Kênh Truyện, Đọc truyện online, truyện teen full hoàn thành, truyện gay full, tiểu thuyết full
»
»
22:31, 27/05/2017

Đi Về Đâu?
✿ Người Đăng: vanhieu454 Các Truyện Cùng Người Đăng
✿ Tác Giả: 4m9
✿ Xem: 95 Lượt ✿ Tổng Điểm Vote: 8 Điểm
ĐỌC Chap 1 ĐỌC Chap Mới Nhất

✿ Thể Loại: Đi Về Đâu, 4m9



✿ Nội dung truyện Đi Về Đâu?

Đôi lời của tác giả: Mình gõ những dòng đầu tiên của truyện vào một đêm mất ngủ. Đa phần những tác phẩm của các tác giả khác mà mọi người đã đọc thường dùng lời của nhân vật chính, nhưng truyện này mình sử dụng góc nhìn của nhân vật phụ, do đó cảm giác sẽ hơi hơi lạ lẫm. Có thể truyện sẽ không đạt yêu cầu mà mọi người mong muốn cùng với ngữ pháp và từ ngữ không được trau chuốt dịu dàng, mong mọi người góp ý ở dưới cmt.
Tháng năm, đêm nào cũng mưa. Mưa to, trút xuống mặt đất, để rửa trôi những nhơ bẩn của thế gian. Khi nào cũng thế, hễ mưa to như đêm nay là mất điện. Bóng tối bao trùm lấy tôi, đen kịt như bản thân đang không có một lối thoát. Ở cũng chẳng được mà đi cũng không xong, tôi chẳng biết làm như thế nào. Ai đó nói với tôi rằng lúc băn khoăn giữa hai lựa chọn, hãy tung một đồng xu, không cần biết kết quả như thế nào mà hãy nhớ thứ vừa lóe lên trong đầu chính là thứ mà bản thân mong muốn. Tôi cũng đã làm thế, hóa ra bản thân tôi cũng muốn "ở lại”.
Tiếng sấm vang lên, tôi cũng chẳng còn là một đứa hèn nhát như lúc nhỏ. Không phải bản thân đã trở nên mạnh mẽ, mà vì có nhiều thứ còn đáng để sợ hơn là tiếng sấm vô hại. Mưa mỗi lúc một to, trời cùng vì vậy mà càng lúc càng lạnh. Tôi thu người lại nhưng vẫn ngồi ở đó. Bất chợt có một vòng tay từ phía sau ôm chầm lấy cổ tôi, rất ấm. Môi người phía sau đặt lên má rồi lần từ từ đến môi tôi. Cái lưỡi kia như một con rắn tách môi tôi ra rồi luồn vào trong quấn lấy lưỡi tôi, tiếp đó vòm miệng rồi đến hai hàng răng. Đến khi tôi đẩy người ấy ra vì ngạt thở, người ấy nói:
-Không mở máy phát điện lên à?
Vừa dứt lời thì đèn sáng. Thứ bảy nào cũng vậy, áo sơ mi xanh nhạt, vest đen khoác ngoài với quần tây đen. Những lời nói từ đôi môi vừa mới chạm vào môi tôi phát ra vô cùng quen thuộc. Đến nỗi có thể nói lại với đúng ngữ điệu, tuy có quen thuộc đến mấy, tôi cũng muốn nghe, muốn được nghe mãi.
-Em ăn gì chưa?
-Chưa-Tôi lắc đầu cười-Anh có mua gì không?
-Không. Đợi anh chút, anh ra ngoài...
-Thôi, ăn mỳ được
Tối biết tôi có nói như thế nào anh cũng cười rồi ra ngoài. Tôi lại biết bản thân tôi dù muốn dù không cũng sẽ diễn tròn vai. Lát sau, anh về. Những cái bánh nóng hổi quen thuộc cùng với toàn thân ướt đẫm. Nhưng sao tôi lại thấy ấm áp trước những thứ cũ mèm này. Nếu tôi hỏi sao anh không đi xe thì câu trả lời cũng chỉ làm tôi lún sâu thêm mà thôi.
-Em ăn đi-Anh đưa cho tôi-Coi chừng nóng!
-Anh đi tắm nhanh đi không thì bệnh-Tôi nhận lấy rồi đặt lên bàn
-Ừm-Nói rồi anh hôn tôi một cái ở má, lúc nào cũng thế, tôi lại đỏ mặt trong khi anh cười ha hả đi tắm
Tôi lại thừ người ra ghế, cảm giác ngọt ngào như một viên kẹo lan tỏa với vị ngọt của mình. Nhưng một viên kẹo bình thường với một viên thuốc bọc đường có ai phân biệt được nếu không cần nhìn nhãn? Lần này cũng vậy, một viên thuốc đắng bọc đường. Dẫu biết đắng, mà vì sao lại ngậm cho đến khi lớp đường không còn để cho phần thuốc đắng nghét lấn đi dư vị ngọt ngào cuối cùng?
Một bàn tay vỗ vào vai tôi, tôi giật mình quay qua. Anh tắm xong rồi, trên người chỉ có mỗi cái quần lót. Anh ngồi xuống, kéo tôi lại gần rồi ngồi trong lòng mình. Mùi xà phòng cùng mùi cơ thể anh là mùi hương tôi thích nhất, rất êm dịu. Tiếp đến là mùi nước hoa dìu dịu vương trên áo rồi cuối cùng là mùi mồ hôi. Nó không nồng, không dịu mà... nói chung là... tôi không biết dùng tính từ nào để diễn tả. Khuôn ngực rắn chắc, ấm nóng kia cách lưng tôi chỉ có một lớp vải mà tôi cứ ngỡ là nó chạm trực tiếp vào lưng mình. Đầu anh đặt trên vai rồi dựa vào đầu tôi, hai tay vòng ra phía trước ôm tôi thật chặt. Ngày nào cũng vậy, tôi ước thời gian thấm thoát đi qua để tôi chóng gặp anh và lúc này không khi nào là tôi không cầu cho thời gian ngừng lại, hay chí ít là chậm rãi trôi qua cho tôi được bên anh thật lâu.
Anh lấy cái romote bên cạnh tôi, bật cái TV phía trước. Bộ phim ấy là một bộ phim tình cảm, tôi không biết nó có hay hay không vì căn bản chẳng ai xem nó dẫu thứ 7 nào nó cũng phát cả. Ai cũng chìm trong suy nghĩ của bản thân.
Tôi và anh như thế được bao lâu rồi nhỉ? Tôi không nhớ gì cả, từ khi tốt nghiệp đến nay chỉ có những ngày trông chờ, trông chờ và trông chờ. Tôi chỉ biết chúng tôi quen biết nhau vào năm đầu tiên cấp ba.
-Em nghĩ gì thế?
-Chuyện cũ thôi-Tôi cười
Lần nào cũng vậy, anh xoa đầu tôi rồi thì thầm vào tai
-Đừng nghĩ nữa!
Làm sao mà không nghĩ nữa?
-Anh yêu em!
Một câu ngắn gọn chỉ có ba chữ mà nó như một cái gì đó len lỏi vào sâu trong tôi. Ừ thì nó quen thuộc đấy, nhưng vì sao lý trí của tôi dựng lên những bức tường kiên cố lại bị câu nói ấy làm cho trái tim tôi rung động? Tôi yêu anh, nhưng tôi không dám nói vì tôi sợ. Nỗi sợ ấy là một thứ mông lung không sao hình dung bằng trí tưởng tượng, nó xuất phát từ tiềm thức, từ nơi tận cùng của tâm hồn và... từ anh.
-Em cũng vậy-Tôi mỉm cười, đáp lại
Anh xoay tôi lại, đè tôi xuống sofa hôn tôi ngấu nghiến. Bắt đầu rồi! Anh vừa hôn vừa cho tay vào trong áo tôi xoa nắn. Không khi nào là không mạnh bạo. Anh rời môi tôi, ngấu nghiến cổ tôi để có những vết hôn đỏ. Vết hôn ấy lưu lại rất lâu, có khi cả tuần vẫn thấy mờ mờ. Anh cuồng nhiệt, tôi biết. Rời cổ, tay định xé phăng áo tôi ra. May mà tôi cản lại kịp. Tôi tự cởi áo mình, anh như con hổ đói vừa nhìn thấy đã lao vào ngấu nghiến. Hết đùa nghịch rồi lại xoa nắn, đến khi tôi khe khẽ phát lên tiếng gọi của sự thõa mãn, anh mới ngừng rồi nhìn tôi cười và hôn lên môi tôi.
Tôi hiểu giữa hai chúng tôi chỉ có quan hệ thể xác chứ nào có một chút tình yêu, mà cớ sao tôi lại ảo tưởng rằng anh yêu tôi, hai chúng tôi đang yêu nhau say đắm. Ừ thì chúng tôi say đắm, nhưng không phải là say đắm yêu nhau mà là say đắm chơi trò xác thịt với nhau như những con thú chỉ biết duy trì nòi giống, chứ nào có tình cảm gì?
Tay anh như một con rắn trườn từ ngực tôi xuống lưng quần, anh kéo xuống, xoa nắn thứ bọc trong quần lót tôi. Đôi lúc tôi cứ nghĩ đây là một chương trình máy tính vì nó hoàn toàn giống nhau, chẳng khác đi dù chỉ một ít.
Lúc này đây, đêm mưa này, tôi mới nhận ra anh là đường chân trời. Tôi tiến lại gần anh một bước thì anh lùi một bước, tôi lùi hai bước, anh lại tiến hai bước. Tôi cứ tiến hoài, có lùi mãi thì khoảng cách của chúng tôi chẳng thay đổi gì cả. Hơn nữa, tôi biết tôi là một đường cong, anh là đường hình sin. Hai chúng tôi giao nhau ở vài điểm rồi cứ thể xa mãi. Căn bản, sơi tơ hồng buộc ở tay anh không buộc với tôi.
...
Anh rời đi khi cơn mưa đêm rả rích còn chưa tạnh, anh rời đi khi nửa đêm còn chưa đến, anh rời đi khi tôi còn chưa thiếp đi trong mệt lả. Cố gượng dậy, nhìn ra ngoài cửa sổ. Trong đêm, ánh đèn xe của anh xa dần, xa dần rồi như một que đóm sắp lụi tàn trong đêm. Đến khi bên ngoài chỉ còn là hũ nút tôi vẫn còn đứng đó.
Tôi mệt, tôi ngồi xuống giường, tôi lấy gói ba số ra. Rít một hơi rồi thở ra, nhìn luồng khói mà tôi coi đó là nỗi buồn dần tan biến. Ai nói nỗi buồn tôi sẽ tan biến chứ? Mỗi đêm thứ bảy, tôi đều hút một điếu. Nhưng đêm nay, một điếu rồi hai điếu, một gói rồi hai gói, đến khi cổ họng tôi khô khốc không chịu được tôi mới ngưng rồi ngồi đó thẩn thờ. Trong phòng chỉ mùi thuốc nồng nặc, tôi mở cửa sổ, gió lạnh ùa vào. Lạnh quá, kiếm đồ mặc đỡ vậy. Tôi mặc xong thì phát hiện ra áo vest anh để quên, cầm lên, mỉm cười rồi đưa lên mũi. Nói tôi biến thái, tôi có gì để nói. Dẫu sao nỗi nhớ của tôi được thỏa lấp là được.
Tôi lụy tình đến nỗi cứ ngồi thẩn thờ đến khi ban mai rọi vào phòng, chiếu lên người tôi. Tôi vô thức đi về phía cửa sổ. Nhìn xuống con đường nhỏ phản chiếu nắng sớm vàng rực. Nước mắt tưởng chừng đã cạn từ lâu nay lại như nước vỡ bờ. Tôi khóc như mưa khi nhìn con đường mà tôi hằng đi qua dưới ánh ban mai, ngã quỵ xuống vì bản thân chẳng còn chút sức lực. Biết bao cảm xúc dồn nén, biết bao tâm trạng giấu kín, biết bao nỗi niềm che giấu đều tuôn ra như thác lũ. Ngay lúc này đây tôi như một tên tâm thần, nằm vật ra đất, quần áo xốc xếch, nửa khóc nửa cười. Khóc vì những đau đớn, tủi nhục mà bản thân đã phải chịu, cười vì những thứ bé nhỏ, chẳng đáng để cười. Tôi đã làm gì mà kiếp này niềm vui chẳng đến vào những ngày thơ ấu? Vào những năm tháng thanh xuân?

Mời Bạn Đọc Tiếp Tại Trang : Đi Về Đâu? - Diễn Đàn Kênh Truyện http://kenhtruyen.com/forum/52-14639-1#ixzz4iIGWzAdN




Vote Điểm :12345

Loading...

✿ Bình luận facebook truyện Đi Về Đâu?



✿ XEM CÁC TRUYỆN LIÊN QUAN :Truyện Gay

✿ XEM TRUYỆN KHÁC
ĐĂNG NHẬP
Đăng Ký | Đăng Nhập
Login:
Password:

Kênh Truyện
CHỨC NĂNG

BXH TRUYỆN HOT
TRUYỆN NGẪU NHIÊN
TRUYỆN FULL
Lên đầu trang
Xuống cuối trang
CopyrightKênh Truyện © 2011 - 2017Kênh Truyện - In Sách Truyện Theo Yêu Cầu
Powered by uCoz -Giao diện Mobile

DMCA.com Protection Status