Kênh Truyện, Đọc truyện online, truyện teen full hoàn thành, truyện gay full, tiểu thuyết full
»
»
19:07, 27/07/2019

Chị Dâu, Nhìn Em Một Chút!
✿ Người Đăng: TinoBach ✿ Tác Giả: yenvu18
454 Lượt Xem 102 Bình Chọn Truyện Cùng Người Đăng
ĐỌC Chap 1 ĐỌC Chap Mới Nhất


✿ Nội dung truyện Chị Dâu, Nhìn Em Một Chút!

Tên truyện: Chị dâu, nhìn em một chút!

Tác giả: yenvu18

Thể loại: 1x1, incest, đô thị, tình hữu độc chung, trọng sinh, có ngọt có xí ngược, phi logic.

Truyện này viết chủ yếu là giải trí thôi, hi vọng mọi người theo dõi ^^




[BHTT][Trọng Sinh][Tự Viết] Chị Dâu, Nhìn Em Một Chút!

Chương 1: Ái thương
Ánh sáng của buổi sớm len qua tấm rèm trắng mỏng, Đỗ Ngọc Hiên hơi mệt mỏi ngồi dậy từ giường, nàng xỏ chân vào đôi dép lông màu trắng muốt rồi kéo rèm cửa. Tối qua có vẻ Bắc Kinh có một cơn mưa lớn, cây cối trong vườn bị gió thổi trở nên tiêu điều, cảnh vật hoang sơ cũng như lòng Ngọc Hiên lúc này. Tối qua, nàng phát hiện chồng mình ngoại tình.
Nàng đi lại gương, nhìn lại bản thân mình một lượt. Hơn mười năm nàng cố gắng vì Hình Khải Tập, hắn ta đã trả lại cho nàng những gì? Trả lại cho nàng một gương mặt u buồn với những nếp nhăn chằng chịt trên trán vì thức đêm suy tư? Trả cho nàng một trái tim lạnh băng, hay là trả lại cho nàng một ả nhân tình bé nhỏ?
Hôm nay Ngọc Hiên nàng đã thấy mệt rồi. Nàng mệt lắm rồi.
Đêm qua hắn công khai đệ đơn ly dị cho nàng, còn bảo nàng mau chóng rời khỏi nhà, để lại tổ ấm này cho hắn và ả. Nàng không thể làm gì khác ngoại trừ nở một nụ cười mệt mỏi, nàng ừ một tiếng, chúc anh và ả sống bên nhau đến đầu bạc răng long.
Buổi sáng ở Hình gia không tấp nập như mọi ngày, Ngọc Hiên lấy trong tủ ra một cây dao bén, tự tặng cho mình một cái chết. Nếu đã mệt rồi, nàng ngủ một giấc, được chứ?
Ngọc Hiên cắt sâu vào cổ tay mình, hít thở một hơi thật sâu, cha, mẹ, nàng sẽ về với họ. Nàng là một đứa con bất hiếu, tất cả gia tài của cha mẹ nàng cho nàng, nàng đều để lại cho Hình Khải Tập hắn, không hề tính toán riêng rẽ. Nàng như ngu ngơ nghĩ hắn sẽ yêu nàng nhiều hơn, trân trọng nàng nhiều hơn, nhưng khi thực tế đập vào mặt nàng một sự thật đau đớn, lúc đó nàng mới nhận ra mình đã ngây thơ biết bao nhiêu.
"Hình Khải Tập..."
Ngọc Hiên cắn nhẹ vào môi mình, nước mắt lại rơi xuống.
"Tôi không hận anh... Tôi chỉ hận bản thân mình, nếu có kiếp sau, hi vọng không gặp lại anh."
Máu từ cổ tay chảy xuống nệm trắng, máu lan khắp một vùng đỏ thẫm. Cảm giác khi chết đi không đáng sợ, sợ, đó chính là sợ đau đớn trước khi chết. Nếu chọn lại, nàng cũng sẽ không chọn cách ngu ngốc này nữa, Ngọc Hiên tự mắng mình, nàng ngu ngốc những hai lần.
"Ngọc Hiên đâu?" Huệ Gia ném chiếc túi xách lên ghế sô pha, hỏi cô giúp việc. Hôm qua nàng nghe anh nàng nói, anh nàng muốn bỏ chị dâu, lúc đó nàng cũng không nghỉ được gì nhiều. Đành phải bay từ thành phố khác về ngay lập tức.
Cô giúp việc ngưng hút bụi lại, nói với nàng: "Phu nhân vẫn đang ngủ thì phải, thưa tiểu thư."
Huệ Gia không nói gì thêm, nàng chạy xuyên qua hành lang vắng, tìm đến phòng của Ngọc Hiên. Căn phòng này nàng quen thuộc hơn bất cứ ai, Huệ Gia đứng trước cửa phòng, hệt như năm đó vẫn thường nửa đêm đứng tại đây. Nàng không thể nào dìm đi tấm lòng của mình dành cho Ngọc Hiên, thế nên mới phải bỏ trốn sang thành phố khác, hai năm nay ẩn ẩn dực dực mà sống. Không nghĩ nàng chỉ đi hai năm, anh nàng lại muốn bỏ chị ấy, không phải trước khi nàng đi hai anh chị vẫn ổn sao?
Tâm tình trở nên thật rối rắm, nàng chợt nhận ra rằng khi có nàng ở đây anh nàng không dám phát tác. Vì khi nàng ở đây tiền bạc của cải của Hình gia vẫn là của hai anh em nàng, khi nàng đi, nàng đã nhượng lại hết cho anh chị. Thì ra bộ mặt của anh nàng cũng có thể trở nên giả dối đến thế, bao nhiêu lời mật ngọt dành cho chị dâu cũng chỉ để nàng tin tưởng anh nàng sẽ tốt, sẽ quản lý Hình gia, sẽ dành cho chị dâu tình yêu tốt đẹp nhất. Nàng đã lầm... Huệ Gia lòng trở nên đau đớn không thôi.
"Ngọc Hiên! Chị có trong phòng không?" Huệ Gia đập cửa, nàng nện lên cửa từng tiếng nặng nề nhưng trong phòng không hề có lời đáp trả. Lo lắng, mồ hôi trên trán Huệ Gia rịn ra, nàng nghĩ đã có chuyện không hay rồi.
"Chìa khóa... chìa khóa..." Huệ Gia run rẩy tìm trong túi của mình chìa khóa, nhưng không có, khi nàng đi nàng đã để lại chìa khóa nhà. Hai năm nay nàng đã không mang theo bất cứ thứ gì của Hình gia theo.
Nàng chạy ra đại sảnh tìm người giúp việc, chân nàng như loạng choạng, chạy không vững. Người giúp việc thấy nàng như vậy cũng lo lắng theo, bà lục trong túi lấy ra một chùm chìa khóa. Huệ Gia biết có chuyện không lành rồi, nàng cầm chìa khóa chạy lại phòng của Ngọc Hiên, tra chìa khóa vào ổ.
Mở cửa phòng ra, chân của Huệ Gia như muốn khuỵu xuống, nàng quỳ dưới sàn.
"Ngọc Hiên..."
Người giúp việc lại phòng của Ngọc Hiên ngày một đông hơn, quản gia nhanh chóng kêu gia nhân xem phu nhân thế nào. Huệ Gia chỉ cười, nàng tựa người vào cửa cười khụ khụ, cười đến chảy cả nước mắt.
"Haha..."
"Tiểu thư, cô không sao chứ? Tôi gọi thiếu gia về" Quản gia lo lắng định đỡ Huệ Gia dậy, nhưng nàng mỉm cười, lau đi nước mắt trên mi mắt nàng.
"Gọi anh tôi về đi, nói nhà có chuyện hay."
Chưa đến nửa tiếng Hình Khải Tập đã trở về, hắn ra vẻ lo lắng chạy lại chỗ Huệ Gia, hỏi: "Ngọc Hiên đâu?"
"Ngọc Hiên chết rồi, tôi đã nói với anh, tôi giao tài sản lại cho anh thì anh phải chăm lo cho chị ấy. Anh xem anh đã làm những gì?"
"Chết... chết rồi?" Hình Khải Tập ra vẻ không thể tin được, hắn chạy loạn khắp nhà kiếm Ngọc Hiên. Càng nhìn một cảnh này, tâm của Huệ Gia ngày càng lạnh.
"Tôi nói cho anh biết, từ nay về sau anh đừng hòng yên ổn." Huệ Gia ra hiệu cho người mang một cô gái ném vào trong đại sảnh. Sau đó nàng cho người nhà lui hết, chỉ chừa lại hai người dưới trướng nàng.
Hình Khải Tập nhìn Lưu Vân Nhạc, nhân tình của mình đang bị trói tay bịt mắt ném dưới sàn, hắn không biết Huệ Gia đang định làm gì, nhưng hắn vẫn nhộn nhạo không yên. Chỉ sợ Huệ Gia nổi cơn cuồng nộ lên làm chuyện bất trắc.
"Em đừng làm chuyện điên rồ, giết người đền mạng đó!" Hình Khải Tập định tiến lên đỡ Vân Nhạc dậy, nhưng người của Huệ Gia cản lại.
"Anh đã giết một người, tôi giết lại của anh một người. Đó là mạng đền mạng."
Khải Tập hét lên: "Em điên à! Con điếm đó chỉ là chị dâu của em, không có chị dâu này thì có chị dâu khác, em bị điên rồi! Vân Nhạc cũng có thể là chị dâu của em vậy!"
"Anh thích chị dâu khác không?" Huệ Gia tiến lại gần chỗ Vân Nhạc, hung ác đạp lên bàn tay trắng nõn của ả. Vân Nhạc đang bất tỉnh, chịu đau nên tỉnh lại, hét thất thanh lên.
"Đừng, Huệ Nhi, anh xin em đó Huệ Nhi."
"Ngày hôm qua anh nói với chị ấy những gì? Nói cho tôi nghe, mau!" Huệ Gia lại dùng sức đạp vào bàn tay của Vân Nhạc, Vân Nhạc khóc thất thanh. Huệ Gia trong tâm lại lạnh giá vô cùng, tại sao lúc quyến rũ chồng người khác không nghĩ đến ngày hôm nay. Vì ả thấy Ngọc Hiên hiền hòa quá ư? Ả... Chính ả gián tiếp giết chết Ngọc Hiên của nàng.
"Hôm qua anh đề nghị ly hôn, Ngọc Hiên cũng đồng ý rồi. Tự nhiên cô ấy lại muốn tự tử chứ có phải anh ép đâu!" Hình Khải Tập chung quy cũng chỉ là một tên ngu ngốc ham nữ sắc, mắt hắn nhìn chằm chằm Vân Nhạc, chỉ sợ tiểu tình nhân của mình chịu đau. Nàng ta là hét lên một tiếng, hắn lại cuống cuồng thêm một chút.
Huệ Gia ngồi xuống ghế sô pha, rút ra trong túi một điếu thuốc ra châm lửa, run rẩy đưa lên miệng rít một hơi thật sâu: "Chết tiệt."
Rít một hơi thật sâu càng khiến lồng ngực của Huệ Gia thêm nghẹn ứ, nàng ném điếu thuốc xuống sàn, dùng chân dập đi.
"Tôi giết con điếm này! Anh xem đó mà làm gương" Huệ Gia ra hiệu cho người của mình lôi Vân Nhạc ra xử. Người của nàng nhanh chóng kéo lê Vân Nhạc đi, tiếng khóc của Vân Nhạc vang vọng trong sảnh vắng. Khải Tập gấp đến độ lao vào Huệ Gia, nắm cổ áo nàng: "Mày! Mày thử giết nó xem, tao liều mạng với mày."
"Anh giết Ngọc Hiên của tôi, tôi còn chưa động đến anh" Huệ Gia phủi tay của Khải Tập ra khỏi người nàng, nhẹ như lông hồng.
"Ngọc Hiên, Ngọc Hiên, mày bị cuồng nó à? Nó là người ngoài còn tao mới là anh của mày!" Khải Tập tay cũng run rẩy, hắn sợ, rất sợ mất đi Vân Nhạc.
Huệ Gia từng bước, từng bước áp sát lại người của Khải Tập, giọng nói như ác quỷ từ dưới địa ngục lên trần thế: "Vì Ngọc Hiên là người tôi yêu.. Anh hiểu không?"
"Mày...."

Mời Bạn Đọc Tiếp Tại Trang : Chị Dâu, Nhìn Em Một Chút! - Diễn Đàn Kênh Truyện http://kenhtruyen.com/forum/61-20205-1#ixzz5usbYhsGc




Vote Điểm :12345

Loading...

✿ Bình luận facebook truyện Chị Dâu, Nhìn Em Một Chút!



✿ XEM CÁC TRUYỆN LIÊN QUAN :Truyện Les, Bách Hợp Full

✿ XEM TRUYỆN KHÁC
ĐĂNG NHẬP
Đăng Ký | Đăng Nhập
Login:
Password:

Kênh Truyện
CHỨC NĂNG

BXH TRUYỆN HOT
TRUYỆN NGẪU NHIÊN
TRUYỆN FULL
Lên đầu trang
Xuống cuối trang
Loading...
Copyright Kênh Truyện © 2011 - 2019 Kênh Truyện - In Sách Truyện Theo Yêu Cầu
Powered by uCoz -Giao diện Mobile