Kênh Truyện, Đọc truyện online, truyện teen full hoàn thành, truyện gay full, tiểu thuyết full
»
»
19:19, 09/11/2016

Hương Gió Hạ
✿ Người Đăng: nhomjtuot_94 Các Truyện Cùng Người Đăng
✿ Tác Giả: Dương Yến
✿ Xem: 41 Lượt ✿ Tổng Điểm Vote: 2 Điểm


✿ Thể Loại:



✿ Nội dung truyện Hương Gió Hạ

Tên truyện : Hương gió hạ

Tác giả: Dương Yến

Thể loại: Tình cảm nhẹ nhàng

* *

Những ngày đầu hạ luôn để lại cho người ta những tư vị khó quên và quyến luyến không thôi, hạ mang theo mùi vị của sự ấm áp cùng nhiệt huyết.

Từ sáng sớm, Diên Hạ đã tất bật chuẩn bị tươm tất mọi thứ cùng với một cái ba lô nặng trịch để về quê thăm ngoại. Hè nào Diên Hạ cũng được ba mẹ đưa về quê ngoại chơi, nhưng năm nay lại đặc biệt hơn ba mẹ đều bận đi công tác nên Diên Hạ sẽ đi một mình. Vừa kết thúc xong kì thi đại học, trong thời gian chờ kết quả thi Diên Hạ sẽ ở bên bà ngoại ngắm cảnh làng quê, những năm tháng sống ở đô thị đông đúc nên cứ mỗi lần về quê Diên Hạ vô cùng phấn khích.

Ba Diên Hạ chở cô ra bến xe khách đông nghẹt người, phải nói ở bến xe thì loại người nào cũng có nên phải hết sức cẩn trọng quan sát xung quanh để bảo vệ bản thân lẫn tư trang. Trước khi rời khỏi nhà, mẹ Diên Hạ không ngừng nhắc nhở phải cẩn thận với những tên móc túi hoặc những tên biến thái, trên xe tuyệt đối không được ngủ. Nghĩ đến những lời mẹ mình nói mà Diên Hạ không có chút hạnh phúc lẫn buồn cười, ba mẹ cô vô cùng yêu thương cô nên luôn chăm sóc cô từng li từng tí như một đứa trẻ mới lớn.

Lại nghĩ đến chuyện năm nay cô rời nhà một mình cũng có chút lo sợ, bình thường cả gia đình Diên Hạ sẽ thuê xe riêng để về quê thăm bà ngoại chính vì thế cũng không cần lo nhiều cho việc an toàn. Bước lên chiếc xe khách, đưa mắt nhìn xung quanh Diên Hạ cố tìm cho mình một chỗ ngồi thích hợp, chỗ cô thích ngồi là mép trong để gần cửa sổ sẽ được thông thoáng còn được ngắm cảnh ven đường cũng không nghĩ tới là cô lên trễ chỉ còn một chỗ ngồi duy nhất cạnh một thiếu niên đang dùng nón kết che mặt ngủ ngon lành chẳng thèm để ý đến mọi thứ xung quanh.

Thầm nghĩ trong bụng, Diên Hạ còn định cho rằng tên này là ăn trộm đi rình mò cả đêm hay sao mà mới sáng sớm đã ngủ, trong lòng nghĩ như vậy nên Diên Hạ phát hoảng không thôi lại nghĩ đến lời mẹ dặn sẽ có móc túi Diên Hạ ôm chặt cái ba lô. Nhưng nhìn kĩ lại vị thiếu niên này phong cách ăn mặc không tệ hay phải nói là cực phong cách mới đúng cho dù chỉ là một chiếc áo sơ mi sọc để hở một nút áo cùng một cái quần jean sẫm màu nhưng lại cực nam tính do dáng người cao ráo cùng cái chân thon dài vắt chéo , đôi giày thể thao nam thuộc loại mới nhất hiện nay nghĩ thôi cũng đủ biết con nhà có tiền không có khả năng là "móc túi".

Đang mãi đánh giá vị thiếu niên trước mặt bỗng tiếng tài xế ra hiệu sắp chạy, Diên Hạ mới luống ca luống cuống ngồi vào chỗ, đặt cái ba lô xuống dưới chân nhưng đôi mắt vẫn dán trên người vị thiếu niên, cái nón kết đen chết tiệt kia che đi nữa khuôn mặt chỉ ló ra được đôi môi và cái cằm nhưng theo mắt thẫm mĩ của Diên Hạ người này chắc chắn ngoại hình không tệ. Lại thêm nước da hơi ngăm làm cho vị thiếu niên trở nên rắn rỏi cùng chín chắn chứ không như những đứa công tử bạn học cùng lớp với Diên Hạ có làn da trắng bóc như con gái.

A, nghĩ đến đây sao mà mặt Diên Hạ cảm thấy nóng ran thầm oán than trong lòng rằng từ lúc nào con mắt của mình lại để ý đến con trai, nghĩ vậy Diên Hạ liếc mắt lơ đãng nhìn ra ngoài. Xe bắt đầu chạy bon bon trên đường cửa sổ được mở rộng mang đến những luồn gió hạ tươi mát, cô tên Hạ có phải là do cái tên hay không mà từ cho cô vô cùng yêu mùa hạ. Mặc dù cái nắng gay gắt của hạ khiến người ta cảm thấy nóng bức nhưng cô vẫn yêu nó.

Bất giác chiến xe lách đường để tránh xe cộ khác trên đường, xe nghiêng nghiêng làm cho Diên Hạ không tự chủ được mất thăng bằng ngã lên người vị thiếu niên. Mùi hương nam từ thân thể vị thiếu niên kia xộc vào cánh mũi khiến tim Diên Hạ đập liên hồi. Vị thiếu niên động đậy thân người có một chút khó chịu đưa nón lệch đi một chút liếc mắt nhìn người đang tựa vào ngực mình có chút thiếu kiên nhẫn, mùi hương từ mái tóc dài đen tuyền của Diên Hạ cũng phảng phất theo hơi thở của vị thiếu niên hòa cùng gió hạ như một sự kết hợp ắn ý làm cho người ta cứ muốn nhắm mắt mà thưởng thức. Như vừa ý thức được bản thân đang nghĩ cái gì vị thiếu niên thầm rủa bản thân một tiếng, khi không để một cô gái xa lạ tựa vào người còn có những suy nghĩ ngu xuẩn đó. Không may cô gái kia là bọn móc túi dùng mĩ nhân kế để đánh lừa chẳng bản thân đã trở thành con mồi rồi hay sao.

- Cô à, xe đã chạy bình thường rồi có thể không nép vào người tôi nữa được không?

Đây là câu nói nhẫn nại nhất từ trước đến giờ mà Chấn Việt nói, nhìn thoáng qua gương mặt của Diên Hạ vì câu nói của mình mà hốt hoảng ngẩn đầu lên Chấn Việt giật mình một cái, gương mặt này vô cùng quen thuộc, có khác ba năm trước một chút vì ra dáng thiểu nữ và đáng yêu hơn. Anh đã thấy cô qua webcam mỗi tuần nhưng vẫn phải ngạc nhiên khi nhìn thấy cô.

- A, xin lỗi! Xin lỗi.

Diện Hạ ngẩng đầu nhìn Chấn Việt, vội né người về vị trí cũ tránh làm người ta nổi giận dù sao đây cũng là trên xe là nơi công cộng, hành động lúc nãy của Diên Hạ thật là không nên. Nhưng vừa ngẩng đầu lên đã thấy cái nón kết đen từ từ bỏ xuống gương mặt góc cạnh hiện ra rõ ràng trước mắt ánh nắng xuyên kính phản chiếu tia nắng sớm nhàn nhạt làm nổi bật lên vẻ đẹp của Chấn Việt, mái tóc trên trán nhẹ bị gió thổi bay. Chấn Việt đưa ánh mắt đen sâu hàm chứa nét cười nhìn Diên Hạ đang sửng sốt nhìn anh như vật thể lạ từ ngoài hình tinh rơi xuống. Cái cặp mắt đen tròn tinh nghịch của Diên Hạ nhìn từ trên xuống dưới Chấn Việt như điều tra tội phạm làm khóe môi Chấn Việt cong lên tạo thành một nụ cười đẹp trong nắng hạ. Diên Hạ nghiêng nghiêng đầu nhìn Chấn Việt mà không thốt nên lời.

- Nhìn đủ chưa?

Một câu nói của Chấn Việt như làm cho Diên Hạ bừng tỉnh khỏi cơn mê trở về với thực tại, người thiếu niên trước mặt đã ba năm Diên Hạ không gặp đã cao to đẹp trai thế này sao, nghĩ cũng chưa từng nghĩ đến nhưng mà cô khẳng định rằng cô không thể quên người này cho dù mỗi năm hai người chỉ gặp nhau qua kì nghỉ hè và mấy ngày tết tại quê ngoại.

- A, là Việt thật sao?

Diên Hạ nhìn thỏa mãn liền nở một nụ cười tươi rói như nắng ban mai, đôi mắt chớp chớp long lanh nhìn chằm chằm Chấn Việt hàm chứa sự hạnh phúc. Không nghĩ tới là có thể gặp lại Chấn Việt sau ba năm không ở cạnh cô còn ngồi cùng một chuyến xe, bất giác cảm giác an toàn lan khắp cơ thể Diên Hạ cô không phải sợ " móc túi" hay "biến thái" nữa.

- Chứ không Hạ nghĩ là ai?

Chấn Việt chỉnh chu lại tư thế ngồi, giọng nói êm ái nhìn Diên Hạ mỉm cười, đã lâu như vậy mà tính tình dò xét người khác của Diên Hạ vẫn không bỏ. Ba năm trước ba mẹ Chấn Việt được cử sang nước ngoài công tác nên anh cũng theo sang đó du học, bây giờ cả nhà anh lại về nước nên anh mới có cơ hội về quê nội thật không may khi ba mẹ Chấn Việt lại bận công việc không về cùng. Trên đường về khuôn mặt Diên Hạ không ngừng hiện hữu trong tâm trí anh cũng không biết vì sao. Cũng không biết do trùng hợp hay tạo hóa sắp đặt mà Chấn Việt và Diên Hạ lại ngồi cùng một chuyến xe và ngồi chung một băng ghế.

- Hạ đã nghĩ Việt là tên móc túi nha!_nói xong Diên Hạ cười hì hì chớp mắt vô tội nhìn Chấn Việt.

Trong khi khuôn mặt của Chấn Việt tối sầm lại, biểu hiện nào của anh cho thấy anh là tên móc túi chỉ là che đi khuôn mặt lúc ngủ mà cũng bị tình nghi là tên móc túi nhưng bất giác khóe môi Chấn Việt lại vẽ nên một đường cong nữa như tán thưởng nữa như đùa cợt cho ý nghĩ táo bạo của Diên Hạ.

- Thế Hạ đã bao giờ thấy tên móc túi nào đẹp trai như Việt chưa?

- Cái này thì chưa._Diên Hạ lại nở một nụ cười tươi như hoa mùa hạ

Cả hai lại cùng bật cười, trong tâm trí hai người bây giờ cũng không còn nghĩ nơi này là trên xe cứ vậy mà nói chuyện. Diên Hạ vốn thích luyên thuyên nên cứ hỏi về cuộc sống ba năm ở nước ngoài của Chấn Việt mặc dù thường xuyên nói chuyện nhưng cô vẫn thích nghe anh kể lại, hè ba năm nay lúc về quê lúc nào cô cũng muốn gặp Chấn Việt nhưng anh chưa về. Ba năm Diên Hạ và Chấn Việt chỉ có những cuộc nói chuyện ngắn ngủi qua điện thoại, nhìn nhau qua webcam nhưng làm sao bằng thấy tận mắt.

Ba của Chấn Việt và mẹ của Diên Hạ là hàng xóm và cũng là bạn thân từ nhỏ nhưng đến khi lập gia đình mỗi người một nơi công tác ở hai thành phố khác nhau họ chỉ gặp nhau trò chuyện trong những ngày lễ tết hoặc những ngày hè khi Chấn Việt và Diên Hạ được nghỉ. Chính vì vậy mà hai người cũng chỉ gặp nhau vào những dịp như thế này thôi nhưng đã biết nhau từ nhỏ cũng có thể coi là thanh mai trúc mã.

- Sao Việt về mà không nói cho Hạ biết?

- Ba mẹ Việt muốn cho gia đình Hạ một bất ngờ định ngày nào đó sang tận nhà để thăm.

Quả thật hai gia đình rất thân nhưng vì sống ở hai thành phố quá xa xôi nên thời khắc họp mắt cũng rất ít. Chỉ có kì nghỉ hè kéo dài hơn một tháng là thời gian lâu nhất phải chăng vì vậy mà Diên Hạ rất yêu mùa hạ?

Thời gian trôi qua thật nhanh thấm thoát đã ba năm, lúc trước hai người vẫn là những đứa trẻ nghịch ngợm bây giờ đều đã bước vào tuổi trưởng thành nên cũng có đôi chút ngượng ngùng khi nhìn vào ánh mắt của nhau.

Cả hai người tựa lưng vào ghế nghỉ ngơi thời gian đến quê còn khá lâu, những làn gió họ mơn trớn da thịt nhẹ thổi những sợi tóc đen tuyền của Diên Hạ, trong những phút trầm mặc không nói chuyện Diên Hạ không tự chủ được khép mi mắt thanh tú chìm vào giấc ngủ, đôi môi đỏ khẽ mỉm cười một cái.

Chấn Việt lơ đãng nhìn bên ngoài, đôi môi cũng khẽ mỉm cười khi nhớ về những ngày ấy cùng Diên Hạ vui đùa định quay lại nói với Diên Hạ điều gì đó thì đã thấy cô chìm vào giấc đầu nghiêng một bên mái tóc dài xỏa hai bên vai trông thật hồn nhiên. Chấn Việt đưa tay kéo Diên Hạ tựa đầu vào vai mình, tay cũng theo đà mà vòng qua ôm lấy bờ vai nhỏ nhắn của Diên Hạ rồi cũng chìm vào giấc ngủ.

Chiếc xe vẫn chạy nhanh trên đường, một quãng đường dài mang theo bao hương vị của cuộc sống, đẩy lùi dần cuộc sống nơi đô thành dần vẽ ra một bức tranh miền quê vô cùng xinh đẹp với những cánh đồng lúa xanh mướt thẳng tắp, những bãi mía, bãi ngô cả những vườn trái cây đa chủng loại đang vào mùa cho quả.

Gió hạ không ngừng theo tốc độ của xe mà thổi, rít nhè nhẹ bên tai Chấn Việt làm anh choàng tỉnh mở mắt liếc nhìn quê hương đã ba năm không về nó không khác xưa là mấy vẫn một màu xanh bát ngát nhưng xem ra đông vui nhộn nhịp hơn trước và mọc nhiều trang trại hơn. Nhẹ xoay mặt liếc nhìn khuôn mặt đang ngủ say của Diên Hạ, sâu trong đôi mắt của Chấn Việt hiện lên một tia ấm áp khó tả.

Chiếc xe vào đến vùng quê có nhiều ổ gà liền lắc lư khiến Diên Hạ tỉnh giấc, một giấc ngủ dài mấy tiếng đầy bình yên trên một bờ vai và một vòng tay ấm áp. Khẽ chớp mắt nhìn lên liền thấy Chấn Việt đang nhìn mình chăm chú, bất ngờ tim có chút lỗi nhịp mặt cũng nóng dần đến vành tai.

Diên Hạ ngồi thẳng dậy khỏi vòng tay của Chấn Việt, nhìn thấy biểu hiện này của Diên Hạ anh nở một nụ cười ấm áp như nắng hạ vàng rượm hai bên đường. Nhẹ đưa tay vén vài sợi tóc vướng trên mặt Diên Hạ, giọng nói vô cùng dễ nghe thoảng theo gió.

- Hạ ngủ ngon không?

- Cảm ơn Hạ ngủ rất ngon, Việt không ngủ sao?_Diên Hạ nở một nụ cười đôi mắt linh động chớp chớp chứa đôi chút tia nghi vấn.

- Có ngủ hơn nữa được Hạ tựa vào nên ngủ rất ngon._Chấn Việt nghiêng nghiêng đầu giọng nói đùa cợt.

- A, Hạ không làm Việt mỏi chứ ?

- Không có.._Chấn Việt nói xong liền hướng tia nhìn ra bên ngoài xe nhìn cảnh vật đang lùi dần về phía sau- Nếu đã thức thì ngắm cảnh quê một chút đi!

- Cảnh quê thật đẹp và yên bình._ Diên Hạ cũng theo tia nhìn của Chấn Việt hướng ra ngoài mà ngắm phong cảnh.

Chấn Việt không nói gì chỉ gật đầu mà say sưa ngắm cảnh, Diên Hạ cũng im lặng không biết trong bao lâu đã đến đầu làng, con đường làng chật hẹp xe không thể tiến vào. Hai người chỉ còn cách xuống xe ở đầu làng rồi đi bộ vào nhà. Con đường ngập tràn ánh nắng, mang theo cái dịu nhẹ cùng yên bình của màu xanh bãi đậu, đồng lúa.

Bước chân Chấn Việt thoăn thoắt trên đường làng, anh đang mong nhớ nơi này kể cả người bà già nua của anh. Diên Hạ đi cạnh Chấn Việt cũng chìm vào trầm mặc khẽ hát vài câu vu vơ của đồng quê mà hạ nào cô cũng nghe mấy đứa trẻ ở đây hát nó mang hương vị mộc mạc chân chất của những người nông dân lam lũ.

Chấn Việt chỉ nhìn cô khẽ cười, tính ra cả hai đã bước vào tuổi trưởng thành nhưng sao anh vẫn cảm thấy Diên Hạ còn rất bé, anh và cô bằng tuổi thế mà luôn có cảm giác anh lớn hơn cô chừng hai ba tuổi gì đấy. Chấn Việt dừng bước lấy ba lô trên vai Diên Hạ mang lên người mà ung dung bước đi, sải chân anh dài cô phải chạy theo mới kịp.

- Việt à để Hạ đeo nó được rồi như thế nặng lắm.

- Không nặng, Việt rất khỏe mà Việt cũng không muốn nhìn Hạ xách đồ nặng.

Đi sắp đến nhà, cả hai gặp rất nhiều người quen liền cúi đầu chào không ngớt. Họ vốn là những người nông dân lam lũ có nụ cười vô cùng hiền hậu. Vì hè nào cũng thấy Diên Hạ về quê ngoại chơi nên họ cũng đã quen với gương mặt cô, còn Chấn Việt đã ba năm không về ít nhiều cũng có thay đổi có một số người nhận ra cũng có một số người nhận không ra liền đưa mắt hàm ý nhìn Diên Hạ.

- A, Diên Hạ đưa bạn trai về thăm ngoại sao?

Diên Hạ ngạc nhiên lẫn sửng sốt trước câu hỏi này không biết nên đáp trả thế nào, trong tim nhất thời rung động không thôi. Nếu từ trước đến giờ Diên Hạ không hề nghĩ đến nó thì có gì khó để trả lời nhưng có lẽ nó đã ăn sâu trong tiềm thức nên cô không hề biết mà thôi nay được khơi gợi như đánh thẳng vào trái tim của Diên Hạ vốn tĩnh lặng lại trở nên rối loạn. Câu nói năm ấy của Chấn Việt lại hiện về.

- Dạ, đây là...

- Dạ cháu là bạn trai Diên Hạ.

Diên Hạ chưa kịp mở miệng thanh minh đã bị Chấn Việt chắn ngang lời nói, Diên Hạ giật mình đưa cặp mắt to tròn long lanh quan sát Chấn Việt đang làm trò gì. Trong nắng hạ, nét mặt mang chút cương nghị nhưng ấm áp của Chấn Việt hiện lên làm tim Diên Hạ lệch nhịp. Chấn Việt đưa tay khoát vai Diên Hạ nhìn người đối diện cười tươi rồi lại đưa ánh mắt chứa đựng nét cười quan sát biểu hiện trên nét mặt của Diên Hạ. Người kia chỉ nhìn hai người gật đầu cười ra vẻ khen ngợi rồi cũng theo đoàn người đến nông trại để làm việc.

Lúc này cả con đường làng thưa thớt người qua lại chỉ còn Chấn Việt cùng Diên Hạ đứng đó nhìn nhau không chớp mắt. Chấn Việt nhíu mày nhìn vào khuôn mặt đỏ ửng của Diên Hạ đôi môi lại nở một nụ cười. Hạ cánh tay ra khỏi vai Diên Hạ, bàn tay Chấn Việt lại nắm lấy tay Diên Hạ cũng không cho cô rút tay khỏi anh.

- Hạ không cần nhìn Việt như vậy, chúng ta đi thôi sắp đến nhà rồi.

Diên Hạ vẫn còn đang suy nghĩ tại sao Chấn Việt không giải thích lại còn dùng ngữ điệu rất chắc chắn như vậy là có ý gì. Là con gái dĩ nhiên Diên Hạ sẽ suy nghĩ sâu xa câu nói của Chấn Việt nó là có ý đùa cợt hay là thật lòng? Cứ theo quán tính mà Diên Hạ để mặc cho Chấn Việt nắm lấy tay mình đi trên con đường làng, cảm giác ấm áp cùng rung động len lỏi khắp tim Diên Hạ.

--------------

Hàng rào bằng hoa quỳnh hiện ra trước mắt, bây giờ Diên Hạ đã ý thức được đã đến nhà ngoại. Cái hàng rào vốn bằng tre vô cùng đơn giản đậm chất làng quê nhưng được trồng dọc theo hàng rào là hoa quỳnh lâu năm nó đã vây kín hàng rào tre nên chỉ có thể thấy hoa quỳnh mà thôi, chiếc lá dày xanh mướt dây leo tua tủa cùng mùi thơm thoang thoảng của hoa quỳnh vàng càng tăng thêm sức sống cho ngày hạ.

Căn nhà gỗ màu nâu hiện ra sau cánh cổng, trước hiên nhà chính là dáng bà ngoại Diên Hạ đang ngồi cùng đứa em họ của Diên Hạ. Diên Hạ vui mừng nở một nụ cười trong sáng như nắng mùa hạ bất giác tim Chấn Việt cũng theo đó mà đập liên hồi, từ bao giờ anh có cảm giác này với Diên Hạ? Đã rất lâu anh mong nhớ được ở bên cô có lẽ từ khi không còn ở cạnh Diên Hạ anh mới nhận ra điều đó.

Diên Hạ buông tay Chấn Việt nắm lấy cánh cổng khẽ cất tiếng gọi:

- Bà ngoại, Diên Hạ về thăm bà nè!

Bàn tay vừa buông sao tim Chấn Việt có cảm giác trỗng rỗng, mơ hồ trong nhất thời còn có sự hụt hẫng, trong tiềm thức của anh chẳng phải hai người chỉ là bạn thôi sao nhưng câu nói năm đó của anh đã nhắc nhở anh rằng tình cảm của hai người đã vượt xa tình bạn từ lâu rồi, bây giờ anh lại có cảm giác này phải chăng thời gian xa cách quá lâu khiến anh không muốn rời xa cô.

Bà ngoại Diên Hạ nghe tiếng cô gọi liền đứng dậy nở một nụ cười hiền hậu chan chứa tình thương, trước khi Diên Hạ đến ba mẹ cô có đánh điện về báo rằng năm nay cô xuống một mình nên từ sáng đến giờ bà vẫn ngồi đây trông ngóng không biết cô có thể về đến nơi hay không. Bà đi nhanh ra cổng theo ánh cười mà những nếp nhăn xô đẩy vào nhau, sự già nua không ngừng tăng theo năm tháng.

Vừa mở cổng, Diên Hạ liền nhào vào lòng bà cười tít mắt, cô ước gì ngày nào cũng được ở bên bà nhưng rất tiếc bà không chịu lên thành phố để sinh sống chỉ thích cuộc sống dung dị đời thường của vùng quê nên đã ở lại cùng dì Lệ. Bà còn muốn ở lại để trông nom vườn tượt cùng căn nhà do ông ngoại gầy dựng, nghĩ thôi cũng đủ biết bà thương ông đến nhường nào.

Bà ôm lấy Diên Hạ vỗ về như đứa cháu bé bỏng ngày nào, mỗi năm cô về thăm bà được chừng ba lần hay bốn lần gì thôi nên thời gian ngắn như vậy làm sao để bà có thể truyền hết tình thương cho cô.

Ôm Diên Hạ không lâu bà liền nghe phía trước có tiếng nói trầm thấp của người con trai:

- Dạ cháu chào bà!

- Cháu...không phải là Việt sao? Đã cao chừng này rồi sao, năm nay cũng về thăm bà hả?

- Dạ gia đình cháu mới về nước không lâu nên hè này về thăm bà nội.

- Ba mẹ cháu vẫn khỏe chứ?

- Cảm ơn bà đã quan tâm ba mẹ cháu vẫn khỏe.

Bất giác bà ngoại Diên Hạ nhìn đến trên tay Chấn Việt còn có cái ba lô của Diên Hạ bà nở một nụ cười hiền hậu.

- Hai đứa về cùng nhau sao?

- Dạ tụi cháu đi cùng một chuyến xe_Chấn Việt cũng chẳng nói gì thêm chỉ cười nhẹ đưa mắt nhìn Diên Hạ.

- Nghĩ lại thật trùng hợp đấy bà tụi cháu không hẹn mà lại đi cùng một chuyến xe._Diên Hạ ôm tay bà cất giọng lanh lảnh kèm theo vài phần hứng thú.

- Thôi vào nhà đi rồi hẳn nói tiếp._bà nhỏ nhẹ cất giọng từ tốn nhìn hai người đầy yêu thương.

- Dạ thôi cháu về thăm bà nội trước rồi sang chơi sau dù sao cũng chỉ cách vài bước là đến.

Chấn Việt trao lại ba lô cho Diên Hạ, cúi đầu chào bà một cách lễ phép rồi mới bước đi. Khi thấy bóng Chấn Việt trải dài, dáng người cao ráo mà tuấn tú trong lòng Diên Hạ dâng lên một cảm xúc kì lạ. Đã là bạn bao lâu tại sao Diên Hạ không hề nhận ra Chấn Việt có thể khiến cho cảm xúc của cô rối loạn, ba năm trước khi kì nghỉ hè kết thúc vừa nghe Chấn Việt phải đi xa một thời gian dài mới quay lại cô cũng có cảm giác hụt hẫng man mác buồn nhưng cũng không nghĩ nhiều chỉ cho rằng đó là một thói quen mỗi hè mỗi tết đều nhìn thấy Chấn Việt trong nhất thời khó chấp nhận mà thôi. Nhưng cô không thể quên lời hứa mà cô đã hứa với anh.

Vào đến nhà, Diên Hạ liền bỏ ba lô xuống ôm bé Nu-con dì Lệ lên mà véo má cưng nựng, con bé mới bốn tuổi nhưng khôn ngoan lanh lợi khiến ai cũng phải thương. Hè nào, tết nào Diên Hạ cũng về mà mỗi lần về liền có quà nên con bé cứ hễ thấy Diên Hạ bám riết không buông, được ôm con bé cười tít mắt.

- Bé Nu dạo này có ngoan không?

- Chị Hạ, bé Nu rất ngoan vậy chị có mua quà cho bé Nu không?

- Ngoan vậy sao? Vậy kể cho chị Hạ nghe xem em làm được gì giúp bà ngoại? Kể xong chị Hạ sẽ lấy quà ra cho.

- Bé Nu giúp bà trông nhà, không đi lung tung còn quét nhà nữa, quà đây chị Hạ.

Diên Hạ bật cười vì điệu bộ của con bé thật ra nghe sơ qua cũng biết nó toàn lật ngược tình thế. Thay vì bà phải ở nhà trông nó cho dì dượng đi làm thì nó lại đổi thành trông nhà, chạy loạn khắp nơi lại đổi thành không đi lung tung tiện tay cầm chổi kéo lê trong nhà thì gọi là quét nhà. Bà ngoại Diên Hạ lắc đầu cười khổ nhưng trên môi vẫn là nụ cười hiền hậu đậm chất yêu thương.

Diên Hạ đặt con bé xuống, cầm cả một hộp kẹo và một con búp bê bằng vải đưa cho bé Nu, con bé vui sướng hôn chụt chụt lên má Diên Hạ. Diên Hạ xoa đầu con bé rồi đi ra phía sau rửa mặt cho mát mẻ, hất tung những giọt nước lên mặt như cảm nhận được cả sự tươi mát của con sông thôn quê. Cuộc sống đô thành bon chen, những kiến thức học tập như một tảng đá đè nặng Diên Hạ cô ước gì có thể buông lỏng mà bỏ lại tất cả để về quê sinh sống cùng bà nhưng nghĩ lại nghĩ như vậy thật không có chí hướng, huống hồ ba mẹ cô làm việc vất vả phải rời quê cũng vì muốn cô học hành đến nơi đến chốn để không phải cực nhọc làm nông họ mà biết cô có ý nghĩ này còn không băm vằm cô ra sao. Mới nghĩ thôi mà Diên Hạ còn sợ nói chi đến việc nói ra trước mặt ba mẹ cô.

Diên Hạ được bà giục đi tắm cho khỏe người, cô cũng nghe lời bà làm sạch mồ hôi trên cơ thể sau một quãng đường dài. Mái tóc dài ướt sũng mang theo hương thơm buông thả bên vai Diên Hạ tạo nên nét đẹp thuần khiết, bà bảo cô ngồi xuống đưa lược từ từ chải lên mái tóc mềm mượt, bàn tay bà dịu dàng tuy có thô ráp cho phải vất vả với ruộng vườn nhưng làm tim Diên Hạ cảm thấy vô cùng ấm áp. Làn da đôi môi gân nổi chi chít biểu hiện của sự già nua, nhìn thấy đôi tay bà sao Diên Hạ cảm thấy bà dường như đang dần rời xa cô, lúc đó cô không biết cảm giác mình sẽ thế nào nhưng chắc rằng cô muốn thời gian ngừng lại đừng mãi chạy như thế để bà ở bên cô lâu hơn.

- Cháu bà đã xinh đẹp hơn rồi nhỉ thế đã có bạn trai chưa?_nhẹ đưa tay vuốt tóc Diên Hạ bà hỏi với giọng vui vẻ.

- Cháu còn đang đi học mà bà._Diên Hạ nhăn mặt nũng nịu nhìn bà nhưng thật ra vừa nghe nhắc đến hai từ "bạn trai" trong đầu cô lập tức hiện lên nụ cười của Chấn Việt, khẽ lắc đầ xua đi nhưng mãi không được.

- Ba mẹ cô không biết làm trò gì mà cứ để con gái học miết, ở chỗ này con gái từng tuổi cô đã có chồng thậm chí có con để những thân già có cái để mà bồng bế. Cháu nói sao chứ bà thấy thằng Việt rất được hai đứa lại thân nhau từ nhỏ.

Diên Hạ khẽ thở dài, cũng chẳng trách bà được bà không sống theo lối tân thời nên không thích con gái học hành nhiều, bà quan niệm rằng con gái sớm muộn gì cũng theo chồng vì thế học chi cho lắm cứ tìm một người ưng ý gã đi là xong. Diên Hạ biết bà suy nghĩ lạc hậu nhưng cũng chẳng dám phản bác chỉ khẽ cười, cô biết bà chính là lo sợ bản thân gần đất xa trời không thể tận mắt chứng kiến đứa cháu có nơi nương tựa đàng hoàng sẽ không an lòng.

Bà sinh được hai đứa con gái, một là mẹ Diên Hạ một phụ nữ vô cùng có chí hướng là phó giám đốc của công ty chuyên về chế biến nông phẩm dĩ nhiên giám đốc là ba cô. Lúc nhỏ mẹ Diên Hạ được ông ngoại khích lệ phải cố gắng học nên mẹ cô rất có ý chí phấn đấu, học hành giỏi dang mẹ cô lại để ý nông phẩm thôn quê chỉ thu hoạch rồi đem bán với giá rẻ cảm thấy quá hoang phí, nên khi gặp ba cô là một người đàn ông lịch thiệp chủ của cả một nông trường rộng lớn- nơi mà mẹ cô khi ra trường đã đến đó thực tập hai người không biết cơ duyên gì lại đem lòng yêu nhau liền cùng một tâm niệm thành lập một công ty chuyên chế biến nông phẩm của thôn quê mình.





Vote Điểm :12345

Loading...

✿ Bình luận facebook truyện Hương Gió Hạ


✿ Tổng số bình luận Hương Gió Hạ: 0





Name *:
Email:
Code *:

✿ XEM CÁC TRUYỆN LIÊN QUAN :Truyện Ngắn

✿ XEM TRUYỆN KHÁC
ĐĂNG NHẬP
Đăng Ký | Đăng Nhập
Login:
Password:

Kênh Truyện
CHỨC NĂNG

BXH TRUYỆN HOT
TRUYỆN NGẪU NHIÊN
TRUYỆN FULL
Lên đầu trang
Xuống cuối trang
CopyrightKênh Truyện © 2011 - 2016Kênh Truyện - In Sách Truyện Theo Yêu Cầu
Powered by uCoz -Giao diện Mobile

DMCA.com Protection Status