Kênh Truyện, Đọc truyện online, truyện teen full hoàn thành, truyện gay full, tiểu thuyết full
»
»
18:28, 25/12/2017

Gong Cha Của Ba
✿ Người Đăng: ViVichee Các Truyện Cùng Người Đăng
✿ Tác Giả: Vi Vi
✿ Xem: 120 Lượt ✿ Tổng Điểm Vote: 32 Điểm
ĐỌC Chap 1 ĐỌC Chap Mới Nhất

✿ Thể Loại: Vi Vi, Gong Cha Của Ba



✿ Nội dung truyện Gong Cha Của Ba


Gong Cha của ba

Tác giả: Vi Vi

-------------------------

Hoàng hôn buôn xuống, ánh mặt trời lười biếng núp đằng sau đám mây, còn chút ánh sáng nhảy nhót trên đồng cỏ xanh ngắt, ngọn gió tây se lạnh len lõi qua từng ngọn cỏ, mơn man như đang đùa nghịch với nhữung cánh hoa lê trắng. Khung cảnh thật đẹp, nên thơ, nhưng lại làm cho con người ta lạnh đến thấu xương.

Lạnh vì cô đơn.

Trên đỉnh đồi, có một người đàn ông tầm trung niên, gương mặt cho thấy thời trai trẻ từng được gọi là soái ca. Khuôn mặt ấy điểm một vài vết nhăn, trên tóc có vài sợi bạc, râu ria lởm chởm dường như lâu ngày không cạo. Có lẽ người đã lâu rồi chưa chăm chút vào bản thân mình đến bộ đồ cũng không ra hồn, sộc xệch. Đôi mắt vô hồn, thẩn thơ, thu mắt nhìn vào bia mộ. Trông thật thê thảm

Gong cha
22/8/2007-5/9/2017
A di đà phật.

Đó là một cô bé xinh xắn với đôi mắt ngây thơ, trong veo như hồ nước mùa đông. Không tránh được cảm giác muốn yêu. Đôi môi chúm chím nhỏe miệng cười.

Người đàn ông đau khổ " Gong cha à, con đi rồi ba biết phải làm sao. Ba thấy mình thật không đáng làm đàn ông. Không thể giữ được mẹ con lại để con đi mất. Trong lòng ba dằn vặt lắm. Gong Chum ba của con gái Gong cha, chồng của Dang Dị sẽ không để mọi người cô đơn đâu”.

Gong Chum móc con dao từ trong túi, đi tới bia mộ của Gong Cha, ôm lấy, chỉa con dao vào tim mình.
" Gong Cha, ba tới đây”

"Phập”

Con dao xuyên sâu trong lồng ngực. Một ngụm máu chảy ra. Gong Chung mỉm cười rồi ra đi mãi mãi.

Chết không phải là hết, đôi khi đó là cách trốn tránh thực tại.

Có lẽ ông không hay biết sau lưng ông luôn có một người phụ nữ kề cánh cùng ông vượt qua mọi khó khăn mà ông vẫn thờ ơ. Ngay cả lúc chết người đó vẫn ỡ bên ông

Trước khi chết, Gong Chung thấy những hình ảnh từ mới lọt lòng của Gong Cha tới lúc trước ngày ra đi.

Oe Oe ……..

Tiếng khóc trẻ con vang dội cả căn phòng đầy máu.
- Ra rồi.

Tiếng nói hạnh phúc của một cô ‎y tá vang lên. Mọi người ai cũng mừng rỡ không ngờ ca sinh mổ này lại thành công. Đây là ca mổ khó nhất của họ. Tới những người có chuyên môn lại còn không phải toát mồ hôi hột.

- Bác sĩ, nhịp tim của người mẹ có vẫn đề.

Đúng rồi này giờ chú ‎y đứa bé này mà quên mất người mẹ. Do tiêm thuốc mê nên này giờ người mẹ ngủ thiêm thiếp. Đáng lẽ ca mổ lâu vậy thì thuốc phải hết tác dụng chứ.

Chỉ số huyết áp đang giảm dần.

Máu, thiếu máu.
- Nhanh nhanh, lấy máu.

Cô y tá vội vã đưa bình máu ban đầu tới nhưng do trục trặc nên máu bị chảy ra một cách uổng phí. Chính vì vậy không đủ.
- Lấy máu dự trữ.
Cô y tá tái mặt: Vâng.

Cô y tá chạy ra khỏi phòng bắt gặp người đàn ông đang ở ngoài chờ. Vâng đó chính là ông Gong. Gong Chung đi qua đi lại thấy y tá đi ra thì mừng rỡ. Cô y tá chạy nhanh đến nỗi không trả lời kịp Gong Chung.

Trong lòng Gong Chung gợi lên nỗi bất an. Nhưng nghe thấy tiếng khóc của con ông không còn nghi ngờ gì nữa.

Thấy cô y tá quay lại vội vã nói:
-Không xong rồi, vợ anh nhóm máu đặc biệt bệnh viện tôi hết dự trữ loại máu này.

Tại sao trong lúc nguy cấp thế này thì lại hết máu chứ. Đúng rồi ông nhóm máu O máu O nghe nói có thể hiến cho được nhiều loại máu
- Tôi... Tôi nhóm máu O

Cô y tá nhìn ông một cách bất lực:
- Xin lỗi máu O cũng không được.

Bị dập tắt tia hy vọng:
- Tôi không tin cô máu lấy máu của tôi đi. Tôi phải vào xem Dang Dị.

Ông hối hả mặc kệ lời ngăn của cô ‎y tá vào phòng đẻ. Đột ngột bật tung cửa phòng thình lình tiếng máy cô nhịp tim kêu lên

"ting………”

Máy kêu vô tận.

Lòng ông như chết lặng. Vậy là sao. Tiếng con bé khóc oa lên như biết rằng mẹ nó đi rồi. Một bác sĩ già gỡ nón xuống. Che cho dòng mắt chảy ra.
- Dang Dị, mất năm 2007, tại phòng mổ.

Dù biết sinh đẻ không bao giờ là 100 % thành công nhưng trong hoàn cảnh này vị bác sĩ kia không cầm được nước mắt.

Không không không thể thế được. Tại sao Dang Dị lại chết được. Gong Chung run run tới chỗ Dang Dị. Ông cảm giác chân mình phải mang hàng kí tạ. Tới chỗ bàn mổ, chân ông không cầm cự được khụy xuống.

Khuôn mặt Dang Dị hơi trắng. Đặt tay lên mũi Dang Dị, không một hơi thở nào phả ra. Lúc này ông mới biết được hơi thở quan trọng tới dường nào. Sờ tay lên mặt Dang Dị. Còn ấm. Ông không chấp nhận sự thật:

- Không, anh biết em chỉ đang đùa anh thôi mà. Anh biết em chỉ đang ngủ thôi mà. Thôi đừng giận dỗi nữa, anh chịu thua rồi. Anh sẽ không cấm em ăn kem vì sợ em bị đau họng. Anh cũng sẽ không cấm em ra ngoài vì sợ người ta nhìn em. Anh cũng sẽ ...

Gong Chung nghẹn ngào, nước mắt hòa lẫn lời nói tiếng nói bị ngắt quãng:
- Anh sai ồi, anh sẽ không bắt em phải đẻ thêm nữa ông.

Gong Chung nức nở.

Mọi người trong phòng không ai kìm được nước mắt trong cảnh tượng này. Họ thương cảm cho người đàn ông này, rồi như có thần giao cách cảm, ai cũng ra khỏi căn phòng để lại cho hai người.

Tại sao những người tốt luôn gặp khó khăn còn những người xấu lại tiêu du tự tại cơ chứ. Ông trời thật bất công.

Như tảng sương mù che mất ông, ông chìm trong quá khứ

Lần đầu tiên gặp Dang Dị là lúc ông đang trên cầu có ‎định tự tử vì cuộc sống quá mệt mỏi, áp lực. Dang Dị bước tới như thiên thần, vẻ mặt Dang Dị ngốc nghếch, hoảng sợ nhưng lại rất đáng yêu. Nhìn vẻ mặt hốt hoảng, với giọng nói không ngớt của Dang Dị mà Gong Chung nhận ra rằng cuộc sống tươi đẹp thế nào.

Ông trời quả thật chẳng bịt hết lối thoát cho con người. Chỉ là con người chưa tìm được.

Vào ngay lúc này ông nhận ra rằng mình đã yêu vẻ mặt ngốc nghếch của người con gái đó rồi. Mới đầu còn xa lánh ông, đến nỗi nói với ông rằng hối hận khi đã cứu ông.

Không ngờ rằng lại về chung một mái nhà với ông. Gong Chung luôn tự nhắc nhở với chính bản thân mình " Gong Chung mày phải là thằng đàn ông tốt nhất trên trên thế giới, không bao giờ để cho người mày yêu phải buồn.”

Đến một lúc rất lâu tới khi tiếng khóc của con bé, Gong Chung mới hoàn hồn lại. Ông biết thương xót, đau lòng, làm thằng đàn ông tồi không có ích được gì.

Dang Dị đã để lại con cho ông. Gong Chung phải là người ba tốt.

Ông đi khỏi căn phòng. Mọi người ai cũng mừng may mà Gong Chung không có ‎ định nào xấu cả.

Bác sĩ già hồii nãy gọi Gong Chung muốn nói chuyện riêng với ông. Căn phòng đầy mùi thuốc. Gong Chung cảm giác ớn lạnh. Trước đây ông cho rằng bệnh viện là đấng cứu thế. Cứu mạng sống cho rất nhiều người, nhưng giờ với ông đó một nơi ghê tởm như địa ngục.

Bác sĩ: Vợ anh bị bệnh tim bẩm sinh

Cái gì, bệnh tim. Không ngờ Dang Dị đang chứa căn bệnh quái ác đó. Tại sao lại không nói cho ông biết chứ. Nghĩ lại những hành động khác lạ của Dang Dị. Gong Chung mới nhận ra rằng mình lại vô tâm đến thế.

Gong Chung: Tôi đúng là thằng chồng tồi. Tôi lại không biết chuyện đó. Nếu tôi biết tôi sẽ không để cô ấy mang thai.

Giọng Gong Chung thê thương đến nỗi bác sĩ già cũng muốn bật khóc. An ủi:
-Cô ấy đúng là người vợ vĩ đại. Cô ấy biết suy nghĩ xa. Nếu không mang thai cô cũng chỉ sống thêm được vài năm. Nhưng nếu cô mang thai thì con của cô có thể sống với anh cả đời. Anh nên vui vì điều đó.

-Nhưng tôi không thể tha thứ cho bản thân mình.

Bác sĩ: Đừng lo, tha thứ cho bản thân mình cũng là cách để mở cánh cửa mới, thay đổi không chỉ riêng anh mà cả những người xung quanh anh. Nếu anh cứ sống trong vằn vặt, anh cũng bỏ quên đi đứa con gái của mình để nó chết dần chết mòn như vợ anh.

Dường như không kìm được cảm xúc ông lớn tiếng:

- Ông làm sao mà biết nỗi khổ của tôi. Ông có đủ vợ con sum vầy. ông đang cùng với tình nhân ở bên ngoài chắc gì vợ ông đã biết.

Bị xúc phạm vậy trong lòng như dấy lên ngọn lửa hừng hực. Nếu là lúc khác có khi ông sẽ không để cho người này yên, nhưng bác sĩ cũng điềm tĩnh:
- Anh không biết gì về tôi thì đừng phán như thật.

Gong Chung đang buồn bực nhận ra lợi nói mình quá sai mà thái độ của bác sĩ vẫn bình tĩnh vậy. Gong Chung cảm giác mình thật hèn nhát.

Ông cùng bác sĩ tâm sự một khoảng thời gian rất dài rồi bắt đầu gặp mặt đứa con gái của mình.

Con bé đang nằm trong nôi ngủ rất yên. Trên môi còn lấm len một chút sữa. Mùi sữa này không giống như những bịch sữa mà Gong Chung từng uống. Chỉ có một l‎y do duy nhất là có một cô y tá tốt bụng đã dùng sữa mình cho con bé.

Từ trong phòng vệ sinh của phòng có một người phụ nữ bước ra. Ông đoán rằng đây chính là người tốt bụng đó.

Đứng trước mặt cô y tá. Gong Chung cúi đầu cảm ơn rất chân thành. Cô y tá cười hiền hậu:

- Vợ anh… cũng là trách nhiệm của bệnh viện tôi. Một chút sữa không đáng là bao.

Cô y tá đỡ Gong Chung cho ngay ngắn. Giọng nói chắc nịch:

- Như vậy mới là đàn ông. Lại kia ngắm con gái anh đi.

Chà… Đúng là con gái ông. Những đường nét trên mặt cứ như là tiểu Dang Dị phiên bản sao. Vì mới đẻ nên da đỏ ửng lên. Thỉnh thoảng cựa cậy. Đôi mắt ngủ nhắm tịt lại như sợi chỉ. Cuộn trong chiếc mền như là con kén.

Vậy tức là ông đã chính thức được làm cha rồi.Nhìn đứa con gái của mình, Gong Chung như được tiếp thêm động lực.

Bẹo má con gái yêu mình.

Gong Cha tên của con là Gong Cha. Con nhất định sẽ người đẹp nhất trong lòng cha. Con sẽ là nguồn động lực để cha sống để báo đáp lại mẹ con.

Mời Bạn Đọc Tiếp Tại Trang : Gong Cha Của Ba - Diễn Đàn Kênh Truyện http://kenhtruyen.com/forum/44-16921-1#ixzz52GxHZc1P



Cha nhất định sẽ không tuột mất con lần nữa.


Vote Điểm :12345

Loading...

✿ Bình luận facebook truyện Gong Cha Của Ba



✿ XEM CÁC TRUYỆN LIÊN QUAN :Truyện Teen

✿ XEM TRUYỆN KHÁC
ĐĂNG NHẬP
Đăng Ký | Đăng Nhập
Login:
Password:

Kênh Truyện
CHỨC NĂNG

BXH TRUYỆN HOT
TRUYỆN NGẪU NHIÊN
TRUYỆN FULL
Lên đầu trang
Xuống cuối trang
Loading...
CopyrightKênh Truyện © 2011 - 2018Kênh Truyện - In Sách Truyện Theo Yêu Cầu
Powered by uCoz -Giao diện Mobile

DMCA.com Protection Status