Kênh Truyện, Đọc truyện online, truyện teen full hoàn thành, truyện gay full, tiểu thuyết full
»
»
14:07, 22/07/2019

Bạn Cùng Phòng Có Độc
✿ Người Đăng: ChangTraiBC ✿ Tác Giả: Vô Liêu Đáo Để
359 Lượt Xem 70 Bình Chọn Truyện Cùng Người Đăng
ĐỌC Chap 1 ĐỌC Chap Mới Nhất


✿ Nội dung truyện Bạn Cùng Phòng Có Độc

Tựa: 室友有毒
Tác giả: Vô Liêu Đáo Để - 无聊到底
Thể loại: Hiện đại, thanh thủy, internet, hằng ngày
Tình trạng Raw: 69 chương - Hoàn
Tình trạng Edit: Hoàn
Translate: QT đại nhân, Google đại tỷ
Chuyên-solo-mid: Thiên Thánh



[BHTT - Edit] Bạn cùng phòng có độc - Vô Liêu Đáo Để

1. Xin chào chủ nhà tôi Rất Dễ Chịu

1. Dễ chịu cái rắm, tôi vừa mới thất tình!

Đầu tháng 5 thành phố B, khí trời đã dần ấm áp, nhưng mà có vài người tâm trạng đột nhiên rơi vào hầm băng.

Khinh Nguyệt (づ  ̄3 ̄)づ 13:08:50
Mộng Trúc, xin lỗi, ở bên cậu, tớ rất mệt mỏi, chúng ta chia tay đi.

Sau khi Đào Mộng Trúc nhìn thấy tin nhắn QQ bạn gái gửi đến, trầm mặc giả chết 20 phút, tự hỏi cuộc đời một chút, tự hỏi tương lai một chút, cuối cùng một cọng lông cũng tự hỏi không ra, đành giả vờ bình tĩnh trả lời một câu: "Mình cần lý do."

Thật ra, đối phương đã nói rất rõ ràng rồi -- "Thấy mệt không yêu" bốn chữ này, luôn là lý do chia tay tốt nhất.

Nhưng mà nếu Đào Mộng Trúc thành tâm thành ý đặt câu hỏi rồi, đương nhiên đối phương cũng sẽ nhớ đến hai năm tình nghĩa, từ bi chửi nàng một trận cho thông suốt.

Khinh Nguyệt (づ  ̄3 ̄)づ: Được, cậu muốn lý do, tớ liền nói cho cậu nghe, nhưng mà xét thấy cậu bận rộn nhiều việc, tớ kiến nghị cậu không cần chờ tớ nói xong từng câu một, cậu có thể tạm thời đi WC, hoặc là khóa mình trong phòng gõ mấy trăm chữ, lúc đi ra có lẽ tớ đã nói xong rồi.

Giữa câu nói này rõ ràng có gai, Đào Mộng Trúc hít sâu một hơi, cười nhạt, cầm lấy di động đứng dậy đi vào WC.

Như Khinh Nguyệt mong muốn, nàng chui vào WC chơi hai ván game, lướt weibo một hồi, bình luận "Hahahaha" cho mấy tiết mục hài hước, còn vừa đấm đấm cẳng chân bị tê muốn nhũn ra, vừa chậm rãi quay về máy tính.

Khinh Nguyệt (づ  ̄3 ̄)づ 13:32:33
Tớ theo đuổi truyện của cậu ba năm, chương nào cũng để lại bình luận, lúc hai ta vẫn chưa yêu nhau thì bỏ qua đi, hai ta đã hẹn hò hơn một năm rồi, giọng điệu cậu trả lời tớ vẫn giống y như trả lời các độc giả khác.
Người ta viết bình luận dài cho cậu thì cậu tặng lì xì cho người ta, tớ viết bình luận dài cho cậu thì cậu cũng tặng tớ lì xì, quan hệ của hai ta là gì, cần cậu khách khí như vậy hả?
Mỗi ngày gọi cậu đi ngủ sớm một chút đi ngủ sớm một chút, kêu lâu như vậy, cậu nghe được bao lần? Vành mắt đen thui của cậu cũng theo kịp mốt trang điểm mắt khói rồi, sao cậu chưa thành tiên đi a?
Bảo cậu ăn uống đầy đủ, đừng lười, đừng cứ viện lý do phải đăng chương mới, bị hành bao tử cậu chạy tới khóc với tớ, tớ muốn chửi hành động của cậu, mà còn phải chăm sóc tiểu tâm tình bệnh nhân của cậu, tớ tìm bạn gái là vì yêu hay là vì muốn sớm cảm nhận được lạc thú của người làm mẹ a?
Tớ bảo cậu đến tìm mình, cậu nói không có thời gian, được, tớ đến tìm cậu!
Nhưng mà tớ tìm cậu làm cái đếch gì a? Ăn uống cũng phải đợi tớ giục cậu mới biết gọi cơm về ăn! Dì cả đến còn muốn tớ chuẩn bị Noãn bảo bảo và nước đường đỏ! Một mình cậu sống cẩu thả như vậy thì quên đi, tớ cũng phải chịu, vậy mà cậu cũng không biết hỏi han một câu! Cậu bận gõ chữ, tớ biết! Tớ bưng trà rót nước giặt đồ nấu cơm là được rồi chứ gì?!
Nói thật, tớ chưa từng thích một người thích đến ủy khuất bản thân mình như vậy, lần đầu tiên Nghìn dặm trao cho người ta, con m_ nó muốn lên giường này nọ còn phải chờ cậu gõ chữ đăng chương mới! Chờ thì chờ đi, nhưng mà chờ một cái là tới 3 4 giờ sáng, tớ ngủ con m_ mất rồi cậu mới bắt đầu rửa mặt, này nọ cái đếch gì?
Tớ cũng đã Nghìn dặm trao thân chỉ cầu một lần nhật*, nhưng m_ nó ngoại trừ cưỡng ép cho cậu lấy đi nụ hôn đầu, cái gì cũng chưa có trao đi, mặt mũi để tâm sự với bạn bè tớ cũng chẳng có nữa!
*日 - ám chỉ f_ck; Nhớ đi nha, sau này hơi bị nhiều www

Mộng cho Trúc 14:03:12
Mấy vấn đề này thật sâu xa, cậu để mình tự hỏi một chút nên giải quyết thế nào, mình cảm thấy vấn đề này rất nhỏ, không cần phải chia tay [ trầm tư ]

Khinh Nguyệt (づ  ̄3 ̄)づ 14:04:23
Tớ cũng nói chia tay rồi, cậu còn tâm tình đi WC lướt weibo, thật sự cho rằng tớ không thấy sao?
Cậu vốn không thể làm tớ yên tâm!
Tự hỏi? Giải quyết? Không cần, hai ta chấm dứt, không có sau đó nữa [ bye-bye ]
[ mỉm cười ] cái loại khốn kiếp như cậu so với Pháp Hải còn không hiểu yêu là gì, tìm bạn gái á? Đừng gây họa cho phụ nữ, tìm anh gay nào giả cưới, hoặc là chú cô sinh tự thẩm đi!

Một biểu cảm kinh ngạc Đào Mộng Trúc còn chưa gửi đi, liền nhận được thông báo đối phương không chấp nhận tin nhắn của người lạ.

Nàng cảm thấy nhất định là mình nhìn lầm rồi, vì vậy mở danh sách bạn bè lên tìm Khinh Nguyệt, sau đó sự thật lại cho nàng một cái tát vang dội.

Không nhìn lầm chính là không nhìn lầm, người đã từng làm bạn với nàng hơn ba năm đã không còn gặp nữa, dòng trạng thái cùng avatar quen thuộc kia, tất cả không còn gặp nữa.

Thì ra. . . mình là kẻ khốn kiếp a. . .

Sau khi ngồi yên trước máy tính đau buồn hơn 10 phút, Đào Mộng Trúc đăng weibo, tuyên bố mình trở về làm độc thân.

Nàng ăn một quả táo, nghe chút nhạc, tốn hết nửa tiếng, mới có thể miễn miễn cưỡng cưỡng khôi phục tâm trạng.

Không ngờ sau khi đăng nhập vào weibo một lần nữa, lại cảm nhận được tình người rét lạnh.

Tấn giang Minh Chủ đại nhân:
Chào mọi người, tôi thất tình rồi, đêm nay xin nghỉ không đăng.

Chuyển phát 12 bình luận 54 thích 233.

Vô lễ_Gọi tại hạ là Mỹ Ngưu Tử: Thất tình là vì chị không đăng chương mới thường xuyên đó [ doge ] - Like 62
A ai Who: Tác giả nào ngừng đăng truyện đều là thụ áp tầng, tán thành bấm like. - Like 55
Trần trùi trụi ăn không đủ no: Chị không có bạn gái, cuộc sống vẫn phải tiếp tục, thất tình không thể trở thành lý do chị ngưng cập nhật, cẩn thận bị sự nghiệp và tình cảm đánh gọng kiềm! - Like 112
Lang Sơn Ngọc: *xoa xoa* Minh Chủ, cậu muốn ngừng cập nhật ngừng thành Ngọc Ngọc hả [ doge ] - Like 41
Cuồng ma giục cập nhật khó mà nói ra: Hồi phục @Lang Sơn Ngọc: Còn lướt weibo! Cút đi gõ chữ a! Cậu đã ba ngày không đăng chương rồi! - Like 13
Một con Đáng Yêu tròn vo: Độc thân lâu ngày, tốc độ gõ chữ đương nhiên tăng lên, tốc độ gõ chữ lên rồi, đương nhiên sẽ không ngừng cập nhật [ doge ] - Like 66

- Bên trên là những bình luận hàng đầu, xem thêm? -

Đào Mộng Trúc ưu thương xê dịch cái ghế ra sau, nằm nửa người phát ngốc.

Ngẩn ngơ hồi lâu, trong khoảnh khắc nghe được tiếng chuông cửa vang lên rốt cuộc nàng mới sắp xếp lại tư tự đã loạn thành ma.

Nàng thất tình rồi, vào một tiếng trước.

***

Đào Mộng Trúc, 23 tuổi, tốt nghiệp đại học một năm, dùng hết thời gian ở nhà sáng tác, lớn lên trong một gia đình coi như là giàu có đơn thân, bất đắc dĩ là thế sự luôn đổi dời, hai năm trước nàng chợt bị ông trời 'tát' cái nhãn có xe có nhà, cha mẹ đều mất, cuộc đời thay đổi rất nhanh kể từ đó.

Thay đổi nhanh như vậy, bản thân nàng vốn không nơi nương tựa, mà còn có thêm một công việc thu thập không ổn định.

Trong khoảnh khắc lão sư viết đề văn "Ước mơ của em là gì" lên chiếc bảng đen hồi tiểu học, nàng đã kiên định mục tiêu của cuộc đời mình -- trở thành một tác giả.

Bị vô số lần thất bại, mục tiêu của cuộc đời này từng chút từng chút bị mài mòn, cuối cùng trở thành: "Dựa vào sáng tác kiếm chút cái ăn, không bị chết đói."

Chi phí trung bình để sống ở thành phố B hơi cao, thu nhập từ sáng tác của nàng dao động lên xuống theo số liệu mỗi bộ tiểu thuyết, lúc tốt nhất có thể ăn mặc không lo, nhưng mà không học được cách tiết kiệm, cho nên lúc kém nhất phải làm bạn với mì ăn liền.

Trên phương diện tình cảm Đào Mộng Trúc là một người thập phần bị động, quen thói bị động chấp nhận, mà còn sợ bị tổn thương, có chút gió thổi cỏ lay thì liền hận không thể chui về vỏ trốn tránh.

Khinh Nguyệt là một độc giả chân ái đến làm quen lúc nàng mới tập sáng tác, cùng nhau từ một tác giả Tiểu chân không* chỉ có thể kiếm chút tiền tiêu vặt, trải qua hơn ba năm, trở thành một tác giả Tiểu phấn hồng** có thể miễn cưỡng dựa vào sáng tác để ăn cơm.
*Không có bất cứ thứ gì
**Hơi hơi nổi tiếng

Lễ tình nhân năm ngoái, Khinh Nguyệt tỏ tình với nàng, nói muốn thử quen nhau, một lần thử chính là hơn một năm, xung đột to nhỏ tuy không ít, nhưng Đào Mộng Trúc chưa bao giờ nghĩ đến sẽ có một ngày mình chia tay với Khinh Nguyệt.

Hay nói đúng hơn, nàng chưa bao giờ nghĩ Khinh Nguyệt sẽ rời xa nàng, không điếm xỉa không để ý đến nàng dù chỉ một ngày.

Mà rõ ràng là ngay tháng trước, Khinh Nguyệt còn đề nghị nàng cho thuê căn phòng trống trong nhà, lấy tiền thuê đắp cho tiền chi tiêu hằng ngày.

Đúng vậy, cho thuê căn phòng còn lại.

. . .

Lúc này, cô gái buộc tóc đuôi ngựa, vóc người nhỏ gầy, diện mạo xinh xắn sạch sẽ chính là khách thuê mới sắp vào ở.

Lưng đeo một cái balô to hơn bờ vai nhỏ gầy của nàng, bên ngoài balô treo mấy cái hộp chẳng biết là chứa thiết bị gì, tay trái một rương hành lý, tay phải một rương hành lý còn kẹp theo một túi máy tính, thở hồng hộc cúi người chào Đào Mộng Trúc, giọng nói thô lỗ cười nói: "Xin chào chủ nhà!" Nói xong buông rương hành lý trong tay phải, như mắc bệnh ảo tưởng sức mạnh, vỗ vỗ lồng ngực: "Tôi, Chân Sảng/Rất Dễ Chịu!"

"Dễ chịu cái rắm, tôi vừa mới thất tình!" Đào Mộng Trúc cắn răng, cực kỳ giống một con Doge mới bị tổn thương, đối với ai cũng thập phần đề phòng.

Chân Sảng nuốt nước bọt, dè dè dặt dặt kéo rương hành lý vào nhà, nhẹ nhàng đưa tay đóng cửa lại, đứng hồi lâu dưới ánh mắt nghiêm nghị băng hàn như dao của Đào Mộng Trúc, cuối cùng mím mím môi, nói: "Đàn ông mà, rất đê tiện, chị đối xử hắn ta càng tốt, hắn càng cảm thấy chị sẽ không rời xa hắn."

Đào Mộng Trúc nghe một câu như thế, trong lòng không khỏi thít lại đau đớn một chút, nhẹ nhíu mày.

"Có vài người a, chính là không biết quý trọng, yên tâm thoải mái nhận lấy ý tốt của chị, tới ngày chia tay, vốn không nhìn thấy khuyết điểm của mình!" Giọng nói của Chân Sảng lên xuống có điệu, thấy vẻ mặt Đào Mộng Trúc thay đổi thập phần vi diệu, dường như để những lời nàng nói vào lòng, càng cảm thấy canh gà tâm linh của mình nấu vô cùng hiệu nghiệm, lải nhải thêm: "Chủ nhà đại nhân, chị đừng khổ sở, cái thứ đê tiện này mất thì mất, không phải chúng ta có thể tìm được một người càng tốt hơn sao? Sau đó không cần chị cố gắng nhiều như vậy, lại đối xử với chị đặc biệt tốt, chẳng phải cuộc sống đó đẹp quá hay sao?"

"Đừng nói nữa." Đào Mộng Trúc nhịn không được hít sâu một hơi.

"Hả?" Chân Sảng sửng sốt một giây, lập tức gật đầu, nói: "Dạ được."

Dò số lựa chỗ ngồi là bệnh chung của người mẫn cảm, mỗi câu mỗi chữ Chân Sảng nói Đào Mộng Trúc nghe vào tai đều giống như Khinh Nguyệt đang tuyên bố thắng lợi với nàng: "Rời xa một kẻ đê tiện như cậu, tớ có thể sống tốt hơn hiện tại rất nhiều."

Có một cái chớp mắt như vậy, quả thật Đào Mộng Trúc muốn chém một đao cho cái tên vừa mới vào nhà này bay lại ra ngoài.

Nhưng nàng không thể làm vậy, nàng cần tiền, cần tiền ăn tháng này.

Cho nên, nàng phải bình tĩnh, không thể vì cơn tức nhất thời mà đuổi tiền thuê nhà vừa dâng đến tận miệng này đi.

Nàng xoay người đi vào phòng ngủ, từ giá sách lấy ra tờ hợp đồng thô được đặt ở vị trí vô cùng dễ thấy, đem tới trước mặt Chân Sảng.

Đó là tờ hợp đồng Khinh Nguyệt chuẩn bị cho nàng, nào ngờ lúc Khinh Nguyệt thật sự rời đi rồi nó mới phát huy tác dụng, nhất thời Đào Mộng Trúc chẳng biết nên khóc hay nên cười.

Quả thật nó đang nhắc nhở nàng, nàng là một tên khốn kiếp viết trong ngoặc kép.

Nàng tâm thần không yên chỉ chỉ căn phòng phụ, nói: "Phòng ở đằng kia, mới toanh, không điều hòa, giường và đệm đều hoàn toàn mới, cô xem hợp đồng trước, nếu như thấy không thành vấn đề thì ký, sau đó đem chứng minh nhân dân photo cho tôi một phần, nhín chút thời gian đi làm một cái chứng minh ở tạm."

"Ò ò!" Chân Sảng nhìn tờ hợp đồng trong tay, sau khi nhìn lướt qua đại khái, móc cây viết từ trong túi quần ra, xiêu xiêu vẹo vẹo viết chữ lên phần ký tên, giơ trả lại cho Đào Mộng Trúc, nói: "Cám ơn chủ nhà!"

Trong lúc đang đi vào cõi tiên Đào Mộng Trúc bớt thời gian liếc qua hai chữ "Chân Sảng" trên hợp đồng, trong tiềm thức đã bắt đầu ghét bỏ.

Người ta nói chữ cũng như người, nét bút run rẩy như chó thọt chân này thật là làm người ta xem rồi khó quên, nghĩ chủ nhân của chữ chắc cũng là một đóa kỳ ba* nhân gian hiếm có.
*Chỉ những người kỳ lạ

"Tui giao trước ba tháng tiền nhà lẫn tiền đặt cọc có được không? Có thể chuyển tiền vào tài khoản không?"

Nhắc tới tiền, Đào Mộng Trúc lập tức lấy lại tinh thần: "Được, tài khoản chính là số điện thoại của tôi, hẳn là cô có lưu."

"Có có có!"

Chân Sảng lấy di động ra, ngón trỏ chọt chọt mấy cái liền chuyển tiền thuê và tiền đặt cọc cho Đào Mộng Trúc, sau khi chuyển hết còn lẩm bẩm đọc một câu: "Mộng Trúc, Mộng Trúc, cha mẹ của chủ nhà thật là văn vẻ!"

"Người văn vẻ sống không thọ, người nói nhiều cũng vậy." Đào Mộng Trúc tức giận liếc mắt trừng Chân Sảng.

"Ặc. . . khí trời hôm nay không tệ, tui. . . tui không có cố ý, xin lỗi. . ." Chân Sảng nói, ngại ngùng rụt cổ.

Bỗng nhiên Đào Mộng Trúc cảm thấy mình có hơi quá đáng, tâm trạng bản thân không tốt, sao có thể giận chó đánh mèo trút lên người một cô nương mới vào ở? Nếu như sinh ra khoảng cách, sau này sống chung có lẽ không được dễ chịu lắm.

Thế giới tuyệt vời như vậy, nàng lại cáu kỉnh như vậy, không tốt, không tốt. . .

Hay là, đi nói xin lỗi?

Nàng vừa định mở miệng xin lỗi, liền thấy Chân Sảng kéo hành lý của mình đi vào gian phòng vừa thuê.

Cứ như vậy, Đào Mộng Trúc làm bạn với một trận tạp âm, ngây ngốc nhìn cô nương hình thể gầy gò hai ba cái vứt toàn bộ hành lý của mình vào căn phòng phụ, sau đó tràn đầy sức sống móc một tờ giấy ra, vừa hô to "Chủ nhà đại nhân" vừa nhanh chóng nhảy nhót về phía nàng.

Đào Mộng Trúc thấy gương mặt Chân Sảng toe toét, hoàn toàn không để ý đến sự gượng gạo vừa rồi, không khỏi cảm thái, người con gái này thật sự là mang đầy thuộc tính kỳ quái, trái tim lại lớn. Nhất thời có chút ngại ngùng, lúng túng nói: "Không cần gọi tôi là chủ nhà đại nhân, tôi là Đào Mộng Trúc, trực tiếp gọi tên là được rồi, sau này chúng ta chính là bạn cùng phòng. . ."

Không thể không nói, thất tình một cái Đào Mộng Trúc liền mơ hồ nửa buổi chiều, mãi đến khi chính miệng nói ra những lời này nàng mới chính thức phản ứng được một việc -- từ hôm nay trở đi, nàng có một bạn cùng phòng.

"Dạ chủ nhà đại nhân! Không, dạ Mộng Trúc! Đây là chứng minh nhân dân tui đã photo, xin vui lòng nhận cho!" Chân Sảng đem tờ giấy chuyển đến tay Đào Mộng Trúc.

Đào Mộng Trúc yên lặng tiếp nhận, mở ra, thầm nghĩ: Vừa vào nhà đã xưng hô thân thiết như vậy, thật sự ổn không?

Nàng nhìn thoáng qua tờ CMND photo kia, trên mặt giấy dùng thể chữ chó bò dương nanh múa vuốt viết chín chữ lớn "Chỉ cung cấp cho người thuê phòng sử dụng" nhất thời câm nín mà kẹp vào hợp đồng, đang định nói một chút, liền bị một tràn cười tiết tấu phong phú cắt đứt tư tự.

"Muahahahaha, sao chị không khinh bỉ chứng minh nhân dân của tui a? Có phải nhìn chưa rõ không?" Chân Sảng nói, móc CMND ra từ trong bóp tiền, đưa tới trước mặt Đào Mộng Trúc, nói: "Chị xem đi, tiếu lắm!"

Đào Mộng Trúc ngây người nhìn CMND của Chân Sảng, đó là một vẻ mặt thập phần vi diệu, giống như là đang nhịn cười, rồi lại cảm giác có mấy phần đau khổ, so với của nàng, cái CMND này chỉ có một chữ xấu thôi có được không?

Chân Sảng bỏ CMND vào bóp, nhíu mày, đắc ý nói: "Thế nào? Quý khách có hài lòng với những gì mình nhìn thấy không?"

Lời thoại quen thuộc như vậy, Đào Mộng Trúc nghe xong khóe miệng tự động giật giật, chứng xấu hổ nháy mắt bùng nổ.

Cô bạn cùng phòng này, bệnh cũng không nhẹ.

===
Chào chào, đây là Editor đã đem lòng yêu tác giả! Xin đc chỉ giáo nhiều hơn!

Được rồi, chính sự: Không drop! Vì-mình-đã-edit-xong-rồi-ha-ha-ha-ha

Cũng giống bộ Công lược đã drop, truyện hơi nhiều ngôn ngữ mạng và mấy trò đùa rất Trung Quốc, làm cho các bạn hiểu thì dễ nhưng có thể cười hay không thì không đảm bảo được, chỉ có thể nói là sẽ cố gắng.
Bộ này phong cách ưa thích của editor, hằng ngày văn, chậm nhiệt, Chân Sảng( ), nhẹ nhàng, đáng yêu(?), không hoa lá hẹ, cứ để hai bạn trong bốn bức tường là ra một bộ truyện =)))) không hề ngược, kiểu cứ đọc là qua, rồi quên luôn cũng đc _( :3」 ∠)_
Bộ này đọc rồi, điều mà ban đầu không định làm 1 là vì có đôi chỗ tác giả dài hơi quá, 2 là cách chèn ảnh lên wattpad lại không dễ thương chút nào, trong khi mình muốn chèn từng meme và icon họ xài cơ; Dù đăng kiểu hình ảnh lên là mình có thể chèn cái quái gì cũng được, hợp ý thích luôn, nhưng mà thật có lỗi! Mình là loại người muốn thì rất nhiều nhưng không muốn làm thì còn nhiều hơn; Được rồi, nhân danh tác giả, bộ truyện này sẽ toàn là chữ thôi, ye!
Dù đã edit xong rồi, nhưng mình lười đăng quá(vì đăng lên còn tự beta nữa) từ từ ha

Thế giới tốt đẹp như vậy, bạn lại dễ thương như vậy, ngại gì mà không nhảy xuống cái hố này?


Mời Bạn Đọc Tiếp Tại Trang : Bạn Cùng Phòng Có Độc - Diễn Đàn Kênh Truyện http://kenhtruyen.com/forum/61-20063-1#ixzz5uO4zWUCR




Vote Điểm :12345

Loading...

✿ Bình luận facebook truyện Bạn Cùng Phòng Có Độc



✿ XEM CÁC TRUYỆN LIÊN QUAN :Truyện Les, Bách Hợp Full

✿ XEM TRUYỆN KHÁC
ĐĂNG NHẬP
Đăng Ký | Đăng Nhập
Login:
Password:

Kênh Truyện
CHỨC NĂNG

BXH TRUYỆN HOT
TRUYỆN NGẪU NHIÊN
TRUYỆN FULL
Lên đầu trang
Xuống cuối trang
Loading...
Copyright Kênh Truyện © 2011 - 2019 Kênh Truyện - In Sách Truyện Theo Yêu Cầu
Powered by uCoz -Giao diện Mobile