Kênh Truyện, Đọc truyện online, truyện teen full hoàn thành, truyện gay full, tiểu thuyết full
»
»
20:07, 03/10/2017

Chuyện Tình Vượt Thời Gian
✿ Người Đăng: kedauthamlang11 Các Truyện Cùng Người Đăng
✿ Tác Giả: Trần tuấn nguyên
✿ Xem: 541 Lượt ✿ Tổng Điểm Vote: 327 Điểm
ĐỌC Chap 1 ĐỌC Chap Mới Nhất


✿ Nội dung truyện Chuyện Tình Vượt Thời Gian

Mình lần đầu tiên viết truyện vì đam mê và vì để thỏa mản sở thích bản thân . Mình rất yêu mến truyện Nữ hoàng ai cập nhưng chưa thấy ai chuyển thể qua đam mỹ cả nai xin mạng phép được tự sáng tác . Mình học hành ko được bao nhiêu nên lời văn thô ráp không mượt mà như các tác giả khác nên có gì mong các bạn đừng chê cười nhé . Lời mở đầu chỉ có bấy nhiu xin mời các bạn đọc truyện .
Chương I : Thế kỉ 22
Ngày hôm ấy là ngày vui mừng lớn nhất của Andy và Ngọc Hân , khi mà chỉ ít thời gian nữa thôi là cả hai người có thể chào đón hai thiên thần bé bỏng chào đời .
Trong bệnh viện phụ sản những tiếng bước chân dồn dập ngoài hành lang không hề có dấu hiệu dừng lại dù chỉ là phút , Andy đi tới rồi đi lui cứ thế mà lo lắng xen lẩn một niềm hạnh phút . Đến khi cửa phòng sanh mở ra một cô y tá đẩy xe nôi ra bên trên là hai bé trai đỏ hỏn như hai cục thịt tươi có mắt mủi miệng trước mặt Andy , cô y tá luôn miệng chút mừng anh có hai cậu con trai và kêu người thân theo cô vào phòng trẻ sơ sinh để trong nôm hai bé vì do mẹ hai bé phải mổ nên vẩn còn chưa tỉnh do còn thuốc mê chưa tan hết . Andy đi theo cô y tá mà trong lòng mừng như một người điên và đâu đó trên gương mặt là một sự lo âu thấp thoáng nhưng không rỏ là nguyên nhân gì ? Hai đứa trẻ song sinh vẩn như thế mà ngủ khi đả được cô y tá chuyển vào giường dành cho trẻ sinh mổ , Andy luôn túc trực bên hai con nào là thay tả và pha sữa cho con khi chúng thức đòi sữa mẹ . Khoãng tằm trời nhắm nhem tối thì cô y tá báo với Andy là có thể đem hai bé song sinh qua cùng giường với mẹ bé vì cô ấy đả tỉnh . Trong phòng hai vợ chồng trẻ nhìn nhau sung sướng khi có hai thiên thần bé bổng là kết tinh tình yêu của hai người đả chào đời , nàng lẳng lặng ngắm nhìn hai đứa trẻ song với cặp mắt xanh biết màu nước biển , những loạn tóc màu vàng óng lưa thưa . Cả hai điều giống nhau như hai giọt nước riêng chỉ một đứa có 2 cái lúm đồng tiền sâu trên má và đứa còn lại chỉ có mỏi một cái mà thôi .
Ngọc Hân nói , anh đả khai tên cho con chưa ?
Anh đả khai rồi đứa ra đời trước ba phút tên là Raian đứa này có một lúm đồng tiền , còn đứa kia tên Brian có hai lúm đồng tiền . Còn tên tục ở Việt Nam là Thiên Luân và Thiên Long , em thấy thế nào ? ( tên tục vì Ngọc Hân là người việt , Andy là người Anh góc mỷ . Xin lổi mình thích nét đẹp Anh Mỷ kết họp )
Tên đẹp lắm em mong hai bé con sẻ mạnh khỏe và hùng dũng như tên mà chúng ta đả đặt cho hai đứa nó . Ngọc Hân vừa nói vừa lau đi hai hàng nước mắt hạnh phúc đang lăng dài trên má nàng , còn về hai đứa bé song sinh vẩn như củ chỉ có ngủ mà trên miệng đang nhắp nhái cười như đang gặp9 mọng đẹp , rồi đây số phận khác biệt xẻ đến với một trong hai , là tốt hay xấu tùy vào số phận an bài .
Đấy là sự ra đời của hai anh em chúng tôi như thế . Hiện giờ đả trải qua mười sáu năm rồi , giờ thì cả hai anh em chúng tôi năm ấy đả trở thành thiếu niên sáng ngời như bình minh . Raian thì cao mét chín giống ba lúc còn trẻ , còn tôi Brian chỉ mới lấp lửng tới vay anh ấy vỏn vẻn chỉ được mét bảy tám . Các bạn chung trường thường trêu chúng tôi song sinh gì mà chỉ có vẻ ngoài la giống thôi còn cái khác thì không giống ví dụ như chiều cao và 2 cái lúm đồng tiền . Mà củng nhờ thế mà các bạn mới có thể phân biệt được hai người khi đứng cạnh nhau , chắc tôi giống mẹ nhiều hơn nên có phần được yêu mến nhiều hơn . Hai anh em điều có chung niềm đam mê là ngành khảo cổ vì rất thú vị và đặc sắc khi biết về những cội nguồn lẩn văn hóa của những con người cũng như đất nước thời xa xưa và cũng do một phần công ty gia đình đang làm về khảo cổ . Ba của chúng tôi là tổng giám đốc của một công ty lớn có nguyên một đội ngủ chuyên môn về khai quật và tìm hiểu về những ngôi mộ cổ . Lần này ba được nhờ quan hệ rộng rãi nên đả có được giấy phép khai quật một lăng mộ ở phía tây cách thủ đô Cairo của Ai Cập không xa . Tôi và anh raian củng được ba cho theo và được chuyển trường qua Cairo để không bỏ lở việc học .
Buổi trưa hôm ấy tôi và anh Raian đang chơi cùng các bạn thì gặp anh trợ lý của giáo sư Brow đi về trường thông báo rằng đả thành công khai quật lăng mộ ấy và còn nói thật mai mắn được biết là có thể dự đoán đây là mộ của một vị pharaon vĩ đại nào đó . Trong hai mắt của Brian hiện giờ như có rất nhiều đom đóm sáng lấp lánh mà mừng rở quay sang anh Raian nũng nịu mà nói
Anh hai ơi hôm nai mình lại chổ ba xem đi , họ nói có xác ướp nữa kìa lần này em có thể tận mắt mà xem kỉ càng , anh giúp em xin ba cho đi vơi nhá !
Em đó lúc nào cũng ham khám phá lần trước chạy đi một mình vào khu đang đào khai quật bị rơi vào một cái hố lớn mất tích cả một ngày trời mới tìm được giờ không sợ à ?
Anh nhắc làm em mới nhớ lúc ấy em không biết vì sao lại bị rơi vào đó nữa nhưng em có mơ một giấc mơ vừa lạ vừa đáng sợ , trong mơ em thấy một nơi thật xa lạ và cổ xưa của Ai cập , nơi đó có một cung điên rất to lớn , bên trong đó có rất nhiều người trai gái ăn mặc rất kì lạ và cổ quái . Họ nhìn e với ánh mắt dò xét lạ lẳm , e chào hỏi họ nhưng không ai trả lời chỉ nghe vài người phía xa đang xì xào việc gì đó . Rồi một chàng trai cao lớn như anh hai vậy và em nghỉ chắc anh ta cũng khoảng hai mươi tuổi đi tới mà thét với giọng điệu hung ác và dử tợn .
Ai đả để tên lạ mặt này đi vào đây vậy hả có biết đây là nơi cắm không cho kẻ lạ đi lại hay không , tên kia ngươi là ai mà ăn mặc thật kì lạ vậy ? Ngươi không giống ai trong số các sứ giả của các nước láng giềng vừa ghé thăm ai cập của ta vào sáng nai . Ngươi là ai là nô lệ nước nào hay ngươi là gian tế phái trà trộn vào các sứ giả láng giềng lúc sáng mới gặp trong đại điện để nhằm mục đích ám sát ta , ngươi mau nói không trẫm giết .
Anh ta không có vẻ gì là hiền từ cả , vì anh ta nắm xiếc chặc tay em làm e đau như xương gảy tới nơi và còn thét lớn làm em rất sợ , e muốn chạy nhưng không thể thoát khỏi bàn tay của anh ta . Củng mai em có thể thoát khỏi lúc anh ta sơ ý mà chạy nấp vào một góc khuất , thế là em lảo đảo mơ màng được tiếng kêu của anh hai làm tỉnh .
Trong mơ như thế cho đến khi được anh đến kêu mà lay tỉnh e dậy , oi em nhớ tới mà giờ vẫn còn sợ đây nè .
Hừrr cho em chừa cái tật đi phá phách không nghe lời , cũng vì em mà anh bị ba phạt cả một tuần không được đi chơi . A chưa đánh đòn em là mai mắn em rồi . Em đó mai mốt không được chạy loạn một mình nữa nghe chưa mẹ mà hay xẻ bắt em về mỷ thì đừng có mà than khóc với anh hai và ba . Sau đó không quên mà tặng cho cậu em trai nghịch ngợm một cái cốc đầu rất nhẹ , nhưng tư thế thì trong rất mạnh mẻ .
Úi !!! Đau quá anh hai ăn hiếp em , lát em xẻ mách lại với ba cho xem nè . Gương mặt nhăn nhó như rất đau đớn mà cằn nhằn anh trai mình nhưng trong nội tâm tôi biết rỏ ngoài ba mẹ thì không ai thương cậu nhất bằng anh hai của mình cả . Có thể vì là song sinh nên có thể thấu hiểu cảm giác cho nhau . Tôi củng rất là thương anh hai mình .
Cả hai anh em cùng với lớp của mình được giáo sư brow đồng ý dẩn đi tham quan xác ướp bí ẩn kia . Tới nơi là một khung cảnh tất bật bận rộn của các công nhân đội ngủ khai quật , chúng tôi yên lặng mà đứng nghe giáo sư brow thuyết trình bài diễn văn của mình mà trong số chúng tôi ai củng thuộc lòng như câu * các em là những người mai mắn nhất trong đời sinh viên được trải nghiệm quan sát thực tế các hiện vật này không giống ta ngày xưa muốn nhìn còn không được nói chi đến sờ vào hiện vật vô giá này * trong lớp có vài bạn lẳm bẳm nói nhái theo giáo sư làm cả lớp phải ngộp chết vì kiềm nén tiếng cười ko cho nó ra khỏi miệng mình
Cả lớp được sự chấp thuận của chủ công ty khai quật củng là ba của hai anh em tôi đồng ý cho tham quan thì cùng nhau đi vào quan sát . Rất nhiều vàng bạn được chôn theo vì theo họ khi chết xẻ phải cần dùng nó đánh đổi với quỉ ngục mà được tái sanh vào nơi sung sướng . Trong đây khá nhiều thứ quí giá được chôn theo , tôi nghỉ chắc người này không phải là người tầm thường mà là một vị quan lớn hay vua chúa nào đó .
Thật kì lạ hình như có ai đó đang nhìn em thì phải ákk , tôi lay khẻ cánh tay của anh Raian và nói nhỏ bên tai anh ấy . Trong lòng thấy hơi sợ sợ và ớn lạnh khi nhìn xung quanh chỉ thấy ko gì khác ngoài nhửng tắm phù điêu khắc hình vẻ trên tường khu lăng mộ .
Anh Raian cười khẻ và xoa tóc tôi nói , em đừng sợ không có ai đâu do em tưởng tượng ra thôi . Xem này có anh hai tài giỏi của e ở đây không ai ăn híp em trai anh được đâu hahaha .
Xí anh mà tài giỏi cái gì chỉ giỏi híp đáp em trai thì có . Trong lòng tôi bớt sợ vì những lời chọc cười và quan tâm của anh hai dành cho tôi :D
Chúng tôi đả đi đến trước một cái quan tài bên trên nắp quan nghe kể là khi người chết trước khi ướp xác xẻ được các người đó phát vẻ lại hình dáng khuôn mặt để khắc họa lên nấp quan để con cháu có thể nhìn thấy được gương mặt tổ tiên lúc còn sống . Mọi người kể cả giáo sư ai nấy cũng phải ồn ào bán tán , hình như người này chết lúc còn quá trẻ theo như có thể biết thì đây là một vị vua chắc có thể là thuộc vào ba ngàn năm trước
Mọi người nhìn vào bức khắc trên nắp quan mà ko khỏi bàn tán thương tiếc thay cho người này chết trẻ . Riêng tôi lại có cảm giác nhìn hình khắc này cảm giác cho tôi rất quen thuộc mà củng rất xa lạ . Khi mở quan ai củng phải ồ một tiếng rồi bán tán nhìn người này lúc song chắc rất đẹp trai đây , người cao khoảng met chín mà có điểm khác là người này rất yêu hoa sen hay sao ấy trong quan điều toàn là hoa sen khô chắc là lúc chôn được đưa vào . Nghỉ cũng lạ ai cập ngày xưa hoa sen rất đẹp ai cũng yêu thích là phải nhưng còn người này thì hơi quá lạ ở chổ anh ta là con trai mà thích chôn cùng hoa sen tôi thầm nghỉ trong lòng như vậy và chợt nhận ra một điều rồi nói cho mọi người cùng nghe .
Tôi nghỉ chắc anh ta đả có vợ rồi và vợ anh ta thích hoa sen nên lúc chôn chồng củng vì thế chôn theo nhiều hoa . Chắc chắn là vậy rồi vì thời xưa ai củng mười lăm mười sáu là đả lập gia đình rồi người này hẳn là hơn tuổi lập gia đình rồi cũng nên . Mọi người ai củng gật đầu đồng ý như tán thành câu nói này của tôi . Bổng tôi nhìn thấy bên trong quan là một tấm phù điêu bằng đất sét không biết ghi những gì trên đó , tôi vội cằm lên và thấy như đâu đó có một luồn gió lạnh buốc tựa như từ cởi âm lùa đến mà hoảng sợ buôn tay làm rơi nó đi . Giáo sư hoản hốt đi đến , tôi cuối mặt cảm thấy có lổi và còn có một chút sợ hải chuyện gì đó ngay cả tôi cũng không rỏ ràng . Giáo sư cố gắn gom từng mảnh tấm phù điêu lại và không khỏi thở dài mà thằm trách
Đây là kho báo a..... em cẩn thận chút đi . Tuy nơi này nhà e làm chủ nhưng củng phải cẩn thận giử gìn nha em .
Tôi không nói gì chỉ cố nặng ra một nụ cười nhẹ thoáng qua
Thôi ! Hôm nai nhiêu đó đủ rồi các em thu xếp về trường khi khác chúng ta tham quan sau . Tiếng giáo sư brow cất lên mọi người vội vàng thu xếp trở lại trường học , còn tôi củng theo anh hai về trường nhưng trước lúc bước ra khỏi mộ tôi cảm giác như có ai cất giọng nói hòa cùng cơn gió đi vào tai tôi rằng * em ở đâu hở người anh yêu , anh nhớ em từng ngày , em mau về với anh đi đừng rời xa anh nửa * oi nhửng lời đó nghe sao thấy lòng tôi xe thắt đau nhói không biết vì sao người nào đó đang nhớ nhung ai mà phải nhờ cơn gió mang hộ những lời yêu thương da diết ấy

Mời Bạn Đọc Tiếp Tại Trang : Chuyện Tình Vượt Thời Gian - Diễn Đàn Kênh Truyện http://kenhtruyen.com/forum/52-16256-1#ixzz4uS0bLF11





Vote Điểm :12345

Loading...

✿ Bình luận facebook truyện Chuyện Tình Vượt Thời Gian



✿ XEM CÁC TRUYỆN LIÊN QUAN :Truyện Gay

✿ XEM TRUYỆN KHÁC
ĐĂNG NHẬP
Đăng Ký | Đăng Nhập
Login:
Password:

Kênh Truyện
CHỨC NĂNG

BXH TRUYỆN HOT
TRUYỆN NGẪU NHIÊN
TRUYỆN FULL
Lên đầu trang
Xuống cuối trang
Loading...
CopyrightKênh Truyện © 2011 - 2017Kênh Truyện - In Sách Truyện Theo Yêu Cầu
Powered by uCoz -Giao diện Mobile

DMCA.com Protection Status