Kênh Truyện, Đọc truyện online, truyện teen full hoàn thành, truyện gay full, tiểu thuyết full
»
»
20:22, 02/12/2017

Hoa Điệp Vàng
✿ Người Đăng: phamnatao Các Truyện Cùng Người Đăng
✿ Tác Giả: Phạm Na Tao
✿ Xem: 91 Lượt ✿ Tổng Điểm Vote: 22 Điểm
ĐỌC Chap 1 ĐỌC Chap Mới Nhất

✿ Thể Loại: Phạm Na Tao, Hoa Điệp Vàng



✿ Nội dung truyện Hoa Điệp Vàng

Dựa trên câu chuyện có thật từ 1 người làm call boy được chuyện thể và biên soạn lại
Tác giả : Phạm Na Tao
tổng công 15 chap và đang hoàn thiện
LỜI KỂ CỦA CHÀNG CALL BOY
Tôi sinh ra gia đình không khá giả, ba tôi liên tục cá độ và rượu chè, mẹ tôi thì bài bạc. Nói chung gia đinh tôi không được đàng hoàn như bao gia đình khác. Nhưng đó là gia đình tôi, cho tôi xin giữ một bí mật. Tôi chỉ xin kể về cuộc tình của tôi. Một câu chuyện tình mà mọi người có thể xem là sến súa nhưng đối với tôi, nó đẹp, rất đẹp… Một câu chuyện mà mọi người có thể cho là bệnh hoạn nhưng đối với tôi, đó là một khoảng khắc mà tôi từng được sống, từng được mơ đến… Một câu chuyện có thể các bạn sẽ bị nhàm chán bởi các bạn sẽ chỉ thấy được một màu trong cuộc sống ,một màu buồn man mác… Cái màu mà cả một đời tôi không thể quên được. Màu HOA ĐIỆP VÀNG. Và đó là tôi… tôi tên là HỮU VINH…
Chap1
Thời học sinh
Quyết không yêu lấy tiên đi nhậu – sống độc thân cho gái nó thèm
Câu nói mà cái thời tui học lớp 10 là câu nói kinh điển nhất, được nhiều người nói nhất.Nói thẳng ra là ở cái vùng quề nghèo quá xa mà người ta gọi là miệt thứ này thì làm gì có nhiều tiền mà đi cua ghệ.Toàn những thằng tàu lau đọc những câu nói vớ vẫn để chống chế cho bụng sáu múi bọng tót của mình. Không phải mấy ổng đẹp vì sáu múi đâu.Mà toàn là đi làm trâu làm bò cho người ta rồi cơ bụng nỗi lên hoặc là ăn không ngồi rồi ốm o gầy mòn nó vậy. Nhưng tui thì khác, bản năng từ nhỏ đã ụt ịt nên tui kiêng ăn cỡ nào cái bụng tui nó cũng rũng rĩnh mỡ… nhiều người ác ý thì cho là tui bị tôm tít. Muốn chửi cha mắng mẹ cái lũ không biết điều ghê… nhưng suy cho cùng chửi chi cho mõi miệng… ĐỤng MẸ NÓ!
"Thôi không chửi nữa, quyết định rủ thằng út nhỏ đi ra đằng sau trường bán công chơi nhãy dây” Từ nhà tui qua trường bán công cũng không xa lắm. Đi qua cái chợ thị trấn gặp nhà văn hóa thông tin - queo phải - đâm thẳng tầm 2 cây số là tới.

Một dáng người cao không cao thấp không thấp, mặt hơi dài tí đang ngồi ngay gốc điệp nhìn lên như thể muốn bứng một cái gì đó. Bước lại gần để nhìn kỷ cái "thằng chó đẻ” nào ngồi ngay cái chổ mình hạy ịn mông xuống để ngắm hoa điệp rơi lẹt đẹt…
- An! Ủa mà sao hôm nay ổng ra đây làm cái gì vậy cà! – tui đánh một vòng đi ra đằng sau lưng an nhìn chằm chằm. Từ đó giờ học chung một trường giờ mới biết, An lột cái mắt kiếng ra nhìn đẹp trai quá… nhưng mà an đang nhìn cái gì chằm chằm vậy ta…
ngồi xuống hố cát theo dõi ánh mắt của an. Lúc này ánh mắt ấy có sự dao động... an quay qua, quay lại, ngó trước, ngó sau – tui hụp xuống… chồi lền : An đang đái…
Sao cái lần gặp gỡ kỳ lạ đó thì mỗi lần gặp an tui cứ như là bị chít điện. Nhìn an tui cứ mắc cười, mà cứ mỗi tui cười thì thằng út cứ hỏi : thằng chó mày điên hả? – ừ điên! Điên vì một thằng cu nào đó làm tao điên!
Ê! Đừng có nói với tao mày bóng lẹo cái nha vinh! – thằng quang lớn tiếng.
Quang là cái thằng giàu nhất trong tất cả 5 thằng, đi chới với nó lúc nào nó cũng bao bạn bao bè mặc dù "quyêt không yêu lấy tiền uống rượu” nhưng được cái tính khí rất anh hùng. Còn thằng út nhỏ là cái thằng nghèo nhất đám nhưng được cái tính khí anh hùng, là người luôn theo kè kè những lúc 5 thằng buồn nhất. Không phải theo kè kè chia buồn mà là theo để ăn chực. Tánh khi hồn nhiên nhưng có đôi lúc người ta nghĩ nó điên. Đến nỗi má nó đánh nó hoài vì cái tội kho cá không bao giờ cạo vẩy… còn thằng Bước thì thôi rồi khỏi nói… keo một cây, ăn được đồng nào của nó chắc trời sập, nó mà không được cái tính binh bạn bè lúc 1 trong 5 đứa bị ăn hiếp thì xác định: cuộc đời mày khỏi chơi với ai!... chỉ duy nhất mình ên thằng na là vừa đẹp trai nhất trong 5 đứa, vừa biết suy nghĩ, vữa lãnh đạo nhóm đi ăn chực không tốn tiền vừa biết chia sẽ những lúc khó khăn với bạn nhưng… nó chửi ghê quá!
- Nó bóng lẹo cái có ăn thêm ly chè của má mày không mà mày la lên cho cả quán biết hả! - Na hét lên làm Quang tắt lịm gục đầu xuống, lúc này Na mới nhìn xung quang người người nhìn Na cười âm lên.
- Út nhỏ : - thằng chó đó không biết ngại đâu mày ơi! kệ mẹ đi… ủa mà là thằng nào vậy.
An! – tui lí nhí trả lời.
Phải cái thằng học lớp 12A kê lớp mình hông? Quang khẳng định
Ừ! Lần này tui nhân mạnh cho cái sự biến thái của mình. – nhưng tao hổng biết nữa, chắc tại thích vậy thôi hà. Chứ mới 17 tuổi yêu mẹ gì mấy ba ui.
Mà thôi mày ơi! yêu chi nó khổ, mày coi giống như tao vậy nè! Độc thân cho sướng, cho dân số khỏi phát triển… - Na tự tin khẳng định.Thấy tui mặt hơi bí xị. Cái mặt chử điền thăng bước hất hất lên
- Rồi mày bị cái gì?
- Tao không biết, chăng qua là tao thấy trong bụng tao nó xót lại. Xót cái kiểu lạ lắm.
- Xót là xót sao? – na mặt nhìn đăm chiêu
- Thì … ngày nào đi học cũng nôn đến giờ ra chơi để chay qua lớp người ta nhìn lén lút. Rồi trông đánh hồi dài là chỉ mong chay ù ra ngoài hàng điếp để …
- Để nhìn người ta đái – út chen ngang. Cả đám xúm lại ùa vào đập đàu thằng út cho nó chừa cái tật chen ngang…
Xác định là mày thích thằng an rồi… chỉ có thích mới có cảm giác đó. – na khẳng định nhưng bị tôi ngắt lời: không, làm sao mà yêu được! Tao chỉ mới lần đầu chạm mặt thằng an trong tình trạng éo le, làm gì có chuyện yêu đương ở đây.
Chính vì vậy người ta mới gọi là yêu từ cái nhìn đầu tiên ? – quang nãy giờ suy nghĩ và nói lên được chính kiến của mình. – mà không được. Nếu mày yêu như vậy người ta gọi là biến thái, dân huyện người ta nói là bê đê, xả thì người ta gọi là bóng leo cái, mà ở chổ sang trong thì người ta gọi là gay…
- Bộ gay thiếu nợ má mày hả ? – na chỉ 1 ngón tay vào đầu quang. Mày im nha, mày không thấy bạn mày đang nằm trong tình trang bi thương hả…
Vậy chứ giờ mình phải làm gì để giúp nó?
Na đâm chiêu trong liếc mắt nhìn 4 đứa :- tao có cách…
….
Một buổi chiều ảm đạm cùng với nhưng làn gió hiu hiu làm cho ta có cảm giác buồn thiu.lướt qua con đường phủ thờ bát toàn nhưng cánh điệp rời lã cả theo nhưng cơn gió. nếu ai đi ngang trên con đường đó mà có tâm trang buồn thì cứ đi hết con đường đi… về nhà tự tử. Cái con đường gì mà nó buồn gì đâu. Buồn như lan đứng đợi điệp về trên một con đường đầy hoa điệp… nhưng tui không phải lan mà ấy kia cũng không phải điệp… tui là vinh con kia là an… hai thằng đực rựa… có nghĩa là tui đang đợi an đi học về. Còn cái tụi làm trò thì đi kiếm gốc cậy mục nằm đó ngủ, đứa thì lấy điện tử ra bấm nghe tít tít mệt cả lỗ tai… chung quy tất cả củng chỉ là một âm mưu nào đó…
Từ đằng xa thấy bóng dáng quen thuộc, con mắt rực lữa của tui bông nhiên đỏ lại, tim đập mạnh dần, trong lòng thì xót lại như có ai đó đang bóp nát cơ thể tui… bình tỉnh, bình tĩnh! – tui tự trấn an mình.
Chuẩn bị chiến – tui tát vào đầu thằng út đang say sưa bấm điện tự… cả bọn giật mình, nhưng vẫn định hình và bắt đầu một màn hài kịch đầu tiên trong cuộc đời…
Chap 2
Kế hoạch hoa điệp vàng.
- mày hay quá há! – tên đầu gấu hất mặt kênh kiệu
- mấy bạn tự nhiên bắt mình vậy, mình vô méc thầy cho coi… - tui rụt rè lí nhí
- mày méc thử coi!
vậy mấy bạn làm gì mình?
- làm gì mày hả? Tao kêu mày làm dùm bài văn đơn giản hà, nghĩ sao mà làm thầy cho có 1 điểm vậy.
- thì mình nói rồi! Làm văn không phải là sở trường của mình, tại mấy bạn ép mình làm chứ mình đâu biết gì mà làm.
- bài văn dễ vậy sao mà làm hổng được
- dễ sao mấy bạn không tự làm?
- tại tụi tao ngu hơn mày. Mày cũng khôn há! Bài mày làm được 7 điểm còn mày làm giùm bài cho tụi tao thì đứa nào cũng 1-2 điểm.
- thì mấy bạn nghĩ đi. Một mình ên tui thì làm gì viết hết 3-4 bài khác chứ, thanh ra nó sơ sài vậy thì phải chịu thui chứ sao giờ
- trả treo hả? Đánh nó tụi bậy!
mấy bạn mà đánh tui, tui la lên cho người ta bắt mấy bạn nha…. – tui hét lớn như cố ý cho một ai đó phát hiện. Đúng là lần đầu đóng kịch, sự sơ suất thì không thể tránh khỏi, nhưng cố gắng tạo dựng một màn kịch thì cả đám tốn hết một ngày trời để bày âm mưu kinh hoàng như vậy… chung quy cũng vì một người mà đầu óc tôi không thể tự chủ bản thân mình.
Vừa lúc đó An từ đằng xa chạy lại
các bạn làm gì vậy? – an mạnh miệng hét lớn. Chỉ 5 từ thôi làm con người tôi bủn rũn tay chân! Nói thật, nếu lúc đó ăn quay lại hỏi thì tôi sẽ tự hạ màn kịch liền…
- đui hả hổng thấy mậy! Đánh nó chứ làm gì - na lớn tiếng
tui lấy lại tin thần mà tiếp tục giả làm con nai ngơ ngát nhưng giẫm nát cái vùng đất cà mau ấy:
- An ơi cứu mình với
- mấy bạn ỷ đông ăn hiếp người khác mấy bạn có hèn không! An dứt khoát.
- hèn…. Ha ha hèn là cái gì… - ut nhỏ lúng túng hỏi lại
- được rồi! Bây giờ mấy bạn muốn cái gì?
Na suy nghĩ một hồi
- muốn cái gì hả? Muốn tiền, bây giờ tụi mày đưa tao 5 ngàn tao bỏ qua hết.
tôi giật mình: 5 ngàn? Tiền ăn sáng của tui 2 ngày trời mớI được 5 ngàn. Giờ mấy bạn lấy tiền đó sao mà tui có tiền ăn sáng.
- đưa hay là không? – quang khẳng định một câu chắc gọn.
- được rồi, tui đưa nè! – an lục lọi trong túi gom hết tất tả số tiền có được đưa cho bọn đầu gấu.
Cả đám hí hửng cầm tiền chạy đi. Trong lòng tôi bực bội. Thực sự thì cái vụ đòi tiền trong kịch bản không có.
- sao an lại đưa tiền cho tụi nó vậy.
- không đưa nó đánh thì sao!
- thì qua nhà méc mẹ nó, tui biết nhà nó chứ bộ
- qua nhà nó rồi nó đánh tiếp thì sao?
- đánh thì tui méc tiếp, tui lỳ lắm yên tâm đi
- hay quá ha!
An lũi thủi bước lại hàng ghế đá, tôi thấy tội nghiệp an quá, vừa bị một cú lừa thật đau đớn mà kịch bản chung quy cũng là tui viết ra. Nhưng lỡ leo lên lưng người ta rồi nên cũng phải diễn thật sâu, diễn thật kỷ. Cho nó thật nhất có thể. Sợ một ngày nào đó người ta phát hiện thì coi như … xong.
- bị tụi nó lấy tiền hết rồi! Giờ cũng đâu còn tiên mua đồ ăn vặt…
- ừ…
- đói bụng không?
- đói…
- vậy uống nước đỡ đi.
1 cái bình nước màu hồng phấn truyền tay nhau trong buổi trưa nóng nực ở cái tháng 10. An cầm lấu tu ừng ực như chết khát tự bao giờ.. nhìn an uống mà một cảm giác hừng hực trong lồng ngực muốn nhảy bổ ra. Một bờ môi căng mọng đầy đầy chất nhựa của tuổi 17. Nếu như bờ môi đó thuộc riêng cho mổi cái thằng tên vinh thì nó không được năm yên hay nhấp nhô trên khuôn mặt đó. Mà nó phải làm việc nhiều hơn… Ý đồ đen tối lại xuất hiện….
tôi lấy chai nước lại rồi nhìn thật kỹ cái nơi an vừa mới uống. Nhìm chằm chằm vào và tìm dấu vân môi của an . nhìn kỷ một lần nữa vẫn không nhìn thấy dấu vân môi của an nên quyết định quay qua nhìn an.
Tim lại đập, đạp mạnh, đập nhanh, đập như chưa từng đập, đập muốn lồng phổi, đó chính là những lời bộc bạch trong lòng tôi!
- làm gì nhìn tui dữ vậy?
trái tim tui như có người bóp lại, cảm giác lúc này rất xót. Miệng cứng không thể nói được lời nào. Nhưng cũng phải chống chế và tiếp tục triển khai cho cái kịch bản cùn của mình.
Hông có gì! –quay lưng qua chổ khác là 1 biện pháp an toàn nhất của một người mắc cỡ đang yêu….Một cánh hoa điệp rơi xuống đất, tui nhặt cánh điệp rơi áp vào sổ kẹp lại.
- tui thấy hình như ông thích hoa điệp? an hỏi.
tui không quên mình đang đứng giửa hàng điệp trổ hoa giửa mùa thu. Mê mẫn nâng niu nhưng cánh điệp tàn mà không quên gật đầu…
Tại sao ông thích điệp – an lại hỏi
Nếu người bình thường hỏi tui thì tui trả lời: kệ mẹ tao! Nhưng đằng này tui không biết phải trả lời sao, đúng rồi, sắp lại câu chử cho thật đẹp, thật nịnh để lấy lòng an:
- vì đó là ngày ông giúp tui đánh bọn đầu gấu
- chỉ vậy thôi hả – an ngẫn ngơ.
- chỉ có vậy thôi.
- tào lao quá!
Nếu đây là một câu chửi thì chắc chăn người đó sẽ bị càu nát mặt, nhưng đây lại là một câu nói làm tôi dợn da gà. ‘tào lao quá’ – một câu nói nhẹ nhàng như thủ thĩ vào tai người nghe một cách thuyết phục. ừ ! tui tào lao! Tào lao mới biện hộ đó! Biết rồi hỏi chi… con đường bổng chốc thu bé lại, chỉ có 2 người, 2 thằng con trai ngồi trên một gốc gổ mục e thẹn không nói lời nào, mà chắc người e thẹn phải là tôi… một bông điệp từ trên cành rớt xuống, tôi cuối đầu nhặt bông thì vô tình cái tay tôi đụng vào đùi của an, tôi sượng biết chừng nào đến khi quay đầu lại nhìn định xin lỗi thì người ngồi cận bên tôi mặt cũng đã đỏ bừng khi nào. ở cái tuổi 17 thì những chuyện động chạm là những chuyện nhạy cảm, cái cảm giác nó over hơn những cảm giác, ví dụ như trong đầu đang suy nghĩ về vấn đề ôm ôm, hôn hít, hãy những vẫn đề nhạy cảm thì cự vật là cài dễ căng cứng hơn đầu. mỗi lần suy nghĩ mà cự vât cứ thúc đẩy trong cái đùi. càng thúc, càng nóng, càng cứng và càng căng. Chính vì lẽ đó mà sau mỗi giờ ra chơi không dám nhút nhít vì nó nhỏng lên quá đà hoặc chẳng dám đi vệ sinh vì sợ ra đó nhìn cu của đám thằng học lớp 12 tồng ngồng nhiều lông lá làm cự vật nhạy cảm này phát mệt thêm… ai ở cái tuổi này sẽ hiểu…
- nè, hỏi ông cái. sao này học xong, ông định làm gì? – tôi phá không khí để không còn cảm giác nhạy cảm đó nữa.
Suy nghĩ – ánh mắt ấy nhìn lên bầu trời giửa trưa mùa thu vừa có một cơn mưa ập tới
- tôi sẽ làm thông dịch viên
- tại sao ông lại chọn làm nghề đó?
- đơn giản là vì tui muốn được học nhiều thứ tiếng, rồi đi thật nhiều nước. rồi thật làm nhiều việc…..
Tôi ngắt lời - uhm tại ông học giỏi, chứ gặp tui tiếng việt viết còn chưa xong chứ đừng nói là tiếng anh.
vậy còn ông, sau này học xong ông sẽ làm gì?
tôi hả? -Suy nghĩ một hồi, ừ từ đó đến giờ có bao giờ mình mơ ước cho mình một tương lai nào đâu ta. Có chăng đi nữa cũng mơ là ngày mai làm sao bán hết mớ vé số, xa hơn nữa là làm ơn không bị thi lại môn nào chứ chưa bao giờ định hình cho mình một cuộc sống tốt. một câu hỏi mà làm giật mình. Nhưng lỡ rồi! mơ thì cũng phải mơ cho tới.
- tôi sẽ làm trai bao.
- trời ơi, ông nghĩ cái gì vậy
chắc có lẽ an cho tôi suy nghĩ nông cạn, nhưng nếu muốn làm trai bao thì phải đẹp, và được chơi thoải mái với các anh chàng cơ bắp vạm vỡ, với các anh chàng mình dây body hàn quốc…. nhưng điều quan trọng trong đầu tui đang nghĩ… tôi sẽ quyến rũ ông, sẽ lên giường cùng ông, sẽ làm chồng ông, tôi sẽ lên bog học cách làm tình cực sướng và sau đó tôi và ông cùng nhau làm tình….. bớt suy nghĩ lại, nhìn an và khẳng định 1 câu.
- đúng rồi mà, ông không thấy trong phim hả, phim LÀM TRAI BAO của Bi Rain đó. Tui cũng vậy cũng ước ao giống Bi Rain.
- nhưng Bi Rain người ta là người mẫu, người ta đẹp, người ta đóng phim, còn ông mập ú sao làm được. – an nói 1 câu nói đầy sự nghi hoặc, và nhìn tôi chằm chằm, lâu lâu có chút nào đó lắc đầu. lúc đó tôi đã suy nghĩ: xin lỗi, tuy hơi phì nhưng được cái hàng họ ok, ngon lành cành điệp…..
- được, tôi sẽ làm được… Tôi sẽ làm cho mọi người thích tôi, mê tôi bằng mọi cách…. Rồi sao đó tôi sẽ dụ họ móc tiền họ…. Ha ha
- tỉnh chưa vậy? – an nhéo mạnh vào tai tôi.
- thì đó chũng chỉ là ước mơ thôi mà.
Đúng, đó chỉ là ước mơ, là một ước mợ được ngắt cái nhấp nhô trên ngực,lộ trên 1 tấm vải trăng muốt, nói thật, chỉ cần bước tới lấy cái mũi cạ cạ lên cái thứ nhấp nhô đó thì thích và tê tái đến mức độ nào nhỉ. Tối nào cũng coi phim sex, coi rồi cái quần cứ chảy chất dịch nhầy nhầy ươn ướt, lấy ngón tay cái chà lên đó cảm giác tê rần rần khắp người, thốn khắp vùng, hơi thở cứ giật băn liên hồi, một cảm giác khó chịu lan toả khắp cơ thể và lấy tay mà tuốt lấy tuốt để, nhưng không biết cảm giác thật có giống cảm giác ảo này không. Nhìn an, nhìn đầu vú nhấp nhô, nhin cái đủng quần không biết bên trong đang ẩn chứa điều gì và tôi bắt đầu nhìn lại an.
Có lẽ tôi đã bắt đầu bắt được nhịp đập trái tim, rất ung dung, hồn nhiên. Tôi cũng không còn ngại ngùng hay e thẹn với an nữa. mà cho vào đó sự dạn dĩ ma ranh của thằng con trai 17 tuổi. cái tuổi vẫn còn mộng tinh của những thằng con nít ranh.
- thôi trưa rồi, về đi. An đứng dậy định bước đi.
- vậy hả! Ừ,thôi về
- ông về đâu – an hỏi.
- nhà ở bến tàu – đầu gãi gãi ra dấu hiệu rất xa. Thực sự xa, một ngày đi học 4 cây số về 4 cây tổng công 8 cây. Đi riết bắp đùi như vận đông viên cử tạ.
- tui đi ngang đó.
- rồi sao? Tôi nhìn an bằng ánh mắt please!
- thì tui chở ông về một đoạn
- ừ thì đi – bụng đánh trống như đang mở cờ trong bụng, thật sự là quá tốt, được ngồi sau xe của an, được ôm an. Trong đầu lại suy nghĩ ra nhưng vấn đề đen tối sắp bung trào, ngồi đằng sau tôi sẽ tìm mọi cách để cho an chạy nghiêng ngã, lúc đó tôi sẽ lấy lý do đó mà ôm an, rồi khi đi ngang nhưng khu ổ gà, xe dằng lên dằng xuống thì cánh tay tôi cũng sẽ chồi lên chồi xuống, sẵn tiện thăm dò thằng cu trong cái đũng quần nó như thế nào, nó làm sao. Nghĩ đến đó mà trong lòng cứ cười miết… ha ha
- ừ thì lên xe- ăn đánh mắt ra lệnh kêu tôi lên xe.
- ừ thì tui lên nhưng mà tui nói cái, tui lên sợ xe ông bể bánh- trước khi thực hiện những bước mờ ám của mình thì điều đầu tiên phải làm là… giả nai.
- ừ hén, thôi ông đi bộ đi
tui chưng hửng, không phải vì an không cho đi xe mà lần đầu tiên tui mới thấy tính cách này bộc lộ ở con người của an. Rất bí hiểm.
- nói chơi, leo lên đi, xe tui cũ nhưng chở được con heo như ông.
- không từ chối
Cả hai chạy qua hàng điệp vàng, tôi và An say mê nhưng cánh hoa điệp . nhưng cánh hoa vàng mơn mỡn trên cành, nhưng cánh hoa con nằm trong bụp, và những cánh hoa từ từ rơi rụng xuống mặt đất tạo cho con đường đất phèn này một màu vàng đượm buồn. trong đầu tôi lại liên tưởng đến bài hát xe đạp ơi một thời làm rung động con tim biết bao nhiêu người. tôi ngân nga nhưng câu hát với với bàn tay hứng lấy cánh hoa điệp rơi…
Nhớ khi xưa anh chở em, trên chiếc xe đạp cũ
Áo ước đẫm mồ hôi, những trưa hè…
Nhớ khi xưa bao mông mơ, trên chiếc xe đạp cũ
Dưới cơn mưa cùng nhau dắt qua cầu…
- tại sao ông lại thích hoa điệp? an vừa đạp vừa hỏi.
- thì hòi nãy nói rồi đó – tôi vu vơ trả lời. mà cho tui hỏi cái : tai sao ông giúp tui?
- thì tại ông đứng trước hàng điệp mà kêu cứu
- vậy lúc đó tui không đứng hàng điệp thì ông có giúp tôi không?
- đương nhiên là không
- (liếc) vậy tại sao tui đứng trước hàng điệp ông mới giúp tui ?
- tại vì… tôi cũng thích hoa điệp
- vậy tại sao ông thích hoa điệp
- thì tại vì ông đứng đó…
- xàm xí.
Cái xàm này là cái xàm cám ơn người ta đã giúp tui! Nhưng thực ra thì đây chỉ là một màn kịch để tui tiếp cận được người ta, được nói chuyện với người ta, được đi trên xe với người ta và quan trọng được ôm người ta với lý do mập quá sợ té.
An chở Vinh đến một hàng điệp nhiều bông rực vàng, lòng tôi thì cư dào dào một màu trong cuộc sống. màu vàng hoa điệp. con an thì mắt cư líu nhíu vì sợ dín phải ổ gà vì đường đầy cánh hoa điệp che khuất. cứ mãi mê phiêu theo con đường hoa điệp vàng cùng bài hát xe đạp ơi mà quên đi trê con đường đất phèn này toàn đá và ổ gà…. Bưng… tôi đáp mông xuống vũng sình, An chạy xuống đỡ thì cả hai ôm nhau té vì sình nó trơn. thành ra tui nằm dưới còn an nằm trên. Cả hai ngượng ngùng. Tất cả điều ngưng lắng đọng lại, tim tôi ngừng đập, vì ngực an áp sát vào ngực tôi, ao an thơm mùi viso chanh thơm mát… miệng an thơm mùi cỏ dại. và quan trọng là cái độ nhại bắt đầu lên. Chắc là do ở cái tuổi này nên trái chàm trên đầu vú vân con và dĩ nhiên nó nhọn, đâm vào ngực tôi, cái cảm giác 2 tê dại của 1 thằng đực rựa chỉ biết quay tay mỗi đêm là ảo, cảm giác này mới thật, nghĩ đến đó thôi, tôi mới định hình, không được! cứ như vậy hoài thì không ổn. nhắm mắt lại niệm vài ba câu thần chú úm ba la xì bùa để quên đi cảm giác này. Nhưng độ kích thích tăng dần, không phải chỉ riêng tôi mà tôi cảm nhận người đang năm trên người tôi đang tăng dần cái tiểu quái dưới cái đủng quần ấy. hơi thở dồn dập lại an nhìn tôi bằng ánh mắt nhíu lại. tôi bắt đầu định hình. Miệng thì nói nhưng thằng tiểu quái bên dưới thì cứ ngóc đầu lên miết, lên lên là lên tôi và an cùng lên, cùng sếp hình và 2 thanh kiếm cúng chéo. Cảm giấc hưng phấn tột đỉnh mặt nóng rang đỏ như tôm luộc đang bắt đàu lan tràng. Cứ tiếp tục như thế này thì không ổn, tôi nhích người lên để cho an có thế để đưng dậy, nhưng màngười tính không bằng trời tính. Vừa định nhích lên thì going như có một cái đà cọ xác giửa 2 qúai thú đang cọ sát nhau dưới 2 lớp quần tây mõng, nhưng vẫn nhận rỏ tiểu quái thú đang cương của cả 2 chỉ vì cái đũng quần quá chật mà cự vật thì quá to. Lúc này mặt an từ đỏ chuyển sang tím tái, hơi thở gấp gáp như đang muốn phóng mốt cái thứ gì ra khỏi cơ thể, tôi thì cứ nằm chịu đựng, 2 cư vật nhút nhít áp sát vào nhau, tôi cảm nhận cơ thể tôi đang tiết ra một chất dịch nhờn, nên cự vật trong quần nhờ đó mà dễ chịu hơn khi ngóc lên ngụp xuống.
Hơi thở an cang dồn dập và tôi thấy an co rúm người lại định hét lên một điều gì đó, hơi thở bắt dầu thở gấp và đều lại từ từ. an lật ngừơi qua lấy tay che cái đũng quần lại. khi nhin xuống đũng quần là một bệt ươn ướt trước cái dây tia kéo quần của an. Cả 2 ngượng ngùng không dám nhìn nhau, cả 2 quay mặt ra chổ khác nhưng vần đang nằm trên vũng sình trơn lầy lội đó, phía bên trên là 1 rừng hoa điệp đang theo gió mà bay.
An đứng dậy sách xe chạy thục mạng bỏ tôi lại một mình trên con đường vàng này, khong biết phải làm sao khi ngày mai phải đối diện với cậu ấy, không biết tình bạn có trở nên tốt đẹp hay không hay trở thành mối quan hệ khác hặc là vĩnh viễn không gặp nhau vì sự cố chưa đây một phút này. Lúc này không còn ai, sờ lại trong đủng quần thì mình đả bắn từ khi nào. Yếu sinh lý vậy!, 2 đứa đấu kiếm chưa đầy một phút mà đã bắn rồi, sau này thì làm ăn thế nào…? Tự nói tự suy nghĩ….
An vừa chạy đi thì có nhóm 4 đứa chạy đến
ê sao mậy?
sao là sao- toi thẩn thờ.
thì cái chuyện mày kêu tụi tao giả bộ bắt nạt mày.
thì xong rồi.
nhưng kết quả sao? Thằng bước thắc mắc
làm gì đòi tiền người ta dữ vậy, người ta có mấy ngàn ăn sáng hà. – tối bắt đầu nhớ lại câu chuyênnj khi nãy và giận dữ một cách vô cớ
thì lỡ rồi làm cho nó giống. Nhưng mà mày hứa gì với tụi tao mày nhớ hông! – thăng quang thanh minh
nhớ, thì chiều nay tao bao tụi mày chầu game 3 tiếng
đáng lý ra là tôi ko bao vì nội dung kịch bản bị thay đổi, nhưng sau này vẫn có sự nhờ vã tiếp nên tôi chấp nhận làm hoà với đám cờ hó này.
thôi, về đi… tôi ra dấu cho tụi nó đi về
RỒI MỘT NGÀY NÀO ĐÓ TUI SẼ BẮT ĐƯỢC ÔNG – đoa là câu nói mà tôi nhìn về phía an đã đi. Sơm muôn gì tôi cũng sẽ ăn thịt tiểu quái thú của ông thôi, yên tâm.
Quay người lại lấy cái cặp thì phát hiện ông an đang đứng sau bụi lùm, và đã nghe hết câu chuyện của 5 đứa tôi!
Tôi tưởng ông đã về! – tôi nói mà nhìn an coi sự phản ứng như thế nào, và có nghe câu chuyện của tôi và 4 thằng bán cờ hó nãy giờ không.
- Tôi bỏ quên cái cặp ở đây. AN IM LẶNG GIẬT CÁI CẶP VÀ BƯỚC LÊN XE ĐI VỀ.
Chap 3 : HẠ MÀN (đón chờ vào ngày 2/01/2018 nhé)

Mời Bạn Đọc Tiếp Tại Trang : Hoa Điệp Vàng - Diễn Đàn Kênh Truyện http://kenhtruyen.com/forum/56-16745-1#ixzz507EIZf5Y





Vote Điểm :12345

Loading...

✿ Bình luận facebook truyện Hoa Điệp Vàng



✿ XEM CÁC TRUYỆN LIÊN QUAN :Truyện Gay

✿ XEM TRUYỆN KHÁC
ĐĂNG NHẬP
Đăng Ký | Đăng Nhập
Login:
Password:

Kênh Truyện
CHỨC NĂNG

BXH TRUYỆN HOT
TRUYỆN NGẪU NHIÊN
TRUYỆN FULL
Lên đầu trang
Xuống cuối trang
Loading...
CopyrightKênh Truyện © 2011 - 2017Kênh Truyện - In Sách Truyện Theo Yêu Cầu
Powered by uCoz -Giao diện Mobile

DMCA.com Protection Status