Kênh Truyện, Đọc truyện online, truyện teen full hoàn thành, truyện gay full, tiểu thuyết full
»
»
22:17, 27/12/2014

Hợp Đồng Anh Yêu Em
✿ Người Đăng: NgocNguyen2105 ✿ Tác Giả:
7.487 Lượt Xem 306 Bình Chọn Truyện Cùng Người Đăng
ĐỌC Chap 1 ĐỌC Chap Mới Nhất


✿ Nội dung truyện Hợp Đồng Anh Yêu Em

Hợp Đồng Anh Yêu Em
Tác giả : Nguyễn Ngọc


Một ngày mưa rơi lặng hạt trên thành phố nhộn nhịp bậc nhất, tiếng mưa lấn át mọi âm thanh xung quanh, dòng xe cộ thua thớt trong mưa và màn mưa trắng xoá ôm trọn một thằng nhóc gầy gò đang chạy thật nhanh trước khi nó đến trường muộn. Nó không cao cũng không thấp chiều cao chỉ tương đối, thân hình nó không khác mấy bị bỏ đói lâu ngày gầy đến xanh xao, mái tóc màu đen ánh lên trong từng hạt mưa, khuôn mặt thanh tú đẹp như một bức tranh giờ nhợt nhạt trong cái lạnh của mưa đầu hè. Giữ chặt cái cặp trong vòng tay nhỏ bé, đôi bàn tay dài thon và mảnh mai nó muốn sao cho đừng làm cặp nó ướt, đừng làm vở nó nhoè, nhưng đôi bàn tay không thể che chắn mãi, cặp nó vẫn cứ ướt, mưa vẫn thấm rồi chảy từng giọt nặng nề. Nó chạy thục mạng, chạy đến không thể nhìn mọi thứ để có thể chạy trốn khỏi mưa và rồi nó đã ngã trong màn mưa. Nó ngã dúi dụi, hình như nó đâm phải thứ gì đó. Mà không, nó nhìn nhanh thì đó là một người chứ không phải thứ gì đó, một người đàn ông toát khí chất thanh thoát đang đưa bàn tay mình ra kéo lấy nó. Nó đứng dậy, lọt thỏm trong vòng tay ấm áp, nhẹ nhàng của người đó, thứ hơi ấm mà nó không hề có từ khi sinh ra. Cuộc đời nó là vở bi kịch mà nó thủ vai chính. Nó sinh ra cũng là một "sự cố" ngoài dự tính của mẹ nó, mẹ nó chưa hề có ý muốn nó được ra đời, chỉ là một "sự cố" mà bà nó không đủ tiền để "giải quyết" trước khi nó mở mắt nhìn đời. Mẹ nó, người đàn bà xinh đẹp với giọng ca tuyệt vời làm điêu đứng bao kẻ si tình, chỉ có điều bà làm tất cả vì tình yêu, bà đi theo tiếng gọi tình yêu rồi vấp ngã bởi người đàn ông đã có gia đình- chính là người cha nó chưa từng biết mặt, để rồi bà bị phản bội, bà hận người đàn ông đó, người đã cướp đi hi vọng tình yêu của bà và hận luôn "sự cố" là nó. Nhưng, chưa bao giờ mẹ nó ngừng yêu, mẹ nó bỏ nó, bỏ mọi thứ để đi theo nhiều người đàn ông để tìm được sự phù hợp hoàn hảo mà đã bị cha nó cướp đi. Bỏ tất cả, mẹ nó chạy theo cuồng quay cho đến khi nó học lớp 10 mẹ nó đi mãi mãi trong một vụ tai nạn. Giờ, một năm sau, nó không có gì ngoài khoản nợ vài trăm triệu mẹ nó để lại làm " vốn" cho tương lai nó. Nó mới 17 mà đã làm đủ thứ nghề bươn trải cho cuộc sống qua ngày và khoản nợ của người mẹ quá cố. Cả tuổi thơ nó đắng cay vì đòn roi vì sự miệt thị của người thân duy nhất là mẹ nó dành cho nó, chưa bao giờ trong suy nghĩ nó có sự ngừng đấu tranh. Một thứ duy nhất nó muốn cảm ơn mẹ nó có lẽ là những bài học về sự thù hận, sự cay nghiệt của cuộc sống. Chưa bao giờ nó có thể nghĩ có một vòng tay ấm đến vậy ôm chọn nó, một đứa chẳng khác phế vật. Mắt nó nặng dần, trĩu xuống, toàn thân nó mất sức sống lả dần, những hơi thở nóng hổi phả ra, thì ra nó đã sốt cao đến nỗi ngất lịm trong vòng tay một người lạ. Khi tỉnh dậy, nó đang ở căn phòng to bằng cả nhà nó đang ở, cả thân thể nó đau đến rụng rời thành từng mảnh, nhưng cũng lần đầu nó nằm trên tấm nệm êm và dễ chịu đến vậy. Mười bảy năm qua thứ duy nhất nó đặt lưng cả đông lẫn hè vẫn cứ là nền si- măng lạnh ngắt của căn hộ tồi tàn mẹ nó "di chúc" lại. Ngoài tấm nệm ấy còn có một chiếc chăn bằng lông trắng muốt ôm chọn thân thể suy nhược trầm trọng của nó, còn cả một chiếc gối băng lông ngỗng mềm mềm làm nó không muốn rời khỏi giường- điều mà mười bảy năm nay nó chưa từng nghĩ qua, nó đang lười biếng ư ? Chợt có tiếng nói cắt ngang dòng suy nghĩ.
"Tỉnh rồi à ? Muốn ăn gì không ?". Người đàn đã làm nó ngã đang đứng ngay cửa ra vào, mặc chiếc sơ mi màu trắng đã cởi mất ba nút, lộ ra thân hình tuyệt mĩ cùng làn da sáng láng. Người với khuôn mặt sắc lạnh, vẻ đẹp điêu đứng bao người tiến gần cúi sát xuống khuôn mặt xinh đẹp đang nửa tỉnh nửa mê trên giường, trạm nhẹ tay vào trán nó rồi lắc đầu ngán ngẩm.
" Cậu thật quá bất cẩn. Mưa như vậy không biết mua ô sao lại chạy như điên loạn vậy ? "
" K...K...Không có...tiền." Giọng nói yếu ớt và sự xấu hổ hằn lên khuôn mặt đang sốt của nó. Càng làm hai bên má nó ửng hồng tôn lên nét đẹp mĩ miều được thừa hưởng từ mẹ của nó.
"..." Người đó không nói gì, lẳng lặng bước ra khỏi phòng và rồi quay lại cùng bộ quần áo. " Thay đi, lúc nãy cậu bị ướt tôi chỉ kịp cởi đồ chứ quên mất vụ mặc đồ.". Câu nó lại càng làm nó ngượng ngùng. Giờ nó mới phát hiện mình đang ngủ trong tình trạng không mảnh vải che thân. Hai mắt nó mở to hết mức rồi hai hàng lông mày cau có, lắp bắt nó mở lời.
" C...Cảm...ơn."
" Thay mau đi ! xong thì gọi tôi. " Đặt bộ quần áo cạch giường rồi người đó lại bỏ ra ngoài. Nó gồng mình dậy khỏi cơn đau đầu mãnh liệt như búa đạp vào đầu nó, từng mạnh máu ở hai bên thái dương giật liên hồi, hơi thở nóng đến khó chịu. Cuối cùng thì nó cũng thay đồ xong, cái áo rộng đến nỗi nó phải kéo hết bên này đến bên kia mong cổ áo đừng trễ sang một bên, còng quần thì rộng thùng thình khiến nó hết kéo giữ vén lên vén xuống. Giờ nó định gọi người kia nhưng mà nó không biết tên người ta nên cũng chả bận gọi chỉ lẳng lặng vào giường ngủ tiếp. Một tiếng sau, người nào đó hộc tốc chạy vội vào cửa làm cửa đập mạnh một cái "RẦM" vào tường.
" Sao cậu không gọi tôi ? Cậu câm sao."
" Đâu có biết tên." Nó dụi dụi mắt nói trong mơ hồ. Người đó chỉ chết lặng, không còn gì tranh cãi, rồi người đó tiến gần giường ngồi vào chiếc ghế đối diện nó.
" Quên nhỉ ! Tôi là An, Phùng Gia An. Giờ biết rồi đấy" người đó tay chống cằm nhẹ cười một nụ cười toả nắng.
" Khụ khụ... Vậy... Là người Hoa (Trung Quốc) sao ?"
" Cũng có thể coi là như vậy, tôi người Việt gốc Hoa, ở Việt Nam từ khi mở mắt rồi. Mà có vấn đề gì với quốc tịch của tôi à ?" Người đó lấy hai tay đan vào nhau tựa lưng vào ghế.
" Không ! Chỉ là tò mò thôi."
" Còn cậu, cậu nhóc gầy trơ xương, tên gì ?" Người đó vẫn cười, nụ cười nhẹ như nắng mai ấm như hơi ấm của mùa xuân và đẹp tựa xuân sơn tươi trẻ.
" Hân, Lê Hân." Nó đáp cụt lủn. Đúng hơn là tên nó chả có gì tự hào. Mẹ nó họ Lê và mẹ nó định đặt là "Hận" nhưng mà một phút lí trí của người làm mẹ đã làm bà bỏ dấu nặng cay nghiệt ấy và tên nó là Hân cũng chả khác mấy với một chữ "Hận" mẹ dành cho cha con nó.

Mời Bạn Đọc Tiếp Tại Trang : Hop Dong Anh Yeu Em ~ Hợp Đồng Anh Yêu Em - Diễn Đàn Kênh Truyện http://kenhtruyen.com/forum/52-1075-1#ixzz3MAVwZOU4



Vote Điểm :12345

Loading...

✿ Bình luận facebook truyện Hợp Đồng Anh Yêu Em



✿ XEM CÁC TRUYỆN LIÊN QUAN :Truyện Gay, Đam Mỹ Full

✿ XEM TRUYỆN KHÁC
ĐĂNG NHẬP
Đăng Ký | Đăng Nhập
Login:
Password:

Kênh Truyện
CHỨC NĂNG

BXH TRUYỆN HOT
TRUYỆN NGẪU NHIÊN
TRUYỆN FULL
Lên đầu trang
Xuống cuối trang
Loading...
Copyright Kênh Truyện © 2011 - 2019 Kênh Truyện - In Sách Truyện Theo Yêu Cầu
Powered by uCoz -Giao diện Mobile