Kênh Truyện, Đọc truyện online, truyện teen full hoàn thành, truyện gay full, tiểu thuyết full
»
»
21:00, 01/05/2020

Hình Xăm
✿ Người Đăng: ngagodandelion ✿ Tác Giả: Bất Vấn Tam Cửu
79 Lượt Xem 25 Bình Chọn Truyện Cùng Người Đăng
ĐỌC Chap 1 ĐỌC Chap Mới Nhất


✿ Nội dung truyện Hình Xăm

Tên truyện: Hình Xăm

Tác giả: Bất Vấn Tam Cửu | Chuyển ngữ: Muối

Thể loại: Đam mỹ, hiện đại, đô thị, thợ xăm hình lạnh lùng công x giảng viên mỹ thụ, ấm áp, HE

Tình trạng: Đã hoàn thành.

Không được phép repost, chuyển ver.

★ GIỚI THIỆU ★

Đêm ấy Tiêu Khắc sinh nhật ba mươi tuổi, ghép bàn uống rượu cùng với một anh chàng cool ngầu, chàng ta làm rung động tất cả các dây thần kinh thẩm mỹ của anh, người đâu mà vừa mắt tới vậy.

Ba mươi tuổi, cũng lớn rồi, chẳng còn ngại ngùng e thẹn như hồi còn đôi mươi. Thích một người thì không chút do dự mà theo đuổi, cũng chẳng cần phải nhiều lời.

"Muốn anh xăm một hình cho em, em muốn được bên anh suốt quãng đời còn lại.”

★ Hình Xăm – Chương 1 ★

[Hiện đại, thợ xăm hình lạnh lùng công x giảng viên mỹ thụ, ấm áp, HE]

– Chúc mừng sinh nhật, chúc em giữ mãi được sự phóng khoáng hồn nhiên, như ngày trước.

Tiêu Khắc nhìn dòng thư ngắn gọn trên màn hình, lại nhìn xuống hai chữ "Lâm An” ở phần chữ ký, trong lòng ngổn ngang chẳng nói rõ cảm thấy thế nào. Anh nhấp một ngụm cà phê vừa mới pha, cà phê hẵng còn nóng hổi. Anh đặt chiếc cốc xuống thở hắt cho bớt nóng, bàn tay gõ xuống bàn phím, gửi thư trả lời.

– Cảm ơn.

Chỉ hai chữ ngắn ngủi, Tiêu Khắc gửi đi luôn. Không cần nhiều lời, nói nhiều đâu phải phong cách của anh đâu, lại nói quan hệ giữa họ cũng chẳng cần phải nói nhiều làm gì.

Tình nhân cũ, người yêu ngày xưa, quan hệ của họ giậm chân ở đây, nói gì cũng chỉ gây khó xử.

Tiêu Khắc liếc nhìn đồng hồ, tám giờ năm mươi chín phút, khu nhà của anh nằm ngay mặt đường, tầng cũng không quá cao, lúc bấy giờ đèn đường bên ngoài có vẻ chói mắt.

Group công việc nhấp nháy báo tin nhắn, một thí nghiệm anh theo gần đây đang tới hồi kết, mọi người trong nhóm đều đang trong tâm trạng hào hứng, đợi ra số liệu cuối cùng, thí nghiệm kia kéo dài quá lâu rồi, họ muốn nhanh chóng kết thúc dự án để nhận tiền thưởng.

Trong nhóm có người hỏi anh: Thầy Tiêu à, hôm nay anh là người về cuối cùng phải không? Phòng thí nghiệm có khóa cửa không? Em để quên điện thoại trong phòng rồi.

Tiêu Khắc trả lời: Khóa mất rồi, định đi lấy à?

Người nọ nói: Vâng, em định đi lấy một chuyến, anh có ở nhà không? Em qua chỗ anh lấy chìa khóa có tiện không?

Tiêu Khắc nói: Cậu ở cổng Bắc đợi anh đi, đúng lúc anh định ra ngoài, tiện đường luôn. Chắc 15 phút nữa đến nơi.

Bên kia liền gửi một biểu cảm quỳ khóc, Tiêu Khắc cười cười, tắt máy tính đi.

Anh khoác một chiếc jacket da cừu, lần đầu tiên mặc, trên áo còn thoang thoảng mùi da cừu. Chiếc quần đen bó lấy đôi chân trông rất bắt mắt, phía dưới hở một đoạn mắt cá chân, dù nhìn ở góc độ nào, chàng trai này cũng thật cuốn hút. Duy chỉ có một điểm tiếc nuối là ở mắt cá chân có một vết sẹo, làm mất đi sự hoàn hảo, vệt sẹo màu trắng nhạt, hơi lồi lên, nhưng lại toát lên vẻ gợi cảm.

Lúc Tiêu Khắc soi gương vuốt tóc thầm nghĩ trong lòng: Bộ dạng này lẳng lơ thật đó.

Thay đồ, vuốt tóc xong rồi, ra đến cửa anh còn tiện tay lượm một chiếc khẩu trang đen, bộ dạng bây giờ đúng là khác một trời một vực so với khi anh đi làm, đến khi đứng đối diện rồi, mà đồng nghiệp trong nhóm cũng không nhận ra anh.

Tiêu Khắc đưa tay kéo khẩu trang xuống, nở nụ cười: "Chào buổi tối chàng trai.”

"Móa ơi dọa chết em rồi!” Đầu tiên đồng nghiệp bước một bước tới bên cạnh anh, đến khi hoàn hồn lại mới bật cười, mở to mắt nói, "Không nhận ra đâu đấy, kiểu tóc này khác hẳn bình thường, em không nghĩ là anh đâu.”

"Bình thường thế nào?” Tiêu Khắc đưa chìa khóa cho cậu, "Dùng xong cứ giữ chìa cũng được, mai đưa cho anh.”

"Được rồi,” Cậu ta còn cười, nhìn anh nói, "Bình thường cũng đã đẹp trai rồi, nhưng vẫn trong phạm vi bình thường, hôm nay nhìn ngầu thiệt luôn á. Anh định mặc vậy đi đâu thế?”

Tiêu Khắc nở nụ cười: "Bình thường thì quê mùa, bữa nay đổi gió ngược mốt, cũng chẳng khác gì mấy.”

"Đến mấy người tư bản các anh còn chém gió như vậy.” Đồng nghiệp chỉ anh một chút, sau đó phất tay, "Thôi không làm lỡ công việc của anh nữa, mau đi hẹn hò hay đi làm gì đi, anh yên tâm nhất định em sẽ giữ bí mật, không nói với mọi người anh cũng có lúc… có bộ dạng như vậy đâu.”

Tiêu Khắc hỏi: "Như thế nào cơ?”

Đồng nghiệp híp mắt cười: "Lại còn cần em nói thẳng à? Đẹp trai lẳng lơ thế nào trong lòng anh biết rõ chứ.”

Tiêu Khắc nở nụ cười, nói mấy câu nữa với đồng nghiệp, xe anh gọi đã tới nơi. Đồng nghiệp vẫy tay chào anh, sau đó chạy tới phòng thí nghiệm.

Tiêu Khắc ngồi vào xe, tài xế hỏi: "Đường Xuân Phong à?”

Tiêu Khắc "ừ” một tiếng.

Sau đó trong xe không nói gì nữa, tài xế liếc nhìn anh qua gương chiếu hậu, Tiêu Khắc vẫn cúi đầu nhìn điện thoại, rồi lấy chiếc khẩu trang trong túi ra đeo lên mặt.

Anh là thầy giáo, khi đi dạy yêu cầu sinh viên nhìn mình, ánh mắt bao sinh viên trong phòng đổ dồn lên người anh, ngày nào cũng phải giao lưu ánh mắt với sinh viên. Nhưng lạ là, thực ra khi trút bỏ đồng phục làm việc rồi, anh lại không thích bị người khác nhìn mình như vậy.

Ánh mắt của mọi người không đến nỗi khiến anh cảm thấy khó chịu, nhưng chung quy vẫn không thoải mái, dừng ở mức độ muốn chau mày vậy.

Cũng không thể trách tài xế cứ nhìn anh hoài, đường Xuân Phong toàn quán bar, địa điểm Tiêu Khắc tới là chỗ Tô Trì, đoạn đường ấy ở đường Xuân Phong cũng không quá loạn. Tài xế hay hoạt động ở khu vực này đều biết, người tới đó chơi đều không phải người bình thường.

Gái thì trông như trai, mà trai thì trông giống gái, đó là kiểu thường thấy nhất, còn có đủ loại hình cá tính, nơi đó toàn những người như vậy tụ tập về.

Cuối cùng tài xế cũng không kiềm chế được, nhìn gương chiếu hậu hỏi: "Cậu nhóc xịt nước hoa à? Thơm thế.”

"Vâng, có xịt.” Tiêu Khắc nói.

Tài xế lại hỏi: "Nhóc là sinh viên trường X à? Năm mấy rồi?”

Ánh nhìn đánh giá và thăm dò của tài xế quá rõ ràng, Tiêu Khắc khẽ cười dưới lớp khẩu trang, "Anh đoán xem em năm mấy?”

"Năm ba năm tư nhỉ?” Tài xế lại nhìn anh, "Không nhìn ra.”

Tiêu Khắc "ừ” một tiếng, sắp đến nơi nên anh cất điện thoại đi, gật đầu nói: "Anh nói như vậy thì là như vậy.”

Chỗ "Tô Trì” là chỗ quen của Tiêu Khắc, lần đầu tiên anh tới đây, khi đó mới đôi mươi, đến nay anh đã ba mươi rồi, tính ra cũng gần mười năm. Nhưng cũng đã một thời gian dài anh không tới, lúc đi trên hành lang dài dằng dặc, anh thấy cách bố trí thay đổi nhiều quá mà hoảng hốt, nghĩ không biết có phải mình đã đi nhầm cổng không.

"Trời ơi ai đây?” Người đàn ông dựa vào cây cột cách đó không xa nghịch điện thoại, ngẩng đầu trông thấy anh thì vội đi tới, nhìn đau đáu Tiêu Khắc đứng bên ngoài hồi lâu, sau đó cầm điện thoại lên chỉ chỉ Tiêu Khắc, "Anh hoa mắt rồi à?”

"Anh nói hoa thì hoa chứ sao,” Tiêu Khắc đập tay với anh ta, sau đó đút vào túi, đoạn hỏi, "Sửa lại à?”

"Không sửa cũng không được, nghề này cần phải theo trào lưu, trang trí cũ quá chẳng ai tới.”


Mời Bạn Đọc Tiếp Tại Trang : Hình Xăm - Diễn Đàn Kênh Truyện http://kenhtruyen.com/forum/56-22168-1#ixzz6LCMJirbD





Vote Điểm :12345

Loading...

✿ Bình luận facebook truyện Hình Xăm



✿ XEM CÁC TRUYỆN LIÊN QUAN :Truyện Gay

✿ XEM TRUYỆN KHÁC
ĐĂNG NHẬP
Đăng Ký | Đăng Nhập
Login:
Password:

Kênh Truyện
CHỨC NĂNG

TRUYỆN NGẪU NHIÊN
TRUYỆN FULL
Lên đầu trang
Xuống cuối trang
Loading...
Copyright Kênh Truyện © 2011 - 2020 Kênh Truyện - In Sách Truyện Theo Yêu Cầu
Powered by uCoz -Giao diện Mobile