- Menu
- Tải
- Cười Vui
- Thơ Thẩn
- Truyện Teen
- Truyện Ma
- Tiểu Thuyết
- Truyện Tranh
- Hot +
- Truyện +
- Truyện Khác
- Tiện Ích
|
o0o Hỗ Trợ
o0o Truyện Mới
Xem Nhiều Nhất
|
Kênh Truyện » Truyện Ma » Bí Mật Ngôi Nhà Cuối Huyện Phần 04
Tags: , Truyện Cười Truyện Teen Tiểu Thuyết Truyện Ma Tải Game SMS KuteXEM CÁC PHẦN TRUYỆN TIẾP THEONgồi uống cốc trà, anh lại hỏi: - Mà sao em thấy khu này cũng vắng vẻ, có điều gì khó nói lắm, cảnh vật hoang sơ, cũng không phải như vùng thị trấn. Chủ quán thưa: - Chắc chú từ vùng khác đến đây? - Vâng, đúng rồi, em người vùng bên, đưa mấy đứa em họ sang tỉnh này học trọ. - Àh – Chủ quán gật đầu - Em đang tìm chỗ cho mấy đứa em họ trú để ổn định ăn học, ở đây chị có biết chỗ nào cho thuê. Nói đoạn, dừng lại, Long để cho chủ quán suy nghĩ, mắt anh hơi liếc sang hướng khu nhà. Chủ quán chần chừ, hai mắt cũng tỏ vẻ bận tâm nhưng rắc rối, rồi lại hỏi: - Sao, chú bảo tìm nhà cho mấy đứa em họ thuê à? - Vâng – Long trả lời – ba bốn đứa con cái bên nhà hai ông hai ông bác, bọn nó cũng đang tuổi thi vào trung học hết. - Đến bốn năm đứa cơ à? - Bà chủ quán hơi trố mắt tỏ vẻ ngạc nhiên Long gạn hỏi: - Tình cờ nãy đi qua em thấy nhà cuối đoạn này có treo biển cho thuê, chị có biết ở đó ra sao không à? - Đông như thế thì không thuê được ở đây – Bà ta trả lời - Tại sao ạ? Nhà có treo biển cần thuê mà? – Long nói ra chừng khó hiểu Suy nghĩ một lát, chỉ nói tiếp: - Ở đây chỉ cho thuê ít người, mà là nam giới Làm vẻ ngạc nhiên, Long hỏi: - Ô hay, tại sao ah? - Ấy … đừng, à mà thôi, tôi cũng không rõ. Băn khoăn một lát, trong tâm trạng hơi có vẻ ray rứt, chủ quán nói nhỏ: - Tôi nói chú nghe, chú từ nơi khác lại đây, chú không nên tìm hiểu nhiều. Theo tôi nghĩ, ngoài thị trấn có nhiều nhà cho thuê, chú ra đấy hỏi cho tiện. Trong này chú … chú … àh chú không nên quan tâm nhiều. - Dạ vâng, chị khuyên, em cũng thấy ngại, thôi để em trở ra ngoài tìm chỗ khác - Chà, lo cho bọn em đi học vất vả thế đấy. Em đã đi hơn hai ngày rồi chưa tìm được chỗ thuê. Thấy vẻ mặt đắn đo, nửa muốn nói điều gì, nửa lại ghìm lại, Long lơ ngơ nghĩ sang chuyện khác, đột nhiên anh cảm thấy sau gáy hơi sởn da, hình như có ai đang nhìn mình, anh quay sang trái và thấy có một bóng áo trắng đang đứng quan sát anh và chủ quán. Cố quay lại để nhìn kỹ hơn anh thấy bóng đó đã lùi lại phía sau và mất sau lùm cây. Nhận thấy có điều kỳ lạ, đó chính là cô gái lúc nãy đã nhìn anh khi chạy ngang qua, anh biết ý và tìm cách rút lui. Mọi việc anh đã nắm rõ sơ bộ trong hồ sơ, kể cả các đối tượng, tuy việc đến đây chỉ là phần nghiệp vụ điều tra. Nên anh đã sớm thấy một số khả nghi. Long tranh thủ trả tiền rời quán. Cố gắng vờ như là một người chịu nghe lời và tỏ vẻ sẽ bỏ đi sớm. Trong toan tính của mình, anh nghĩ đêm nay sẽ quay lại để dò tìm tiếp sự việc. Chiếc xe môtô chạy một mạch thẳng ra đường cái, anh phóng xe ào đi làm bộ như người bỏ đi. Thật ra, đây cũng nằm trong ý đồ anh muốn tránh sự quan sát của ai đó có thể ẩn nấp đâu đây. Việc điều tra còn dài ngày, anh không muốn để bị lộ diện quá sớm. *** Về đến cổng khách sạn - thực chất các trinh sát điều tra không được ở trong những nhà của cơ quan, vì đảm bảo tình tiết mật khi bị theo dõi ngược trở lại, anh chạy vào sân. Chỉ có người nhân viên giữ xe thấy anh lại về sớm, nhưng ông ta cũng không thắc mắc gì. Chỉ im lặng nhận xe và dắt vào trong nhà để xe. Có lẽ với tuổi đời già hơn, và công việc không mấy ưu ái, ông đã quen với sự im lặng hơn là việc huyên thuyên. Vào trong nhà, Long nhận thấy một tiếp tân khác đã thay ca cho cậu trai buổi sáng. Anh đi lên phòng. Trong thang máy, anh có thêm chút thời gian tổng hợp lại suy nghĩ ban nãy trên đường trở về. Theo cảm nhận, có hai hướng giả thiết, người con gái bí mật ban nãy và người chủ quán có quen biết nhau, và người chủ quán đã giấu chi tiết này khi anh quay xe lại, vào quán ngồi. Vậy đằng sau tình tiết có người bí mật quan sát anh khi vào khu nhà và sự bối rối của người chủ quán là chuyện gì. Kết luận thì chưa thể có, nhưng trong hồ sơ báo cáo anh đã nắm chắc những biểu lộ về căn nhà này từ hai năm qua. Giả thiết anh bị chói mắt vì anh tin vào thị lực tốt của mình, hơn nữa anh đã hai lần nhìn thấy người đó. Lên đến phòng, Long vội thay quần áo đi ngoài, miên man trong suy nghĩ cho hành tung đêm nay. 3- Đột nhập ban đầu Đồng hồ trên tay Long đã chỉ hơn 9 giờ tối. Anh đã tiếp cận khu vực gần căn nhà chỉ còn khoảng vài ba cây số từ trước 7 giờ. Lảng vảng trong các quán cà phê và bi da, trong bộ y phục áo sơ mi sậm màu và áo khóac da, trên môi ngậm điếu thuốc, trên tay ba lô nhỏ đựng các dụng cụ, khẩu súng nhỏ và vài băng đạn anh để phía dưới ống quần, Long lượn lờ bên bàn bi da đánh vài đường cơ. Không ai có thể nhận ra một đặc vụ cảnh sát trong dáng vẻ của một tay du lịch bụi, đang giết thời gian bên bàn bi da. Quán bi da dần dần thưa người khi các nhóm thanh niên đã mỏi mệt từ những đường cơ mải miết từ chiều đến giờ. Trong căn phòng không rộng lắm, ánh đèn sáng vừa đủ và khói thuốc bay lượn lờ là cảnh tượng quen thuộc của các quán sá loại này. Bên góc bàn, chị bán hàng buồn thiu im lặng đang tính toán lại số tiền thu được từ các bàn bida và cà phê thuốc lá từ cả ngày nay. Tâm trạng uể oải, buồn ngủ, chị chẳng buồn để mắt đến còn bao nhiêu khách hàng. Những câu hỏi thường nghe là mở thêm bàn và lo đặt bàn, chuẩn bị các cây cơ, chị chỉ ngẩng đầu lên nhìn quanh khi có ai đó gọi tính tiền, hay gọi thêm cà phê thuốc lá, sau đó lại im lặng chúi xuống cuốn sổ trên tay ghi ghi chép chép. Từ bàn bên, còn lại hai gã thanh niên vẫn mê mải thi thố nhau. Hai gói thuốc đã xé, nhàu nát chỉ còn một hai điếu, đằng sau vài ba chiếc ly đá và bình trà. Có vẻ hai gã này đã đánh được chừng hai ba tiếng; nhìn lên bảng ghi điểm, những nét gạch ngang chéo đan dọc ngoằn ngoèo, ngang nhau. Kết quả của cuộc thi thố của hai tay cơ chưa ngã ngũ, một gã vội la lên: - Áh, hề hề, ông anh không may rồi, sao lại thả cho em về đích thế - Ôi đéo mẹ, tao lỡ tay, phí quá, thắng đến nơi mà còn trật – gã kia nói luôn Gã trẻ hơn lại cười khoái trá nói tiếp: - Vậy thì hôm nay ông anh lo tiền đáp tàu nhanh rồi - - Ùh, chẳng mấy khi được anh bao, chẳng phải em phải trả cho anh hai ba hôm nọ chứ? - Phen này em sướng rồi ha ha ha… "Huỵch” tiếng thục cơ của gã trẻ hơn vừa đánh xong, quả bi a lăn đã trúng bi kia và giúp gã về trước một điểm ở tình thế hai bên so kè ngang nhau đến phút chót. Tức khí, gã già hơn quật lại, ít nhiều cũng lấy thể diện: - Hừ, bữa nay anh mày không may, - Nhưng hai ba hôm nữa lại thi nhé, đừng có đánh bài lẩn … Gã kia đáp lại: - Ấy, sao anh nói thế, em may mắn hôm nay thắng được anh, chứ có lẩn tránh bao giờ - Ông anh ăn năm bảy trận hôm nọ, cũng hưởng đến ngất ngưởng rồi … Bữa nay phải để cho thằng em này một bữa ông anh bao lại chớ, khà, khà, khà – nói đoạn gã cười khoái chí. Long nhìn thoáng qua cuộc thi đấu của cả hai gã và hiểu một cuộc thi cơ ăn gì đó, rồi anh bỏ ra quầy, nhanh chóng trả tiền bàn bi da sau những đường cơ vô thưởng vô phạt của một người ra vẻ đang trầm ngâm thưởng thức trình độ của mình tiến bộ qua từng cú giật cơ. Ra đến cổng quán, nhìn quanh thấy bốn phía đã tối, đèn đường chiếu sáng từng khu vực nhỏ để lại từng khoảng sáng khoảng tối chạy dọc dài theo con đường. Nhận thấy không có nhiều người chú ý, anh bước nhanh tiến về phía khu nhà. Chỉ còn khoảng mười phút nữa anh sẽ đến cổng nhà. Nhiệm vụ tối nay là đột nhập vào khu nhà và trở ra trước khi trời sáng, sẽ đóng vai của một kẻ đi chơi khuya đang cố tìm một quán ăn đêm và trở về khách sạn trước tám giờ sáng. Khi đến cổng bên ngoài, anh lẻn ra phía sau tường, chọn góc khuất, đeo găng tay và trèo qua tường. Bay xuống tại cuối góc vườn, anh chuẩn bị những dụng cụ cần nhất cho việc đột nhập, đèn pin một bên, súng đã lắp đạn, bên túi kia là một xâu chìa khóa và các thanh kích để mở cửa. Gian nhà ba gian bên ngoài rộng rãi nhưng đêm nay không có ánh đèn. Có lẽ thời gian này chưa có người đến thuê. Phía trước bãi để xe, trên có mái tạm che mưa, không có một chiếc xe nào, ngoài những vệt dài bánh xe để lại hướng chạy vào trước cửa và đan ngoằn ngoèo ra phía cổng ngoài. Đến gần phía góc cửa lớn, anh vội nhận ra căn nhà xây cất theo kiểu cổ điển kết hợp hiện đại gần giống một kiểu nhà nghỉ ở ngoại ô. Có cổng chính, và đằng sau là hai dãy cửa sổ. Từ tầng một, nếu nhìn lên, trên lầu còn có những cửa sổ khác, chi tiết đáng chú ý cửa sổ trên lầu không có song sắt bảo vệ, bên trong cửa kính những tấm màn treo rủ kéo ngang cửa sổ. Dường như căn nhà còn có một gian trên cùng nhỏ thu gọn, có thể là nơi để đồ đạc hay gian thờ. Đi vòng ra phía sau là một nhà kho, vẫn còn đó dấu tích của những bình lọ sứ và đất nung là những mảnh vỡ vứt bừa bãi trên đất. Tất cả mang một màu đen đục của bùn đất và bụi. Từ một góc là một gian nhà mái tranh lợp tạm không cửa, một vài dãy bình và nồi đất xếp đống bỏ một góc. Quang cảnh có thể cho hồi tưởng lại chuyện trước đây công việc làm ăn kinh doanh của gia đình này, và trước đó nữa là việc sản xuất đồ đất tại nhà kho nhỏ này, người ta có thể nhận ra nơi đây làm ra các bình lọ đất của gia đình. Sự huyên náo vốn có thể tưởng tượng ra ngày nào nay chỉ còn một không gian tĩnh mịch, bỏ hoang không có bàn tay người chăm sóc quét dọn, những cột trụ gỗ xiêu vẹo, các tấm lợp tạm nghiêng ngả. Trong bóng đêm, cảnh vật tại đây còn thậm tệ hơn khi vắng đi không khí sinh hoạt hằng ngày, trả lại cho không gian nhỏ quanh vườn là tiếng kêu rỉ rả của đám côn trùng, dế và ếch nhái, thằn lằn … những loài sinh vật nhỏ kia đang thay nhau tạo nên một bản nhạc vắng bóng người ảm đạm muốn chán ngán. Từ hai bên cánh tay và gáy, Long cảm nhận cái lạnh của từng cơn gió thổi qua. Nhìn ngang sang phía phải, không xa cách chỗ anh đứng bên gian nhà chính là những lô nhô mái của những ngôi mộ gia đình. Anh cũng không khỏi tiếc cho những đám tang liền kề nhau – khi anh chợt nhớ lại hồ sơ của vụ án – một thoáng đăm chiêu và suy nghĩ. Thời gian đêm nay còn rất nhiều, nhìn đồng hồ một lần nữa anh mới thấy nó chỉ 9g30 tối. Đêm nay, liệu anh cần thiết nên lục lọi tất cả mọi thứ tại đây hay không, kể cả đến xem những ngôi mộ đằng kia … Trên một khoảng đất rộng hơn hai ba ngàn mét vuông, phía trước nhà là con đường thị trấn chạy đến đây thì không còn rẽ đi đâu nữa mà dẫn ra những bãi đất bỏ trống, phía sau là dãy núi. Trong màn đêm, ngọn núi sau nhà càng đen thẳm hơn. Lần theo lối mòn nhỏ len lỏi giữa những đám cỏ cao ngang ngực người, Long đi về phía những ngôi mộ. Đến nơi, đếm, anh thấy có đến bảy tám ngôi mộ nằm kề sắp xếp cạnh nhau thành hai hàng. Mỗi ngôi mộ đều được xây cao bằng bê tông, bên ngoài lát gạch xanh, hồng lợt, trong đêm tối anh không thể nhìn rõ màu nhưng cũng nhận ra vì chúng không tối xầm như màu đất và bùn chung quanh. Trước mỗi ngôi mộ có một tượng chạm khắc nhỏ, hình thù gì anh cũng chưa thể hiểu, trông đại loại như những tượng bán thân nửa người nửa loài kỳ lân có tóc. Đáng chú ý ngôi mộ nằm sau cùng chính giữa rất lớn, có một cửa nhỏ bằng gỗ, nhìn kích thước nếu mở ra thì một người lớn cũng có thể khom đầu chui vào đó. Bên ngoài đặt một ống khóa kiểu cũ có xỏ thanh ngang. Lấy đèn pin nhỏ ra, bật sáng, anh khéo léo không lia luồng ánh sáng bất cẩn lên trời hay chiếu ngang dọc, vì trong đêm có thể ánh đèn chiếu sáng qua lại sẽ làm cho người từ xa chú ý. Chiếu đèn tập trung vào một ngôi mộ nằm gần chỗ anh đứng nhất, anh nhìn thấy dòng chữ "Trương Thế Toàn, sinh ngày …. Tại …., Mất ngày …”. XEM CÁC TRUYỆN LIÊN QUAN
BẤM ĐỂ CHIA SẺ TRUYỆN XEM TRUYỆN KHÁC |
|||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||