Kênh Truyện, Đọc truyện online, truyện teen full hoàn thành, truyện gay full, tiểu thuyết full
»
»
13:35, 16/08/2017

[FanFic Taeny] Nghịch Cảnh
✿ Người Đăng: tienmynhan Các Truyện Cùng Người Đăng
✿ Tác Giả: Rita Cassia mynamerita
✿ Xem: 1059 Lượt ✿ Tổng Điểm Vote: 374 Điểm
ĐỌC Chap 1 ĐỌC Chap Mới Nhất


✿ Nội dung truyện [FanFic Taeny] Nghịch Cảnh


[FanFic Taeny] Nghịch Cảnh

Author : Rita Cassia mynamerita

Rating : M



Chap 1

- Đưa tôi về nhà , cảm ơn - Cô gái bước vào xe với tâm trạng mệt mỏi.

Đó là Tiffany Hwang , nhà thiết kế của nhãn hiệu đang rất nổi ở trong nước Đại Hàn và đang trong tình trạng lan truyền đến những nước lân cận , đó cũng là lí do cô mệt mỏi . Cô đã thức thâu đêm gần 3 đêm liền để làm cho xong những bộ đồ thiết kế , mai sẽ được đưa ngay vào xưởng làm đồ mẫu để các nhân viên sẽ làm tiếp những việc tiếp theo.

Cô dựa vào thành ghế rồi thiếp đi ...

Chiếc xe dừng lại , tài xế cũng đã bước xuống xe đi vòng sang mở cửa.

- Cô Hwang , đã về tới nhà .

- Uhm . - Tiffany dụi mắt rồi bước xuống xe đi thẳng một mạch lên phòng.

Một lúc sau , cô hạ mình vào bồn tắm , dòng nước ấm từ từ xâm chiếm cả thân thể cô , mang đến một cảm giác dễ chịu , khẽ nhắm mắt cảm nhận và thư giãn . Sự dễ chịu này làm sự mệt mỏi của cô dịu đi được vài phần...

Sau khi mặc lên người một chiếc đầm ngủ , Tiffany tự lấy cho mình một ly rượu vang rồi đi ra ban nhìn sang bờ sông trước mặt . Mười giờ đêm , giờ mà các cặp đôi vẫn còn nắm tay nhau đi ở vỉa hè , có đôi thì cùng nhau ngắm cảnh sông rồi nói vài mẫu chuyện vu vơ . Tiffany khẽ nhấm một ngụm rượu , cô chưa bao giờ yêu ai nên chẳng biết nó như thế nào , cô cũng từng ước một lần được cảm nhận cái cảm xúc đấy nhưng có lẽ cô yêu công việc hơn bất cứ điều gì ngay lúc này và lý do để chứng mình điều đó là cô đẹp , giỏi , có tiền , quyền lực nên cánh mày râu cứ bám lấy cô nhưng rất tiếc 24 năm qua cô chưa lấy một tí gì động lòng với họ , tự cười bản thân một cái rồi tự nghĩ rằng chắc cô sẽ ở vậy và ôm công việc đến cuối đời.

Cánh cổng nhà cô mở ra nên bất giác Tiffany nhìn xuống . Đó là dì Park , quản gia kiêm người làm bếp của cô , dì ta đang cầm một tô cơm bước ra cổng rồi đưa cho một cô gái , cô cảm nhận được rằng cô gái ấy đang thực sự rất đói . Hình như cô gái ấy là ăn mày thì phải , quần áo lượm thượm , mặt mày lem luốc , sau khi ăn xong liền cười tươi cúi đầu như cảm ơn rồi tung tăng bước đi , bỗng cô cảm thấy có gì đó làm cô thấy xót xa trong lòng . Cô tự nghĩ cô gái đó chắc nhỏ hơn cô vài tuổi , tại sao không tìm việc gì làm mà lại đi xin như vậy . Chẳng hiểu sao mà cô lại tò mò đi xuống gặp dì Park để tìm hiểu .

- Dì Park. - Tiffany đang đứng trên cầu thang lên tiếng .

- Ơ... cô Fany .- Dì Park giật mình .

- Tối rồi dì cầm tô đi đâu mới về đấy , sao dì không ngủ ?

- Tôi đem cơm cho một con bé ăn mày , nó tội nghiệp lắm cô ạ .

- Tội nghiệp ?

- Con bé bị bệnh thiểu năng , nó cũng không biết nó từ đâu đến , tôi hỏi gì nó cũng chỉ lắc và gật đầu . Tôi biết đến con bé là vào 2 tháng trước lúc cô còn bên Mỹ , cô bé ngất xỉu trước cổng , tôi thấy tội nghiệp nên mỗi tối hay để dành phần cơm cho nó.

- Ở gần đây không ai giúp cô ta à ? Cô ta ở đâu vậy , Dì Park ?

- Nghe nói là ở nhờ những nhà gần đây nhưng vì khu này cũng là dân bình thường thôi nên họ không thể giúp con bé mãi được nên tôi giúp con bé được gì thì giúp , cô Fany xin cho phép tôi làm việc này , con bé rất đang thương. - Dì Park nói với đôi mắt đỏ hoe .

- Dì Park à , dì nói cứ như cháu ác độc lắm vậy . - Tiffany bước đến gần dì Park rồi nắm tay bà - Dì cứ tiếp tục làm vậy , cháu không có ý kiến gì đâu .

- Cảm ơn cô Fany . - Dì Park cười hiền hậu.

********

Ngày hôm sau , Tiffany bước ra khỏi công ty cũng đã 9 giờ tối hơn và về đến nhà cũng đã 10 giờ , nhìn ra phía cửa kính xe thì thấy dì Park đang xoa đầu cô gái ấy , cô ta thì đang ăn ngấu nghiến tô cơm nóng hổi . Bước xuống xe và đi tới gần , cô gái bỗng ngước lên nhìn cô bằng ánh mặt sợ sệt .

- Ngoan , đây là người cho ta đem cơm cho cháu ăn , không cần sợ , không có cô ấy thì ta không thể cho cháu ăn cơm đâu . - Dì Park vỗ về cô bé làm nó có vẻ dịu lại rồi tiếp tục ăn.

- Dì Park , chút vào nhớ đóng cửa cẩn thận , cháu mệt quá lên nghỉ trước .

- Vâng thưa cô Fany.

Tiffany vừa bước đi thì con bé chỉ tay lên phòng của cô kiểu như hỏi đó là phòng của Tiffany phải không và dì Park hiểu điều đó mà gật đầu .

Vẫn như mọi ngày , Tiffany cầm một ly rượu ra ban công nhấm nháp nó trước khi đi ngủ , không biết đó có phải thói quen không nhưng cô không có rượu thì thật sự khó ngủ . Vừa bước ra thì thấy cô bé đó đang ngước lên thấy hình bóng cô liền cúi đầu , Tiffany tự hiểu như là một lời cảm ơn rồi gật đầu và phẩy tay như kêu cô ấy đi về đi .

Cô gái cười tươi rồi nhảy chân sáo đi . Bỗng cô thấy có một chút lo lắng không biết rằng cô ta ở đâu , dù sao cũng là con gái , cô ta lại khờ bọn đàn ông có thể làm dụng hồi nào không hay.

*******

Và những ngày sau đó , cô gái đó sau khi ăn xong đều đứng đợi cô xuất hiện để cúi đầu cảm ơn , tính ra cũng đã hơn một tháng.

Một hôm ,Tiffany về sớm và yêu cầu tối nay cô sẽ là người đem cơm ra cho cô gái .

10 giờ tối , cô gái liền xuất hiện trước cổng nhà cô , Tiffany bước ra mở cửa và đưa tô cơm cho cô ta. Cô ấy có vẻ bất ngờ rồi cũng ngại ngùng cầm lấy , ăn xong cô gái liền cúi đầu cảm ơn trước khi bước đi . Tiffany nhìn theo cô ấy không hiểu sao lại bước đi theo , cô muốn tìm hiểu giữa trời đông rét buốt như thế này cô gái với bộ đồ mỏng tanh ấy sẽ ngủ ở đâu và làm gì .

Cô gái ấy dừng trước một căn nhà và ấn chuông nhưng một hồi lâu chẳng ai ra mở cửa cả , trong khi tiếng tivi vẫn vang vọng từ trong nhà ra , cô gái lầm lũi bước đi . Rồi đến một căn nhà khác thì bị đuổi thẳng , cô gái cúi đầu và tiếp tục đi tay thì chà sát vào nhau , người run lên bần bật . Đi đến một đống cây khô được làm như một cái hang cô gái chui vào đó ngồi và run rẩy . Tiffany đứng nhìn từ xa , mắt cô dần đỏ lên , cô gái ấy sống như thế sao ? Cô tự trách mình sao không làm việc này sớm hơn để biết cô gái này đã khổ sở thế nào . Lau nước mắt bằng tay áo của mình , Tiffany bước đến kéo cô gái khỏi nơi đó , cởi áo ấm của mình mặc vào cho cô ấy rồi một mạch kéo cô gái về nhà mình .

Bước vào trong nhà , cô gái có vẻ ngu ngơ nhìn xung quanh , chắc là lần đầu tiên cô thấy căn nhà to như vậy . Dì Park nghe tiếng động liền bước ra khỏi phòng không khỏi ngạc nhiên thấy Tiffany đang nắm tay cô gái và cô ta thì đang mặc áo của Tiffany.

- Dì Park , dì có thể giúp cô ấy tắm rửa và thay một bộ đồ mới , xong đưa cô ấy lên phòng cháu , cháu đi tắm đây. - Tiffany buông tay cô gái ra bước lên lầu.

Tiffany vẫn như thói quen , sau khi tắm xong cầm một ly rượu vang đứng trước ban công , một lát sau thì tiếng gõ cửa vang lên. Tiffany rời ban công , đi tới mở cửa .

- Tôi đã tắm rửa và chải chuốt lại cho con bé thì ra con bé cũng rất xinh đẹp . - Dì Park kéo con bé đang rụt rè đứng sau lưng mình ra.

Tiffany nhìn cô gái chết đơ ra , tim cô bỗng dưng đập mạnh . Đúng cô gái rất xinh đẹp , làn da trắng sữa , thân hình nhỏ nhắng , khuôn mặt như một cô bé khoảng 20 tuổi .

- Dì Park , dì xuống ngủ đi , để cô ta ở đây với cháu .

- Vâng .

Dì Park bước về phòng phía dưới nhà , Tiffany nhìn cô gái đang cúi gầm mặt nói :

- Vào đây .

Cô gái bước vào , mặt thì vẫn cúi gầm xuống nhìn như một đứa trẻ làm Tiffany bật cười làm đôi mắt cười xuất hiện .

- Cô biết nói không ?

- Nói ? - Cô gái bập bẹ .

- Như tôi đang nói ra cho cô nghe này . - Tiffany ngồi lên giường.

- Nói - Cô gái chỉ Tiffany - Nghe - Rồi chỉ vào bản thân.

- Đúng rồi , cô tên gì ?

- Tên ? - Cô gái ngẩng đầu .

- Là cái mà tôi kêu thì cô biết đó là kêu cô đó - Tiffany lần đầu tiên lúng túng không biết nói thể nào cho đúng.

- Ah ! Te...

- Cô tên Tae ? - Tiffany hỏi .

- Tệ Hại - Cô gái đáp rồi cười .

Tiffany nhìn cô gái không nói gì . Tiffany nghĩ thầm , đây là cái tên mọi người gọi cô ta sao ? Nó là một từ chửi thì đúng hơn . Tiffany nhìn người ngây ngô kia mà chua xót, hình như chẳng ai xem cô ấy là con người cả nếu được chắc chỉ xem cô ta như một con chó hoang . Tiffany lại một lần nữa lau đi nước mắt .

- Từ nay cô tên là Taeyeon , không phải tệ hại hiểu không ?

- Taeyeon ? - Cô gái nói rồi chỉ vào mình.

- Đúng là Taeyeon .

Cô gái cười khúc khích rồi ngáp dài.

- Buồn ngủ sao ?

Cô gái khẽ gật đầu khi Tiffany hỏi.

- Đi theo tôi .

Tiffany dẫn Taeyeon qua căn phòng đối diện của mình .

- Cô ngủ ở đây !

Taeyeon bước vào và chui xuống gầm giường nằm cười khúc khích , đối với cô đây chính là chỗ tốt nhất đó giờ mà cô được ở .

- Yah ! Bước ra ngay cho tôi .- Tiffany la lớn.

Taeyeon nghe thấy liền rụt rè chui ra khỏi gầm giường , đưa bộ mặt cún còn nhìn cô.

- Nằm trên này. - Tiffany chỉ lên trên giường.

Taeyeon liền đi đến nằm xuống , Tiffany lại gần kéo chăn lên cho Taeyeon.

- Ngủ ngon , có gì sang phòng bên tôi ngủ bên đó.

Nói xong Tiffany bước về phòng mình , thả lòng người và nhẹ nhàng chìm vào giấc ngủ.

********

Tiếng chuông báo thức khi đồng hồ chỉ đúng 6h30 , Tiffany dụi mắt ra khỏi giường . Sau khi thay đồ xong , bước ra khỏi phòng , bình thường thì sẽ đi thẳng xuống nhà bếp nhưng hôm nay cô phải ghé bên phòng đối diện vì có một cô ngốc đang ngủ bên đấy.

Bước vào phòng , giường ngủ trống trơn , nhìn sang nhà tắm vẫn mở cửa . Cô gái đó bỏ đi rồi sao ? Tiffany hơi lo lắng nhưng liền nhớ sực gì đó , chạy lại nhìn xuống gầm giường và chính xác là có một cục bông đang nằm ở đó , cô mới thở phào nhẹ nhõm.

- Taeyeon ! - Tiffany nói lớn , với chất giọng khỏe của cô thì nó như ai đang la hét vào cái loa .

Taeyeon nghe tiếng la liền giật mình thức dậy , khẽ chui khỏi gầm giường thì thấy Tiffany đang khoanh tay trước ngực mặt hầm hầm nhìn cô . Cô gái cũng bắt đầu sợ .

- Tại sao không ngủ trên giường ?

Taeyeon không biết nói như thế nào chỉ vào giường và đưa hai tay lên tai , nhắm mắt rồi lắc tay .

- Cô ngủ trên đó không quen ?

Taeyeon liền gật đầu.

- Yah ! Sao nói thì cô hiểu mà cô lại không nói được vậy ?

Taeyeon chỉ cúi đầu mếu máo , cô muốn nói nhưng thực sự chẳng biết dùng từ ngữ ra sao .

- Đi tắm rồi xuống ăn sáng với tôi .

- Tắm ? - Taeyeon chỉ vào nhà tắm .

- Cô đừng nói cô không biết tắm nha ?

Taeyeon liền gật đầu .

Tiffany đập tay lên trán. Trời ơi ! trên đời này thật sự có người không biết tắm hả trời .

- Bước vào nhà tắm .

Taeyeon liền làm theo , Tiffany cũng bước theo sau .

- Đóng cửa lại , đóng như này này. - Tiffany vặn khóa cửa để cho Taeyeon nhìn rồi mở ra lần nữa - Làm thử đi.

Taeyeon liền làm theo và thích thú vặn tới làm lui.

- Không được như vậy , một lần thôi.

Taeyeon nghe thấy liền đứng im , không dám động đậy.

- Mở hai vòi nước ra . - Tiffany cứ thao thao bất diệt và Taeyeon cứ làm theo.

- Cởi quần áo .

Tiffany nhìn Taeyeon cởi từng món đồ , mà người mặt đỏ bừng .

- Bỏ xà bông vào dùng tay đánh bọt lên , dùng tay quậy quậy vào đó .- Tiffany nhìn sang hướng khác.

- Rồi bước vào nằm xuống như hôm qua dì Park cho nằm.

Taeyeon khẽ bước vào nhưng nước nóng quá liền nhảy ra và ôm chặt Tiffany.

- Ahhh ! Nóng .

- Buông ra , ướt đồ tôi rồi nè.

- Xin..xin lỗi - Taeyeon cúi đầu

Bất giác Tiffany nhìn vào Taeyeon rồi hướng thẳng vào cơ bụng đang hiện rõ trên da thịt trắng phau kia , bỗng cô thấy nó thật lôi cuốn . Đánh tan suy nghĩ của mình cô quay sang hướng khác nói .

- Mở vòi nước rờ xem cái nào lạnh thì bỏ thêm vào , tôi đi thay đồ khác.

Tiffany thay đồ xong thì qua thấy Taeyeon đang mặc đồ mà không lau khăn , người ướt nên cả bộ đồ cũng bắt đầu thấm nước mà ướt theo , cô bực muốn điên lên được .

- Yah ! Sao cô ngốc đến thế chứ , tốn bao nhiêu thời gian của tôi rồi , cô đúng là đồ tệ hại mà... - Tiffany la lớn làm dì Park dưới nhà hoảng hốt chạy lên.

- Dì Park , lo cho cô ta dùm cháu , cháu nhờ cô ta mà trễ giờ mất rồi . Haiz - Tiffany nhìn đồng hồ , trao cho Taeyeon một cái liếc rồi bỏ đi .

Tiffany vừa bước đi thì Taeyeon bắt đầu òa khóc , dì Park thấy vậy liền an ủi .

- Cô Fany vì trễ làm mới tức giận không phải vì cháu đâu.

- Hic hic , tệ hại.... - Taeyeon chỉ vào bản thân nói trong tiếng nấc.

- Không , cháu là Taeyeon , tệ hại không phải .

- Ppani tức giận ... - Taeyeon vẫn khóc.

Dì Park thoát bất ngờ , Taeyeon đã biết ghép câu đơn giản . Có lẽ con bé sẽ học rất nhanh nếu như Tiffany chịu dạy dỗ.

- Không phải tức cháu đâu , giờ cháu ngoan nghe lời ta chỉ dẫn và nhớ mai tự làm không để cô Fany giận nữa được chứ ?

Taeyeon gật đầu lia lìa ra vẻ nôn nóng.

******

Hôm nay Tiffany về sớm vì mẫu đã được đưa đến xưởng và hợp đồng cũng đã được ký thì chẳng có gì để cô phải bận bịu .

Bước vào nhà thì cô đi thẳng lên phòng thì thấy Taeyeon đang ngồi trên thành giường .

- Này ! Sau này không được tự tiện qua phòng tôi khi tôi không có nhà biết không ? - Tiffany khoanh tay đứng trước cửa nói.

- Xin lỗi. - Taeyeon bập bẹ.

- Lỗi gì chứ ?

- Tae.học.tắm.rồi.

Tiffany bất ngờ to mắt nhìn Taeyeon

- Cô ghép chữ được sao ?

- Dì Park . - Taeyeon cười tươi.

Tiffany liền chạy xuống nhà tìm dì Park.

- Sao vậy cô Fany ?

- Dì chỉ Taeyeon nói hả ?

- Lúc đầu Taeyeon không học được , tôi liền nói cô Fany sẽ giận thì cô ấy trở nên nôn nóng , đọc 1 phần bài tiếng hàn lớp 1 rồi . Con bé có vẻ thích và sợ cô , chỉ nhắc đến cô Fany giận thì vừa lo lắng vừa học rất nhanh.

- Vậy là cô ta có cơ hội hồi phục như người bình thường.

- Tốt nhất cô nên đưa con bé đi khám thử .

- Vâng cháu hiểu rồi , à dì đừng gọi cháu là cô nữa , Fany là được rồi . - Tiffany mỉm cười bước lên lầu.

Taeyeon mặt vẫn ngu ngơ nhìn cô.

- Đi nào , chúng ta đến bệnh viện .

Bỗng Taeyeon hoảng sợ chui rút xuống gầm giường hét lớn.

- Không đi , đừng bỏ... bỏ Tae - Taeyeon khóc lớn.

- Yah ! Chúng ta đi khám bệnh cho cô thôi mà .

- Họ nói giống...Ppani !

Taeyeon nói tên cô lần thứ hai trong ngày , vẫn cứ rơi nước mắt vì sợ Tiffany cũng sẽ như những người kia rồi đưa cô vào trại nuôi dưỡng , cô sợ cô ấy cũng lừa cô.

Còn Tiffany , cô chết trưng ra thì ra Taeyeon cũng từng bị người khác đưa vào trại của người thiểu năng , chắc Taeyeon tổn thương lắm . Trong đó rất phức tạp , không nghe lời thì đòn roi nhừ cả xương , họ có nuôi dưỡng nhưng nghĩ thử xem cô mới ở với Taeyeon một ngày đã muốn phát điên thì những người đã ở với cả trăm người như vậy , chuyện trừng trị sẽ xảy ra và Tiffany cũng một lần được chứng kiến . Họ khờ mà , họ không hiểu mà nên họ không làm đúng yêu cầu thì bị các ý tá đến bác sĩ cũng phát điên nhưng luật ngầm khó ai biết , cô cũng chẳng làm gì được . Taeyeon cũng bị đánh rất nhiều nên mới sợ như vậy .

- Tôi không đưa cô vào trại đâu mà , ra đây đi. - Tiffany cúi đầu xuống gầm giường nhìn Taeyeon.

- Ppani , đừng đưa đi mà , tôi không ở với Ppani là được. - Taeyeon chui ra rồi chạy thật nhanh ra ngoài .

Sau vài giây tiếp thu , Tiffany cũng chạy theo . Ra đến cửa Taeyeon không tài nào mở cửa được , quay lại thấy Tiffany đang chạy gần tới , cô hoảng loạn đập cửa đến bật cả máu tay .

Máu chảy dài xuống cánh cửa , Tiffany hoảng hốt ôm sau lưng Taeyeon tựa cằm lên vai cô gái lùn hơn ấy mà thì thầm.

- Ngoan , bình tĩnh lại , tôi không lừa cô, chỉ muốn xem bệnh có như thế nào rồi ta lại về nhà , đây là nhà cô Taeyeon à .

- Thật ? - Taeyeon ngưng mọi hoạt động .

- Thật , cô ở đây với tôi .

Taeyeon bỗng quay người lại rút vào lòng Tiffany rồi lát sau ngoan ngoãn theo Tiffany đến bệnh viện.

.End Chap.

Mời Bạn Đọc Tiếp Tại Trang : [FanFic Taeny] Nghịch Cảnh - Diễn Đàn Kênh Truyện http://kenhtruyen.com/forum/51-15861-1#ixzz4pujmUnxM




Vote Điểm :12345

Loading...

✿ Bình luận facebook truyện [FanFic Taeny] Nghịch Cảnh



✿ XEM CÁC TRUYỆN LIÊN QUAN :Truyện Les, Bách Hợp Full

✿ XEM TRUYỆN KHÁC
ĐĂNG NHẬP
Đăng Ký | Đăng Nhập
Login:
Password:

Kênh Truyện
CHỨC NĂNG

BXH TRUYỆN HOT
TRUYỆN NGẪU NHIÊN
TRUYỆN FULL
Lên đầu trang
Xuống cuối trang
CopyrightKênh Truyện © 2011 - 2017Kênh Truyện - In Sách Truyện Theo Yêu Cầu
Powered by uCoz -Giao diện Mobile

DMCA.com Protection Status