ĐĂNG NHẬP
Đăng Ký | Đăng Nhập
User
Password
 

Kênh Truyện
Chú ơi ! Em Yêu Anh ... Anh Có Yêu Em Không?
CHỨC NĂNG

Mới   Black Wings (21/0)
Mới   U Mê (Hạ Băng) (17/0)
Mới   Nhóc? Em Là Của Tôi (51/0)
Mới   Liệu, Tôi Có Thể Chấp Nhận Anh? Một Con Ma Cà Rồng (26/0)
Mới   Khúc Nhạc Tình Yêu (25/0)
Mới   Time To Love Version 2 (6/0)
Mới   (Truyện 12 Chòm Sao) Hương Vị Tình Yêu Và Hơi Ấm Hạnh Phúc (19/1)
Mới   Thiên Đàng Đen (9/0)
Mới   Tiểu Thư Cỏ Ngốc Và Hoàng Tử Đầu Nấm (19/0)
Mới   Love You One More Time (5/0)
Mới   Đồ Ngốc!.. Định Mệnh Em Thuộc Về Tôi Mãi Mãi (30/0)
Mới   Si Nhi, Nàng Là Vương Phi Của Ta! (23/0)
Mới   Cầu Vồng Sau Mưa (12 Chòm Sao) (6/0)
Mới   Behind The Rain (6/0)
Mới   Cô Công Chúa Đáng... Sợ! (43/0)
Mới   Chuyện Tình Lớp Trưởng Lớp Phó (34/0)
Mới   Cặp Vợ Chồng Bá Đạo (43/0)
Mới   Ánh Sáng Nơi Cuối Con Đường 2 (5/0)
Mới   Kiếp Trần Trụi (18/0)
Mới   Đồ Ngốc, Chúng Ta Là Một Đôi Cơ Mà! (18/0)
Mới   Xin Hãy Yêu Em Thêm Lần Nữa (9/0)
Mới   [Quý Tộc Tây Phương] Tiểu Thư Quý Tộc Và Bốn Vị Hôn Phu (23/0)
Mới   Tiểu Yêu Tinh, Đừng Gây Chuyện (45/0)
Mới   Anh ơi ! Em Yêu Anh Ạ (234/0)
Mới   Ngốc À! Anh Sẽ Bảo Vệ Em Bởi Vì... Anh Yêu Em (309/0)
Mới   Hừ Đợi Đấy (105/0)
Mới   Yêu Cậu Bạn Thân (Gay 18+ ) (601/0)
Mới   Đế Vương (81/0)
Mới   Thiên Vũ Khúc (56/0)
Mới   Công Chúa Ác Quỷ (254/0)
Mới   Tứ Đại Thần Giới (69/0)
Mới   Siêu Quậy Trường KW Phần 2 (476/0)
Mới   Thiên Thần Của Sự Chết Chóc (150/0)
Mới   Dừng Lại Và Trở Về Bên Em Đi Anh (152/0)
Mới   Xuyên Về Tiền Lê (53/0)
Mới   Nếu Anh Là Người Đến Trước (18+) (254/0)
Mới   Glass Mask (Mặt Nạ Thủy Tinh) (102/0)
Mới   Những Nàng Công Chúa Đáng Yêu (141/0)
Mới   Lọ Lem Không Là Công Chúa (145/1)
Mới   Trượt Đại Học Không Hẳn Là Không Tốt (90/0)
Mới   Chỉ Yêu Thương Tới Khi Anh Cưới Vợ Thôi Nhé! (161/0)
Mới   Cho Tớ Một Ngày Làm Người Yêu Cậu Nhé (157/0)
Mới   Lần Cuối Anh Viết (78/0)
Mới   Chúng Ta Không Thuộc Về (72/0)
Mới   Ngố Ơi Là Ngố (125/0)
Mới   Công Chúa Vam Và 3 Chàng Vệ Sĩ (578/0)
Mới   Yêu Nàng, Sủng Nàng Ta Nguyện Ý (547/0)
Mới   Học Viện Vampire Và Mối Tình Tay Ba Bất Diệt (506/0)
Mới   Vampire Hoàng Tộc (602/0)
Mới   Chinh Phục Thiếu Gia (793/0)
Mới   Căn Nhà Trọ Bị Ma Ám (192/0)
Mới   Tớ Nhớ Cậu, Bạch Duơng Ạ (401/0)
Mới   Chuyến Xe Buýt Ma (179/0)
Mới   Em Định Bỏ Anh Thật Đấy À? (648/1)
Mới   Không Cần Biết Em Là Ai (326/1)
Mới   Người Chưa Bao Giờ Yêu (222/0)
Mới   Con Sẽ Về Với Chúa, Mẹ À (113/0)
Mới   Làm Ơn Đi! Nắm Lấy Tay Em (319/0)
Mới   Lặng Thầm Nhưng Em Yêu Anh (566/0)
Mới   Ta Ước Mình Không Phải Công Chúa !!! (270/0)
Mới   Hai Kiếp Người Yêu Anh (183/0)
Mới   Hoàng Hậu Nàng Là Của Trẫm (845/0)
Mới   Thiếu Gia Lạnh Lùng Và Nhóc Con Nghịch Ngợm (1544/0)
Mới   Yêu Là Nước Mắt Phải Không ? (214/0)
Mới   Nữ Tử Thần Băng Giá (720/0)
Mới   Anh À! Hãy Yêu Lại Từ Đầu (156/0)
Mới   Osin Nhưng Anh Yêu Em (791/0)
Mới   Sinh Vật Lạ !! (144/0)
Mới   Thiên Thần Băng Giá (643/0)
Mới   Yêu Anh... Đúng Hay Sai !!! (177/0)
Mới   Trái Tim Ấm Áp Của Công Chúa Máu Lạnh (384/0)
Mới   Này Ngốc ! Anh Yêu Em (388/1)
Mới   Bí Mật Quyển Sách Quỷ (186/0)
Mới   Dù Cho Sóng Gió...Chúng Ta Vẫn Mãi Là Của Nha (114/0)
Mới   Con Nhà Giàu (401/0)
Mới   Nữ Hoàng Băng Trở Về (454/0)
Mới   Linh Hồn Của Quỷ (212/0)
Mới   Nắng Ấm Sau Mưa (94/0)
Mới   Hotgirls Siêu Quậy - Ma Nữ Tái Sinh Phần 2 (1219/0)
Mới   Những Nàng Hotgirl Siêu Quậy (669/0)
Mới   Tình Yêu Của Nàng Công Chúa Băng Giá (328/0)
Mới   Bất Hạnh Tiểu Thư (194/0)
Mới   Ngẩng Lên Trời Để Giấu Đi Nước Mắt (140/0)
Mới   Bí Mật Của Cuộc Tình Cay Đắng (343/0)
Mới   Truyện Teen Hận (109/0)
Mới   Vâng Ạ ! Em Yêu Anh (143/0)
Mới   Tôi Là Ai, Trai Hay Gái (206/0)
Mới   Anh Là Giám Đốc ??? [Chuyển Thể Từ Film] (1104/0)
Mới   Buổi Về Quê Đáng Nhớ (103/0)
Mới   Em Chán Rồi Mình Chia Tay Anh Nhé (504/0)
Mới   Trượt Đại Học (200/0)
Mới   Đừng Rời Xa Tớ Nhé! (276/0)
Mới   Tình Nghiệt Ngã (84/0)
Mới   Nàng Công Chúa Có Trái Tim Băng Giá (255/0)
Mới   Anh Quá Âm Hiểm (181/0)
Mới   Ba Tháng Đủ Để Anh Yêu Em (236/0)
Mới   Xin Chào Ngày Mới ( Hello New Day ) (83/0)
Mới   Lương Tâm Của Chó Sói (Cực Bạo Dâm) (1458/0)
Mới   Trà Sữa Bạc Hà, Mình Yêu Nhau Đi (386/0)
Mới   Song Tử, Mùa Hè Trong Tôi (207/0)
TRUYỆN HOT TUẦN
Hit   Hoàng Tử Lạnh Lùng và Cô Nhóc Lanh Chanh Full (255212/42)
Hit   Bí Mật Tình Yêu Phố Angel Full 12 Tập (224713/27)
Hit   Thơ Vui Về Tình Yêu (186258/8)
Hit   Cô Dâu Bỏ Trốn Full (182272/300)
Hit   Truyện Ma Có Thật : Chuyện Kể Dựng Tóc Gáy (171976/0)
Hit   Tình Yêu Quí Tộc Full (157591/8)
Hit   ĐôRêMon Chế Tập 01 (149136/17)
Hit   Tổng Hợp Me Ola Hài Hước Nhất Phần 1 (140313/2)
Hit   Hợp Đồng Sinh Baby (137055/3)
Hit   Gái Già Xì Tin Full (130571/132)
Hit   Bad Boy 18+ Phần 01 (115301/8)
Hit   Sẽ Để Em Yêu Anh Lần Nữa Full (112302/10)
Hit   Người Yêu Bằng Tuổi (110209/10)
Hit   Osin Của Hotboy Full (101751/0)
Hit   Tiểu Thư Ngổ Ngáo Full (97940/138)
Hit   Người Tình Của Đại Ca | [Tiểu Thuyết 18+] (93623/0)
Hit   Cô Vợ Nhí 18 Tuổi Full (90651/0)
Hit   Truyện Tranh Kim Chi và Củ Cải Update Full (86275/1)
Hit   Vợ Ơi Là Vợ Full (82789/2)
Hit   Hôn Ước Đáng Yêu 18+ (82738/6)
Hit   Đại Thiếu Gia Biết Yêu Phần 01 (81104/6)
Hit   Thiên Thần Của Bóng Đêm - Black Angel (79726/36)
Hit   Osin đặc biệt Phần 01 (79305/7)
Hit   Học Viện Hoàng Gia Full (77549/0)
Hit   Cô Nàng Lạnh Lùng - Phần 01 (76138/1)
Hit   Truyện Cười Pha Tí Sex (18+) (70287/0)
Hit   Hoàng Tử Và Cô Bé Lọ Lem Full (69302/34)
Hit   Anh Sẽ Cưới Em Đồ Ngốc À ! (68736/4)
Hit   Hôn Ước Quái Dị Full (65123/23)
Hit   Đồ Đầu Gấu ! Tôi Yêu Em (65094/4)
Hit   Định Mệnh !..... Em Là Của Anh (64851/16)
Hit   Bắt Được Rồi, Vợ Ngốc (64185/5)
Hit   Truyện Tranh Hài Hước 18+ Hàn Quốc Toàn Tập (62081/2)
Hit   Đồ Ngốc ! Tôi Là Chồng Của Em !! (61578/11)
Hit   Troll Chế Hay - Troll Face Tổng Hợp (60122/853)
Hit   Tiểu Thư Đi Học Full (59300/46)
Hit   Chỉ Có Thể Là Yêu Full (58948/0)
Hit   Bà Xã Nghịch Ngợm , Em Là Của Anh (58476/4)
Hit   Truyện Tranh Hài Hước Troll - Phần 1 (58338/0)
Hit   Ranh Giới Full 25 Hồi (55020/138)
Hit   Tình Yêu Tuổi Teen Phần 01 (54915/2)
Hit   Siêu Quậy Trường SM ( Sun and Moon) (54423/8)
Hit   Nhật Ký Trong Tù Chế (53305/3)
Hit   Siêu Quậy Trường KW Phần 01 (52944/6)
Hit   Trò Chơi Nguy Hiểm: Tổng Tài Tội Ác Tày Trời Full (52796/0)
Hit   Thơ Chế Qua Đèo Ngang (52307/3)
Hit   Những Câu Nói Bất Hủ Teen Hài Hước Phần 6 (51332/0)
Hit   Ca Dao Hài Hước (49321/0)
Hit   Osin đặc biệt Phần 02 (48750/2)
Hit   Thừa nhận đi, cậu yêu tôi, phải không ???? (46648/6)
TRUYỆN FULL
Kênh Truyện »

Đọc Truyện Mới

»

Truyện Ngắn

»

Chú ơi ! Em Yêu Anh ... Anh Có Yêu Em Không?



11:20:19
Đọc Truyện Chú ơi ! Em Yêu Anh ... Anh Có Yêu Em Không?

Chú ơi ! Em Yêu Anh ... Anh Có Yêu Em Không?

+ Chuyên Mục:

Truyện Ngắn

| Lượt Xem : 16148 | Người Đăng: trannghiep1991 | Điểm Rating : 3.3 Điểm trên 9 lượt Bình chọn

+ Tags: truyen ngan, anh co yeu em khong, chu oi em yeu anh

Truyện Cười Truyện Teen Tiểu Thuyết Truyện Ma Truyện Gay Truyện 18+ Đam Mỹ



XEM CÁC PHẦN TRUYỆN TIẾP THEO


Chú ơi ! Em Yêu Anh ... Anh Có Yêu Em Không?
Tác giả:Zen.
Rating: có thể có một ít 18+
Thể loại:nhiều thể loại.

Đôi lời nhỏ của tớ: 
Mình đã từng viết fic.Không phải men mới.Nhưng văn chương của mình rất tệ và lời văn thì không hay,có đôi khi bị sai nhiều nơi,nhưng mình nghĩ ý tưởng của mình cũng không tệ và mình sẽ cố gắng nhiều.Các bạn đọc hết mới hiểu mình muốn nói gì trong fic này.Nhưng fic toàn là trí tưởng tượng không phải sự thật đâu.Số mệnh của nhân vậy là do mình.Nhưng đọc rồi phải cho mình 1 comment và 1 cái thanks nhen.Nếu ai muốn đưa fic mình đi vòng quanh thế giới thì nhớ nói mình 1 lời nhen và nhớ để nguồn zing.không biết ai sẽ là người mở đầu cho fic mình đây.HIHI.Cảm ơn tất cả tình yêu!
giới thiệu:
đây chỉ là hình mang tính chất minh hoạ thôi nha!!



Trần Ân Viễn:25 tuổi.

Trần An An:18 tuổi
Hoàng Lê Nhật: 19 tuổi.


Lý Ái Nha:25 tuổi.



Lê Nhã Kì:18 tuổi.


casting thế thôi nha.tính cách nhân vật Zen kể sau.

Sơ lược:

Trần Ân Viễn (Trần Viễn)hiện tại là một doanh nhân nổi tiếng thành đạt.Chàng là một tổng tài của một công ty nổi tiếng ở Châu Á có sức ảnh hưởng lớn đến kinh tế toàn cầu.Chàng có vẻ bề ngoài phong độ của một nam nhân trẻ tuổi.Gương mặt điển trai đầy nam tính và vóc dáng cao ráo là những yếu tố mà khiến các cô gái luôn để ý đến anh.Trần Viễn là một người có vẻ ngoài lạnh lùng và quyết đoán.Nhưng duy nhất chỉ khi ở bên đứa cháu gái ruột chàng luôn tỏ ra ấm áp và hiền lành khi ở bên cháu mình.Trần Viễn đóng vai người chú cũng kiêm luôn vai người cha của An An.Chàng luôn chăm sóc An An một cách chu đáo không cho An An thiếu thốn một thứ gì.Nhưng với cách chăm sóc của chàng đã làm cho An An không có được một người bạn nào trong suốt những năm học cấp3.

Trần An An ( An An ) xem trọng Trần Viễn,ngưỡng mộ và sùng bái chàng.Nhưng sự sùng bái đó đã dần dần tiến lên cao hơn trở thành tình yêu với chú ruột nàng.Khi An An 17 tuổi đã biết được tình cảm đó không phải là tình yêu thương của chú cháu mà là tình yêu giữa nam và nữ.Dù An An biết tình yêu như thế là loạn luân,khi yêu người chảy chung dòng máu với mình, người ngoài biết được sẽ nghĩ cô bệnh tâm thần.Nhưng Nàng khẳng định rằng mình không phải bệnh tâm thần, không nhất định không phải bị tâm thần.Nàng yêu Trần Viễn,yêu chú hơn cả chính nàng.

An An đau khổ không biết làm sao để quên chú mình.An An không muốn gọi chú là chú nữa.Mà An An muốn gọi chú là anh.An An tránh né tình cảm của nàng với chú.Càng tránh né nàng càng đau khổ.Nhưng cứ thấy chú thân mặt với Ái Nha thì tim cô lai tan nát,ngoài người tìn nhân Ái Nha ra Trần Viễn vẫn còn quan hệ bên ngoài rất nhiều với các diễn viên.Cứ mõi lúc như vậy nàng muốn đập phá tất cả mọi thứ mà nàng nhìn thấy được.

An An quyết định bọc lộ tình cảm với Trần Viễn ?Nhưng chàng có chấp nhận không ?liệu họ có tiến đến xa hơn không khi hai người cùng chảy chung dòng máu?


Các bạn nhớ đón xem nhá!

Cháp 1:

An An và Trần Viễn như thường ngày, ngày nào cũng ngồi ăn chung một bàn ăn vào mỗii buổi sáng chỉ có hai chú cháu ngồi ăn chung với nhau.An An đưa đôi mắt nhỏ bé nhìn Trần Viễn anh quá đẹp trai đến nổi An An không nuốt nổi.Mà chỉ muốn ngồi nhìn chăm chú lấy chàng.Tay Trần Viễn đang cầm cây dao cứ thế chậm rãi cắt thịt bò trong dĩa.Nhìn đôi tay đầy kĩ thuật của anh làm An An mê người.An An thì ăn trứng ốp la tay thì cứ vậy mà xịt muối tiêu vào dĩa đến nổi muối gần 2 muỗng canh.Cô nàng chưa hay biết mình lại không chăm chú vào công việc ăn sáng của mình mà cứ thế nhìn ngấm khuôn mặt của chú.

_Trần Viễn thấy An An không ăn mà cứ nhìn mình chăm chú .Trần Viễn ngừng cắt thịt ngước mặt lên nhìn An An.Hai con mắt chàng cứ đảo đảo xung quanh người An An và nhìn xuống dĩa thức ăn của nàng.Anh có vài tia nhìn kì lạ_Trên mặt chú có gì sao An An_Trần Viễn nhẹ giọng nói rồi.Chàng cười ranh ma với An An.Hôm nay con bé An An này nó kì lạ sao đấy.

_An An hơi bối rối không biết nói gì hơn.Đành cúi đầu xuống dĩa thức ăn.Nhìn thấy dĩa thức ăn đầy muối tiêu.Nàng càng bối rối hơn và lúng túng.Chợt có một tia loé sáng trong đầu nàng.An An ngước mặt lên cười nhẹ với Trần Viễn_Hôm nay lại thấy chú đẹp trai hơn hôm qua_An An nói xong ngượng ngùng cấm đầu ăn,ăn phần thức ăn chưa đụng đến một muỗng của nàng.An An ngồi ăn mà cái đầu cứ lắc qua lắc lại mãi.Cô nàng muốn xua đi hình ảnh của Trần Viễn trong đầu mình.

_Trần Viễn cười nhẹ khi nghe cô nàng nói.Chàng biết là cô cháu gái mình lúc nào nó cũng rất ngịch ngợm mà.Trần Viễn nhẹ nhàng ăn không nghe một tiếng động chậm rãi ăn.Tự nhiên trong đầu chàng loé lên vài tia chăm chọc.Nhớ đến dĩa thức ăn đầy muối của cô cháu gái nhỏ anh lại mỉm cười.Trần Viễn nói mà trong giọng nói đầy chăm chọc_Hôm nay khẩu vị An An của chú thay đổi lúc nào mà chú không biết vậy?_Chàng rất biết những sở thích của An An.Cô nàng thích ăn và thích làm gì anh làm sao không biết được chứ.Anh đã sống với cô cháu gái này được 7 năm trời rồi mà.

_An An không biết lời nói của chàng có ý chăm chọc.Nên đáp lại nhanh câu trả lời của Trần Viễn_Khẩu vị của cháu từ nào đến bây giờ vẫn thế mà chú_Nói xong cô bé để một miếng trứng vào miệng ăn.Chợt muốn nốn hết miếng trứng trong miệng ra.Miếng trứng quá mặn so với khẩu vị của nàng.Đúng là có tật giậc mình mà.Vừa ăn vào là hai mặt cô nàng cứ thế đỏ lên vì muối nhiều quá.

_Trần Viễn nhịn cười lấy lại bình tĩnh và tiếp tục chọc cô nàng_Thế này là khẩu vị của cháu à!_Anh chỉ tay vào dĩa trứng đầy muối tiêu và nói chăm chọc_Cháu bao giờ mà thích ăn mặn lúc nào chú không hay vậy?Mới hôm qua cháu còn ăn có một tí muối hôm nay ăn gần 2 thìa canh.

_Hai má An An đỏ hồng lên như quả đào vậy.Hai mắt thì bối rối vì biết chú đang chọc mình.Bản thân hối hận vô cùng nhìn chú nên mới xảy ra cớ sự vậy.tại cháu lo nhìn khuôn mặt đẹp trai của chú thế mới xảy ra vậy.Mà chú còn chọc cháu nữa.Sau này không thèm nhìn chú nữa.Cô nàng suy nghĩ xong rồi lại nghĩ ra một kế_Không phải thay đổi đâu chú.Tại cháu sơ ý thôi.Thôi cháu không ăn nữa_An An đứng lên khuôn mặt đâm ra giận dỗi.Kéo ghế xích ra một tí và hướng về phía trên lầu mà đi.

_Trần Viễn thấy cô nàng giận dỗi bước lên đó.Chàng nặng giọng nói_Đứng lại đó_Biết là con bé thế nào cũng giận dỗi mà.Đúng là đáng trách thiệt biết lúc nãy đừng chọc đứa cháu hay giận này được rồi.Bây giờ đỡ phải năn nĩ nó.

_An An quay mặt lại giả vờ hờn dỗi_Sao vậy chú._Cô bé cố nhịn cười vì ý định mình giả vờ giận dỗi chưa được 2 phút là chú đã năn nĩ rồi.Thấy hơi lâu mà chú không trả lời gì hơi thất vọng một tí_Chú không có gì cháu đi nha!_Bước chân cô nàng hơi gấn lại một tí.

_Trần Viễn thấy thế sợ cô bé lại bỏ bữa nữa thì không hay.Vì bình thường sức khoẻ của cô bé đã không tốt rồi_Không uống cái này mà đi lên hả?_Anh đưa ly sữa tươi lên.

_Nhìn thấy sữa An An ngán đến tận sương tuỷ.Nên vội chối không uống._Thôi cháu không uống đâu_Thật vọng tràn trề không năn nĩ mình lại bắt mình uống thuốc.Ghét thật giận giận không thèm yêu chú nữa chú đẹp trai mà xấu tình ghét ghét quá đi.Trong đầu cô bé ngầm gừr vài tiếng mắn nhỏ chú mình.

_Không uống vậy chú múm áh_Anh bưng ly sữa đi lại gần An An.Chưa được một phút Trần Viễn đã đứng trước mặt An An rồi.Anh đưa ly sửa lên mặt cô bé.

_An An nói_Thích thì chú cứ việc mà múm đi_Lời nói có phần giận dỗi An An ngước cái miệng nhỏ nhỏ xinh xinh lên nhìn anh..Không năn nĩ ép người ta uống sửa ông chú đáng ghét.Khuôn mặtAn An bí xị xuống càng ngày càng hồng hơn nữa.Trong An An lúc này thật đáng yêu mà.

_Đứa cháu gái này của anh đúng là anh chìu nó nhiều quá sinh ra nó hư rồi.Nó còn dám thách thức anh nữa chứ.Xem Anh sẽ xử lý nó thế nào.Trần Viễn nhìn đứa cháu gái giận dữ mà trong thật đáng yêu.Anh thích nhất là nhìn cô bé vào những lúc này.Trong nó như một đứa bé ngây thơ và dễ thương vậy.Trần Viễn lại nhìn cái miệng nhỏ nhỏ của cô nàng lại muốn cắn cho một cái.Anh đưa ly sữa lên miệng mình.Trần Viễn uống một ngụm đầy sữa.Đưa tay ra kéo lấy An An vào sát mình.An An hơi bắt ngờ.Bèn tránh né vòng ôm của chàng.Nhưng Trần Viễn lại nhanh tay nắm lấy người cô nàng.Đưa miệng mình dính lấy miệng cô bé.An An hơi run người cũng khẽ mở miệng ra.Thừa cơ hội đó anh múm hết sữa vào miệng An An.Một cảm giác ngọt ngào dân lên trong cơ thể của hai người.

An An vui sướng thầm cười trong lòng.Cô nàng có một cảm giác thật hạnh phúc.Có một cảm giác lạ nữa là Tim An An đập thình thịch.Cô nàng lấy tay nắm chặc lại lòng ngực mình.An An sợ tim cô cứ thế mà bay ra ngoài quá.Cô nàng ngây thơ mắng trái tim mình.Trái tim chết tiệt lúc này không yên cho ta hưởng thụ cảm giác chú hôn ta coi.Trái tim này hồi ta kéo mi ra ngoài bây giờ.An An cứ thế ngây thơ mắng thầm mình.

_Trần Viễn múm hết sữa cho cố bé.Nhẹ giọng nói thi tay chuẩn bị cầm ly sữa uống tiếp một ngụm_An An miệng cháu toàn là muối mặng quá đi_Trần Viễn lại tiếp tục chăm chọc An An.Hai má An An đỏ lên vì ngượng.Anh thích cảm giác này nhìn cô bé như thế thật đáng yêu.

_Chú lại chọc cháu_An An khẽ đánh nhẹ vào người Anh.

_Trần Viễn vui vẻ múm tiếp sữa cho An An.Đến ngụm cuối cùng đang múm cho An An thì có người lên tiếng phía sau.

_Hai người đang làm gì vậy?_Lời nói của Ái Nha có phần khó chịu.Khi thấy hai chú cháu ruột đang hôn nhau.Còn lại hôn môi nữa chứ.

_Trần Viễn tỏ ra không quan tâm lời Ái Nha.Anh cứ thế múm hết sữa cho An An.Xong chàng quay ra nhìn Ái Nha không thèm cười một cái_Anh đang cho An An uống sữa._Tràn Viễn đối với cô ta chỉ là xem trọng.Dù cô ta có là tình nhân của anh hay không cô ta cũng không có tư cách xen vào tình cảm của chú cháu anh.Nên anh không có gì để giải thích với cô tình nhân này._Thôi đi làm nào.An An ở nhà cần gì kêu bác Nguyễn đưa đi chơi đi.Chú đi làm đây.

_Ái Nha thấy mình như không khí.Cô ta hơi bực bội tỏ ra không vui.Nhưng cũng đành ngậm ngùi.Khi Trần Viễn quay lưng hướng ra ngoài cửa cô ta liền chuẩn bị nắm lấy tay chàng.

_Nhưng An An lên tiếng.Làm cô ta không kiệp nắm tay anh_Đợi cháu tí chú._Nói xong An An đi lại gần Trần Viễn.Anh cũng đã dừng bước.An An nhóm người lên hun vào má Trần Viễn một cái chút và cô bé mỉm cười với Anh.

_Cảm ơn cháu An An_Anh nói xong và bước đi.

_Liếc nhìn An An một cái.Nhưng Ái Nha vẫn tỏ ra hiền dịu trước mặt Trần Viễn_An An dì đi đây cháu.

_An An khó chịu nói_Đã bảo xưng chị mà cứ xưng dì mãi vậy_An An gần giọng nói cũng không kém lém lĩnh liếc cô ta một cái.Cô bé hơi khó chịu.Biết là bà này có ý với chú mình muốn làm dì mình đây mà.An An không thích cô ta từ lúc trước đến nay.Thấy cô ta gần chàng thì cô nàng lại tỏ ra khó chịu.

_An An không được vô lễ_Trần Viễn hơi khó chịu.Đứa bé này đúng là anh quá chìu nó mà.Nên giờ nó lại hư không biết lễ phép tí nào.

An An ôm mặt chạy lên lầu thật nhanh cô bé rơi lợi suốt khi chạy lên lầu.

Trần Viễn với tới kêu_An An...An An_Nhưng cô bé thì chạy quá nhanh_Thôi em đừng để bụng bé nó nhỏ mà.

Cô ta cười trong lòng vì thắng con bé._không có gì đâu anh.Con bé nó nhỏ mà.Để sau này em đổi cách xưng hô là được rồi.

_Hey_Trần Viễn thở dài_ừh_Anh không nói gì mà cứ thế bước ra ngoài xe.Thế nào tối nay cũng phải về mà năn nĩ cô cháu gái nhỏ rồi.Nếu hôm nay không có hợp đồng lớn chắc nãy anh cũng chạy theo nó quá.Năn nĩ cô bé này cũng mệt lấm.





XEM CÁC TRUYỆN LIÊN QUAN : Truyện Ngắn


BÌNH LUẬN FACEBOOK TRUYỆN

Chú ơi ! Em Yêu Anh ... Anh Có Yêu Em Không?




XEM TRUYỆN KHÁC


+ Tổng Số Bình Luận Chú ơi ! Em Yêu Anh ... Anh Có Yêu Em Không?: 114


« 1 2 3 4 ... 11 12 »

0 Lượt  Spam
# 11 - trannghiep1991   (11/07/2012 11:29:33)
Cháp 7
Ngày nào An An cũng được Hoàng Nhật mua bánh và nước đem thẳng vào lớp cho cô.Nhưng đổi lại cái tình cảm nhỏ bé của Hoàng Nhật chỉ là cái lắc đầu tkhông đồng ý ăn và cái thờ ơ của An An giành cho Hoàng Nhật.Thiếu chú An An như một người không có sức lực để sống vậy.An An ngày nào cũng lấy khuôn mặt rầu và buồn bã đến trường.Trên môi cô bé không nở một nụ cười.Cô nàng lặng lẽ ngồi học nhưng đầu thừ cứ bay đi phương trời xa mà nhớ đến Trần Viễn.Cô bé không tập trung vào việc học mà cứ huyên thuyên nhớ chú mình.Nếu tính theo lời bác Trương thì ngày hôm sau là ngày Trần Viễn sẽ về.Tối đó An An ngủ không đước cứ nhắm mắt lại nhìn thấy hình ảnh Trần Viễn nỡ nụ cười ngọt ngào nhìn mình.Cô bé cũng nhẹ nhàng cười lại.Nhưng đáp lại cái cười đó thì An An mở ra không thấy hình bóng Trần Viễn đâu.Cố gắng nhắm chặt mắt lại để mơ thấy hình ảnh chú trong giấc mơ.Nhưng dù cố gấn nhắm chặt thật chặt vẫn không thấy hình ảnh đó quây lại một lần nữa.Cô bé cố gắng thật lấu thật lâu xoay người vòng vòng trên cái giường to,vẫn là con số không cô gắng ngủ cũng không được.Nhắm chặt mắt lại suy nghĩ ngày mai sẽ làm gì khi gặp lại chú.Nhìn thấy chú chắc vui lắm nhỉ?Nhưng mà phải hành hạ chú một chút.Chú dám bỏ mình mà đi không thèm nói một lời nào làm mình đợi nguyên một tuần nay.Dù nhớ chú lắm nhưng phải hành hạ một tí.Nhưng chắc thế nào chú cũng sẽ mua quà cho cô.Nhớ đến quà mắt An An sáng lên.Nhưng quà thì sao chứ,quà lớn nhất đối với An An là chú về sớm là được rồi.An An cứ thế mà nằm suy nghĩ đủ thứ chuyện trên trời dưới đất sau khi gặp lại chú cô sẽ làm gì và ....vvv...Khoảng 2 giờ khuya cô bé mới chợp mắt được.

Sáng lại An An tươi cười cầm túi xách đến trường.Vừa đi vừa khẽ nhếch môi cười với mọi người.Hai con mắt sáng như giọt sương sớm.Đúng là khi con người có niềm vui thì mọi chuyện lại khác hơn.An An thay đổi tính cách 360 độ.Mới một tuần qua còn buồn bã và mặt thì bí xị.Hôm nay thì mặt tươi rối.Mọi người trong lớp nam nhân thấy nụ cười của cô liền mắt nổi 2 trái tim lên.Đúng là háo sắc mà như An An bỏ qua những con mắt háo sắc đó.Mà bước vào chỗ ngồi.

_Nhìn thấy khuôn mặt tươi sáng như mặt trời mới mộc lại vào mỗi buổi sáng.Hoàng Nhật lại tỏ thái độ thắc mắc hỏi_Hôm nay có gì vui sao mà cười mãi vậy_Hai con mắt của Hoàng Nhật tỏ ra kinh ngạc khi nhìn thấy An An thay đổi kinh khủng.Một tuần nay cậu cứ tưởng An An là người máu lạnh không biết cười chứ.Nhưng bây giờ cậu đã sai lầm rồi.Nụ cười của An An đẹp như đoá hoa hồng mới nỡ vào buổi sáng vậy.Hoàng Nhật cứ thế ngồi ngắm nhìn An An chằm chàm không rời một giây.

_An An dịu dàng đáp lại._Tại có chuyện vui nên vui đấy mà_Thế đây An An ngồi học mà lòng bay theo những cơn gió nhẹ của mùa đông.Mặc dù trời đang lạnh nhưng những cơn gió trong lòng An An thì ấm áp.Ấm áp vì chú sắp về và chuẩn bị gặp được chú.

_Hoàng Nhật cũng cười nhẹ_Thế thì mai mắn ngày nào cũng thấy được nụ cười của cậu như vậy thì tốt biết mấy.Mà thôi ngày nào cậu cũng vui như vậy thì tớ cũng vui_Khuôn mặt Hoàng Nhật vui vẻ đáp giọng nói cũng nữa đùa nữa thật.Đúng là hiếm khi thấy cô bạn cùng bạn mình cười như vậy.Ai không muốn nhìn thấy nụ cười của người đẹp chứ.Hoàng Nhật cũng là một trong những người đó.

_An An hứng hỡ nói_Cứ yêm tâm ngày nào tớ cũng sẽ cười như thế.Sau này cũng vậy mà_Nếu mà có chú An An nhất định sẽ vui vẻ.Đây là những suy nghĩ trong lòng An An.Chú là lẽ sống của An An có chú nụ cười của An An sẽ không bao giờ tắt.Còn không có chú An An như một đám mây đen bay đi tìm những cơn gió mát lạnh ấm áp.Nhưng đám mây đen lúc đó cũng chỉ là đen mãi mãi sẽ không tráng lại khi không có chú?

_Thế là tốt đó.Cậu cứ vậy tớ cũng mừng lây.Cứ ngày nào thấy cậu buồn tớ cũng rầu thúi cả ruột gan đây nè_Hoàng Nhật chỉ tay vào phần bụng của mình.Anh chàng tỏ ra vui mừng khi thấy cô bạn cùng bàn vui vẻ ra.Như thế cũng hay cậu ta có thể dễ dàng tiếp chuyện với An An.Nếu cô ấy cứ buồn bã suốt năm học giống tuần học rồi.Câu ta dám thề chắc rằng một dịp hẹn đi chơi cũng không có lấy một lần nữa là khác,hay đúng hơn một số phone cũng không có huống chi là đi chơi cùng nàng còn khó hơn nữa.Nghĩ đến đi chơi cùng An An hai con mắt anh chàng sáng rực lên.Đầu thì cứ mơ mộng về việc đi chơi với An An sẽ ra sao.Hay đúng hơn không biết An An mặc vấy sẽ đẹp hơn.Đúng rồi An An mặc vấy sẽ đẹp hơn mà.Đầu Hoàng Nhật cứ suy nghĩ lung tung.

Cả tiết học An An cứ vui vẻ học một cách rất chăm chú.Cô bé ngồi chăm chú nhìn thầy giáo giảng bài.Đôi khi tâm trí mơ mộng bay đi ra ngoài cừa sổ.Số là cô nàng đang suy nghĩ xem chú mình có về không đấy mà?

0 Lượt  Spam
# 12 - trannghiep1991   (11/07/2012 11:29:39)
Cứ thế Hoàng Nhật nhìn nụ cười An An.Một nụ cười ấm áp mà làm mê hồn ngươi.Tự nhiên tim Hoàng Nhật đập không ngừng như một cái trống đang có người gỏ vào nó vậy.Anh chàng cảm giác trái tim của mình như muốn bay ra ngoài cửa số vậy.Như nó đang mún bay theo tâm trạng của An An lúc bấy giờ.Khuôn mặt Hoàng Nhật đỏ lên,anh chàng này cũng biết ngượng ngùng nữa thì phải.Anh ta nhìn vẻ mặt An An.Nếu mà An An nghe được tiếng trái tim của ta đập như thế.Không biết Hoàng Nhật sẽ tìm đâu ra một chỗ để chui xuống vào lúc này nữa.Nếu An An kịp thề quay lại nhìn vẻ mặt của Hoàng Nhật lúc này chắc thật nực cười chết đi được.Mặt thì đỏ như quả cà chua mới chính vậy.Còn Tim đi đập như hồi trống vậy.Anh ta lấy tay nắm chặc vào tim mình.

_Cô nàng sau khi tan học liền nhanh lên xe bước về nhà.Chạy nhanh vào nhà hỏi bác Nguyễn_Bác Chú về chưa bác Nguyễn_Không kiệp cởi giày ra.An An cứ thế chạy nhanh vào nhà để tìm xem chú có về không.Nhưng cô bé cứ đảo mắt xung quanh mà không thấy ai .

_Nhìn thấy vẻ mặt vui tươi của An An bác Trương không dám báo cho cô rằng Trần Viễn chưa về.Nếu báo thêm một tin nữa chắc cô bé ăn cơm không vào quá.bác Trương buồn bã nói.Dù gì nói ra sớm là cách tốt nhất.Thà để cô bé biết còn hơn mấy ngày sau_Thật ra chú cháu chưa về_Hai mắt An An đợm buồn._Một tuần nữa cậu ấy sẽ về.Theo lời nói của trợ lý câu ấy chắc chắn là như thế.

_Thế cháu cảm ơn bác_Nói xong An An bước một mạch lên lâu và vào phòng.Không nói gì thêm với Bác Trương.Tâm trạng lại không vui An An nằm ì lên giường.Cả cơm trưa và chiều cũng không thèm để mắt lấy một lần nữa

Thế là ngày hôm sau An An đi học đem theo khuôn mặt của một tuần trước vào lớp.Đúng là An An nhà mình thất thường thật.Lúc thì buồn bã lúc thì vui vẻ.Hoàng Nhật tỏ tháy độ khỏ hiểu.Đúng là phụ nữ thật khó hiểu mà.Nắng mưa thất thường,thế này coi bộ Hoàng Nhật khó mà chiếm được lòng hay trái tim của nàng đây.

Ba ngày sau.An An bước ra cỗng trường thấy có nguyên một đám đông bu đông trước cỗng đường.Đúng là kì lạ thật mà cô bé với vẻ mặt yếu ớt buồn bã từ từ tiến lại gần đám đông.Kì lạ vì từ đầu năm học gần 2 tuần nay.An An chưa bao giờ thấy những bạn học sinh nữ lại bu đông trước trường bao giờ.Mọi khi tan trường toàn thấy có vài nhóm nhỏ đứng đó trước trường thôi.Hôm nay lại bu trước trường hơn 20 bạn nữ.An An tò mò tiến lại gần hơn nữa cố nhìn cái gì đang ở trọng tâm được các bạn nữ quây quanh.Nhưng người An An quá thấp nên không thể chen vào đám đông được.Cô nàng đành quay lại hướng khác tìm xe nhà mình rồi về.Nhưng trong lòng lại thắc mắc sao hôm nay xe lại để trể thế này.Đảo mắt vòng vòng ngoài cỗng trường.Tìm kiếm xe mình chợt An An nghe thấy có người kêu mình.

_An An_Trần Viễn trong tâm điểm của các nữ sinh mà kêu nhẹ nhàng tên An An.

An An quay lại nhìn người nào kêu cô.Gịong nói quen thuộc không ai khác chính là khuôn mặt của Trần Viễn.Anh chàng đang dựa lưng vào thành xe.Nãy giờ Trần Viễn cố gắng nhướng mắt tìm An An ở đâu.Do bị nhiều học sinh nữ vây quanh quá nhiều.Nên anh không thể đi lại hướng An An được.Thấy Trần Viễn đứng đó kêu mình.An An vội chạy lại cố gắng chen vào đám đông.

0 Lượt  Spam
# 13 - trannghiep1991   (11/07/2012 11:31:30)
Cháp 8

An An từ từ bước đi chen vào đám đông.Trần Viễn cũng từ trong đám đông đó đi ra.Miệng anh nhẹ nhàng nhếch lên hiện lên nụ cười thân thiện và dịu dàng.Làm các bạn nữ sinh đứng như chết trân.Cả lúc khuôn mặt anh lạnh lùng vẫn hiện lên vẻ đẹp quyến rũ.Lúc này anh càng cười làm cho các bạn nữ sinh thêm mê mụi anh.

_Anh nhẹ nhàng bước đến lại gần chỗ An An..Nữa người Trần Viễn nhẹ nhàng hê cúi xuống gần tai của An An.Gịong nói đầy nam tính mà dịu dàng.Hơi thở anh phả vào mũi của An An_An An chúng ta đi về nhà thôi nào.

Cả một mùi thơm nam tính của Trần Viễn cứ quanh quẩn mũi An An.Một mùi thơm quen thuộc bao lâu nay bây giờ lại quay về Khuôn mặt quyến rũ của anh ở dưới ánh mặt trời càng sáng rọi đến mê người.Những hành động của Trần Viễn như áp đảo lấy trai tim nhỏ bé của An An vậy.Làm cho cả cơ thể An An bất động không đứng vững được nữa.Cô bé đột nhiên phát hiện ra mình có một ý nghĩ điên rồ,nếu bây giờ ở nhà chắc cô nàng đã kéo người Trần Viễn lại mà hôn lên mặt và môi anh rồi.Tự cảm nhận được mình thay đổi thất thường.Mặt An An đỏ bừng lên.Từ từ hồng lại như màu của quả đào vậy.

Thấy An An đứng ở một chỗ cũ đó mãi không có một chút là muốn lên xe về hay cố gắng bước về phía anh.Anh nãy giờ cũng quan sát những sự biến đổi lạ thường của An An.Trần Viễn cũng thằm cười trong lòng Anh không khỏi thắc mắc có cảm thấy lạ về cử chỉ của An An.Anh vội kéo tay An An đi cùng anh ngồi vào trong xe.Hai người ai cũng yên vị một chỗ trên xe hết.

Cả đám đông hai con mắt sáng rực lên.Mắt mở to ra,trong lòng họ thầm nghĩ hai người này chắc là người yêu.Nhìn dáng vẻ Trần Viễn ai mà nói anh là nhà doanh nhân nổi tiếng và thành đạt đã 25 tuổi rồi chứ.Các bạn nữ sinh nhìn anh cứ tưởng anh 22 tuổi hoặc 23 tuổi thôi.Tâm trạng của các bạn nữ sinh từ từ thắt lại,đúng là thất vọng tràng trề một nam nhân tuấn tú như vậy ai mà không muốn có chứ.Nhưng nam nhân đã có người nữ nhân xinh đẹp ở bên rồi.Có tranh dành cũng không có lợi ích gì hết.Họ đành phải thất vọng tản ra cho chiếc xe đen bóng loáng của Trần Viễn chạy đi.

Xe chạy khoảng một lúc lâu mà An An không nói lời nào.Hai má cứ phòng to ra nhìn châm châm vào túi xách của mình.Cô nàng muốn Trần Viễn lên tiếng trước nên dùng sự im lặng để chứng tỏ ra bản thân không muốn nói chuyện với chú vì giận dỗi chú.

_Trần Viễn cũng thấy lạ tại sao An An lại im lặng như vậy???.Mọi lúc thấy anh đi công tác về An An điều ôm chạy nhanh lại chầm lấy anh.Nhưng hôm nay ,An An lại có những cử chị kì lạ.Trần Viễn đành lên giọng bắt chuyện trước.Gịong hơi khàn khàn nói với An An_Mấy ngày nay An An học tốt chứ An An_Anh nhìn châm châm vào khuôn mặt nhỏ của An An.Thật ra Trần Viễn kêu An An bằng tên mà không kêu bằng cháu.Lúc An An 10 tuổi anh đã nhận con bé về nuôi từ tay mẹ anh.Cô nàng là cháu nội của mẹ ruột anh.Lúc An An được pama nó đẻ ta thì anh đã ở bên Mĩ du học.Nên đến khi con bé 10 tuổi Trần Viễn mới có dịp biết mặt con bé.Cũng năm đó má anh qua đời,pama ruột của con bé cũng vì tai nạm giao thông mà qua đời.Nên mọi việc chăm sóc con bé điều giao lại cho anh.Anh xem cô bé như con ruột của mình.Chăm sóc nó một cách tận tình không cho cô bé thiếu thốn một thứ gì.Lúc trước anh cung đã gọi cô bé là cháu.Nhưng sau này con bé muốn kêu anh kêu nó bằng tên hơn.Vì thế anh cũng đáp trả lại rằng kêu nó bằng An An.Để nó được vui lòng.Anh cũng không hề dám nặng lời với An An.Vì sợ An An mặt cảm không có pama ở chung.Mọi việc hay những yêu cầu từ An An anh điều đáp ứng cho cô.

0 Lượt  Spam
# 14 - trannghiep1991   (11/07/2012 11:31:35)
Đáp lại câu hỏi của Trần Viễn chỉ là một cái gật đầu của An An.Cô bé không muốn nói chuyện với anh về việc này.Việc học của An An cũng không tệ cho mấy.Từ nhỏ cô bé đã một người học sinh chăm chỉ.Bây giờ An An muốn chú giải thích cho mình nghe rằng: mấy tuần này Trần Viễn đã làm gì.??Tại sao không liên lạc cho cô??.Tại sao không nói cho cô biết rằng anh đi công tác nước ngoài??Tại sao một cuộc điện thoại ngắn cũng không có??.Không lẽ chú lại có người khác ở bên ngoài không phải là Ái Nha sao.?Nghĩ đến đây tâm trạng của An An rối bời mặt tái nhợt lại.

Nghe thấy An An không nói lời nào.Chỉ đap trả lại anh bằng cái gật đầu.Anh cũng hê khó chịu với tháy độ của An An.Nhưng Trần Viễn cũng im lặng luôn.Anh cũng không biết gần nữa tháng không gặp con bé..Không biết tại sao con bé lại trầm tính như vậy?Khuôn mặt nhìn anh thì không có ý cười tí nào.Còn mắt thì làm như vô hồn nhìn anh vậy?Không lẽ nó có chuyện gì không vui sao.Một lát suy nghĩ mãi xe của anh cũng về đến cổng nhà.

Xe đậu trước cỗng nhà.An An cũng vội bước xuống xe hai cũng không hề quay lại nhìn Trần Viễn.An An bực tức bước vào nhà.Đúng thật là chú không có ý xin lỗi mình.Tức ơi là tức mà.Hai con mắt cô bé đỏ lên vì giận dỗi.Chợt khựng lại trong nhà có một người nữ nhân ngồi trên ghế sôfa.Hai con mắt cô ấy cứ dáng chặc vào cái TV.Không hề biết sự xuất hiện của An An.An An nhìn từ trên người cô ta xuống dưới.Quan sát thật rõ ràng về bề ngoài của người đó.An An đánh giá một chút.Xem cũng không tệ cũng đẹp như chị Ái Nha.Nhưng tại sao cô ta lại xuất hiện trong nhà mình.

_Không khỏi thắc mắc.An An trầm giọng hỏi nhẹ nhưng cũng có phần hê khó chịu_Chị tại sao chị lại ở trong nhà tôi vậy?_Lúc này An An cũng bước lại gần đối diện với cô ta.An An nhìn thẳng vào mắt của cô nàng đối diện.

_Cô ta cũng đảo mắt nhìn từ đầu xuống dưới người An An.Rồi đánh giá một chút cũng nhẹ nhàng nói_Nhà cô sao._Gịong cô ta cứng lại không một chút biểu cảm của vị khách.

_An An tức tối.Đã là khách còn có phản ứng kì lạ.Đúng là đồ đáng ghét.Cô bé cứng hộng nói_Cô...Cô...

_Chưa dứt khoát hết câu nói.Trần Viễn từ ngoài bước vào trong_Cô ấy là bạn của chú_Anh chỉ tay vào hướng cô ta_Cô ấy tên là Lan Nhi.Hiện tại sẽ ở nàh chúng ta vài ngày._Anh chậm rãi giải thích.

Nhưng giải thích của Trần Viễn không hết yêu cầu mà An An cần nghe.Cô bé tỏ ra tháy độ khó chịu với người trước mặt.Đúng là kiêu ngạo.Đã là khách còn hỏi ngược lại người khác.An An hậm hừ nhìn Lan Nhi.

_Thì ra đó là cháu của anh sao?_Lan Nhi kiêu ngạo đưa mắt về hướng An An._Chàu em chị là bạn mới quen từ bên Pháp của anh Viễn.

_An An ậm ừ_ừ_Rồi bước lên lầu một mực.Không quay lại nhìn Trần Viễn.Cô bé buồn bã bước lên phòng.Khoá trái cửa lại,cô nàng nằm dài trên giường.Túi xách cũng không thèm để lên bàn cứ thế mà để trên giường ngủ.

_Trần Viễn lắc đầu,nhìn cử chỉ vô phép của An An.Anh cũng không biết làm sao.Liền nhỏ nhẹ nói_Thật quá ngại mà.Cháu anh nó là vậy đó.có gì cho anh xin lỗi.

_Ư không sao đâu anh_Lan Nhin lắc đầu_.em cũng hê quá đáng mà_Cô ta dịu dàng nọi giọng đầy thánh thó.Với một người trưởng phòng như cô ta,Chuyên đi tiếp những ông sếp lớn thì giọng nói đương nhiên phải dịu dàng và hiền thục rồi.

_Thế em ăn gì chưa.Hay bây giờ chúng ta ăn đi_Anh quay lại nhìn bác Trương_Chú kêu bé An An xuống ăn cơm đi.

Bác Trương cũng vui vẻ bước lên lầu.Đi thẳng đến phòng An An.Bác Trương nhẹ nhàng gõ cửa.

_An An trong phòng nghe thấy tiếng cửa.Lòng cảm giác mừng rỡ.Cứ nghĩ đây là Trần Viễn,chắc là anh có ý định xin lỗi cô nên mới lên đây sớm vậy.An An thấp giọng nói_Ai đó.

_An An đi xuống lầu ăn cơm đi cháu_Bác Trương nói nhẹ.

_An An thất vọng vô cùng._Cháu không đối mọi người ăn trước đi.

Bác Trương thở dài bước xuống lầu.Bác ấy cũng biết lên là nhận câu trả lời như thế rồi.Nhưng vì nhiệm vụ của chủ nên ông đành lên kêu An An xuống ăn.Bác cũng biết là An An đang giận dỗi.

0 Lượt  Spam
# 15 - trannghiep1991   (11/07/2012 11:32:55)
Cháp 9:
-Bác Trương đi lại gần bàn ăn.Mặt thì nhìn thẳng về phía Lan Nhi.Đúng là bác đã không có tình cảm với con người kiêu ngạo như Lan Nhi.Mặc dù Ái Nha nhiều lúc cũng quá đáng.Nhưng Ái Nha không kiêu ngạo và xem thường người khác như Lan Nhi.Lúc nào nhìn người khác cũng bằng phân nửa con mắt.Với vẻ khinh thường người khác của Lan Nhi làm cho bác Trương không có tình cảm đặc biệt với cô ta.Bác nhẹ nhàng nói_An An không ăn cơm đâu cậu.Con bé bảo cậu cứ ăn trước đi.Tí cô bé sẽ ăn sao_Nói xong bác Trương cũng bước đi vào trong bếp.Bác không để vào mắt mình hình ảnh của Lan Nhi.

_Trần Viễn thở dài và lắc đầu.Đầu đuôi mọi chuyện anh cũng không hiểu nguyên nhân tại sao.Nhưng việc mời khách ăn cơm là tốt nhất.Anh cho cô ấy ở nhờ,cũng vì ở đây cô ấy không có người thân.Nên anh đành cho cô ta ở tạm_Thôi em cứ ăn đi.Đừng ngại nhen em.

_Lan Nhi ra vẻ e ngại nhìn về hướng Trần Viễn_Nhưng em ấy thì sao?

_Trần Viễn cũng hiểu ý của Lan Nhi nên vội trấn an kêu cô ấy ăn_Thôi ăn đi không sao đâu em.Tí con bé nó đối rồi xuống ăn.Chúng ta ăn đi nào.

Cô ta cười nhẹ rồi cũng cùng Trần Viễn ăn cơm.

An an nằm trên giường cảm thấy ấm ức vô cùng,.Cô bé nắm chặt cái gối lại.Như muốn xé nát nó ra thành từng những miếng nhỏ vậy.Đúng là khó tin thật,An An lắc đầu chế dĩu chính bản thân mình.Tại sao lại có một cảm giác mất mát vô cùng?.Tâm trí cô như đang ngự trị vài điều không hay về sự thật lúc này.Vì sự thật rằng cô bé đang ghét và đang giận dỗi.Cô bé như không tin được rằng chú lại lạnh nhạt với bản thân mình như thế.?Chỉ mới 2 tuần thôi chú đã thay đổi không cần bản thân mình nữa.?Dù một câu nói xin lỗi hay năn nĩ rằng::chú đã bỏ rơi An An gần 2 tuần nay cũng không có.Theo suy nghĩ của An An là người đàn bà kia đã chiếm một phần nào ngự trị trong trái tim của chú rồi sao?Vì thế chú lại lạnh nhạt với An An như vậy àh?.An An cảm giác lòng mì như thắt lại.Cơ thể như bị mất mát một thứ gì đó rất lớn vô cùng.Cô bé ôm chặc cái gối.Những cơn phẫn nộ đột nhiên vô cùng mạnh mẽ.Những cái gối và gấu bong vô tội trên giường.Điều vì cơn phẫn nộ của An An đánh vào chúng.Từ trên giường bay tung toé khắp sàn nhà.Sàn nhà trong phòng An An như một trận cuồng phong mới vừa đi qua vậy.Mọi thứ điều đảo lộn lên.

Ở một ngôi nhà biệt thự khác cũng có một cậu con trai nằm trên giường suy nghĩ về hình ảnh cô bạn ngồi cùng bàn lên xe một người con trai khác. Người đó không ai khác chính là Hoàng Nhật .Cậu ta nằm gát tay lên trán.Trầm tư suy nghĩ.Hình ảnh An An cứ quây quẩn trong đầu cậu.Hình ảnh An An cùng Trần Viễn thân mặc nắm tay nhau bước vào trong xe.ự nhiêm trái tim của Hoàng Nhậtcó một cảm giác nhói lên từng cơn.Hoàng Nhật tự hỏi mình_Anh ta là ai chứ sao An An lại đi cùng anh ta chứ,_Ôi cái lão đó mình phải điều tra xem.

Hoàng Nhật cứ nằm nhìn lên trần nhà từ lúc nhìn thấy cảnh đó tâm trạng anh không tốt chút nào, trong lòng rất buồn bực. Không biết vì sao từ khi gặp cô bạn ngồi bên cạnh anh đã có ấn tượng mạnh và gần như cô bạn đang dần chiếm một chổ trống trong lòng anh._Aaaaaaaaaa! Mình đang nghĩ cái gì thế này không đúng không đúng chỉ mới có mấy ngày sao lại vậy được.Một cái la thất thanh của Hoàng Nhất,làm cho căn phòng rung chuyển.Mai mắn sao mọi người ở ngoài phong anh điều không nghe.Vì đây là tường cách âm nên tiếng hét của Hoàng Nhất không đáng kể.

Ngày hôm sau Ái Nha đi vào nhà Trần Viễn.Lấy một chút đồ gì đó của cô ta.Cô ta cũng đã nghe sơ qua về người ở cùng Trần Viễn từ Pháp trở về chung.Trong lòng cô ta đột nhiên như mình đang ăn phải giắm chua vậy.Từ từ bước vào trong nàh.Ái Nha nhẹ nhàng quan sát đảo đôi mắt của mình nhìn xung quanh căn nhà.Tìm kiếm bóng dáng của một người lạ.Mãi cô ta mới dừng mắt lại trên ghế sofa.Một người con gai với đôi mắt đen sâu khó đón và đôi chân dài.Cùng với mái tóc ngan vai,thêm phần sắc sảo hơn cho vẻ đẹp của Lan Nhi.

0 Lượt  Spam
# 16 - trannghiep1991   (11/07/2012 11:33:01)
_Lan Nhi như phát hiện ra đang có người nhìn mình ở phía sau.Một cảm giác không tốt gì là mấy.Cô ta biết giờ này An An đã đi học Trần Viễn lại đi làm.Vậy ai cả gan dám nhìn cô ta từ phía sau.Lan Nhi bắt đầu quay ngược đầu lại.Châm châm nhìn Ái Nha_Cô làm gì nhìn tôi hảh?_Gịong nói không chúc thiện cảm_Mà cô làm gì ở đây._Lan Nhi liếc mắt nhìn Ái Nha,mặt thì cằm thì ngẩng lên cao.

_Ái Nha không có động tỉnh,dò xét từ trên xuống dưới người cô ta chặm rãi nói_Thế cô là ai lại ở đây.Câu hỏi này đáng lí tôi phải hỏi cô mới đúng._Ái Nha dùng hết sức bình tĩnh của mình vốn có để nói chuyện với Lan Nhi.

_Trên đầu Lan Nhi như có khói bóc lên.Hai con mắt cô ta đỏ lên.Nhưng đó chỉ là giây lác,rồi cô ta tiếp tục khuyên khích_Tôi là người tình của Trần Tiên sinh được không._Mặt Lan Nhi nghênh lên đầy vẻ đắc ý.

_Cô...cô nói cái gì_Ái Nha cảm giác được rằng lời nói đầy tự tin từ cô ta điều là sự thật.Cô không còn có lý nào để cải.Nhưng với tính kiêu ngạo không kém gì Lan Nhi.Ái Nha nhất định không chịu thua cuộc_ Thế cô có xem tờ báo Đài chưa hả?Cô có phát hiện người nào được đăng thường xuyên trên báo cùng anh Viễn không?_Ái Nha như lấy thêm tự tin.Cô nhìn châm châm vào khuôn mặt đang chuẩn bị biến sắc của Lan Nhi.Ái Nha lại tiếp tục nói_Không dấu gì cô.Người tôi nói không ai khác chính là tôi.Cô nghĩ sao lại chen chân vào cuộc tình của chúng tôi hả?_Ái Nha dùng con mắt sắc bén nhìn thẳng vào Lan Nhi.

_Lan Nhi cảm thấy hê rung sợ,chóc lác thấy mất mát vô cùng._Cô nghĩ mình là ai mà có thể tự tin như vậy.Haha cô chỉ là người tìn thôi.Nên không bao giờ được tiến hơn xa đâu._Lan nhi cười đắc ý.Cô ta quá hiểu bản tính của Ái Nha.Trước khi về nước cô ta cũng biết nhiều về các tờ báo có liên quan đến Ái Nha và Trần Viễn rồi.Nhưng không ngờ trước mặt cô là một con người cũng rất đối phó và nham hiễm như vậy.Nhưng không đâu Lan Nhi này không phải là hạng người vừa để cô dễ bắt nạt đâu.Tôi là Lan Nhi mà,cô nghênh thẳng mặt lên.

An An bước vào nhà tâm trạng liền không vui khi thấy hai người đang ngồi trên ghế.Tai Trần Viễn cầm lấy chân của Lan nhi.Cô bé định đi thẳng lên lầu nhưng lại nghe tiếng Trần Viễn giọng ra

_Trần Viễn giọng nói đầy hỏi thăm và thâm trầm_An An về àh!_Anh liếc nhìn qua An An một chút rồi lại.Xoa xoa cái chân cho Lan Nhi.

_Vâng_Cô bé đi thẳng một mạch lên lầu.An An không quay đầu lại nhìn thêm một lần nữa.

0 Lượt  Spam
# 17 - trannghiep1991   (11/07/2012 11:34:04)
Cháp 10

Sự việc lúc đầu là như thế này.Ái Nha cùng Lan Nhi hai người đoi co với nhau.Rồi gây ra xung đột,nhưng người nóng tính như Ái Nha thì chắc chắn sẽ xô cô ta trước.Hai tay Ái Nha nắm chặc bã vai của Lan Nhi.Người Ái Nha khoẻ mạnh hơn sức thì lợi hơn.Nên Lan Nhi không đối đầu lại Ái Nha được.Lan Nhi như muốn giơ cao tay lên nắm chặc lấy tóc của Ái Nha.Chợt hai con mắt Lan Nhi sáng rực lơn.Như có vài tia gian tà gì đó thì phải.Cô ta vội vàng bỏ tay xuống,cả người Lan Nhi như muốn ngã xuống đất,cô ta khuỵa gối xuống sàn nhà.Mặt nhăn lại như đang rất đau đớn vậy.

Ái Nha cảm thấy kì lạ,cô nhìn xuống người đang khuỵa gối dưới sàn nhà.Hai con mắt cô đảo đảo nhìn xuống khuôn mặt Lan Nhi.Cô bắt chợt thấy một cảm giác khác lạ.Tự đặc lấy cho bản thân mình câu hỏi::''Tại sao cô ta lại có những cử chị kì lạ như thế?cô ta làm sao vậy?.Con mắt như chuẩn bị rơi lệ vậy?.Hai mắt đỏ hoe,thế này là thế nào đây?''.Trong đầu Ái Nha đầy nghi vắng về sự việc thay đổi quá đột ngột này.

_Cô tha cho tôi đi.Thật tôi và anh Viễn đâu có quan hệ gì đâu?_Từ từ con mắt cô ta đẫm lệ chảy dài nhạt nhoè ra hai bên má.Gịong nói thì run run như rất sợ.Hai tay Lan Nhi ôm lấy đầu của mình.Ngục cả người xuống đất._Tôi đâu có dành anh Viễn với cô.Tôi đâu có đẹp bằng cô và không tài bằng cô.Làm sao tôi có đủ điều kiện như cô.Vì thế tôi không có tư cách để yêu anh ấy._Cô ta nhẹ nhàng lau nước mắt trên mặt của mình.

Khuôn mặt Ái Nha hiện lên hai chữ không tin.Không tin rằng cô gái khuỵa dưới chân mình có thể thay đổi 180 độ như thế.Lúc nãy còn nghênh nghênh mặt với cô.Bây giờ lại luỵ cô thế àh.Nhưng cô không phải là người rộng lượng.Mà người ta biết sai mà vang xin cô tha thứ thì nhất định cô sẽ đồng ý.Nên Ái Nha chuẩn bị đưa tay lên cao.Ái nha muốn đưa tay lại đỡ lấy Lan Nhi ở dưới đất.Thì có một tiếng nói quen thuộc vang lên.

_Một giọng nói khá là lớn vang lên trong nhà_Cô đang làm gì đó Ái Nha_Trần Viễn lửa giận đùng đùng bước vào nhà.Hai có mắt đỏ lên vì tức giận.Anh nghĩ rằng Ái Nha đang bắt nạt hay có quy hiếp gì Lan Nhi.Từ nãy giờ anh đã nhìn thấy tất cả.Nhìn thấy Lan Nhi khuỵa gối mà vang xin Ái Nha tha thứ cho cô ta.Nhưng ngược lại Ái Nha lại có những hành động quá quách không thể nào bỏ qua được.Trần Viễn vội lên tiếng ngăn cảng những việc làm sai trái của Ái Nha.

_Ái Nha xửng sốt không kiệp phản ứng gì.''Tại sao Trần Viễn giờ này lại có mặt ở đây.Không phải anh đang ở công ty hay sao?''.Ái Nha không biết phản ứng ra sao.Lời nói của cô không rành mạch tí nà_Em...em.._Ái Nha không nói được nên lời, đôi mắt như run run lên vậy.

_Trần Viễn không thèm nhìn Ái Nha một lấy một lần.Anh vội cúi nửa người xuống,đưa bàn tay mình ra trước mặt Lan Nhi.Có ý bảo cô nắm lấy tay Anh_Hãy tưa tay cho anh.Rồi đứng lên nào em_Anh thấp giọng nói nhẹ nhàng.

_Nhưng mà...nhưng chân em đau lắm_Lan Nhi đưa khuôn mặt đầy lệ nhìn Trần Viễn.Vẻ mặt nhăn lại,giọng nói như không nên lời.Cô ta làm vẻ như cố hết sức lực đứng lên _AAAAAAA_một tiếng hét chói tai từ miệng của Lan Nhi.Cả người Lan Nhi như chuẩn bị tiếp tục ngã xuống sàn nhà.

_Trần Viễn thấy tình hình không tốt.Nên anh vội lại đỡ lấy người Lan Nhi lên.Anh trầm giọng nói_Em có sao không?Có cần anh đưa em đi đến bệnh viện không?_Cả người Lan Nhi dựa vào ngực Trần Viễn.

_Cô ta vội vàng lắc đầu tỏ ý không đồng tình đi bệnh viện_Em không sao.Em không thích mùi bệnh viện.Anh hãy để em ở nhà nghĩ ngơi đi_Laa Nhi lại tiếp tục khóc tiếp.Hai mắt luôn đẫm lệ.Làm người khác phải mìm lòng Trần Viễn cũng không là người ngoại lợi.

_Nhưng cái chân của em như vậy thì sao.._Trần Viễn tỏ ra lo lắng.''Nếu không đi bệnh viện lịu cô ấy có xảy ra chuyện gì không?Dù gì cô ấy cũng là khách trong nhà mình.Để xảy ra chuyện như vậy anh thấy ái náy vô cùng.

_Không sao vài hôm nó sẽ hết mà.Em ghét bệnh viện nên không muốn vào đó_Lan Nhi thằm suy nghĩ:''có trời mới biết vào bệnh viện có bình an hay không?đau chân giả thành đau thật nữa thì mệt lắm.

_Thế để anh bế em lên._Chưa nói hết câu Trần Viễn đã bế cô ta lên đi về hướng ghế sofa.

Lan Nhi quay lại nhìn khuôn mặt buồn bã của Ái Nha liền cười 1 cái đắc ý.''Cô có thể thắng tôi như vậy sao Ái Nha.Cô quá xem thường Lan Nhi này rồi đó''.Lan Nhi úp mặt mình vào ngực của Trần Viễn.Hai tay ôm lấy tấm lưng của anh.

0 Lượt  Spam
# 18 - trannghiep1991   (11/07/2012 11:34:10)
Ái Nha bị xem như người vô hình.Cô như một cái tượng gỗ được khắc chế đọc đáo.Đứng ở đó cô ngơ ngác nhìn hay người đó.Mọi chuyện xảy ra bắt ngờ không để cô kiệp thề phản ứng lấy một lần.

_Nhìn thấy Ái Nha cứ đứng đó.mà nhìn như thế,Trần Viễn khó chịu vô cùng_Cô không nhanh đi về.Cô làm Lan Nhi như thế không đủ sao còn đứng đây làm cái gì nữa.Mặt với mũi cô để đâu hảh Ái Nha_Trần Viễn quát lớn lời nói đầy tức giận.

_Nhưng em không...không làm gì cô ấy tại sao anh lại đối xử với em như thế_Khuôn mặt Ái Nha đẫm lệ.Tức không nói được nên lời._Tự cô ấy khuỵa ngối xuống chứ chân cô ấy lúc nãy vẫn bình thường mà.

_Cô mà không làm gì sao?Cô còn nguỵ biện cho bản thân mình sao?Biết sai mà vẫn không nhận lỗi của mình.Cô .Nhanh đi ra chỗ khác cho tôi_Trần Viễn hét lớn vào mặt Ái Nha.Dù anh không muốn đối xử với Ái Nha như vậy.Nhưng sự thật cho anh thấy rằng Ái Nha quá đáng thật.

Ái Nha thống khổ chạy thật nhanh.Cô không thể nào tin rằng vì cô ta mà anh lại đối xử với cô như thế.Cô có làm gì cô ta đâu chứ.Khuôn mặt đẫm lệ Ái Nha leo lên xe và chạy thật nhanh đi.Tâm cô đau đớn vô cùng.Tình cảm bấy lâu nay cô dành cho anh chỉ đổi lại sự lạnh nhạt của anh.Nhưng bây giờ anh lại tàn nhẫn xé nát tim cô ra từng mãnh vụn như vậy sao?''Với anh em là người như thế nào?Với anh em là một người thủ đoạn như thế sao?Trong lòng anh có tồn tại hình bóng em không?Hay em làm công cụ làm ấm giường cho anh?hay đúng hơn em chỉ là một tìn nhân như tờ báo đã nói? ''nước mắt Ái Nha chảy dài trên hay gò má của cô.Đúng cô đã yêu anh quá cuồng suy để bây giờ lại đổi lấy sự tàn nhẫn và sự lạnh nhạt của anh dành cho chính cô.

Sau khi Ái Nha đi.Trần Viễn nhẹ nhàng xoa xoa chân cho Lan Nhi.Anh không thể nào tin được Ái Nha lại có lòng ghen tị quá cáo.Đến mức không kiềm chế được chính mình gây ra tổn hại cho người khác.Con người này quá thủ đoạn anh không thể nào đón được Ái Nha đang suy nghĩ gì mà lại làm ra những chuyện như vậy?.Nhưng sao thấy Lan Nhi xảy ra như vậy anh lại không đành lòng mà quay lại quát vào mặt Ái Nha.''Hay anh đã yêu cô rồi?''Tự đặc cho mình câu hỏi và Trần Viễn cũng tìm ta câu trả lời cho chính mình rằng''Anh không thể nào yêu Lan Nhi được.''Vì An An cần anh và ngược lại anh cũng như vẫy''Nên anh nhất định sẽ không bao giờ có tình cảm với người phụ nữ nào lúc này.Anh thở đài_heyy_ rồi tay cứ tiếp tục xoa xoa chân cho Lan Nhi.

_Lan Nhi nhẹ nhàng nói_Được rồi Anh.Như vậy tốt rồi._Cô ta thốt ra những lợi vô cùng nghe im tai.Nhưng trong lòng lại thằm nghĩ rằng:''Anh chắc cũng đang mất phải bẩy tình của em rồi''.

_Kệ để anh xoa cho_Trần viễn tiếp tục làm những hạnh động xoa chân cho cô.Nhưng anh lại đang thả hồn vào những dòng suy nghĩ lúc nãy của mình.

0 Lượt  Spam
# 19 - trannghiep1991   (11/07/2012 11:35:33)
Cháp 11

_An An ra tới ra ngoài thì Hoàng Nhất đã chờ trước cổng. Hoàng Nhất đứng bên cửa xe nhìn thấy An An liền chạy tới mở của cho cô_An An cậu lên xe đi.

An An đã vào trong trước khi cho xe chạy Hoàng Nhật không quên liếc An An hôm nay cô thật đẹp. Hoàng Nhật cho xe chạy trên đường chiếc xe mui trần chỉ những chàng công tử mới có.

Ngồi trong xe nhưng lòng của An An không yên cô nghĩ về chú về cô tiểu thư đó, mặt cô thể hiện một nổi buồn.

_An An sao vậy? Sao mặt lại không vui_Tuy lái xe nhưng Hoàng Nhật luôn chú ý tới từng hành đọng dù nhỏ nhất của An An cậu dễ dàng nhận ra khuôn mặt buồn bả của cô.

_Câu hỏi của Hoàng Nhật đưa An An về thực tại cô nhớ ra mình đang ngồi trên xe của Hoàng Nhật_Mình không làm sao hết.mà chúng ta đi đâu bây giờ?

_Hoàng Nhật nở nụ cười bí hiểm nụ cười giết chết được tất cả các cô gái trừ người con gái ngồi trước mặt anh_ Tới rồi An An sẽ biết.

Hai người không nói gì Hoàng Nhật thì vừa lái xe vừa chăm chú nhìn cô. An An thả lòng mình theo những khung cảnh bên đường cảnh thật đẹp.

_Tới nơi rồi_Hoàng Nhật nói xong mở cửa xe ,chạy qua bên chỗ An An ngồi mở cửa xe cho cô

_Chúng ta tới đây làm gì? Đây là biển mà đừng nói là chúng ta cùng nhau tắm biển nha._ An An sau vụ tai nạn hồi nhỏ cô rất sợ nước nên khi thấy biển cô cảm thấy sợ. tuy sợ nước nhưng An An lại rất thích ngắm biển thích ngắm màu xanh cảu biển của trời thích vui đùa trên những bãi các dài.

_Chúng ta không tắm, cậu cứ đi theo mình sẽ biết._Hoàng Nhật ra vẻ bí hiểm.Anh chàng này hình như có nhiều việc bí hiểm lắm.

Hoàng Nhật đưa An An vào một ngôi nhà gỗ nằm gần bờ biển ngôi nhà rất đẹp. An An chăm chú ngắm ngôi nhà xinh xắn cô thật sự rất muốn có nó nơi này không khí thật thoải mái cảnh vật thật đẹp làm cho An An quên đi nhũng buồn bực, cô cảm thấy thanh thảng và rất thích nơi này.

Hoàng Nhật ngắm những thay đổi trên khuôn mặt An An, cô có một thứ gì đó khiến anh có những cảm giác lạ chưa có một cô gái nào khiến anh như vậy.Chỉ có An An mới cho cậu cảm giác như thế,cậu muốn nhìn thấy An An trầm tư suy nghĩ.Lúc này An An trong thật với chính bản thân và cảm xúc của cô

_Cậu chủ cậu đến rồi hả_Giọng nói của một người phụ nử có khuôn mặt phúc hậu.

_Con chào dì. Dì đừng gọi cháu là cậu chủ gọi cháu là Hoàng Nhật được rồi.Cháu thích dì gọi như thế_Hoàng Nhậât tươi cười nói

_Từ trong nhà bước ra là một người đàng ông tầm 40 trên mặt nở một nụ cười_Cậu chủ tới rồi tôi đã chuẩn bị xong thưa cậu.

_Đã bảo chú gọi tên rồi mà chú còn gọi vậy con giận á._Hoàng Nhật nghiêm mặt nói.

Nãy giờ An An nhìn cử chỉ thân thiết của Hoàng Nhật đối với hai người trước mặt, mới nhìn An An cũng có cảm tình với họ vì nụ cười phúc hậu và sự thân thiện cho người gặp một cảm giác tin tưởng.

_Hoàng Nhật chợt nhớ ra nãy giờ mình quên giới thiệu An An. Anh nắm tay An An lại gần cặp vợ chồng_Đây là bạn cháu cô ấy tên là An An.

_Cháu chào cô chú_An An lể phép.

_Cô gái này thật dễ thương_An An chỉ biết cười trước lời khen của …..

_Thôi chúng ta đi thôi_chú…..

_Đi thôi_Hoàng Nhật dắt An An tới một chiếc thuyền nhỏ.

Chúng ta đi thuyền hả_An An thắt mắt.

_Tôi dẫn bạn đi câu cá, vùng biển này có rất nhiều cá._Hoàng Nhật thích thú nói.

_Được được An An rát thích câu các chúng ta đi thôi_An An vội vả trèo lên thuyền Hoàng Nhật nhìn thấy sự hứng thú vui vẻ trên mặt cô anh rất vui. Anh thích cô mãi như vậy đừng bao giờ buồn.

Thấy Hoàng Nhật mãi đứng ngay người An An cầm lấy tay anh kéo lên. Cô không hề biết hành động vừa rồi của mình khiến Hoàng Nhật bất ngờ anh như pho tượng cô làm gì thì làm. An An chả có ý gì đâu nhé từ lâu cô đã thích đi thuyền câu cá nhưng Trần Viễn bảo bận và nguy hiểm nên không cho cô đi giờ được đi cô rất vui.

0 Lượt  Spam
# 20 - trannghiep1991   (11/07/2012 11:35:39)
Chiếc thuyền chạy ra tới một nơi rất đẹp nước biển trong An An có thể nhìn thấy những dãy săn hô bên dưới với những chú cá đủ màu sắc bơi lượn, cô mãi ngắm nhìn những cảnh vật không biết có một người cũng đang ngắm mình.

_Hoàng Nhật ngồi bên An An ngẵm khuôn mặt đầy biểu cảm của cô_Á nó ở đằng kia_An An ngượng đỏ mặt cô cảm tháy mặt cô từ hồng chuyển sang đó và Hoàng Nhật cũng vậy.

Thật ra lúc nãy An An chăm chú nhìn các con cá hề rất đẹp dột nhiên nó bơi sang chổ khác cô định chạy theo không ngờ Hoàng Nhật lại ngồi bên cạnh. Cô quay đàu nhanh nên đã hôn lên má anh. Nguyên nhân khiến hai khuôn mặt đó đang nhìn nhau chằm chằm.

_Chú đã chuẩn bị cần câu xong ròi nè hai đứa chơi đi nhé_giọng nói của …. Đưa cả hai về thực tại.

_Hoàng Nhật càm lấy một cần câu đưa cho An An_Cậu thử xem thú vị lắm đó.

_Mình phải câu thế nào_Làm sao biết cá cắn câu. An An thích thú cầm lấy cần câu luôn miệng hỏi Hoàng Nhật phải làm thế nào.

Hoàng Nhật chỉ cho An An rất nhiệt tình nhưng cô thì cứ lóng nga lóng ngóng. Chỉ mãi An An không cầm được Hoàng Nhật nắm lấy tay cô cùng cầm vào cần câu cá.

Mặt An An lại đỏ lên tư thế bây giờ Hoàng Nhật không chỉ nắm tay cô mà cô đang ở trong lòng anh nghe rỏ cả nhịp tim anh.

Sau khi lo lắng và bế Lan Nhi lên phòng.Trần Viễn đi xuống nhà giướng,bây giờ cũng đã đến cơm chiều.Anh nhìn thẳng vào chiếc đồng hồ treo tường.Bây giờ cũng chuẩn bị đến giờ cơm chiều rồi.Anh đột nhiên lại thấy thiếu vắng một người.Là cô cháu gái của anh gần hai tuần nay anh chưa ăn cơm với nó một lần.Đột nhiên lại nhớ đến những buổi cơm chung với An An.Mấy ngay nay dù anh về nhưng vẫn chưa có cơ hội ăn chung với An An.Trần Viễn trầm tư suy nghĩ:Anh cảm giác rằng anh cùng An An hai chú cháu ngày càng xa nhau.Như đang có một bức tường nào đó ngăn cách hai người họ đến cùng nhau.Nhưng anh nghĩ An An đang giận anh một chuyền gì đó.Nên cô bé ít nói và ít nhìn mặt anh từ mấy hôm anh về.Đột có tiến bước chân đi vào nhà.Anh ngẩng đầu lên nhìn.

_Bây giờ mới về sao_Trần Viễn đầy tức giận.Đưa đôi mắt hung hăng nhìn An An.Thật tình anh cũng không biết vì sao lại tức giận.

_Nghe Trần Viễn nói An An cũng đứng lại một chút_Thôi cháu bận lên phòng thay đồ_An An cố gắng tránh né Trần Viễn.Thật bây giờ cô không biết làm gì.Nhưng giải thích vì sao mà về trể thì cô nhất định sẽ không làm điều đó.An An bước đi vài bước thì

_Đứng lại đó.Chú chưa nói xong_Anh vội với theo khi An An định bước đi.

_An An quay lại nhìn Trần Viễn.Chỉ một thoáng An An đã quay ra chỗ khác,Nếu cứ tiếp tục tình trạn như thế này.Cô bé nghĩ mình sẽ không trụ nổi mà chạy lại ôm chầm lấy tấm lưng của Trần Viễn quá_Có gì chú nói đại đi_An An ra vẻ thờ ơ với mọi việc.

_Cháu đi với ai làm gì giờ này mới về_Đợt nhiên nhớ lại cảm giác bat an lúc nãy của mình anh khong khỏi lo lắng

_Đi giải stress.Không gì quan trọng cháu lên phòng đây_An An chạy một mạch lên phòng.An An lời nói toàn lạnh lùng.Cô bé đi nhanh lên phòng không quay lại nhìn Trần Viễn.Những câu nói của An An là cô bé muốn chứng minh cho Trầm Viễn biết rằng cô đang rất giận không muốn nói chuyện với Anh lúc này


« 1 2 3 4 ... 11 12 »

Chỉ Có Thành Viên mới có thể gửi BÌNH LUẬN
[ Đăng Ký | Đăng Nhập ]
Đóng Cửa Sổ ChatBox
ChatBox
Đăng Ký Thành Viên VIP
Like FanPfae Facebook
Copyright Kênh Truyện © 2011 - 2014 Kênh Truyện - Kênh Hài
Powered by DMON - Tải Game, Tải Video Điện Thoại

Bạn Đang Đọc Truyện

Chú ơi ! Em Yêu Anh ... Anh Có Yêu Em Không?