Kênh Truyện, Đọc truyện online, truyện teen full hoàn thành, truyện gay full, tiểu thuyết full
»
»
23:07, 24/03/2015

Chuyện Từ Kiếp Trước Quá Khứ Tình Yêu Bị Nguyền Rủa Phần 5 Hết
✿ Người Đăng: HotBoyHaThanh ✿ Tác Giả:
927 Lượt Xem 2 Bình Chọn Truyện Cùng Người Đăng


✿ Nội dung truyện Chuyện Từ Kiếp Trước Quá Khứ Tình Yêu Bị Nguyền Rủa Phần 5 Hết


Haru chợt gào lên và bật khóc ngon lành.

_ Làm như……chỉ có một mình cậu đau khổ vậy……đồ ngốc……

Nước mắt chẳng biết sao nhiều thế nhỉ? Haru không thể ngừng khóc được……tại sao?.....

Chợt……có một bàn tay đặt lên đôi vai run run của Haru. Cậu giật bắn người.

_ Mikami…… - Haru mừng rỡ quay lại.

_ Mikami đã làm cho Haru của tao buồn à?! – Nụ cười đểu cáng xuất hiện trên mặt hắn.

Sau lưng hắn, sáu tên đàn em phát ra những tiếng cười khùng khục nham hiểm. Nụ cười vụt tắt trên môi Haru.

_ Kou……Kouno…… - Haru sợ hãi lùi ra xa khỏi hắn.

_ Sao vậy Haru? Cậu làm gì ở đây giờ này? Mà…lại chỉ có…một mình??? – Kouno bước qua cái ghế xích đu Haru vừa ngồi, tiến gần đến cậu.

Chạy. Đó là suy nghĩ duy nhất có trong đầu Haru lúc này. Haru quay người định bỏ chạy nhưng một trong những tên đàn em của hắn đã đứng chặn phía sau Haru tự lúc nào. Hắn chụp lấy hai tay Haru và giữ chặt lấy chúng.

_ Không! Bỏ tôi ra!!! – Haru vùng vẫy và càng sợ hãi hơn khi Kouno đã đứng trước mặt cậu.

_ Cậu khóc à Haru? – Vẫn cái giọng ngọt ngào, Kouno chùi những giọt nước mắt đọng trên má Haru. – Mikami đã làm gì đến nỗi cậu phải khóc thế?

_ Kouno! Lần trước anh bị ăn đòn mà vẫn chưa sợ sao?

_ Sợ? Phải tôi sợ lắm. Cậu biết gì không? Thằng Mikami khốn kiếp đó đã làm tôi bẽ mặt. Và bây giờ tôi muốn trả thù!

_ Anh……anh định làm gì Mikami?

_ Cho nó biết là tôi đã cảm thụ được bao nhiêu từ bài học lần trước của nó! Chỉ là gởi lời cảm ơn thôi và đây quả là cơ hội tốt khi gặp cậu ở đây Haru……Cậu sẽ giúp được tôi nhiều lắm đó.

_ Đừng hòng! Mikami sẽ không ngu ngốc vậy đâu! Nếu anh nghĩ dùng tôi làm con mồi để dụ Mikami thì anh lầm rồi. Mikami……không còn quan tâm tới tôi nữa……

Haru chợt nghĩ đến ánh mắt của Mikami lúc biết được cậu là em mình, có phải là ánh mắt căm ghét không? Có lẽ là như vậy. Vì Haru là con của người đàn bà đã giằng lấy trái tim ba Mikami, làm cho nó không còn khoảng trống để đón nhận tình cảm của mẹ cậu ấy. Vậy là Mikami ghét Haru lắm. Nghĩ đến đây, nước mắt lại ứa ra. Haru vội quay mặt đi tránh để Kouno nhìn thấy.

Kouno đặt tay lên cằm Haru và xoay khuôn mặt thanh tú đó lại để nó đối diện với mình.

_ Mikami không quan tâm đến cậu……nhưng tôi thì có.

Hắn hôn lên bờ môi mềm và ngọt ngào của cậu. Haru lạnh toát cả người. Cậu liên tục né tránh.

Mikami tôi biết cậu ghét tôi lắm nhưng xin cậu……hãy đến bên tôi lúc này. Tôi cần cậu Mikami……Haru không còn có thể chống cự được nữa khi hai tay bị tên đàn em giữ chặt, còn thân người thì bị Kouno ôm cứng. Haru nhận ra rằng giờ đây mình hoàn toàn đơn độc.

Bóng tối cứ thế bao trùm dần……
Cộp……

Mikami đặt mạnh cái ly xuống bàn, ngoắc tay ra dấu người phục vụ rót thêm rượu. Một lần nữa, cậu đưa ly lên miệng nốc sạch chỗ rượu mới rót.

_ Này! – Mikami lại chỉ vào cái ly rỗng.

_ Thôi đi Mikami!!! – Tsusumi giựt ly rượu trong tay Mikami, ra dấu bảo người phục vụ không cần rót thêm nữa. Anh ta bỏ đi.

_ Mày làm cái gì thế? – Mikami trừng mắt nhìn Tsusumi.

_ Câu đó phải để tao hỏi mày! Mày uống bao nhiêu rồi mày có biết không??? Chuyện gì xảy ra với mày vậy hả??? Mày biến khỏi quán bar này gần cả tháng trời, giờ gặp lại mày thành ra như vậy……Này! Mày có nghe tao nói không Mikami??? Bỏ cái chai đó ra!!!

Tsusumi chồm lên giựt chai rượu Mikami vừa lấy được từ tay anh chàng phục vụ và để nó ra xa tầm tay Mikami.

_ Mày bắt đầu uống nhiều như vậy từ bao giờ?

_ Tao mệt mỏi quá rồi……Tao muốn quên…… - Mikami gục mặt xuống quầy rượu.

Tsusumi khẽ thở dài. Nó ơ hờ uống ực phần rượu còn lại trong ly rồi quay nhìn Mikami.

_ Mày biết gì không? Uống như vậy chỉ càng làm mày thêm tỉnh thôi!

_ Tại sao lại khó khăn thế hả Tsusumi? – Giọng nói của Mikami vọng lên từ gương mặt đang úp xuống quầy rượu.

_ Mày lảm nhảm cái gì thế? Ngước mặt lên tao xem nào! – Tsusumi lay vai Mikami nhưng cậu chẳng thèm nhúc nhích. – Cái gì mà khó khăn ở đây?

_ Tại sao lại quá khó khăn để yêu một người……

_ A! Tao biết rồi! Mày mới bị em đá chứ gì? Thôi! Đừng có làm bộ mặt sầu đời đó nữa! Bảnh chọe như mày kiếm em khác mấy hồi! Lát nữa thằng Jun và Nobu lại tụi nó sẽ kiếm cho mày một em……

_ Tsusumi?! – Mikami chợt ngẩng đầu dậy.

_ Sao?

_ Ngậm miệng lại!

Tsusumi chưng hửng nhìn cái đầu Mikami một lần nữa đập xuống quầy rượu. Thằng khỉ này lúc nào cũng quái lạ với cái tính khí thất thường của nó. Tsusumi thầm nghĩ. Rồi nó cũng hiểu ra có nói gì lúc này cũng đều vô ích. Mặc kệ Mikami muốn làm gì thì làm, Tsusumi hướng sự chú ý đến nhóm nhạc đang chơi trên sân khấu. Một lúc lâu sau, Tsusumi khẽ giật mình bởi có bàn tay đập lên vai. Quay lại, nó thấy Jun và Nobu đứng đó.

_ Làm gì mà thơ thẩn vậy hả? – Nobu vui vẻ. – Đang ngắm em à?

_ Đâu có……tại thằng Mikami giở chứng gì đó……

_ Mikami? – Jun lập tức cởi bỏ bộ mặt mơ màng, nhìn chằm chằm Tsusumi. – Mikami nó đến đây à?

_ Ừ……nó nằm một đống như xác chết đây nè…Hai đứa mày đui hả? – Tsusumi chỉ tay sang cái ghế bên cạnh nơi Mikami ngồi nhưng lúc này nó trống trơn. Tsusumi trợn mắt. – Ủa? Nó…nó mới ngồi đây với tao……

Nobu bắt chước Tsusumi nhìn quanh quất hộp đêm nhưng hai thằng tuyệt nhiên chẳng thấy bóng dáng Mikami đâu.

_ Quái! Nó mới ngồi đây than thở cái giống gì đó. Nó còn nốc một đống rượu nữa……Cái thằng qủy này! – Tsusumi hầm hừ.

_ Tao đang lo đây! – Jun đốt điếu thuốc rồi ngồi xuống chiếc ghế Mikami vừa ngồi. Nobu cũng ngồi xuống phía bên kia của Tsusumi.

_ Lo? Mày lo cái gì? – Tsusumi hỏi.

Vẫn cái kiểu lãnh đạm và điềm nhiên, Jun phà ra một làn khói trắng thủng thỉnh nói:

_ Lúc đến đây tao gặp mấy thằng trong băng của Kouno……

_ Thằng Kouno vẫn còn lảng vảng ở đây hả? – Nobu giật nảy người. – Chắc phải cho nó ăn đòn thêm thì nó mới sợ!

_ Mày yên coi! – Tsusumi nạt, quay lại Jun, nó hỏi. – Mày nghi tụi nó có âm mưu gì hả?

_ Có thể! Lần trước thằng Kouno bị Mikami nhà ta làm cho bẽ mặt trước đám đàn em……mà theo tao biết thằng đó coi bộ thuộc diện thù dai.

_ Cũng có thể lắm! Trong bốn đứa tụi mình chắc nó thù Mikami nhất! – Tsusumi nhíu mày.

_ Hai đứa tụi bây lo hão quá! – Nobu nhấp một ngụm rượu nói. – Thằng Kouno nó chẳng thể làm gì Mikami đâu!

_ Mày nói vậy là sao? – Tsusumi hỏi lại nó.

_ Lúc nãy mày nói Mikami nó đang khùng chứ gì…Nếu vậy thì cứ cho nó gặp đám thằng Kouno đi…cho nó xả hơi một chút. Tao chắc nó còn muốn vậy nữa. – Nobu cười trừ. – Uống đi nào!

Tsusumi và Jun liếc nhìn Nobu nhưng nó chỉ hờ hững cụng ly mình vào ly của Tsusumi đang để ở trên bàn, sau đó đưa lên miệng uống gọn.



Mikami bước từng bước chậm chạp trên con đường vắng. Bây giờ đi đâu nhỉ? Mikami cảm thấy sao mà trống rỗng đến thế! Mọi thứ trước mắt như sụp đổ cả rồi. Tại sao mọi chuyện lại đến và kết thúc nhanh như vậy? Hơi rượu trong người thỉnh thoảng lại bốc lên nhưng nó chẳng thể làm Mikami say. Tsusumi nói đúng…càng uống chỉ càng thêm tỉnh. Đầu gối Mikami chợt khụy xuống. Ngay cả đôi chân giờ đây cũng chẳng thèm bước đi theo ý muốn của cậu. Cứ thế…Mikami ngồi dựa lưng vào tường, đưa ánh mắt trống rỗng vô hồn đến những ngôi sao xa típ tắp kia……Lưỡi Mikami nếm thấy thứ gì đó mằn mặn. Mất một lúc cậu mới nhận ra đó là nước mắt…Mình đang khóc sao??? Mikami ngạc nhiên. Phải rồi…mình đang khóc…khóc vì đã được sinh ra…được nhìn thấy…được cảm nhận…được yêu một ai đó và…được một ai đó yêu……

Trước khi tôi gặp cậu, Haru…tôi là một kẻ vô hình trước mắt mọi người. Chẳng ai cần đến tôi cả. Duy chỉ có cậu…cậu đã nhìn thấy tôi…đã đón nhận tôi…Tôi không biết cậu có những cảm xúc giống như tôi không…nhưng có một điều mà tôi biết rõ đó là…cậu thật sự quan tâm đến tôi…Có thể cậu sẽ không bao giờ hiểu nổi tình yêu tôi dành cho cậu hoặc vả chăng ngay chính bản thân tôi cũng không nhận ra tôi đã yêu cậu nhiều như thế nào……

Trời đêm se lạnh và mơn man……

Tiếng linh kinh của thuỷ tinh lăn trên mặt đường thô rám trong phút chốc phá tan bầu không khí tĩnh lặng của đêm khuya. Chiếc chai rỗng chạm nhẹ vào người Mikami và dừng lại.

_ Cuối cùng cũng tìm được mày ở đây!

Ba thằng bọn chúng đứng khoanh tay nhìn Mikami bằng cặp mắt khinh thường.

_ Nhìn nó kìa! – Một thằng chỉ tay vào Mikami. – Nó trông còn tệ hơn một con chó ướt nữa!

_ Này Mikami-san… - Một tên ngồi xuống cạnh Mikami, hắn cố tình ngân nga giọng một cách đáng ghét. – Buồn lắm à? Thiếu Haru mà buồn đến vậy sao?

Một cú đấm bay thẳng vào ngay giữa mặt hắn. Máu chảy ra từ cái mũi bét nhè. Hắn bật ngửa ra sau. Hai thằng còn lại giật mình vội đỡ lấy hắn và cố tình lôi hắn ra xa Mikami.

_ Thằng khốn!!! – Hắn gầm gừ.

_ Bình tĩnh lại đi! Rồi mày sẽ được trả thù mà…

_ Tụi bây nói cái gì? – Mikami đứng dậy, mắt cậu tối sầm lại. – Tụi bây vừa làm gì hả? Thằng Kouno đâu???

_ Có giỏi thì đến nhà kho gần khu bến cảng! Kouno đang đợi mày ở đó! Sẽ có nhiều trò vui cho mày lắm! – Một tên cố lấy lại sự can đảm nhìn Mikami thách thức nhưng trong giọng nói của hắn hiện rõ vẻ kinh hãi.

Mikami nắm chặt hai tay tiến lại chỗ ba thằng đang co rúm người vì sợ. Bây giờ thì tụi nó đã hiểu vì sao Mikami lại đáng gờm đến vậy. Ánh mắt mới phút trước còn khác giờ đây biến đổi nhanh chóng trở nên lạnh lẽo đến rợn người. Nếu Mikami mà thật sự khùng lên thì……


--*--


Nước mắt……

Nước mắt lăn dài trên má cậu……đừng khóc mà…Xin đừng khóc…

Đau lòng lắm khi thấy cậu khóc…Xin đừng khóc…

Nếu có một điều ước…tôi sẽ chọn điều giản đơn nhất……

Hãy cho tôi được ở mãi bên cậu.

Tôi chẳng cần gì cả…chỉ cần được ở bên cậu…để mỗi ngày được yêu cậu nhiều hơn…được thức dậy cùng cậu vào mỗi buổi sáng…được nhìn thấy cậu cười…được nghe cậu thì thầm bên tai…được nhìn vào mắt cậu và thấy chính mình ở đó…được dụi đầu vào người cậu…được cảm nhận hơi ấm từ cơ thể cậu……mãi mãi……cho đến ngày cuối cùng của cuộc đời……

Dù cho thế giới này ác độc và tàn nhẫn với tôi, tôi cũng sẽ sống, sẽ đấu tranh để giành quyền tồn tại bởi vì…nơi đó có cậu…

Trong cái bóng tối của tuyệt vọng và đau thương người ta vẫn tìm thấy ánh sáng của tình yêu và hi vọng ngay cả trong những ngày ảm đảm nhất của cuộc đời.

--*--



_ Mày tìm phía bên kia đi!!! – Tsusumi hét gọi Nobu.

_ Tsusumi… – Jun chộp lấy tay áo Tsusumi hướng cái nhìn vào căn nhà kho phía trước, mặt nó trắng bệch.

Ngọn đèn trên tháp hải đăng chốc chốc lại chiếu luồng sáng trắng xóa rực rỡ của nó xuống cái bóng tối dày đặc bên dưới. Khu bến cảng chia hẳn thành hai phần riêng biệt. Phần kia được chiếu sáng bằng những bóng đèn mở hết công suất. Nó nhộn nhịp và sống động bởi nhiều loại âm thanh. Tiếng ầm ầm của xe cẩu chuyển hàng, tiếng nói chuyện, tiếng máy móc, tiếng còi tàu vang lên từng hồi trầm bổng trong đêm…Tất cả những thứ đó đã làm nó tách biệt hẳn với phần còn lại gồm dãy nhà kho san sát nhau đã bỏ hoang. Ở đây chỉ có vài cái bóng đèn mờ mờ không đủ để rọi sáng toàn bộ khu vực. Lâu lâu ngọn đèn trên tháp mới quay một vòng và rọi xuống dưới cái ánh sáng hiếm hoi của nó. Chính lúc cái ánh sáng chói lòa đó rọi đến, Tsusumi và Jun chết cứng người trước cảnh tượng phơi bày trước mặt.

Đập vào mắt hai đứa là một đám người nằm la liệt dưới đất. Những vệt máu kéo dài từ người tụi nó xuống nền xi măng thô ráp. Trong cái nhà kho đó…vọng lên tiếng rên rỉ…tiếng khóc nấc vì sợ và kinh hoàng…Chúng đã bị đánh bầm dập và tơi tả. Một cơn rùng mình chạy dọc sống lưng Tsusumi. Nó cẩn thận bước vào trong. Jun đi cùng nó.

_ Chuyện gì đã xảy ra cho tụi nó? – Tsusumi lầm bầm. Nhưng có lẽ tự nó và Jun đã biết câu trả lời.

_ Tsusumi! – Jun vụt chạy lên trước. Tsusumi bám theo.

Vào sâu bên trong có một căn phòng nhỏ. Cái bóng đèn treo lủng lẳng trên trần đung đưa kẽo cọt. Ánh sáng nhập nhoạng gây cho người ta cảm giác ớn lạnh.

_ Kou…Kouno…… - Mặt Tsusumi biến sắc.

Nằm ngay đơ dưới đất là Kouno. Mặt mày bê bết máu.

_ Đừng lo! Nó chưa chết đâu! – Jun đặt ngón tay trước mũi Kouno rồi vội bước giật ra xa vẻ kinh tởm.

Ở chính giữa căn phòng có người đang ngồi. Lại một đợt rùng mình nữa. Tsusumi bước lại gần.

_ Cậu là…Haru…phải Haru không?....

Tsusumi nhào tới.

_ Haru……ôi trời ơi…

Tsusumi qùy xuống. Nó đau xót nhìn gương mặt ướt đẫm nước mắt của Haru. Trên má Haru là những vệt máu còn đang chảy. Máu loang cả ra chiếc áo Haru đang mặc. Khắp người Haru dính bê bết máu. Nằm trong vòng tay Haru lúc này là Mikami. Và Tsusumi kinh hoàng nhận ra tất cả máu đó…là của Mikami.

_ Haru… - Tsusumi chùi đi những vệt máu dính trên má Haru. – Haru…nhìn tớ này! Haru!

Đôi mắt Haru vẫn trống trãi vô hồn. Cậu hình như không nhìn thấy Tsusumi đang qùy trước mặt mình.

_ Haru! Buông Mikami ra đi! – Jun đặt tay lên bàn tay đang ôm chặt Mikami của Haru. – Buông nó ra đi!

_ Haru! Nhìn tớ đây! Mikami bị thương nặng lắm! Nó sẽ chết mất nếu cậu không bỏ nó ra! – Tsusumi gắng sức gỡ tay Haru ra.

Có tiếng chân giậm xuống nền xi măng. Nobu đứng chết trân tại chỗ trước cảnh tượng khủng khiếp đập vào mắt nó.

_ Mi…Mikami…… - Nó hướng cái nhìn lạc hồn đến thân thể đầy máu của Mikami. Miệng không thốt được lời nào. – Chuyện……

_ Nobu!!! Gọi cấp cứu mau đi!!! – Jun nói to.

Nobu như sực tỉnh. Nó gật đầu và phóng chạy ra ngoài.

_ Jun! Tao với mày sẽ cố gắng tách hai đứa tụi nó ra nhưng phải thật nhẹ nhàng. Đừng làm Haru đau mà cũng đừng động mạnh vào vết thương trên bụng Mikami. Được chứ? – Tsusumi gằng từng tiếng một.

_ Được!

Với một nỗ lực tuyệt vời, Tsusumi và Jun đã tách được Haru ra khỏi cơ thể bất động của Mikami. Tsusumi ôm Haru vào lòng. Còn Jun thì bế Mikami trên tay.

Tụi nó bước ra cái vùng đen tối nơi gió đang thổi và gào thét một cách điên cuồng và man dại. Xa xa tiếng còi hụ thê lương của chiếc xe cấp cứu cất lên lặng lẽ trong đêm……


Tôi…đã sợ…thật sự vô cùng sợ hãi…

Tôi đã nghĩ rằng…cậu sẽ không bao giờ đến…

Và…tôi đã thầm cầu mong cậu đừng đến…

Nhưng rồi…cậu đã đến…cậu biết đây là một cái bẫy…nhưng…cậu vẫn đến…

Một mình cậu chống lại chúng nó. Chúng bu lại đánh cậu như bầy kiến đói dành nhau miếng mồi. Tim tôi thắt lại khi thấy cậu lẻ loi và đơn độc. Tôi muốn đến bên cậu. Tôi gào tên cậu. Tôi không thể chịu được khi thấy cậu bị đánh. Tôi không thể đứng vững khi máu cậu đang đổ…vì tôi…

"Đau đớn lắm phải không?”

Tên khốn đó thì thầm vào tai tôi. Chính hắn đã ngăn không cho tôi đến bên cậu.

"Nếu cậu muốn chúng ngưng đánh Mikami thì cậu phải ngoan ngoãn Haru à…”

"HARU!!!”

Cậu gào tên tôi. Ánh mắt cậu tha thiết nhìn tôi. Cậu sẽ không cho phép tôi làm điều này. Nhưng tôi vẫn phải làm…

"ĐỪNG HARU!!!” – Cậu nhìn tôi như van xin. Máu ộc ra từ miệng cậu. Chúng vẫn đang đánh cậu.

Đôi tay bẩn thỉu của hắn xiết chặt cổ tay tôi khiến nó đau rát lên. Hắn thô bạo giựt bung hàng nút trên áo tôi. Tôi rùng mình khi môi hắn trườn lên da thịt tôi. Hắn thật hèn hạ và đê tiện. Hắn muốn cho cậu tận mắt nhìn thấy điều hắn đang làm với tôi. Tôi…chỉ muốn cứu cậu thôi Mikami…vì thế làm ơn…đừng đau lòng vì tôi…

Những hình ảnh nhập nhằng…mờ ảo……

……Sau đó tất cả những gì còn lại trong tâm trí tôi lúc ấy chỉ là một tấm màn đen bị loang lỗ những mảng màu đỏ thẫm và thứ âm thanh hỗn loạn……Bọn chúng nằm gục dưới chân cậu. Thân thể cậu tả tơi và đầy máu. Cậu bước về phía tôi. Vòng đôi tay ấm áp của cậu qua người tôi. Đây là máu của cậu…chúng đã đổ vì tôi…

"Xin lỗi cậu…Haru…”

Cậu gục vào người tôi. Mắt cậu nhắm nghiền. Tại sao vậy Mikami? Mở mắt ra đi Mikami…Mở mắt ra đi!!! Đừng bỏ tôi mà!!! Mikami!!!........

…Có phải…tôi đã mất cậu?......



Nắng tràn ngập căn phòng. Nắng chiếu lên bức tường trắng sạch sẽ. Nắng nhỏ giọt trên nền gạch trơn bóng. Mùi thuốc sát trùng lẫn nhẹ trong không khí. Đằng sau chấn song cửa sổ, lá cây bừng sắc xanh, lấp lánh và lung linh.

Haru khẽ ngồi dậy, bần thần tự hỏi đó có phải là mơ không? Trong giấc mơ đó Mikami đã rời bỏ cậu. Mikami đã không chịu mở mắt khi cậu gọi. Mikami không còn nghe thấy cậu nữa. Nhưng…nếu đó chỉ là một giấc mơ…làm sao nó lại thật đến vậy?.....Và…chỗ này là bệnh viện mà…làm sao?...

Đặt chân xuống nền gạch, Haru cảm thấy một cơn buốt lạnh chạy dọc bàn chân. Cậu đi ra cửa, mở cửa và bước ra ngoài hành lang vắng vẻ. Haru đứng lặng một hồi lâu. Cậu không có bất cứ khái niệm nào về chuyện mình đang làm. Rồi…Haru ngước nhìn cánh cửa phòng bệnh kế bên. Cậu đẩy cửa vào.

Tiếng máy vang lên từng nhịp chậm rãi. Haru bước lại chiếc giường, ngắm nhìn gương mặt của người đang ngủ. Cậu đang ngủ phải không, Mikami? Phải rồi…Mikami đang ngủ…một giấc ngủ thật sâu…và cậu sẽ chờ…chờ cho đến khi nào Mikami thức dậy……



Ngoài kia trời đang lạnh dần lên. Cái lạnh mà người ta dễ dàng nhận biết qua hơi thở. Rồi vào một buổi sáng như bao buổi sáng khác, khi ra khỏi nhà để bắt đầu một ngày mới, người ta bỗng nhìn thấy một màu trắng, tinh khiết và mịn màng, âm thầm bao phủ mọi ngóc ngách trên mặt đất.

_ Mikami này…tuyết rơi rồi đó! – Haru vui vẻ nói. – Hôm nay là ngày đầu tiên tuyết rơi đấy! Đẹp lắm!

Haru kéo rèm cửa. Một màu trắng xóa hiện ra phá bỏ khung cảnh quen thuộc thường ngày chỉ trong một đêm.

_ Đẹp quá phải không? – Haru mỉm cười quay nhìn Mikami.

Haru ngồi xuống giường, lấy tay vén mớ tóc xòa trước trán Mikami rồi nhẹ nhàng hôn lên đó.

_ Sao cậu ngủ lâu quá vậy? Có phải đó là một giấc mơ đẹp không? Tại vì chỉ có như thế cậu mới không chịu dậy. Cậu thật là một kẻ ngang bướng Mikami à…

Ngoài kia tuyết lại bắt đầu rơi. Haru lẳng lặng ngắm tuyết rồi nằm xuống cạnh Mikami. Cậu thủ thỉ kể cho Mikami nghe những chuyện đã xảy ra mấy ngày qua.

_ Sau khi thấy cậu như vậy, cậu có biết thầy Seichii nói gì không? "Mikami suốt đời cũng không thay đổi được cái tật đánh nhau.” Ông ấy hoàn toàn bó tay trước cậu rồi……Tsusumi nói lúc đó cậu ấy sợ chết giấc đi được……Jun thì bảo tôi với cậu chỉ toàn gây chuyện rắc rối……Nobu hứa sẽ tặng cậu chiếc áo hiệu của cậu ấy nếu như cậu nói cho cậu ấy nghe cậu bỏ cái máy thu nhạc mới mua ba tuần trước của cậu ấy ở đâu……Hôm qua ba có đến đây thăm cậu. Ba cứ ngồi ở cái ghế kia, mắt đăm đăm nhìn cậu. Ba lo cho cậu lắm. Còn mẹ thì hay thay nước lọ hoa trong phòng……Chị Nabi cũng đến đấy…rồi mấy bạn trong lớp nữa…Ai cũng lo cho cậu hết, chỉ có cậu là chẳng biết gì cả……Mikami này…cậu có biết mấy ngày nay tôi làm gì không? Tôi sẽ không nói đâu…Khi nào cậu tỉnh, tôi sẽ dẫn cậu đi đến đó. Cậu sẽ ngạc nhiên lắm………rồi ông ấy hỏi tôi muốn đi đâu………thế là cái chậu bể toang báo hại tôi và Yumi trực hôm đó phải dọn dẹp muốn điên luôn………bà ta nhìn tôi và nói rằng tôi đã lên lộn tuyến…cậu nói đúng…xe buýt ở khu đó kinh khủng thật!.......

…….Mọi vật chìm vào khoảng không yên tĩnh. Chốc chốc gió khẽ lùa qua khung cửa đem theo cái lạnh giá của băng tuyết vào phòng. Haru theo lẽ thường tình nhích sát vào người Mikami. Mải mê nói cậu buồn ngủ lúc nào không hay. Đầu dựa vào vai Mikami, Haru say sưa ngủ một cách yên bình.

Từ nơi nào đó âm thanh của những hoạt động thường nhật vẳng lại…mơ hồ……

Có một chú chim nhỏ sà vào phòng. Nó ngóc cái cổ nhỏ xíu cùng đôi mắt đen láy quan sát chung quanh. Nó chợt giật mình vì trông thấy cái gì đó cử động. Cảnh giác, nó bay lên nhìn cái vật vừa nhúc nhích đó. Cái vật gồm những ngón dài ngắn khác nhau đang khẽ cựa quậy. Đó là gì nhỉ? Nó nghểnh cổ dòm, mắt chớp chớp. Nó phải là một chú chim nhỏ can đảm vì nó đã quyết định tiến lại gần hơn nữa để quan sát cái vật đã gây sự chú ý cho nó. Giờ thì cái vật đó cử động mạnh hơn. Nó giơ lên thẳng đứng như một cây cột rồi nghiêng từ từ. Chú chim nhỏ hoảng sợ vỗ cánh bay đi, chui tọt qua ô cửa sổ.

Mi mắt Mikami khẽ động đậy. Hình như cậu vừa trông thấy cái bóng đen nho nhỏ bay ào ra cửa sổ. Mikami có cảm giác nằng nặng ở cánh tay. Cậu khẽ giơ lên. Tốt! Vậy là cậu vẫn còn cảm giác, vẫn tự điều khiển được mình. Nhưng…cậu vừa đụng phải cái gì đó…mềm mềm và như đang thở…Mikami mệt mỏi ngẩng đầu dậy đảo mắt nhìn quanh và dừng lại trên gương mặt đang say ngủ của Haru. Bất giác cậu cảm thấy như vừa trút đi một vật đang đè lên tim. Mikami lặng người nhìn gương mặt thiên thần kia. Hơi khó khăn trong việc xoay người nhưng cuối cùng Mikami cũng đã có thể nằm đối mặt với Haru. Cậu cẩn thận vòng tay qua người Haru và ôm gọn cậu ấy vào lòng. Mikami đã sợ…sợ khi tỉnh dậy sẽ không thấy Haru nhưng giờ đây…không gì có thể buộc cậu rời xa Haru…không nỗ lực nào có thể làm được điều đó.

Tuyết rơi mỗi lúc một nhiều……



Xe buýt chạy đều đều trên con đường rợp bóng cây. Có cây bị tuyết phủ trắng cành. Nhưng có cây bên dưới lớp tuyết đó lộ ra vài mảng màu xanh của những chiếc lá tươi. Mikami lâu lâu lại quay sang Haru đang thả cái nhìn ra ngoài cửa kính xe. Bất giác cậu mỉm cười và nắm chặt bàn tay Haru.

_ Sao? – Haru nhìn cậu cười.

_ Chúng ta đang đi đâu đây?

_ Bí mật!

Haru thảy cái nhìn lém lỉnh cho Mikami. Mikami khẽ hôn lên má Haru. Rồi cả hai lại ngồi im lặng.

Chiếc xe thả hai người xuống trước cổng một công viên lớn. Đằng xa có vài đứa trẻ đang ném tuyết vào nhau. Mikami liếc nhìn quanh. Nơi này…

_ Chúng ta sẽ đi bộ từ đây vậy! – Haru nói. – Đừng lo! Không xa lắm đâu!

_ Haru…Cậu định dẫn tôi đi đâu?

_ Cậu không đoán ra à?!

Trong tâm thức, Mikami đã mài mại nhận ra mình đã từng đến đây…nhưng……

_ Nhanh lên Mikami!

Haru nắm tay Mikami kéo đi.

Từ công viên đi bộ xuống một chút sẽ gặp con dốc. Đi hết con dốc sẽ ra đến con đường đất, dọc theo con đường đất đó, ta sẽ ra đến bờ sông. Đúng là Mikami đã từng đến đây. Nhưng lúc đó là mùa thu, trời hiu hiu gió và nhiều mây. Còn bây giờ tuyết xôm xốp dưới chân. Mikami đứng lại. Cậu vừa nhận ra cái mái hiên quen thuộc. Cậu như nhìn thấy hình ảnh của hai đứa bé ngồi đó dưới cơn mưa chiều. Chính nơi đây…định mệnh đã cho Mikami và Haru gặp nhau…lần đầu tiên…mười năm trước……

_ Mikami…

Mikami quay lại. Haru đang đứng trên mặt nước đã bị đóng băng. Con sông dài đến ngút tầm mắt giờ đây trở thành một dải băng ánh sáng khổng lồ. Hai bên bờ sông không có người ở làm cho con sông mang một nét hoang dại nhưng vẫn rất hữu tình. Haru chìa tay cho Mikami. Cậu nắm lấy.

_ Mặt nước đã đóng băng dày thế này rồi à? – Mikami bật hỏi.

_ Ừ…nhanh thật! Mikami này…tôi phục cậu lắm đó!

_ Sao?

_ Làm sao cậu có thể tìm được viên đá ở nơi này? Tôi đã thử…

_ Cậu muốn tìm thêm một "viên đá mặt trăng” nữa à?

Haru gật đầu. Mikami nhìn xuống mặt băng phủ đầy tuyết.

_ Muốn tìm chắc phải phá băng ra thôi!

_ Đừng có khùng! – Haru vội níu tay áo Mikami khi cậu đang định đi kiếm thứ gì đó để phá băng.

_ Tôi đùa mà! – Mikami bật cười.

Haru cúi nhìn xuống. Có một bông tuyết rơi lên tóc cậu. Tuyết lại rơi nữa rồi. Mikami và Haru cùng ngước mặt lên, đón nhận cái cảm giác buốt nhói êm dịu khi tuyết chạm vào da mặt mình.

_ Tuyết đẹp quá Mikami nhỉ?

Haru chợt nói và hơi ngạc nhiên khi bắt gặp cái nhìn của Mikami. Môi Mikami đang tìm kiếm và thật dịu dàng nó dừng lại trên đôi môi của Haru. Tuyết vẫn rơi. Trời đất trắng xóa một màu. Cơn rét mướt kéo đến thật nhanh chóng. Nhưng hai con người đang đứng trên dải băng sáng kia dường như không để ý đến điều đó. Họ đang trao cho nhau nụ hôn của hạnh phúc và đau khổ, trong đó thấm đẫm nước mắt của một tình yêu bị nguyền rủa.

P/s:Hảy dừng lại đây nếu bạn mún có 1 kết cuộc tốt đẹp và 1 chuyện tình lãng mạn... G đả bùn đả đâu nhói khi đọc tiếp phần sau... chắc do giống hoàn cảnh mình

Mikami và Haru nắm tay nhau bước dọc theo con dốc tiến về phía công viên. Xe buýt vẫn chưa đến nên cả hai phải đứng chờ. Haru lấy mũi chân hất đụn tuyết trước mặt, khẽ rùng mình. Tuyết lạnh đến cóng người.

_ Cậu lạnh lắm không?

_ Nhìn hơi thở của tôi này Mikami…nó sắp đông cứng lại rồi đấy…

Một nụ hôn bất ngờ được đặt lên môi Haru.

_ Như vậy sẽ giúp nó chịu đựng được thêm chút nữa! – Mikami nháy mắt. – À…Haru đằng kia có cửa hàng đang mở cửa hay tôi lại đó mua cái cái gì nóng nóng ăn nha?!

Nói rồi Mikami vụt chạy đi. Haru gọi với theo:

_ Nhanh lên đấy! Xe buýt đến tôi sẽ không đợi cậu đâu!

Mikami vẫy tay rồi biến mất sau lớp kính trong suốt của cửa hàng.

Còn lại Haru đứng ở trạm chờ xe buýt. Cậu khẽ giậm chân như để xua đi cái lạnh cắt da. Trên đầu từng bông tuyết vẫn đang lặng lẽ làm cuộc hành trình của chúng từ những đám mây xa xôi kia đến mặt đất bên dưới. Chợt có một trái banh bay sượt qua người Haru. Nó lăn tròn ra mặt đường nhựa trơn trợt.

_ Anh gì ơi…nhặt giùm em trái banh đi! – Một đứa bé đang hối hả chạy ra từ trong công viên, nhìn Haru như năn nỉ.

Haru mỉm cười rồi bước ra mặt đường nhựa. Cậu cúi nhặt trái banh đang nằm một cách ngang tàn giữa lòng đường. Ngay lúc đó…tiếng còi xe hú lên thật đột ngột kèm theo tiếng rít kinh người của thắng xe. Cái ánh sáng chói lòa đó ập vào mắt Haru…và rồi…bóng tối vĩnh hằng bao trùm lấy mọi vật……



Mikami bước ra khỏi cửa hàng với bịch bánh bao nóng hổi. Cậu nhanh chân chạy về trạm chờ xe buýt. Nhưng đến nơi Mikami ngạc nhiên khi trông thấy người ta đang bu lại. Tim Mikami chợt thót lên rồi đập từng hồi thật mạnh.

Bịch bánh rơi khỏi tay Mikami, chân run run, cậu bước về phía đám đông. Họ đang nói gì đó…tai nạn à…Hầu như mất bình tĩnh, Mikami thô bạo lấy tay vạc đám đông, chen vào trong.

Máu…Máu đã biến tuyết thành màu đỏ…Cậu nằm đó…thoi thóp thở…

Không! Không thể nào!!!!

Mikami nhào tới cái thân thể đầy máu của Haru. Chuyện gì xảy ra vậy??? Cậu chỉ mới rời Haru chưa đến năm phút…làm sao…làm sao chuyện này có thể xảy ra???

_ HARU!!! HARU MỞ MẮT RA NHÌN TÔI ĐI!!! MỞ MẮT RA ĐI…XIN CẬU……

Mikami gào to mong Haru sẽ nghe thấy mình nhưng cậu ấy vẫn nằm yên trong vòng tay của cậu. Nước mắt trào ra, Mikami ôm chặt lấy Haru. Cậu áp má mình lên má Haru. Tại sao vậy??? Tại sao chuyện này lại xảy ra với cậu???

_ Đừng bỏ tôi Haru…xin cậu……

Tuyết chầm chậm rơi. Màu trời giờ đây xám xịt, không gợn mây. Gió vần vũ thổi mang theo cái lạnh rét buốt da thịt người. Mọi âm thanh dường như đã biến mất vào cõi tịch mịch âm u, chỉ còn để lại đâu đó trên thế gian này tiếng cót két cũ kĩ của cái bánh xe định mệnh đang quay tròn hướng đến vòng xoáy cuối cùng quyết định số kiếp con người.



Đèn phòng cấp cứu vụt tắt. Cánh cửa được mở ra. Mikami bật dậy nhưng ba cậu đã đặt tay lên vai cậu, ý muốn cậu phải thật bình tĩnh.

_ Bác sĩ…

Vị bác sĩ già không kiềm được tiếng thở dài.

_ Rất may cột sống cậu bé vẫn an toàn nhưng…

_ Nhưng sao?

_ Một phần não bị tổn thương dẫn đến hôn mê sâu. Tôi xin lỗi…Tôi nghĩ rằng con trai ông sẽ rơi vào trạng thái "sống thực vật”.

Ba Mikami không nén được một tiếng kêu đau khổ. Còn Mikami thì đứng chết trân tại chỗ.

_ Bác sĩ! Điều này có nghĩa là…Haru…sẽ…sẽ không bao giờ tỉnh lại?

_ Tôi không thể nói chắc điều gì! Em cậu có thể sẽ ngủ một năm, hai năm, ba năm, hay mười năm hoặc cả đời này…Tôi rất tiếc…nhưng tất cả những gì chúng ta mong đợi lúc này là một phép màu sẽ đến.

Mikami đẩy cửa bước vào phòng bệnh. Gương mặt Haru lúc ngủ thật đẹp, thật bình yên. Mikami qùy xuống bên giường bệnh. Cậu khẽ vuốt tóc Haru và hôn lên đôi bàn tay đó. Từng giọt nước long lanh rời khỏi khoé mắt lăn dài trên má Mikami. Cậu bật lên tiếng khóc uất nghẹn của sự đau đớn tột cùng.

Bên ngoài, trời đổ tuyết dữ dội. Gió gầm rú liên hồi và quất mạnh vào ô kính cửa sổ. Thiên nhiên đang cất cao bài ca điên loạn của nó.



Mùa xuân qua, mùa hạ đến, rồi thu sang và mùa đông cuối cùng cũng tới. Lần thứ hai trong năm tuyết lại rơi. Tháng mười hai lạnh giá với những cơn gió bấc rét căm căm. Đêm nay là Giáng sinh. Đường phố đông đúc nhộn nhịp người qua lại. Các cửa hàng sáng trưng đèn và hầu như người ta cũng đã kết thúc việc trang trí cho ngày lễ giáng sinh. Không khí lễ đi vào từng ngôi nhà. Các bài nhạc dành cho đêm giáng sinh được mở ở khắp nơi.

Mikami hơi lùi ra sau ngắm nghía dải băng kim tuyến vừa treo lên. Rồi cậu tự mỉm cười hài lòng. Mikami đã dành cả ngày trời cho việc trang trí căn phòng và cậu cảm thấy thật không uổng công chút nào.

_ Haru này…thấy sao hả? Không tệ chứ?! Chắc chắn là không tệ!

Mikami bước ra cửa sổ nhìn những bông tuyết rơi.

_ Tuyết lại rơi rồi Haru à…Giờ này chắc con sông đó đã đóng băng…

Đứng một lúc lâu, Mikami thấy lạnh, cậu đóng cửa sổ lại. Nhiệt độ đã giảm xuống rất nhiều. Mikami thu mình trèo lên giường bệnh và nằm xuống cạnh Haru.

_ Haru này, để tôi kể cậu nghe chuyện tôi và Nobu đi mua đồ trang trí cho đêm nay nhé?! Đó là một công việc cực khổ vô cùng. Có thể cậu sẽ cười tôi, nhưng phải nói là chẳng dễ chút nào đâu……

Chuông nhà thờ vang lên từng hồi ngân nga. Giáng sinh đã thật sự đến rồi.

_ Haru…chúc cậu một đêm thánh an lành!

Mikami đặt lên đôi môi say ngủ của Haru một nụ hôn. Rồi cậu khẽ nhắm mắt và để cơn buồn ngủ dẫn dắt mình đến thế giới mơ hồ kì ảo của những giấc mơ. Nơi mà ở đó, Mikami tìm thấy điều kì diệu của phép màu.

 Một tình yêu bất diệt dù ở hoàn cảnh nào...
Nhưng lại là một tình yêu bị Nguyền Rủa dù ở thời đại nào


End.

Vote Điểm :12345

Loading...

✿ Bình luận facebook truyện Chuyện Từ Kiếp Trước Quá Khứ Tình Yêu Bị Nguyền Rủa Phần 5 Hết



✿ XEM CÁC TRUYỆN LIÊN QUAN :Truyện Gay

✿ XEM TRUYỆN KHÁC
ĐĂNG NHẬP
Đăng Ký | Đăng Nhập
Login:
Password:

Kênh Truyện
CHỨC NĂNG

BXH TRUYỆN HOT
TRUYỆN NGẪU NHIÊN
Yêu Đâu Cần Lý Do
Yêu Đâu Cần Lý Do
Lượt Xem: 10268
Siêu Quậy Biết Yêu
Siêu Quậy Biết Yêu
Lượt Xem: 4364
Ngây Ngô
Ngây Ngô
Lượt Xem: 1999
Cơn Mưa Đông
Cơn Mưa Đông
Lượt Xem: 1858
TRUYỆN FULL
Lên đầu trang
Xuống cuối trang
Loading...
Copyright Kênh Truyện © 2011 - 2019 Kênh Truyện - In Sách Truyện Theo Yêu Cầu
Powered by uCoz -Giao diện Mobile