»
»
16:32, 14/11/2015

✿ Người Đăng: momo0126 Các Truyện Cùng Người Đăng
✿ Thể Loại: Truyện Teen
✿ Xem: 268 Lượt ✿ Tổng Điểm Vote: 0 Điểm



✿ Nội dung truyện Giấc Mơ Của Tôi

Chương 1:
"Ầm", một tiếng sét đinh óc vang lên bên tai khiến tôi tỉnh giấc. Tôi đưa tay quờ quạng lần tìm trong bóng tối cái điện thoại. Mò mẫm một lúc thì tay khẽ chạm vào thứ lạnh lạnh ngay trên đầu, tôi nghiêng người tay với lấy nó. Đúng là thứ tôi đang tìm- cái điện thoại cổ lỗ sĩ dùng đã mấy năm qua.
Bật nguồn lên, không một tin nhắn, cũng không một cuộc gọi nhỡ nào. Đương nhiên thôi vì bây giờ tôi chỉ còn mình tôi thôi. Cuộc sống của tôi đã thay đổi vào ngày hôm qua của tháng trước, đúng vậy! . Nhìn vào con số trên màn hình 2:46, tôi buông điện thoại xuống và lại chìm vào giấc ngủ, cảm thấy bực mình vì cái âm thanh chết tiệt lúc nãy.
- Nguyệt Băng à, dậy đi con, cả nhà đang đợi con đấy.
Tôi lờ mờ mở mắt ra, nhìn vào người phụ nữ đang đứng trước mắt tôi. Là mẹ. Tôi cất giọng ồm ồm đáp lại "vâng ạ" và cứ nghĩ rằng mọi thứ chỉ là một giấc mơ, và nó đã qua rồi.
- A, Tiểu Nguyệt của bố đã dậy rồi à. Ngủ có ngon không con?.
Tôi đến ôm chầm lấy bố, rồi đứng thẳng người dậy đảo mắt nhìn xung quanh, mọi thứ vẫn vậy, vẫn là mẹ đang lúi húi bê dĩa trứng chiên lên cho tôi, vẫn là đôi mắt nheo lại của bố khi đọc báo. Mọi thứ vẫn như cũ, tôi thở phào nhẹ nhõm.
- Chúc mừng con về kì thi vừa rồi nhé. Vậy bây giờ Tiểu Nguyệt của bố muốn thưởng gì nào????
Giọng nói nhẹ nhàng có chút ân cần của bố vang lên. Tôi ngước mắt khỏi đĩa trứng, nhìn vào hai con người mà tôi yêu thương nhất, nở nụ cười và đáp:
- Vậy...Con muốn xem pháo hoa vào tối nay được không ạ?
- Nhưng cái đó nguy hiểm lắm con ạ. Bố có chút phản ứng sau câu hỏi của tôi.
- Không chịu đâu, bố đã hứa rồi mà....Tôi cau mày nhõng nhẽo.
- Ưm...Được rồi, nếu con thích. Cuối cũng bố cũng chấp nhận sau vài cái lay vai mà tôi vừa làm vừa mè nheo. Bố cười, mẹ tôi cũng đồng ý và nhẹ nhàng vuốt tóc tôi nói "Chúng ta sẽ cùng nhau ngắm pháo hoa, ăn gà rán vào tối nay ở phía hồ nhé!"
Tôi gật đầu trong hào hứng. Những dự định mà mẹ nói khiến tôi mong chờ hơn buổi ngắm pháo tối nay.
- Được rồi bố phải đi làm kẻo muộn mất, Tiểu Nguyệt của bố đi học vui nhé!
Vừa đứng dậy cầm cặp tài liệu bố vừa quay sang ôm chầm từ biệt tôi. Cảm giác thật sự rất ấm áp.
- Vậy bây giờ Nguyệt Băng của mẹ hãy vào thay áo quần và đi học kẻo lỡ xe buýt mất. Mẹ nhìn sang tôi vừa nói vừa đẩy tôi vào nhà vệ sinh.
Bước vào phòng vệ sinh, tôi nhìn vào gương, vẫn là tôi của ngày nào. Tôi hướng tia nhìn đến đôi mắt của mình được phản chiếu lên gương. Đôi mắt đó chính là nguồn gốc của tên tôi - Hoàng Nguyệt Băng. Sở dĩ lúc sinh ra tôi đã có một đôi mắt tròn, long lanh và sáng như ánh trăng. Nhưng nó lại lạnh lẽo vô cùng. Đúng! Là trăng lạnh. Nhưng ánh nhìn lạnh không có nghĩa tôi là con người lạnh lùng. Ngược lại mẹ tôi lúc nào cũng nói tôi có một trái tim ấm áp, một trái tim sưởi ấm mọi ưu phiền trong gia đình. Mặc dù đã mười bảy tuổi rồi nhưng bố lúc nào cũng gọi tôi là ánh trăng bé nhỏ, còn gọi là Tiểu Nguyệt và tôi thích cái tên đó, tôi luôn muốn được bố gọi mỗi ngày như thế.
- Tiểu Nguyệt à trễ rồi đấy con. Mẹ từ ngoài nói vọng vào.
- Con biết rồi ạ.
Tôi đứng chống nạnh, vươn hai vai rồi nhìn vào gương cười hì một cái sau chạy vèo lên phòng thay áo quần và một mạch chạy ra ngoài trạm chờ xe buýt.
"reng reng ..." tiếng báo chuông hết giờ học vang lên khiến tâm trạng tôi bỗng hào hứng trở lại sau hai tiết văn dài ngoằn, cứ tưởng như trôi qua hàng vạn năm vậy.
Tôi nhanh chóng rời khỏi lớp học vừa đi vừa nhảy chân sáo nghĩ đến những tia pháo bông lấp lánh tối nay. Chợt tôi thoáng thấy một chiếc túi rất đẹp được treo bên cửa hàng gần trường. Ý định sẽ vòi bố mua cho được nhưng suy nghĩ đó chợt vụt mất bởi công ty mà bố đang làm đang có nguy cơ phá sản. Có chút thất vọng nhưng lời mẹ tôi nói lại vang lên " hãy nhớ rằng những thứ mà con thích nhưng không có được, con hãy ghi nó vào nhật kí và lấy đó làm động lực để cố gắng có được thứ đó". Câu nói đó mẹ tôi vẫn thường dặn lúc tôi đi ngủ. Tôi quyết định sẽ về viết nó vào cuốn nhật kí theo lời mẹ tôi nói, và chắc chắn tôi sẽ có thêm sức mạnh để nổ lực học thật giỏi, sau này mới làm ra tiền và mua được tất cả những thứ mà tôi thích, kể cả chiếc túi tôi vừa nhìn thấy. Bỏ rơi những suy nghĩ ban nãy, tôi nhanh chân chạy về để có thể gặp lại bố mẹ và kể cho họ nghe những điều ở trên lớp ngày hôm nay.
- Bố, mẹ ơi con về rồi ạ.
- Bố, mẹ??
Không một tiếng đáp trả.
- Bố ơi, mẹ ơi. Tôi lớn giọng hơn nữa. Chạy sang phòng này đến phòng khác tôi chợt thấy hoang mang. Bố, mẹ Tiểu Nguyệt đây ạ, hai người đâu rồi???
Càng lúctôi càng hét lớn hơn , nhưng đáp trả vẫn là sự im lặng. Tôi chợt điếng người.Sự sợ hãi của tôi bị cắt ngang khi có tiếng ồn ào ở ngoài cửa. Tôi vội chạy ào ra, có một vài người hớt hải chạy lại, vừa kéo tay tôi vừa hét lớn:
- Tiểu Nguyệt là con phải không, theo chúng ta mau.
- Nhưng có chuyện gì vậy ạ, bố mẹ con đâu rồi chứ. Tôi dường như cũng mất bình tĩnh mà hét lên như một con điên.
- Họ được tìm thấy đã chết sau gara của công ti, được biết là do nguyên nhân của vụ nổ gì đó.
Lúc ấy mà nói có lẽ trước mắt tôi bầu trời như sụp đổ, tai tôi ù đi chỉ nghe vài tiếng loáng thoáng. Từ "CHẾT" làm tôi trở thành một con câm, môi chỉ còn mấp máy, chân dường như chẳng còn đứng vững được nữa. Tôi ré lên:
- HỌ ĐÂU RỒI!!!.....???????
Tôi chỉ kịp nghe câu trả lời rồi chạy biến một cách nhanh hơn cả tia chớp.
Vừa đến nơi, tôi thấy có rất nhiều người bu quanh gara.
- Tội nghiệp thật!
- Chậc chậc, đáng thương quá.
Tôi vừa chạy vừa lướt qua bao nhiêu người với những tiếng rì rầm lao xao càng khiến nỗi sợ trong tôi lớn dần. Bây giờ trong đầu tôi chỉ đang tìm kiếm bóng hình thân thương của bố mẹ tôi mà thôi.
"Hum...." Tôi chỉ kịp đưa tay lên che miệng, cảm tưởng tôi bây giờ như có một cục đá bự chảng bay tới choảng vào đầu tôi vậy. Mắt tôi tối dần, trước mắt tôi là không phải là hình ảnh nụ cười của bố, không phải là cái vuốt tóc nhẹ nhàng của mẹ tôi, mà là hình ảnh của một cái gì đó rất kinh khủng. Tôi chạy lại, khóc òa lên. Khóc như chính mình đang chết đi vậy. Tôi khẽ đưa tay lên sờ vào cái điều kinh khủng mà tôi không tin là sự thật. Chú cảnh sát đến và nói với tôi rằng vụ nổ xảy ra là do bố mẹ tôi đang thử pháo bông. Là PHÁO BÔNG. Tôi giật mình, buồng thõng hai tay, hướng ánh nhìn đến cái không tin là sự thật đó. Đúng là lỗi do tôi, do tôi. Lỗi là do tôi. Tất cả là do tôi:
- KHÔNGGGGGGGG!!!!!
- Không, không thể nào....
Tôi choàng bừng tỉnh, đưa tay sờ lên mặt, nhìn xung quanh phòng, không phải là căn phòng quen thuộc, một nơi rất xa lạ.
- Thì ra là một giấc mơ, giấc mơ về ngày hôm qua của quá khứ.... Tôi chợt nhận ra rằng tôi đã mất gia đình của mình, và đó mới là sự thật. Mọi điều tốt đẹp đều đã qua đi. Tôi bây giờ chỉ còn một mình, cô đơn rồi sẽ quen dần. Đưa tay vuốt những gọt mồ hôi trên trán, thở phào một cách nặng nề. Dần rồi tôi sẽ quen với việc không có sự hiện diện của bố mẹ mà thôi. Đúng dần sẽ quen thôi.

Mời Bạn Đọc Tiếp Tại Trang : Giac Mo Cua Toi ~ Giấc Mơ Của Tôi - Truyện Tình Cảm Tuổi Teen - Truyện Teen Đang Sáng Tác - Diễn Đàn Kênh Truyện http://kenhtruyen.com/forum/44-6770-1#ixzz3rSSNY0L8



Vote Điểm : 1 2 3 4 5

Loading...

✿ Bình luận facebook truyện Giấc Mơ Của Tôi


✿ Tổng số bình luận Giấc Mơ Của Tôi: 0





Name *:
Email:
Code *:

✿ XEM CÁC TRUYỆN LIÊN QUAN : Truyện Teen

✿ XEM TRUYỆN KHÁC
Tin Nhắn Gửi Nhầm
Tin Nhắn Gửi Nhầm
Lượt Xem: 2716
Vô Vọng
Vô Vọng
Lượt Xem: 2297
Yêu Anh Nha Nhóc ?!!
Yêu Anh Nha Nhóc ?!!
Lượt Xem: 17831
Liệu Tuyết Có Tan
Liệu Tuyết Có Tan
Lượt Xem: 2004
Tình Đêm Bangkok
Tình Đêm Bangkok
Lượt Xem: 6518
Tiêu Diệt Vampire
Tiêu Diệt Vampire
Lượt Xem: 1537
Bạch Mã Hoàng Tử
Bạch Mã Hoàng Tử
Lượt Xem: 3216
ĐĂNG NHẬP
Đăng Ký | Đăng Nhập
Login:
Password:

Kênh Truyện
CHỨC NĂNG

BXH TRUYỆN HOT
TRUYỆN NGẪU NHIÊN
TRUYỆN FULL
Lên đầu trang
Xuống cuối trang
Copyright Kênh Truyện © 2011 - 2016 Kênh Truyện - In Sách Truyện Theo Yêu Cầu
Powered by uCoz - Giao diện Mobile

DMCA.com Protection Status