Kênh Truyện, Đọc truyện online, truyện teen full hoàn thành, truyện gay full, tiểu thuyết full
»
»
17:37, 27/12/2014

Cô Gái Bị Hồn Ma Nguyền Rủa
✿ Người Đăng: kenhtruyen ✿ Tác Giả:
1.531 Lượt Xem 176 Bình Chọn Truyện Cùng Người Đăng


✿ Nội dung truyện Cô Gái Bị Hồn Ma Nguyền Rủa

Cô gái bị hồn ma nguyền rủa

Mọi người trong gia đình cô gái ai ai cũng sợ hãi khi phát hiện ra sự thật ghê sợ. Đó là cô gái đã bị hồn ma nguyền rủa

Lệ Thảo lúc sanh ra, trên ngực trái đã có dấu bàn tay năm ngón. Dấu bàn tay của người đàn ông. Cha mẹ Thảo vô cùng lo sợ.
Khi Thảo lớn lên, dấu bàn tay càng rõ, cho đến khi thành thiếu nữ, dấu bàn tay như bấu chặt bầu vú Thảo, khiến Thảo kinh khiếp. Nàng không hiểu vì sao lại bị như vậy? Nàng không dám hỏi ai vì mắc cỡ. Cha mẹ nàng buồn rầu nhìn con gái héo mòn. Dù Thảo có gương mặt khá đẹp. Mái tóc dài óng ả. Cô lại nết na thuỳ mị, được nhiều chàng trai để ý.
Nhiều lúc, trong đêm một mình, Thảo khóc thổn thức:
- Trời ơi, tại sao ta lại bị dấu bàn tay khủng khiếp như vậy? Lẽ nào nhân quả kiếp trước. Ta làm sao mà dám lấy chồng đây? Ai dám lấy người con gái đã có dấu tay đàn ông trên ngực. Ta phải ở giá suốt đời mất thôi! Ai đã đặt dấu bàn tay lên ngực ta?
Một người đàn ông xuất hiện. Ông ta nét mặt hung dữ. Thảo rú lên:
- Ông là ai? Tại sao vào buồng của tôi?
Người đàn ông lạnh lùng:
- Ta là chồng của nàng. Ta đến thăm nàng, và báo cho nàng biết như vậy!
Thảo bàng hoàng:
- Ông là chồng tôi ư? Vô lý, tôi đâu có quen ông! Ông mau đi ra đi.
Người đàn ông nhếch mép:
- Thế nàng có nhận ra dấu bàn tay bên bầu vú trái của nàng không?
Thảo bủn rủn chân tay, mặt nàng đỏ dừ như gấc.
- Trời ơi, làm sao ông biết chuyện ấy? Ông là ma chắc?
Người đàn ông cười khùng khục:
- Ta còn biết sự đau khổ cùng cực của nàng. Nàng suốt ngày đêm dằn vặt vì dấu bàn tay đó. Nàng sợ không lấy được chồng. Và sợ khi có chồng rồi, chồng phát hiện ra điều khủng khiếp đó…
Thảo buồn bã:
- Đúng vậy, thưa ông, ông có cách gì giúp em với, em xin suốt đời ghi tạc ơn ông!
Người đàn ông bình thản:
- Ta làm sao giúp em được. Vì ta là chủ nhân của dấu bàn tay đó. Ta là chồng của em mà. Nàng hãy nhìn kỹ bàn tay trái của ta, có cụt một tí ngón trỏ.
Thảo rú lên kinh hoàng:
- Sao lại có chuyện đó được? Tôi chết mất, tôi không muốn sống nữa. Sao ông ác quá vậy!
Người đàn ông nhếch mép:
- Nàng quả thật mâu thuẫn, đang mong muốn lấy chồng, khổ sở vì vết bàn tay, nay có chồng, lại muốn chết. Nàng nên nhớ, mọi chuyện đều có nguyên nhân của nó cả.
Thảo qua cơn kinh hoàng, bình tĩnh trở lại hỏi:
- Nguyên nhân gì, ông nói cho em biết đi, em van ông đó.
Người đàn ông thong thả:
- Nàng kiếp trước là một cô gái trẻ đẹp, làm vợ của một ông quan. Nhưng vì ngoại tình, nên bị quan sai người dìm chết. Ta là người phải làm nhiệm vụ đó. Nàng van nài ta cứu mạng. Ta thấy nàng quá đẹp, nên bằng lòng. Nàng bảo: "Nếu được cứu sống, nàng sẽ trọn đời làm nô tì cho ta…”. Ta đã đặt bàn tay ta lên bầu vú của nàng, ấn mạnh, và bắt nàng khấn "Nếu sai lời thì năm ngón bàn tay sẽ hiện ra”. Nàng đã khấn, nhưng ở với nhau một thời gian, nàng vì dục tính quá mạnh nên yêu người khác, và hãm hại ta. Sau đó, nàng bị trừng phạt. Nàng phải trải qua mấy kiếp mới được làm người. Lúc đó, ta đã là thành hoàng. Ta tìm nàng, bắt nàng phải làm vợ ta, nàng đã rõ chưa nào? Dấu bàn tay đó là của ta đó.
Lệ Thảo nghe chuyện, bần thần cả người:
- Em đâu có ngờ kiếp trước của em lại độc ác như vậy. Thế em phải làm sao hả ông?
Người đàn ông nói:
- Nàng phải làm vợ ta. Chỉ có như vậy, mới mong xoá hết nghiệp chướng. Ta sẽ là người chồng tốt của nàng.
Lệ Thảo thổn thức:
- Nếu số kiếp đã như vậy, thì em phải theo thôi. Em chấp nhận làm vợ ông. Dù em biết ông là hồn ma…
Người đàn ông khoan khoái:
- Ta muốn tận hưởng em đêm nay, và dấu vết năm ngón tay ta.
Nói rồi, lột trần truồng Lệ Thảo ra. Trên bầu vú trái căng tròn của Lệ Thảo, dấu bàn tay đỏ rực như máu. Người đàn ông đặt bàn tay mình trên đó, vừa khít.
Lệ Thảo run lẩy bẩy vì khiếp sợ. Gã đàn ông ngấu nghiến Lệ Thảo, ông ta giày vò nàng tơi bời. Lệ Thảo ngất lịm đi.
Khi nàng tỉnh dậy, thấy thân thể loã lồ, còn gã đàn ông kỳ bí đã biến mất.
Nàng hãi hùng:
- Lạ nhỉ, ông ta ở đâu đến? Tên ông ta là gì mình cũng không biết. Ông ta tự xưng là thành hoàng của làng. Ta phải tìm hiểu kỹ xem sao!

Rồi nàng lẩm bẩm:
- Nhưng bàn tay ông ấy vừa khít ngực mình. Rõ là bàn tay ông ấy rồi. Ta đã trao thân cho ông ta. Có lẽ nào phải trọn kiếp làm vợ ông ta?
Nàng mệt mỏi bước ra khỏi phòng. Mẹ nàng bảo:
- Lệ Thảo, đêm qua con mơ gì mà la to quá vậy? Có phải gặp ác mộng không? Sao mặt con phờ phạc quá vậy?
Lệ Thảo cười gượng:
- Không có chuyện gì đâu, mẹ ạ. Con chỉ mệt một tí thôi…
Mẹ Lệ Thảo tò mò:
- Thế con định trả lời anh Định ra sao? Anh ta rất yêu con, và muốn cưới con làm vợ. Con đã quá ba mươi rồi, cha mẹ chỉ có mình con…
Lệ Thảo buồn bã:
- Con đã trả lời dứt khoát rồi, con không thể lấy anh Định được.
Mẹ Lệ Thảo hỏi:
- Tại sao vậy, con đừng có kén cá chọn canh nữa. Định là người tốt, con ạ.
Thảo nức nở:
- Con biết chứ. Anh ấy rất yêu con. Con đâu có muốn kén chọn. Con cũng chỉ muốn có một mái ấm gia đình. Nào ai muốn cô độc hả mẹ?
Mẹ Lệ Thảo gắt:
- Thế sao con lại từ chối anh ấy? Con nói cho mẹ biết đi.
Thảo oà khóc:
- Con biết ăn nói với anh ấy ra sao, khi có bàn tay người đàn ông ở trên ngực mình? Con gái khi lấy chồng phải trinh tiết chứ…
Mẹ Lệ Thảo sững sờ:
- Trời ơi, con nói, mẹ mới nhớ. Tội nghiệp con tôi quá! Nhưng con ơi, cha mẹ, mọi người sẽ xác nhận điều ấy cho Định mà. Mẹ tin nó sẽ hiểu.
Lệ Thảo lắc đầu:
- Đàn ông họ ích kỷ lắm, mẹ không hiểu đâu. Họ luôn đòi hỏi vợ mình trong trắng. Dù cha mẹ có nói thế nào chăng nữa, anh ấy cũng sẽ không tin. Chứng cứ còn sờ sờ ra đó. Con rất khổ tâm. Nhưng nếu lấy Định, thì càng đau khổ gấp bội. Tốt nhất, là chúng con nên chia tay nhau…
Mẹ Lệ Thảo chép miệng:
- Ông trời sao oan nghiệt, đày doạ con gái tôi thế này? Tôi chỉ muốn chết đi cho xong…
Bà đấm ngực thùm thụp. Lệ Tháo an ủi:
- Mẹ ơi, số phận con đã vậy, mẹ đừng buồn nữa. Con sẽ chăm sóc cha mẹ suốt đời. Coi như là con báo hiếu công cha sanh mẹ dưỡng.
Hai mẹ con ôm nhau, khóc lóc.
Định đến, đó là một chàng trai khoẻ mạnh, vẻ mặt chất phát, thật thà, nông dân thứ thiệt. Anh mang giỏ cá rô đồng, vui vẻ:
- Con biếu bác, con bắt ở ngoài đồng đêm qua. Mỗi khi có mùa, cá rô ra nhiều lắm…
Mẹ Thảo cảm ơn, Đinh tiếp, không để ý đến thái độ của hai mẹ con Thảo:
- Lúc bắt cá lô, cháu thấy có chuyện kỳ lạ lắm. Một bóng người từ trong đền thành hoàng đi ra…
Lệ Thảo giật nảy mình:
- Một người từ đền thành hoàng đi ra à? Mặt mũi ông ta ra sao?



Vote Điểm :12345

Loading...

✿ Bình luận facebook truyện Cô Gái Bị Hồn Ma Nguyền Rủa



✿ XEM CÁC TRUYỆN LIÊN QUAN :Truyện Ma

✿ XEM TRUYỆN KHÁC
ĐĂNG NHẬP
Đăng Ký | Đăng Nhập
Login:
Password:

Kênh Truyện
CHỨC NĂNG

BXH TRUYỆN HOT
TRUYỆN NGẪU NHIÊN
TRUYỆN FULL
Lên đầu trang
Xuống cuối trang
Loading...
Copyright Kênh Truyện © 2011 - 2019 Kênh Truyện - In Sách Truyện Theo Yêu Cầu
Powered by uCoz -Giao diện Mobile