Kênh Truyện, Đọc truyện online, truyện teen full hoàn thành, truyện gay full, tiểu thuyết full
»
»
14:31, 21/04/2015

[Oneshot Fanfic YunJae] Cậu Bé Pikachu
✿ Người Đăng: HotBoyHaThanh ✿ Tác Giả:
3.504 Lượt Xem 250 Bình Chọn Truyện Cùng Người Đăng


✿ Nội dung truyện [Oneshot Fanfic YunJae] Cậu Bé Pikachu


Cậu Bé Pikachu

*Author: Kei_Truong (gọi Kei cho gọn)
*Paring: YunJae

*Disclaimer: Họ mãi mãi là của nhau …không ai có quyền cấm họ bên nhau.

*Rating: K

*Category:SA, fluff,pink,romace.
*Note:

 
_ Trong fic Kei không có gì là không thể nếu Kei muốn.

 
_Mô típ cũ có thể gây nhàm chán nên cân nhắc trước khi đọc.

 
_ Xin đừng lấy fic mà không có sự cho phép của Kei…Kamsa~.

 
* P/s:

 
1-Trước khi đoc fic cho Kei nói đôi lời về xuất xứ cái fic này…chẹp vào một ngày đẹp trời Kei đang nằm trên giường cầm bút chì tính vẽ vời nhưng chưa nghĩ vẽ gì nên nằm lăn qua lăn lại thấy con Pikahchu bông thằng em để quên (thật ra nó là của Kei nhưng bị thằng em nó cướp giật ==) thì nãy ra ý tưởng vẽ lão Jae mặc áo Pikachu mà vẽ xong nằm dòm dòm ngó ngó thì tiếp tục nghĩ ra cái fic a~~~……

 
2- Vì cái oneshot này nó dài nên Kei chia làm 2 part, Kei sẽ post chap 1 trước, còn part cuối Kei sẽ post khi nào tô màu xong cái hình ==.


Part 1:

Pari-Pháp:

Một chiếc Ferrari 59XX màu đen đang lước đi trong ánh hoàng hồn của buổi chiều, nó đi vào khu dành cho những ngôi biệt thự cao cấp. Đi được một quãng chiếc xe dừng lại trước một cánh cổng của một tòa nhà cổ kính nhưng đầy sang trọng và bấm còi:

"Ting..ting..’’.

Một lúc sau cánh cổng to nặng nề mở ra, nó liền chạy thẳng vào sân rồi cánh cổng từ từ khép lại. Chiếc Ferrari dừng lại dưới bậc cầu thang của tòa nhà, cánh cửa bật mở một người đàn ông to cao trong bộ âu phục đen bước ra, hắn có một khuôn mặt góc cạnh đầy nam tính, đẹp như tạc tượng. Bước vào tòa nhà liền có một người đàn ông đã lớn tuổi cung kính chào:

_”Cậu chủ đã về!”.

_”Chào quản gia Kang! Daddy và mommy tôi đâu?”- Hắn chào lại rồi cởi áo khoác ra đưa cho lão quản gia.

_”Lão gia và phu nhân đang chờ cậu trong phòng đọc sách đấy!”- Quản gia Kang nhận lấy áo nói.

Hắn gật đầu đáp lại rồi đi lên chiếc cầu thang to được lát đá cẩm thạch và trải một tấm thảm đỏ tiến tới căn phòng đọc sách ngay lầu một gõ cửa.

"Cộc cộc”

_”Vào đi!”- một thanh âm khàn khàn vọng ra.

Mở cửa ra bước vào phòng, trước mặt hắn là một người đàn ông trung niên nhưng rất anh tuấn ngồi trên chiếc ghế nệm bọc da được đặt giữa căn phòng, bên cạnh ông ta là một người phụ nữ đầy xinh đẹp.

_”Con chào ”- Hắn cúi chào.

_”Lại đây ngồi xuống con trai”- người phụ nữ lên tiếng.

Hắn tiến tới cái ghế bên cạnh người đàn ông và trước mặt người phụ nữ mà ngồi xuống rồi hỏi:”Daddy và mommy cho gọi con có chuyện gì không?”.

_”Thằng nhóc này mới về chưa gì hết đã hỏi việc gì! Ta và mommy con không có việc gì không được gọi con về à?’’- Daddy của hắn cau mày nói.

_”Thôi đi ông, con nó mới về! Con uống nước đi rồi chúng ta nói chuyện!’’- Mommy hắn mỉm cười nhẹ đưa cho hắn chén trà.

_”Cảm ơn mommy!”- hai tay nhận lấy chén trà. Uống xong hắn đặt li xuống nhìn hai người trước mặt chờ đợi.

Ông im lặng một lúc rồi hắng giọng nói:” Hừm..hừm! Con còn nhớ đính ước của mình chứ?”.

_”Vâng!”- Hắn gật đầu đáp.

_”Năm con 6 tuổi bạn thân mommy con cô Young Eunhey đang mang thai, vì muốn tình bạn trở nên gắng bó hơn mommy con và cô ấy đã lập ra hôn ước này. Bây giờ ta muốn con thực hiện hôn nó. Nhân dịp con tới Hàn Quốc kí hợp đồng và giám sát công trình con hãy tới nhà cô Young chào hỏi và làm quen với vợ tương lai đi”- Ông nói một tràng.

_”Nhưng hình như vợ tương lai con chưa đủ tuổi mà ?”- hắn khó hiểu hỏi.

_”Ta biết nhưng ta muốn con đến đó làm quen trước để thắt chặt tình cảm . Sau này có lấy nhau thì hạnh phúc hơn”- Daddy hắn bình thản nói.

Nghe xong hắn chỉ im lặng suy nghĩ. Thấy con trai mình không nói gì người phụ nữ lên tiếng:

_”Con à! Ta biết chuyện này hơi đường đột nhưng cái này cũng chỉ muốn tốt cho con thôi. Cứ đi gặp vợ tương lai xem, nhiều khi lại yêu nhau thì sao? Còn nếu không được thì con cứ nói có gì mommy lựa lời với gia đình bên ấy”
.

Ngước mắt lên nhìn người phụ nữ xinh đẹp trước mặt một lúc , hắn cũng đành gật đầu đồng ý.

_”Tốt! Đây là địa chỉ nhà cô Young, con hãy tự tới đó mà tìm hiểu về vợ tương lai của mình ta sẽ không cho bất kì thông tin nào đâu!”- Ông mỉm cười hài lòng đặt một tờ giấy lên bàn.

_”Con biết rồi! Vậy nếu không còn việc gì con xin phép về phòng trước!”- Cầm tờ giấy lên hắn nói.

_”Được rồi con nghỉ ngơi đi”.

Hắn đứng lên cúi chào hai người rồi đi ra đóng cửa lại. Đứng sau cách cửa hắn thở dài rồi tiến về phòng mình.

.

.

.

Một tuần sau, Seoul-Hàn Quốc.

Tại một căn phòng VIP của khách sạn Purple line một người đàn ông thân hình vãm vỡ với cơ bụng sáu múi cùng nước da nâu đồng chỉ quấn khăn ngang eo đang bước ra từ phòng tắm. Hắn vừa lau tóc bằng một chiếc khăn bông vừa đi tới chiếc giường kingsize. Ngồi xuống giường nhìn lên đồng hồ thì thấy hiện tại chỉ mới 16 giờ, tối nay 19 giờ hắn có một bữa tiệc do công ty đối tác tổ chức ăn mừng hợp đồng kí thành công. Vậy thì hiện giờ hắn còn dư thời gian rất là nhiều nhưng chẳng biết làm gì . Ngủ thì vừa mới ngủ dậy, hôm qua kí hợp đồng xong hắn liền trở về khách sạn đánh một giấc cho đến chiều hôm nay bù cho một tuần làm việc như điên. Suy nghĩ một lúc hắn quyết định đi dạo thành phố Seoul, từ khi đến Hàn Quốc hắn không có dịp đi tham quan, dẫu sao cũng là quê hương của mommy và là lần đầu hắn tới đây nên tranh thủ một chút. Lau khô mái tóc xong liền đứng lên tới tủ áo lấy một bộ đồ vest màu đen mặc vào rồi gọi điện cho thư kí bên cạnh nói hắn đi dạo một chút rồi tới giờ sẽ quay lại khách sạn đón anh ta sau. Xong đâu đó hắn xuống khách sạn lấy chiếc xe Ferrari cũng được đem qua đây.

Tính lái xe đi dạo vòng quanh thành phố nhưng lại bị kẹt xe, hắn đành tấp vào một bãi đậu gần đó rồi xuống đi bộ. Đang thong thả đi dạo ngắm nhìn xung quanh thì bỗng có một bóng đen chạy vụt tới đụng trúng hắn làm hắn không kịp phản ứng liền té ngửa ra sau, hên là đầu không đập xuống đất nhưng toàn thân thì ê ẩm. Hắn lờ mờ mở mắt ra nhìn thì thấy một khuôn mặt của con Pikachu trước mặt. Giật mình nghĩ:”Hả! Pikachu????”.

Đang sững sờ nhìn thì khuôn mặt con Pikachu ngẩng lên lộ ra một đôi mắt to tròn đang nhìn hắn . Bình tĩnh nhìn lại thì ra là một cậu bé , còn khuôn mặt con Pikachu chỉ là một cái mũ. Lúc này , người cậu bé ấy đang nằm trên người hắn nên hai khuôn mặt của họ rất gần nhau khiến cho hắn thấy rõ từng đường nét mặt cậu. Đôi mắt to tròn đen láy, lông mi dài và dày cứ chớp động, cái mũi cao thon cùng đôi môi đỏ mọng nổi bật trên làn da trắng mịn .

Hắn đờ người nhìn cậu bé ấy cho đến khi một giọng nói trong trẻo vang lên:

_”Anh …anh không sao chứ?”.

Bị kéo trở về hiện thực hắn vội vàng nói:”Tôi…tôi không sao!”.

Rồi hắn nhìn lại tư thế của hai người thì thấy cậu bé đang nằm trên người mình, cậu cũng theo ánh mắt hắn mà nhìn thấy tư thế ấy liền vội vàng đứng bật dậy ngượng ngùng cúi đầu. Hắn đang lòm còm đứng dậy tính phủi quần áo thì cậu bé đột ngột la lên rồi ngồi xổm xuống:

_”Ối sách vở!”.

Nhìn xuống dưới đất thì thấy một đống sách vở giấy tờ đang nằm lăn lóc, hắn cũng ngồi xuống giúp cậu nhặt lên. Khi đã nhặt xong, hắn và cậu cùng đứng dậy. Bây giờ hắn mới có cơ hội nhìn toàn diện cậu bé trước mặt. Cậu mặt trên người một chiếc áo khoác vàng có mũ hình khuôn mặt Pikachu với đôi tay nhọn chĩa lên được đội trên đầu, kết hợp với cái áo là chiếc quân đùi màu đen cùng đôi tất dài đen trắng trên đầu gối và đôi bốt cao cổ màu vàng, trên vai cậu còn đeo chéo một túi xách trắng. Hắn rất ngạc nhiên với phong cách ăn mặc của cậu bé này. Còn cậu thì thấy hắn cứ nhìn chằm chằm mình tưởng là đang giận thì càng cúi đầu lí nhí nói:

_”Tôi …tôi xin …xin lỗi đã đụng trúng anh!”.

Nhìn bộ dạng cậu cúi đầu hai tay nắm lấy nhau quặn quẹo hắn chỉ cười nhẹ nói:

_”Không sao đâu! Dù sao tôi cũng có lỗi một phần là đi đường không nhìn. Mà cậu có bị thương chỗ nào không?”.

_”A…tôi không sao! Còn anh?”- Cậu ngẩng lên hỏi.

_”Tôi cũng không sao!”- Hắn cười cười.

_”Vậy thì tốt quá!!”-Cậu nở một nụ cười tươi rói làm cho tin hắn dường như trật đi một nhịp mà sững sờ nhìn.

Bỗng đột ngột cậu bé la lên:”Ối trễ rồi! Xin lỗi anh tôi đi trước đây!”.

Nói xong cậu liền chạy đi làm hắn không kịp nói lời nào mà chỉ có thể tiếc nuối nhìn bóng dáng màu vàng ấy lẫn vào trong đám đông rồi biến mất. Lắc đầu cười nhẹ nếu có duyên thì sẽ gặp lại thôi. Hắn cúi xuống phủi bụi quần áo mình thì thấy chân mình đang dậm lên một tấm thẻ liền nhặt lên và đọc:

_”Thẻ học sinh trường trung học Rissingsun. Họ tên Kim Jaejoong. Học sinh năm nhất lớp 1-1”.

Nhìn về phía bên trái tấm thẻ thì thấy khuôn mặt cậu bé mình vừa đụng phải hắn liền nở một nụ cười nói thầm:”Chúng ta sẽ gặp lại nhau thôi, cậu bé Pikachu!”.

Cất chiếc thẻ vào túi áo hắn bước đi thong thả.

.

.

.

Trường trung học Rissingsun, lớp 1-1:

Tại một bàn học nằm gần cửa sổ có một cậu bé mặc áo khoác vàng có chiếc mũ Pikachu đang cắm cúi lục lọi chiếc túi xách của mình, đôi lông mày thanh tú của cậu ta nhíu lại, miệng thì cứ lẩm bẩm:

_”Đâu rồi! đâu mất tiêu rồi!”.

Cậu bạn thân ngồi bên cạnh thấy vậy thì hỏi:

_”Jaejae! Cậu đang tìm gì vậy?’’.

_”Thẻ học sinh!”- Cậu bé ấy tên đầy đủ là Kim Jaejoong lên tiếng trả lời rồi cầm ngược túi xách trút hết đồ đạc ra. Một lúc sau cậu ta ngồi phịch xuống ghế ôm bàn la lên:

_”A…a…mất tiêu rồi!”.

_”Làm sao mà mất? Cậu nhớ lại thử coi có để quên chỗ nào không!”- Cậu bạn thân tên Junsu lên tiếng.

_”Hôm qua tớ nhớ là kẹp trong quyển sách Toán mà”- Jaejoong nhăn mặt nói cầm quyển sách Toán lên phẩy phẩy.

_”Cậu cố nhớ lại coi có lấy ra rồi quăng đâu không?”- Junsu cố gợi nhớ cho cậu.

_”Hôm qua…hôm qua…”- Cậu ráng nghĩ.

Junsu nhìn cậu chăm chăm chờ đợi, chợt cậu la lên:

_”A! Hôm qua tớ đi thư viện về có đụng trúng phải một người đống sách vở trong tay rớt hết….vậy…vậy là tấm thẻ cũng rớt theo luôn rồi!”- Jaejoong dần dần ỉu xìu nói nằm dài ra bàn thảm não. Còn cậu bạn thân thì chỉ biết lắc đầu pó tay.

"Reng reng”.

Tiếng chuông báo hiệu giờ vào lớp vang lên, Junsu đành vỗ vỗ vai cậu an ủi:”Thôi bình tĩnh đi! Chiều về cậu ghé qua chỗ làm rớt thử coi còn không!”.

Giờ học cứ thế trôi qua cho đến chiều thì kết thúc. Khi tiếng chuông báo tan học vang lên, mọi học sinh đều đứng lên chào thầy cô xong liền lo thu xếp đồ đạc đi về. Jaejoong chậm rãi dọn dẹp dọn sách vở, còn Junsu thì vội vội vàng hốt tất cả những thứ có trên bàn vào cặp và đeo lên vai chỉ bỏ lại cho cậu một câu rồi chạy vụt mất.

_”Jaeje! Hôm nay có trận bóng đá nên tớ về trước đây!”.

Cậu bỉu môi nhìn thằng bạn mê bóng bỏ bạn kia chạy không thấy tăm hơi. Khi đã cất xong hết đồ đạc và kiểm tra mình không còn quên thứ gì, cậu liền đeo chiếc cậu lên vai , đội cái mũ Pikachu đằng sau lên đầu rồi bước đi về. Đang thong thả bước ra khỏi trường thì có một giọng nói trầm trầm vang lên:

_”Này! Cậu bé Pikachu!”.

Jaejoong nhíu mày nhìn xung quanh thì thấy một người đàn ông thân hình vạm vỡ trong bộ đồ vest xám đậm đứng bên cạnh chiếc Ferrari đen đang nhìn mình. Tiếp tục nhíu mày nhìn coi thử mình có quen người này không thì thấy hắn ta đang tiến đến trước mặt cậu nói:

_”Không nhớ tôi à?”.

Cậu nghiêng nghiêng đầu nhìn hắn suy nghĩ một lát rồi thốt lên:

_”A! Anh là người hôm qua tôi đụng phải trên đường!”.

_”Ừm!”- Hắn mỉm cười gật đầu.

_”Anh tìm tôi có việc à? Mà sao anh biết tôi học trường này?”- cậu khó hiểu hỏi.

Hắn rút ra trong túi áo một tấm thẻ đung đưa trước mặt cậu:”Cái này nó đã giúp tôi!”.

_”A, thẻ học sinh của tôi!”- Cậu tính chụp lấy nhưng lại bị hắn rút tay về. Thấy vậy liền cau mày chu môi nhìn hắn.

Nhìn bộ dạng cậu hắn rất muốn cười nhưng cố kìm nén nói:”Tôi đã nhặt được nó và đem tới đây cho cậu! Không thể để cậu lấy lại không như vậy được!”.

Cậu suy nghĩ một lúc rồi lên tiếng:”Vậy anh muốn cái gì?”.

Hắn cười cười nói:”Muốn lấy lại nó cậu phải mời tôi một bữa !”.

_”Được thôi!”- cậu đáp ứng mà không chần chừ.

Hắn mỉm cười hài lòng nói:”Vậy lên xe đi”.

Nói xong hắn liền tiến tới chỗ chiếc Ferrari mở cửa chờ cậu, cậu cũng bước theo chui vào xe ngồi. Đóng cửa lại hắn đi vòng qua phía ghế lái ngồi vào và khởi động máy. Chiếc xe lăn bánh bỏ lại không gian yên tĩnh cho ngôi trường.

End Part 1

Part 2:

Trong xe, Jaejoong nhìn hắn hỏi:

_”Anh muốn ăn gì?”

_”Tùy cậu! Tôi mới tới Hàn Quốc nên cũng không rành, cậu thấy chỗ nào ngon thì giới thiệu đi!”

Cậu trầm ngâm suy nghĩ một lúc rồi lên tiếng”Ưm…!Tôi biết chỗ này rất ngon nhưng hơi bình dân anh chịu không?”

_”Sao cũng được! Miễn ngon là ok!”- Hắn cười

Đi theo sự hướng dẫn của cậu cuối cùng chiếc xe cũng dừng lại trước một quán thịt nướng nhỏ đầy giản dị nhưng rất sạch sẽ. Hai người bước xuống xe đi vào trong quán chọn một chỗ ngồi gần cửa sổ và yên vị. Một người đàn ông trung niên tiến tới chỗ họ nhìn Jaejoong cười nói:

_”Jaejoong! Bữa nay cháu dẫn bạn trai tới à?”

_”Úi…không phải đâu, chỉ là bạn thôi!”- Cậu xua xua tay ngượng ngùng nói

_”Ha…ha…thật không? Chú thấy hai đứa trông rất đẹp đôi đấy!”- người đàn ông đó chính là chủ quán cười lớn trêu cậu

_”Chú!!!!”- Cậu phồng mà giận dỗi nói. Còn hắn ngồi đối diện thì chỉ im lặng nhưng đôi môi lại hơi nhếch lên

_”Thôi không chọc cháu nữa. Bữa nay đồ ăn vẫn vậy phải không?”- Chủ quán xoa xoa đầu cậu qua lớp mũ Pikachu

_”Vâng ạ!”- Cậu cười

Khi ông chủ quán đã đi mất hắn lên tiếng hỏi:

_”Hình như cậu hay tới đây ăn lắm thì phải?”

_”Hì hì! Tan học tôi với bạn thường hay đến đây ăn lắm”- Cậu cười cười

_”Ừm!”- Hắn gật đầu

_”À! Mà từ nãy giờ tôi còn chưa biết tên anh đấy? Với lại anh nhiêu tuổi rồi nhỉ?”- Cậu nghiêng đầu nhìn hắn hỏi

_”Tôi tên Jung Yunho. Năm nay 22 tuổi”- Hắn mỉm cười trả lời

_”Oh vậy anh tới Hàn Quốc để làm gì thế?”- Jaejoong tiếp tục hỏi

_”Tôi tới đây để kí hợp đồng và giám sát công trình!”- Yunho nhấp một li trà rồi nói

_”A! Vậy anh làm nghề gì ?”- Cậu tò mò

_”Tổng giám đốc tập đoàn Mirotic”

_”OA!!! Lợi hại thật, không ngờ anh còn trẻ thế lại là tổng giám đốc của một tập đoàn”- Cậu ngạc nhiên

Hắn bật cười trước khuôn mặt mồm chứ A mắt chữ O của cậu

_”Tại sao anh lại cười!”- Cậu nhìn hắn khó hiểu

_”Không có gì! À mà hình như tôi thấy cậu rất thích Pikachu thì phải?”- hắn nhịn cười hỏi cậu

_”A! Ai gặp tôi cũng hỏi câu này hết. Thật ra là uma tôi rất thích Pikachu nên từ nhỏ đã cho tôi ăn mặt những thứ liên quan đến nó. Từ đó lớn lên nó trở thành thói quen và sở thích của tôi!”- Cậu cười toe toét

_”Oh! Mà công nhận trông cậu cũng giống con Pikachu thật!”- Hắn gật gù

_”Hả! Giống ở điểm nào”- Cậu háo hức hỏi

_”Giống nhau ở điểm….. vừa mập vừa lùn”- Hắn làm mặt nghiêm túc nói

_”YAAA!!!! Anh chọc tôi!”- Cậu phồng má la lên

Còn hắn thì bật cười nghiêng ngã . Hai người cứ trêu chọc nhau cho đến khi đồ ăn dọn ra và kết thúc bữa ăn

Yunho trở cậu tới một trạm xe buýt thì dừng lại. Trong xe hắn trả lại cậu tấm thẻ rồi nói:

_”Hay để tôi trở cậu về tới nhà luôn?”

_”Không cần đâu! Làm như vậy thì phiền anh lắm tôi tự đi xe buýt là được rồi!”- Cậu nhận lấy tấm thẻ cười nói rồi bước xuống xe cúi chào và đóng cửa lại.

Hắn mở cửa sổ xe xuống vưà cười vừa hỏi:” Cậu còn nhớ hồi nãy hứa với tôi làm điều gì không?”

_”A, nhớ! Tôi hứa sẽ làm hướng dẫn viên du lịch miễn phí cho anh”- Cậu cười đáp lại

_”Cậu phải giữ lời đấy”

_”Tôi sẽ giữ lời. Thôi anh đi nhé!”- Cậu cúi chào lần nữa

Yunho gật đầu rồi lái xe đi

.

.

.

Một tháng trôi qua Jaejoong và Yunho ngày càng trở nên thân thiết hơn. Trong khoảng thời gian này cứ mỗi lúc cậu tan học mà hắn không bận việc gì là hai người lại đi ăn với nhau, còn tới cuối tuần thì cậu lại trở thành hướng dẫn viên du lịch dẫn hắn đi dạo khắp nơi trong thành phố và ngoại ô. Jung Yunho ngày càng có cảm tình với Jaejoong, ở bên cậu hắn cảm thấy rất thoải mái , vui vẻ và ấm áp, nhiều khi hắn muốn được như thế mãi mãi. Còn về việc hôn ước hắn đang cố tình quên đi. Nhưng chạy trời không khỏi nắng hắn muốn trốn thì cũng không thể được. Thế là vào một ngày đẹp trời, hắn bước từ phòng tắm ra trên người chỉ quấn một chiếc khăn qua eo lộ ra cơ bụng sáu múi và nước da màu đồng đầy hấp dẫn. Đang lau mái tóc ướt thì tiếng chuông điện thoại của hắn vang lên

Hắn cầm điện thoại lên nhìn thì thấy màn hình nhấp nháy chữ "Mommy”, chần chừ một lúc hắn cũng để lên tai mà nghe:

_”Con chào mommy!’’

_”Con trai yêu con có khỏe không?”- giọng người phụ nữ nhẹ nhàng vang lên

_”Vâng con khỏe! Còn mommy và daddy?”- hắn hỏi

_”Không khỏe xíu nào!”- bà giận hờn nói

_”Có chuyện gì sao?”- Hắn lo lắng

_”Vâng cả tháng nay ta và daddy con ăn không ngon ngủ không yên vì một thằng con bất hiếu không biết giữ lời, chẳng biết yêu thương hai cái thân già này!”- Bà lên giọng

Hắn thở dài:”Mommy!!!”

_”Cậu còn biết tôi là mommy của cậu à. Hừ! Đã hứa với ta là sẽ đi gặp vợ tương lai, vậy mà một tháng rồi còn chưa đi. Nếu hôm qua ta không gọi cho Eunhey thì chắc con cũng giấu ta luôn chứ gì????”- Bà khó chịu nói

_”Con xin lỗi! Công việc bận rộn quá nên con không có thời gian. Chừng nào rãnh con sẽ đi!”- Hắn ngụy biện

_”Chờ con có thời gian rãnh chắc ta và dady con xuống lỗ quá! Không nói nhiều, chủ nhật tuần này đi gặp cho mommy. Không thì con đừng có vác mặt về đây!!!”- Bà ra lệnh

_”Nhưng….”- Hắn do dự, chủ nhật này hắn có hẹn với Jaejoong rồi

_”Không nhưng nhị gì hết!!!”- Mommy hắn ra lệnh dứt khoát

Hắn im lặng một chút rồi thở dài:”Thôi được rồi, chủ nhật này con sẽ đi!”

_”Nhớ đấy! Thôi mommy cúp máy đây!”- bà nở nụ cười

_”Vâng! Mommy và daddy nhớ giữ gì sức khỏe!”

_”Ừ! Con cũng vậy!”- Bà cúp máy

Hắn ngán ngẫm dập máy. Thật sự từ lâu rồi hắn chẳng muốn cái hôn ước này xíu nào chỉ vì muốn làm vui lòng daddy và mommy nên hắn cũng đành im lặng mà thực hiện. Nhưng từ khi gặp được cậu, hắn ngày càng muốn từ chối cái hôn ước này. Hình như Jung Yunho hắn đã lỡ trao trái tim cho cậu bé ngây thơ yêu đời đó rồi.

.

.

.

Chiều thứ bảy

Sau khi tan học, Jaejoong chui vào xe Yunho nở một nụ cười tươi rói:

_”Hôm nay tôi muốn giới thiệu một chỗ này rất đẹp !”

_”Chỗ nào???”- Hắn cười hỏi

_”Đi rồi anh sẽ biết!”- cậu bí hiểm cười

Hắn cười nhẹ rồi rồ ga lái xe theo hướng dẫn của cậu, chiếc xe lướt đi ra khỏi thành phố tới một vùng ngoại ô. Nó quẹo qua nhiều ngõ tới một cái đồi thì dừng lại. Cậu háo hức mở cửa ra chạy qua chỗ hắn kéo tay chạy lên đồi. Khi đã lên đến đỉnh cậu buông tay hắn ra rồi dang hai cánh tay ngửa cổ hít thở không khí trong lành:

_”A! THOẢI MÁI QUÁ!!!!!!!”

Hắn mỉm cười nhẹ nhìn hành động ấy của cậu rồi cũng hít sâu để hưởng thụ bầu không khí trong lành này. Đang nhắm mắt hưởng thụ thì bất chợt một bàn tay nắm tay hắn kéo đi, mở mắt ra nhìn là cậu đang dẫn hắn tới một vườn hoa lily trắng muốt rồi cậu quay qua mỉm cười:

_”Đẹp không? Tôi và uma rất thích hoa lily trắng nên ở nhà tôi có vườn hoa rất to nhưng tôi thích vườn hoa lily ở trên đồi này hơn. Nơi này tôi đã phát hiện ra khi một lần ra ngoại ô chơi với bạn bè. Khi đến đây nó cho tôi cảm giác rất thoải mái!”

Hắn ngắm nhìn cậu cười nhẹ nói:”Ừ! Nó rất đẹp!”

_”Hì hì! Đây chỉ là một phần thôi! Còn một thứ nữa rất đẹp anh chờ chút nó sắp xảy ra rồi!”- Cậu cười tít mắt

Hắn nhìn cậu chờ đợi

Còn Jaejoong thì nhìn đồng hồ đếm ngược thời gian rồi xem xét bầu trời, một lúc sau cậu thốt lên:

_”Tới giờ rồi!”

Sau đó cậu quay lại hướng về phía cuối đồi mà nhìn bầu trời, Yunho cũng nhìn theo ánh mắt của cậu thì thấy mặt trời ở phía cuối đồi ngày càng to như một quả cầu rực đỏ đang dần lặn xuống , những tia nắng như dãi lụa màu vàng đổ dài xuống vườn hoa lily trắng muốt, làn gió nhẹ làm khẽ rung những cành hoa. Tất cả những hình ảnh ấy thật là rực rỡ. Nhưng nó lại không thu hút mạnh mẽ ánh mắt hắn bằng hình ảnh của cậu đang dơ hai tay ra hứng những tia nắng cuối cùng của một ngày. Những tia nắng như bao trùm lấy thân thể cậu hòa trộn với màu vàng của chiếc áo Pikachu làm cậu trở nên rực rỡ hơn dưới bầu trời. Cậu quay lại phía hắn nở một nụ cười tươi:

_”Anh thấy đẹp không????”

Nụ cười của cậu tỏa sáng dưới những tia nắng làm hắn tưởng như thiên thần đang xuất hiện trước mặt mình. Trái tim hắn đập nhanh và mạnh, mọi thứ xung quanh hắn dường như dừng lại trong khoảng khoắc ấy. Hắn muốn vươn tay tới ôm cậu vào lòng nhưng hắn kiềm nén lại vì không muốn cậu hoảng sợ.

Jaejoong thấy hắn ngẩn ngơ nhìn mà không trả lời liền chạy tới trước mặt mà xua xua tay:

_”Nè! Anh sao vậy?”

Lúc này Yunho mới trở lại với hiện thực nhìn cậu cười gượng:”Không có gì!”

Cậu nghiêng đầu nhìn hắn cười cười:”Không phải là anh thấy đẹp quá nên ngẩn ngơ chứ ?”

_”Ừ đúng rất đẹp khiến người khác phải chìm đắm!”- Hắn trả lời

Cậu cười toe toét nhưng cậu không biết rằng sự thật câu nói ấy của hắn là khen cậu chứ không phải khen cảnh hoàng hôn. Hắn và cậu cùng ngồi xuống bãi cỏ ngắm vườn hoa lily, được một lúc hắn lên tiếng:

_”À ! Cuộc hẹn ngày mai hủy nhé. Tôi xin lỗi vì có một số việc riêng cần phải giải quyết !’’

Cậu nghe hắn nói mà trong lòng cảm thấy hụt hẫng. Mấy ngày trước cậu đã xác định được tình cảm mình đối với hắn đó là thích vì khi lúc nào ở nào ở bên hắn cậu đều cảm thấy thoải mái vui vẻ, hay trông mong được gặp hắn, mà mỗi khi gặp hắn là tim cậu đập rất nhanh đặc biệt càng nhanh khi thấy hắn cười. Thật sự là ngày nào cậu cũng muốn được gặp hắn nhưng ngày mai lại không thể gặp được hắn cậu rất buồn. Tuy vậy cậu vẫn cố nở nụ cười nói không sao.

Hắn cười xoa xoa đầu cậu, cảm nhận hơi ấm từ bàn tay hắn lòng cậu cũng vơi bớt đi nỗi buồn

.

.

.

Sáng chủ nhật

Yunho đang lái xe đi theo giấy chỉ dẫn của daddy hắn, hắn thở dài, không biết phải làm sao. Hắn rất muốn từ chối cuộc hôn nhân này nhưng không biết phải lựa lời nói như thế nào mà không làm hai bên gia đình phật lòng. Cuối cùng hắn cũng lái tới một ngôi biệt thự màu trắng đầy sang trọng. Dừng xe lại bước xuống, hắn bấm chuông cửa. Bấm hai lần thì có một giọng nói của một người phụ nữ lớn tuổi vang lên :

_’’Xin hỏi ai vậy ?’’

_’’Xin chào ! Tôi là Jung Yunho. Đến đây để gặp cô Young !’’

_’’A ! Mời cậu vào, phu nhân đang chờ cậu đấy !’’- người phụ nữ dứt lời thì cánh cổng to màu trắng mở ra

Khi hắn bước xuống xe tiến vào tòa nhà thì có một người phụ nữ có mái tóc hoa râm đứng trước cánh cửa lớn chào hắn. Hắn cũng cúi đầu lịch sự chào lại rồi bà ấy dẫn hắn vào phòng khách hiện đang có một người phụ nữ bận chiếc váy màu vàng đầy quý phái đang yên vị trên chiếc ghế nệm bọc da đặt giữa phòng khách. Thấy Yunho cô ấy liền đứng lên nở một nụ cười nhẹ nhàng :

_’’Con là Jung Yunho ? Con trai của Kim Taehee và Jung Yunmin đúng không ?’’

_’’Vâng ! Là con. Còn cô là cô Young ?’’

_’’Ừm là ta ! Mấy chục năm rồi không gặp con càng lớn càng đẹp trai và mạnh mẽ nha !’’-Eunhey kéo hắn ngồi xuống ghế rót ly trà cho hắn

_’’Vâng con cảm ơn cô !’’- Hắn đón lấy

_”Ba mẹ con vẫn khỏe chứ?’’

_’’Vâng! Daddy và mommy rất khỏe ạ!’’- Hắn trả lời

_”Haizzz! Lâu rồi không gặp hai người đó, không biết có thay đổi gì không?’’- Cô thở dài

_”Có dịp cô tới Pari thăm mommy nhé , mommy cũng rất nhớ cô đấy!’’- Hắn mỉm cười

_’’Ừm! Sau này còn có dịp gặp nhau dài dài!’’- Cô mỉm cười đầy ẩn ý

Hắn hiểu ý chỉ có thể cười ngượng một cái rồi đánh trống lảng:”À! Chú Kim đâu cô?’’

_’’Hôm qua anh ấy lên sân bay sang Mỹ công tác rồi!’’

_’’Oh,vâng!’’

_’’Đúng rồi để cô dẫn cháu đi làm quen con cô nhé!’’- Eunhey nói xong liền kéo tay Yunho dẫn ra sân sau. Đó là một khu vườn rộng lớn trồng đầy những bông hoa lyli trắng zinh đẹp. Cô kéo hắn tới một bộ bàn ghế bằng mây đặt trước mặt vườn hoa rồi ấn hắn ngồi xuống. Nhìn từ xa phía vườn hoa hắn thấy một bóng hình màu vàng trên đầu còn có hai đôi tai chĩa lên trời. Ngờ ngợ hắn cố gắng nheo mắt lại nhìn.

_’’Joongei ! Ra đây uma muốn giới thiệu với con một người !’’- Cô lên tiếng

Nghe tiếng kêu mình, cái bóng dáng màu vàng ấy liền đáp lại :’’Vâng ạ !’’

Giọng nói này không phải là của cậu sao? Hắn hồi hộp nhìn cái bóng dáng đó đứng lên và quay lại. Đúng là cậu- Jaejoong,nhưng sao cậu ấy lại ở đây ? Hắn ngạc nhiên nhìn chằm chằm cậu. Cậu chạy tới bên uma cười cười.

_’’Trời ơi sao người con lấm lem thế này ?’’- Eunhey bực mình nhìn đứa con trai mình

_’’Hì hì !Tại con đang sới đất cho hoa !’’- Cậu gãi gãi đầu

_’’Thôi được rồi ! Lại đây uma giới thiệu cho con một người !’’- Cô kéo cậu tới trước mặt hắn

Thấy trước mặt mình là Jung Yunho, cậu liền thốt lên ngạc nhiên :’’Sao anh ở đây ?’’

_’’Ủa ! Hai đứa quen nhau à ?’’- Eunhey ngạc nhiên

_’’A ! Bọn con đã gặp nhau trước đó !’’- Hắn cười gượng

_’’Oh ! Vậy thì tốt rồi’’- Cô cười rạng rỡ

Cậu thì khó hiểu nhìn hai người trước mặt mình, còn hắn thì chỉ nhìn cậu không biết nói gì.

_’’Joongei à, con còn nhớ uma nói tới vụ hôn ước không ? Đây là chồng tương lai của con đấy !’’- Uma cậu cười toe toét

_’’Cái gì ????’’- Cậu trợn mắt nhìn, hắn ngượng cười một cái. Khi nghe điều này trong lòng cậu vừa vui vừa buồn, vui vì biết chồng tương lai của mình là hắn, nhưng buồn lại nhiều hơn vì khi biết hắn bỏ cuộc hẹn với mình ngày hôm nay là vì đến gặp vợ tương lai, như vậy trong lòng hắn đối với cậu không có tình cảm đặc biệt gì. Nghĩ tới đó cậu rất muốn khóc nhưng lại ráng kiềm nén bậm chặt môi, để mặc uma cầm tay kéo ngồi xuống ghế. Trong suốt buổi nói chuyện cậu chỉ giữ im lặng khi nào uma hỏi tới thì cậu mới ậm ừ vài câu. Cuộc nói chuyện kéo dài đến tới trưa, Eunhey bắt Yunho ở lại dùng cơm cùng, hắn cũng lịch sự nhận lời.

Jaejoong cũng chẳng có ý kiến gì mà chỉ xin phép lên lầu thay đồ, Yunho khó hiểu nhìn theo bóng lưng cậu, trong lòng tự hỏi không biết mình làm sai điều gì mà cậu ấy không thèm đếm xỉa đến mình suốt buổi sáng giờ. Lúc biết được cậu là vợ tương lai của mình hắn đã mừng như điên muốn nhào vào cậu mà ôm thật chặt nhưng khi nhìn thấy khuôn mặt muốn khóc của cậu hắn cảm thấy trong người khó chịu.

Trong suốt bữa ăn cậu vẫn không thèm nhìn hắn chỉ im lặng mà cắm cúi ăn, uma cậu thấy lạ hỏi cậu có sao không cậu chỉ ậm ừ nói không sao. Kết thúc bữa ăn, Eunhey muốn tạo cơ hội cho hắn và cậu nên nói cảm thấy hơi mệt muốn nghỉ ngơi và muốn cậu thay cô tiếp hắn.

Cậu cũng im lặng gật đầu, rồi khi uma bỏ đi nghỉ cậu không nói gì với hắn chỉ lẳng lặng đi ra thành bể bơi mà ngồi thả chân xuống nước. Hắn thấy vậy cũng đi theo ngồi xuống bên cạnh cậu mở lời :

_’’Jaejoong ! Cậu sao vậy ?’’

Cậu vẫn im lặng không trả lời

_’’Này ! Sao không trả lời tôi ?’’- Hắn chọt chọt vai cậu

Cậu khó chịu nhích người ngồi xa hắn

_ ‘’Tôi làm gì cậu giận à ? Hay tại tôi ở nhà cậu nên khó chịu, vậy thì tôi nên đi về rồi ?’’- Hắn tính đứng lên

Thấy vậy Jaejoong vội nói :’’Không phải !’’

_’’Vậy tại sao ?’’- Hắn nén cười

Cậu cắn môi một lát rồi nhỏ giọng hỏi:’’Tại sao hôm qua anh không nói cho tôi biết là anh bỏ cuộc hẹn vì phải đi gặp vợ tương lai ?’’

Hắn cười cười :’’Tại sao phải nói với cậu ?’’

_’’Tại…tại……’’-Đúng nhỉ cậu và hắn không có quan hệ gì tại sao hắn phải nói với cậu chứ, nghĩ như thế mắt cậu hơi ứa nước

Thấy mặt cậu như muốn khóc hắn vội quay mặt cậu lại đối diện với hắn :’’Sao cậu lại khóc ?’’

Jaejoong giận dỗi gạt tay hắn đang tính lau khóe mắt cậu rồi bật dậy muốn bỏ đi nhưng bị hắn nắm tay kéo lại :

_’’Cậu sao vậy ? Hay cậu không thích hôn ước này, nếu vậy thì hủy bỏ cũng được’’- Yunho cố gắng cười khi nói ra câu này

_’’Không phải là không thích ! Tại tôi không muốn anh lấy tôi chỉ vì hôn ước !’’- Cậu tức giận la lên

Hắn hơi hiểu ý của cậu nhưng muốn xác định thêm một chút hắn lại hỏi :’’Tại sao lại không muốn ?’’

_’’ Vậy nếu không phải là tôi anh cũng lấy à ?’’- Cậu điên tiết nói nhưng không biết rằng mình đã bị hớ

Hắn tủm tỉm cười :’’Cậu ghen à ?’’

Lúc này cậu mới biết mình đã lỡ lời liền đỏ mặt cúi gầm xuống không dám nhìn hắn. Lấy tay nâng mặt câụ lên đối diện với mình hắn cười nhẹ hỏi :’’Có phải cậu ghen không ?’’

Cậu thẹn quá hét lên :’’Không có ! Tôi không có thích anh sao tôi phải ghen ????’’

_’’Nhưng anh lại thích em !’’- Hắn kéo cậu vào lòng

Cậu sững người khuôn mặt ngày càng đỏ và nóng, trong lòng cậu rất vui nhưng vẫn không thể tin được cậu liền đấm vào ngực hắn mấy cái hét lên tiếp:

_’’Anh xạo! Nếu anh thích tôi tại sao không nói mà còn đi gặp vợ tương lai nữa, lỡ như không phải tôi thì sao????’’

Hắn chụp cánh tay đang đánh của cậu lại:’’Từ từ! Anh tới đây cũng chỉ là mommy ép thôi. Anh tính sẽ từ chối cuộc hôn nhân này, nhưng…khi biết người anh sẽ lấy là em thì đã từ bỏ ý định rồi!’’

_’’Không tin!’’- Jaejoong cố chối dù lòng rất rất vui

_’’Em không tin thì để anh làm cho em tin vậy!”- Yunho cười tà nâng mặt cậu lên và cúi xuống hôn lên đôi môi đỏ mộng của cậu. Đó chỉ là một nụ hôn nhẹ hai cánh môi chạm vào nhau hưởng thụ độ mềm mại ấp áp của đôi môi đối phương. Một lúc sau hắn mới luyến tiếc rời ra, mặt cậu lại càng đỏ bừng hơn như muốn bốc cháy không dám ngẩng lên chỉ áp mặt vào khuôn ngực của hắn

Yunho vuốt vuốt mái tóc cậu ráng nhịn cười cố làm giọng mình trông buồn thảm:’’Nhưng hình như hồi nãy em nói là không thích anh thì phải. Haizzz anh không muốn ép em phải lấy anh mà không có tình yêu, đành phải hủy bỏ hôn ước thôi dù anh đau lòng lắm!’’

Jaejoong nghe thế vội ngẩng mặt lên:’’Không phải vậy!’’

_’’Vậy chứ ý em sao?’’- Hắn cười gian

Cậu tiếp tục cúi mặt cắn cắn môi hai tay thì nắm chặt nhau như suy nghĩ gì đó. Hắn nghiêng đầu nhìn cậu trông chờ, đột ngột cậu ngước mặt lên hôn lên môi hắn và bỏ lại một câu rồi chạy đi:”Em thích anh!’’

Hắn sững người nhìn bóng dáng của cậu chạy đi, đôi môi bất giác nở nụ cười hạnh phúc:

_”Anh yêu em! Cậu bé Pikachu của anh!’’

Từ ngày hôm đó hắn và cậu chính thức trở thành người yêu của nhau, daddy và mommy hắn khi nghe tin hắn chấp nhận cuộc hôn nhân thì rất vui, hận không thể tổ chức đám cưới ngay lập tức nhưng vì Jaejoong chỉ mới 16 tuổi đành hoãn lại chờ cậu tốt nghiệp phổ thông xong mới tính. Một năm sau, Yunho chuyển công tác về Hàn Quốc để có thời gian gần gũi với cậu và giám sát cậu chặt chẽ hơn. Jaejoong ngày càng lớn càng đẹp mà cậu lại rất thích bận những bộ đồ dễ thương nên xung quanh cậu vệ tinh ngày càng tăng khiến cho hắn mong thời gian trôi qua thật nhanh để có thể rước cậu về đánh dấu quyền sỡ hữu. Và nhiều lúc hắn muốn cậu trở thành người của mình nhưng khi tính tiến xa hơn một chút cậu lại trưng bộ mặt ngây thơ ra. Aishhhhhhhhhhh!!!! Cậu thật sự muốn giết hắn mà.

End Part 2
End Fic

Vote Điểm :12345

Loading...

✿ Bình luận facebook truyện [Oneshot Fanfic YunJae] Cậu Bé Pikachu



✿ XEM CÁC TRUYỆN LIÊN QUAN :Truyện Gay, Đam Mỹ Full

✿ XEM TRUYỆN KHÁC
ĐĂNG NHẬP
Đăng Ký | Đăng Nhập
Login:
Password:

Kênh Truyện
CHỨC NĂNG

BXH TRUYỆN HOT
TRUYỆN NGẪU NHIÊN
TRUYỆN FULL
Lên đầu trang
Xuống cuối trang
Loading...
Copyright Kênh Truyện © 2011 - 2019 Kênh Truyện - In Sách Truyện Theo Yêu Cầu
Powered by uCoz -Giao diện Mobile