Kênh Truyện, Đọc truyện online, truyện teen full hoàn thành, truyện gay full, tiểu thuyết full
»
»
10:28, 14/08/2016

Chuyện Tình Chàng Bán Hoa Quả Phần 1
✿ Người Đăng: KMQuan Các Truyện Cùng Người Đăng
✿ Tác Giả:
✿ Xem: 536 Lượt ✿ Tổng Điểm Vote: 26 Điểm


✿ Nội dung truyện Chuyện Tình Chàng Bán Hoa Quả Phần 1

Tác giả: Xà Xà Lưu

Thể loại: Đam mỹ, ngắn, hiện đại, thoải mái, vui vẻ, JQ phát sinh tại cửa hàng hoa quả.

Chuyển ngữ: Yingie
1. Tiểu Quách lên sân khấu….

Trong khu chợ A ở thành Nam có một cửa hàng hoa quả được yêu thích đặc biệt.

Chủ cửa hàng là một chàng trai trẻ đẹp trai.

Ngoài tuổi trẻ, tài ăn nói của cậu cũng tốt lắm, luôn làm các cô, các dì, các cô, thậm chí các chú, các bác đều vui vẻ vung tiền.

Đương nhiên, mua nhiều hay ít một hai quả thực ra cũng không quan hệ gì, hoa quả có lợi cho sức khỏe thôi.

"Dì Trịnh chào buổi sáng! Hôm nay đến sớm vậy!” Anh chàng đẹp trai vừa nhấc lên một cái giỏ nhựa màu đỏ, để dì Trịnh chọn hoa quả.

"Chào buổi sáng! Tiểu Quách! Hôm nay nhà có khách, phải mua thức ăn sớm một chút!” Dì Trịnh sờ sờ quả táo, nhíu mày một chút.

"Vậy đừng mua táo, quá bình thường, mua nho đi! Những quả này là máy bay từ Nhật đưa sang sáng nay đấy!” Anh chàng đẹp trai được gọi là Tiểu Quách ngắt một quả từ chùm nho, đưa cho Dì Trịnh thử mùi vị, thuận đường cường điệu, "Là từ Nhật Bản đó! Một cân năm mươi đồng! Sẽ không khiến dì thất lễ đâu!”

Nghe xong giá, dì Trịnh không thể không nhìn mấy quả nho trước mắt với một con mắt khác, nhưng bà vừa mới mở miệng cắn quả nho, người phụ nữ đứng bên cạnh đã hô, "Cho tôi ba cân nho!”

Dì Trịnh bị dọa, cũng không cam tâm bị người khác giành mua nho trước, lập tức cướp lời, "Ngọt như thế này, dì muốn năm cân!”

Sau đó trừng mắt nhìn người phụ nữ kia.

Anh chàng đẹp trai thấy thế cũng không cảm thấy bất ngờ, cười càng thêm thoải mái, "Hai dì xinh đẹp đều tốt lắm nha! Cổ vũ như vậy, các vị nhanh như vậy đã mua cho con cả thùng nho, con thật sự là phải cảm tạ các dì mà!”

Cậu vừa nói, vừa nhanh nhẹn đem hai túi hoa quả chuẩn bị ổn thỏa, sau đó đồng thời đưa cho hai bà dì.

Nhìn hai người phụ nữ tung tăng như đoạt được chiến lợi phẩm, các dì, các cô khác cũng xông lại đây, mục tiêu như nhau "Quả nho nghe nói là rất đắt tiền”.

Thế là, khi cửa hàng hoa quả bên cạnh còn đang hối hận nhập sai mấy loại quả giá quá đắt, thì Tiểu Quách đã tính xong số tiền, cười so với mặt trời còn rực rỡ hơn.

"Đây là táo từ đâu tới? Kì quái, xấu xí.” Đột nhiên một giọng nam từ ngoài mặt tiền cửa hàng truyền vào bên trong kho hàng.

"Cái này?” Nhân viên đang ở phía trước cửa hàng nhất thời không đáp được.

Tiểu Quách hiếm thấy khách chê hoa quả nhà mình, liền từ kho hàng đi ra, nhìn xem là thần thánh phương nào.

"Đây là táo từ Thanh Sâm!” Tiểu Quách nhìn nhìn, so với táo bình thường thì vàng hơn một chút, nhiều đốm đen hơn một chút, "Thanh Sâm! Anh chắc chắn đã nghe qua rồi.”

Vốn tưởng rằng cái tên Thanh Sâm có thể dọa khách, ai ngờ người kia trả lời, "Chưa từng nghe qua! Xấu vậy!”

Vẫn là câu kia, Tiểu Quách còn muốn nói thêm mấy câu giải thích một chút về chủng loại này, người khách liền hỏi tiếp, "Cho tôi một quả táo đẹp hơn đi.”

Tiểu Quách theo bản năng cầm lấy túi nilong, sau đó mới nghĩ ra, "Anh nói bao nhiêu quả?”

"Một quả.”

Tiểu Quách nhìn nhìn bộ dáng vị khách, nhìn từ mặt đến miệng.

"Anh muốn một quả táo?”

"Đúng vậy. Cậu nghe không hiểu sao?”

"Anh thật sự chỉ cần một quả táo?”

"Ừ…” Vị khách còn thật sự suy nghĩ, sau đó nói thêm, "Vậy cho tôi một quả vải, đừng lấy quả xanh.”

Tiểu Quách lần đầu tiên cảm thấy có vị khách mình không ứng phó được.

______

Tác giả nói ra suy nghĩ của mình: Tiểu Xà rất thích hoa quả, nhưng ngày lạnh sẽ không ăn. Nếu thật sự không ăn không được, sẽ dùng nước nóng rửa qua một chút. Cố sự này không phải là ngắn, 4 phần tới 6 phần mới kết thúc.

 

  2. Tiếp tục mua hoa quả….

Lại nói Tiểu Quách là một chủ cửa hàng hoa quả được yêu thích nhất trên chợ thành Nam, cho nên dù khách có vô lí thế nào, cậu vẫn có thể giữ vững trình độ phụ vụ loại ưu.

   "Ai nói bán hoa quả đều là người nhà quê!” Hôm nay, Tiểu Quách tiếp tục làm việc với tinh thần sáng láng, cậu vừa mới gọi điện mắng cấp dưới, phía bên Nhật Bản vừa mới giành được mấy thùng táo mới, nổi tiếng là chất lượng vàng tinh chất, sản lượng không nhiều, lại chỉ sinh trưởng ở nơi tối, trong cái lạnh vẫn giữ nguyên màu vàng kim, có người nói sắc vàng của nó tượng trưng cho tương lai.

"Vừa khéo âm lịch năm trước xuất, so với sao Kim còn vàng rực hơn.” Tiểu Quách cười trộm một chút.

"Các cậu không có vải sao?” Nghe thấy câu như thế, Tiểu Quách thiếu chút nữa bị nghẹn múi quýt ngọt vừa cho vào miệng.

"…” Nhân viên cửa hàng lại đáp không được.

Tiểu Quách ở trong lòng muốn làm gì đó, người nào không có mắt, mùa đông đòi mua vải.

Khi Tiểu Quách đi ra đăng trước cửa hàng, nhìn thấy một người đàn ông mặc tây trang, để tóc húi cua, hắn lúc này nhớ lại lúc mùa hè, vị khách nào đó đã từng tới một lần.

Chỉ thấy hắn vẻ mặt nghiêm túc nhìn hoa quả trong cửa hàng.

"Chúng tôi không có vải.” Tiểu Quách thuận miệng trả lời.

"Cửa hàng này thật là nhỏ, ngay cả vải cũng không có.” Người đàn ông mặc tây trang nhẹ nhàng mà luyến tiếc nói.

Trình độ phục vụ của Tiểu Quách hôm nay nhất định đã giảm xuống, cậu lớn tiếng nói cho người đàn ông mặc tây trang kia, "Vải là hoa quả mùa hè, mùa đông không bán!”

"Bây giờ không phải là cái gì một năm bốn mùa đều ăn được hay sao?” Người đàn ông mặc tây trang nghi hoặc hỏi.

Người đàn ông mặc tây trang nói đúng một phần sự thật, Tiểu Quách tức giận nói, "Tiên sinh, rất rất xin lỗi, khoa học kĩ thuật còn chưa phát triển đến độ có thể ở trong phòng ấm trồng được vải.”

Người đàn ông mặc tây trang thở dài một hơi, sau đó tựa như rất khó xử nói, "Vậy, cho tôi hai quả nhãn đi!”

"…” Tiểu Quách mở to hai mắt, trong lòng thầm nghĩ, anh ta là đến gây rối đúng không!

"Cũng không có sao?” Người đàn ông mặc tây trang giật mình nói.

"Rất xin lỗi, không có.” Tiểu Quách vừa lấy từ trong thùng ra một quả dưa Hami (dưa vàng), vừa đi đến bên cạnh người đàn ông mặc tây trang, người đàn ông kia hình như quyết tâm muốn mua hoa quả, thôi thì qua một chút, đợi Tiểu Quách buông quả dưa xuống, lại tiếp tục hỏi.

"Vậy dưa hấu!”

"Rất xin lỗi, không có.”

"Vậy xoài nhất định có!”

"Rất xin lỗi, cũng không có.”

"…”

"Cho qua một chút!” Tiểu Quách lấy quýt ngọt từ trong thùng ra, chuẩn bị xếp một kim tự tháp bằng quýt nhỏ.

"Vậy lê không phải không có đi!”

"Rất xin lỗi, cũng không có.” Tiểu Quách đang tập trung tinh thần xếp kim tự tháp.

Lúc này, người đàn ông mặc tây trang chỉ một nơi nào đó rồi hét lớn. "Kia kìa! Kia không phải là lê thì là cái gì?”

Tiểu Quách nhìn đống lê đang tản ra màu vàng dịu nhẹ, nhất thời không có phản ứng gì.

"Cậu dám nói kia không phải là lê?” Vẻ mặt của người đàn ông mặc tây trang giống như đang nhìn thấy người ngoài hành tinh.

"… Ừm…” Tiểu Quách cuối cùng ý thức được mình vừa rồi thuận miệng, nói đến cái gì cũng trả lời không có, thế là cậu lại khởi động bộ não, "Này thật sự không phải lê (lê tử – lê con)… Quả này chúng tôi gọi là mẹ lê.”

"Mẹ lê?” Người đàn ông mặc tây trang cũng đọc theo, sau đó nghiêm túc hỏi, "Quả lê nhỏ cũng có mẹ?”

Tiểu Quách nhìn đôi mắt nghiêm túc giống mặt trời mùa hè kia, cũng không cảm thấy lo lắng vấn đề quả lê nhỏ có mẹ hay không.

Cuối cùng, Tiểu Quách trả lời, "Lê nhỏ đương nhiên cũng có mẹ rồi! Chính là mẹ lê!”

Kì thật, nói xong, tiểu Quách cũng không biết mình nói cái gì, tuy nhiên… Cậu biết chắc người đàn ông mặc tây trang nghe được cái gì.

Chỉ thấy người đàn ông mặc tây trang ôm bụng, cười đến mặt đỏ bừng, miệng nói từng từ đứt quãng, "Đều nói… Thanh niên nhất định phải nỗ lực học hỏi… Buồn cười quá! Chẳng lẽ hoa quả là sinh đẻ bằng bao thai hay sao?”

Lúc này, Tiểu Quách thật hy vọng có thể tìm được quả sầu riêng trong kho đập chết người đàn ông này thì tốt rồi.

Khoảng nửa phút đồng hồ sau, người đàn ông mặc tây trang mới dứt cười, lại hỏi tiếp, "Tôi muốn một quả táo thật đẹp. Táo sẽ không phải không có đi! Nhớ nhé, tôi không cần quả xấu đâu.”

"Một quả táo. Năm mươi đồng!” Tiểu Quách bị cười nhạo đến sắc mặt xanh đen quyết định cho người đàn ông mặc tây trang này biết tay.

"Ai yooo! Sao giá lại đắt thế?” Người đàn ông mặc tây trang lấy ra một chiếc ví nhãn hiệu nổi tiếng, hoảng sợ hô lên một tiếng.

"Một quả cuối cùng, anh mua hay là không mua?”

"Bên kia không phải đều là táo sao?”

"Tất cả chỗ đó đều là táo mẹ! Chỉ có quả này là quả táo thôi, anh mua hay là không mua?”

"Mua…. Đúng là cửa hàng cướp của.”

"Năm mươi đồng!”

Người đàn ông mặc tây trang đưa ra năm mươi đồng, trước khi chuẩn bị rời đi quay đầu lại hỏi, "Cậu tên là gì?”

"Hừ!” Tiểu Quách không nghi ngờ gì, lớn tiếng nói, "Tôi chính là Quách Tiểu Song, người được toàn bộ chợ thành Nam khen là hoàng tử hoa quả.”

"… Không phải Tiểu Song Ca… Tôi sẽ nhớ kĩ.”

Cuối cùng, người đàn ông mặc tây trang rất không bảo vệ mội trường lấy một cái túi nilon, rồi rời đi, trong túi chỉ có một quả táo cùng một cái hột quýt ngọt.
3. Bán chuối…

Khoảng một tuần sau, cách ngày cũng chính là năm mới âm lịch, mấy bà nội trợ cũng đã chuẩn bị thỏa đáng đồ tết, hiện tại phần lớn đều là người đi làm, bọn họ không phải mục tiêu đã định, chính là căn bản không có biện pháp, cho nên đối với Tiểu Quách mà nói, thực ra không tính là bận.

"Tiểu Quách! Mẹ tôi bảo tôi về nhà ông bà ăn cơm đoàn viên, muốn mang theo một chút hoa quả, mua cái gì mới tốt đây?” Người đàn ông như đang hô to cứu mạng hướng tới cửa hàng được coi là "cửa hàng hoa quả được yêu thích nhất chợ thành nam”, tìm được Tiểu Quách, người được khen là "Hoàng tử hoa quả.”

"Mẹ cậu không phải là bà Hoàng sao?” Trí nhớ của Tiểu Quách so với nhân viên cửa hàng thì tốt hơn, cho nên mới thành ông chủ đấy thôi!

"Đúng vậy! Trí nhớ của cậu thật tốt, chính là bà Hoàng!” Con trai bà Hoàng đông sờ quả quýt, tây sờ quả dâu, sau đó, nói ra nỗi khổ, "Lần trước đông chí, tôi mua quýt, các cụ lại nói là chua! Chua đến mức đem ném tôi.”

"Ừm… Cho dù là bà nội trợ đôi khi cũng sẽ chọn phải quả chua, điều này cũng không thể trách cậu.” Tiểu Quách nhìn lại các loại một lần, rồi nhớ lại khẩu vị của bà Hoàng, sau đó chỉ một đống quả hồng hồng tím tím, "Roi được không?”

"Roi? Hàng Mỹ sao?” Con trai nhà họ Hoàng đối với hoa quả thực sự không biết nhiều.

"Roi là từ Đài Loan, có nhiều chất dinh dưỡng, giòn giòn, trong vị ngọt lại có mùi thơm dịu, còn có tên là kim cương đen, phải đặt trước mới mua được!” Cậu vừa nói, vùa đem tám quả roi để vào trong rỏ, sau đó thêm một ít dâu, một chút táo, quýt, lê cũng một quả bưởi to, "Cứ như vậy đi!”

"Sao lại đổi thành cái giỏ hoa quả thế này?” Con nhà họ Hoàng đối với cái giỏ hoa quả lớn dị thường này cảm thấy bất ngờ, nhưng vẫn tràn ngập tin tưởng với Tiểu Quách mà rút ví ra, hỏi giá.

"Không nhiều không ít, bốn trăm tám tám! Cam đoan lần sau cậu mà lại về nhà sẽ không thất lễ!” Tiểu Quách nhận lấy năm tờ 100 đồng, rồi bắt đầu trang trí giỏ hoa quả.

"Quả bưởi này to như thế…” Đứa con nhà họ Hoàng so với đầu mình.

Tiểu Quách trong miệng cắn một sợi dậy, nói qua loa, "Đây là nặng nhất chỗ này, da mỏng, nhiều nước, mẹ cậu không ném cậu được!”

Con trai nhà họ Hoàng nhẹ nhàng thở ra.

Cùng lúc đó, "Có giỏ hoa quả nào tám mươi tám không?”

"Chuyện gì?” Tôi đang bán giỏ bốn trăm tám tám, anh lại muốn tôi bán tám mươi tám? Tiểu Quách vừa nói vừa quay đầu lại nhìn cái vị nhân viên công sở tính toán chi li kia.

Tiểu Quách cắn cắn răng một cái, "Lại là anh?”

"Một giỏ tám mươi tám được không?” Vị nhân viên công sở kia chính là người đàn ông mặc tây trang lần trước, bộ tây trang hôm nay so với bộ tuần trước phẳng phiu hơn.

Tiểu Quách híp mắt kiếc một cái, đánh giá người đàn ông mặc tây trang từ chân lên.

"Oh!” Đây không phải là giày da XXX mà mình vẫn muốn mua sao, anh ta lại đi đôi giày thế kia vào chợ, ai nha! Phí của trời aaaaa!

"Giỏ hoa quả tám mươi tám có không?” Người đàn ông mặc tây trang tươi cười hỏi.

"Tám mươi tám đây!” Tiểu Quách chu miệng, bắt đầu nghĩ xem làm một cái giỏ hoa quả trị giá tám mươi tám đồng như thế nào. Một cái giỏ rẻ như thế, thật đúng là đánh đố cậu.

"Để tặng sao?” Tiểu Quách thử khiến người đàn ông mặc tây trang nâng cao giá trị.

"Ừm.” Người đàn ông mặc tây trang gật đầu.

"Tặng người khác thì đừng tiết kiệm như vậy, mua nhiều một chút, bọc lại mới đẹp.”

"Đẹp không bằng ăn ngon.”

"Anh đây là nghi ngờ hoa quả của tôi đúng không!” Tiểu Quách ngẩng đầu âm trầm nhìn chăm chú người đàn ông mặc tây trang.

"Không dám! Tiểu Song Ca nói gì thì chính là cái đó!”

"… Ai cho anh gọi tôi là Tiểu Song Ca!” Tiểu Quách vốn đang nheo mắt, bỗng nhiên trợn to.

"Là cậu lần trước nói cho tôi biết.”

"Nhưng tôi không cho phép anh gọi tôi Tiểu Song!” Tiểu Quách đột nhiên cảm thấy không khí lạnh Tết âm lịch hình như tới sớm.

"Chỉ có thể gọi tôi Tiểu Quách!”

"Gọi ‘Tiểu Song Ca’ thân mật hơn nha!” Người đàn ông mặc tây trang bám riết không tha, to vẻ xưng hô Tiểu Song Ca này vô cùng tốt.

"Có quỷ mới thân mật với anh! Mật anh cái đồ củ chuối…” Tiểu Quách bắt đầu nói lun tung.

"Ý của Tiểu Song Ca là có giỏ chuối ổi tám mươi tám đồng sao?” Người đàn ông mặc tây trang nghe không rõ câu nói của Tiểu Quách.

"Nói cho tôi biết tên của anh.”

"Cậu cuối cùng cũng hỏi tên tôi rồi! Tôi tên là Lí quốc Xuân.”

"Lí Quốc Xuân…” Tiểu Quách nghiến răng nghiến lợi lấy một tờ giấy đỏ để gói hoa quả rồng bay phượng múa một lát, sau đó, đem tờ giấy đỏ dán trên cửa cửa hàng.

"Cái gì?” Lí Quốc Xuân đến gần nhìn chữ trên tờ giấy đỏ, sau đó nhỏ giọng đọc thành tiếng, "Lí Quốc Xuân cùng con kiến không được vào bên trong.”

"….”

"Cậu đây là có ý gì?”

"Tôi quyết định không buôn bán với anh nữa! Tránh ra!”

"Nhưng không thể viết như vậy được!”

"Anh quản được tôi sao?”

"Cậu ít nhất cũng phải viết Lí Quốc Xuân cùng lão hổ, tôi mới không cần cùng con kiến đặt ngang hàng.” Người đàn ông mặc tây trang hít sâu một hơi, "Cậu rốt cuộc có học hành đàng hoàng không, tôi với kiến tuyệt đối không giống nhau một chút nào nha!”

Tiểu Quách lại lập tức chạy vào trong cửa hàng, sau đó lấy ra một tờ giấy đỏ mới, bên trên viết, "Lí Quốc Xuân cùng với lão hổ cùng kiến không được vào bên trong. Chữ của Quách Tiểu Song”

"Thế này mới coi là tạm được.” Lí Quốc Xuân thế nhưng lại mỹ mãn nở nụ cười, "Cái này, cậu cũng nhớ kỹ tên tôi… Bên dưới còn có chữ kí của cậu?”

"…” Tiểu Quách hiện tại cảm thấy mình đang ở giữa sông băng, sao lại có cảm giác kì quái thế này, "Mình cũng không phải là bận đến mê man đầu óc mà?”

Dứt lời, Tiểu Quách liền xoay người đi vào kho hàng.

"Này! Cái giỏ hoa quả tám mươi tám đồng của tôi đâu?” Người đàn ông mặc tây trang vội vàng hỏi.

"Không có.” Tiểu Quách cũng không quay đầu lại.

"Cái gì không có… Tôi đây tự mình làm vậy…” Sau đó người đàn ông mặc tây trang lấy cái giỏ trúc lớn nhất trên bàn, bắt đầu chui tới chui lui trong cửa hàng hoa quả.

"Ông chủ, nguy rồi…” Một nhân viên của hàng hoa quả xông tới.

"Nguy cái gì? Anh ta sờ vào cái gì liền bán gấp mười giá cho anh ta.” Tiểu Quách trên trán dán miếng giải nhiệt. Trước năm mới mới bệnh, thật chán mà!

"Nhưng… Nhưng… Nhưng anh ta vừa sờ vừa… Tóm lại là dọa chạy rất nhiều khách…”

"Cái gì? Anh ta nói hoa quả của chúng ta thế nào?” Thật là, muốn nghỉ ngơi một chút cũng không được, Tiểu Quách cam chịu đi ra ngoài tiếp khách.

Tiểu Quách đứng ở trước cửa tiệm, trừng Lí Quốc Xuân, nói, "Hoa quả nhà tôi toàn bộ đều là sản phẩm tươi, chất lượng tốt, anh cũng đừng có quá phận.”

"Tôi cũng chưa nói hoa quả của các cậu không tươi…”

"Vậy anh nói cái gì mà dọa khách của tôi.”

"Tôi chỉ nói chuối của Tiểu Quách quá ngắn.”

"Cái gì? Chuối của Tiểu Quách…” Tiểu Quách cuối cùng cũng hiểu được nhân viên kia nói nguy cái gì, nhất thời tức giận lên, túm lấy áo người đàn ông mặc tây trang, "Anh lập tức cút cho tôi!”

"Không đúng sao?” Người đàn ông giơ cao một quả chuối trong tay lên. Đó là chuối tiêu Lữ Tống chính cống, trời sinh so với chuối bình thường ngắn hơn…

Tiểu Quách vô lực, "Tôi tính bán rẻ đống chuối này cho anh.”

Vốn muốn giữ lại cho mình để ăn đêm nay, nhưng hiện tại, dù thế nào cũng không muốn nhìn cái đống chuối này nữa.

"Tốt quá! Bao nhiêu tiền tôi cũng mua, chuối của Tiểu Quách…” Lí Quốc Xuân lớn tiếng nói.

Khách hàng bốn phía không khỏi lắc đầu, Tiểu Quách rưng rưng cảm thấy mình sẽ trở thành trò cười lớn nhất toàn bộ chợ thành Nam này.

"Tất cả năm trăm đồng, anh lập tức cút đi cho tôi.” Tiểu Quách cảm thấy được sau này mình cũng không muốn bán chuối nữa.

Lí Quốc Xuân sảng khoái rút tiền, lại không khách khí hỏi tiếp, "Chuối của Tiểu Quách tuy có hơi nhỏ, nhưng vẫn cần dùng bao nha!”

Từ đó về sau, cửa hàng hoa quả Quách thị quả nhiên không bao giờ bán chuối nữa.

_____

Tác giả nói ra suy nghĩ của mình: Xà mất giọng rồi… Chỉ có thể nói tiếng bò sát. Mặt khác, phát hiện chữ phần này so với phần trước nhiều hơn rồi, tuy nhiên, so với truyện kỵ sĩ vẫn ngắn hơn.

1054109.1

4. Nước táo

Vừa mới qua năm mới, Lí Quốc Xuân mặt đầy cảnh xuân hôm nay lại tới mua hoa quả, hắn hoàn toàn không nhìn đến giấy đỏ bên ngoài cửa hàng hoa quả Quách thị.

Đã vậy, trong cửa hàng hoa quả Quách thị chỉ còn Tiểu Quách cùng một nhân viên, tất cả nhân viên khác đều đã về quê nghỉ Tết.

"Lại là anh! Anh không thấy cáo thị ở bên ngoài sao?” Tiểu Quách lớn tiếng nói.

"Cái tờ kia?” Lí Quốc Xuân nhìn nhìn ngoài cửa, lại nói, "Đây không phải là câu đối xuân sao?”

"Là cáo thị! Lí Quốc Xuân không được vào bên trong!” Tiểu Quách đọc rõ, còn nhấn mạnh ba chữ "Lí Quốc Xuân.”

"Nhưng tôi đã vào mất rồi. Làm thế nào?” Lí Quốc Xuân mở to hai mắt, vẻ mặt sợ hãi nói.

Tiểu Quách không chút nghĩ ngợi trả lời, "Vậy ra về theo đường cũ.”

Lí Quốc Xuân cũng thật sự đi về hướng cửa, nhưng khi còn cách cửa vài bước, hắn lại xoay người quay ngược vào trong, "Này không được, cũng đã vào rồi, phải làm được đại sự cho tốt.”

"Đây chỉ là một cửa hàng hoa quả nhỏ, không có đại sự để làm. Cút!” Tiểu Quách cuối cùng thừa dịp người khách duy nhất trong cửa hàng ra về, liền đem chữ đã nhịn vài lần lớn tiếng hét lên.

"… Không được, tôi chính là muốn làm đại sự, mượn buồng vệ sinh dùng một chút.” Dứt lại, Lí Quốc Xuân voth vào kho hàng như một mũi tên.

"Này! Anh…” Tiểu Quách nhìn bộ dáng người kia lại thật sự hình như rất cần nhà vệ sinh, nhưng lại cẩn thận, làm sao người kia lại vọt vào kho hàng, anh ta soa lại biết buồng vệ sinh ở trong đó! Khả nghi!

"… Ai a…” Những tiếng rên rỉ trong phòng vệ sinh truyền tới liên tiếp.

Tiểu Quách đang chờ đợi ở bên kia kho hàng, nghe được mà sởn gai ốc, năm mới mà… nghe âm thanh kia, hình như là đã nhịn rất lâu.

Đại khái là qua hơn mười phút, tiếng rên rỉ kia đột nhiên trở nên nặng nề hơn, sau đó là một trận yên tĩnh.

Tiểu Quách bất an quay đầu nhìn buồng vệ sinh. Chẳng lẽ bị hút vào rồi?

Tuy nhiên, thanh âm một vài vật nặng rơi xuống nước cùng với một tiếng thở dài (tởm – -|||), Tiểu Quách đột nhiên đỏ mặt, cậu cảm thấy chính mình cũng vừa như vừa đi địa ngục một chuyến.

"XXX, cái đồ củ chuối, mình căng thẳng cái gì chứ?” Tiểu Quách hung hăng đập đầu mình vài cái.

"Hô…” Lí Quốc Xuân như vừa ăn no (? ?), nhẹ nhõm thở dài một hơi, sau đó rửa sách tay, từ trong túi áo tây trang lấy ra một cái khăn tay lau tay.

Cả một chuỗi động tác tao nhã đến cực điểm, trời ơi! Người kia rõ ràng vừa mới làm xong đại sự, tại sao mình lại bị vài cái động tác như thế này mê hoặc. Tiểu Quách cảm thấy đầu mình có điểm không bình thường.

Nhưng thật ra Lí Quốc Xuân sau khi làm xong đại sự, giải quyết khốn khổ suốt mấy ngày liên tiếp, tâm tình cực độ thoải mái, mấy phần tự nhiên tiêu sái khí chất mê người không vô thanh vô sắc toát ra. Hắn vừa lau tay, vừa chăm chú nhìn phản ứng của Quách Tiểu Song, thấy cậu thỉnh thoảng nhíu mày, lại một lát biểu hiện bối rối, trong lòng cảm thấy trêu đùa cậu nhóc này thật là vui.

"Nhìn kiểu gì đến ngây người thế, tôi rất đẹp trai sao?” Lí Quốc Xuân gạt một chút nước còn dính trên trán.

Nhưng Tiểu Quách cũng không phải ngốc nghếch, "Không, là mùi hương trên người anh rất nghẹn người.”

"…” Lí Quốc Xuân đực mặt ra, nhưng trong lòng âm thầm tán thưởng nói, đối thủ phải thông minh một chút mới có cảm giác thành tựu. Thế là hỏi tiếp, "Có hoa quả nào có thể làm đại sự dễ một chút?”

"Dễ một chút?” Nói tới chuyên ngành của Tiểu Quách, tự nhiên cậu còn thật sự suy nghĩ kĩ càng, thế là quên luôn đuổi Lí Quốc Xuân ra ngoài, "Đương nhiên là phải chọn hoa quả giàu chất xơ, ngoài ra phải uống nhiều nước ấm. Tiếc rằng bây giờ là mùa đông, nếu không nhất định phải ăn dưa hấu. Tuy rằng táo là một loại quả bình thường, nhưng thực ra lại là loại quả tốt nhất.”

"Xấu hổ quá, mùa đông tôi không ăn hoa quả.” Lí Quốc Xuân xấu hổ giải thích thói quen kén ăn của mình.

Tiểu Quách nghe xong chấn động, "Hoàn hảo, người giống anh không nhiều lắm, nhưng tôi nhớ rõ có một bà đã từng nói qua, cháu của bà mùa đông cũng không ăn hoa quả… Sợ lạnh a!” Nói tới nói lui, Tiểu Quách lại hồi phục bình thường, bắt đầu dọn hàng trong kho hàng.

"Anh cũng sợ lạnh sao?” Tiểu Quách từ trên cái giá lấy một cái thùng xuống, thuận tay đưa cho Lí Quốc Xuân.

"Ừ!” Lí Quốc Xuân vừa trả lời, vừa đỡ lấy cái thùng các tông, nhưng lập tức bị độ nặng trong tay làm hoảng sợ. Hắn nhìn chăm chú cái thùng được đóng gói một chút, "Cái thùng này viết, một thùng tám quả, nhưng vậy mà lại nặng thế này… Chẳng lẽ thực ra là đu đủ sao?”

"Giữ chắc lấy, còn có thùng này nữa. Cẩn thận một chút.” Tiểu Quách lại đặt lên bàn một thùng hàng khác, bên ngoài thùng ghi là Hồng Ngọc.

"Ừ!” Lí Quốc Xuân tuy vẫn đang mặc tây trang, nhưng hắn không ngại làm mấy cái việc nặng nhọc thế này, chỉ là hắn trong lòng đang thắc mắc, "Quả gì tên là Hồng Ngọc?”

Tiểu Quách từ trên thang leo xuống, một hơi nâng hai cái thùng trên tay Lí Quốc Xuân, sau đó đi đến bên ngoài cửa hàng.

"Có thể nhìn một chút không?” Lí Quốc Xuân tò mò đuổi theo.

"Đương nhiên có thể, dù sao chính là để lấy lãi thôi. Nhưng, anh vẫn là thích hợp ăn táo hơn, tự mình chọn hai quả cỡ vừa đi.” Tiểu Quách vừa mở thùng các tông, vừa chỉ mấy quả táo ở một bên.

"Đã nói mùa đông tôi không ăn hoa quả!” Lí Quốc Xuân nhấn mạnh lại.

"Tôi không có bảo anh lập tức ăn, tôi dạy anh dùng nước táo.” Tiểu Quách cao giọng trách móc, "Nóng. Đồ uống thích hợp nhất cho mùa đông.”

"Nước táo…” Lí Quốc Xuân đột nhiên cảm thấy thời gian như quay ngược lại.

Cảnh này, tất cả giống như từng xảy ra. Vào một ngày nào đó.

Nhận được điện thoại từ bệnh viện tới, Lí Quốc Xuân đã tức giận đến sắc mặt cũng biến đổi nhiều lần.

Chỉ một quả táo, lại bắt mình từ thành H rõ xa tới A thị, hơn nữa còn chỉ định không phải cửa hàng hoa quả này thì không được. Đối với một ông chủ siêu thị quy mô nhất cả nước mà nói, thật sự là một truyện hài.

"Táo ở siêu thị nhà cháu không ngon sao? Màu sắc sáng sủa, nhiều nước lại ngọt, da giòn, nhiều thịu, giá lại rẻ.” Lí Quốc Xuân lấy một quả táo nhà mình ra cắn thử sau đó đưa ra kết luận, "Ông bà sao có thể nhận ra!”

Tuy nhiên, sau khi tới bệnh viện, hắn bị bà đang truyền nước ở đó đuổi đánh.

Hắn đành phải theo lời bà nội đi đến cửa hàng hoa quả đó mua táo.

"Nhìn táo này này vừa không tươi, vừa nhiều đốm đen, quan trọng nhất là chỉ một quả táo cũng bán đắt như thế, bà nhất định là bị thằng nhóc tóc vàng kia lừa không tí tiền!” Lí Quốc Xuân vừa gọt quả táo nhìn không vừa mắt kia, vừa bình luận về nó.

"Tiểu tử thúi này! Táo này không cần gọt vỏ.” Bà nội cầm lấy đống tạp chí duy nhất bên giường bệnh, đánh lên đầu Lí Quốc Xuân.

"Vỏ xấu như thế này. Áiii uiiii!”

"Trong cái gói còn có cái gì nữa?” Bà nội cắn một miếng táo, sau đó nhìn thấy trong túi hình như còn thứ gì đó.

"Vải.” Lí Quốc Xuân đem quả vải vừa mua về đặt xuống bàn.

"Cũng chỉ một quả?”

"Vâng!”

"Ăn thật ngon a!” Lí Quốc Xuân đưa ánh mắt đang nhìn TV thu về, cũng chỉ còn nhìn thấy mấy miếng vỏ vải, cùng một cái hột dẹt rất nhỏ.

"Lần sau lại lại mua tới cho ta!”

"Hương vị thế nào ạ?” Rõ ràng nghe được lời bà nội nói là ăn thật ngon, nhưng thế nào cũng không tin được.

Bà nội tới gần nhìn chăm chú thằng cháu lớn, sau đó hơi hơi nói một câu, "Hương vị đã ăn khi còn nhỏ.”

"Hương vị gì?”

"Chua.”

"Chủ cửa hàng kia lừa người! Cháu muốn kiện cậu ta! Kiện cậu ta bán hàng giả!”

"Tiểu Xuân, cháu khi nào mới mang bạn gái cháu đến gặp ta?” Bà nội bỗng nhiên chuyển đề tài, ánh mắt từ nhu hòa chuyển thành sắc bén.

Quốc Xuân cuối cùng bình tĩnh lại, sau đó nói: "Bà nội, bà biết là cháu không thích con gái mà.”

"Ai goo!” Bà nội cười cười, như trẻ con ăn vụng được bánh, "Sớm biết cháu giỏi như thế này, lúc trước ta tuyệt đối không đồng ý cho cháu, chỉ cần làm cho công ty của ông gắng gượng được vươn tới vị trị trên thị trường, sẽ cho cháu làm chuyện cháu thích.”

"Nhưng bà nội hiện tại hối hận đã quá muộn.” Lí Quốc Xuân hai tay đặt hai bên, ngữ khí bất đắc dĩ.

"Ta hiện tại muốn ôm chắt cũng không có một đứa để ôm mà! Thật là hối hận chết mất thôi!”

"Nếu bà không để ý chuyện huyết thống, cháu sẽ nhận nuôi một đứa là được mà.”

"Ta mới không cần!” Bà nội trốn vào trong chăn.

"Bà! Bà đừng trốn vào trong chăn làm gì, sẽ bị y tá mắng đó.” Quốc Xuân vừa nói, vừa nghĩ hắn đường đường chủ tịch một công ty lớn, lại phải đe dọa, dỗ dành một bà lão giống trẻ con, bức tranh này thật bất bình thường.

"Tiểu Xuân,” Bỗng nhiên bà nội xõa tóc từ trong chăn chui ra.

"Lại chuyện gì nữa ạ?” Lí Quốc Xuân vừa nghe thấy cái tên ‘Tiểu Xuân’ đã cảm thấy nhức đầu.

"Cháu có uống nước táo không?” Nụ cười của bà nội giống như một đứa bé bắt được cái gì đó.

"Không!” Lí Quốc Xuân bình tĩnh trả lời.

"Ai duuu! Xú tiểu tử, nhất định đã quên hết chuyện trước đậy mà!” Bà nội khoa trương la lên.

"Cháu sẽ ăn rau.” Lí Quốc Xuân năm đó còn chưa hiểu chuyện dinh dưỡng cùng chất xơ là chuyện gì… Kết quả… Sai lầm!

Bà nội gõ đầu Quốc Xuân một cái rõ mạnh, mắng, "Rau với hoa quả không giống nhau!”

"Đều là chất xơ mà thôi!” Lí Quốc Xuân mang lí luận dinh dưỡng mà mình tự nghiên cứu ra, "Căn bản là giống nhau. Đều là vì vấn đề thể chất.”

"Cháu thằng nhóc thúi này từ nhỏ đã như vậy! Nói cái gì cũng cố chấp như thế!” Bà nội cuối cùng đem lõi táo vứt lên đầu hắn

"Này! Chọn có hai quả táo mà cũng lâu như thế à?” Tiểu Quách từng nhìn tốc độ khách chọn hoa quả, đây không phải là chuyện chỉ cần hai ba giây là xong sao? Vì sao đã hơn năm phút đồng hồ rồi.

"Nước táo có lợi không?” Lí Quốc Xuân lấy ra một quả táo không quá xinh đẹp.

"Anh nghi ngờ táo của tôi?” Ý của Tiểu Quách là: Anh có thể nghi ngờ tôi, nhưng không thể nghi ngờ quả táo.

"Không có…” Lí Quốc Xuân lấy thêm một quả táo cầm trên tay.

"Anh về nhà cắt quả táo làm bốn phần, không cần gọt vỏ, cho thêm nước nấu nửa giờ.” Tiểu Quách "cướp lấy” hai quả táo, bỏ vào trong một cái túi nilon, "Không cần cho thêm đường hay thứ gì khác, không được lập tức mở nắp, để nguyên nửa giờ, khi đó, tất cả mùi vị táo đều vào trong nước rồi, uống ngon nhất. Tất cả năm mươi đồng.”

Lí Quốc Xuân vừa nghe, vừa gật đầu, hình như đang nhớ kĩ phương pháp, đột nhiên nghe được năm mươi đồng, đầu của hắn đột nhiên trống rỗng, "Cái gì?”

"Năm mươi đồng. Cảm ơn.” Tiểu Quách lặp lại lần nữa.

Lí Quốc Xuân cười rộ lên, lộ ra hàm răng của hắn, răng nghiến vào nhau… Đương nhiên, hắn vẫn thanh toán tiền.

Trên đường về, hắn tiếp tục hướng về phía gió bắc mắng, "Với giá này cũng đủ mua rất nhiều táo ở nhà tôi!”

Càng không may chính là, về đến trướccửa công ty, bị quản lí bộ phận thị trường bắt gặp, y nhìn cái túi nilon rồi hỏi: "Ông chủ, anh đi điều tra thị trường sao?”

Lí Quốc Xuân đưa cái túi nilong đến trước mặt, nhìn thấy hình in nổi trên túi, "Hoa quả Quách thị tốt hơn siêu thị nhiều.”

_____

Tác giả nói ra suy nghĩ của mình: Hiện tại siêu thị ở khắp nơi đều đó, nhưng Xà cảm thấy cửa hàng trong chợ so với siêu thị có hương vị tình người hơn. Hôm nay nhà Xà mua một quả mãng cầu, thật sự rất nặng, rất to. Nhưng Xà không hay ăn, sợ nhổ hạt. Còn như nước táo, là thật sự có thể tự làm, mùa đông uống còn có thể làm dịu… Tuy nhiên Xà đã bị ho sắp chết rồi.
Xà Xà Lưu | Yingie

"Không muốn cái gì… Trứng của anh, đừng, đừng dùng quá sức, hai quả này da mỏng, bóp mạnh quá không tốt.” Tiểu Quách vừa cười như kẻ trộm, tay vừa nhẹ nhàng buông ra tay đang cầm Hồng Ngọc của Lí Quốc Xuân.

"Đừng có nói trứng gì gì đó nữa.” Ngay cả giọng mũi của Lí Quốc Xuân cũng xuất hiện rồi, "Sẽ khiến người ta hiểu lầm.”

5. Trứng khủng long

Ước chùng tết Nguyên tiêu sắp tơi, hôm nay Tiểu Quách như thường lệ miệng mang theo nụ cười, nhìn thùng Hồng ngọc ngày càng ít đi, liền liên tưởng, hàng như vòng luân chuyển, nước lên thì thuyền lên, cũi heo trong nước, thật đúng là hoàn hảo…

"Sửa tên thành Hồng Ngọc thật là tốt! Năm mới vừa mua nó, đã cảm thấy tài vận đầy nhà!” Cậu thuận tay chộp lấy quả mận, cắt làm hai, sau đó đưa cho vị khách quen – chú Lý, để ông thử nhận xét hương vị.

Chú lý cắn một nửa, liền hô lên, "Ai goo!” khiến các khách hàng khác đều nhìn sang, "Sao lại ngọt thanh như vậy?”

"Tôi cũng muốn!” Mấy bà nội trợ tốp năm tốp ba nghe thấy vậy như gió lao tới.

"Ngọt thì ngọt, nhưng chú Lý, chú đừng ăn nhiều như thế!” Tuy nói vậy, Tiểu Quách vẫn thả sáu quả vào trong túi nilon, "Nhưng thích hợp nhất vẫn là để cho con chú, cái người làm giáo viên ấy ăn, nhuận hầu (làm thông cổ họng) mà!

Nhắc tới đứa con tài hoa làm giáo dục kia, chú Lý cũng không phụ lòng mong đợi, cao hứng đứng lên, cười cười nhận lấy cái túi, còn nói thêm, "Nói cũng đúng, nó vất vả như thế, nên ăn thêm một chút. Ha ha!”

Tiểu Quách tiễn chú Lý ra khỏi chợ, để lại sau lưng nhóm mấy bà mấy cô ngươi tranh ta đoạt cho thủ hạ của Tiểu Quách ứng phó.

"Cậu sao lại không ở trong cửa hàng?” Lí Quốc Xuân đột nhiên xuất hiện ngăn Tiểu Quách lại chất vấn.

Tiểu Quách hoàn toàn không quan tâm đến giọng điệu của Lí Quốc Xuân, lợi nhuận hai ngày nay khiến cho cậu liên tục duy trì trạng thái hưng phấn, "Vừa mới tiễn khách ra ngoài.”

"Tiễn khách ra khỏi cửa?” Lí Quốc Xuân giật mình, lại trộm nhìn Tiểu Quách liếc mắt một cái, thử suy nghĩ xem bộ dáng Tiểu Quách tiễn khách… Rõ ràng tâm trạng của cậu ấy xem ra tốt lắm.

"Anh hôm nay tới mua cái gì? Có muốn mua hoa quả không?” Tiểu Quách khoác vai Lí Quốc Xuân nói.

Một làn gió xuân thổi qua, trong tim Lí Quốc Xuân nhộn nhạo một trận, hắn cũng không nhịn được nở nụ cười, dường như hờn dỗi mấy ngày nay đều biến thành không khí, thế là vội vàng gật đầu, "Đúng! Đúng! Mua hoa quả thôi!”

"Vây mua Hồng Ngọc nhé! Anh lần nào cũng mua táo, đổi khẩu vị một chút đi.” Tiểu Quách ngửa đầu, đồng thời chào hỏi khách trong cửa hàng.

Lí Quốc Xuân đang muốn hỏi Hồng Ngọc là cái gì, liền nhớ tái cái thùng lần trước mình đỡ ở trong kho hàng. Điều này là do mặt hàng này siêu thị nhà hắn không bán.

"Hồng Ngộc thực ra là loại quả gì?” Lí Quốc Xuân cũng không biết rõ mấy tên gọi khác của hoa quả cho lắm.

"Không hẳn là mận, nhưng Hồng Ngọc cũng thuộc loại quả giá cao, ngoài ra còn có một loại gọi là trứng khủng long.”

"Trứng khủng long?”

"Đúng vậy! So với quả Hồng Ngọc thì to hơn một chút.”

"Nhưng mận cũng không thể nào có trứng khủng long lớn đi!”

"Ừm…” Điều Lí Quốc Xuân vừa nói, Tiểu Quách cũng hiểu được đích thực là có chút hơi phóng đại, sau đó, tầm mắt của cậu hướng vào thân mình Lí Quốc Xuân, từ đầu nhìn xuống, nhìn đến giữa hai chân Lí Quốc Xuân, trên mặt có chút kì quái, mới nói tiếp, "Có thể trứng này khác các trứng khác.”

Lí Quốc Xuân cũng nhìn theo ánh mắt Tiểu Quách… Thoáng chốc như bị bọ cạp cắn, lời nói ra đến miệng bị mập mờ ngừng lại, "Trứng này thôi…”

Hay là Tiểu Quách nói mình tốt? Lí Quốc Xuân đoán.

Bất quá nhìn thực tế, Tiểu Quách tuy là có suy nghĩ một chút chuyện không đứng đắn, nhưng dường như cũng không có hàm ý nào khác, cậu cười giống như kẻ trộm ăn vụng kẹo đường, nhưng lại biểu hiện ra sự đơn thuần của cậu.

"Chính là thôi! Trứng khủng long…” Sau khi nói xong, Tiểu Quách lại cười một tiếng vang dội, ngay cả bà dì bên cạnh cũng không nhịn được hỏi cười cái gì.

"Không có gì, lần tới nói cho dì biết!” Tiểu Quách nói nói, nhưng lại ngăn không được bản thân cười ha hả.

Thậm chí có loại người có thể tự mình nói cười với mình, còn cười cả nửa buổi. Lí Quốc Xuân càng ngày càng không hiểu được Tiểu Quách.

"Lí tiên sinh, Hồng Ngọc của anh.” Tiểu Quách một tay cầm hai quả mận, lớn gần giống quả trứng gà ở quê.

Lí Quốc Xuân cầm lấy hai quả mận, nhận thấy mận này quả thật hồng hơn mận bình thường, hơn nữa cong sáng bóng, gần như thịt mận bên trọng cũng phát ra ánh sáng hồng, trách không được gọi là Hồng Ngọc.

"Hồng Ngọc của anh… Hắc hắc…” Hai mắt Tiểu Quách lại nở hoa.

Lí Quốc Xuân đột nhiên cảm thấy bộ vị nào đó đang lộ ra sôi nổi, quả nhiên, hai mắt Tiểu Quách đang cham chú nhìn bộ phận nào đó của mình.

"Cậu đang muốn cái gì?” Tuy Lí Quốc Xuân nghiêm túc nói, nhưng giọng nói khàn khàn khó dấu, lực trên tay cũng tăng thêm.

"Không muốn cái gì… Trứng của anh, đừng, đừng dùng quá sức, hai quả này da mỏng, bóp mạnh quá không tốt.” Tiểu Quách vừa cười như kẻ trộm, tay vừa nhẹ nhàng buông ra tay đang cầm Hồng Ngọc của Lí Quốc Xuân.

"Đừng có nói trứng gì gì đó nữa.” Ngay cả giọng mũi của Lí Quốc Xuân cũng xuất hiện rồi, "Sẽ khiến người ta hiểu lầm.”

Đôi mắt hắc bạch phân minh của Tiểu Quách đưa lên nhìn Lí Quốc Xuân, thấy trên lông mày của Lí Quốc Xuân có một nếp nhăn nhỏ.

"Sẽ hiểu lầm cái gì?” Tiểu Quách nghiêng đầu, hỏi không chút chần chừ.

"…” Lí Quốc Xuân vẫn chưa biết người nào với người nào, dục vọng còn chưa ngừng.

"Nhân tiện nhắc luôn, người nào thận không tốt đừng ăn nhiều mận.” Tiểu Quách cười một chút, cặp mắt hí lại, như là ẩn dấu một dấu chấm hỏi, "Thận của anh có tốt không?”

"Cái gì thận không tốt?”

Tiểu Quách lại tiếp tục nhìn hông Lí Quốc Xuân, "Chính là thận… Thận của đàn ông a… Không tốt thì đừng ăn mận… Thận của đàn ông a!” Tiểu Quách nói xong, còn tặng kèm thêm hai tiếng cười nhạt.

Lí Quốc Xuân lúc đầu không hiểu vì sao phải nhấn mạnh từ ‘thận’, suy nghĩ một chút, mới nhớ ra ‘thận’, không phải là nói năng lực về phương diện nào đó của đàn ông ư?

"…” Tiểu Quách này sao lại thay đổi vậy? Khiến cho phản ửng của Lí Quốc Xuân chậm nửa nhịp, "Thận của tôi đương nhiên tốt! Tốt không cần nói, dùng qua đều khen tốt.”

Tiểu Quách nhìn Lí Quốc Xuân cũng không giống nói bậy, đột nhiên trong lòng có một chút không bằng lòng, "… Dùng qua đều khen tốt…”

Nhưng thật ra Lí Quốc Xuân cũng không có phát hiện ra, tiếp tục khoe chiến tích vinh quang của mình, nhưng mới nói được vài câu, đã phát hiện bên trong đôi mắt đang đen lại của Tiểu Quách có địch ý.

"Mấy chuyện kia đều là quá khứ thôi…” Cuối cùng, Lí Quốc Xuân cười gượng hai tiếng qua loa kết thúc.

Hai người cứ như vậy yên lặng, ánh mắt Tiểu Quách đặt ở trên hai quả Hồng Ngọc, hai tay Lí Quốc Xuân cũng không biết phải để đi đâu.

"Năm mươi đồng.” Vẫn là Tiểu Quách mở miệng nói chuyện trước.

"Cái gì? Lại năm mươi đồng!” Lí Quốc Xuân như con cừu non bị hoảng sợ.

"Đúng vậy! Hai quả này tôi định giữ lại cho mình! Bây giờ bán cho anh, đương nhiên phải đắt hơn một chút!” Tiểu Quách giải thích như đó là điều đương nhiên.

"… Cái gì? Năm mươi đồng mà là đắt một chút? Đắt mười chút ấy!” Lí Quốc Xuân nhớ tới lần nào cũng bị người khác chê cười.

"Vậy anh không mua?” Tiểu Quách cảm thấy bất ngờ, người này không phải lần nào cũng ra vẻ ta đây không thiếu tiền mua hoa quả hay sao?

"Không mua!” Lúc này hắn quyết định không làm cừu non nữa.

"Không mua?” Giọng nói Tiểu Quách trở nên nặng nề.

"Không mua!” Lí Quốc Xuân lắc đầu, hung hăng từ chối.

Tiểu Quách tiến gần đến, gần như dán lên người Lí Quốc Xuân, hỏi, "Thật sự không mua?”

Lí Quốc Xuân bị khí thế của Tiểu Quách ép lại trên người phải lùi về phía sau, nhưng hai chân vẫn kiên định giữ nguyên tại chỗ, trả lời, "Tuyệt đối không mua!”

"…” Tiểu Quách cắn cắn răng một cái, sau đó mang theo vẻ mặt hối tiếc, lấy lại mận trên tay Lí Quốc Xuân, rồi nói, "Anh đừng đến đây nữa!”

Dứt lời, Tiểu Quách không quay đầu lại rời đi, để lại một mình Lí Quốc Xuân.

ĐỌC TIẾP PHẦN CÒN LẠI : CHUYỆN TÌNH CHÀNG BÁN HOA QUẢ PHẦN CUỐI


Vote Điểm :12345

Loading...

✿ Bình luận facebook truyện Chuyện Tình Chàng Bán Hoa Quả Phần 1



✿ XEM CÁC TRUYỆN LIÊN QUAN :Truyện Gay, Đam Mỹ Full

✿ XEM TRUYỆN KHÁC
ĐĂNG NHẬP
Đăng Ký | Đăng Nhập
Login:
Password:

Kênh Truyện
CHỨC NĂNG

BXH TRUYỆN HOT
TRUYỆN NGẪU NHIÊN
TRUYỆN FULL
Lên đầu trang
Xuống cuối trang
CopyrightKênh Truyện © 2011 - 2017Kênh Truyện - In Sách Truyện Theo Yêu Cầu
Powered by uCoz -Giao diện Mobile

DMCA.com Protection Status