Kênh Truyện, Đọc truyện online, truyện teen full hoàn thành, truyện gay full, tiểu thuyết full
»
»
11:25, 24/05/2016

Em Yêu Anh
✿ Người Đăng: Sophia Các Truyện Cùng Người Đăng
✿ Tác Giả:
✿ Xem: 373 Lượt ✿ Tổng Điểm Vote: 20 Điểm

✿ Thể Loại:



✿ Nội dung truyện Em Yêu Anh

Chap 1

Một ngày mưa tầm tã , mưa xối xả không ngừng , mưa cứ thế tuôn trào như muốn cuốn hết mọi muộn phiền trong ai . Nó vẫn cứ ngồi đó , yên lặng trong cái nhìn vô cảm đến đáng sợ , đôi mắt cứ nhạt nhòa nhìn theo từng giọt mưa bay bay qua ô cửa sổ giá lạnh , rồi ......bỗng nước mắt nó tuôn dần theo cơn mưa

Nỗi đau nó thầm chôn kín tận sâu trong đáy lòng mình về cái ngày hôm đó lại 1 lần nữa trỗi dậy , xoáy mạnh vào trong tâm hồn nó . Cai nỗi đau ấy chưa bao giờ phai mờ theo thời gian và cũng chưa bao giờ phôi phai trong mắt nó .

 Hồi đó nó còn là 1 cô bé ngấy thơ, hồn nhiên, sống hòa đồng với mọi người , thân thiện , dễ mến và cũng có đôi khi rất bướng bỉnh và ngốc nghếch  . Nó ghét tuýp người vô cảm , lạnh lùng , sống khép kín mà tiêu biểu là Phong- cậu bạn cùng lớp với nó . Phong là 1 người có khuôn mặt điển trai nhưng lại luôn mang 1 lớp mặt nạ lạnh lùng , xa cách ............ nhưng có ai biết đằng sau lớp mặt nạ ấy là 1 nỗi cô đơn đã vượt quá giới hạn , 1 trái tim luôn khao khát sự quan tâm , tình yêu thương thật sự .

Phong thích nó nhưng tình cảm của Phong không bao giời được đáp lại bởi anh chưa bao giờ nói và dĩ nhiên , nó cũng chưa bao giờ biết điều này . Yêu đơn phương là thứ tình cảm ngu ngốc và cũng là đau đớn nhất , dù biết thế nhưng Phong vẫn chọn dấu kín những tâm tư tình cảm của mình trong suốt những năm tháng học cùng nó , tuy mặt kề mặt nhưng lòng cứ cách xa mãi . Anh chỉ biết lặng lẽ quan tâm và dõi theo nó ở một góc trời xa vì anh sợ sau khi nói ra thì thứ tình cảm mang tên bạn bè này không còn nữa .

Cho đến một ngày khi nghe tin nó bị tai nạn giao thông , anh tức tốc chạy đến bệnh viện nơi nó đang nằm  . Đến cửa , người anh như không còn sức sống , trán ướt đẫm mồ hôi , quần áo xộc xệch vì phải chạy 1 quãng đường dài , anh đưa đôi bàn tay đang run rẩy lên cửa , nhẹ đẩy vào . Phong như không tin vào mắt mình nữa , anh nhìn người con gái mình yêu thương giờ đấy đang nằm trên giường bệnh, mặt tái mét trông không còn chút huyết sắc nào mà đôi mắt cay nồng . Anh lảo đảo đi đến bên giường nó, từng bước thật chậm và nặng nề , cầm đôi bàn tay lạnh ngắt của nó lên rồi đặt lên bờ môi để kìn nén những tiếng nấc nghẹn đắng và nuốt nước mắt chảy ngược vào tim . Anh cảm thấy tim mình đau, đau lắm , tưởng như có ai đó đang bóp chặt lấy rồi vỡ tan ra từng mảnh ghim vào lồng ngực . Anh gọi tên nó trong tiếng nấc nghẹn ngào .......không sao lên lời . Trong giây phút đó anh chỉ mong sao người phải gánh chịu những đau đớn đó là anh chứ không phải nó - người con gái mà anh yêu nhất .

Từ sau ngày hôm đó , anh quyết định vứt bỏ hết lớp vỏ lạnh lùng đi và sống với con người thật của mình . Anh quyết định sẽ chăm sóc nó đến khi nó tỉnh thì thôi . Nhưng 1 tuần đã trôi qua mà nó vẫn chưa tỉnh , những hi vọng mong manh của anh đang dần dần vụt tắt . Vài tiếng đồng hồ trôi qua, rồi màn đêm cũng buông xuống , cả ngày Phong không ăn uống gì , chỉ ngồi bất động nhìn nó và chờ đợi ................chờ đợi 1 phép màu sẽ xảy ra và cũng để tìm lại nụ cười ấm áp , ánh mắt thân thướng ngày nào . Anh cứ đứng nhìn nó , bỗng ngón tay nó cử động , anh như không tin vào , vội đi gọi bác sĩ . Trong 20' chờ đợi bên ngoài , lòng anh cứ thấp thỏm không yên , rồi bác sĩ bước qua và nói rằng nó đã qua cơn nguy kịch . Nghe bác sĩ nói và dặn dò xong, , Phong thở phào nhẹ nhõm đồng thời cũng thấy vui mừng khôn xiết .

 [...........................................................................]\

Nhờ trải qua những ngày như vậy, anh và nó đã gần nhau hơn , cả 2 cùng có 1 khoảng thời gian dài hạnh phúc . Cứ ngỡ chuyện tình của nó và Phong giờ đây sẽ là 1 tình yêu ngọn ngào trọng vẹn nhưng........ông trời đúng là bất công, cứ đem đến bao điều bất hạnh cho nó và cả anh


Một lần nữa nỗi đau lại đến với anh khi nghe báo sĩ nói rằng vụ tai nạn giao thông lúc trước đã để lại di chứng cho nó . Giờ nó phải phẫu thuật  gấp cho đôi mắt của mình , nếu không sau này nó sẽ mãi mãi không nhìn thấy ánh sáng . Nhưng tỉ lệ thành công của ca phẫu thuật sẽ là 50:50 , tức là nếu không thành cống , nó sẽ ..........

Phong không dám nghĩ tiếp nữa , trong anh dường như sụp đổ . Anh trở về phòng bệnh , cố dấu đi nét đau đớn và sợ hãi trong đôi mắt mình ., anh mỉm cười với nó nhưng những gì anh đang cố che dấu cũng không qua nổi mắt nó và nó có dự cảm không lành . Nó gặng hỏi mãi nhưng anh nhất quyết không chịu nói bởi anh sợ rằng nó sẽ không chịu nổi cú sốc này . Nhưng dù sao nó vẫn phải chuẩn bị tinh thần cho cuộc phẫu thuật này . Phong sẽ nói với nó nhưng không phải bây giờ , anh cần thời gian để tìm người hiến đôi mắt cho nó , để nó được sống cuộc sống còn lại , 1 cuộc sống vui vẻ , không vướng bận gì .

Buổi chiều hôm ấy , Phong đã nói hết cho nó nghe , nó phản ứng dữ dội lắm bởi mội chuyện xảy ra với nó quá đột ngột . Nó lặng người đi 1 hồi lâu, nó không muốn anh phải chịu thêm đau đớn vì nó nữa , nó nhìn thẳng vào đôi mắt buồn của Phong , 1 giọt nước mắt mặn chát rơi xuống . Nó đồng ý cuộc phẫu thuật này nhưng - ai sẽ là người hiến mắt cho nó đây ?  điều đó mới thực sự quan trọng

Ngày hôm sau, Phong đưa nó đến bệnh viện vì đã tìm được người hiến mắt cho nó , nó vui lắm nhưng đối với phong , có lẽ đây là điều cuối cùng anh có thể giúp nó

Cuối cùng khoảng khác đó đã đến, cái khoảng khắc đứng giữa ranh giới mỏng manh của sự sống và cái chết , nó cảm thấy hoang mang , lo sợ . Phong bỗng cầm chặt tay nó và bảo :

'' Cố lên em nhé ! ''

Anh vừa dứt lời thì giường của nó được đẩy vào phòng phẫu thuật , cánh cửa dần dần đóng lại , nó từ từ chìm vào giấc ngủ dài

...................1 thang sau ................

Đã đến cái ngày mà nó chờ đợi , nó được tháo băng ra mà lòng cứ thấp thỏm lo sợ và niềm tin cũng không phụ lòng nó , nó đã nhìn rõ trở lại nhưng sao không thấy Phong nữa . Rồi bỗng cô y tá vào đưa cho nó 1 bức thư , nói là của phong

'' Ngốc ạ , khi em đọc những dòng thư này thì anh rất vui vì em đã bình phục trở lại . Chắc em đang tò mò và lo lắng cho anh đúng không  ? Em yên tâm , anh chỉ qua Mĩ 1 thời gian để thăm ông bà thôi , có lẽ lâu lắm anh mới về . Từ nay không có anh bên cạnh , em phải tự chăm sóc cho bản thân mình đó, biết không ?  Phải sống thật tốt và không được buồn nha . Anh hứa với em, 1 ngày nào đó , anh ............... sẽ trở về  . ANH YÊU EM ! ''

Nó đọc xong thư mà nỗi buồn giăng kín trong lòng và có cảm giác rằng có điều gì đó mà nó chưa thể hiểu hết được trong những dòng thư này . Nó tự định thần lại rằng  '' Anh ấy chỉ sang Mĩ 1 thời gian thôi mà , mày nghĩ nhiều quá rồi '' và tin tưởng vào lời hứa '' Anh sẽ trở về ''

Thấm thoát 1 năm đã trôi qua nhưng nó không thấy bóng dáng thân thuộc của Phong đâu . Đột nhiên 1 ngày nó nhận được 1 cuộc điện thoại từ bạn thân của anh , người đó muốn dẫn nó đến 1 nơi và nó đồng ý . Anh ta dắt nó đến 1 cánh đồng lớn , phong cảnh ở đây thật tuyệt vời . Nó đang thưởng thức vẻ đẹp  nơi đây bỗng anh ta nói với nó bằng giọng buồn man mác

'' Em hãy  hứa rằng sẽ bình tĩnh khi xem xong cái này chứ ? ''

Nó ngữ ngàng , không biết có chuyện gì xảy ra mà anh ta nói với giọng buồn rầu như thế , nó hỏi lại

'' Em không hiểu anh nói gì cả ?

'' Em hãy nhìn sang bên trái đi '' - không trả lời nó , anh ta nói tiếp 

Nó nhìn sang , bỗng nó sựng lại như không tin vào mắt mình nữa , nó bàng hoàng sửng sốt khi thấy 1 ngôi mộ , nhưng điều làm tim nó vỡ ra từng mảnh là hình ảnh của Phong- người nó nhớ thương lại trên ngôi mộ đó . Nó lạnh người, khóe mắt không ngừng tuôn ra giọt lệ cay đắng , nó nhìn sang người bạn,,,

- '' Anh ấy đã hi sinh bản thân mình đẻ cho em đôi mắt , anh ấy không tể ngồi nhìn em dần dần chìm vào vô vọng với cuộc sống vô hình , vô sắc .... Anh ấy không cho tôi nói ra điều này vì sợ em không chịu được và bi quan vs cuộc sống - Anh ta nói trong khi khóe mắt đã đỏ lên, rồi quay mặt đi giấu những giọt lrrn trước người bạn đã khuất của mình

Thế giới xung quanh nó như sụp đổ , nod khóc cho người chỉ biết sông vì nó . Nó tự trách mình , nó như chết lặng , từng giọt nước mắt long lanh nơi trên thảm cỏ xanh , nơi Phong nằm đó, mãi 1 năm trời k trở về với nó . Anh đi mà để lại trong nó câu hứa mà nó luôn ấp ủ . hi vọng rẳng '' anh sẽ trở về"




Vote Điểm :12345

Loading...

✿ Bình luận facebook truyện Em Yêu Anh



✿ XEM CÁC TRUYỆN LIÊN QUAN :Truyện Ngắn

✿ XEM TRUYỆN KHÁC
ĐĂNG NHẬP
Đăng Ký | Đăng Nhập
Login:
Password:

Kênh Truyện
CHỨC NĂNG

BXH TRUYỆN HOT
TRUYỆN NGẪU NHIÊN
TRUYỆN FULL
Lên đầu trang
Xuống cuối trang
CopyrightKênh Truyện © 2011 - 2017Kênh Truyện - In Sách Truyện Theo Yêu Cầu
Powered by uCoz -Giao diện Mobile

DMCA.com Protection Status