Danh Cao, Chiếc Áo Ngược (111/0)
Mới   Tình Đầu Của Nhân Mã (212/0)
Mới   Bỏ Tiền Mua Lấy Niềm Đau (369/0)
Mới   Anh Chàng Guitar A1 (296/0)
Mới   Khi Những Cái Ôm Chưa Thật Trọn Vẹn... (385/0)
Mới   Tình Yêu Đã Mất, Đừng Tìm Lại Làm Gì (493/0)
Mới   Ngôi Sao Trẻ (294/0)
Mới   Hot Teen 11A7 (1545/0)
Mới   Tôi Sẽ Theo Đuổi Cậu!!! (703/0)
Mới   Sakura Và Linh Hồn Thẻ Bài (560/1)
Mới   Tứ Đại Thiên Dương (538/0)
Mới   Thiên Thần Lột Xác (819/0)
Mới   Cô Bé Tinh Nghịch và Hotboy Lạnh Lùng (2083/0)
Mới   Chuyện Tình Phèo và Nở - Biên: Phở Thị Nở (346/0)
Mới   Cặp Đôi Phép Thuật (412/0)
Mới   [Võng Du] Thấy Tiền Sáng Mắt (252/0)
Mới   Đừng Níu Giữ (182/0)
Mới   Chuyện Tình Siêu Sao (982/0)
Mới   Cuộc Sống Chốn Hoàng Gia (541/1)
Mới   Nàng Vampire Ác Quỷ (893/0)
Mới   High School Gay ! (2109/0)
Mới   Muốn Trốn!? Không Có Cửa Đâu! (1068/0)
Mới   Tiểu Thư Ngỗ Ngáo Và Hoàng Tử Lạnh Lùng (646/0)
Mới   Hạnh Phúc Và Thước Đo Thời Gian (560/1)
Mới   Quỷ Vương Và Thú Cưng (679/0)
Mới   Ngôi Trường Điên Loạn (479/0)
Mới   Ký Ức Vọng Về Của Tuổi 17 (256/0)
Mới   Đôi Cánh (139/0)
Mới   Tên Đầu Gấu Đáng Yêu !! (1041/0)
TRUYỆN HOT TUẦN
Hit   Hoàng Tử Lạnh Lùng và Cô Nhóc Lanh Chanh Full (259729/42)
Hit   Bí Mật Tình Yêu Phố Angel Full 12 Tập (233626/27)
Hit   Thơ Vui Về Tình Yêu (196907/9)
Hit   Cô Dâu Bỏ Trốn Full (185916/300)
Hit   Truyện Ma Có Thật : Chuyện Kể Dựng Tóc Gáy (179191/0)
Hit   Tình Yêu Quí Tộc Full (161533/8)
Hit   ĐôRêMon Chế Tập 01 (154255/17)
Hit   Tổng Hợp Me Ola Hài Hước Nhất Phần 1 (148061/2)
Hit   Hợp Đồng Sinh Baby (142363/3)
Hit   Gái Già Xì Tin Full (132754/132)
Hit   Bad Boy 18+ Phần 01 (118125/8)
Hit   Sẽ Để Em Yêu Anh Lần Nữa Full (114970/10)
Hit   Người Yêu Bằng Tuổi (113504/10)
Hit   Osin Của Hotboy Full (105302/0)
Hit   Tiểu Thư Ngổ Ngáo Full (100194/138)
Hit   Người Tình Của Đại Ca | [Tiểu Thuyết 18+] (96140/0)
Hit   Cô Vợ Nhí 18 Tuổi Full (93016/0)
Hit   Truyện Tranh Kim Chi và Củ Cải Update Full (92392/1)
Hit   Vợ Ơi Là Vợ Full (85876/2)
Hit   Hôn Ước Đáng Yêu 18+ (85295/6)
Hit   Đại Thiếu Gia Biết Yêu Phần 01 (83000/6)
Hit   Truyện Cười Pha Tí Sex (18+) (82607/0)
Hit   Thiên Thần Của Bóng Đêm - Black Angel (82007/36)
Hit   Osin đặc biệt Phần 01 (81191/7)
Hit   Học Viện Hoàng Gia Full (79859/0)
Hit   Cô Nàng Lạnh Lùng - Phần 01 (79412/1)
Hit   Hoàng Tử Và Cô Bé Lọ Lem Full (71217/34)
Hit   Anh Sẽ Cưới Em Đồ Ngốc À ! (71089/4)
Hit   Hôn Ước Quái Dị Full (67311/23)
Hit   Đồ Đầu Gấu ! Tôi Yêu Em (67276/4)
Hit   Định Mệnh !..... Em Là Của Anh (67251/16)
Hit   Bắt Được Rồi, Vợ Ngốc (65802/5)
Hit   Truyện Tranh Hài Hước 18+ Hàn Quốc Toàn Tập (63553/2)
Hit   Troll Chế Hay - Troll Face Tổng Hợp (63378/853)
Hit   Đồ Ngốc ! Tôi Là Chồng Của Em !! (63374/11)
Hit   Tiểu Thư Đi Học Full (61287/46)
Hit   Chỉ Có Thể Là Yêu Full (60393/0)
Hit   Bà Xã Nghịch Ngợm , Em Là Của Anh (59968/4)
Hit   Truyện Tranh Hài Hước Troll - Phần 1 (59473/0)
Hit   Thơ Chế Qua Đèo Ngang (58631/3)
Hit   Nhật Ký Trong Tù Chế (58169/3)
Hit   Những Câu Nói Bất Hủ Teen Hài Hước Phần 6 (56899/0)
Hit   Tình Yêu Tuổi Teen Phần 01 (56895/2)
Hit   Ranh Giới Full 25 Hồi (56825/138)
Hit   Siêu Quậy Trường SM ( Sun and Moon) (56054/8)
Hit   Siêu Quậy Trường KW Phần 01 (54695/7)
Hit   Trò Chơi Nguy Hiểm: Tổng Tài Tội Ác Tày Trời Full (54632/0)
Hit   Ca Dao Hài Hước (53599/0)
Hit   Osin đặc biệt Phần 02 (50389/2)
Hit   Thừa nhận đi, cậu yêu tôi, phải không ???? (48020/6)
TRUYỆN FULL
Kênh Truyện »

Đọc Truyện Mới

»

Truyện Teen

»

Bad Boy 18+ Phần 11



10:47:32
Đọc Truyện Bad Boy 18+ Phần 11

Bad Boy 18+ Phần 11

+ Chuyên Mục:

Truyện Teen

| Lượt Xem : 9795 | Người Đăng: Admin | Điểm Rating : 1.5 Điểm trên 4 lượt Bình chọn

+ Tags: Truyện Teen. Bad Boy 18+

Truyện Cười Truyện Teen Tiểu Thuyết Truyện Ma Truyện Gay Truyện 18+ Đam Mỹ



XEM CÁC PHẦN TRUYỆN TIẾP THEO


Vừa bước xuống cầu thang, bọn người làm cuối đầu chào anh rất cung kính. Nhìn bọn chúng, anh chỉ biết thở dài ngao ngán. Gì mà cuối đầu chứ? Trong cái nhà này, anh chẳng được xem ra gì cả. Đối với họ, anh còn chẳng có được cái uy của người chủ nhà. 1 con nhóc con lại được làm quản gia cho ngôi nhà to lớn này, chưa kể đến hầu hết mọi người đều nghe lời nó, còn anh thì… không! Thử hỏi, cần gì cái quy tắc nữa khi chủ nhà lại không có quyền trong nhà mình ở. Ngồi xuống ghế, anh ngán ngẩm nhìn những người đang đối diện mình. Có tất cả những người mà ba anh tin tưởng nhất đang ở đây. TaeHee, Joon, Candy, DongWoon, mọi người đều có mặt.

- Thiếu gia, đã lâu không gặp, trông cậu có vẻ vẫn ổn?_TaeHee nói khi đang nhăm nhi tách trà nóng.
- Chị không cần phải tỏ ra mình quy cũ như vậy đâu_anh nhếch mép cười.
- Tôi biết chắc chắn cậu không vui khi thấy tôi ở đây nhưng… đó là nhiệm vụ của tôi. Xin thứ lỗi khi tôi khiến cậu khó chịu_TaeHee vẫn tỏ ra phép tắc.
- Hừ… lại ông ta đúng không? Chị nên về đi. Tôi chắc chắn 1 điều rằng, tôi sẽ không bao giờ để chị đưa Ji Yeon đi_JongHyun nói đầy cương nghị.
- Vậy sao? Nếu thế thì tôi xin lỗi cậu trước. Bằng mọi giá, tôi sẽ đưa Ji Yeon đi. Và cậu… sẽ không bao giờ được gặp con bé bất cứ lần nào nữa!_chị nói với ánh mắt đầy đe dọa.
- Hay thật, ông ta rất biết chọn! Đúng là lũ chó ngoan_anh khinh khỉnh nói. 

Như đánh vào điểm yếu của cả 4. Ai nấy đều thay đổi sắc mặt, nhưng tất cả đều giữ được bình tĩnh chỉ riêng Candy là không.

- Tên khốn! anh bảo ai là chó ngoan chứ?_cô bé tức giận toan đến cho JongHyun 1 trận thì bị Woon nắm chặt lại không cho đi.
- Quá rõ rồi, tôi không cần nói nữa!_anh nói với giọng lạnh tanh. 

Cứ thế cả bọn cứ tranh chấp với nhau. Trong khi đó, ở trên lầu. Sau khi tắm xong, con bé đi ra nhưng chẳng thấy anh đâu thì tò mò. Mặc quần áo vào, sấy tóc cho khô con bé đi xuống dưới. Vừa ra đến phòng khách, con bé đã nghe có tiếng cãi vã. Đến gần hơn, nó ngạc nhiên khi thấy ở ngoài đó có 1 người con gái thật sự rất rất giống nó. Đã thế, ngoài đó lại có cả Candy – cô bạn hàng xóm mới chuyển đến của mình. Bất chợt, Dong Woon hướng mắt về phía con bé khiến nó giật mình. Rồi hắn ta đứng lên tiến thẳng về phía nó trong ánh mắt của mọi người.

- Cô chủ, người đã đến!_Woon cúi đầu trước con bé.
- Ơ… tôi nói rồi, tôi không phải cô chủ gì đó mà anh nói!_con bé xua tay lắc đầu.
- Bởi vì đó là em chưa biết!_TaeHee lên tiếng.
- Sao chứ? Tôi chưa biết chuyện gì? mà chị là ai?_con bé thắc mắc.
- Bây giờ chị không tiện nói, nhưng em chỉ cần biết rằng, em là… đứa em gái thất lạc của chị_TaeHee trả lời trong sự ngỡ ngàng của Joon và Jong.
- Ch… Chị, là… chị gái… của tôi?_con bé lắp bắp hỏi.
- Phải!_TaeHee gật đầu.
- Tôi không tin! Làm sao lại như vậy được. Ba mẹ tôi chỉ có riêng mình tôi là con gái, làm sao chị lại là chị gái của tôi!_con bé hơi bị sock vì tin này.
- Sunbae không nói dối đâu, cậu chẳng thấy cậu với TaeHee sunbae rất giống nhau sao?_Candy bước đến gần con bé.
- Không! Nếu là chị gái tôi, phải có gì đó chứng minh tôi mới tin. Trên đời này, những chuyện người giống người đâu hiếm!_con bé vẫn cương quyết không tin.
- Được! nếu cậu muốn biết, cậu đi theo tôi!_Candy nói rồi đưa Ji Yeon ra ngoài. Thấy thế, JongHyun toan đứng lên thì bị Dong Woon ngăn.
- Cậu buông tôi ra! Shin Bomi! Anh cảnh cáo em, nếu như em mà làm gì khiến Ji Yeon đau thì đừng trách anh!_anh quát trong sự tức giận.
- Cậu đừng lo, Candy sẽ không làm gì bất kính với Ji Yeon đâu_Joon nói với nét mặt chẳng có cảm xúc.

Nhìn con bé bước đi trong tình trạng như vậy, anh thật sự rất lo. Anh đang tự hỏi, những người này thật sự muốn cái gì đây? Không hẳn là muốn con bé phải rời xa anh, mà… họ có mục đích khác. Tại sao Ji Yeon lại là em gái của TaeHee? Đã thế Joon, tại sao anh ta lại không cản Bomi đưa Ji Yeon đi mà lại còn đứng về phía họ. Anh thật sự đau đầu với chuyện này...

Con bé bước đi mà lòng nặng nề. Cứ như nó đang bị 1 vật gì đó đè lên. Chuyện là như thế nào? Tại sao nó lại có 1 người chị nhưng bấy lâu nay lại không biết. Quả thực, con bé và chị rất giống nhau, không thể nào có người giống hơn. Nhưng còn việc là chị em? Nếu như thật sự, chị là chị của con bé, thì… không lẽ… nó không phải con ruột của ba mẹ mình? Không đâu! Chắc chắng nó là con của ba mẹ nó. Nhưng vậy… chị và nó có quan hệ gì với nhau? Hàng loạt câu nghi vấn cứ được con bé đặt ra. Đang mãi suy nghĩ chợt Candy đứng lại nhưng do không để ý nên con bé va phải cô.

- Cậu không sao đấy chứ?_Candy vội hỏi.
- Uhm không!_con bé lắc đầu. Rồi sau đó, cô kéo con bé đến ngồi tại 1 băng ghế gần đó.
- Chắc cậu ngạc nhiên lắm khi tớ lại ở đây đúng không?_Candy ngồi xuống đối diện với con bé.
- Uhm, cậu với họ có liên quan đến nhau à?_JiYeon tò mò.
- Ừm! không chỉ liên quan, mà bọn tớ còn có quan hệ rất đặc biệt. Có lẽ cậu biết đây là gia tộc nhà họ Kim đúng không?_Candy hỏi.
- Phải! tớ biết! nhưng… tại sao tớ lại bị đưa đến đây? Còn việc tớ được Dong Woon gọi là cô chủ, và cả là em gái của TaeHee là sao?_con bé tò mò.
- Tớ nói ra, nhưng cậu phải giữ bình tĩnh đó!_vừa nói, Candy vừa nắm lấy bàn tay con bé. Không trả lời, nó chỉ gật đầu.
- Cậu… là chị em, cùng mẹ khác ba với TaeHee sun bae!_Candy trả lời.
- Hử? Nhưng thế thì liên quan gì đến việc tớ được Woon gọi là cô chủ?_Con bé vẫn rất thắc mắc.
- Bởi vì… cậu là con gái của ngài Kim Shin Dong, là ba của JongHyun_Candy nhìn vào ánh mắt con bé trả lời như xoáy vào trong.
- Cậu… nói vậy là sao? Tớ… không hiểu!_con bé lắp bắp hỏi.
- Lúc trước, mẹ cậu là người làm ở đây. Ba TaeHee sunbae mất từ khi chị ấy chỉ 13. Mẹ cậu khi ấy vẫn còn rất trẻ. Trong thời gian bà ấy làm việc ở đây, ngài Kim đem lòng yêu bà ấy. Trong 1 lần uống say, ngài đã vào nhầm phòng của mẹ cậu và… trong lần đó, bà ấy đã mang giọt máu của ngài. Và người đó… chính là cậu. Tuy bị như thế nhưng mẹ cậu lại không hề hận ông ấy. Bởi vì Ngài Kim đã bù đắp rất nhiều cho bà, ông lại còn yêu thương TaeHee sunbae như con ruột của mình. Nhưng…_nói đến đó, Candy dừng lại.
- Nhưng thế nào? Cậu nói cho tớ biết hết được không?_con bé nói như muốn òa khóc
- Cậu có chắc muốn nghe chứ?_Candy siết chặt lấy tay con bé.
- Ùm!_Ji Yeon gật đầu.
- Nhưng khi bà ấy phát hiện ra mình đang mang giọt máu của ông, bà rất lo sợ bà Jung So Jung là mẹ của JongHyun biết. Bởi khi ấy bà ấy cũng đang mang thai Luna. Rồi bà quyết định ra đi, nhưng trước khi bỏ đi, bà đã để TaeHee lại và bảo chị ấy rằng sau này, nếu như lớn lên, chị phải nhất định tìm gặp cho bằng được cậu và hãy luôn ghi nhớ là giúp cho cậu yêu quý ngài Kim như họ chứ không được hận ông, vì đó là… ba ruột của cậu. Trước 1 tháng sinh cậu, bà Jung biết được sự việc này nên đã tìm gặp mẹ cậu và yêu cầu bà ấy là sau khi sinh cậu, 2 người hãy đi nước ngoài và không còn được xuất hiện tại đây! Nhưng bà ấy không chịu, nhất định bà ấy không đi. Rồi mẹ JongHyun cũng không nói gì thêm. Bà ra về trong sự tức giận. Cho đến khi mẹ cậu sinh cậu ra, bà Jung đã cho người bắt cậu đi. Vì vừa mới sinh mà lại mất con nên mẹ cậu lên máu sản hậu và… bà ấy đã mất! ba mẹ giờ của cậu chính là người nhặt được cậu ở trước cửa nhà họ!_Candy trả lời.

Tai con bé như lùng bùng, nó không thể nào tin được hết những lời Candy nói. Tim nó thắt lại, nó không phải là con ruột của ông bà Park, những người luôn yêu thương nó hết mình. Nó là em cùng mẹ khác cha với TaeHee và là anh em cùng cha khác mẹ với… Luna và… JongHyun. Tại sao điều này lại đến với nó chứ? Tại sao nó lại phải chịu đựng những đau khổ này. Nước mắt cứ thế lăn rơi trên bờ má con bé. Nhìn nó như vậy, Candy cũng chợt nhói lòng. Cô cũng có thể hiểu được tâm trạng của con bé bây giờ. Làm sao mà suốt mười mấy năm qua những người mà cô luôn yêu thương nhất, luôn cho rằng đó là ba mẹ ruột của mình lại không là ba mẹ của mình chứ. Cứ thế con bé cứ mãi khóc… chợt con bé đứng lên.

- Không! Tôi không tin!

Con bé hét lên rồi bỏ chạy, do quá bất ngờ nên Candy chưa kịp phản ứng. Sau vài giây định thần thì Ji Yeon đã biến mất. Candy lo lắng tột độ, vội rút trong túi ra đt, cô bé call ngay cho mọi người đi ra. Vừa nhận được tin con bé biến mất, cả bọn nhao nháo lo lắng chạy ra.

- Tại sao cô lại để Ji Yeon biến mất như vậy chứ? Con bé mà có mệnh hệ gì, tôi chắc chắn sẽ cho cô biết hậu quả_JongHyun tức giận nắm cổ áo cô bé lên. Ngay lập tức, Dong Woon đẩy anh ra khỏi Candy.
- Anh nên bình tĩnh lại, chuyện bây giờ cần làm là nên đi tìm Ji Yeon chứ không phải đe dọa Candy!_Dong Woon đứng chắn giữa cô bé và anh.
- Được thôi! Giờ tôi sẽ đi kím con bé, chị hãy mau cho gọi người đến tìm con bé đi. Tôi không muốn Ji Yeon gặp chuyện!_dứt dâu anh chạy kéo Joon đi theo.

Vừa đi anh vừa thầm cầu cho Ji Yeon không xảy ra chuyện gì. Chắc hẳn là có gì đó rất kinh khủng mới khiến con bé sock đến thế. Cứ chạy mãi nhưng Joon và anh vẫn không tìm thấy con bé. Quay sang nhìn Joon, anh vẫn thấy cậu đang nhìn vào máy dò tìm nhưng tại sao tìm mãi lại không được chứ.

- Sao vậy? chưa tìm được sao?_anh nhăn mặt hỏi.
- Ừm, có lẽ Ji Yeon trong lúc chạy đi đã quên không mang điện thoại_Joon thở dài.
- Để làm gì chứ? Gọi cho con bé à?_anh thắc mắc.
- Cậu giả ngu hay ngây thơ đột xuất thế? Thử hỏi, 1 người đang trong trạng thái khủng hoảng tinh thần, cậu gọi người đó có bắt máy không?_cậu bực bội mắng JongHyun.
- Thế cần điện thoại con bé làm gì?_anh nhíu mày hỏi.
- Anh có gắn vào điện thoại Ji Yeon 1 con chíp nhận dạng. Chỉ cần con bé đem theo điện thoại, dù ở bất cứ đâu, anh cũng có thể tìm ra_Joon giải thích.
- Vậy chắc nguy rồi!_anh nhăn nhó nói.
- Cậu đừng lo quá! Lực lượng những người đi tìm con bé rất nhiều, sớm muộn gì cũng sẽ tìm được_Joon giúp cậu an tâm.
- Anh nghĩ thế thật à?_JongHyun hòi.
- Ùm!_anh gật đầu rồi sau đó lại quay lại công việc tìm kiếm.

Gắn tai nghe vào xe, anh kết nối với những người còn lại trong cuộc tìm kiếm. Lòng anh cứ não nề lo lắng cho con bé. Anh cũng đang thật sự rất muốn biết chuyện gì đã xảy ra với con bé…

Trong khi đó, tại 1 con đường…

Con bé bước đi thẩn thờ, đôi mắt nó ướt nhòa đi vì nước mắt. JongHyun và nó là an hem, chuyện này đúng thật là quá bất công. Ba mẹ cô… họ đều không phải là ba mẹ ruột của cô. Phải rồi! Mẹ! Mẹ con bé đã có 1 cái chết thật sự rất đáng thương. Tất cả chỉ tại bà Jung, bà ta đã khiến con bé mất đi sự yêu thương của ba mẹ từ khi vừa mới lọt lòng . Con bé nhất định, nhất định sẽ khiến bà ta phải trả giá! "Kim JongHyun! Đừng hận tôi, anh nên hận mẹ mình! Xin lỗi vì đã lôi anh vào chuyện này!”. Con bé nghĩ thầm rồi quệt đi nước mắt của mình. Hít thật sâu… con bé quay bước về hướng khu dinh thự nhà họ Kim với kế hoạch trả thù trong đầu…

-----------------------------------------------------------------------------
Kế hoạch trả thù của Ji Yeon là gì? JongHyun và Ji Yeon sau này sẽ như thế nào? Liệu họ có là kẻ thù của nhau? Tất cả chỉ được tiết lộ nếu pà koan chịu khó tích cực thanks với comment cho PinTrong khi đang lo lắng chạy hết con đường này đến khu phố khác để tìm con bé nhưng mãi vẫn không tìm thấy. Đầu anh như sắp nổ tung thì chuông điện thoại Joon reo.

- Sao? Tìm thấy con bé chưa?_cậu hỏi ngay khi nhấc máy.
- "……………..”
- Quay lại rồi à? Được rồi, bọn tôi sẽ quay về. Giữ Ji Yeon cẩn thận vào!_Joon nói rồi dập máy.
- Đang ở đâu vậy?_anh hỏi ngay khi Joon tắt điện thoại.
- Đã quay về khu dinh thự_Joon trả lời.

Anh cũng yên tâm hơn nên không hỏi thêm câu nào nữa. Vừa về đến nhà, anh chạy vội vào trong. Con bé đang ngồi đó với những người khác, vẻ mặt lạnh lùng đến lạ thường. Anh cũng không quan tâm cho lắm đến sự lạnh lùng đó. Việc anh quan tâm bây giờ là con bé đã quay về bình yên. Vội đến ngồi xuống bên cạnh nó nhưng việc đầu tiên nó làm thật sự khiến anh bất ngờ là khi anh ngồi xuống nó lại sang ghế đối diện ngồi. Có chuyện gì với nó vậy? anh đang tự hỏi.

- Ji Yeon, em không sao đấy chứ?_JongHyun lo lắng hỏi.
- Không đến nỗi phải khiến anh lo như vậy_con bé nói nhưng ánh mắt không nhìn thẳng vào anh mà hướng ra chỗ khác.
- Em… sao tự dưng lạ vậy?_anh nhíu mày hỏi.
- Bây giờ anh cũng đã đến. Tôi có việc muốn mọi người biết, giờ tôi đã suy nghĩ lại. Tôi sẽ đến Úc và học tập tại đó, còn Ji Shin, tôi muốn đưa nó theo. Đồng ý chứ?_con bé nói trong sự kinh ngạc của Joon và JongHyun.
- Em không đùa đấy chứ?_Joon sốt sắng hỏi.
- Tất nhiên là không, bộ trông tôi giống đang đùa lắm à?_con bé trở nên nghiêm túc hẳn lên.
- Được thôi, nếu như em chịu đi với chị, muốn gì cũng được!_TaeHee mỉm cười hài lòng.
- Không! Không thể nào như vậy được! chẳng lẽ anh đã làm gì có lỗi với em hay sao mà em lại giỡn với anh như vậy chứ?_JongHyun thật sự sock với quyết định của con bé.
- Anh chẳng làm gì sai cả, người làm sai đó là ba mẹ anh_con bé nói rồi đứng lên.
- Em nói như vậy là sao? Có thể giải thích rõ cho anh biết được không?_JongHyun thắc mắc.
- Chẳng có gì để giải thích cả. Muốn biết thì hãy tự mà tìm hiểu lấy! Chúng ta đến khi nào mới bay? Ngày mai được chứ?_con bé phớt lờ anh đi rồi quay sang hỏi TaeHee.
- Càng sớm càng tốt, vậy em nên nghỉ đi, chị sẽ cho người đến đón Ji Shin, mai chúng ta sẽ khởi hành!_TaeHee nói rồi đưa con bé lên lầu.

Cả JongHyun, Joon và Candy nhìn theo con bé sững sờ. Tại sao mọi chuyện lại trở nên như vậy chứ? Tại sao con bé lại có quyết định như vậy. Chẳng lẽ nguyên do là chính Candy? Cô thật là bất cẩn quá, khi kể cho con bé nghe lại quên cả việc JongHyun và Ji Yeon không có bất kỳ quan hệ gì với nhau chứ. Được rồi, Candy quyết định lát nữa sẽ nói ra và cản việc Ji Yeon bỏ đi. Vì nếu như thấy anh đau, cô thà để cho mình là kẻ phản bội thì hơn. Nghĩ rồi làm, Candy chạy lên phòng Ji Yeon, Dong Woon cũng đi theo. Vừa đứng trước cửa, cô bé đã nghe được tiếng khóc thút thít của Ji Yeon phát ra. Vội chạy vào trong, cô xem thử nó có sao không.

- Ji Yeon à! Cậu có sao không vậy?_Candy ngồi xuống cạnh nó. Vừa thấy cô, con bé đã ôm lấy.
- Tại sao chứ? Tại sao lại là JongHyun? Tại sao anh ấy lại là anh cùng cha khác mẹ với tớ, tại sao anh ấy lại là con của kẻ đã giết mẹ tớ?_con bé òa lên. Thấy vậy, cô vỗ lưng an ủi.
- Cậu bình tĩnh đã nào, cậu với JongHyun thật ra chẳng phải anh em ruột đâu_Candy nói.
- Sao chứ? Không phải anh em ruột?_Ji Yeon đẩy cô bé ra ngồi đối diện.
- Phải! tớ biết được chuyện đó qua lần nói chuyện của Ngài Kim với TaeHee sunbae. Ông ấy bảo thật ra JongHyun không phải là con ruột của mình. Ông biết điều đó nhưng ông vẫn xem anh ấy là con bởi sau này, ông sẽ giao cho anh ấy quản lý công ty của ông _Candy gật đầu nói.
- Nhưng… cho dù anh ấy không phải là anh em ruột của tớ, nhưng cũng là con của bà ta, người đã khiến mẹ tớ chết_con bé cúi mặt nói.
- Thế ra cô chủ muốn trả thù bà Jung bằng cách khiến đứa con trai yêu quý của bà đau khổ à?_Dong Woon nhoẻn miệng cười.
- Nhiều chuyện, chuyện này không liên quan đến anh. Mà anh vào đây từ khi nào thế?_Candy vừa mắng xong lại hỏi ngay.
- Khi mà người nào đó biết mình gây rắc rối cần phải giải quyết nên mới vào đây đó!_Woon lại nở ra nụ cười nửa miệng quen thuộc 1 lần nữa.
- Mặc kệ tôi! Mà Ji Yeon này, nếu như thật sự cậu muốn gây đau khổ cho JongHyun thì tớ nghĩ là không nên đâu. Cậu mà làm vậy thì chỉ khiến bản thân mình phải đau hơn thôi. Với lại, người gây ra là bà Jung chứ không phải anh ấy, anh ấy chẳng có lỗi gì trong chuyện này cả, cậu nên nghĩ kỹ lại trước khi quyết định đi Ji Yeon à!_Candy lườm Woon 1 cái rồi quay sang khuyên con bé.
- Không đâu! Tớ đã nghĩ kỹ rồi, cho dù anh ta không phải là anh ruột của tớ nhưng bởi vì JongHyun là con của bà Jung… tớ nhất định sẽ phải khiến bà ta phải trả giá! Tớ… không thể… yêu con trai của kẻ thù!_con bé nói với ánh mắt phẫn nộ. Khuyên thế nào nó cũng không chịu nghe, não lòng cô bỏ ra ngoài và tất nhiên là Woon cũng đi theo.

Trong khi đó, ở dưới, Joon cũng không kém phần bất ngờ khi thấy thái độ lẫn quyết định của con bé ngày hôm nay. Chẳng phải Ji Yeon yêu JongHyun lắm sao? 2 tháng không phải thời gian lâu khi cậu được ở bên cạnh con bé. Nhưng… cậu có thể khẳng định 1 điều rằng, Ji Yeon thật sự rất rất yêu JongHyun. Làm thế nào mà nó có thể chịu rời xa anh như vậy chứ. Chắc chắn, trong lúc nói chuyện với Candy, con bé đã gặp 1 việc kinh khủng lắm. Cậu phải hỏi Candy cho ra lẽ, nhất định là như vậy…!

Tim anh thắt lại khi con bé như vậy. Thái độ kia là sao? Ánh mắt kia là sao? Và cả quyết định rời xa anh? Tất cả những việc con bé làm là như thế nào? Anh đã làm gì có lỗi với nó ư? Nhưng không! Con bé đã bảo anh không làm gì sai cả, người làm sai là… mẹ anh? Mẹ anh thì có liên quan gì đến chuyện này? Chẳng lẽ anh chỉ lặng im nhìn theo dáng con bé đi hay sao? Không! Nhất định anh không bao giờ buông tay con bé ra dù có gì đi nữa. Anh phải gặp nó, phải nói cho ra lẽ. Đúng vậy! anh phải giải quyết vụ này bằng được! Nghĩ rồi anh đứng dậy để tìm gặp nó. Mở cửa phòng ra, anh thấy con bé đang ngồi thừ người mắt hướng ra biển, anh tiến bước lại gần nó.

- Ji Yeon à! Thật ra anh đã làm gì? em phải cho anh biết lý do chứ!_JongHyun ôm nó từ phía sau. Ngạc nhiên bởi cái ôm ấm áp của anh, con bé như nghẹn lại.
- Anh buông tôi ra đi!_Ji Yeon gỡ tay anh ra nhưng anh lại càng siết chặt hơn.
- Không! Em phải nói rõ lý do anh mới buông, tại sao em lại như vậy? Em bảo người làm sai là mẹ anh. Việc là như thế nào? Em phải nói rõ anh mới giải quyết được!_JongHyun nói như muốn hét lên.
- Em… anh làm ơn buông em ra đi, anh với em… không thể đến với nhau được. Không thể nào đến với nhau!_Con bé khóc ngất lên.
- Tại sao chứ?_anh như phát điên lên khi nghe con bé nói thế.
- Tất cả chỉ tại vì anh là con của bà Jung! Anh đáng lẽ không nên là con của bà ấy. Tốt nhất anh với tôi hãy xem như chưa từng quen biết nhau nếu như không muốn chúng ta là kẻ thù của nhau!_con bé nói.

Từng lời phát ra từ miệng con bé khiến anh càng thêm hoang mang. Tại sao khi anh là con của mẹ mình thì cả 2 càng không thể đến với nhau chứ? Tại sao nếu như anh không quên con bé đi thì cả 2 sẽ trở thành kẻ thù của nhau chứ? Buông thỏng tay ra, đầu anh như sắp nổ tung bởi từng lời nói của nó. Nhân lúc anh buông tay ra, con bé vùng thoát khỏi người anh và chạy sang phòng TaeHee. Anh cứ đứng đó, cứ ngẩn người như 1 kẻ mất hết đi lí trí của mình…

----------------------------------------------0000-----------------------------------------------

Ngồi nghe Candy kể lại những gì mà cô bé đã nói Ji Yeon nghe, Joon cũng 1 phần nào hiểu ra lý do tại sao con bé lại như vậy. Khẽ lắc đầu, anh cảm thấy cuộc đời của Ji Yeon thật đáng thương. Cả JongHyun cũng thế, anh chẳng hề có tội tình gì mà lại phải chịu đựng đau khổ này do mẹ mình gây ra. Joon thật sự rất thấy thương 2 người. Candy cũng không thua kém gì cậu, cũng rất cảm thương cho 2 con người khốn khổ kia.

- Em đúng là! Tại sao lại kể ra chứ. Nếu như em không nói ra thì JongHyun và Ji Yeon sẽ không có chuyện như giờ đâu!_cô bé ủ rũ nói.
- Em đừng tự trách mình, nếu em không nói ra, thế nào TaeHee sunbae cũng nói thôi!_Joon an ủi cô.
- No! All is in me!!!_cô bé nói cứ như mình thật tệ hại.
- Exactly, it’s your fault!_DongWoon ngồi cạnh Candy nói.
- Hừ, tên chết tiệt! không an ủi thì thôi đi. Có cần đổ hết lên đầu tôi vậy không?_cô bé vừa nói vừa cố gắng vươn chân đạp thật mạnh vào chân Woon.
- Chẳng phải em nói tất cả là tại em sao? Tôi chỉ tán thành giúp em thôi!_Woon chẳng những không la đau mà còn cố trêu cô bé.
- Nói thì nói vậy thôi chứ! Không thấy Chang Sun hyung sao? Dù thấy tôi nói vậy nhưng hyung ấy vẫn an ủi đó!_Candy chu mỏ nói khiến Joon với Woon bật cười.
- Sao nào? ở đây không có ai tên Chang Sun cả!_Joon nhíu mày nói.
- Với mọi người có thể hyung là Lee Joon nhưng với Canady Shin này, hyung vẫn mãi là Lee Chang Sun biết chứ?_Candy lè lưỡi nói.
- Thế sao? Vậy có lẽ với mọi người, em là Canady Shin, nhưng với tôi, Em vẫn là Shin Bomi ngốc nghếch. Cô bé rắc rối của tôi ạ. Đã muốn thay đổi thì phải làm tốt chứ!_Woon đưa mặt mình sát vào Candy khiến nhịp tim cô ngừng đập trong vài giây.

Quay người lại, Woon cười tinh nghịch khi cả người cô đang nóng bừng lên. Còn nhịp tim ư? Sau vài giây ngừng đập, bây giờ thì nó đã hoạt động lại với công xuất tối đa, phát ra cả tiếng luôn cơ đấy! Candy ngượng chín mặt vì không chỉ hành động của Woon mà cả câu nói của hắn, gì mà cô bé rắc rối của tôi chứ? Úp mặt xuống bàn, cô bé không dám ngước lên nhìn hắn và Joon. Thấy Candy như vậy, Woon càng cười to hơn. Nhìn thái độ của Woon, Joon khẽ mỉm cười hài lòng. Ai chứ Dong Woon ư? Nếu thích Candy thì tất nhiên là cậu sẽ luôn ủng hộ hắn…!

------------------------------------------------------000----------------------------------------------

Sau vài phút úp mặt xuống bàn vì bị tên đáng ghét mà ai-cũng-biết-là-ai-đó làm cho ngượng Candy quyết định đi Bar xả xì trét. Tiếng nhạc dồn dập khiến tim cô cứ thế mà đập thổn thức theo. Thật ra cô đang rối rắm trong chuyện tình cảm của mình, nay lại còn thêm rắc rối của Ji Yeon và JongHyun khiến cô phải đau đầu. Tại sao tình yêu lại khiến người ta phải khổ tâm vì nó đến thê cơ chứ? Cầm ly rượu màu vang đỏ, cô cứ ngắm nhìn nó 1 lúc. Ước gì cô như những giọt rượu này, có thể giúp được người khác quên đi những cảm xúc đau buồn. Kề ly rượu vào môi, cô uống 1 hơi cạn đáy ly.

Chợt… hình ảnh Woon hiện lên trong đầu cô. Cái ngày mà cô bị biến thành nô lệ của hắn cũng hiện về. Chỉ tại hôm đó, nếu như không vì quá buồn có lẽ Candy cũng đã không uống say đến thế. Đến mức kể toạch ra những tình cảm mà cô giấu trong lòng suốt 2 năm qua của mình dành cho ai kia kể với Woon. Để rồi hắn lấy đó làm thứ mà bắt cô phải nghe theo mình. Tức tối, Candy lại cứ tiếp tục dốc tiếp từng ly rượu vang nống ấm.

Đang mãi mân mê từng giọt rượu đỏ, chợt có vài ba tên loi choi trong cứ như bọn công tử nhà giàu suốt ngày chơi bời chẳng có gì làm đến gần Candy. 1 tên trông chúng khẽ đặt tay lên vai cô bé.

- Này bé! Sao đi 1 mình thôi vậy? Đang có chuyện buồn sao? Có muốn cùng bọn này vui chơi không?_tên đó nói với bộ mặt trông đểu gải vô cùng. Nhìn bọn chúng mà Candy chỉ muốn buồn nôn.
- Buông ra đi, mấy người thích vui thì đi mà tìm con khác. Tôi chả có thời gian đâu!_cô bé hất tay tên đó khỏi vai mình rồi bỏ đi.
- Chà… làm giá sao? Như vậy thì bọn này càng thích chứ!_1 tên đứng chắn ngang trước mặt cô. Nhân lúc cô bé không để ý, 1 tên trong chúng vội bỏ thuốc kích thích vào trong ly rượu của cô.
- Tôi nói lần người các người có tránh ra cho tôi không?_Candy tức giận nói.
- Ôi! Làm người đẹp nổi giận rồi kìa. Thôi nhé, bọn anh đi, khi nào rảnh thì chúng ta nói chuyện tiếp nhé!_bọn chúng nói rồi chạm bàn tay bẩn thiểu của mình vào mặt Candy khiến cô bé tức điên lên.
- Bọn khốn!_dứt câu cô cầm ly rượu uống cạn ly mà không hề biết rằng, bên trong đó đã bị chúng cho thuốc vào.

Rồi chợt Candy cảm thấy choáng váng, cả cơ thể nóng bừng lên đến kỳ lạ. Loạng choạng bước đi, lần này cô lại chạm mặt với mấy tên hồi nãy theo như sắp xếp của chúng.

- Sao về sớm thế? Không ở đây chơi nữa à?_1 tên đứng chắn mặc Candy.
- Các người tránh ra!_cô yếu ớt đẩy chúng ra.
- Sao thế? Bệnh à? Bọn anh đưa em về nhé!_tên khác nắm lấy cánh tay cô kéo đi.
- Buông tôi ra! Đừng chạm bàn tay bẩn thiểu của các người vào tôi!_Candy cố vùng vẩy khỏi chúng nhưng mãi vẫn không được.
- Mạnh miệng ghê nhỉ? Tụi bây làm tao tốn thời gian quá. Lôi nó đi cho tao!_tên còn lại quát.

Ngay lập tức, bọn chúng lôi Candy đi không thương tiếc. Cố vùng vẫy, cô tìm người giúp đỡ nhưng mãi vẫn không được. Sau khi đưa cô bé ra được bên ngoài, chúng toan đưa cô vào xe thì chợt cả bọn đứng lại khi tên vừa nãy quát bọn chúng bị 1 người thanh niên giữ lại và đang "được” khẩu súng nằm ngay hộp sọ.

- Buông cô bé đó ra nếu như không muốn chết sớm!_cậu ta khinh khỉnh nói. 2 tên kia đang chần chừ vì vừa bắt được con mồi ngon như vậy lại thả ra thì quá uổng. Thấy chúng cứ im lặng cậu tiếp tục lên tiếng.
- Nếu như tao bóp còi thì thằng này sao nhỉ?_cậu đẩy sát cây súng vào đầu tên đó hơn khiến tên đó xanh mặt sợ.
- Tụi bây bỏ con nhỏ đó ra! Bộ muốn tao chết lắm à?_tên đó hét lên, ngay lập tức bọn chúng thả Candy ra rồi nhanh chóng chuồn sớm.

Cầm cây súng lên, cậu khẽ mỉm cười.

- Đúng là bọn ngu, cây súng mủ mà cũng sợ!

Dứt câu, cậu ta bước đến đỡ con bé dậy, cả người cô nóng lên, đứng cũng không vững.

- Đúng là đồ rắc rối! Bị chúng cho uống thuốc kích thích cũng không biết!_hắn bế cô bé trên tay lầm bầm mắng.
- Son Dong Woon…? Anh… đến đây làm gì?_Candy yếu ớt hỏi.
- Còn nói nữa, nếu tôi không xuất hiện đúng lúc, liệu em sẽ ra sao?_Woon bực bội đặt cô bé vào trong xe.

Không nói gì, cô im lặng ngồi trên xe cho đến khi về tới nhà. Mở cửa xe ra, Woon chờ Candy bước ra những mãi vẫn không thấy cô bước ra. Đưa đầu vào trong, hắn xem thử có phải cô đã ngủ không thì lại bị cô ôm chầm lấy cổ.

- Này! Em đang làm cái trò gì thế?_hắn nhíu mày hỏi.
- Ẩm em lên!_Candy nũng ngịu nói khiến Woon đỏ mặt. Lần đầu tiên hắn thấy cô bé như vậy.
- Tự đi lên đi! Tôi không muốn xảy ra chuyện có lỗi với em!_Woon cố gỡ tay Candy ra nhưng mãi vẫn không được.
- Không! Em muốn ẩm lên cơ!_cô bé ghị chặt lấy cổ Woon hơn. 

Dỡ khóc dỡ cười với tình trạng bây giờ, hắn đành phải bé cô lên. Bé cô trên tay, hắn thật sự là đang phát điên lên bởi bọn người làm trong nhà cứ nhìn 2 người họ rồi cười tủm tỉm. Tức giận, hắn quát.

- Nhìn cái gì? Lo làm việc đi. Chuyện hôm nay, tôi cấm ai nói đến. Nếu tôi mà có nghe ai bàn về việc này, các người sẽ bị đuổi việc hết đó!_hắn đe dọa, mọi người cũng im lặng quay lại làm việc.
- Shin Bomi! Em đúng là nhóc con rắc rối mà! Em làm mất hết hình tượng của tôi với mọi người rồi đấy!_vừa bế cô lên cầu thang, anh vừa nói. Candy thì cứ im lặng nghịch nghịch cúc áo hắn. Tách! 1 nút đã được cô bé cởi ra, bất chợt cô ngước lên nhìn Woon 
- Dong Woon hyung!_Candy gọi.
- Gì nữa?_hắn nổi quạo.
- Em yêu anh!_cô bé nói khi Woon vừa bước vào trong phòng cô.
- Ừ! Tôi biết rồi!_hắn đặt cô lên giường nhưng vẫn trả lời.
- Dong Woon hyung!!! Em yêu anh! Thật đó!_Candy giữ chặt hắn lại không cho hắn bước đi nữa bước.
- Đồ rắc rối! Em nói như vậy chỉ vì em đang bị thuốc kích thích ngấm vào người thôi, giờ thì ngủ đi!_Woon vuốt nhẹ bờ má của cô.
- Không! Em nói thật đó! Son Dong Woon, em yêu anh!_Candy ôm lấy Woon khi hắn quay lưng bước đi.
- Em đúng thật là! Tôi cũng là đàn ông đấy! Nếu em không mau buông tôi ra thì coi chừng đó!_Woon dọa nhưng cô bé cứ ôm khu khư lấy hắn, tay thì lần mò tháo từng chiếc cúc áo hắn ra. Hết cách với Candy, Woon quay lại hôn lên bờ môi đang gọi mời của cô.
- Ngoan đi anh sẽ ở lại với em!_hắn kề môi mình sát tai cô bé sau nụ hôn đó. Ngoan ngoãn nghe lời Woon, Candy nằm xuống giường và đồng thời cũng kéo hắn theo. 

Nằm trong lòng Woon, Candy đang tháo từng nút áo còn lại trên người hắn. Tự dưng Woon thấy lòng mình có cái gì đó gọi là rung động khi ở bên cô như thế này. Nếu như không kiềm chế mình lại, hắn cũng không biết mình sẽ làm gì Candy. Cố với tay đến học tủ, hắn lấy ra trong đó 1 vĩ thuốc. Lấy ra 1 viên thuốc, Woon đưa cho Candy nhưng cô bé đẩy ra.

- Không uống đâu! Em ghét uống thuốc lắm!_Candy lắc đầu ngoày ngoạy.
- Nếu em không uống tôi sẽ về đấy!_Woon ngồi dậy, ngay sau đó cô bé giữ anh lại.
- Em sẽ uống! Nhưng nếu anh cũng uống!_Candy nói với bộ mặt hết sức đáng yêu khiến hắn bật cười.
- Quả thật em rắc rối thật đấy!_Woon xoa đầu cô cười.
- Vậy là anh đồng ý rồi nhé!_ngay lập tức, cô giựt lấy vĩ thuốc trên tay Woon bỏ 1 viện vào miệng mình và truyền qua hắn bằng cách hôn. Ngạc nhiên bởi hành động này nhưng hắn cũng đáp trả lại nụ hôn có vị đáng nhưng lại rất ngọt ngào kia.
- Ghê quá!_cô bé nhăn mặt nói.
- Tôi đã uống! bây giờ tới lượt em!_Woon đưa cho Candy nhưng cô bé lắc đầu.
- Không! Dong Woon hyung phải làm giống Bomi cơ!_Candy bấm bấm tay nhìn trông rất ngộ.

Lắc đầu với cô nhóc lắm chiêu này, Woon cũng đành phải làm theo. Hắn lập lại như cô, cứ thế viên thuốc cũng lọt vào trong cổ họng của cô bé. Tuy rất đắng nhưng Candy không hề buông đôi môi của Woon ra. Rồi cô ngả người xuống giường và vẫn như lần trước, cô bé kéo theo cả Woon. Đôi mắt Candy cũng dần nhắm lại, buông lỏng đôi tay mình ra, cô bé dúi đầu vào trong ngực hắn.

- Son Dong Woon… em yêu anh…!_Candy nói rồi yên giấc trong vòng tay của Woon.
- Có thật là em yêu tôi? Hay chỉ là tác dụng của thuốc?_Woon vuốt nhẹ bờ má cô bé rồi cũng dần thiếp đi bởi tác dụng của thuốc.Ngồi hướng mắt ra biển, con bé đang nhớ lại những hình ảnh của buổi sáng ngày hôm nay. Lòng nó quặng đau, nó không hề muốn rời xa anh chút nào. Nhưng… nó phải đòi lại sự công bằng cho mẹ mình, nó không muốn mẹ mình ra đi như thế. Gió biển thổi từng cơn vào cơ thể mong manh của con bé khiến nó rùng mình vì lạnh. Chợt… Ji Yeon nhớ đến vòng tay ấm áp của anh. Những lúc như thế này anh sẽ xuất hiện bên cạnh nó. Dựa tay lên thành lan can, con bé gục đầu xuống. 1 giọt nước mặt nhẹ nhàng lăn ra từ khóe mắt nó.

-JongHyun à… em… không muốn đâu!_con bé khẽ gọi tên anh.

Cạch… vừa lúc đó, TaeHee cũng mở cửa phòng nó bước vào. Nhìn con bé như vậy, chị cũng cảm thấy thương cho đứa em gái thất lạc của mình. Vốn chị cũng không muốn như thế đâu, ai bảo JongHyun cứng đầu quá làm chi. Thử ngoan ngoãn chịu nghe lời hơn, thì có lẽ cũng không đến nổi phải như vậy. Bước đến bên Ji Yeon, chị nhẹ nhàng chạm vào nó.

-Em biết hết mọi chuyện rồi đúng không?_TaeHee hỏi khi lấy chiếc áo khoác khoác lên người con bé.
-Tại sao lại là JongHyun chứ?_Ji Yeon hỏi nhưng mắt vẫn hướng về biển.
-Em đừng suy nghĩ nữa, chỉ khiến mình đau khổ thêm thôi!_chị an ủi nó.
-Làm sao mà em không suy nghĩ nữa được! Chị có biết rằng… với em… anh ấy rất quan trọng không? Làm sao mà em có thể chấp nhận được sự thật đó! Rằng… anh ấy là con của kẻ thù…?_Con bé nói khi nước mắt bắt đầu tuôn ra.
-Chị biết chứ! Chị biết em sẽ rất sock, nhưng… bây giờ tốt nhất là em đừng nghĩ gì hết. Mai chúng ta phải lên đường rồi, giữ gìn sức đi!_chị ôm nó vào lòng.
-Ùm, em muốn được yên, chị về phòng trước đi!_con bé đẩy chị ra đưa tay quẹt nước mắt. 

Không nói gì, chị chỉ xoa đầu nó bước ra. Đóng cửa lại, chị thở dài. Bây giờ chị thấy lòng mình nặng quá, chị cứ cảm thấy mình đúng là người chị tồi tệ nhất. Nhưng… chị làm thế cũng chỉ vì muốn tốt cho cả 2.

-Chị xin lỗi đã khiến mọi người như vậy. Nhưng rồi… cả em và JongHyun sẽ cảm ơn chị!_TaeHee nói rồi quay bước về phòng.

Ở bên trong, con bé cứ thừ người ngồi ngắm biển. Ký ức về lần đầu gặp anh cho đến bây giờ bắt đầu ùa về trong đầu nó. Hình ảnh anh chọc phá nó, làm nó giận, khiến nó khóc, bên cạnh nó rồi yêu thương nó,… cứ thế chúng đưa nhau ùa về làm cho con bé phải bật khóc. Những việc mà anh và nó từng trải qua đã đem đến cho nó biết bao cảm súc. Có lẽ… đây là những dòng ký ức vui vẻ nhất của nó mà sẽ không bao giờ nó không quên được.

Bước vào phòng vệ sinh, con bé dội nước vào mặt đế khiến mình tỉnh táo hơn. Nhìn vào tấm gương trước mặt, con bé cố gượng cười.

-Chúng ta bây giờ sẽ không còn là gì của nhau!_con bé tự nhủ rồi lau đi những giọt nước còn đọng lại trên mặt….

----------------------------------------------000--------------------------------------------





XEM CÁC TRUYỆN LIÊN QUAN : Truyện Teen


BÌNH LUẬN FACEBOOK TRUYỆN

Bad Boy 18+ Phần 11




XEM TRUYỆN KHÁC


+ Tổng Số Bình Luận Bad Boy 18+ Phần 11: 0





Chỉ Có Thành Viên mới có thể gửi BÌNH LUẬN
[ Đăng Ký | Đăng Nhập ]
Đóng Cửa Sổ ChatBox
ChatBox
Đăng Ký Thành Viên VIP
Like FanPfae Facebook
Copyright Kênh Truyện © 2011 - 2014 Kênh Truyện - Kênh Hài
Powered by DMON - Tải Game, Tải Video Điện Thoại

Bạn Đang Đọc Truyện

Bad Boy 18+ Phần 11



DMCA.com Protection Status