Kênh Truyện, Đọc truyện online, truyện teen full hoàn thành, truyện gay full, tiểu thuyết full
»
»
06:18, 27/05/2017

Bình Minh, Em Là Tất Cả
✿ Người Đăng: 01684792701 Các Truyện Cùng Người Đăng
✿ Tác Giả: susu264
✿ Xem: 65 Lượt ✿ Tổng Điểm Vote: 14 Điểm
ĐỌC Chap 1 ĐỌC Chap Mới Nhất


✿ Nội dung truyện Bình Minh, Em Là Tất Cả

DỰA TRÊN 1 CÂU CHUYỆN CÓ THẬT (Tất nhiên là có thêm bớt tình tiết cho hấp dẫn)
Lưu ý: truyện của mình có thể không hay, nhưng là tâm huyết của mình, nếu các bạn muốn đem đi đâu đó nhớ ghi gõ nguồn. Mình cảm ơn nhiều. Và chắn chắn sẽ có nhiều sai sót, mong các bạn bỏ qua. Lịch post của mình hên xui lắm.
Tên truyện: "Bình Minh"_EM LÀ TẤT CẢ
Thể loại: truyện dài, nhật kí, ngôn tình (@@)
Tác giả: susu264
......

-Nè, sao cậu ngồi đây một mình vậy?
Cô bé lắc lư bím tóc nhỏ ôm hai tay vào hàng rào, tròn xoe đôi mắt dễ thương nhìn cậu bé đang ngồi thẫng thờ dưới gốc cây nhà cậu.
...
Cậu bé vẫn im lặng, nhìn vào khoảng không mung lung. Cô bé không từ bỏ, tiếp tục hỏi bằng giọng ngây thơ:
-Sao mình hỏi cậu không trả lời nhỉ?Sao ngày nào nhìn sang nhà cậu, tớ cũng thấy cậu ngồi đây nhìn… ừ mà cậu nhìn gì thế?
.....
À thì ra nhà cô bé đối diện với nhà cậu bé. Nhưng hình như chỉ có mình cậu bé hiện hữu trong đôi mắt cô bé, còn ngược lại thì không.
Mặc cho cô bé cứ ra sức hỏi và hỏi, cậu bé vẫn cứ im lặng, cô bé chán nản trở về nhà.
Và kể từ hôm đó ngày nào cô bé cũng dành ít thời gian không học bài và phụ mẹ chăm em để sang đường, đứng trước cái hàng rào to gấp lần mình để hỏi cậu bé một vài câu hỏi linh tinh. Một thời gian dài, cậu bé dần không xem cô bé vô hình như những ngày đầu nữa, biểu hiện duy nhất chứng tỏ được điều đó là cậu bé dời sự chú ý từ khoảng không lên cô bé, cậu bé vẫn tiếp tục im lặng và nhìn, nhưng không phải nhìn không có đích điểm mà là nhìn cô bé có nụ cười dễ thương và giọng nói thật hay.
Cứ thế cho đến một ngày, một ngày vẫn như bao ngày khác, hoa vẫn nở, chim vẫn hót, cậu bé vẫn ra trước hành lang ngồi, điểm khác biệt duy nhất là cô bé không sang nhà cậu bé nữa.
Cậu bé chờ, hoàng hôn biến mất, bóng đêm đã lan tỏa mọi ngỏ ngách cậu vẫn chờ. Cô bé đã không đến thật rồi. Cô bé đã bỏ rơi cậu thật rồi. Như mẹ cậu. Bà đã đi trong một ngày thật đẹp, nắng gió đều nhẹ nhàng, đẹp đẽ đến lạ kì. Bố nói bà ấy đi đến một nơi thật xa, không quay trở về nữa, cậu biết bà đã bỏ rơi cậu mãi mãi. Bà ra đi, chỗ dựa duy nhất của cậu chính là bố, cậu không dám khóc, sợ rằng bố sẽ nổi giận, cậu không dám cười, sợ rằng bố sẽ không vui, dù chỉ học lớp 1 nhưng cậu vẫn điên cuồng học tập để mình luôn phải đứng nhất, vì cậu biết bố luôn theo đuổi sự hoàn hão, hoàn hảo đến mức khiến mẹ mệt mỏi và ra đi, nhưng mẹ có nơi để đi, cậu phải đi đâu, không, cậu không muốn đi, cậu muốn sống ở đây, cậu phải cố gắng làm vui lòng bố... rồi hôm đó bố dẫn về một người phụ nữ tay ôm một bé gái nhỏ hơn cậu vài tuổi, cô ấy có mái tóc đen, đôi môi hồng với nụ cười dịu dàng, bố nói đó là mẹ mới và em mới của cậu, cậu im lặng không nói gì, nói gì đây chứ, nói rằng cô ấy rất đẹp, đẹp hơn mẹ rất nhiều chăng? Cô ấy không đối sử tốt cũng như không đối sử tệ đối với cậu, nói rõ hơn là xem cậu như một người xa lạ cùng sống chung một mái nhà. Còn đứa em không cùng dòng máu lại càng xa lánh cậu.Hai năm sau, mẹ mới có thai- đứa em cùng huyết thống với cậu, bố vui vẻ chuyển nhà đến 1 vùng quê hẻo lánh, yên tĩnh để mẹ mới tịnh dưỡng sinh em bé, tất nhiên là cậu phải đi theo rồi. Căn nhà thật to, thật đẹp! Nhưng hình như nó không thuộc về cậu. Mỗi ngày cậu đều thích ra hành lang ngồi ngắm những ngọn cây, ngọn cỏ, hoặc nói đúng hơn là suy nghĩ về mẹ, nghĩ về gia đình nhỏ ở quá khứ của cậu, dần dần nó thành thói quen. Rồi một ngày nọ, có một cô bé hỏi cậu những câu thật ngớ ngẩn, cậu không bận tâm, cậu nghĩ đó là một người lạ tò mò, cậu ghét sự tò mò. Ngày một, ngày hai, rồi nhiều ngày cậu dần cảm thấy giọng nói của cô bé thật dễ nghe, cậu bắt đầu nhìn cô bé tò mò ấy. Cô bé tròn trĩnh đáng yêu, có đôi má hồng hào với cặp mắt to tròn. Cô bé nói thật nhiều, cậu muốn trả lời cô bé, nhưng nếu trả lời cô bé không còn tò mò về cậu thì cô bé có còn nói luyên thuyên như thế nữa không? Cậu muốn nghe giọng nói cô bé, cậu không muốn trả lời, nhìn như thế cũng thật tốt.
Nhưng hôm nay? Tại sao cô bé đó lại không đến? Có phải là chán ghét cậu rồi không? Cậu giận mình, sao cậu lại khiến nhiều người chán mình quá vậy nhỉ? Nếu cậu trả lời sẽ tốt hơn rồi đúng không? Chắc hôm nay cô bé có việc bận nhỉ? Có lẽ sẽ được gặp cô ấy vào ngày mai thôi, cậu sẽ tiếp tục nghe giọng của cô bé. Nhưng đã một tuần rồi, cô bé không hề xuất hiện, chắc cô bé sẽ không quay lại nữa rồi. Chắc hẳn cậu không biết rằng nhà cô bé đối diện với nhà cậu đâu nhỉ? Nếu biết có lẽ cậu sẽ băng ngang đường tìm cô bé.
Ngày thứ 10, ngày mà cậu dần mất hết lòng tin rằng cô bé sẽ trở lại, thì cô bé lại xuất hiện, đứng trước hàng gào mỉm cười ngọt ngào:
-Cậu còn nhớ tớ không? Tớ thường sang nói chuyện với cậu này.
Cậu nhìn cô bé, như không tin vào mắt mình, nhưng thật sự là trở lại rồi.
-Cậu lại im lặng nhỉ? Buồn chán lắm ý, sao cậu không hỏi tớ sao mấy hôm nay sao không sang đây nói chuyện với cậu? Mà thật ra là tớ phải đi về ngoại dự đám cưới ấy, nhà ngoại xa lắm cơ, đi bằng tàu đau chân tớ, sao cậu không hỏi tàu có to không? Tàu thật sự rất to, to như thế nào à? To hơn cậu này,....
Giọng cười, giọng nói, lời giải thích thật dễ nghe.
-Nhớ… Chân có đau không?
-Hửm?
Cô bé ngớ người, cậu ấy nói chuyện với mình à? Cậu ấy nói nhớ? À nghe nhầm rồi, cậu ấy nói gì nhỉ?
-Cậu nói gì vậy?
-Tôi hỏi, chân có đau không?
À thì ra là hỏi chân!
-Hết rồi, mà còn đau tí thôi, cậu ra đây chơi với tớ đi.
Cô bé cũng không nghĩ ra có gì khác thường từ cậu bé, cô chỉ nghĩ cậu đã nói chuyện rồi, cô phải rủ cậu chơi cùng thôi, cậu ở trong ấy thật nhàm chán mà.
Cậu bé nhìn vào nhà, có lẽ còn rất sớm để bố và Dì đi chơi về. Cậu bước xuống bậc thềm mở cửa cho cô bé. Cô bé không ngờ cậu sẽ mở cửa, nhưng không chần chừ vì bất ngờ, cô bé nhanh tay nắm tay cậu bé, cô sợ cậu sẽ đổi ý. Cậu bé cảm nhận được sự mềm mại trong bàn tay mình, thật dễ chịu. Cậu nắm chặt hơn, kéo cô bé ra vườn, cậu muốn cho cô bé biết nơi đẹp nhất tại ngôi nhà này. Chạy mệt mới đến được nơi tuyệt đẹp ấy, hai đứa trẻ ngây ngô mỉm cười trước một khu vườn trồng đầy xương rồng, chúng không biết nó có ý nghĩa gì hay sức sống của nó mãnh liệt như thế nào, chúng chỉ biết nó thật đẹp.

Mời Bạn Đọc Tiếp Tại Trang : Bình Minh, Em Là Tất Cả - Diễn Đàn Kênh Truyện http://kenhtruyen.com/forum/54-14602-1#logoBlock#ixzz4iEmi974v


Vote Điểm :12345

Loading...

✿ Bình luận facebook truyện Bình Minh, Em Là Tất Cả



✿ XEM CÁC TRUYỆN LIÊN QUAN :Tiểu Thuyết

✿ XEM TRUYỆN KHÁC
ĐĂNG NHẬP
Đăng Ký | Đăng Nhập
Login:
Password:

Kênh Truyện
CHỨC NĂNG

BXH TRUYỆN HOT
TRUYỆN NGẪU NHIÊN
Mãi Không Xa Rời
Mãi Không Xa Rời
Lượt Xem: 6463
Lời Nói Dối Sau Cùng
Lời Nói Dối Sau Cùng
Lượt Xem: 7879
Siêu Quậy Xuyên Không
Siêu Quậy Xuyên Không
Lượt Xem: 11334
Vợ Ơi Là Vợ Full
Vợ Ơi Là Vợ Full
Lượt Xem: 5571
TRUYỆN FULL
Lên đầu trang
Xuống cuối trang
CopyrightKênh Truyện © 2011 - 2017Kênh Truyện - In Sách Truyện Theo Yêu Cầu
Powered by uCoz -Giao diện Mobile

DMCA.com Protection Status