Kênh Truyện, Đọc truyện online, truyện teen full hoàn thành, truyện gay full, tiểu thuyết full
»
»
18:05, 03/12/2015

Gửi Lời Thăm Nước Mỹ
✿ Người Đăng: kimngânqth ✿ Tác Giả:
549 Lượt Xem 14 Bình Chọn Truyện Cùng Người Đăng
ĐỌC Chap 1 ĐỌC Chap Mới Nhất


✿ Nội dung truyện Gửi Lời Thăm Nước Mỹ

Có ai một lần đến Mỹ, được chạm đến ngọn đuốc của Nữ thần tự do...cho tôi gửi lời thăm...người của ngày hôm qua...anh giờ nơi đâu?

Cuộc sống vùng quê yên ả vốn thân thuộc với nó từ khi nó vừa chào đời. Chuyện của nó sẽ không có gì đáng để viết thành một lời tâm sự nếu nó không đặt chân lên thành phố xa lạ bắt đầu cho những năm tháng sinh viên cùng anh. Nó - Võ Nguyễn Đông Ân - nó bình thường một cách rất bình thường, nó không đẹp, nó xinh trong mắt những người yêu thương nó, nó không dịu dàng, nó mạnh mẽ vì với nó dịu dàng là chuyện của những đứa bánh bèo vô dụng, nó rất ghét mấy đứa điệu đà giả mạo tiểu thư, nó không bao giờ bắt chuyện với những đứa như vậy trong lớp. Những đứa bạn của nó đều có bạn trai đưa đón đi học và nhắn tin mỗi tối còn nó thì không. Nó chưa bao giờ nghĩ khi có bạn trai rồi nó sẽ như thế nào, chắc là sẽ sớm chia tay mất bởi nó đâu quan tâm được ai, thân nó nó còn chưa lo xong, nó nghĩ cho gia đình nó nhiều hơn. Ngày nó trúng tuyển vào Đại học Việt - Mỹ bà nó vui lắm, bà là người yêu thương nó nhất, lúc nó chưa thi bà lo cho nó không biết kết quả sẽ ra sao, nó đi thi thì bà nó lại lo chỗ nó ở mấy hôm thi cử, bà cứ gọi cho nó hoài mà lòng vẫn chưa yên, bây giờ nó đậu rồi bà lại lo nó ở thành phố một mình nhớ nhà biết làm sao, rồi lúc bà nhớ nó, nó đâu cho bà nhìn bà đỡ nhớ. Trường nó chọn là trường tư, nó không học trường công vì nó không muốn phí tiền vào một đống học phí khổng lồ đó, nó đậu thủ khoa đầu vào, nó được tặng một xuất học bổng toàn phần và nó quyết định gửi tương lai vào ngôi trường trong mơ ấy. Nó thiếu vắng tình cảm của mẹ từ lúc nào nó cũng chẳng còn để tâm, ba nó đi làm suốt, ba muốn lo cho nó một tương lai trọn vẹn. Nhà nó khá giả, dù ở quê nhưng gia đình nó cũng giàu nhất nhì của huyện, nó giản dị đến khác thường. Nó không muốn phô diễn gia đình cho đám bạn của nó, nó sợ nó mất bạn. Năm cấp ba nó học ở thị xã, từ ktx về nhà xa lắm vậy mà nó quyết đạp xe cho bằng được. Nó không thích ba đem xe hơi lên rước nó về, nó đi học chứ có đi làm lớn gì đâu, bạn bè nó đứa thân lắm cũng chỉ biết nhà nó cũng không thiếu ăn mà thôi.
Thành phố ồn ào chẳng thể thay đổi được, xe cộ đông đúc đến ngộp thở, nó vốn tự lập từ nhỏ nên cũng chóng quen, nó không muốn bà sẽ lại cứ lo cho nó. Nó lớn rồi. Năm nhất đại học của nó trôi qua như vậy - quen biết anh, đi bus và phố xá chật người.
Anh - Ngô Hoàng Duy Anh - anh lớn hơn nó một tuổi, từ lúc vào trường nó đã nghe tên anh đến nỗi mỗi ngày không nghe lại thấy vắng. Mấy chị khóa trên và mấy đứa con gái lớp nó bàn tán về anh nhiều lắm - anh đẹp trai, con nhà giàu, học giỏi, chơi thể thao đỉnh lại còn là Hội trưởng hội sinh viên của trường. Tụi con trai cũng hay nhắc đến anh, tụi nó nhắc anh vì ngưỡng mộ và cũng vì đố kỵ tài năng đá bóng của anh. Nó gặp anh lần đầu tiên vào ngày hội VAU chào đón tân sinh viên của trường. Anh rất ít xuất hiện, nghe mọi người xôn xao anh chỉ lớn hơn nó một tuổi mà đã hoàn thành 90% tín chỉ rồi, anh ở lại trường chỉ để thực hiện các công tác của trường và đủ thời gian học cần thiết. Ngày hội VAU lớp nó bày gian hàng bán vòng tay, nó bận túi bụi chạy đôn chạy đáo từ chỗ này đến chỗ kia rồi lại bận bịu bán hàng, thỉnh thoảng nó nhìn ra bên ngoài, nó nghe tiếng xôn xao ở chỗ nào thì nó lại đoán chắc là anh xuất hiện rồi nhưng nó chẳng có thời gian mà nhìn. Vòng tay bán hết cũng gần trưa, bụng nó đói, đói cồn cào. Nó chạy vòng vòng tìm xem có gian hàng ẩm thực nào còn mở cửa không, nó nghe trên sân khấu chính anh dẫn chương trình khóa trên đang thông báo gì đó, mấy chị lớn cũng chen nhau cười rất tươi, bụng nó đói nhưng nó vẫn lắng nghe vì nãy giờ nó đã nghe được gì đâu - thông báo, thông báo...các chị K39 đã treo giải thưởng cho ai đưa được hội trưởng Duy Anh lên sân khấu, hai vé xem đêm hội Mật ngữ 12 chòm sao, thông báo, thông báo... - Nó tròn mắt với những gì nó đã nghe - mật ngữ 12 chòm sao? Sơn Tùng MTP? Miễn phí?..- mắt nó sáng lên, nó cười hớn hở, miễn phí, nó sẽ đi chứ, đương nhiên, nó có thể mua vé đấy nhưng tại sao khi nó sẽ lấy được vé bằng khả năng của nó. Nó lại chạy, chạy trong khi bụng vẫn đói, cả sảnh ồ lên rồi chạy toán loạn tìm anh, trong đó có nó. Nó biết mọi người chen nhau đi tìm là vì muốn gặp anh lại còn được nắm tay anh lên sân khấu nhưng trong đầu nó bây giờ chỉ có mỗi Sơn Tùng, nó hí hửng chạy khắp nơi.
30 phút sau...
Nó mệt rã...chẳng thấy anh đâu...người khác thì vẫn còn vui lắm nhưng nó chẳng tìm đâu ra lý do nữa, bụng nó kêu la dữ dội, nó thầm rũa - anh ở đâu chứ, tại sao tôi phải đi tìm, không tìm nữa, đói quá đi...hu hu...- nó lê người xuống cầu thang, miệng không ngừng bảo đói. Nó đứng chờ thang máy mà tay chân rệu rã.
Kingggggg...
Thang máy mở...
Dáng người cao cao, nét mặt thanh thoát, góc cạnh khuôn mặt chẳng chê vào đâu được, da trắng ngần và đôi mắt cực kỳ đẹp...
Đó là lần đầu tiên nó thấy anh...
Anh trong mắt nó đẹp như một mỹ nam Hàn Quốc mà nó luôn thầm ao ước một ngày có thể vượt biển Đông chỉ để nắm cái lai quần cho thõa nguyện ước.
Còn nó...hình tượng trước mặt anh bây giờ thật thảm hại...hai cái chân nó chẳng khác hai dây bột ỉu xìu vắt chéo qua, nó đồn hết bình sinh vào cánh tay đang chóng cho cái thân nó đứng vững...thảm hại không còn chỗ nào để chê nữa...
Anh khẽ cười rồi nhìn nó chăm chăm, chân anh bước đến rồi chợt khựng lại... có tiếng đám đông chạy đến anh vội kéo nó vào, ấn nút đóng thang máy lại. Trong lúc cấp bách, đầu nó hồi phục trí nhớ và phản xạ của nó là ấn ngay nút mở thang máy và không ngừng lôi anh ra ngoài. Anh giữ người lại, ấn nút đóng. Nó kéo anh đi, ấn nút mở. Kết quả của cuộc tranh giành là thang máy tối thui, và không thể điều khiển được nữa vì cái thang máy đang stress nặng không biết nên đáp ứng yêu cầu của hành khách nào, dừng luôn đỡ mệt.
Đèn phụt tắt, nó hoảng loạn ôm siết lấy anh, nó sợ nhất bóng tối, thật kinh khủng với nó. Anh đặt tay lên vai nó cố đẩy nó ra nhưng anh cảm nhận được nó đang sợ lắm, anh đứng yên làm điểm tựa cho nó.
- em ổn không vậy? Anh cần lấy điện thoại để gọi người đến giúp...
- ...
Nó dần thả tay khỏi người anh, nó ngã luôn xuống sàn. Cơn đói cùng cảm giác hoảng sợ làm nó ngất đi.
Nó chẳng còn biết gì nữa cho đến khi nó tỉnh lại trong phòng y tế, bụng nó tiếp tục kêu than, nó nhăn nhó rồi ôm bụng khó chịu, đau thật, nó vốn bị đau bao tử rồi. Nó ngạc nhiên khi thấy anh vào cùng cái bánh mỳ Kebap trong tay, anh đưa cho nó, mỉm cười rất ấm áp - em ăn đi, chị y tá nói em ngất vì chưa ăn gì.
Nó gật đầu rồi nhận lấy từ tay anh.
- lần sau đừng tham gia những trò vô bổ như vậy nữa.
Nó lại ngoan ngoãn gật đầu, vì nó đang ăn mọi thứ nó nghe não nó đều mặc định là đúng chứ bình thường nó cũng bướng lắm, nó không nghe lời ai một cách tùy tiện đâu.
Nó ăn xong, uống một ngụm nước rồi nhìn anh với ánh mắt ngạc nhiên, sao anh vẫn ở đấy, thường ngày anh bận lắm mà.
- anh có thích MTP không?
Nó hỏi làm anh ngạc nhiên nhìn nó, mày anh chau lại rồi giản ra, anh mỉm cười, rất khẽ, anh lấy trong túi ra một tấm vé đưa cho nó - trường đưa anh đấy, nhưng anh không thích, em đi đi - anh quay ra ngoài sau khi chứng kiến niềm vui khủng khiếp của nó, anh lắc đầu trước độ khùng mà nó đang hớn hở, nó làm anh thấy thú vị.
Anh vừa bước ra cửa, một chị khóa trên đã đứng chờ, mái tóc nâu gợn sóng rất nhẹ nhàng, ánh mắt khó chịu, nắm lấy tay anh - Duy Anh, em không thích đâu...
Khóe môi anh cười, anh không nói gì nữa, hành động duy nhất của anh là bỏ tay chị ấy ra và đi thật nhanh.
...Có ai một lần đến Mỹ, được chạm vào ngọn đuốc của Nữ thần tự do...cho tôi gửi lời thăm...người của ngày hôm qua...anh giờ nơi đâu?

Mời Bạn Đọc Tiếp Tại Trang : Gui Loi Tham Nuoc My ~ Gửi Lời Thăm Nước Mỹ - Truyện Tình Cảm Tuổi Teen - Truyện Teen Đang Sáng Tác - Diễn Đàn Kênh Truyện http://kenhtruyen.com/forum/44-6904-1#ixzz3tGv2NyIw



Vote Điểm :12345

Loading...

✿ Bình luận facebook truyện Gửi Lời Thăm Nước Mỹ



✿ XEM CÁC TRUYỆN LIÊN QUAN :Truyện Teen

✿ XEM TRUYỆN KHÁC
ĐĂNG NHẬP
Đăng Ký | Đăng Nhập
Login:
Password:

Kênh Truyện
CHỨC NĂNG

BXH TRUYỆN HOT
TRUYỆN NGẪU NHIÊN
TRUYỆN FULL
Lên đầu trang
Xuống cuối trang
Loading...
Copyright Kênh Truyện © 2011 - 2019 Kênh Truyện - In Sách Truyện Theo Yêu Cầu
Powered by uCoz -Giao diện Mobile