Kênh Truyện, Đọc truyện online, truyện teen full hoàn thành, truyện gay full, tiểu thuyết full
»
»
13:35, 16/08/2017

[FanFic ChanBaek] Kiếp Sau Anh Sẽ Lại Yêu Em Chứ?
✿ Người Đăng: tienmynhan Các Truyện Cùng Người Đăng
✿ Tác Giả: Mint
✿ Xem: 327 Lượt ✿ Tổng Điểm Vote: 25 Điểm
ĐỌC Chap 1 ĐỌC Chap Mới Nhất


✿ Nội dung truyện [FanFic ChanBaek] Kiếp Sau Anh Sẽ Lại Yêu Em Chứ?


[FanFic ChanBaek] Kiếp Sau Anh Sẽ Lại Yêu Em Chứ?

Tác giả:Mint
Biên tập:Dâu Hâm
Thể loại:sad, SE, HE, OE... =))
Cặp đôi:ChanBaek (Phác Xán Liệt x Biện Bạch Hiền)
Tình trạng:29 chương + phần kết, hoàn



Văn án:
Gió cuối xuân thổi tới. Hoa đào vi vút bay. Cánh hoa nhuốm đỏ sắc trời, dập nát dướt gót chân người bước qua, nằm lạnh lẽo bên đường hiu quạnh. Gió mỗi lúc xa dần, xa dần. Hoa đào trông theo. Lệ không tan thành nước mà quyện thành máu đỏ, rải khắp con đường. Luân hồi.
Tôi vẫn nghĩ vận mệnh vốn chỉ là một vòng tròn khép kín. Những gì cho đi sẽ được nhận lại. Những điểm bắt đầu sẽ quay về kết thúc. Xoay, xoay, xoay mãi...
"Qua cầu Nại Hà, anh nhất định sẽ không uống canh Mạnh Bà... Để kiếp sau... vẫn nhớ... Kiếp sau sẽ lại... đi tìm..."
Kiếp sau? Tôi cười, ngẩng mặt lên nhìn trời. Đã có bao nhiêu bóng đàn ông lướt qua đời tôi? Có lẽ nhiều. Tôi không đếm hết. Cũng chẳng cần nhớ. Có những chuyện, quên đi, sẽ tốt hơn. Vận mệnh của tôi đáng ra sẽ khác. Tôi đáng ra sẽ mãi mãi là bông hoa đào sống yên ấm trong vườn khuê các... Nếu không chạm vào gió... Nếu không có một ngày lỡ để gió cuốn đi...
Nhưng luyến tiếc thay đổi được gì? Huống hồ... tôi chẳng bao giờ tiếc, chẳng bao giờ hối hận. Nếu có một ngày, vòng kim đồng hồ kia quay ngược lại... tôi chắc chắn vẫn sẽ chọn... bên anh. Nếu có một ngày, luân hồi chuyển kiếp... tôi chắc chắn vẫn sẽ chọn... yêu anh.
Cuộc đời tôi.

Chương 1
Mười sáu tuổi, tôi ngây thơ như hạt sương đọng đầu cành. Trong sáng, tuyệt nhiên không một chút vẩn đục. Tôi có vẻ đẹp của một loài hoa. Gương mặt thon gọn, sống mũi thanh tú, má hây hây hồng, đôi mắt nhỏ long lanh một mí, nụ cười nở trong gió, tinh khiết đến vô ngần. Tôi có nề nếp của một cậu trai gia giáo. Từ nhỏ, tôi được bảo bọc trong vòng tay ba mẹ, lớn lên trong yên ấm.
Mười sáu tuổi, có một người con trai bước vào đời tôi, khuấy động mặt nước yên ắng, gieo vào lòng tôi những gợn sóng mơ hồ của mối tình đầu. Kim Chung Đại dáng người dong dỏng cao, mái tóc đen lãng tử. Khuôn mặt hiền lành. Hát rất hay. Ngay lần đầu tiên, tôi đã bị bài ca của anh làm mê hoặc.
"Hoa đào theo gió bay miên man
Lạc về chốn mộng
Hoa đào nhuộm đỏ cả trời xanh biếc
Ai nhớ... ai quên... ai mãi đợi chờ..."
Trái tim non nớt của tôi ngày ấy lần đầu biết rung động. Thứ cảm giác mà tôi gọi tên nó là tình yêu, đã chớm nở trong tôi thế đấy. Chung Đại là con một gia đình không mấy khá giả. Nhưng anh học rất giỏi. Lại cũng rất hiền. Mỗi sáng sớm đều đứng đợi trước cửa nhà đón tôi đi học. Sánh bước bên anh, bao nhiêu cô gái phải thầm ghen tị với tôi. Anh chiều tôi còn hơn cả ba mẹ. Tôi ngày xưa cứ ngỡ chuyện đời đơn giản. Cứ ngỡ chỉ cần có tình yêu là có tất cả mọi thứ. Nhưng Chung Đại, anh không cam chịu cuộc sống bình thường. Anh muốn thành đạt, muốn những con mắt phải đổ dồn vào vì ngưỡng mộ. Anh nói muốn đem cho tôi một cuộc sống hạnh phúc. Anh đã gần như có đủ mọi thứ - chỉ trừ sự giàu có. Anh muốn đi kiếm tiền. Chung Đại bảo, cái nghèo làm anh thấy mình hèn. Vậy là... mười tám tuổi, năm ấy, anh khoác ba lô, lên đường đi tìm sự nghiệp. Tôi vẫn tin, vẫn ngây thơ nghĩ rằng mình có thể đợi anh trọn kiếp. Nhưng cuộc đời nhiều khi không như ta vẫn hằng tin tưởng.
Năm mười tám tuổi, tôi lớn lên thành một người con trai tuấn tú, khôi ngô vô cùng. Nét đẹp trong trắng của một thiếu niên chưa từng bị đời làm cho vấy bẩn.
"Bạch Hiền, một tuần nữa con sẽ thành vợ của người ta."
Lời ba nói như một tia sét đánh dọc số phận tôi. Tôi mới chỉ mười tám tuổi. Tôi còn bao nhiêu điều muốn làm, cần làm. Tôi còn phải đợi Chung Đại. Thế nhưng cuộc sống nhọc nhằn làm ba tôi không chịu đựng nổi. Ông hứa gả tôi cho một gia đình giàu có nhất nhì Đài Bắc lúc đó, đổi lấy một món tiền lớn. Tôi cười chua chát. Gả - hay là bán đi? Người ta chỉ cần tôi để kìm lại cậu con trai phá phách. Người ta chỉ cần tôi vì nghĩ một người vợ có thể thay đổi được tính cách một thanh niên hư hỏng. Dù sao tôi cũng được người ta gọi là "con ngoan".
Tôi nghe phong phanh bố mẹ chồng nói chuyện với nhau. Rằng Phác Xán Liệt đêm qua vì đánh nhau với một đại ca để giành bạn gái nên đã mang thân thể đầy thương tích về nhà. Nhưng tên đại ca đánh nhau với anh ta đã phải vào nằm viện. Gãy hai xương sườn, gãy cẳng tay, sụn đầu gối, mất ba cái răng. Ít nhất cũng phải ngót một năm mới bình phục lại được như cũ. Chồng tôi là côn đồ. Thoáng rùng mình với suy nghĩ đó, tôi tiếp tục nghe. Phác Xán Liệt yêu một cô gái. Cô nàng xinh đẹp và điệu đà nhất trong cái thế giới của những người giống như anh ta. Mẹ chồng vò đầu bứt tóc. "Sao nó lại mê cái con điếm ấy như điếu đổ thế nhỉ? Con đó chỉ tài moi tiền của nó thôi." Nghe đến đây, tôi nhận ra thêm một điều nữa. Phác Xán Liệt cũng là kẻ dại gái, cũng biết điên vì tình. Tôi trở về phòng, thả người xuống giường. Trước, khi Phác Xán Liệt không về, tôi ở phòng anh ta. Nhưng giờ anh ta đã cấm tiệt. Vậy là tôi bị chuyển xuống căn phòng nhỏ nhất ở lầu trên, cũ kĩ, xập xệ và nóng nực. Mặc. Tôi chẳng quan tâm. Người ta cho tôi ở đâu cũng được, miễn là vẫn đối xử với tôi như một con người. Nằm vắt tay lên trán, tôi lặng đi suy nghĩ.
Mẹ chồng luôn nhốt mình trong phòng, tụng kinh niệm phật cả ngày, chỉ xuất hiện hiện vào bữa cơm. Gương mặt bà ta lạnh lùng, dường như đối với tôi không mấy thiện cảm. Tôi cũng chẳng buồn để tâm. Từ ngày tôi về, mẹ chồng cho người làm nghỉ việc. Thay vào đó, tôi làm việc như một con ở trong gia đình ấy. Giặt đồ, cơm nước, dọn dẹp... mọi thứ vào tay tôi. Có nhiều tối, người tôi đau rã. Nhưng tôi hiểu phận mình. Tôi được người ta mua về đây cơ mà, lẽ nào để ngồi chơi? Cho đến một ngày tôi gần như đã quên hẳn rằng mình có một người chồng, thì anh ta về.
Mười hai giờ đêm, tôi đang thiu thiu ngủ, bỗng nghe có tiếng động. Là tiếng bước chân người. Tôi nín thở, dỏng tai lên nghe. Trộm chăng? Tôi không sợ, cũng không lo lắng. Căn nhà này có mất mát gì cũng đâu liên quan đến tôi. Nhưng những bước chân lạ càng lúc càng rõ. Hình như đang tiến đến đây. Tôi nằm yên trên giường, không nhúc nhích. Cạch. Tiếng mở khóa. Tôi hơi trở mình. Ánh điện bừng lên, sáng lóa. Tôi bị chói, nhất thời không mở mắt ra được. Trong lúc còn chưa nắm được rõ sự tình, người lạ gầm lên: "Cậu là ai? Cậu làm gì trong phòng của tôi?"
Tôi mở mắt, nhìn người đối diện. Là một thanh niên, k á cao. Khuôn mặt rất đẹp. Nhưng lại đầy vết bầm tím. Nơi khóe miệng anh ta, máu đã khô lại, đọng thành vệt đỏ sẫm. Trong lúc tôi còn đang bàng hoàng không thể mở miệng, anh ta lại thét lên, như một con thú dữ đang điên tiết: "Cậu bị điếc à? Hay là bị câm? Không nghe thấy tôi hỏi à? Cậu - Làm - Gì - Ở - Đây?"
Tôi định trả lời, nhưng không hiểu sao hai hàm răng cứ dính chặt vào nhau. Cảm giác sợ hãi căng tràn trong phổi, khi nhìn thấy những tia đỏ giận dữ vằn quanh tròng mắt người lạ. Vô thức, nước từ khóe mi tôi chảy xuống. Anh ta càng cáu, lao tới chỗ tôi, vung tay như định đánh. "Cậu khóc gì? Tôi ghét nhất là nước mắt, có biết không hả? Con mẹ nó cậu là cái thứ chết tiệt gì thế?"
"Là vợ của con." Giọng mẹ chồng cất lên, dõng dạc. Bà đứng nơi cánh cửa, chẳng biết đến tự lúc nào. Tôi ngồi co trên giường, run lên vì sợ.
Anh ta quay ngoắt sang, tiến từ từ đến chỗ mẹ chồng, gằn giọng. "Bà mới nói gì? Lặp lại tôi xem"
"Nó là vợ con." Mẹ chồng nói, giọng lạnh băng "Có vợ rồi, từ giờ con nên tu tâm lại đi, đừng có lêu lổng với lũ mất dạy nữa."
"Vợ? Vợ gì? Các người điên à?" Anh ta đấm mạnh tay vào tường. Rồi anh bước nhanh tới giường, kéo mạnh tay tôi. "Cậu là thứ gì mà ở đây? Cậu được bà ta mua về đúng không? Cậu là trai bao à? Cút ra khỏi đây ngay! Sáng mai đừng để tôi thấy mặt cậu trong nhà này. CÚT."
Anh ta xô mạnh tôi ra phía cửa. Tôi hồn vía lên mây, đứng chết sững, không thốt được một lời. Mẹ chồng nắm vai tôi, thì thầm: "Cậu ra ngoài. Đêm nay tạm ngủ ở phòng khách. Tôi sẽ nói chuyện với nó. Tôi gật đầu, vội vã chạy đi. Sau lưng, cánh cửa đóng sập lại. Cả đêm đó, tôi nằm trên ghế gỗ dài. Không chăn, không gối. Người tôi tê đi vì lạnh và đau ê ẩm. Nước mắt uất ức lăn dài, rơi xuống, ướt cả ghế. Tôi đã làm gì sai mà lại phải chịu cảnh này? Người ấy... Anh ta... quá đáng sợ! Nhưng tôi cũng đã kịp nhận ra đó là ai. Con trai duy nhất của gia đình này. Chồng tôi. Phác Xán Liệt. Người mà tôi không hề biết gì ngoài những tin đồn và một cái tên. Tôi đã cam chịu làm vợ trên danh nghĩa của anh ta, hầu hạ gia đình này, chịu tủi nhục, đến một lời oán thán cũng không dám thốt ra miệng. Còn anh ta, chính anh ta là người đã làm đảo lộn vận mệnh, xuyên ngang số phận tôi. Cánh hoa đào lẽ ra tinh khôi, trong sáng, về sau vấy bụi hồng trần...

Mời Bạn Đọc Tiếp Tại Trang : [FanFic ChanBaek] Kiếp Sau Anh Sẽ Lại Yêu Em Chứ? - Diễn Đàn Kênh Truyện http://kenhtruyen.com/forum/37-15859-1#ixzz4pufDFVHk




Vote Điểm :12345

Loading...

✿ Bình luận facebook truyện [FanFic ChanBaek] Kiếp Sau Anh Sẽ Lại Yêu Em Chứ?



✿ XEM CÁC TRUYỆN LIÊN QUAN :Truyện Gay, Đam Mỹ Full

✿ XEM TRUYỆN KHÁC
ĐĂNG NHẬP
Đăng Ký | Đăng Nhập
Login:
Password:

Kênh Truyện
CHỨC NĂNG

BXH TRUYỆN HOT
TRUYỆN NGẪU NHIÊN
TRUYỆN FULL
Lên đầu trang
Xuống cuối trang
CopyrightKênh Truyện © 2011 - 2017Kênh Truyện - In Sách Truyện Theo Yêu Cầu
Powered by uCoz -Giao diện Mobile

DMCA.com Protection Status