ĐĂNG NHẬP
Đăng Ký | Đăng Nhập
User
Password
 

Kênh Truyện
Chú ơi ! Em Yêu Anh ... Anh Có Yêu Em Không?
CHỨC NĂNG

Mới   Không Bao Giờ Quá Muộn Để Bắt Đầu (151/4)
Mới   [Oneshot] Nghiệt Duyên (94/0)
Mới   Trung Thu, Em - Anh Và Cô Ấy (134/4)
Mới   Mưa Mùa Thu (87/4)
Mới   Ba Lần Tỏ Tình (201/1)
Mới   Beauty (70/0)
Mới   Công Chúa Bong Bóng (137/1)
Mới   Trung Thu Không Anh!!! Em Cô Đơn Lắm (200/9)
Mới   List Đam Mỹ Hay Nên Đọc (138/0)
Mới   Black Snow (Siêu Quậy Trường Sky) (445/0)
Mới   Thiếu Phu Nhân Của Đại Ca (699/0)
Mới   Nữ Bang Chủ Của Smile (Nụ Cười) (306/0)
Mới   Lưu Manh Đường Phố (152/0)
Mới   Nếu Cho Em Được Chọn Lại Em Vẫn Chọn Anh (274/0)
Mới   Tiểu Thư Chưa Biết Yêu (215/0)
Mới   Gia Sư Ơi! Em Yêu Anh (477/0)
Mới   Cô Vợ Tay Chơi Của Ma Vương (376/0)
Mới   Hạnh Phúc Tuổi Học trò (250/0)
Mới   Bản Tango Cho Người Yêu Cũ (78/0)
Mới   Bình Minh Của Em ! (78/0)
Mới   Chàng Trai Kẹo Ngọt (151/0)
Mới   12 Chòm Sao Và Lớp Học Sát Thủ (502/0)
Mới   Thần Tượng Học Sinh (301/0)
Mới   Nữ Hoàng Queen ( Nữ Hoàng Băng Giá ) (681/0)
Mới   Chàng Hoàng Tử Của Những Giấc Mơ Và Lớp Học Bá Đạo (343/0)
Mới   Tuyết Nhi Lãnh Phong (289/0)
Mới   Mùa Hè Không Thể Thiếu Gió (247/0)
Mới   The Legends Of Gods (104/0)
Mới   Chuyện Tình Buồn (132/0)
Mới   Em À... Đừng Rời Xa Anh Nữa Nhé (377/0)
Mới   Anh Yêu Em Bao Nhiêu (159/0)
Mới   Ngày Thứ 7 Của Người Cô Đơn! (102/0)
Mới   Chuyện Tình Cậu Chủ Và Cô Nàng Ôsin (408/0)
Mới   Anh Bảo Em Cút Thì Em Đi, Anh Muốn Em Trở Về, Thì Xin Lỗi, Em Cút Xa Rồi (1545/1)
Mới   Yêu Em Nơi Thiên Đường (305/0)
Mới   Bố Sống Mãi Trong Lòng Con (243/0)
Mới   Người Bạn Tuyệt Vời Nhất (322/1)
Mới   Cướp Anh Từ Tử Thần (334/0)
Mới   [Cổ Trang] Dược Tình (479/0)
Mới   Số Phận Bị Đánh Tráo (599/0)
Mới   Tình Yêu Của Anh Là Vợ Đấy! (1233/0)
Mới   Đặc Công Hoàng Phi (313/0)
Mới   Bỉ Ngạn (165/0)
Mới   Island Of The Dragon (202/0)
Mới   Lời Hứa Cuối Cùng (216/0)
Mới   Dấu Ba Chấm... (334/0)
Mới   Những Trận Quậy Phá Của Các Tiểu Thư (1272/0)
Mới   Ẩn Huyền Tình Sử (162/0)
Mới   Nhìn Lại Để Tìm Về (417/0)
Mới   Khi Hoa Hồng Trở Thành Anh Túc (262/0)
Mới   Teacher And Me (627/0)
Mới   Cô Dâu Nhỏ Là Em (760/0)
Mới   Ngừng Nhớ Về Anh (386/0)
Mới   XXX Ẩn Số (523/0)
Mới   Dụ Bắt Tiểu Bạch Thỏ (470/0)
Mới   Thiên Thần Cánh Trắng (294/0)
Mới   Tình Yêu Đầu (222/0)
Mới   Trót Yêu Em! (324/0)
Mới   Truyện Hài Hước, Tình Cảm: Hẹn Hò Tốc Độ (410/0)
Mới   Thái Tử Phi (342/0)
Mới   Princess Diaries (365/0)
Mới   Sưởi Ấm Trái Tim Băng (609/0)
Mới   Khi Cơn Mưa Đi Qua (191/0)
Mới   Thiên Thần Của Ác Ma (Thảo Chi ) (598/0)
Mới   5 Đứa Ngốc, Một Tình Bạn (199/0)
Mới   Hăc Cẩu, Tam Vương Gia (281/1)
Mới   Nếu Có Thể ... (299/0)
Mới   Siêu Quậy Trường S.Bombom (1189/0)
Mới   Một Chút Thôi Hồi Tưởng Về KÝ Ức (131/0)
Mới   Mình Vẫn Là Bạn, Đúng Không? (569/0)
Mới   Truyện Tình Cảm Teen Hay Top 300 (804/0)
Mới   Truyện Teen Hay Tổng Hợp Trong Top 200 (488/0)
Mới   Nhật Kí: Em Phải Làm Sao Để Không Rơi Nước Mắt (653/0)
Mới   Truyện Teen Hay Được Xem Nhiều Nhất Trong Top 100 (1019/0)
Mới   Danh Sách Truyện Ngắn Hay Phần 3 (267/0)
Mới   Truyện Ngắn Tình Yêu Xem Nhiều Nhất Phần 2 (299/0)
Mới   Truyện Ngắn Hay Chọn Lọc Xem Nhiều Nhất (324/0)
Mới   Danh Sách Truyện Teen Tình Yêu Hay Chọn Lọc (505/0)
Mới   Vợ Yêu ! Anh Yêu Em (1337/0)
Mới   PlayGirl and PlayBoy (847/0)
Mới   Sai Lầm Trong Tình Yêu (279/0)
Mới   Tình Yêu Màu Máu (Blood) (343/0)
Mới   Sự Hồi Sinh Của Thiên Thần, Ác Quỷ (820/0)
Mới   Tuổi Thơ Vẫy Vùng (270/0)
Mới   Bảo Bối, Đừng Chạy Nữa! (1348/0)
Mới   Phong Cách Thần Tượng (415/0)
Mới   Linh Hồn Của Sâu (221/0)
Mới   Hoả Mạng, Đùa Với Lửa ... (437/0)
Mới   TFBoys, Đại Ca Và Cán Bộ (1524/0)
Mới   12 Chòm Sao Và Tình Yêu (508/0)
Mới   Anh! Làm Ba Em Nha (1156/0)
Mới   Ác Quỷ Cũng Khóc (457/0)
Mới   Sau Tất Cả, Vẫn Là ... (269/0)
Mới   Đồ Biến Thái, Yêu Anh Cực !! (1166/0)
Mới   I Love You Queen (377/0)
Mới   Gom Hạnh Phúc (199/0)
Mới   Con Kia !.. Mày Là Trai Hay Gái??? (Come Back Home 2) (1329/0)
Mới   Ta Yêu Ngươi Ư? Không Thể Nào? (319/0)
Mới   Xuyên Không? Không Hảo, Ngàn Vạn Lần Không Hảo! (454/0)
Mới   Taxi, Tãi, Tình Yêu Em Và Tôi (397/0)
TRUYỆN HOT TUẦN
Hit   Hoàng Tử Lạnh Lùng và Cô Nhóc Lanh Chanh Full (257880/42)
Hit   Bí Mật Tình Yêu Phố Angel Full 12 Tập (229693/27)
Hit   Thơ Vui Về Tình Yêu (191595/8)
Hit   Cô Dâu Bỏ Trốn Full (184388/300)
Hit   Truyện Ma Có Thật : Chuyện Kể Dựng Tóc Gáy (176576/0)
Hit   Tình Yêu Quí Tộc Full (159995/8)
Hit   ĐôRêMon Chế Tập 01 (152135/17)
Hit   Tổng Hợp Me Ola Hài Hước Nhất Phần 1 (144645/2)
Hit   Hợp Đồng Sinh Baby (140105/3)
Hit   Gái Già Xì Tin Full (131787/132)
Hit   Bad Boy 18+ Phần 01 (116992/8)
Hit   Sẽ Để Em Yêu Anh Lần Nữa Full (113922/10)
Hit   Người Yêu Bằng Tuổi (112201/10)
Hit   Osin Của Hotboy Full (103840/0)
Hit   Tiểu Thư Ngổ Ngáo Full (99243/138)
Hit   Người Tình Của Đại Ca | [Tiểu Thuyết 18+] (95118/0)
Hit   Cô Vợ Nhí 18 Tuổi Full (92012/0)
Hit   Truyện Tranh Kim Chi và Củ Cải Update Full (90329/1)
Hit   Vợ Ơi Là Vợ Full (84616/2)
Hit   Hôn Ước Đáng Yêu 18+ (84271/6)
Hit   Đại Thiếu Gia Biết Yêu Phần 01 (82231/6)
Hit   Thiên Thần Của Bóng Đêm - Black Angel (81050/36)
Hit   Osin đặc biệt Phần 01 (80436/7)
Hit   Học Viện Hoàng Gia Full (78961/0)
Hit   Cô Nàng Lạnh Lùng - Phần 01 (78034/1)
Hit   Truyện Cười Pha Tí Sex (18+) (77530/0)
Hit   Hoàng Tử Và Cô Bé Lọ Lem Full (70402/34)
Hit   Anh Sẽ Cưới Em Đồ Ngốc À ! (70086/4)
Hit   Đồ Đầu Gấu ! Tôi Yêu Em (66481/4)
Hit   Hôn Ước Quái Dị Full (66363/23)
Hit   Định Mệnh !..... Em Là Của Anh (66282/16)
Hit   Bắt Được Rồi, Vợ Ngốc (65209/5)
Hit   Truyện Tranh Hài Hước 18+ Hàn Quốc Toàn Tập (62928/2)
Hit   Đồ Ngốc ! Tôi Là Chồng Của Em !! (62631/11)
Hit   Troll Chế Hay - Troll Face Tổng Hợp (61899/853)
Hit   Tiểu Thư Đi Học Full (60469/46)
Hit   Chỉ Có Thể Là Yêu Full (59765/0)
Hit   Bà Xã Nghịch Ngợm , Em Là Của Anh (59362/4)
Hit   Truyện Tranh Hài Hước Troll - Phần 1 (59040/0)
Hit   Ranh Giới Full 25 Hồi (56115/138)
Hit   Tình Yêu Tuổi Teen Phần 01 (56068/2)
Hit   Nhật Ký Trong Tù Chế (56014/3)
Hit   Siêu Quậy Trường SM ( Sun and Moon) (55389/8)
Hit   Thơ Chế Qua Đèo Ngang (55242/3)
Hit   Những Câu Nói Bất Hủ Teen Hài Hước Phần 6 (54319/0)
Hit   Siêu Quậy Trường KW Phần 01 (54006/7)
Hit   Trò Chơi Nguy Hiểm: Tổng Tài Tội Ác Tày Trời Full (53938/0)
Hit   Ca Dao Hài Hước (51652/0)
Hit   Osin đặc biệt Phần 02 (49750/2)
Hit   Thừa nhận đi, cậu yêu tôi, phải không ???? (47456/6)
TRUYỆN FULL
Kênh Truyện »

Đọc Truyện Mới

»

Truyện Ngắn

»

Chú ơi ! Em Yêu Anh ... Anh Có Yêu Em Không?



11:20:19
Đọc Truyện Chú ơi ! Em Yêu Anh ... Anh Có Yêu Em Không?

Chú ơi ! Em Yêu Anh ... Anh Có Yêu Em Không?

+ Chuyên Mục:

Truyện Ngắn

| Lượt Xem : 16856 | Người Đăng: trannghiep1991 | Điểm Rating : 3.3 Điểm trên 9 lượt Bình chọn

+ Tags: truyen ngan, anh co yeu em khong, chu oi em yeu anh

Truyện Cười Truyện Teen Tiểu Thuyết Truyện Ma Truyện Gay Truyện 18+ Đam Mỹ



XEM CÁC PHẦN TRUYỆN TIẾP THEO


Chú ơi ! Em Yêu Anh ... Anh Có Yêu Em Không?
Tác giả:Zen.
Rating: có thể có một ít 18+
Thể loại:nhiều thể loại.

Đôi lời nhỏ của tớ: 
Mình đã từng viết fic.Không phải men mới.Nhưng văn chương của mình rất tệ và lời văn thì không hay,có đôi khi bị sai nhiều nơi,nhưng mình nghĩ ý tưởng của mình cũng không tệ và mình sẽ cố gắng nhiều.Các bạn đọc hết mới hiểu mình muốn nói gì trong fic này.Nhưng fic toàn là trí tưởng tượng không phải sự thật đâu.Số mệnh của nhân vậy là do mình.Nhưng đọc rồi phải cho mình 1 comment và 1 cái thanks nhen.Nếu ai muốn đưa fic mình đi vòng quanh thế giới thì nhớ nói mình 1 lời nhen và nhớ để nguồn zing.không biết ai sẽ là người mở đầu cho fic mình đây.HIHI.Cảm ơn tất cả tình yêu!
giới thiệu:
đây chỉ là hình mang tính chất minh hoạ thôi nha!!



Trần Ân Viễn:25 tuổi.

Trần An An:18 tuổi
Hoàng Lê Nhật: 19 tuổi.


Lý Ái Nha:25 tuổi.



Lê Nhã Kì:18 tuổi.


casting thế thôi nha.tính cách nhân vật Zen kể sau.

Sơ lược:

Trần Ân Viễn (Trần Viễn)hiện tại là một doanh nhân nổi tiếng thành đạt.Chàng là một tổng tài của một công ty nổi tiếng ở Châu Á có sức ảnh hưởng lớn đến kinh tế toàn cầu.Chàng có vẻ bề ngoài phong độ của một nam nhân trẻ tuổi.Gương mặt điển trai đầy nam tính và vóc dáng cao ráo là những yếu tố mà khiến các cô gái luôn để ý đến anh.Trần Viễn là một người có vẻ ngoài lạnh lùng và quyết đoán.Nhưng duy nhất chỉ khi ở bên đứa cháu gái ruột chàng luôn tỏ ra ấm áp và hiền lành khi ở bên cháu mình.Trần Viễn đóng vai người chú cũng kiêm luôn vai người cha của An An.Chàng luôn chăm sóc An An một cách chu đáo không cho An An thiếu thốn một thứ gì.Nhưng với cách chăm sóc của chàng đã làm cho An An không có được một người bạn nào trong suốt những năm học cấp3.

Trần An An ( An An ) xem trọng Trần Viễn,ngưỡng mộ và sùng bái chàng.Nhưng sự sùng bái đó đã dần dần tiến lên cao hơn trở thành tình yêu với chú ruột nàng.Khi An An 17 tuổi đã biết được tình cảm đó không phải là tình yêu thương của chú cháu mà là tình yêu giữa nam và nữ.Dù An An biết tình yêu như thế là loạn luân,khi yêu người chảy chung dòng máu với mình, người ngoài biết được sẽ nghĩ cô bệnh tâm thần.Nhưng Nàng khẳng định rằng mình không phải bệnh tâm thần, không nhất định không phải bị tâm thần.Nàng yêu Trần Viễn,yêu chú hơn cả chính nàng.

An An đau khổ không biết làm sao để quên chú mình.An An không muốn gọi chú là chú nữa.Mà An An muốn gọi chú là anh.An An tránh né tình cảm của nàng với chú.Càng tránh né nàng càng đau khổ.Nhưng cứ thấy chú thân mặt với Ái Nha thì tim cô lai tan nát,ngoài người tìn nhân Ái Nha ra Trần Viễn vẫn còn quan hệ bên ngoài rất nhiều với các diễn viên.Cứ mõi lúc như vậy nàng muốn đập phá tất cả mọi thứ mà nàng nhìn thấy được.

An An quyết định bọc lộ tình cảm với Trần Viễn ?Nhưng chàng có chấp nhận không ?liệu họ có tiến đến xa hơn không khi hai người cùng chảy chung dòng máu?


Các bạn nhớ đón xem nhá!

Cháp 1:

An An và Trần Viễn như thường ngày, ngày nào cũng ngồi ăn chung một bàn ăn vào mỗii buổi sáng chỉ có hai chú cháu ngồi ăn chung với nhau.An An đưa đôi mắt nhỏ bé nhìn Trần Viễn anh quá đẹp trai đến nổi An An không nuốt nổi.Mà chỉ muốn ngồi nhìn chăm chú lấy chàng.Tay Trần Viễn đang cầm cây dao cứ thế chậm rãi cắt thịt bò trong dĩa.Nhìn đôi tay đầy kĩ thuật của anh làm An An mê người.An An thì ăn trứng ốp la tay thì cứ vậy mà xịt muối tiêu vào dĩa đến nổi muối gần 2 muỗng canh.Cô nàng chưa hay biết mình lại không chăm chú vào công việc ăn sáng của mình mà cứ thế nhìn ngấm khuôn mặt của chú.

_Trần Viễn thấy An An không ăn mà cứ nhìn mình chăm chú .Trần Viễn ngừng cắt thịt ngước mặt lên nhìn An An.Hai con mắt chàng cứ đảo đảo xung quanh người An An và nhìn xuống dĩa thức ăn của nàng.Anh có vài tia nhìn kì lạ_Trên mặt chú có gì sao An An_Trần Viễn nhẹ giọng nói rồi.Chàng cười ranh ma với An An.Hôm nay con bé An An này nó kì lạ sao đấy.

_An An hơi bối rối không biết nói gì hơn.Đành cúi đầu xuống dĩa thức ăn.Nhìn thấy dĩa thức ăn đầy muối tiêu.Nàng càng bối rối hơn và lúng túng.Chợt có một tia loé sáng trong đầu nàng.An An ngước mặt lên cười nhẹ với Trần Viễn_Hôm nay lại thấy chú đẹp trai hơn hôm qua_An An nói xong ngượng ngùng cấm đầu ăn,ăn phần thức ăn chưa đụng đến một muỗng của nàng.An An ngồi ăn mà cái đầu cứ lắc qua lắc lại mãi.Cô nàng muốn xua đi hình ảnh của Trần Viễn trong đầu mình.

_Trần Viễn cười nhẹ khi nghe cô nàng nói.Chàng biết là cô cháu gái mình lúc nào nó cũng rất ngịch ngợm mà.Trần Viễn nhẹ nhàng ăn không nghe một tiếng động chậm rãi ăn.Tự nhiên trong đầu chàng loé lên vài tia chăm chọc.Nhớ đến dĩa thức ăn đầy muối của cô cháu gái nhỏ anh lại mỉm cười.Trần Viễn nói mà trong giọng nói đầy chăm chọc_Hôm nay khẩu vị An An của chú thay đổi lúc nào mà chú không biết vậy?_Chàng rất biết những sở thích của An An.Cô nàng thích ăn và thích làm gì anh làm sao không biết được chứ.Anh đã sống với cô cháu gái này được 7 năm trời rồi mà.

_An An không biết lời nói của chàng có ý chăm chọc.Nên đáp lại nhanh câu trả lời của Trần Viễn_Khẩu vị của cháu từ nào đến bây giờ vẫn thế mà chú_Nói xong cô bé để một miếng trứng vào miệng ăn.Chợt muốn nốn hết miếng trứng trong miệng ra.Miếng trứng quá mặn so với khẩu vị của nàng.Đúng là có tật giậc mình mà.Vừa ăn vào là hai mặt cô nàng cứ thế đỏ lên vì muối nhiều quá.

_Trần Viễn nhịn cười lấy lại bình tĩnh và tiếp tục chọc cô nàng_Thế này là khẩu vị của cháu à!_Anh chỉ tay vào dĩa trứng đầy muối tiêu và nói chăm chọc_Cháu bao giờ mà thích ăn mặn lúc nào chú không hay vậy?Mới hôm qua cháu còn ăn có một tí muối hôm nay ăn gần 2 thìa canh.

_Hai má An An đỏ hồng lên như quả đào vậy.Hai mắt thì bối rối vì biết chú đang chọc mình.Bản thân hối hận vô cùng nhìn chú nên mới xảy ra cớ sự vậy.tại cháu lo nhìn khuôn mặt đẹp trai của chú thế mới xảy ra vậy.Mà chú còn chọc cháu nữa.Sau này không thèm nhìn chú nữa.Cô nàng suy nghĩ xong rồi lại nghĩ ra một kế_Không phải thay đổi đâu chú.Tại cháu sơ ý thôi.Thôi cháu không ăn nữa_An An đứng lên khuôn mặt đâm ra giận dỗi.Kéo ghế xích ra một tí và hướng về phía trên lầu mà đi.

_Trần Viễn thấy cô nàng giận dỗi bước lên đó.Chàng nặng giọng nói_Đứng lại đó_Biết là con bé thế nào cũng giận dỗi mà.Đúng là đáng trách thiệt biết lúc nãy đừng chọc đứa cháu hay giận này được rồi.Bây giờ đỡ phải năn nĩ nó.

_An An quay mặt lại giả vờ hờn dỗi_Sao vậy chú._Cô bé cố nhịn cười vì ý định mình giả vờ giận dỗi chưa được 2 phút là chú đã năn nĩ rồi.Thấy hơi lâu mà chú không trả lời gì hơi thất vọng một tí_Chú không có gì cháu đi nha!_Bước chân cô nàng hơi gấn lại một tí.

_Trần Viễn thấy thế sợ cô bé lại bỏ bữa nữa thì không hay.Vì bình thường sức khoẻ của cô bé đã không tốt rồi_Không uống cái này mà đi lên hả?_Anh đưa ly sữa tươi lên.

_Nhìn thấy sữa An An ngán đến tận sương tuỷ.Nên vội chối không uống._Thôi cháu không uống đâu_Thật vọng tràn trề không năn nĩ mình lại bắt mình uống thuốc.Ghét thật giận giận không thèm yêu chú nữa chú đẹp trai mà xấu tình ghét ghét quá đi.Trong đầu cô bé ngầm gừr vài tiếng mắn nhỏ chú mình.

_Không uống vậy chú múm áh_Anh bưng ly sữa đi lại gần An An.Chưa được một phút Trần Viễn đã đứng trước mặt An An rồi.Anh đưa ly sửa lên mặt cô bé.

_An An nói_Thích thì chú cứ việc mà múm đi_Lời nói có phần giận dỗi An An ngước cái miệng nhỏ nhỏ xinh xinh lên nhìn anh..Không năn nĩ ép người ta uống sửa ông chú đáng ghét.Khuôn mặtAn An bí xị xuống càng ngày càng hồng hơn nữa.Trong An An lúc này thật đáng yêu mà.

_Đứa cháu gái này của anh đúng là anh chìu nó nhiều quá sinh ra nó hư rồi.Nó còn dám thách thức anh nữa chứ.Xem Anh sẽ xử lý nó thế nào.Trần Viễn nhìn đứa cháu gái giận dữ mà trong thật đáng yêu.Anh thích nhất là nhìn cô bé vào những lúc này.Trong nó như một đứa bé ngây thơ và dễ thương vậy.Trần Viễn lại nhìn cái miệng nhỏ nhỏ của cô nàng lại muốn cắn cho một cái.Anh đưa ly sữa lên miệng mình.Trần Viễn uống một ngụm đầy sữa.Đưa tay ra kéo lấy An An vào sát mình.An An hơi bắt ngờ.Bèn tránh né vòng ôm của chàng.Nhưng Trần Viễn lại nhanh tay nắm lấy người cô nàng.Đưa miệng mình dính lấy miệng cô bé.An An hơi run người cũng khẽ mở miệng ra.Thừa cơ hội đó anh múm hết sữa vào miệng An An.Một cảm giác ngọt ngào dân lên trong cơ thể của hai người.

An An vui sướng thầm cười trong lòng.Cô nàng có một cảm giác thật hạnh phúc.Có một cảm giác lạ nữa là Tim An An đập thình thịch.Cô nàng lấy tay nắm chặc lại lòng ngực mình.An An sợ tim cô cứ thế mà bay ra ngoài quá.Cô nàng ngây thơ mắng trái tim mình.Trái tim chết tiệt lúc này không yên cho ta hưởng thụ cảm giác chú hôn ta coi.Trái tim này hồi ta kéo mi ra ngoài bây giờ.An An cứ thế ngây thơ mắng thầm mình.

_Trần Viễn múm hết sữa cho cố bé.Nhẹ giọng nói thi tay chuẩn bị cầm ly sữa uống tiếp một ngụm_An An miệng cháu toàn là muối mặng quá đi_Trần Viễn lại tiếp tục chăm chọc An An.Hai má An An đỏ lên vì ngượng.Anh thích cảm giác này nhìn cô bé như thế thật đáng yêu.

_Chú lại chọc cháu_An An khẽ đánh nhẹ vào người Anh.

_Trần Viễn vui vẻ múm tiếp sữa cho An An.Đến ngụm cuối cùng đang múm cho An An thì có người lên tiếng phía sau.

_Hai người đang làm gì vậy?_Lời nói của Ái Nha có phần khó chịu.Khi thấy hai chú cháu ruột đang hôn nhau.Còn lại hôn môi nữa chứ.

_Trần Viễn tỏ ra không quan tâm lời Ái Nha.Anh cứ thế múm hết sữa cho An An.Xong chàng quay ra nhìn Ái Nha không thèm cười một cái_Anh đang cho An An uống sữa._Tràn Viễn đối với cô ta chỉ là xem trọng.Dù cô ta có là tình nhân của anh hay không cô ta cũng không có tư cách xen vào tình cảm của chú cháu anh.Nên anh không có gì để giải thích với cô tình nhân này._Thôi đi làm nào.An An ở nhà cần gì kêu bác Nguyễn đưa đi chơi đi.Chú đi làm đây.

_Ái Nha thấy mình như không khí.Cô ta hơi bực bội tỏ ra không vui.Nhưng cũng đành ngậm ngùi.Khi Trần Viễn quay lưng hướng ra ngoài cửa cô ta liền chuẩn bị nắm lấy tay chàng.

_Nhưng An An lên tiếng.Làm cô ta không kiệp nắm tay anh_Đợi cháu tí chú._Nói xong An An đi lại gần Trần Viễn.Anh cũng đã dừng bước.An An nhóm người lên hun vào má Trần Viễn một cái chút và cô bé mỉm cười với Anh.

_Cảm ơn cháu An An_Anh nói xong và bước đi.

_Liếc nhìn An An một cái.Nhưng Ái Nha vẫn tỏ ra hiền dịu trước mặt Trần Viễn_An An dì đi đây cháu.

_An An khó chịu nói_Đã bảo xưng chị mà cứ xưng dì mãi vậy_An An gần giọng nói cũng không kém lém lĩnh liếc cô ta một cái.Cô bé hơi khó chịu.Biết là bà này có ý với chú mình muốn làm dì mình đây mà.An An không thích cô ta từ lúc trước đến nay.Thấy cô ta gần chàng thì cô nàng lại tỏ ra khó chịu.

_An An không được vô lễ_Trần Viễn hơi khó chịu.Đứa bé này đúng là anh quá chìu nó mà.Nên giờ nó lại hư không biết lễ phép tí nào.

An An ôm mặt chạy lên lầu thật nhanh cô bé rơi lợi suốt khi chạy lên lầu.

Trần Viễn với tới kêu_An An...An An_Nhưng cô bé thì chạy quá nhanh_Thôi em đừng để bụng bé nó nhỏ mà.

Cô ta cười trong lòng vì thắng con bé._không có gì đâu anh.Con bé nó nhỏ mà.Để sau này em đổi cách xưng hô là được rồi.

_Hey_Trần Viễn thở dài_ừh_Anh không nói gì mà cứ thế bước ra ngoài xe.Thế nào tối nay cũng phải về mà năn nĩ cô cháu gái nhỏ rồi.Nếu hôm nay không có hợp đồng lớn chắc nãy anh cũng chạy theo nó quá.Năn nĩ cô bé này cũng mệt lấm.





XEM CÁC TRUYỆN LIÊN QUAN : Truyện Ngắn


BÌNH LUẬN FACEBOOK TRUYỆN

Chú ơi ! Em Yêu Anh ... Anh Có Yêu Em Không?




XEM TRUYỆN KHÁC


+ Tổng Số Bình Luận Chú ơi ! Em Yêu Anh ... Anh Có Yêu Em Không?: 114


1 2 3 ... 11 12 »

1 trannghiep1991   (11/07/2012 11:22:28)
Cháp 2
An An ôm mặt mình chạy thật nhanh lên phòng.Cô nàng khoá trái cửa phòng lại.An An nằm dài trên giường úp mặt xuống gối khóc không thành tiếng.Cô nàng uất ức mắng thầm Ái Nha.Tại bà ta phá hoại tình cảm của chú cháu ta.Lúc nào chú cháu ta tình cảm thì bà ta cũng xuất hiện phá đám hết.Còn làm cho nụ hôn của chú cháu ta gián đoạn nữa chứ.Bây giờ lại bắt ta gọi bà ta là dì nữa.Bà đừng có mà mơ tưởng tôi kêu bà là dì đấy.Ta cũng biết âm mưu của bà ta là muốn thành vợ của chú ta.Nhưng có ta ở đây bà ta không được dành chú của ta.Nhớ đến chú lại tức thêm nữa,Chú lại vì mụ ta mà lớn tiếng mắng ta vô lễ.Lần đầu tiêng chú lại lớn tiếng mắng ta như thế.Thà chú mắng ta khi không có người khác đi.Đằng này chú mắng ta trước mặt bà ta mà còn vì bà ta mà đi mắng ta chứ.Lúc nãy ,nhìn thấy khuôn mặt cười ngạo đắt ý của bà ta, thì ta thấy phát nôn ra.Nàng nằm trên giường ngước mặt nhìn lên trần nhà.An An lấy tay quơ đi những giọt nước trên mặt.Cô nàng mở cửa phòng quyết định bỏ nhà đi ra ngoài.Hay đúng hơn An An muốn cho chú năn nĩ kêu mình về nhà.Nàng bước xuống lầu và đi lại cửa chính thì thấy bác Nguyễn đứng dưới lầu.An An ngơ ngác nhìn bác Nguyễn đưa đôi mắt sưng to nhìn bác.

_Thấy An An đi xuống mắt thì sưng đỏ lên.Bác Nguyễn lúc nãy cũng đã nghe Trần Viễn lớn tiếng với An An.Nghĩ là chắc hai chú cháu này lại có chuyện gì nữa rồi.Nên cô bé này mới khóc sưng cả mắt đây.Nhưng thấy An An đi xuống lầu hình như cô bé có ý định đi ra ngoài.Bác Nguyễn nhẹ giọng hỏi_Cháu định đi ra ngoài sao?_Nhiệm vụ của bác Nguyễn là đưa An An đi ra ngoài những lúc nàng muốn.

_An An nhìn thấy bác Nguyễn có ý định đưa mình ra ngoài.Nếu có bác Nguyễn đi theo liệu ta có trốn đi được không?.Nên cô nàng vội lắc đầu.Khuôn mặt buồn bã.giọng nói yếu ớt_Không.Cháu đi ra ngoài vườn ngồi hít thở không khí trong lành một chút_Cô nàng chỉ tay về phía những cây hoa hồng trông vườn.Trong vườn toàn là trồng hoa hồng,cô nàng thích hoa hồng từ nhỏ do đó Trần Viễn đã đích thân trồng hoa hồng cho cô cháu gái của mình vui.Mỗi khi thấy hoa hồng héo tàn là An An lại khóc lên,Làm cho Trần Viễn lo lắng và xót xa ,nên chàng đã nói với người chăm sóc vườn là:Khi thấy hoa gần tàn hãy cắt bỏ và nhớ tưới nước đầy đủ cho hoa.Khi nào rảnh thì Trần Viễn lại chăm sóc cho hoa.Còn không thì nhờ vào người chăm sóc vườn.

_Bác Nguyễn nhìn thấy cô bé như thế chắc là đang buồn phiền rồi.Nên ông cũng không hỏi nhiều._Vậy cháu ra vườn đi_Ông Nguyễn quay lưng lại và có ý định bước vào nhà.

_Tình hình thế này An An lại thấy không ổn ,Nếu lỡ đi đến cổng rào bác Nguyễn quay lại thì biết giải thích làm sao?nên cô bé vội nói trước khi ông Nguyễn bước vào nhà_Bác có thể làm cho cháu ly nước Cam được không?_Cô bé vô tư nói.Nhìn thấy Bác Nguyễn đã gật đầu.An An cười nhẹ như một thiên thần nhỏ vậy_Thế bác đi làm giúp cháu nha_Cô bé làm nũng đưa tay mình cầm lấy tay của Bác Nguyễn.Ông ấy cười nhẹ rồi bước vào trong bếp.

Nhìn thấy bác Nguyễn đi xa An An nhẹ nhàng bước đi ra ngoài cửa.Nhẹ nhàng khép cửa lại chạy một mạch ra ngoài đường lớn.Nhà cô nàng nằm trong khu phố nhà giàu,nên ở đây rất yên tỉnh và không náo nhịp.Cô bé không biết bây giờ nên đi đâu.Tim của An An lại đau lên do lúc nãy chạy quá nhanh.Đứng lại một chút tìm lại đủ nhịp tim cô bé tiếp tục bước đi qua những khu phố náo nhiệt bên đường thì có nhiều xe con chạy tấp nập không đủ thời gian để đếm bao nhiêu chiếc xe.Vội vàng đi cô bé mới hay mình không đem theo ví tiền và bản đồ.Quay đầu lại bước về hướng lúc nãy mình đã đi An An đi tìm lại con đường về nhà.Cô nàng thất vọng vô cùng không thể bỏ nhà đi được.Nếu bỏ đi không có tiền thì làm được gì.Đến khi đói thì có tiền đâu mà ăn.Cô bé tìm đường về nhà thấy mình đi vào một khu phố nhỏ vắng người.Đi mãi đi mãi mà không thấy được nhà mình đâu trời thì cũng đã không còn ánh nắng .Bụng thì kêu lên vài tiếng ột ột.An An tiếp tục đi tìm được về nhà,cô nàng run sợ vì biết mình đã đi lạc.Dù 18 tuổi rồi như truyện mù đường thì không bỏ được.

2 trannghiep1991   (11/07/2012 11:22:35)
Nhìn thấy đèn xe của Trần Viễn sáng lên ở ngoài cửa.Mọi người làm trong nhà lo sợ.Từ sáng đến tối mọi người ai cũng nôn nóng đi tìm An An.Biết tìm không được thế nào anh mà về thì lại có chuyện lớn xảy ra.Mọi người làm lúc sáng đã tản ra đi tìm An An.Nhưng không ai tìm được cô nàng,nên chiều họ quyết định đi về.Mọi người đều đứng ngoài cửa run sợ.Xe của anh đậu vào trong nhà xe.Anh bước vào trong nhà.Nhìn thấy khuôn mặt lanh lùng của Trần Viễn ai cũng phát run.Nếu biết An An mất tích không biết Trần Viễn còn lạnh hơn thế nào nữa đây.

_Trần Viễn lạnh lùng hỏi_Mọi người như thế nào lại ở đây hết?_Anh cũng đang lo lắng không biết tìm cách nào mà năn nĩ đứa cháu gái bướng bĩnh này.Nhưng Trần Viễn hôm nay thấy mọi người có điều gì rất lạ.Anh đợi mãi không thấy ai trả lời nên cũng không nóng giận.Bấy giờ Trần Viễn đã nhìn xung quanh nhà mà không thấy An An đâu.Anh lên tiếng hỏi mọi người_An An đâu?_Anh bây giờ muốn tìm An An trước.Không biết con bé lại làm gì nữa.Lúc trưa Anh có cuộc họp lớn mà cứ nghĩ đến con bé thì lại không yên tâm.Nên cuộc họp cũng bị gián đoạn.Lại nghĩ đến An An thì thế nào con bé cũng khóc sưng cả mắt cho mà xem.Anh nghĩ đến đó lòng lại tự nhiên xót xa cho cô cháu gái nhỏ.

_Mọi người nghe Trần Viễn hỏi đến An An thì không khỏi sợ hải.Bác Nguyễn giọng nói hơi run_An An.. không ..có ở nhà

_Nghe đến An An không ở nhà.Khuôn mặt Trần Viễn không khỏi lo lắng_Thế An An đi đâu?

_Chúng tôi cũng không biết nữa_Mọi người đều đồng thanh.Chân thì đứng không vững và tim mọi người như muốn bay ra ngoài vì lo sợ.Dù biết TRần Viễn ít khi nóng giận.Nhưng những lúc giận lên thì như một ngọn núi lửa lớn lâu ngày bóc hoả vậy.

_Cái gì không biết..._Khuôn mặt Trần Viễn tái xanh lại.Lời nói đầy nóng giận anh hét lớn lên._An An đi lúc nào hả?_Bây giờ anh phải bình tĩnh mà tìm cách giải quyết.

Bác Nguyễn kể lại sự việc lúc sáng cho anh nghe.Khuôn mặt Trần Viễn biến đổi liên tục lúc thì xanh lúc thì u ám không một tí máu.Nghe bác Nguyễn kể xong.Anh không nói lời nào vội chạy ra gara lấy xe.Anh mở khoá xe và phóng nhanh đi ra ngoài.Trần Viễn trong lòng lo lắng không yên mặt thì không khỏi phẩn nộ giận dữ.Anh giận An An nhưng lo lắng thì nhiều hơn.Trần Viễn biết An An vì chuyện lúc sáng mà giận anh.Nhưng hôm nay con bé có vẻ rất giận lắm từ lúc trước đến nay chưa khi nào con bé giận dữ mà bỏ nhà đi hết.Hôm nay thì chắc con bé nó rất giận anh lắm nên mới bỏ đi.Trần Viễn cứ thế lái xe nhìn xung quanh đường tìm kiếm hình bóng nhỏ bé của cô cháu gái.Anh không khỏi hết lo lắng.An An từ nhỏ đã bị mù đường.Đi học thì lúc nào cũng có người đưa rước đi ra ngoài cũng thế.Liệu con bé nó có xảy ra chuyện gì không?An An cháu không được có việc gì đấy?Nhất định cháu phải an toàn nha An An?Cả người anh lo lắng mà mồ hôi thì cứ đổ ra đầy trán.

An An ngồi ở dưới một mái hiên.Cả người lạnh như băng.Cô nàng là một người dễ bệnh ra ngoài gió lâu thì sức khoẻ cô trở nên không tốt.Đặc biệt hôm nay là mùa đông mà gió thì cứ thổi mạnh.An An ngồi co rút lại lấy tay ôm lấy thân thể mình,người cô bé run lên.Một màu đen bao vây xung quanh cô nàng.Cô bé không khỏi sợ hải mọi kí ức đêm đó lại ùa về.Hai mặt An An bắt đầu nhòe đi lệ cứ thế rơi xuống.Cảm giác sợ hải bao trùm lấy An An lạnh! lạnh! lạnh người cô run lên từng cơn.Cô nàng trong lòng thầm gọi chú mình. Chú ơi cứu cứu An An lạnh quá chú ơi! An An ngồi co ro cả cơ thể chỉ còn lại cái lạnh ngự trị .Cả sợ hải và bóng tối điều bao quanh An An.

3 trannghiep1991   (11/07/2012 11:23:31)
Cháp 3
Trần Viễn lấy điện thoại ra.Một tay bấm số một tay còn lại lái xe.Anh không ngừng đảo mắt nhìn xung quanh.Anh bấm một số gì đó.

_Nhanh gọi cho mọi người huy động lực lượng tìm bé An An cho tôi_Anh quát thật lớn vào điện thoại.Nói xong anh cũng cúp máy cái rụp.Chạy khắp nơi khoảng gần 3 tiếng đồng hồ để tìm cô cháu gái nhỏ.Bây giờ đã 10 giờ khuya.Trần Viễn không ngừng lo lắng và thở dài.Mặc dù trời lạnh nhưng trán anh thì cứ thế mồ hôi chảy dài xuống hai bên má.Lúc này có người khác ,mà không nhìn rõ chắc nghĩ là anh đang khóc.Chàng biết thế nào ở ngoài đường vào lúc này con bé sẽ lạnh mà sốt cao mất.Trần Viễn suy nghĩ con bé không hề có một người bạn thân.Nó có thể đi đâu vào lúc, này nghĩ đến đây tâm trí của Trần Viễn lại rối lên,lòng quặn lại.Mãi mê suy nghĩ nên anh chưa chú tâm vào tiếng khóc bên đường.Tiếng khóc thì cứ khúc khích mà hơi run lên.

_Chợt anh nghe thấy tiếng khóc nhỏ bé mà lại quen thuộc.Anh nhìn qua bên kia đường.Trần Viễn vội tấp xe bên lề đường,tắt máy xe và bước xuống đi lại gần chỗ cô bé đang ngồi dưới mái hiên một căn nhà biệt thự và cô bé dựa mình vào tường.Trần Viễn lên tiếng kêu_An... An.._Trần Viễn thấy An An nằm gục mặt trên đầu gối ,người thì co ro lại.Anh không khỏi xót xa giọng nói đầy đau đớn.Anh biết con bé thế nào cũng đi lạc mà.Nhìn cô cháu gái nhỏ tuổi mới trưởng thành thê thảm như thế hai mắt Trần Viễn đỏ lên vì giận dữ.Anh không giận An An mà giận chính bản thân mình.

An AN ngước mặt lên nhìn người đang gọi mình.Hai mắt nàng lúc này cũng đỏ lên rồi.Lấy tay dụi dụi hai mắt An An ngẩng đầu lên nhìn,nhìn thấy khuôn mặt gần gũi với mình trong suốt 8 năm qua.An An không khỏi vui sướng mà chạy lại.Lòng cô nàng đã bớt lạnh lại vì tìm lại đươc sự an toàn mà ấm áp.

An An ôm chặc lấy Trần Viễn.Cằm của cô nàng ghì sát trên vai chàng.Cô bé khóc khúc khích trên vai anh.Nước mắt cứ thế chảy dài xuống chiếc áo vest chưa kịp thay ra của Trần Viễn_An An sợ ..sợ quá chú ơi_Môi An An run run lên lời nói cũng vì sợ mà đứt khoảng.

_Trần Viễn xót xa vỗ vỗ nhẹ vào lưng An An._Đừng sợ có chú đây An An sẽ an toàn mà._Anh ôm chặc lấy cô bé truyền hơi ấm của mình cho An An.Trần Viễn phát hiện cô bé cả người điều lạnh.Như anh đang ôm một khối băng khổng lồ vậy.

_An An nhớ lại mọi chuyện lúc sáng_An An ghét chú...ghét chú._An An đánh nhẹ vào lưng Trần Viễn.Cô nàng sức khoẻ không tốt nên lực đánh càng ngày càng nhẹ lại.Nước mắt chảy dài từ khoé mắt xuống má và xuống dưới áo chàng.

_Trần Viễn nhẹ nhàng hôn hai má đầy nước mắt của An An.Tay anh dịu dàng lau hết nước mắt trên mặt cho cô bé nhẹ giọng nói_An An ngoan đừng khóc nữa.An An theo chú về nhà đi_giọng Trần Viễn hơi khàn khàn vì đau xót.

_An An làm nũng nhưng vẫn còn khóc khúc khích_An An không về nhất định An An không về với chú đâu_Cô nàng dẩy dụa trong lòng Trần Viễn.Hai mắt cô bé nhoè đi vì rơi nhiều lệ.

Trần Viễn nhẹ nhàng đụng vào người An An.Sơ ý sao khuôn mặt anh chạm vào trán An An.Mặt chàng tối sầm lại có phần thương tâm vô cùng.Nhiệt độ cơ thể An An thì lạnh còn trán thì quá nóng.Nếu anh cứ để cô bé cứ tình trạng như bây giờ chắc cô bé cảm nặng mất.Tính khí bướng bĩnh của nàng chàng biết quá rõ,nhất định sẽ không chịu đứng lên mà theo anh đi về.Trần Viễn vội bế An An lên một cách nhẹ nhàng.An An không cựa quậy trong người anh.Cô nàng úp mặt vào lòng ngực chàng tìm kiếm một chút hơi ấm trên cơ thể anh.Trần Viễn bế An An ngồi trên xe và lái xe về nhà.

Nhìn thấy đèn xe Trần Viễn về.Mọi người trong nhà ai cũng thở phào nhẹ nhõm.Tất cả điều biết với tính cách và tình cảm Trần Viễn dành cho An An nếu không tìm được An An thế nào anh cũng sẽ không chịu về.Mà vẫn chạy lần mò trong những khu phố mà tìm cô cháu gái thân yêu của cậu.Mọi người làm trong nhà ai cũng yêu mến An An nên rất lo lắng cho cô bé.Nhìn thấy cô bé được đưa về ai cũng vui mừng.Môi khẽ nhẹ nhàng nở ra một nụ cười vui sướng.

4 trannghiep1991   (11/07/2012 11:23:37)
_Đi vào đến cửa chính anh nói hơi lớn tiếng một chút_Bác Nguyễn gọi bác sĩ Trương cho tôi ngay lập tức_Không nói tiếp lời nào Trần Viễn vội bước tiếp lên lầu.

Trần Viễn nhẹ nhàng ôm An An lên phòng.Anh để cho cô bé nằm trên giường, rồi đi vào phòng tắm lấy ra một cái khăn hơi ướt .Trần Viễn dịu dàng lau những vết dơ trên mặt An An.Con bé từ nhỏ nó rất thích sạch sẽ.Hôm nay,Nó đi ra ngoài cả ngày trời thì đã vào đông ngoài đường thì xe cộ tấp nập.Thế nào cũng ảnh hưởng đến sức khoẻ của con bé.Anh chỉ kịp thở dài không nói lời nào.Nhìn con bé trên giường ngủ thiếp đi.Anh đau lòng cả cơ thể như quặn lại vì đau đớn.Con bé do anh chăm sóc từ nhỏ.Trên thế giới này chỉ còn nó là người thân duy nhất của anh.Nếu không có nó chắc cuộc sống của anh không còn thú vị gì nữa.

_Ông bác sĩ đứng ở ngoài gõ nhẹ cửa phòng_Tôi có thể vào được không?_Bác sĩ Trương thấp giọng nói.

_Ông vào được rồi đó_Anh cũng đáp trả lại giọng nói lạnh lùng.Trần Viễn lúc nào cũng vậy.Lạnh lùng là cách sống do anh lựa chọn,nhưng chỉ duy nhất khi ở bên đứa cháu gái của mình.Anh mới trở nên ấm áp và gần gũi.

Sau khi bác sĩ Trương khám cho An An xong ông kê toa thuốc và quay lại nhìn Trần Viễm,nhẹ giọng nói khẽ_Cô bé sốt rất cao do đi ngoài gió quá nhiều.Anh cứ chăm sóc cẩn thận là cô bé sẽ nhanh khỏi thôi._Ông đưa cho anh toa thuốc.

Không biết Trần Viễn đang bấm nút vàng gì đó ở trên tường nhà.Như thế nào thì một lúc sau thì có người đi lên không ai khác chính là Bác Nguyễn.Nhìn thấy Bác Nguyễn Trần Viễn thấp giọng nói_Tiễn bác sĩ Trương về và mua giúp cháu những thứ này_Anh đưa cho bác Trương toa thuốc.

Sau khi mọi người đi ra ngoài hết.Trần Viễn nhẹ nhàng đắp chăn cho An An.Anh nhìn cô bé mà đôi mắt không hết buồn phiền.Không biết khi nào tính tình cô bé mới thay đổi đây.Chỉ mong khi nào An An tìm được đối tượng của mình thì chắc cô bé sẽ thay đổi.Trần Viễn nhìn An An mà thở dài thành tiếng.Anh nhẹ nhàng đi ra ngoài chuẩn bị khép cửa lại thì.Anh khựng lại vì nghe giọng nói trên giường phát ra

_Chú ơi ! Chú ơi!_An An nói trong giấc mơ giọng rất to và hơi run lên vì sợ hải.Cô bé đang nhớ đến cái ngày 11 năm về trước.Bị một nhóm bắt cóc tống tiền.Không phải tống tiền không mà những người đó còn có mối hận với gia đình họ Trần.Cô nàng lúc đó vẫn còn nhỏ không biết bơi.Bị bọn chúng trói vào một cái cây lớn treo lơ lững trên không và từ từ hạ dây trói xuống.Cả người cô bé từ một khoảng không lớn rơi từ từ xuống hồ bơi.An An lúc đó hét rất to vì sợ hải và cô bé đạp những bọt nước bay tung lên cao.Cô bé muốn thoát,muốn chạy thật nhanh ra khỏi bể bơi mà về nhà.Cả người cô bé như chiềm xuống dưới nước.Nếu lúc đó Trần Viễn không đến sớm thì An An chắc không thể sống đến lúc này.Vào ngày đó thì An An thường xuyên gặp ác mộng và sinh ra cô bé sợ nước nhất là nước trong hồ bơi.

_Trần Viễn vội chạy lại ôm lấy cơ thể của An An.Cả cơ thể cô bé phát run và mô hôi thì đổ ra rất nhiều_An An chú đây...chú ở đây mà_Anh ôm chặc lấy cô bé.Cho cô nàng cảm giác được là anh đang ở bên và An An sẽ rất an toàn.Trần Viễn đau lòng ôm chặt lấy cơ thể đang run lên từng đợt của An An.Anh biết cô bé đang phải hoảng sợ rất nhiều.Những khi An An hét to trong lúc ngủ ,anh biết cô bé lại nhớ đến chuyện năm xưa.Lâu rồi cô bé đã không nằm thấy ác mộng,hôm nay chắc cô bé rất hoảng sợ nên mới nằm thấy ác mộng.Anh tự trách chính bản thân mình.

5 trannghiep1991   (11/07/2012 11:25:51)
Cháp 4

An An trong giấc mơ,cô bé mơ thấy chú dang vòng tay của chú ra ôm lấy cô,cảm giác rất mơ hồ bay xung quành đầu cô.Môi nàng khẽ nhếch cười mỉm.Miệng tự động phát ra âm thanh nhỏ_Có phải thật là chú không?Có phải bây giờ chú đang ở bên An An không?_Cô bé mơ hồ ôm chầm lấy Trần Viễn thật chặc.Như không muốn một phút một giây nào phải rời xa anh vậy.

_Anh ngây người ra và đau xót.Khi trong mơ nó cũng cần anh bảo vệ.Nếu sau này không có anh cô cháu gái này sẽ ra sao?Anh tự hỏi mình có phải là mình đã bảo vệ con bé quá mức không?Không cho cô bé tiếp xúc với cuộc sống bên ngoài xã hội nhiều.Như vậy mình có sai lầm không?Tự đặc câu hỏi cho chính mình.Trần Viễn khẽ vỗ nhẹ vào lưng An An,thấp giọng nói khẽ vào tai nàng_Chú ở đây nè An An_Trần Viễn nói mà giọng đầy thương tâm.

_An An khẽ cựa quậy trong người anh.Cô bé cảm giác được sự ấm áp của cơ thể Trần Viễn tỏ ra bên người nàng.Hai tay dụi dụi vào 2 mắt mình.An An ngẩng đầu lên nhìn khuôn mặt quen thuộc đã 8 năm nay gần gũi mình_Chú không cần An An nữa àh?_Cô bé ngây thơ nói giọng nói vẫn còn yếu ớt vì bị cảm nặng.

_Trần Viễn ngây người ra,trong đầu hiện lên rất nhiều dấu hỏi.tại sao cô bé lại nói như vậy?tại sao con bé lại nghĩ mình không cần nó?Mà có chuyện gì nó lại nghĩ như thế?_Chú đâu bao giờ nói không cần An An đâu.An An là nhất với chú mà_Trần Viễn dịu dàng nói.

_An An vừa rơi lệ vừa nói.Nhớ đến chuyện sáng nay cô bé lại thương tâm tiếp_Chú xạo chú không cần An An.Chú lại nói gạt An An rồi._Nàng muốn đứng lên nhưng chân lại ngồi dậy không được.Cô bé nguỵ gói xuống_AAAA_một tiếng la lớn lên nhưng vẫn còn yếu ớt.

_Có sao không cháu_Trần Viễn tỏ ra quan tâm và lo lắng.Anh ôm chặt con bé lại không cho nó cựa quậy mà đồi bỏ đi nữa.

_Không sao đâu.Chú đừng quan tâm cháu nữa.Chú không cần cháu thì đừng quan tâm cháu_An An lắc đầu ám chỉ là cô bé không sao.Tâm tình lại càng thống khổ vô cùng.

_An An ngoan đừng giãy dụa nữa được không?An An làm chú lo đấy_Anh trần giọng nói đau lòng quá mức.Không ngờ người cháu anh yêu quý nhất lại kêu anh không quan tâm nó.Nếu anh không quan tâm nó thì trên đời này đâu còn ai để anh quan tâm.Trần Viễn thắc mắc hỏi_Tại sao An An nói chú không cần An An nữa.Chú không cần An An thì cần ai_Trần Viễn thở dài dù con bé này nó đã đủ tuổi trưởng thành.Nhưng mà tính cách của nó vẫn còn rất trẻ con quá.Anh không biết khi nào nó mới thay đổi tính tình này đây.

_Có phải chú ghét An An.Nên lúc sáng chú mới mắng An An vì chị Ái Nha không?_Cô bé yếu ớt nói,giọng run run lên.Hai con mắt ngước lên nhìn Trần Viễn mong chờ câu trả lời của chú mình.

_Trần Viễn bất đắc dĩ thương tâm.giọng nói đầy thâm trầm, mà tay vẫn ôm lấy cơ thể của đứa cháu gái.Anh phát hiện cơ thể của nó lại bắt đầu run lên nữa_Ngoan An An hãy tin tưởng chú..Lúc nào chú cũng yêu thương An An nhất.Làm sao chú có thể ghét đứa cháu mình yêu nhất được chứ.

_Cô bé ngẩng đầu lên nhìn vào khuôn mặt anh mà hỏi_Thật không?_Nhìn thấy Trần Viễn gật đầu.An An lại thống khổ nói_Thế sau này chú có vợ có còn yêu thương An An như bây giờ không?hay chú lại yêu vợ mình không cần An An nữa?_Tự nhiên trong lòng cô bé dâng lên một nổi mất mát vô cùng.An An muốn chủ là chỉ riêng mình không ai khác ngoài mình có thể chiếm giữ chú.Con ngươi đen của An An hiện lên vẻ thâm trầm.Có vài tia sắc lạnh và lé sáng trong đầu nàng.

_Anh đơ cả người ra vài giây.Chuyện có vợ anh chưa từng nghỉ đến dù chỉ một lần.Tình yêu đầu anh còn không có nữa là khác.Dù Ái Nha thường xuyên xuất hiện trên báo chí cùng anh.Ai cũng nghĩ anh và cô ta sẽ thành một đôi đẹp.Nam có tài nữ có sắc.Nhưng anh lại không có một tia nàorun động tình cảm nam nữ với cô ta,chỉ biết ơn cô ta đã giúp anh trong nhiều thời gian qua.Trần Viễn cũng có rất nhiều tin đồn bên ngoài rằng anh là người rất quyến rũ,những người con gái có sắc trong làng giải trí điều chết mê chết mệt vì anh,và anh cũng có vài lần quan hệ với những cô gái đó.Nhưng chưa bao giờ tim anh lại đập cho một ai.Anh nhìn châm châm vào cô bé đang ngẩng đầu nhìn mình_Không chú sẽ không bao giờ không cần An An.Trừ phi An An có được ý chung nhân chú sẽ lấy vợ_Thật những lời nói của Trần Viễn điều là thật lòng.Nếu con bé chưa có người trong mộng.Anh không dám chắc mình sẽ lấy vợ được.Anh xem An An như là sinh mạng của mình.Nên chuyện lấy vợ anh chưa bao giờ nghĩ đến.

_Thế thì cháu cũng sẽ không có ý chung nhân.Cháu sẽ ở với chú đến khi nào không còn sống trên đời này nữa_An An nghe được chú nói thế lòng cô bé vui sướng.Nhưng có một điều cô nàng không muốn có ý chung nhân tí nào.Vì đối với An An Trần Viễn là lẽ sống của cô và cũng là người cô cần nhất trên đời này.

6 trannghiep1991   (11/07/2012 11:25:58)
Nhớ đến 2 chữ ý chung nhân.Trần Viễn lại nhớ đến 6 năm trước lúc An An 12 tuổi.Cô bé nói với một người bạn gái cùng lớp của mình rằng.Chú Viễn là ý chung nhân của tớ đấy.Còn cô bạn gái thì cũng phe lại ý chung nhân của mình là anh trai cô ban đó.Về nhà cô bé ngây thơ kể lại việc đó cho anh nghe.Anh chỉ biết nhìn cô bé mà cười to lên và lắc đầu bó tay với cô cháu gài này.Không biết nói lấy một lời nào.

_Trần Viễn lấy ngón trỏ ấn nhẹ vào trán của An An khẽ nói dịu dàng_Ngốc quá đi.Đến khi nào tìm thấy người con yêu con sẽ không cần đến người chú già này nữa_Anh giả vờ tỏ ra không vui và khuôn mặt buồn bã.

_Không cháu không cần có người yêu chỉ cần có chú yêu cháu là được rồi,nhiêu đó cũng quá đủ với cháu_Cô bé nắm lấy tay anh nũng nịu nói.Bạn trai đối với cô bé 18 tuổi nay chưa bao giờ cô bé nghĩ đến 2 chữ đó.

_Thôi nằm nghĩ tí rồi chú kêu người đem cháu lên cho An An ăn_Anh nói xong cũng đấp chăn cho An An và bước đi đến cửa thì tiếng cô nàng vọng lại.

_Không, chú phải đút cho An An mới chịu ăn_Cô bé lại làm nũng nữa.

_Anh đứng đó thở dài khẽ _ừh thế đợi chú một lát_Anh biết cô bé lại nhõng nhẽo nữa không biết tình trạng này diễn ra đến khi nào mới chấm dứt đây.

Khi thấy anh khoá trái cửa lại An An thầm cười vì vui mừng.Sau đó Trần Viễn đem cháu lên và đút cho An An.Ăn xong cô bé ngủ một giấc rất ngon.

Khoảng một tuần sau bệnh của An An cũng khỏi.Hôm nay là ngày đầu tiên An An bước vào trường đại học.Cô bé mặt một bộ đồ đồng phục trắng,áo trắng và quần trắng,cái nơ áo màu đỏ hồng.Cô bé nhẹ nhàng bước xuống lầu.An An đi vào nhà ăn và Trần Viễn đang đọc báo chờ cô bé xuống cùng ăn sáng.

_Trần Viễn nhìn An An.Vui vẻ cười mỉm và nhẹ giọng nói có vài ý chăm chọc và cũng có phần chân thành_Hôm nay An An của chú mặc đồng phục trong xinh đẹp ra quá_Anh chặm rãi đọc báo không để ý đến khuôn mặt đang đỏ lên vì ngượng ngùng của An An.

_An An hai má búng ra sữa như đôi má của em bé, hồng hào như quả đào.Cô bé chu miệng lên và nói_Chú lại trêu chọc cháu nữa.Ghét chú ghê_Nói xong cô nàng kéo ghế ra ngồi đối diện với Trần Viễn.

_Anh thấp giọng nói.nhìn vể mặt ngượng ngùng của cô bé vậy anh thấy rất nực cười.Nhưng cũng không muốn chọc nữa,vì anh sợ cô bé lại trễ giờ_Ăn cho nhanh lên rồi còn đến trường nè nhóc con_Trần Viễn để tờ báo qua kế bên,cằm lấy dao và nĩa lên.Chậm rãi ăn.

Trần Viễn cùng An An ăn sáng xong.Họ cùng nhau đi ra gara xe.Hôm nay là ngày đầu tiên An An bước vào trường đại học nên Trần Viễn muốn đưa An An đến trường.Hai người trong xe không nói lời nào.

Gần đến trường Trần Viễn nhẹ giọng nói,giọng đầy quan tâm đến đứa cháu gái duy nhất của mình_Cố gắng mà thích nghi và có điều gì khó hiểu cứ hỏi chú nha An An.

_Dạ_Rốt cuộc xe cũng đến trường.An An nhẹ nhàng mở cửa xe,không quên hôn vào má của chú mình một cái.

An An nhẹ nhàng bước vào cỗng trường.Nhìn thấy bóng dáng cô cháu gái đã đi vào sân trường.Trần Viện mới cho xe chạy đi và lòng khẽ vui mừng.Cuối cùng đứa cháu gái của anh cũng đã bước vào đại học.

7 trannghiep1991   (11/07/2012 11:26:36)
Cháp 5

Hôm nay,ngày đầu tiên bước vào ngôi trường đại học xa lạ này.Cô bé cảm thấy mọi thứ điều mới lạ.An An từng bước tiến vào cỗng trường một cách rất thư thái,cô bé đảo mắt khắp nơi.Cô nhìn qua bên trái,rồi bên phải, rồi đối diện.Ngôi trường thật trộng lớn và kiến trúc thì rất mới lạ theo kểu Châu Âu.Cô nàng đi tìm lớp kinh doanh khối A khoá 1.Tìm kiếm mãi cuối cùng cũng đến trước cửa lớp.Khẽ đưa đầu nhìn vào trong lớp.Nữ sinh viên thì rất ít,Nam sinh thì rất nhiều.Cô nàng nhẹ nhàng bước vào trong lớp không ngây ra một tiếng động nào.An An đảo nhẹ mắt tìm kiếm chỗ tróng không có ai ngồi.Gần gốc cuối bàn phía bên phải lớp học chỉ còn một cái bàn đó là tróng.An An nhẹ nhàng đi đến đó và lấy khăn giấy ra lau đi vết bụi dưới ghế rồi mới ngồi xuống.Tiện tay cô nàng cũng lau đi vết bụi trên bàn .Cô nàng lấy những vật dụng cụ cần thiết cho việc học và sách ra.An An để túi xách vào mép bàn bên kia.Khoảng 5 phút sau tiếng chuông trường reo lên.

_Một bạn nam đứng trước bàn của An An.Khẽ nhìn chầm chầm cô bé.Nhìn thấy có một vật thể lạ đứng trước mặt mình.An An khó chịu nói_Mặt tôi có dính cái gì sao mà bạn nhìn ghê vậy?_giọng nói cô bé không một chút thân thiện với cái nhìn kị lạ của người bạn cùng lớp với mình.

_Người bạn này khẽ nhếch môi lên cười.đầu hơi lắc_Mặt bạn không có gì hết.Mà còn rất dễ thương nữa_giọng nói đầy kiêu ngạo,của một tên con trai mới lớn.Nhìn dáng vẻ và cách ăn mặc của cậu ta cũng biết cậu ta là con nhà giàu rồi,

_Thế sao bạn lại nhìn tôi giữ vậy_An An nghênh mặt lên nhìn cậu bạn,với giọng điệu của người bạn này .An An không bao giờ nghe lọt qua tai tí nào.

_Mình chỉ muốn nhìn người nào muốn chiếm chỗ mình thôi_Cậu ta nói mà đầy ý trêu chọc cô bé.Khẽ cười đắc ý.

_An An ngơ người ra.Cô không biết tai mình có nghe nhầm không,chỗ này là cô thấy trước và ngồi trước.Mà cậu ta lại nói nàng chiếm chỗ của cậu ta.Thật nực cười mà_Cậu xem đi chỗ này tôi đã lau đi cho nó sạch sẽ.Câu đến sau lại muốn hưởng thụ sao_An An tỏ ra không thiện cảm với người cậu bạn trai mới này.

_Thế cậu xem vào học bàn đi.Rồi hãy nói chuyện với tớ_Cậu ta vừa nói vừa chỉ tay vào học bàn.Lời nói cũng không thua kém An An.

_An An nhìn vào học bàn thì thấy có một cái cặp để từ bao giờ.Thật ra do cô bé không chú ý đến học bàn.Vì từ bé đi học,chưa bao giờ An An ngó đến học bàn một lần và để cặp vào đó.Vì cô nàng sợ bẩn.Nên không chú tâm vào đó và hôm nay cũng thế.An An không biết nói gì.Nhưng chỗ này cô đã làm sạch sẽ nó rồi.Mà trong lớp thì không còn chỗ tróng nào khác nữa.Nên An An cương quyết nói_Nếu thế thì bạn ngồi ở ngoài.Tôi ngồi ở trong.Bạn muốn đuổi tôi ra chỗ khác thì xin lỗi tôi không đi được vì trong lớp này đã không còn chỗ tróng nào nữa.Bạn thì đến trước.Mà tôi cũng đã làm sạch sẽ bàn này rồi.Nên tôi cũng có quyền ngồi.Thế có qua cũng phải có lại.Nếu bạn không thích thì tìm chỗ khác.Vì tôi thấy chỉ có chỗ tróng là ở đây thôi_An An nói không ngừng,giọng đầy quả quyết rằng cô bé sẽ không đổi chỗ khác.

Cậu ta cũng không khó chịu mà đuổi An An ra chỗ khác.Nên cũng ngồi ở bên ngoài.An An thì ngồi bên trong.Thầy giáo bước vào lớp.Cả lớp đứng lên chàu thầy và được sự cho phép của thầy cho tất cả ngồi xuống.Cậu bạn trai kế bên An An ngồi xuống quá mạnh làm cho cô bé khó chịu.Mọi người điều nhìn về phía cậu bạn trai.

_An An nhíu mài lại.giọng nói đầy oán tránh_Cậu có thể làm ơn ngồi nhẹ nhàng không?thích để mọi người chú ý đến mình sao.

Đáp lại câu nói oán tránh của An An chỉ là một nụ cười nhếch mép.An An chỉ biết lắc đầu mà chăm chú ngồi nghe thầy giảng bài.Đôi khi lại liếc nhìn người bạn trai kì lạ kế bên.Anh ta cứ chầm chầm nhìn An An.Đôi khi thấy An An nhìn lại cậu ta cũng khẽ mỉm cười.An An bực mình nhưng cũng không muốn ngày đầu tiên đi học lại ngây sự chú ý cho tất cả các bạn trong lớp và thầy giáo.An An ngậm ngùi viết viết bài và chăm chỉ nhìn thầy giáo giảng bài.Thầm lặng mắng cậu bạn bên cạnh,đúng là đồ sắc lang mà thấy con gái người ta liền hiện lên vẻ háo sắc kinh khủng.

Khoảng 3 phút An An liếc nhìn cậu ta thì thấy cậu ta lại nhìn mình.An An khó chịu nhưng im lặng là vàng mà.Từ từ cậu ta đưa một miếng giấy nhỏ qua bên cạnh chỗ bàn của An An.Vì tính tò mò của An An rất cao cô bé sắc mặt biến đổi âm u lại.Mẫu giấy có để "" Cậu trong xinh đẹp và dễ thương thật.Tự nhiên tôi lại muốn....."'.Chấm 3 chấm là cái gì trời.Nhưng đối với đầu ốc đen mù của An An ,thì đó làm cô bé liên tưởng đến những chuyện không hay.Mặt cô bé nóng bừng lên vì tức giận,hay mắt tối đen lại.Tức giận đến tột cùng mà đái lòng dâng lên một sự ác cảm với người cùng bàn.Đúng là biến thái quá mức.An An liếc nhìn cậu ta.An thầm rủa trong lòng.Nhưng cố đè nén lòng mình,hạ quyết tâm xuống rằng không được nổi nóng như thế không tốt.

8 trannghiep1991   (11/07/2012 11:26:42)
Nhưng từ đâu lại tiếp tục có một mẫu giấy đưa qua tiếp.An An mở ra xem tiếp"' Tại sao cậu lại không trả lời lại.Cho tôi số điện thoại cấu với rãnh tôi phone đi chơi''.An An quay qua nhìn cậu ta.Lại thấy cậu ta cười.Đúng là điên quá mà,có khùng mới cho câu ta số điện thoại.Mà mình không trả lời thì thôi thế cũng hỏi lại.Không trả lời chứng tỏ với cậu ta mình không có một tí thiện cảm với câu ta.Thới cũng không biết.An An vớ lấy tuối xách bên cạnh,vội bước ra phía sau lưng câu ta.Nhìn thái độ biến thái của cậu ta,cứ nhìn mình chầm chầm mà như muốn ăn thịt bản thân mình,An An nhịn cậu ta không nổi nữa cô bé quyết định xin phép thầy về sớm.Cô nàng đi ở một chỗ tróng dưới sau ghế,cũng mai người An An nhỏ nên đi ra ngoài bàn cũng tiện.Đột nhiên bị một bàn tay nắm lại.An An hoảng hồn nhìn xuống bàn tay mình bị một bàn tay rắn chắc nắm chặt lại.An An liếc xéo người đó một cái.Cô bé vung bàn tay cậu ta ra.Hiên ngang bước đi ra.

_Gần đến bàn thầy giáo cô nàng lí nhí nói_Xin phép thầy cho em được về sớm.Em cảm thấy không khoẻ_Vừa nói cô bé vừa cúi thấp đầu xuống.An An từ nhỏ mang một dáng vẻ yếu ớt và nhỏ bé.Nhìn thấy cô bé như vậy ai cũng muốn bảo vệ.

_Nên ông thầy giáo cũng nhỏ nhẹ nói,đồng ý cho cô nàng về sớm_Thôi em về đi,khi nào khoẻ vào học lại sớm nha_Thầy giáo nhìn An An vẻ mặt ông hiện lên 2 chữ xót xa.Ông nói mà giọng rất dịu dàng.

_An An cuối đầu chào thầy_Cảm ơn thầy em về đây_Cô bé nói xong rồi bước ra ngoài.

Những nam sinh bây giờ mới để ý rằng.Trong lớp này cũng có cô bạn nữ sinh dễ thương như vậy.Ai cũng hê hối hận vì chưa kịp làm quen.Mọi người điều lộ ra khuôn mặt hối hận.

An An bước ra cửa,lòng thầm mắng tên bạn sắc lang,biến thái kia.Cô bé không vui vẻ mà bước xuống lầu.Từ từ đi ra đến sân trường,sân trường vắng lặng mọi người điều vào lớp .Chỉ có hình bóng mình cô mặc đồng phục dáng người thướt tha bước ra ngoài cỗng trường,An An thở dài ngoắc một chiếc taxi và đi về nhà.Cô bé đi về trong lòng nghĩ nếu gặp chú sẽ kễ cho Trần Viễn nghe tên bạn biết thái kì lạ này.Khoảng 10 phút xe cũng đến nhà,An An bực tức trong người bước vào nha.Cô nàng đi thật nhanh vào trong nhà.Nhớ đến người bạn không bình thường đó An thầm nguyền rủa cho anh bạn đó bệnh tâm thần vào viện đi.Cứ như thế làm sao mình đi học được.

_Thấy Bác Trương An An thấp giọng nói_Khi nào chú về bác gọi cháu nha!cháu lên phòng đã_Nói xong cô bé nhẹ nhàng bước đi.Nhưng tiếng nói của bác Trương làm cho An An phải khựng lại.

_Cậu ấy điện thoại về kêu bác chăm sóc cháu cẩn thận.Cậu ấy phải đi công tác ở nước ngoài khoảng một tuần_Nói đến đây bác Trương không dám nhìn mặt An An.Biết thế nào cô bé cũng buồn bã nhìn thấy cô bé buồn ông cũng không có tâm trạng làm việc.Nên rút lui là cách tốt nhất.

An An đang buồn bực lại nghe tin chú đi công tác nước ngoài.Cô bé bước lên phòng nằm dài xuống giường suy nghĩ về mọi việc hôm nay.Đúng là xui xẻo mà khi không lại gặp một tên biến thái ngồi bên cạnh.Chú lại bỏ đi công tác không nói lời nào.Đúng là tức thật cô nàng đập cái gối xuống giường.

9 trannghiep1991   (11/07/2012 11:28:46)
Cháp 6:
An An bước những bước mệt mỏi vào cỗng trường.Một cảm giác nặng trễu cứ quây quanh người cô nàng.Cô bé tiếng vào trong sân trường nhiều con mắt của các bạn nam sinh cứ nhìn vào An An.Ai không biết thì cứ tưởng cô bé là sinh vật lạ.Nhưng không phải như thế cô bé rất đẹp một vẻ đẹp nhỏ nhỏ xinh xinh của thiếu nữ mới lớn.Mà nhìn dáng người An An ai có thể nói cô bé mới lớn là sinh viện đại học năm nhất chứ ,chiều cao không lý tưởng cho mấy chừng đến 1 mét 6 là nhiều,nên có thể thấy cô bé họ nghĩ là học sinh cấp ba thì có.An An bỏ ngoài mắt mình với những con mắt thèm muốn của đám háo sắc đó.An An mãi mê nghĩ đến chú chú đã đi được 3 ngày mà không thấy liên lạc dù chỉ một tin nhấn hay một cú điện thoại cũng không có.Ngày đầu tiên nghe nói chú đi An An cứ tưởng tối lại chú sẽ điện thoại cho mình và mắng chú một trận đi không tạm biệt mình một tiếng.Nhưng đợi mãi cũng đã 3 ngày mà không thấy chú hồi âm gì.Trong lòng An An vừa có chút thất vọng,chút lo lắng, và chút giận dỗi.Cứ như vậy ba cái chút ít đó cứ bao phũ trong người An An cả 3 ngày nay.Cô bé bước vào lớp học nhẹ nhàng ngồi xuống ghế của mình.3 ngày nay cô nàng không để ý hay liếc xéo người bạn kế bên dù một cái.Tâm trí của cô nàng đã bay theo Trần Viễn qua bên Pháp rồi.Nên đâu còn tâm trạng mà nghĩ đến người bạn cùng lớp.

_Một anh chàng trong lớp lên tiếng_Hoàng Nhật cô bạn cùng chỗ ngồi với câu.Mấy hôm nay có vẻ lạ thường.Hôm đầu ta để ý cô bạn ấy còn nhìn cậu hay liếc cậu vài cái,khi cậu cứ nhìn cô ta.Nhưng hôm nay liếc còn không có lấy một cái.Làm như cô ấy vô cảm hay bị gì thì phải không Hoàng Nhật?_Anh chàng đó ra vẻ tò mò về dáng vẻ buồn bã của An An..Thì ra cậu bạn cùng chỗ với An An tên là Hoàng Nhật.

Mõi tiếng nói của cậu bạn ấy điều lọt vào lỗ tai nhỏ bé của An An.Nhưng cô bé cũng không thèm để ý hai cố gắng liếc nhìn một cái về phía anh chàng đó.Nếu với tính cách lúc trước khi Trần Viễn đi nước ngoài.Thì những câu nói của cậu ta sẽ bị An An phản bát lại.Nhưng đúng là An An nhà chúng ta đã vô cảm rồi mãi nghĩ đến chú Viễn của mình nên không thèm để ý đến lời sôi mó của anh bạn đó.

_Hoàng Nhật cũng thấy lạ lắm.Mấy hôm nay dù chọc ghẹo An An thế nào cô nàng cũng không phản ứng lại._Bạn có gì không vui sao?_Anh chàng tỏ ra một vẻ mặt hết sức tò mò mà nguy hiểm.Hoàng nhật để tay chống lên bàn và chống cằm.Mặt thì ngước nhìn thẳng vào mắt An An.Dò xét xem trong mắt cô bạn gái nhỏ này có thể hiện điều gì không?Nhưng vô tư mà nhìn Hoàng Nhật vẫn không có được câu trả lời trong đôi mắt long lánh đó của An AN.Đôi mắt như hút mất đi hồn của Hoàng Nhậ vậy.

Nhưng đáp lại câu hỏi tò mò đó của Hoàng Nhật chỉ là một sự im lặng của An An.Cô bé ngồi đó lặng thinh nhìn ra ngoài cửa sổ.Trời bắt đầu đen đen lại và ngày càng trở nên u ám hơn lúc đầu.Mây thì một màu đen xám.Mặc dù buổi sáng nhưng bầu trời thì làm như chuẩn bị bắt đầu chuyển mưa.Mùa đông lãnh lẽo mà trời còn âm u.Cô bé cứ thế ngước nhìn ra ngoài cửa sổ.

_Hoàng Nhật tiếp tục nhìn An An vẻ mặt tò mò khó hiểu._Bạn có chuyện buồn à_Anh chàng tiếp tục lên tiếng hỏi.Gịong nói ấp áp vô cùng và dịu dàng hơn hôm trước nhiều.Nhưng An An vẫn im lặng_Thế cậu chia tay bạn trai sao?_Hoàng Nhất nghĩ chỉ có vậy nên con gái mới buồn thôi.Những người bạn gái của cậu ta cũng thế chỉ khi nào bị cậu chia tay thì mới thế.Nên cậu ta tưởng An An cũng vậy nên ra vẻ tò mò hỏi.

_An An bực bội nói_Không liên quan đến cậu.Đừng có hỏi tớ nữa._An An khó chịu giọng nói lạnh tanh.Cậu ta đúng là quá đáng không có câu hỏi nào khác hay hơn sao.?Mà lại hỏi mình mới chia tay bạn trai chứ?Làm như mặt của mình hiện lên hai 2 chữ chia tay sao?Mà cứ ra câu hỏi đó vậy trời?Khuôn mặt An An tức tối đen lại.Nhưng một lát sau thì dịu xuống.Đang khó chịu trong người gặp cậu ta càng khó chịu hơn nữa.An An vẫn cứ tư thế đó nhìn ra ngoài cửa sổ.Ngắm bầu trời đen tối vì cô nghĩ bầu trời như làm tâm trạng u ám,buồn bã của cô lúc bấy giờ vậy.

10 trannghiep1991   (11/07/2012 11:28:51)
_Hoàng Nhất hê thất vọng và buồn phiền.Mọi sự quan tâm của cậu ta điều bị An An từ chối 1 cách thẳng thừng luôn.Cậu ta khóc cũng không khóc được mà cười cũng không cười được?Chưa bao giờ có người con gái nào có thể đối xử lạnh nhạt với cậu ta như thế.Con gái bao vây xung quanh cậu ta đến nổi đếm trên đầu ngón tay cũng không hết nữa?Còn An An một người bình thường như cô nàng.Chiều cao thì không có được gọi là lý tưởng,dáng người thì nhỏ như vịt vậy.Ngực thì cũng nhỏ nữa.Chỉ có khuôn mặt đáng để người ta chú ý thôi?Vậy mà ra vẻ làm cao nữa.Nhưng loại người này đáng để mình thử thách.Không cua được cô ta mình không phải là Hoàng Nhật.Thế là Hoàng Nhất tiếp tục nói_Ngoài cửa có gì đẹp sao?Trời thì âm u.Màu đen mù mịt không một chút ánh nắng đẹp của buổi sáng.Thế cũng để bạn chú ý ngắm nhìn nó sao?Khuôn mặt mình còn đẹp hơn những màu đen đó.Mà sao bạn không ngắm nhìn,mà cứ thích nhìn ra ngoài đó chứ_Hoàng Nhất vừa nói vừa nghênh cằm lên thể hiện sự tự tin của cậu ta.Rằng câu ta có đẹp hơn bầu trời bên ngoài đó.Cậu ta cũng nhìn ra ngoài trời xem thử ở đó có gì hay mà An An cứ thích nhìn chứ nhỉ?

_An An hơi thấy buồn cười.Vì có người dám so sánh bản thân mình với bầu trời.An An cố gắng ngượng cười nhưng cũng không thể nhếch nhẹ môi lên cười nhẹ một cái.An An quay qua nhìn khuôn mặt của cậu ta.Đúng là cậu ta có đẹp thật nhưng không đẹp bằng chú của mình.Cô nhìn tứ đầu xuống dưới chân cậu ta,người thì cơ bắp cũng chả có sức quyến rũ của nam nhân một tí nào.Có khuôn mặt thì đẹp như trẻ con thôi.Nhìn tướng tá thì cứ như một nữ nhân vậy,ốm như cây tâm vậy.Thế mà còn đem ra so sánh với bầu trời.Mặc dù trời có một chút u ám thật.Nhưng u ám thì có sao chứ, trời cũng biết buồn vui như tâm trạng của con người.Nếu trời trong sáng thì chứng tỏ là trời đang vui vẻ,còn âm u thì chứng tỏ là trời đang chuẩn bị khóc vì buồn.Như tâm trạng của An An lúc này vậy.An An suy nghĩ chắc ông trời vì An An mà buồn đây.An An chỉ nhìn cậu ta và lên tiếng nhẹ nhàng.Gịong nói hơi khàng khàng lại_Cậu đừng trèo cao quá coi chừng té đau đấy.Nhưng xem ra cậu cũng đẹp._Khuôn mặt cậu ta hơi mừng lại vì lời khen của An An_Nhưng đừng so sánh với bầu trời.Bầu trời chắc còn đẹp hơn cậu nhiều đấy_An An nói xong tiếp tục công việc nhìn ra bên ngoài cửa sổ của mình.

Hoàng Nhất cứng hông không thể thốt ra một lời.Khuôn mặt cậu ta tối sầm lại.Đúng là cậu hê quá tự tin quá.Nhưng đối với suy nghĩ của cậu ta thì thà nhìn khuôn mặt cậu ta còn sướng hơn nhìn bầu trời âm u đó.

Khoảng một tiếng sau chuông giải lao cũng được reo lên.Mọi người điều chạy nhanh ra ngoài.Hoàng Nhất cũng đi ra ngoài.Nhưng chỉ còn có mình An An ở lại trong lớp.Cô bé không có tâm trạng ra ngoài mà ăn uống.

5 phút sau Hoàng Nhất đem nhiều bánh snack lên.Tai thì cầm lấy ly nước.Còn tay còn lại cầm mấy bịch bánh.Đem lại để lên bàn của mình và An An.Anh chàng nhẹ nhàng nói_Cậu ăn một tí này đi_Hoàng Nhất nghĩ muốn được có trái tim của người đẹp.Cần phải lấy lòng của người đẹp trước.Nhưng lấy lòng như thế này trước đi.Sau này có số điện thoại của người đẹp càng tốt hơn nữa.Anh nhẹ nhàng đẩy ly nước và bánh qua sát bên bàn An An.

_An An nhẹ nhàng lắc đầu_Không cần.Định lấy lòng tôi àh!_An An ngẩng mặt lên nhìn Hoàng Nhất rồi tiếp tục nói_Mấy chiêu này của cậu.Tớ đã thấy đến ngán tận cuống hộng rồi nè._An An lạnh nhạt nói.Nói xong cô nàng quay qua chỗ khác.

Hoàng Nhất mặt trắng xanh lại không ngờ lại bị An An đón trúng tim đen của mình.Làm như cô nàng đang đi guốc trong bụng của anh vậy.Những vì Hoàng Nhất suy nghĩ điều bị An An đón trúng.Hoàng Nhất nói sao An An cũng từ chối không ăn thế là anh ta đành phải mất công vì người đẹp mà mua đống đồ ăn vô dụng này rồi.Anh ta đành ôm đống đồ ăn cho các bạn nữ khác.Các bạn đó cũng vui vẻ đón nhận món bánh từ tay Hoàng Nhất.


1 2 3 ... 11 12 »

Chỉ Có Thành Viên mới có thể gửi BÌNH LUẬN
[ Đăng Ký | Đăng Nhập ]
Đóng Cửa Sổ ChatBox
ChatBox
Đăng Ký Thành Viên VIP
Like FanPfae Facebook
Copyright Kênh Truyện © 2011 - 2014 Kênh Truyện - Kênh Hài
Powered by DMON - Tải Game, Tải Video Điện Thoại

Bạn Đang Đọc Truyện

Chú ơi ! Em Yêu Anh ... Anh Có Yêu Em Không?



DMCA.com Protection Status