Kênh Truyện, Đọc truyện online, truyện teen full hoàn thành, truyện gay full, tiểu thuyết full
»
»
18:17, 18/12/2018

Cần Bao Nhiêu Duyên Phận Để Ta Gặp Nhau?
✿ Người Đăng: Tuhy1510 Các Truyện Cùng Người Đăng
✿ Tác Giả: Tuhy1510
✿ Xem: 465 Lượt ✿ Tổng Điểm Vote: 104 Điểm
ĐỌC Chap 1 ĐỌC Chap Mới Nhất


✿ Nội dung truyện Cần Bao Nhiêu Duyên Phận Để Ta Gặp Nhau?

Tứ hải bát hoang gồm bốn tộc, mỗi tộc cai quản một vùng. Thiên tộc, vũ tộc, hồ tộc, và ma tộc. Tất cả đều chung sống hoà bình với nhau, đặc biệt là từ khi tân thiên đế lên ngôi, thiên tộc và ma tộc luôn giữ vững giao ước không chiến tranh nên thiên hạ đã không còn phải sống trong cảnh lo sợ, chết chóc.

Trên thiên cung, Ngôn Hy chuẩn bị nghỉ ngơi sau một ngày dài giải quyết công vụ thì trên trời vang lên một hồi sấm liên hồi

- Nhật Hạ

Bên ngoài, tiểu tiên thân cận luôn bên cạnh Ngôn Hy nghe gọi, liền đi vào hành lễ

- Bệ hạ

Ngôn Hy nhìn lên bầu trời hỏi
- Có người đang phi tăng lên thượng tiên ?

- Ân, là công chúa hồ tộc

Ngôn Hy nghe vậy, một lần nữa nhìn lên bầu trời âm ưu đầy sấm kia, khẽ nhíu mày, rồi lập tức biến mất

Trên đỉnh núi Hoả Sơn, Bạch Hà Anh đang chịu bảy đạo thiên lôi để phi tăng thượng tiên. Tuy nhiên, Bạch Hà Anh vừa chịu tới lần đánh thứ 5 thì đã ngã xuống. Trong lúc mê mang cố gắng đứng dậy, nàng mơ hồ cảm nhận được có người đỡ lấy nàng, người đó ôm nàng, dùng lưng mình chống đỡ hai đạo thiên lôi còn lại.
Chợt một luồng sáng loé lên cả bầu trời, Bạch Hà Anh cơ thể tràn đầy sức mạnh rồi gục vào trong lòng người kia.

Hai ngày sau, Hà Anh tỉnh dậy thì thấy mình đã trở về hồ tộc, cùng lúc đó liền nghe giọng nói quen thuộc bên cạnh

- Muội tỉnh rồi, thật sự làm ta lo muốn chết

Hà Anh nhìn Thiên Vũ, mỉm cười
- Ta không sao

Thiên Vũ lắc đầu, đáp
- Muội hôn mê hai ngày làm sao ta có thể yên tâm. Nhưng cũng chúc mừng muội đã làm thượng tiên

Hà Anh vốn nhớ rõ đêm đó có người chịu cho nàng hai trận sấm cuối cùng, vốn muốn nói cho Thiên Vũ nghe nhưng lời chưa kịp thốt ra thì người kia đã chạy đi

- Đợi một chút, ta vừa nấu thuốc xong để ta đi lấy cho muội

Hà Anh nhìn theo mỉm cười, Thiên Vũ là vua của Vũ tộc. Hắn vẫn luôn quan tâm, lo lắng cho Hà Anh từ khi còn là thái tử. Suốt nhiều năm như vậy, sự quan tâm đó vẫn không hề giảm đi.

Một lúc sau, Bạch Chí Quân rạng rỡ đi vào
- Muội muội

- Đại ca

Vừa ngồi xuống cạnh Hà Anh, Chí Quân liền bắt mạch cho nàng. Yên ắng một chút mới dám thở ra một cách nhẹ nhàng

- Hai ngày nay ngươi quả thật làm mọi người lo lắng

- Cha và mẹ có biết chuyện này không ?

Bạch Chí Quân nhéo nhéo mũi của Hà Anh
- Biết ngươi sợ cha mẹ lo nên ta với vũ hoàng không nói gì

Hà Anh yên tâm rồi mới hỏi tiếp
- Phải rồi, ngươi có biết làm sao ta về được đây không ?

Bạch Chí Quân khẽ nhíu mày
- Ta đến tìm ngươi thì thấy ngươi nằm gục ngoài cửa, không phải là ngươi về rồi mới ngất xỉu sao ?

Hà Anh lắc đầu, kể lại chuyện đêm đó cho Bạch Chí Quân nghe. Hắn liền lấy làm lạ

- Chỉ có vũ hoàng và thái tử long cung là tốt nhất với ngươi, ngoài hai người họ ra thì còn ai sẵn sàng chịu thay ngươi hay hai đạo thiên lôi kia ?

- Ta không biết nhưng khi người đó ôm ta, cảm giác rất quen thuộc

Bạch Chí Quân suy nghĩ một lúc rồi nhìn Hà Anh
- Lần lịch kiếp lần trước, ngươi có phải lòng ai không ?

Hà Anh lắc đầu, hiện tại rất muốn tìm ra người kia là ai để báo đáp. Nàng vốn không muốn nợ ai.

Ngôn Hy đang uống trà tịnh dưỡng thì trên trời, một con phượng hoàng băng bay đến, vừa đáp xuống vừa hoá thành hình dáng một nữ nhân xinh đẹp

- Bệ hạ bị thương nhưng vẫn thật nhã hứng

- Quận chúa cũng vậy, ta nghe nói hôm nay ngươi xuống long cung, thế nào lại nhanh như vậy đến đây ?

Mộc Tử liếc nhìn Ngôn Hy
- Không phải vì bệ hạ bày đặc anh hùng cứu mĩ nhân thì ta cũng không cần tốn thời gian đem thuốc bổ đến cho ngươi

- Haha, bằng hữu tốt sẽ không tính toán. Phải rồi, Ngọc Hoa đến chổ của Hà Anh rồi sao ?

Mộc Tử gật đầu
- Bệ hạ yên tâm, chàng tuyệt đối không nói gì với cô ấy

Đêm đó, Ngôn Hy hạ phàm, quay lại ngôi nhà mà năm đó đã chung sống cùng Bạch Hà Anh ...

Hai trăm năm trước, Hà Anh lịch kiếp để trải nghiệm cuộc sống của con người. Còn Ngôn Hy vẫn chưa làm thiên đế nên rảnh rỗi xuống trần, tìm hiểu cuộc sống loài người.

Hà Anh khi đó là một cao thủ kiếm thuật giỏi nhất thiên hạ, lại còn có nhan sắc khuynh quốc khuynh thành khiến nhiều người đem lòng thương nhớ. Tuy nhiên, tính lãnh đạm của nàng làm cho không một nam nhân nào dám lại gần. Trong lúc luyện kiếm, nàng không hề biết có người đang nhìn mình một cách say đắm.
Ngôn Hy lúc đó dưới hình hài một đứa trẻ mười tuổi, nữ cải nam trang đang trên đường vào kinh thành thì thấy một nữ nhân đang múa kiếm, vì đường kiếm khá đẹp khiến Ngôn Hy thích thú mà đến gần để xem rõ hơn. Chỉ là vừa đi được một đoạn, đã phải ngây ngốc trước hình dáng của nữ nhân kia.

Hà Anh dù gì cũng là đệ nhất cao thủ nên không lâu sau đã nhận ra có người đang nhìn nàng, dừng lại mọi hành động, nhìn theo hướng Ngôn Hy đang đứng

- Có chuyện gì ?

Ngôn Hy từ giây phút gặp nàng đã muốn được ở bên cạnh nên khi nghe hỏi, lập tức trả lời

- Ta muốn bái sư

Hà Anh vẫn gương mặt lạnh nhạt, thẳng thần từ chối
- Ta không nhận đệ tử

Nói rồi nàng xoay người đi, Ngôn Hy liền chạy đến nắm chặt tay nàng

- Ta không còn nơi nào để đi, cho ta theo ngươi được không ?

Hà Anh nhìn đứa nhỏ, một lúc sau mới lên tiếng
- Tuỳ ngươi

Ngôn Hy như bắt được vàng, hớn hở ra mặt, mãn nguyện đi theo Hà Anh, chỉ là tay nhất quyết không buông ra khiến nàng có chút khó chịu

- Ngươi định nắm tay ta cả đời ?

- Đúng a, tay ngươi thật ấm

Hà Anh thở dài, tiếp tục để đứa trẻ bên cạnh tuỳ ý. Cả hai cứ vậy mà về nhà của nàng.
Đến nơi, ngoài sức tưởng tượng của Ngôn Hy, trước mặt là một căn nhà nhỏ bằng gỗ, căn bản là chỉ đủ cho một người sống.

Vào trong nhà, Hà Anh nhìn Ngôn Hy
- Từ hôm nay, ta sẽ dạy ngươi dùng kiếm

Ngôn Hy nghe liền biết nàng đã không còn ý định đuổi mình đi, hạnh phúc liền tràn ngập tâm hồn

- Cảm ơn, sư phụ

- Nhớ kỉ, không học nghiêm túc, ta sẽ đuổi ngươi đi

- Ân, ta sẽ chăm chỉ luyện tập a

Từ hôm đó, Ngôn Hy theo Hà Anh luyện võ. Thời gian trôi nhanh, Ngôn Hy lúc này đã 15, Hà Anh cũng đã ngoài 20.

Hôm nay, Ngôn Hy làm rất nhiều món ngon đợi Hà Anh về cùng dùng bữa. Nhưng đợi mãi đến khuya thì Hà Anh mới về, điều đáng nói chính là có một nam nhân khác đưa nàng về nhà. Hà Anh sau khi từ biệt nam nhân kia thì vào nhà, nhìn trên bàn là một loạt thức ăn ngon nhưng lại không thấy Ngôn Hy ở đâu

- Ngôn Hy ... Ngôn Hy ... ngươi đâu rồi ?


Mời Bạn Đọc Tiếp Tại Trang : Cần Bao Nhiêu Duyên Phận Để Ta Gặp Nhau? - Diễn Đàn Kênh Truyện http://kenhtruyen.com/forum/51-18666-1#ixzz5a2QY64dC




Vote Điểm :12345

Loading...

✿ Bình luận facebook truyện Cần Bao Nhiêu Duyên Phận Để Ta Gặp Nhau?



✿ XEM CÁC TRUYỆN LIÊN QUAN :Truyện Les

✿ XEM TRUYỆN KHÁC
ĐĂNG NHẬP
Đăng Ký | Đăng Nhập
Login:
Password:

Kênh Truyện
CHỨC NĂNG

BXH TRUYỆN HOT
TRUYỆN NGẪU NHIÊN
TRUYỆN FULL
Lên đầu trang
Xuống cuối trang
Loading...
Copyright Kênh Truyện © 2011 - 2019 Kênh Truyện - In Sách Truyện Theo Yêu Cầu
Powered by uCoz -Giao diện Mobile