Kênh Truyện, Đọc truyện online, truyện teen full hoàn thành, truyện gay full, tiểu thuyết full
»
»
20:07, 25/09/2017

Fingersmith (Kẻ Móc Túi)
✿ Người Đăng: phongkys Các Truyện Cùng Người Đăng
✿ Tác Giả: Sarah Waters
✿ Xem: 485 Lượt ✿ Tổng Điểm Vote: 86 Điểm
ĐỌC Chap 1 ĐỌC Chap Mới Nhất


✿ Nội dung truyện Fingersmith (Kẻ Móc Túi)

Thể Loại: Truyện dài

Tựa đề: Fingersmith (Kẻ móc túi)

Tác giả:Sarah Waters

Dạng: Dịch

Tình trạng: Chưa hoàn thành.

Chương 1

Tên tôi, vào những ngày ấy, là Susan Trinder. Mọi người gọi tôi là Sue. Tôi biết năm sinh của mình, nhưng trong suốt nhiều năm không được biết ngày tháng, bèn chọn sinh nhật vào lễ Giáng sinh. Tôi tin mình là trẻ mồ côi. Tôi biết mẹ của mình đã chết. Tôi chưa bao giờ thấy bà, nên bà chẳng là gì với tôi cả. Nếu phải là ai đó, thì tôi là một đứa trẻ của bà Suckby. Nói về cha, tôi có ông Ibbs – người thợ khoá có cửa hàng ở phố Lant, Borough, gần sông Thames.
Đây là lần đầu tiên tôi nhớ việc mình đã suy nghĩ về thế giới và vị trí của bản thân.

Một con bé tên Flora trả bà Suckby một penny để dẫn tôi đi ăn xin tại một vở kịch. Dạo đó người ta từng thích dẫn tôi đi ăn xin vì tôi có mái tóc sáng màu. Flora cũng khá trắng trẻo, thế là con bé cho tôi vào vai em gái. Rạp mà cô ấy dẫn tôi đến – vào cái đêm mà lúc này tôi đang nghĩ tới – là Surrey, rạp xiếc của St George. Vở Oliver Twist. Tôi có ấn tượng rất kinh khủng về nó. Tôi nhớ độ nghiêng của rạp diễn, dốc xuống tận sàn. Một người phụ nữ say khướt tóm lấy các chiếc nơ trên váy tôi. Những tia sáng rực rỡ khiến sàn diễn lung linh hào nhoáng, tiếng gầm của diễn viên, tiếng rú rít của khán giả. Có cả một nhân vật đội tóc giả màu đỏ và đeo râu quai nón, lúc đó tôi đoan chắc hắn ta là một con khỉ mặc áo khoác, bởi hắn nhảy nhót hệt như thế. Nhưng tệ hơn là con chó mắt đỏ cứ gầm gừ luôn miệng. Tệ hơn hết thảy nữa là chủ con chó – Bill Sykes, gã ma cô. Khi ông ta đánh cô gái Nancy đáng thương bằng dùi cui, tất cả mọi người từ hàng ghế của tôi trở xuống đều đứng dậy. Một chiếc giày bốt bị ném lên sân khấu. Một người phụ nữ cạnh tôi thét lên,

"Ôi, đồ quái vật! Đồ du côn! Cô gái đáng giá bốn chục thằng côn đồ như ngươi!”

Không biết do việc mọi người đứng dậy – khiến phòng diễn dường như nhấp nhô nghiêng ngả, do tiếng la hét của người phụ nữ, hay do cảnh tượng Nancy nằm xụi lơ, trắng xác dưới chân Bill Sykes, nhưng tôi bị tóm chặt bởi cơn kinh hãi tột độ. Tôi tưởng tất cả sắp bị giết. Bèn bắt đầu hét lên. Flora không thể bắt tôi im lặng được. Và khi người phụ nữ đã la lớn nọ đặt cánh tay lên tôi, mỉm cười, tôi càng hét to hơn. Rồi Flora bắt đầu khóc – con bé mới chỉ mười hai hay mười ba tuổi, tôi đoán vậy. Con bé dẫn tôi về nhà, bị bà Sucksby tát vào mặt.

"Mày nghĩ cái gì vậy hả, mà lại dẫn con bé đến đó?” Bà nói. "Lẽ ra mày nên ngồi với con bé trên bậc. Tao không cho thuê đám nhóc để chúng bị dẫn về như thế này, xanh cả mặt vì khóc. Mày đang chơi trò gì vậy hả?”

Bà đặt tôi lên đùi, tôi lại khóc thút thít. "Ngoan nào, cừu con của ta,” bà nói. Flora đứng trước mặt bà, không nói gì, kéo kéo một lọn tóc nơi chiếc má đỏ hoe. Bà Sucksby khi giận dữ chẳng khác nào quỷ sa tăng. Bà nhìn Flora, nhịp bàn chân xỏ dép lên thảm, cứ thế đung đưa trên ghế – một chiếc ghế gỗ kêu cọt kẹt mà ngoài bà ra không còn ai khác ngồi – và vỗ bàn tay dày, cứng lên chiếc lưng run rẩy của tôi. Rồi thì,

"Ta biết cái mánh mung nho nhỏ của mày,” bà lẳng lặng nói. Bà biết tất tần tật mánh mung của mọi người. "Mày lấy được gì hả? Hai cái khăn tay phải không? Hai cái khăn tay, và túi xách của một quý bà?”

Flora kéo lọn tóc vào miệng, cắn. "Một túi xách,” chốc sau nó nói. "Và một chai nước thơm.”

"Lấy ra coi,” bà Sucksby nói, chìa tay ra. Mặt Flora tối sầm. Nhưng nó đưa ngón tay đến một vệt rách ở eo váy, thò vào trong. Bạn có thể hình dung sự ngạc nhiên của tôi khi vệt rách hoá ra hoàn toàn không phải một vệt rách, mà là miệng của một chiếc túi lụa nhỏ được đính vào bên trong váy. Nó lấy ra một túi vải đen nhỏ, một cái chai với nút đậy trên một sợi dây bạc. Trong túi vải có một đồng ba mươi xu và nửa hạt nhục đậu khấu. Chắc nó lấy được từ người đàn bà say đã túm váy của tôi. Cái chai đã bị mở nắp, có mùi hoa hồng. Bà Sucksby hít hít.

"Xoàng xĩnh quá,” bà nói, "phải không?”

Flora hất đầu. "Lẽ ra con còn lấy được nhiều hơn,” nó nói, liếc nhìn tôi, "nếu nó không mở mồm ré toáng lên.”

Bà Sucksby vươn tới đánh nó cái nữa.

"Ta mà biết mày như thế,” bà nói, "thì mày sẽ chẳng có được gì đâu. Giờ để ta nói cho mà biết: nếu muốn một đứa nhóc để lên mặt kẻ cả, thì chọn đứa nào khác của tao đi. Đừng có chọn Sue. Có nghe không hả?”

Flora sưng sỉa, nhưng bảo rằng nó sẽ làm vậy. Bà Sucksby nói, "Tốt. Giờ thì biến đi. Và để mấy thứ thó được lại, không thì ta sẽ nói với mẹ mày là mày đi với đàn ông đấy.”

Rồi bà đem tôi về giường của bà – trước tiên, dùng tay cọ xát tấm trải để chúng ấm lên, cúi xuống thở vào ngón tay tôi để tôi được ấm. Tôi là đứa duy nhất trong số tất cả bọn trẻ được bà làm thế này. Bà nói, "Giờ con không sợ chứ, Sue?”

Nhưng tôi còn sợ, bèn trả lời như thế. Tôi nói mình sợ bị lão ma cô tìm thấy, bị lão dùng gậy đánh. Bà nói đã từng nghe nhắc đến chính cái lão ma cô ấy, rằng hắn chỉ huênh hoang thôi.

"Là Bill Sykes đúng không? Biết sao không, hắn là người vùng Clerkenwell. Hắn không gây sự với người vùng Borough đâu. Những anh chàng ở Borough quá khó chơi đối với hắn.”

Tôi nói, "Ôi, nhưng, bà Sucksby! Bà đâu có thấy Nancy đáng thương và cách hắn đánh cô ấy quỵ xuống rồi giết chết cô ấy!”

"Giết chết hả?” Bà nói. "Nancy ấy hả? Đâu có, mới một giờ trước cô gái còn ở đây với ta mà. Chỉ bị đánh trên mặt một chút thôi. Bây giờ tóc của cô ta được uốn khác đi rồi, con sẽ không còn nhận ra lão kia từng chạm tay vào cô ấy đâu.”

Tôi nói, "Nhưng lão ta sẽ không đánh cô ấy nữa chứ?”

Bà bèn nói với tôi rằng Nancy cuối cùng đã ngộ ra và rời bỏ hoàn toàn Bill Sykes rồi, rằng cô ấy đã gặp một anh chàng tốt ở Wapping, anh chàng này đã sắp đặt cho cô gái làm ở một cửa hàng nhỏ bán chuột đường và thuốc lá.

Bà vén tóc quanh cổ tôi, vuốt thẳng dọc trên gối. Tóc của tôi, như đã nói, bấy giờ rất sáng màu – mặc dù khi tôi lớn nó trở thành màu nâu đơn giản – và bà Sucksby từng gội nó bằng giấm, chải đến khi nó sáng bóng lên. Giờ khi đã vuốt phẳng tóc tôi, bà nhấc một sợi lên chạm vào môi, và nói, "Nếu Flora định lên mặt với con lần nữa, nói cho ta biết, được chứ?”

Tôi vâng dạ. "Ngoan lắm,” bà nói, rồi đi khỏi. Bà đem cây nến đi luôn, nhưng để cửa mở hờ. Tấm vải nơi cửa sổ làm bằng ren, đèn đường có thể chiếu qua. Ở đây không bao giờ quá tối, cũng không bao giờ quá tĩnh. Tầng trên là hai căn phòng mà bọn trẻ ở, cả nam lẫn nữ. Chúng cười, thụi nhau, đánh rớt những đồng xu, đôi khi nhảy múa nữa. Bên trên bức tường là nơi em gái của ông Ibbs nằm, bà bị giữ trên giường vì thường tỉnh giấc trong cơn hoảng loạn, la hét ầm ĩ. Và khắp căn nhà – nằm xếp lớp trong các nôi như cá trích nằm trong hộp muối – là bọn trẻ nhỏ của bà Sucksby. Bất cứ lúc nào trong đêm chúng cũng có thể cất tiếng khóc, thút thít hoặc nức nở. Điều vặt vãnh gì cũng có thể kích động chúng được. Rồi thì bà Sucksby sẽ đi ở giữa chúng, chuốc rượu cho chúng từ một chai gin bằng chiếc thìa bạc nhỏ – có thể nghe được tiếng lanh canh khi nó chạm vào thuỷ tinh.

Nhưng tối nay, tôi nghĩ những phòng bên trên chắc không có ai, và em gái ông Ibbs rất yên lặng. Có lẽ vì yên lặng nên bọn trẻ cứ thế mà ngủ. Đã quen với tiếng ồn, tôi nằm đó thao thức. Tôi nằm, lại nghĩ về gã Bill Sykes tàn ác, về Nancy chết dưới chân gã. Từ căn nhà nào đó gần bên có tiếng một người đàn ông chửi rủa. Rồi chuông nhà thờ kêu báo giờ – tiếng hoà âm vọng một cách khả nghi qua những con phố đầy gió. Tôi tự hỏi nơi má bị tát của Flora còn đau hay không. Tự hỏi Borough gần Clerkenwell nhường nào, và quãng đường đi có vẻ nhanh ra sao đối với một người đàn ông mang gậy.

Ngay từ dạo đó tôi đã có trí tưởng tượng bay bổng. Khi trên phố Lant có tiếng bước chân ngừng lại bên ngoài cửa sổ, theo sau là tiếng chó kêu ư ử, tiếng cào móng của nó, tiếng xoay tay nắm đầy thận trọng nơi cửa quầy hàng của chúng tôi, thì tôi bật dậy khỏi gối, thiếu điều hét toáng lên – ngoại trừ việc trước khi tôi kịp làm vậy thì con chó sủa một tiếng, tiếng sủa gây sự chú ý, tôi biết nó thì phải. Không phải con quái vật mắt hồng từ rạp diễn, mà là con chó của chúng tôi, Jack. Nó có thể chiến đấu rất quả cảm. Rồi một tiếng huýt sáo. Bill Sykes không bao giờ huýt sáo được ngọt đến vậy. Là đôi môi của ông Ibss. Ông ấy đã ra ngoài mua bánh put-đing thịt nóng cho bữa khuya của ông và bà Sucksby.

"Được rồi.” Tôi nghe giọng của ông. "Ngửi nước xốt thịt này…”

Rồi giọng ông biến thành tiếng thì thào, tôi nằm trở xuống. Nên nói rằng lúc bấy giờ tôi khoảng năm hay sáu tuổi. Nhưng tôi vẫn nhớ rất rõ. Tôi nhớ những lần nói dối, những khi nghe tiếng dao nĩa, đồ sứ, tiếng thở dài của bà Sucksby, âm thanh kẽo kẹt từ chiếc ghế của bà, tiếng bà nện đôi dép đi trong nhà lên sàn. Tôi nhớ cả việc trông thấy – trước đó tôi chưa từng được thấy – những gì tạo nên thế giới: có những gã Bill Sykes xấu xa, những ông Ibbs tốt bụng, những cô Nancy, có thể ở trong tình trạng tốt hoặc xấu. Tôi nghĩ đến việc đáng mừng nhường nào khi mình đã ở hoàn cảnh mà cuối cùng Nancy đạt đến – ý tôi là, tình trạng tốt, nơi có chuột đường.

Chỉ đến nhiều năm sau đó, khi được xem Oliver Twist lần thứ hai, tôi mới hiểu rằng cuối cùng Nancy chắc chắn đã bị giết. Vào bấy giờ, Flora đã là một đứa khua khoắng rất khá. Surrey chẳng là gì với nó, nó hành sự ở các nhà hát tại West End, các hội trường – nó có thể luồn lách như chạch xuyên qua đám đông. Nhưng nó không bao giờ đem tôi đi cùng nữa. Nó cũng như mọi người, quá sợ bà Sucksby.

Cuối cùng nó cũng bị bắt, thật đáng thương, với hai tay ngay trên vòng xuyến của một quý bà. Nó bị đi đày vì tội ăn trộm.

Ở phố Lant, tất cả mọi người đều ít nhiều là những kẻ trộm. Nhưng riêng chúng tôi là kiểu trộm thà xuôi theo những trò tinh quái hơn là tạo ra chúng. Nếu tôi đã từng trố mắt khi trông thấy Flora thò tay vào vết rách trong váy và lấy ra một cái túi xách cùng nước hoa, thì kể từ đó tôi không còn ngạc nhiên đến vậy nữa. Vì nếu một ngày không có ai đến cửa hàng của ông Ibbs với túi xách hay một gói thuốc dưới viền áo khoác, trong nón, trong tay áo hay bít tất, thì ngày đó sẽ cực kỳ tẻ nhạt.

"Ổn chứ, ông Ibbs?” Anh chàng sẽ nói.

"Ổn, con trai à,” ông Ibbs trả lời. Ông ấy dường nói bằng giọng mũi nhiều hơn, như thế đấy. "Cậu biết gì nào?”

"Không nhiều.”

"Có gì cho tôi không?”

Anh chàng nháy mắt. "Có mấy thứ, ông Ibbs à, rất nóng sốt và khác lạ…”

Họ luôn nói như vậy, hoặc điều gì đó tương tự. Ông Ibbs sẽ gật đầu, rồi kéo tấm màn che trên cửa của cửa hàng, xoay chìa khoá – ông là một người cẩn trọng, không bao giờ xem các đồ thó được cạnh cửa sổ. Phía sau quầy là một tấm rèm vải len xanh lục, đằng sau có một lối đi nối thẳng tới bếp. Nếu tên trộm nằm trong số những người ông biết, ông sẽ dẫn lại bàn. "Nào, con trai,” ông nói. "Không phải với ai ta cũng làm thế này đâu. Nhưng con thì nhẵn mặt quá rồi – chà, ta coi con như người nhà ấy chứ.” Rồi thì ông sẽ bảo người kia đặt các thứ ra giữa các cốc tách lẫn vỏ bánh mì và muỗng trà.

Bà Sucksby có thể đang ở đó đút cháo cho một đứa bé. Tay trộm trông thấy bà, bèn bỏ mũ ra.

"Khoẻ chứ, bà Sucksby?”

"Tôi khoẻ, cậu trai à.”

"Khoẻ chứ, Sue? Lớn quá rồi!”

Tôi đánh giá họ còn cao hơn mấy người làm ảo thuật. Bởi từ áo khoác và ống tay áo, họ lấy ra nào sổ tay, khăn tay lụa, đồng hồ, thậm chí cả đồ trang sức, đĩa bạc, đế nến bằng đồng, thỉnh thoảng cả váy lót – nguyên bộ. "Chất lượng lắm đấy, thật đấy,” họ nói trong lúc đặt tất cả chúng xuống, còn ông Ibbs thì xoa tay, vẻ đầy trông đợi. Nhưng rồi ông sẽ săm soi chiến lợi phẩm của họ, mặt chảy dài. Ông là một người trông rất hoà nhã, nhìn có vẻ rất thật thà – má rất trắng, môi rõ nét, có râu quai nón. Mặt ông chảy dài xuống, có thể khiến bạn đau lòng vô cùng.

"Toàn giẻ rách,” ông lắc đầu nói, chọc vào một tờ tiền giấy. "Rất khó tiêu thụ.” Hoặc, "Đế nến. Mới tuần rồi ta có cả tá đế nến thượng hạng từ một thằng trộm vặt ở Whitehall. Chẳng thể làm gì với chúng hết. Chẳng thể đem cho đi đâu.”

Ông đứng dậy, vờ vịt so đo tính giá, nhưng trông như thể không dám nói ra với anh chàng vì sợ xúc phạm cậu ta. Rồi ông sẽ đưa giá đề nghị, và tay trộm tỏ ra phẫn nộ.

"Ông Ibbs,” cậu ta nói, "nhiêu đó không đủ để trả công tôi đi bộ từ cầu Luân Đôn đến đây đâu. Giờ thì, công bằng đi.”

Nhưng vào lúc đó thì ông Ibbs đã đi lại chỗ chiếc hộp của mình, đếm những đồng shi-ling trên bàn: một, hai, ba – ông có thể ngừng lại cùng đồng thứ tư trên tay. Tay trộm sẽ trông thấy ánh sáng của bạc – ông Ibbs luôn giữ những đồng xu của mình được cọ bóng loáng chỉ vì lý do này –thật chẳng khác mỡ treo miệng mèo.

"Năm đồng luôn đi, được không ông Ibbs?”

Ông Ibbs sẽ ngước khuôn mặt thật thà lên, nhún vai.

"Ta muốn lắm, con trai. Thật sự muốn vô cùng. Nếu con mang tới thứ gì tuyệt hảo, ta sẽ để tiền của mình đáp lại. Nhưng mà, với thứ này–” Ông vẫy tay phía trên đống lụa, giấy tờ hay chỗ đồ đồng phát ra dăm tia sáng, "thứ này thật quá bèo bọt. Đưa thêm thì chẳng khác gì ta tự cướp của mình. Chẳng khác gì ta cướp thức ăn trên miệng đám trẻ của bà Sucksby.”

Và ông sẽ đưa cho tay trộm những đồng shi-ling của hắn, hắn sẽ cho vào túi, cài nút áo khoác, ho và quệt mũi.

Tiếp theo, ông Ibbs có vẻ đổi ý một chút. Ông lại bước về phía chiếc hộp của mình, "Sáng này có ăn gì chưa, con trai?” Ông hỏi. Tên trộm luôn luôn trả lời, "Chả có lấy một vụn bánh mì.” Ông Ibbs sẽ đưa hắn sáu xu, bắt hắn cam đoan dùng để mua bữa sáng, đừng đem đi cá ngựa. Tên trộm sẽ nói điều gì đó đại loại như,

"Ông thật hào phóng, ông Ibbs, lúc nào cũng vậy.”

Với mỗi người như thế, ông Ibbs có được lợi nhuận mười đến mười hai shi-ling. Tất cả, từ đầu tới cuối, đều có vẻ trung thực, công bằng. Bởi vì, dĩ nhiên, những gì ông nói về đám giẻ rách hoặc đế nến toàn là bố láo. Ông biết đá biết vàng, thế đấy. Khi tên trộm đã đi khỏi, ông bắt gặp ánh nhìn của tôi, và nháy mắt. Ông xoa tay, trở nên linh hoạt.

"Nào, Sue,” ông nói, "con có muốn mang một miếng vải lại đây để đánh ra vàng không? Rồi con có thể – nếu con có thời gian, bé yêu, và bà Sucksby không có việc cần đến con – con có thể thực hiện thử một công việc thú vị với đám giẻ này. Một chút thôi, nhẹ nhàng, với kéo và đinh ghim của con, đây là vải gai mịn đấy – con thấy không, bé yêu? Xé ra, nếu con giằng mạnh quá…”

Tôi tin mình đã học được bảng chữ cái theo cách đó: không phải bằng việc đặt các ký tự xuống, mà là tách chúng ra. Tôi biết rằng đã học được hình dạng tên của mình từ một chiếc khăn tay có ký hiệu Susan. Đối với việc đọc nói chung, chúng tôi không bao giờ màng tới. Bà Sucksby sẽ đọc nếu cần thiết, bà biết đọc, cả viết nữa. Nhưng với những người còn lại thì điều đó giống như là – chà, tôi sẽ nói là giống như nói tiếng Do Thái cổ hay khai trương một cái nhà hàng. Bạn có thể thấy được lợi ích của nó đối với người Do Thái hay kẻ diễn trò đu bay. Nhưng dù việc đó có lợi cho họ, cũng có cớ gì lợi lộc cho chúng ta đâu?

Dù sao thì đó là điều tôi nghĩ bấy giờ. Tuy vậy, tôi có học cách tính từ việc quản những đồng xu. Chúng tôi giữ những đồng còn tốt, tất nhiên. Những đồng xu xấu sẽ quá bóng sáng nên cần phải làm cho dơ đi chút ít trước khi trao tay cho người khác. Tôi đã học được điều đó. Với lụa và vải lanh, có những cách giặt giũ, là ủi để khiến chúng trông như mới. Với đá quý, tôi đánh bóng với giấm nguyên chất. Với đĩa bạc đã ăn sạch thức ăn bên trên – chỉ một lần như vậy, vì sẽ dính vụn bánh và vệt thức ăn – thì khi đã ăn xong, ông Ibbs sẽ lấy những tách, chén để nung chúng thành thỏi. Vàng và thiếc cũng vậy. Ông không bao giờ mạo hiểm, chính vì vậy mà ông rất giỏi. Mọi thứ đi vào bếp của chúng tôi sẽ được xử lý để khi ra khỏi đây, nó trông như một thứ khác. Và dù đi vào bằng cửa trước – cửa vào cửa hàng, lối trên phố Lant – chúng sẽ rời khỏi đây bằng đường khác. Cửa sau. Ở đó chẳng có con phố nào cả. Chỉ có một lối đi nhỏ được nguỵ trang và một hàng hiên nhỏ, tối. Nếu đứng ở đó, bạn có thể cảm thấy bị mắc kẹt, nhưng thực ra có đường, nếu bạn biết cách quan sát. Nó dẫn vào một ngõ hẻm quanh co, tối om, chạy đến chỗ uốn cong của làn đường sắt. Từ một trong những chỗ uốn đó – dù có thể, nhưng tôi sẽ không nói rõ chỗ nào – dẫn đến một ngõ khác tối hơn dẫn ra sông, rất nhanh và kín đáo. Ở đó chúng tôi quen hai, ba người giữ thuyền. Thực ra, các chiến hữu của chúng tôi sống dọc theo con đường quanh co đó – các cháu trai ông Ibbs, những người tôi xem như anh em họ. Chúng tôi có thể gửi chiến lợi phẩm từ bếp của mình đến bất kỳ ai trong số họ để các thứ đó đi tới mọi nơi ở Luân Đôn. Chúng tôi có thể chuyển đi mọi thứ, bất kỳ cái gì, với tốc độ có thể làm bạn kinh ngạc. Chúng tôi có thể vận chuyển băng đá, giữa tháng tám, trước khi một phần tư khối đó có cơ hội tan thành nước. Chúng tôi có thể vận chuyển cả ánh mặt trời mùa hè – nếu ông Ibbs tìm được người mua.

Nói ngắn gọn, không có nhiều thứ được đem đến nhà chúng tôi mà lại không bị đem ra khỏi đó, khá nhanh gọn. Thực ra chỉ có duy nhất một thứ được đem đến và kẹt lại – một thứ, bằng cách nào đó, đã chống lại được sức kéo mãnh liệt của dòng cuốn chiến lợi phẩm – một thứ mà ông Ibbs và bà Sucksby có vẻ không bao giờ nghĩ đến chuyện đặt giá.

Hiển nhiên, đó là tôi.

Tôi phải cảm ơn mẹ mình về việc đó. Câu chuyện của bà thật bi thảm. Bà đến phố Lant vào một đêm năm 1844. Bà đã đến, "to lùm lùm, bé yêu, cùng với con,” bà Sucksby nói – mãi cho đến khi biết nhiều hơn, tôi cứ cho rằng bà có ý nói rằng mẹ đã mang tôi đến, hẳn là nhét trong chiếc túi phía trong váy hoặc khâu vào mép áo khoác. Theo tầm hiểu biết của tôi, bà là một tay trộm. "Một kẻ trộm đáng gờm!” Bà Sucksby nói. "Rất bạo dạn! Và bảnh nữa!”

"Bà Sucksby, bà ấy, bà ấy có trắng không?”

"Trắng hơn con, nhưng khuôn mặt, cũng như con, sắc sảo, và mảnh khảnh hệt một tờ giấy. Chúng ta đưa bà ấy lên gác. Chẳng ai biết bà ấy ở đó, ngoại trừ ta và ông Ibbs – vì bà ấy nói mình bị cảnh sát của bốn vùng truy nã. Nếu họ bắt được, bà ấy sẽ tiêu tùng. Bà ấy đã làm cái gì chứ? Bà ấy nói mình chỉ huênh hoang chút thôi. Ta thì cho là nó phải tệ hơn cơ. Ta biết bà ấy rắn như thép, vì bà ấy có con, và ta dám thề, bà ấy không bao giờ lầm rầm – cũng không bao giờ kêu la dù chỉ một lần. Bà ấy chỉ nhìn con, đặt một chiếc hôn lên cái đầu nhỏ của con, rồi đưa ta sáu bảng để giữ con – đều là những đồng vàng, đều chất lượng tốt. Bà ấy nói còn một việc cuối cùng phải làm, điều đó sẽ đem lại cho bà một tài sản lớn. Bà định sẽ trở lại tìm con khi mọi thứ đã dàn xếp xong…”

Bà Sucksby kể chuyện, và mỗi lần như thế, dù ban đầu giọng bà đều đặn, đến cuối sẽ trở thành run rẩy, mắt thì ngấn nước. Bà đã chờ mẹ tôi, nhưng bà ấy không đến. Thay vào đó lại là tin dữ. Công việc lẽ ra đem lại cho bà ấy tài sản lớn đã diễn biến xấu. Một người đàn ông bị giết trong lúc cố gắng chống cự. Con dao của mẹ đã kết liễu ông ta. Chính bạn bè của bà ấy mách lẻo. Cuối cùng cảnh sát cũng bắt được bà ấy. Bà ở trong tù một tháng. Sau đó, người ta treo cổ bà.

Họ treo cổ bà ấy, như đối với những kẻ sát nhân lúc bấy giờ, trên nóc của Horsemonger Lane Gaol. Bà Sucksby đã đứng xem vụ đó từ ô cửa sổ căn phòng nơi tôi được sinh ra.

Từ căn phòng đó sẽ có được tầm nhìn rất tráng lệ – phong cảnh đẹp nhất ở phía bắc Luân Đôn, mọi người nói vậy. Người ta sẵn lòng trả hậu để có được một chỗ tại cửa sổ đó vào ngày treo cổ. Dù vài cô gái thét lên khi cửa sập lạch cạch mở, riêng tôi thì không. Tôi không hề rùng mình hay chớp mắt.

"Susan Trinder đấy,” ai đó thì thào. "Mẹ cô ta bị treo cổ vì tội sát nhân. Cô ta dũng cảm không chứ?”

Tôi thích nghe người ta nói như vậy. Ai lại không thích chứ? Nhưng sự thật là – và bây giờ thì tôi không quan tâm việc những ai biết – sự thật là, tôi không hề dũng cảm. Vì để dũng cảm về một việc như vậy, trước tiên bạn phải cảm thấy thương tiếc. Làm thế nào tôi có thể thương tiếc một người chưa bao giờ gặp gỡ? Tôi nghĩ việc mẹ rốt cuộc lại bị treo cổ thật đáng tiếc, nhưng vì bà ấy đã bị treo cổ rồi, nên tôi mừng rằng đó là do một việc hay ho, giết một người đàn ông khi ông ta chống cự, chứ không phải việc gì đó quá tàn độc như là bóp cổ một đứa trẻ. Tôi nghĩ việc bà tạo ra một trẻ mồ côi như tôi thật đáng tiếc – nhưng, vài cô gái tôi biết có những bà mẹ là bợm rượu hoặc bị điên, những người mẹ mà các cô ấy rất ghét, không bao giờ ở gần nhau yên ổn nổi. Tôi thà có một bà mẹ đã chết còn hơn một người mẹ như thế!

Tôi thà có bà Sucksby. Bà tốt hơn chán. Bà được trả tiền để giữ tôi một tháng, nhưng đã giữ tôi mười bảy năm. Nếu đó không phải tình yêu thương thì còn là gì nữa chứ?

Bà đã có thể đưa tôi vào nhà tế bần. Đã có thể bỏ tôi kêu khóc tại một cái máng đầy gió thốc. Thay vào đó, bà chăm chút, không để tôi làm cái việc xoáy thứ này thứ kia vì sợ cảnh sát có thể đến bắt tôi đi. Bà để tôi ngủ bên cạnh, trong giường của chính bà. Bà làm bóng tóc của tôi bằng giấm. Đó là cách người ta làm với đá quý.

Mà tôi thì không phải đá quý, thậm chí chẳng phải một hạt ngọc trai. Về sau, tóc tôi trở nên khá thường. Khuôn mặt tầm thường. Tôi có thể cạy một ổ khoá đơn giản, cắt một chiếc chìa đơn giản. Tôi có thể búng một đồng xu và phân biệt nó tốt hay xấu, chỉ dựa vào tiếng kêu. Nhưng ai cũng có thể làm những việc đó, nếu họ được chỉ cách. Khắp xung quanh tôi, những đứa trẻ khác đến, ở ít lâu, rồi được mẹ chúng nhận lại, hoặc tìm được mẹ mới, hoặc bỏ mạng, và tất nhiên, chẳng có ai nhận tôi. Tôi cũng không chết, thay vào đó, lại lớn lên, cho đến khi cuối cùng cũng đủ lớn để một mình đi giữa những cái nôi cùng chai rượu gin và chiếc thìa bạc. Thỉnh thoảng dường như tôi bắt gặp ông Ibbs nhìn mình chằm chằm với một thứ ánh sáng trong mắt – như thể, tôi thầm nghĩ – ông đột nhiên xem tôi như món đồ thuổng được, tự hỏi làm thế nào tôi lại ở đây lâu như vậy, và ông có thể trao tôi cho ai. Nhưng khi người ta nói – bây giờ họ vẫn nói thế – về máu mủ, rằng nó đậm hơn nước lã, bà Sucksby sẽ sa sầm mặt.

"Lại đây, con yêu,” bà nói. "Để ta nhìn con nào.” Và bà đặt tay lên đầu tôi, vuốt má tôi bằng ngón cái, nghiền ngẫm khuôn mặt tôi. "Ta thấy bà ấy trong con,” bà nói. "Bà ấy đang nhìn ta, như cách bà ấy nhìn ta đêm đó. Bà ấy nghĩ mình sẽ quay lại và trao cho con cái tài sản đó. Ai biết được chứ? Thật đáng thương, bà ấy sẽ không bao giờ quay lại! Con vẫn sẽ có cái tài sản đó. Của con, Sue à, và của chúng ta nữa…”

Bà nói như vậy, nhiều lần. Bất cứ khi nào càu nhàu hay thở dài – bà luôn thế mỗi lần đứng dậy khỏi một chiếc cũi, xoa cái lưng ê ẩm – thì mắt bà sẽ tìm đến tôi, ánh mắt bà sẽ sáng lên, mãn nguyện.

Nhưng có Sue đây rồi. Bà cũng sẽ nói vậy đấy, Bây giờ mọi thứ đều khó khăn với chúng ta. Nhưng có Sue đây rồi. Con bé sẽ khiến mọi việc được ổn…

Tôi để bà ấy nghĩ thế, nhưng tôi nghĩ mình biết rõ hơn. Tôi nghe nói bà từng có đứa con của chính mình nhiều năm trước, nhưng khi sinh ra thì nó đã chết. Tôi nghĩ khi nhìn chằm chằm vào mặt tôi, bà trông thấy mặt của cô bé. Ý tưởng đó khiến tôi phát run, thật kỳ quặc khi nghĩ đến chuyện được yêu thương không phải vì họ yêu thương mình mà vì tình cảm dành cho ai đó mình chưa từng biết…

Những ngày ấy, tôi nghĩ mình biết tất cả về tình yêu. Tôi nghĩ mình biết tất cả về mọi thứ. Nếu bạn hỏi tôi muốn làm gì khi lớn lên, tôi dám nói mình sẽ mở trại trẻ. Có thể tôi sẽ muốn kết hôn, với một tên trộm hoặc một gã buôn đồ trộm. Năm tôi mười lăm, có một cậu chàng trộm một cái móc cho tôi, và bảo rằng cậu ta muốn hôn tôi. Ít lâu sau có một cậu khác đứng ở cửa sau nhà chúng tôi, huýt sáo bài ‘Con gái ông thợ khoá,’ rắp tâm muốn xem tôi đỏ mặt. Bà Sucksby đuổi cả hai cậu đó đi. Bà thận trọng với tôi trong vấn đề đó, cũng như trong mọi vấn đề.

"Bà ấy giữ cô để trao cho ai vậy hả?” Bọn con trai hỏi. "Hoàng tử Eddie hả?” Tôi nghĩ những người đến phố Lant cho rằng tôi chậm chạp. Ngược lại với nhanh nhạy. Có lẽ là vậy, so với tiêu chuẩn của Borough. Nhưng với bản thân, tôi cho là mình đủ sắc bén. Không thể nào lớn lên trong một ngôi nhà thế này, có những hoạt động mua bán thế này, mà không có ý tưởng hay ho về việc cái gì là cái gì – cái gì có thể cho vào trong cái gì, cái gì sẽ được tạo nên.

Bạn bắt kịp ý tôi chứ?

Bạn đang chờ tôi bắt đầu câu chuyện của mình. Vậy thì có lẽ tôi đang chờ. Nhưng câu chuyện của tôi đã bắt đầu rồi – tôi cũng giống như bạn thôi, không biết đến việc đó.

Tôi nghĩ đây là lúc nó thực sự bắt đầu.

Mời Bạn Đọc Tiếp Tại Trang : Fingersmith (Kẻ Móc Túi) - Diễn Đàn Kênh Truyện http://kenhtruyen.com/forum/51-16228-1#ixzz4thQKGTxg





Vote Điểm :12345

Loading...

✿ Bình luận facebook truyện Fingersmith (Kẻ Móc Túi)



✿ XEM CÁC TRUYỆN LIÊN QUAN :Truyện Les

✿ XEM TRUYỆN KHÁC
ĐĂNG NHẬP
Đăng Ký | Đăng Nhập
Login:
Password:

Kênh Truyện
CHỨC NĂNG

BXH TRUYỆN HOT
TRUYỆN NGẪU NHIÊN
TRUYỆN FULL
Lên đầu trang
Xuống cuối trang
Loading...
CopyrightKênh Truyện © 2011 - 2017Kênh Truyện - In Sách Truyện Theo Yêu Cầu
Powered by uCoz -Giao diện Mobile

DMCA.com Protection Status