Kênh Truyện, Đọc truyện online, truyện teen full hoàn thành, truyện gay full, tiểu thuyết full
»  
»  
01:00, 02/05/2020

Hẹn Gặp Cậu Ở Thanh Xuân Năm Ấy
✿ Người Đăng: bun12 ✿ Tác Giả: Bún
60 Lượt Xem 10 Bình Chọn Truyện Cùng Người Đăng
ĐỌC Chap 1 ĐỌC Chap Mới Nhất


✿ Nội dung truyện Hẹn Gặp Cậu Ở Thanh Xuân Năm Ấy

Chap 1:

Chào. Tôi là Nhiên. Đình Nhiên

Tôi là một con người bình thường lắm. Ngoại hình không có gì nổi bật, cao 1m6, gầy, da trắng, mũi không cao, nhìn từ trên xuống được mỗi đôi mắt to và tròn. Nói chung là cũng có tý nhan sắc. Tính cách thì khá đàn ông, nhưng được cái học giỏi, ngoan ngoãn nên thầy yêu bạn mến, sống hòa đồng, chăm chỉ cần cù, hội tụ đủ các yếu tố mà các cô giáo hay phê vào học bạ là học sinh gương mẫu.

Tôi có một thằng bạn thân tên Minh. Thằng nhỏ không quá đẹp trai, nhưng cũng được cái sáng sủa, sạch sẽ, cũng có khí chất cao to đen hôi của dân thể thao, đặc biệt là học rất giỏi nên thường xuyên bị các bạn gái trong trường tăm tia đưa thư tình. Tôi thích hắn, không phải tình cảm của 2 người bạn thân mà là tình cảm của người con gái dành cho người con trai mình thích. Hắn là hàng xóm của tôi. Hàng xóm cách vách, chơi với nhau từ thời cởi trần tắm mưa. Tôi thích hắn lâu rồi, lâu đến nỗi tôi cũng không nhớ nữa, chớ trêu thay là tên ngu ngốc đó lại chẳng hay biết gì, còn thản nhiên đi thích người khác trước mặt tôi.

Minh không phải là một người quá đẹp trai. Minh có một mái đầu đinh, không phải kiểu đầu mà mấy thiếu nữ thời này hay thích là đầu nấm hay vén ngang vén dọc, tôi thấy kiểu đầu của Minh khá đẹp, đơn giản vì nó gọn gàng, lại rất ngầu. Minh thích mặc đồ đen, lại hay đội mũ sụp, đôi lúc nhìn hắn cứ như thứ xã hội đen từ hang ổ nào chui ra, nhìn hắn đã đen đen rồi lại thích mặc đồ đen nữa, nhìn phát khiếp.

Tôi để ý Minh lâu rồi. Từ khi tôi có cảm giác xấu hổ với những hành động thân mật của hắn, khi tôi bắt đầu để ý đến ngoại hình mình hơn là hôm nay ăn gì, ngủ mấy giờ. Tôi bắt đầu biết mặc váy công chúa thay vì những chiếc quần rộng thùng thình hay quần jean đơn giản. Và dĩ nhiên hắn chẳng hay biết tôi làm tất cả chỉ để hắn thấy và còn nhìn tôi bằng ánh mắt kiểu như "không thể tin được" rồi phán một câu xanh rờn:"mày bị điên à"! ôi khóc một dòng sông

Câu chuyện của tôi bắt đầu từ chiều hôm qua ... sau khi tan học, tôi cùng chiếc xe đạp sắt của mình bon bon trên đường, đang yêu đời ngân nga hát thì tôi vô tình nhìn thấy Minh. Hắn ta đang lượn lờ phía trước với chiếc xe đạp điện mà theo tôi là to như con bọ hung của hắn, tôi thắc mắc, bởi chẳng có chuyện tên lười đó lại vác cái thân đi đạp xe đi học cả. Nhưng ngay sau đó tôi đã biết được vì nhìn thấy một bóng hồng tóc dài thướt tha ngồi ở yên sau. Cái khung cảnh kia nếu đem ra nhà xuất bản thì chắc được đưa lên trang đầu báo hoa học trò với tiêu đề: "tình yêu ngây ngô tuổi học trò! Chuyện tình lãng mạn đời thực" ngọt ngào phát gớm. Kia chắc hẳn là em gái lớp 10 hôm trước hắn ôm ở sân trường trước sự chứng kiến đau lòng của tôi. Hai đứa nó đang cười với nhau tíu tít, không biết nói chuyện gì nhưng thấy cô bé ngồi sau cứ che miệng cười hết sức e thẹn. Thực ra lúc đó tôi chỉ muốn nói là: giả tạo vãi !!!!

Đèn đỏ, tôi đứng như trời trồng nhìn 2 con người trước mặt ân ái. Thực chất là đang bận đau lòng và ghen tỵ. Trong lòng bỗng dâng lên cảm giác chán ghét ghê gớm. Dạo này hắn vì để ý cô bé đấy nên chính thức bỏ rơi tôi. Điển hình là hôm nay trống tan học phát là hắn biến mất tăm trước khi để lại câu:

- Anh về trước đây, Bye chú

Ha ha ... Giỏi lắm Minh ạ.

Hết đèn đỏ, tôi phóng vèo qua trước mặt Minh, may mắn là lúc đó tôi vẫn còn đủ lí trí mà không giơ cẳng lên sút vào mặt hắn, chỉ lặng lẽ lườm hắn một cái rồi bỏ chạy. Minh cũng chẳng nhìn thấy tôi. Bởi vì đơn giản là hắn đang bận chơi với cô bạn gái của mình.

Đường về nhà xa ơi là xa ... Tôi cứ lững thững đạp thật chậm. Một tay cầm ghi đông, một tay thả ra đung đưa bên sườn. Tôi hát, không quá tự hào về giọng ca của mình nhưng tôi hát cũng không đến nỗi bị người ta ném đá xây nhà, miễn tôi thấy thích là được. Nhiều lúc tôi cũng thấy bản thân khó hiểu, thỉnh thoảng tôi thấy mình như con dở, mặc kệ người đi đường cứ nghêu ngao hát mấy bài trẻ con. Người ta nhìn tôi bằng đủ thứ ánh mắt, khó chịu, thích thú, có cả khinh thường. Khổ nỗi tôi mặt dày như điếu cày, người ta có chỉ trỏ vẫn hiên ngang trước thị phi sóng gió. Nhưng mà nghĩ lại thấy mình vô duyên thật . Ui nghĩ lại mà xấu hổ quá! Tự nhiên thấy câu nói của mẹ thật đúng "cái thứ con gái vô ý vô tứ, mai sau chó nó lấy"- Mẹ nói, (Tự hỏi là mình có phải con của mẹ không nữa).

Vừa về đến cổng đã nghe thấy tiếng lạch cạch xoong nồi của mẹ tôi trong bếp. Nghe thôi đã ấm lòng kinh khủng. Thử nghĩ xem, đi học một ngày mệt mỏi, về nhà có cơm ăn, còn có cả vòng tay giang đón của gia đình, mọi muộn phiền cứ vậy mà tan biến hết. Tôi tự thấy bản thân thật may mắn vì được sinh ra trong gia đình này. Ba tôi là một nông dân bình thường thôi, mặc dù nhà tôi chuyển lên thành phố sinh sống nhưng ruộng đồng dưới quê đã thuê người làm, hàng năm vẫn có thóc gạo ăn đầy đủ, còn có gạo bán. Ba tôi một vài tháng vẫn về quê xem việc đồng áng. Vì thế nên con người rảnh rỗi như ba tôi sinh ra cái thú lười biếng, cả ngày chỉ cắm mặt vô mấy tờ báo lá cải rồi huyên thuyên với mẹ tôi đến nỗi nói không ngớt, có khi 2 ông bà còn cãi nhau vì mấy cái tin vịt, cũng may ba tôi là người luôn kết thúc trước khi mẹ tôi nổi điên lên và chiến tranh lạnh vài ngày. Mẹ tôi cũng không phải quan chức gì, nhưng là một người mẹ đảm đang và quan tâm đến gia đình. Mẹ tôi mở một cửa hàng tạp hóa nhỏ, tuy tiền kiếm được không nhiều nhưng đủ để cho chúng tôi ăn học và đủ khiến chúng tôi cảm thấy hạnh phúc.

Tôi có một ông anh trai hơn tôi 5 tuổi - Anh Thiên. Anh tôi có một chiều cao khủng khiếp 1m93. Tôi phải tự nhận là anh tôi đẹp trai, mặc dù cái nhan sắc của ông ta không phải gu của tôi nhưng đôi lúc nhìn mặt ổng mà cũng thấy sáng sủa đẹp trai phết, cũng có chút mê muội. Đáng ghét ở chỗ là mọi gen tốt của gia đình tôi để nhường cho ổng hết rồi nên tôi sinh ra một tý nhan sắc cũng hạn chế. Các cụ nói chuẩn có sai, được nọ thì mất kia, ông anh tôi cái nết một tý cũng không có. Kiểu như đẹp trai lai láng lại bị cái tật ở bẩn. Quần áo trong phòng ổng là cứ giăng từ đầu gường tới cuối giường, tất thì thối không chịu được mà tuần nào tôi cũng phải sang lục tìm từng chiếc một bởi ổng cứ quăng lung tung. Có lần tôi còn thấy mấy cái tất đã mốc meo từ đời nào của ổng ở trong khe tủ. Trời ơi không nghĩ rằng trên đời này tồn tại một thằng đàn ông chân chính lại có cái tật xấu biến thái đến như thế. Rất nhiều lần tôi nhắc nhở rồi nhưng ông vẫn chứng nào tật nấy. Anh tôi có sở thích chăm cây cảnh. Mấy cái lan can nhà tôi đều bị ổng chất đầy mấy thứ hoa lá lòe loẹt. Nhiều lúc tôi thấy ổng lủi thủi ở lan can phòng tôi để vặn vẹo mấy càng tường vi, tỉ mẩn đến từng chi tiết. Sáng nào cũng mang mấy chậu sương rồng của tôi ra ngoài ban công, tối lại cật lực cất vào. Nhiều lúc thấy mình còn không bằng một thằng con trai (vì tôi quá man). Tôi nghĩ sớm muộn gì cuộc đời của ổng sẽ bị mấy chậu hoa kia làm cho mê muội.

...


Mời Bạn Đọc Tiếp Tại Trang : Hẹn Gặp Cậu Ở Thanh Xuân Năm Ấy - Diễn Đàn Kênh Truyện http://kenhtruyen.com/forum/44-22146-1#ixzz6LD3xA1M2





Vote Điểm :12345

Loading...

✿ XEM CÁC TRUYỆN LIÊN QUAN :Truyện Teen

✿ XEM TRUYỆN KHÁC
ĐĂNG NHẬP

Tên Đăng Nhập:
Mật Khẩu:

Kênh Truyện
CHỨC NĂNG
TRUYỆN NGẪU NHIÊN
TRUYỆN FULL
Lên đầu trang
Xuống cuối trang
Loading...
Copyright Kênh Truyện © 2011 - 2020 - In Sách Truyện Theo Yêu Cầu
Powered by uCoz -Giao diện Mobile