Kênh Truyện, Đọc truyện online, truyện teen full hoàn thành, truyện gay full, tiểu thuyết full
»
»
14:07, 28/03/2016

[Đoản Văn] Hoa Trên Sân Thượng Nhà Anh Thơm Quá!
✿ Người Đăng: kenhtruyen Các Truyện Cùng Người Đăng
✿ Tác Giả:
✿ Xem: 452 Lượt ✿ Tổng Điểm Vote: 6 Điểm


✿ Nội dung truyện [Đoản Văn] Hoa Trên Sân Thượng Nhà Anh Thơm Quá!

Hoa Trên Sân Thượng Nhà Anh Thơm Quá!

Tác giả: Mông Diện Tiểu Phiên Gia

Editor: Thanh Hiên
 
Hoa Hiển là người yêu hoa, trên sân thượng ở ngôi nhà mới của anh đặt đầy chậu hoa với đủ loại hoa phong phú, nở theo các mùa khác nhau.

Sáng hôm nay, Hoa Hiển tưới nước cho hoa xong, đang đứng trước ban công ngắm những đóa hoa vừa mới nở rộ không lâu, chẳng biết từ đâu một chú ong mật nhỏ bay tới, không đầu không đuôi bay vào trong một nhuỵ hoa bắt đầu hút phấn hoa và mật hoa, qua một chốc, mới lại thò cái đầu nhỏ ra xem xem xét xét chung quanh.

Ong mật rất nhỏ, Hoa Hiển căn bản không nhìn thấy rõ lắm dáng vẻ của nó, nhưng cảm giác thân hình nho nhỏ chui vào trong đóa hoa thật to trông hết sức đáng yêu, không khỏi khẽ cười

Chú ong mật mới vừa chui ra khỏi đoá hoa, xem xét chung quanh tìm kiếm mục tiêu kế tiếp, nhưng không ngờ lại đối diện với ánh mắt của chàng trai đứng ở trước ban công, khuôn mặt nhìn nó mỉm cười, chú ong mật bỗng chốc cất đôi cánh bán trong suốt bay đi

Vừa bay còn vừa hạ nhiệt độ trên mặt mình, nghĩ đến những bông hoa thơm ngát trên sân thượng, bản thân vẫn chưa ăn no. Còn có… chàng trai kia vì sao lại cười với nó chứ? Phải theo dõi xem sao.

Hoa Hiển sững sờ nhìn chú ong mật đột nhiên bay đi, kết cấu đôi mắt của ong mật rõ ràng không giống với mắt người, hơn nữa nó nhỏ như vậy, tại sao lại có loại lỗi giác dường như anh và ong mật đang nhìn nhau. Không khỏi lắc đầu, có lẽ do mình suy nghĩ vớ vẩn thôi.

Sáng ngày thứ hai, Hoa Hiển theo thường lệ tưới nước cho vườn hoa, đứng trước ban công nhìn đoá hoa hôm nay mới vừa hoàn toàn nở rộ, có chút cảm giác thành tựu dâng lên.

Chú ong mật trốn ở cách đó không xa phe phẩy cánh, nhìn chàng trai đứng trước ban công

Sao còn không chịu rời đi a, bụng đói đến độ đâu đâu cũng ngửi thấy mùi hoa.

Mặc kệ, chú ong mật bay qua, thật nhanh bay vào trong đoá hoa mới vừa nở sáng nay bắt đầu hút ngấu nghiến.

Hoa Hiển nhìn thấy chú ong mật vọt vào trong đoá hoa mới nở, cái mông nho nhỏ còn lộ ra bên ngoài, uốn éo khẽ động đậy, đáng yêu biết nhường nào.

Tuy rằng Hoa Hiển  thấy đại đa số ong mật đều giống nhau, bất quá anh biết rằng chú ong nhỏ này với chú ong xuất hiện buổi sáng hôm qua nhất định là một.

Chú ong mật hôm nay ăn no, mới lại chậm rãi chui ra. Bất ngờ nhìn thấy chàng trai vẫn đứng ở ban công, khoé miệng mang theo nụ cười nhẹ.

"Ức”, ong mật nấc khẽ một tiếng, toàn thân đều nóng lên, sau đó giống như say rượu lắc lắc bay đi.

Mật hoa ăn ngon  vậy à… Chàng trai cười rộ lên, phải theo dõi xem sao.

Ngày thứ ba, ngày thứ tư… Hoa Hiển sáng sớm mỗi ngày tưới hoa đều đứng nán lại chốc lát ở ban công, nhìn chú ong nhỏ bay ra từ một đoá hoa , lại chui vào trong một đoá hoa  khác, thi thoảng còn ló đầu ra nhìn trộm anh.

Tưởng đoá hoa nho nhỏ đó có thể che khuất được thân thể của mày sao? Khoé môi anh bất giác cong lên, nhìn nhất cử nhất động của chú ong mật, cảm thấy nơi đấy lòng mình trở nên nhu hòa.

"Mày thật đáng yêu”

Chú ong mật đậu trên đóa hoa nhất thời sững sờ khi nghe được giọng nói tràn ngập dịu dàng của chàng trai. Đến lúc có một cơn gió nhẹ lướt qua cành hoa,  chú ong nhỏ mới bị lay động tỉnh lại, sau đó lập tức vỗ đôi cánh nhỏ vội vàng bay đi.

Nha, được một người con trai khen… Làm sao bây giờ, ngay cả giọng nói của anh cũng thật dễ nghe a

Lại là một ngày sáng sớm, Hoa Hiển tưới nước cho vườn hoa, vẫn như trước nhìn thấy chú ong mật bay tới bay lui giữa bụi hoa, sau đó đậu trên một nhánh hoa hồng, nửa thân giấu ở đằng sau đoá hoa, lộ ra cái đầu nhỏ trộm nhìn anh.

"Hoa Hiển! Cậu sao còn chưa ra khỏi cửa vậy? Đi làm mau kẻo muộn!”

"Tưới xong hoa! Lập tức đi ngay!” Hoa Hiển trả lời người bên ngoài. Nhà anh ở lầu một, buổi sáng hôm nay ong nhỏ xuất hiện hơi muộn, anh tưới hoa xong lại đợi một hồi lâu mới thấy chú ong từ từ bay đến, sau đó chính mình nhìn nó vui đùa đến thiếu chút nữa trễ giờ đi làm.

"Bé con trễ nhé! Không biết ong mật thích loại hoa nào, hôm nay tan tầm sẽ đi chợ hoa xem có hoa nào đẹp không”.

Hoa Hiển vừa lầm bầm lầu bầu, vừa vươn tay búng nhẹ trên cánh hoa hồng nơi ong nhỏ đang đậu, cười nhẹ khi thấy ong nhỏ bị kinh động bay đi, sau đó xoay người thay quần áo đi làm.

Ong nhỏ hơi kinh ngạc, có chút xấu hổ buồn bực nhưng lại cảm thấy rất vui vẻ vì mới nãy nghe người bên ngoài gọi tên của anh.

Hoa Hiển, Hoa Hiển, tôi tên là Phong Hiểu a!

Hoa Hiển Hoa Hiển, tôi rất thích hoa trên sân thượng  nhà anh

Hoa Hiển Hoa Hiển, nghe người khác nói, con người sẽ tặng hoa hồng cho người mình thích.

Hoa Hiển…

Ngày hôm sau, ong nhỏ từ sớm đã bay đến ban công nhà Hoa Hiển, ở một bên vẫy cánh bay giữa không trung, nhìn Hoa Hiển tưới cho mỗi chậu hoa một lượng nước vừa đủ.

Đột nhiên nó phát hiện trên ban công đã có thêm một chậu hoa mới, bên trong trồng một bông hoa ly màu trắng nho nhỏ, còn toả ra hương thơm đặc biệt.

Ong nhỏ bay đến đoá hoa, hít một hơi thật sâu, thơm quá. Có điều… đó không phải hoa hồng, có chút mất mác. Ong nhỏ ló đầu ra muốn nhìn Hoa Hiển một chút, lại phát hiện ở ban công không có ai cả.

Ủa? Hoa Hiển đi làm rồi sao? Rõ ràng hôm nay nhó tới rất sớm mà. Ong nhỏ đang nghĩ, bổng nhiên thấy Hoa Hiển ôm vật gì đó đi ra từ phòng khách. Đợi anh đến gần nhìn kỹ, thì ra trong tay anh đang ôm một chậu hoa hồng đỏ.

Hoa Hiển cố gắng đặt chậu hoa hồng lên ban công, sau đó liền thấy ong nhỏ nhanh chóng chui đầu vào trong hoa, mãi đến khi anh đi làm vẫn không thấy nó chui ra.

"Thì ra là mày thích hoa hồng, bé con” Hoa Hiển buồn cười, nói.

Ong nhỏ say mê hương thơm hoa hồng, ngủ gật trong đoá hoa một hồi mới lưu luyến bay đi.

Hoa Hiển Hoa Hiển, thích anh, rất thích anh…

______________

Buổi sáng hôm nay, Hoa Hiển đang cầm bình tưới chuẩn bị tưới hoa, lại phát hiện  trên ban công đặt một cái lọ thủy tinh nhỏ tinh xảo.

Hoa Hiển tò mò với tay cầm lấy lọ thủy tinh, mở ra nhìn nhìn, lại ngửi ngửi, cư nhiên là một lọ mật! Hoa Hiển liếc nhìn chung quanh, không thấy người lạ nào.

Là ai đã đặt lọ mật ong này ở đây?

Đậy nắp lại, Hoa Hiển xoay xoay lọ thuỷ tinh xem xét,  lúc này mới phát hiện ở dưới đáy chai có một tờ giấy nhỏ: "Mật, tặng Hoa Hiển”

Chữ viết rất nhỏ, Hoa Hiển nhìn rất gần mới có thể thấy rõ.

Tặng mình sao? Là ai vậy nhỉ?

Ong nhỏ núp sau đoá hoa nhìn hàng lông mày nhíu lại của Hoa Hiển rốt cục giãn ra, chính nó cũng vì thế mà thở phào nhẹ nhõm.

Đây chính là mật do nó gần đây vất vả ủ ra đó, cũng không biết Hoa Hiển có thích hay không.

Dạo này Hoa Hiển hay đi làm muộn, bởi vì anh mỗi ngày tưới hoa xong đều đứng trên sân thượng chờ đến khi ong nhỏ bay đến hút mật hoa. Nhưng hiện tại, ong nhỏ đã mấy ngày rồi vẫn không tới.

Hoa Hiển tan tầm lại đi chợ mua về một chậu hoa hồng mới đặt ở trên ban công sân, bởi vì ong nhỏ dường như rất thích hoa hồng

Nhưng đã mấy ngày trôi qua, vẫn không thấy ong nhỏ đâu.

Tuy rằng đó chẳng qua chỉ là một con ong mật nhỏ, nghĩ đến nó có thể đã bay qua sân thượng nhà người khác tìm mật, Hoa Hiển vẫn không khỏi cảm thấy trong lòng trống vắng.

Sau đó, Hoa Hiển được công ty cử đi nơi khác công tác một tháng. Buổi sáng trước ngày đi công tác, anh lại tưới nước cho vườn hoa, nghĩ đến không có mình ở nhà thời gian dài như vậy, chẳng ai chăm sóc đám hoa này, đến lúc trở về nhất định đều héo rũ

Còn… Ong nhỏ có lẽ sẽ không bay về nữa. Haiz…

Bây giờ chú ong mật nhỏ, à không, nó đã hoá thành hình người nên hẳn phải gọi là Phong Hiểu, đang tất bật đủ loại công chuyện chuẩn bị cho việc khai trương cửa tiệm.

Trong khoảng thời gian này, mỗi ngày đều vội vội vàng vàng mệt đến không chịu nổi, thật vất vả sắp xếp ổn thỏa mọi việc, mới phát hiện mình đã mấy ngày rồi không đến sân thượng nhà Hoa Hiển gặp anh, thật sự rất nhớ.

Nghĩ như vậy, Phong Hiểu lại biến thành ong nhỏ bay đến sân thượng nhà Hoa Hiển. Sau khi bay đến, Phong Hiểu phát hiện trên sân thượng những đóa hoa có sức sống yếu đều đã chết héo, những bông còn lại cũng cúi đầu héo rũ.

Xem ra, đã lâu không có ai chăm sóc vườn hoa này. Hoa Hiển đâu? Anh đã đi đâu vậy? Ong nhỏ thất vọng trở lại cửa tiệm.

Mấy ngày liên tiếp ong nhỏ buổi sáng đều bay đến sân thượng nhà Hoa Hiển, nhưng vẫn không gặp ai, chỉ đành thất vọng quay về.

 

Phong Hiểu khai trương cửa tiệm chuyên cung cấp mật ong, buôn bán cũng không tệ lắm. Bởi vì cửa tiệm của cậu cung cấp mật chất lượng rất tốt lại còn nguyên chất, những người đến mua sau đó một truyền mười, mười truyền một trăm…Cửa tiện nhỏ buôn bán dần dần càng lúc càng phát đạt.

Chập tối hôm nay, Phong Hiểu chuẩn bị đóng cửa tiệm rồi còn phải đi xem bạn mình ủ mật thế nào.

Lúc này, một người khách đẩy cửa bước vào, bởi vì người đó đứng khuất ánh sáng cho nên Phong Hiểu nhìn không rõ khuôn mặt của người nọ.

"Tiên sinh, thực xin lỗi, mật trong tiệm hôm nay đã bán hết. Nếu không thì, ngày mai đến đây sớm một chút”

"À, ra thế… Vậy được rồi, tôi ngày mai sẽ đến sớm hơn”. Người khách nhìn chủ tiệm gương mặt thanh tú đẹp trai, cười nói không sao cả.

Hoa Hiển! Phong Hiểu vừa nghe giọng nói liền biết chính là anh. Anh…đã trở lại.

"À! Không! Hoa tiên sinh, ngài đợi đã!” Phong Hiểu sau khi gọi anh lại, lập tức xoay người chạy vào căn phòng nhỏ phía sau tiệm.

Hoa Hiển bị gọi lại đứng yên tại chỗ, nghĩ thầm, chủ tiệm làm sao biết anh họ Hoa vậy? Bỗng nhiên cảm thấy cảnh tượng vừa rồi giống như đã gặp qua.

Khi nhìn thấy chủ tiệm lần nữa, phát hiện trên tay cậu ta đang cầm một lọ thuỷ tinh tinh xảo… Hoa Hiển thoáng sửng sốt, lọ thuỷ tinh giống y như đúc lọ thủy tinh lần trước anh nhận được ở trên sân thượng. Thì ra lần lọ mật đó là do cậu ta tặng sao…

"Cầm đi, ở đây vẫn còn một lọ” Phong Hiểu làm sao có thể nói cho Hoa Hiển, lọ mật này chính là do mình vẫn luôn để dành cho anh.

"A!” Phong Hiểu hô lên một tiếng sợ hãi, ai ngờ Hoa Hiển không phải đưa tay nhận lấy cái lọ, mà là đột nhiên bắt lấy cổ tay cậu.

"Làm sao cậu biết họ của tôi? Vì sao lén tặng mật cho tôi?”

Kỳ thật người thông minh như Hoa Hiển, sao lại không đoán ra được tâm tư của người này. Từ khi vào cửa tiệm nhìn thấy cậu, anh đã cảm giác đối phương rất quen thuộc, nhưng lại xác định anh và cậu chưa từng gặp nhau trước đây.

"Tôi…Tôi…Hoa trên sân thượng nhà anh thơm quá.” Cuối cùng Phong Hiểu vừa thốt ra những lời này, sau đó liền lập tức cúi đầu xuống, không dám  nhìn Hoa Hiển nữa.

"Sặc? Cậu nói gì cơ?” Hoa Hiển nghe không hiểu, lập tức lại đột nhiên nhớ tới điều gì đó, nghĩ tới nghĩ lui ngay cả anh cũng cảm thấy không có khả năng, nhưng vẫn không ôm hy vọng hỏi lại.

"Ong nhỏ?”

Phong Hiểu nháy mắt ngẩng đầu mở to hai mắt, nhìn Hoa Hiển, đỏ mặt nhẹ nhàng gật đầu. "Ừm”

Giây tiếp theo lại đột nhiên bị Hoa HIển kéo vào trong lồng ngực.

"Thật sự là cậu sao? Thật sự là cậu! Bé con, tôi chờ cậu đã lâu rồi”.

Phong Hiểu cũng chầm chậm giơ tay lên ôm lấy thắt lưng Hoa Hiển "Ừm, em cũng vậy”.

____ Chính văn hoàn

-Phiên ngoại-

"Phong Hiểu, Phong Hiểu…” Hoa Hiển đột nhiên vọt phòng ngủ ôm lấy Phong Hiểu còn đang nằm trên giường.

"Hở? Sao vậy?” Phong Hiểu dụi nhẹ cặp mắt còn đang lim dim buồn ngủ, vừa định ngồi dậy lại cảm thấy nơi nào đó truyền đến một trận đau đớn. Không khỏi nhớ lại tối hôm qua lần đầu tiên giao hợp với Hoa Hiển, mặt liền có chút đỏ lên.

"Phong Hiểu, em không sao chứ, đúng không?” Hoa Hiển chú ý thấy Phong Hiểu khi vừa ngồi dậy có hơi nhíu mày tạm dừng một chốc, càng thêm lo lắng.

"Em không sao, anh sao vậy?” Phong Hiểu nhìn vẻ mặt lo lắng của Hoa Hiển, có chút ngượng ngùng, chỉ là chỗ vị trí kia hơi đau nên có chút không thoải mái, còn những chỗ khác thì đã tốt rồi.

"Thật sự không sao chứ?” Hoa Hiển nhìn Phong Hiểu vẻ mặt có vẻ hơi ửng hồng, chạm tay cảm thấy ấm ấm, thoáng yên tâm, bất quá vẫn có chút lo lắng.

"Không mà. Rốt cục sao vậy?” Phong Hiểu lúc này mới nhớ ra Hoa Hiển có chút kỳ quái.

"Chuyện đó, anh mới vừa tìm kiếm một vài tư liệu về ong mật ở trên mạng…” Hoa Hiển dừng một chút tiếp tục nói "Đọc thấy nó nói, ong đực khi giao phối xong…sẽ chết đi. Phong Hiểu…” Cuối cùng thế nhưng vẫn nói ra, nếu không hỏi rõ ràng, trong lòng dù sao vẫn rất sợ mất đi đối phương.

"Sặc… Thì ra anh lo lắng chuyện này. Yên tâm đi, em sẽ không chết đâu, đó đều là ong mật bình thường, anh quên rồi sao? Em chính là ong mật tinh nha. Hơn nữa…” Phong Hiểu cười ôm lấy Hoa Hiển đang lo lắng cho mình.

"Hơn nữa?!” Hoa Hiển trong lòng lại thấp thỏm.

"Hơn nữa em bây giờ có tuổi thọ bằng anh, có thể ở bên cạnh anh đến đầu bạc răng long”. Phong Hiểu nói ra lời này cũng cảm thấy ngượng ngùng, dúi đầu vào trong lồng ngực Hoa Hiển.

"Phong Hiểu…” Hoa Hiển đột nhiên hiểu ra, Phong Hiểu là ong mật tinh, tuy rằng sau giao phối sẽ không chết đi, nhưng một đời tu luyện đều hoá thành con số 0…

Hoa Hiển ôm chặt lấy Phong Hiểu trong lòng ngực, có chút nghẹn ngào nói: "Phong Hiểu, anh yêu em”

____________Phiên ngoại hoàn_

Vote Điểm :12345

Loading...

✿ Bình luận facebook truyện [Đoản Văn] Hoa Trên Sân Thượng Nhà Anh Thơm Quá!



✿ XEM CÁC TRUYỆN LIÊN QUAN :Truyện Gay, Đam Mỹ Full

✿ XEM TRUYỆN KHÁC
ĐĂNG NHẬP
Đăng Ký | Đăng Nhập
Login:
Password:

Kênh Truyện
CHỨC NĂNG

BXH TRUYỆN HOT
TRUYỆN NGẪU NHIÊN
TRUYỆN FULL
Lên đầu trang
Xuống cuối trang
CopyrightKênh Truyện © 2011 - 2017Kênh Truyện - In Sách Truyện Theo Yêu Cầu
Powered by uCoz -Giao diện Mobile

DMCA.com Protection Status