- Tên Tác Phẩm : Khi Con Gái Giả Trai - Tác Giả : babyxink_kute - Thể Loại : Tình Cảm. - Rating : Tuổi Teen - Warning : Mại Zô Mại Zô. Ai Đọc Cũng Ok • Giới Thiệu Nhân Vật Tí Nào.
- Tạ Ngọc Lam ( Khi bị buộc làm con trai thì tên cô là Tạ Thiện Thiện) :
Con gái tập đoàn MH – Một trong những tập đoàn lớn mạnh nhất thế giới.
Papa cô vốn thích quý tử để "Nỗi dõi tông đường” nên luôn coi cô như con
trai. Vì không chịu được khi thấy chồng mình, mama cô đã đưa cô sang Mĩ
sống. - Hạ Thất lăng : Con trai tập đoàn HT – Đối thủ cạnh tranh
lớn nhất của tập đoàn MH. Nổi tiếng với vẻ đẹp có thể coi là hoàn mĩ.
Không chỉ vậy anh còn là chuyên gia phá phách, nhưng vì là con già giàu
có nên không ai dám làm gì. Là tâm điểm của các cô gái. - Những nhân vật khác đọc truyện sẽ biết rõ hơn.:P . . . . . . Chap 1 Giả trai
"Tôi là Tạ Ngọc Lam, theo như "giang hồ” nhận xét thì tôi là một đứa
con gái xinh đẹp, có tài, rất hợp để thừa kế cả tập đoàn lớn từ papa
mình. Không hiểu là do họ nịnh nọt để lấy lòng papa tôi hay vì sự thật
là thế nữa. Haizzz.17 năm qua, từ khi chui ra từ bụng mẹ, số lần gặp
được người cha đáng kính của mình chỉ đếm trên đầu ngón tay. Lí do rất
đơn giản, papa tôi luôn thích con trai, luôn đối xử với tôi như một đứa
con trai chính hiệu, mẹ tôi không chịu được điều đấy nên đưa tôi sang Mĩ
Từ lúc tôi vẫn chưa cai sữa. Nhân tiện sinh nhật thứ 18 của tôi,
papa sang Mỹ và năn nỉ mama cho tôi về nước làm quen với môi trường để
sau này còn thừa kế tập đoàn của ông. Một phần cũng vì tôi muốn nên bà
cũng đồng ý cho tôi theo ông. Nhưng tôi đâu ngờ sau đó cuộc đời tôi lại
trở thành một chuỗi ngày "li kì hấp dẫn” như phim hành động, và hàng
ngàn bí ẩn chưa được biết đến được hé lộ. Oaoa......” * * * -
Wow, đây là nhà cháu hả bác tài. – Tôi ngạc nhiên không tin vào mắt mình
khi trước mắt tôi là một ngôi biệt thự to đùng, thậm chí nó còn to hơn
cả biệt thự tôi ở bên Mĩ. - Vâng, thưa tiểu thư. – Bác tài khẽ mỉm cười.
Cánh cổng lớn mở ra, hàng ngìn người hầu kẻ hạ ra đón tôi ( nói thế cho
oai, có mười mấy người thôi à. Hê hê), ai ai đều cúi rạp đầu lễ phép.
Tôi hiên ngang bước vào, mặt hất lên trời, oai phong lắm. Chính vì cái
sự oai phong ấy mà tôi đạp trúng quả bóng chả biết ở đâu ra, ngã ngược
ra đằng sau. Huhu, cái mông khốn khổ của tôi. Bực tức lồm cồm bò
dậy, trước mặt tôi là một thằng nhóc tầm 4 – 5 tuổi, mặt nó ngây thơ
vô(số) tội nhìn tôi, khẽ lè cái lưỡi ra : - Plè..... Cho đáng đời, ai bảo mắt để trên đỉnh đầu cơ... Ha ha. – Rồi nó chạy mất.