Kênh Truyện, Đọc truyện online, truyện teen full hoàn thành, truyện gay full, tiểu thuyết full
»
»
19:40, 17/10/2017

Huyện Lệnh Rất Bận!
✿ Người Đăng: tienmynhan Các Truyện Cùng Người Đăng
✿ Tác Giả: Tế Dương Phi Vũ
✿ Xem: 389 Lượt ✿ Tổng Điểm Vote: 48 Điểm
ĐỌC Chap 1 ĐỌC Chap Mới Nhất


✿ Nội dung truyện Huyện Lệnh Rất Bận!

Huyện lệnh rất bận!

Tác giả: Tế Dương Phi Vũ

Huyện lệnh (Hách Liên Minh Kính): Ta đây rất bận, thực sự rất bận! Ngoài việc khám nghiệm tử thi để phá án còn phải đi theo bảo hộ Đại tiểu thư, bắt phi tặc cùng tấn công Hồng Liên giáo, ngươi nói xem ta có bận hay không?

Đại tiểu thư (Mộ Dung Hi Nguyệt): Bổn tiểu thư ta đây tốt bụng lắm mới cho ngươi làm thủ hạ ở cái huyện nhỏ này, ngươi phải tu mấy kiếp mới được, vậy mà dám chê bổn tiểu thư đây vướng tay vướng chân!

Phi tặc ( Sở Yên): Muốn bắt ta, vậy phải xem ngươi có bản lãnh hay không, trước hết học khinh công đi rồi hãy nói chuyện với ta.

Giáo chủ (Hạ Lan Yên): Tiểu Kính Kính, làm một huyện lệnh nhỏ có gì tốt, không bằng theo tỷ đây, toàn bộ Hồng Liên giáo đều thuộc về ngươi.

CHƯƠNG 1: BUỔI LIÊN HOAN TỐT NGHIỆP BI THẢM

Mùa hè, gió mát thổi nhè nhẹ, nước trong hồ gợn nhấp nhô.

Một cô gái có khuôn mặt thanh tú vui tươi đội nón cử nhân, mặc áo cử nhân đang đứng ở ven hồ.

Mùa tốt nghiệp lại tới mang theo rất nhiều cảm xúc vui buồn lẫn lộn, có người sẽ giã từ thanh xuân, có người ôm mộng tiến vào đời.

Năm nay tới lượt của mình.

Yeah! Tốt nghiệp rồi, ha ha ha. Rốt cuộc cũng đến ngày này, vì ngày hôm nay mà mình đã bỏ qua bao nhiêu phong hoa tuyết nguyệt, vì hôm nay… suy nghĩ một chút mấy năm này mấy vị giáo sư biến thái bắt mình thực tập viết báo cáo, thật đúng là… đau lòng đến nỗi không biết nói gì luôn. Ôi, thật đúng là một cuộc sống địa ngục!

Nhưng mà giờ phút này đây,…. tốt nghiệp rồi. Cuối cùng cũng hoàn thành báo cáo với thực tập khám nghiệm trên thi thể, từ bây giờ trở đi mãi mãi cũng không bị thầy áp bức nữa.

Lúc đang định ngửa mặt lên trời cười to thì đột nhiên bị một tên đùa dai vỗ bả vai "Ha ha, mình đang tự hỏi cậu biến đi đâu mất, nguyên lai len lén chạy ra đây. ”

"Phù! Chu Đình Đình cậu không biết làm như vậy là hù chết người sao!”

"Chúng ta sinh ra vừa đẹp vừa tài, đối mặt với thi thể còn không sợ, sao lại sợ bị hù dọa chư.” Chu Đình Đình buồn cười nhìn cô gái đang vỗ ngực vì bị kinh sợ "Được rồi, đại thiên tài của mình, đi nhanh đi, buổi tiệc sắp bắt đầu rồi, hiệu trưởng và giáo sư đang vội vả tìm cậu đấy.”

"Nè, đừng có đẩy chớ, mình đi vào liền.”

"Buổi tiệc liên hoan tốt nghiệp của Đại học y khoa chính thức bắt đầu…”

"Tiếp theo chúng ta hãy vổ tay hoan nghênh bạn học Hách Liên Minh Tĩnh hạng nhất trong đợt tốt nghiệp vừa rồi cùng với thầy hiệu trưởng khui rượu champagne…”

"Là nàng, chính là nàng, cô gái thiên tài đó chỉ cần 3 năm để hoàn thành khóa học 5 năm.”

"Không hổ là niềm tự hào của đại học y khoa năm nay, nhìn xem …”

"Nghe nói, nàng chưa tốt nghiệp đã có nhiều bệnh viện lớn ngỏ ý mời nàng về làm đấy.”

"Thật là đáng yêu, lại rất xinh đẹp nữa, sao tao chưa gặp bao giờ nhỉ?”

"Đần, bạn học Hách Liên rất bận rộn, sao giống như mày, ở trường học mà cứ như đi dạo, chủ yếu chỉ cần có cái bằng tốt nghiệp.”

Nói đến Hách Liên Minh Tĩnh, đại học y khoa không ai không biết, được khen là cô gái thiên tài. Chỉ cần 3 năm để hoàn thành khóa học 5 năm, là học trò cưng của các giáo sư, cũng là niềm tự hào của cả đại học y khoa. Hơn nữa cái họ Hách Liên này cũng rất đặc biệt, Hách Liên Minh Tĩnh tướng mạo vui vẻ khả ái. Bình thường quả thực quá ‘bận bịu’, nên nhiều khi có cảm giác thần long thấy đầu không thấy đuôi, cho nên tin đồn về nàng cũng được truyền rộng rãi trong trường học.

Phanh ——

Mở rượu champagne ra Hách Liên Minh Tĩnh và hiệu trưởng đem rượu đổ vào đống ly được xếp thành hình kim tự tháp.

Phía dưới, mọi người vổ tay hoan hô, đem nón cử nhân ném lên đại biểu cho việc bọn họ đã tốt nghiệp.

Hách Liên Minh Tĩnh đi tới trước mặt giáo sư già cúi đầu một cái "Cám ơn lão giáo sư mấy năm nay đã thương yêu chỉ bảo tận tình đối với Hách Liên.”

Giáo sư tuổi cao tóc bạc hoa râm nắm tay Hách Liên Minh Tĩnh khóc lóc nói "Hách Liên, em là để tử mà thầy đắc ý nhất, thầy không bỏ được em.”

"Hách Liên cũng không bỏ được giáo sư” Hách Liên Minh Tĩnh vui vẻ cười một tiếng, ông là không bỏ được người giúp ông viết báo cáo cùng mổ thi thể đi.

Giáo sư già vừa nghe Hách Liên Minh Tĩnh nói như vậy, vội vàng ngẩng đầu lên "Hách Liên cũng không bỏ được sao, vậy em cũng không cần tốt nghiệp, thầy sẽ nói chuyện với ba của em, dù sao ông ấy nhất định cũng nghe lời của ta, học xong tiến sĩ thì học hậu tiến sĩ xong rồi tới giáo sư tiến sĩ cũng được…”

"Oh, giáo sư thật biết nói đùa” Hách Liên Minh Tĩnh vừa nghe xong nụ cười cứng ngắc, vội vàng rút tay về. Đùa gì thế, ba nàng đối với giáo sư vô cùng kính trọng khẳng định sẽ đồng ý.

"Hách Liên, mau tới, chúng ta cùng nhau nâng ly.” Chu Đình Đình vẫy tay với Hách Liên Minh Tĩnh.

"A, cái đó, các bạn kêu em kìa, em đi trước đây.” Không để cho giáo sư có cơ hội mở miệng nàng vội vàng chạy mất.

Lão giáo sư buồn cười lắc đầu một cái, nàng y hệt ba nàng năm đó, có tài năng thiên phú như vậy nhưng lại không muốn học tiếp, đứa bé Hách Liên này có thể trở thành danh nhân trong giới pháp y cũng coi như không phụ lòng người thầy này.

"Cạn ly! ! !”

"Hách Liên sao cậu không uống?”

Hách Liên Minh Tĩnh có chút bối rối khi nhìn thấy ly rượu champagne đầy nhóc kia. "Thật ngại quá, ta không biết uống rượu.” nàng là loại người một ly liền say, hai ly ngã gục.

"Cậu yên tâm, rượu champagne này uống không say, nếu như cậu say, mình sẽ hộ tống cậu về nhà.” Chu Đình Đình nói nhỏ trong tai Hách Liên Minh Tĩnh.

Nghe được Chu Đình Đình nói vậy, Hách Liên Minh Tĩnh an tâm, nhắm hai mắt lại uống cạn một hơi.

Không nghĩ tới có chút giống như uống nước ngọt, ha ha, có khi còn ngon hơn.

Tiếp theo Hách Liên Minh Tĩnh đem rượu champagne như nước ngọt mà uống một ly rồi lại một ly….

"Ai ui!” Hách Liên Minh Tĩnh đỡ cái trán vừa đau vừa nhức, mặc dù nói là lần đầu tiên uống say, nhưng tại sao trán lại đau như vậy.

"Công tử! Cám ơn trời đất, công tử rốt cuộc tỉnh rồi” Giang Liên Nhi vội vàng đỡ công tử đang muốn đứng dậy.

"Thật là đau!” Hách Liên Minh Tĩnh sờ trán, tại sao uống rượu vào thì lại nổi một cái cục u trên trán.

"Dĩ nhiên là đau rồi, hảo công tử của em, ngài cũng không thèm nhìn qua cái cục u vừa đỏ vừa sưng nổi trên trán sao.” Giang Liên Nhi không khí nói.

Công tử? Mình đây vẫn chưa tỉnh sao?

"Em nói công tử nè, sau này ngài làm ơn sửa đổi tật xấu hay thích xen vào chuyện của người khác được không, cũng bởi vì ngài thích xen vào chuyện của người khác làm hại đoạn đường này xảy ra nhiều chuyện không hay, vốn đã sớm tới trấn Thái Bình rồi, ngài cũng đã sớm…”

Hách Liên Minh Tĩnh mở to mắt nhìn cái người ở bên cạnh miệng nói không ngừng ăn mặc lại giống như thư đồng thời cổ đại. Còn căn phòng này lại đậm chất cổ kính nữa, đột nhiên cảm nhận được một sự khác thường không nhỏ. Không thể nào, cô không phải uống say trong buổi tiệc tốt nghiệp sao! Tại sao tỉnh dậy lại bị xuyên qua đây?

"Công tử? Công tử?” Giang Liên Nhi thấy công tử nhà nàng từ lúc tỉnh dậy có chút kỳ quái.

"Ngươi mới vừa rồi kêu. . . kêu ta là cái gì?” Trán của Hách Liên Minh Tĩnh nhất thời toát ra ba đường hắc tuyến! Mọi chuyện sẽ không hỏng bét như vậy chứ… bình thường cô luôn là một công dân tốt lại là một học sinh ngoan nữa.

Mặc dù có lúc cô vẽ một vòng tròn để nguyền rủa giáo sư, nhưng mà cũng không đến nổi bị trừng phạt xuyên qua thành nam tử chứ! Điều này làm cho một người học chuyên khoa khám nghiệm tử thi làm sao chịu nổi!

"Công tử, ngài bị làm sao vậy? Không phải bị đánh đến nỗi đần luôn chứ?” Giang Liên Nhi có chút khẩn trương nhìn Hách Liên Minh Tĩnh.

Hách Liên Minh Tĩnh không để ý đến biểu tình của Giang Liên Nhi, vội vàng sờ ngực mình một cái rồi lại sờ coi có cục xương ở cổ họng không.

"Công tử, công tử, ngài đừng dọa Liên Nhi nha, ngài nếu bị ngu, em làm sao dám đối mặt với sự giao phó của lão gia phu nhân đây, oa oa” dứt lời liền khóc.

Hô! May quá may quá, mặc dù ngực bị buộc chặc không thể thấy rõ, bất quá thân là sinh viên y khoa đối với cấu tạo cơ thể vẫn là rất rõ ràng.

"Lão gia, phu nhân, Liên Nhi thật xin lỗi hai người. Oa oa hai người ở dưới suối vàng biết đừng trách Liên Nhi. . .”

"Đừng khóc!” Hách Liên Minh Tĩnh thấy Giang Liên Nhi khóc có chút phiền lòng, người nên khóc hẳn là ta mới đúng!

Nhất thời Giang Liên Nhi đừng khóc, đôi mắt to long lanh nhìn công tử nhà nàng.

"Kia, Liên Nhi đúng không? Ta hình như bị mất trí nhớ rồi.” Hách Liên Minh Tĩnh lăn lăn cái túi to trên trán nói "Cái gì cũng không nhớ.”

"Hả, công tử ngài bị mất trí nhớ?”

"Ừ, đây là đâu, triều đại nào? Ngay cả tên của ta là gì cũng không nhớ.” Hách Liên Minh Tĩnh âm thầm đè cái túi trên trán mình, mặt đầy thống khổ nói "Ui da, suy nghĩ một chút đầu liền đau!” Nguyên tắc đầu tiên khi bị xuyên qua là giả bộ mất trí nhớ.

"May quá, công tử ngài đừng suy nghĩ nhiều, hên là đầu không bị hỏng nếu không là nguy rồi, để Liên Nhi nói cho ngài biết.”

"Nơi này là huyện Dư Gia của Bắc quốc.”

Bắc quốc? Trong lịch sử có triều đại này sao? Chẳng lẽ bị xuyên qua triều đại không biết tên!

"Công tử tên là Hách Liên Minh Kính ”

"Cái gì, Hách Liên Minh Tĩnh?” Wow giống với tên của ta nha.( 镜=Kính, 静=Tĩnh, đồng âm là jìng)

"Đúng vậy, từ nhỏ công tử đã được mọi người đã nói ngài là thần đồng, ba tuổi có thể làm thơ, năm tuổi có thể làm văn, bảy tuổi có thể đối câu, hơn nữa hiện tại còn là đương kim Trạng nguyên.”

” Chờ một chút, Liên Nhi a, công tử nhà em, ừm chính là ta, mà ta hình như là, là nữ đi. Triều đại này nữ nhân cũng có thể tham gia khoa thi sao? Triều đại này coi bộ tư tưởng cũng tiến bộ quá ta.

"Dĩ nhiên không thể! Nếu như có thể, công tử ngài cũng không cần giấu giếm thân phận nữ giả nam trang đi ứng thí.” Lại nghĩ đến tiểu thư nhà nàng vì hoàn thành tâm nguyện của lão gia….

"Vậy ta vì sao phải nữ giả nam trang lên kinh ứng thí?”

"Chuyện là như vầy, công tử, ừm, tiểu thư ngài là con nhà danh môn vọng tộc, thân phận hiển hách, đời tổ tiên là làm quan, chẳng qua là đến đời ông nội ngài bắt đầu suy bại, sau đó đến lão gia vẫn không có làm quan, mơ ước cả đời của lão gia chính là làm quan triều đình, ông còn đặt tên cho ngài là Minh Kính, hy vọng sau này làm quan có thể ‘treo cao gương sáng’ làm rạng danh Hách Liên gia. Nhưng mọi chuyện không được như ý, thi mười mấy lần cũng không đậu được kỳ thi Hương, lão gia luôn buồn bực không vui. Công tử ngài vì muốn hoàn thành nguyện vọng của lão gia, quyết tâm muốn thi đậu Trạng nguyên, từ đây nữ giả nam trang. Rốt cuộc năm nay cũng đậu Trạng nguyên.”

"À nguyên lai là như vậy” nguyên lai là Kính chứ không phải Tĩnh.

"Bất quá, từ nhỏ công tử ngài là người chính trực a, vốn là quan thất phẩm ở Hàn lâm viện, nhưng không ưa chuyện quan trường, chống đối Viện sĩ đại nhân, bị cách chức đến làm chức huyện lệnh tép riu cửu phẩm ở trấn Thái Bình nhỏ này.

"Vậy tại sao ta lại té xỉu?” Hách Liên Minh Tĩnh chỉ chỉ cái cục u sưng đỏ trên trán của mình.

"Còn không phải là bởi vì công tử ngài thích xen vào chuyện của người khác sao, cái tính thích bênh vực kẻ yếu ấy, rõ ràng bản thân không biết võ công cứ nhất quyết giúp người ta bắt ăn trộm, kết quả bị ăn trộm cầm cây gậy tập kích, hôn mê một ngày một đêm đấy.” Nghĩ tới đây Giang Liên Nhi liền không khách khí liếc Hách Liên Minh Tĩnh một cái

Chủ nhân của thân thể này khá giống ta, thích xen vào chuyện người khác, thích bênh vực kẻ yếu. Bất quá cũng không đến nổi bị đánh một gậy liền chết đi! Linh hồn của chủ nhân cổ thân thể này đang phiêu du ở nơi nào rồi?

Mời Bạn Đọc Tiếp Tại Trang : Huyện Lệnh Rất Bận! - Diễn Đàn Kênh Truyện http://kenhtruyen.com/forum/51-16418-1#ixzz4vlxgIS63





Vote Điểm :12345

Loading...

✿ Bình luận facebook truyện Huyện Lệnh Rất Bận!



✿ XEM CÁC TRUYỆN LIÊN QUAN :Truyện Les, Bách Hợp Full

✿ XEM TRUYỆN KHÁC
ĐĂNG NHẬP
Đăng Ký | Đăng Nhập
Login:
Password:

Kênh Truyện
CHỨC NĂNG

BXH TRUYỆN HOT
TRUYỆN NGẪU NHIÊN
TRUYỆN FULL
Lên đầu trang
Xuống cuối trang
Loading...
CopyrightKênh Truyện © 2011 - 2017Kênh Truyện - In Sách Truyện Theo Yêu Cầu
Powered by uCoz -Giao diện Mobile

DMCA.com Protection Status