Kênh Truyện, Đọc truyện online, truyện teen full hoàn thành, truyện gay full, tiểu thuyết full
»
»
18:23, 10/07/2017

Lưu Luyến Ngàn Năm
✿ Người Đăng: tienmynhan Các Truyện Cùng Người Đăng
✿ Tác Giả: Đằng La Luyến Nguyệt
✿ Xem: 270 Lượt ✿ Tổng Điểm Vote: 16 Điểm
ĐỌC Chap 1 ĐỌC Chap Mới Nhất


✿ Nội dung truyện Lưu Luyến Ngàn Năm

Lưu luyến ngàn năm

Tác giả: Đằng La Luyến Nguyệt

Thể loại: đam mỹ, HP đồng nhân, xuyên về quá khứ, sinh tử văn, thanh thủy văn, 1×1, HE.

Editor:Dương Minh Yên

Biên tập: Dương Minh Yên.

Chỉnh sửa: Dương Minh Yên. [bắt đầu edit ngày 14/08/2013]

Giới Thiệu:

Truyện xoay quanh câu chuyện Harry và giáo sư có cơ hội xuyên không về ngàn năm trước khi Hogwarts vừa mới được thành lập, trợ giúp bốn người sáng lập làm dịu đi mâu thuẫn giữa phù thủy trong trường và Muggle thời kỳ ban đầu, hơn nữa cũng giúp một rắn một sư tử không biêt mở miệng thế nào nhận ra tình cảm của bản thân

Bản câu like

Khi Harry và giáo sư xuyên tới ngàn năm trước, trở thành con nuôi của Salazar Slytherin; khi giáo sư đối mặt với Harry Potter vì mất hết ký ức mà hoàn toàn tin tưởng mình, sẽ phát sinh chuyện gì chứ?rn

Lưu luyến yêu say đắm, ngàn năm bất diệt.

Couple chính: Severus Snape/ Harry Potter.

Couple phụ: Salazar Slytherin/ Godric Gryffindor.

—o0o—

Mở đầu.

—o0o—

Chương này xin dành tặng Anak, yêu nàng nhiều lắm a~~~ keke

—o0o—

Umbridge tiến vào chiếm đóng Hogwarts, làm cho nhóm động vật nhỏ ở Hogwarts cả ngày đều bi thảm.

Ngoài Slytherin thì gần như các học trò của các Nhà đều bị vị này đi gây rắc rối, trong đó, Kẻ Được Chọn Harry Potter là xui xẻo nhất.

"Tung lời đồn nhảm, nói dối hết lần này tới lần khác.” Đây là đánh giá mụ Umbridge dành cho Harry.

Harry đã im lặng chịu đựng tình huống này hai tháng trời, một ngày nào đó giữa tháng mười hai, Harry rốt cuộc bùng nổ.

"Tôi chịu đủ rồi đấy!” Sáng sớm ngày nào đó, khi mụ Umbridge lại ở trên lễ đường ngấm ngầm chỉ trích Harry, Harry tức giận đùng đùng vỗ bàn đứng lên, "Tôi không cần cái loại giáo dục tồi tệ này, tôi muốn nghỉ học.”

Pháp thuật khỉ gió gì, đối đầu Voldemort chó má gì, an toàn của giới pháp thuật khốn kiếp gì, từ giờ phút này bắt đầu không hề liên quan tới cậu nữa, cậu phải đi về thế giới Muggle của cậu!

Cậu phải rời khỏi nước Anh, đi tới một nơi khác, không phải còn có những trường học pháp thuật kiểu này khác sao, cậu không cần phải sống ở đây.

Cậu không cần những người bạn chỉ vì báo chí đơn giản vu tội cậu vài câu đã đầu óc choáng váng, cũng chẳng cần phải chịu đựng được lời châm biếm tồi tệ từ mụ Umbridge.

Phù thủy nước khác cũng không chú ý gì tới Kẻ Được Chọn như nước Anh bên này, cậu muốn tới một quốc gia sẽ không ai coi cậu là động vật trong vườn bách thú để ngắm nhìn, bắt đầu một cuộc sống bình thản!

Harry phát biểu làm những phù thủy ở đây bàng hoàng, ngay cả Umbridge cũng ngây ra nhìn Harry trong nhất thời không kịp phản ứng.

Đợi đến khi mụ kịp phản ứng thì mụ dữ tợn nói, "Làm sao trò dám, trò sẽ bị bẻ gãy đũa phép.”

"Chờ đến khi tôi chuyển sang trường học khác, tôi sẽ mua lấy một cái mới.” Harry quật cường nhìn Umbridge nói, "Tôi không cần ở lại một cái trường luôn xem tôi là trò cười như thế này.”

Cậu thật sự đã chịu đủ rồi.

Harry rời khỏi dãy bàn, không hề lưu luyến rời đi.

"Severus.” Ngồi ở vị trí chủ vị, hiệu trưởng khẽ kêu giáo sư độc dược ngồi cạnh mình, "Làm phiền thầy.”

"Thật sự là một tên nhóc con đáng ghét.” Giáo sư độc dược đen mặt, đứng dậy đi ra bên cạnh, rời khỏi lễ đường.

Umbridge còn đang chửi mắng, mụ kêu gào mụ phải gửi thư cho bộ trưởng, thảo luận Harry chống lại hơn nữa phải xử phạt cậu.

Mà người ở dưới, tiếp tục sửng sốt nửa ngày rồi, chợt có người nỉ non, "Chúng ta mất Kẻ Được Chọn? Nếu Kẻ-mà-ai-cũng-biết-là-ai-đấy thật sự trở về, vậy phải làm sao bây giờ?” Dù sao, vẫn có một số người nguyện ý tin tưởng lời nói của cụ Dumbledore, cho dù Bộ Pháp thuật gây khó khăn cũng đã không còn nhiều lắm.

Câu nói này chỉ trong khoảng thời gian ngắn tạo ra xì xào không nhỏ.

Cho dù mọi người tin tưởng Harry ‘đã điên rồi’ thế nào đi nữa, nhưng tiếng tăm Kẻ Được Chọn vẫn khiến mọi người chú ý Harry, hiện giờ Harry nói phải rời khỏi Hogwarts hơn nữa… không hề lưu luyến rời khỏi lễ đường. Tất cả mọi người biết rõ, mặc kệ trước đó có phải Harry điên thật như lời báo chí hay không thì tuyên ngôn vừa rồi của cậu, thật sự đã thực hiện.

Nói cách khác, điều này có nghĩa là, giới pháp thuật nước Anh, sắp không còn Kẻ Được Chọn nữa!

Chuyện này chỉ diễn ra trong thời gian ngắn lại làm cho nhóm phù thủy nhỏ khủng hoảng.

Trong lễ đường hỗn loạn.

Nói tới Harry, sau khi rời khỏi lễ đường, cậu định quay về thu dọn đồ đạc của mình, nhưng cậu tinh mắt thấy được có người đuổi theo cậu.

Cậu tưởng là mụ Umbridge, cho nên cậu đổi ý chạy ra khỏi lâu đài.

Cậu muốn tới Rừng Cấm.

Năm năm, đủ để Harry quen thuộc phần lớn Rừng Cấm, ít nhất cậu biết nơi nào an toàn, chạy tới đó cậu có thể cắt đuôi được Umbridge. Nếu may mắn, thậm chí cậu có thể nhốt Umbridge ở trong Rừng Cấm nữa kìa.

Đợi khi cắt đuôi được mụ Umbridge xong, cậu tiếp tục quay về thu dọn đồ đạc cũng không muộn.

Dáng người Harry còn nhỏ hơn người bình thường, nhưng vì trước kia cần né tránh Dudley đuổi đánh cộng với chơi Quidditch, thể lực của cậu đặc biệt tốt, chạy được một khoảng cách xa, thậm chí còn chưa biết mệt.

Nhưng, Harry phát hiện, ngay khi cậu lơ đãng trong thời gian ngắn thì cậu lại có thể bị lạc đường?

Harry nhíu mày, phía trước Rừng Cấm cậu rất quen thuộc, cho dù có lơ đãng thế nào thì cậu cũng không thể lạc đường mới đúng, chuyện gì đây?

"Point me.” Cậu dùng đũa phép.

Cậu cảm thấy được, cậu cần phải trở lại cạnh Rừng Cấm mới có thể bảo đảm mình không cần phải qua đêm ở trong rừng.

Harry quay lại.

Rồi, hai phút sau, cậu phát hiện mình vẫn còn bị vây trong một đám cây cối rậm rạp.

Cậu mới đi vào Rừng Cấm không bao lâu, làm sao có thể lại không đi ra được?

Harry khó hiểu nghĩ, tiếp tục đi lên trước một đoạn.

Không hiểu sao, cậu cảm thấy một trận dao động pháp lực kỳ quái.

Harry như ma xui quỷ khiến đi lên phía trước.

Chưa tới ba phút, cậu đụng phải một cái chắn.

Đó là pháp thuật ngăn cản phù thủy, Harry lại cảm thấy quen thuộc một cách khó hiểu.

Cậu giơ tay ra chỗ cái chắn.

"Potter!” Giọng nói lạnh lùng đột nhiên vang lên từ sau cậu, dọa Harry nhảy dựng.

"Snape!” Quay đầu lại, Harry hoảng sợ kêu lên.

"Vì lễ phép của trò, trừ Gryffindor mười điểm,” Người đàn ông mặt không đổi sắc nói, "Còn có, theo ta trở về.”

Harry không nói gì, cậu bất an giật giật ngón tay, lại phát hiện bàn tay đụng vào tấm chắn kia bị lực hút giữ chặt lại, làm sao cũng không rút ra được.

"Tay con không thể động đậy.” Harry dùng sức rút tay mình ra, lại phát hiện không những tay cậu không ra được mà lại còn bị một sức mạnh hút mình vào bên trong.

"Thật sự là rắc rối.” Snape khẽ nguyền rủa một tiếng, anh cố gắng giúp Harry rút tay ra, rồi ngay đó, cái chắn lại phát ra một luồng sáng trắng, bao trùm cả Harry và Snape.

Trước khi mất đi ý thức, Harry chỉ biết mình thấy được mấy hình chữ nhật tương tự quan tài gì đó…

– Hết tiết tử –

Mời Bạn Đọc Tiếp Tại Trang : Lưu Luyến Ngàn Năm - Diễn Đàn Kênh Truyện http://kenhtruyen.com/forum/56-15447-1#ixzz4mUm0T8cW




Vote Điểm :12345

Loading...

✿ Bình luận facebook truyện Lưu Luyến Ngàn Năm



✿ XEM CÁC TRUYỆN LIÊN QUAN :Truyện Gay, Đam Mỹ Full

✿ XEM TRUYỆN KHÁC
ĐĂNG NHẬP
Đăng Ký | Đăng Nhập
Login:
Password:

Kênh Truyện
CHỨC NĂNG

BXH TRUYỆN HOT
TRUYỆN NGẪU NHIÊN
TRUYỆN FULL
Lên đầu trang
Xuống cuối trang
CopyrightKênh Truyện © 2011 - 2017Kênh Truyện - In Sách Truyện Theo Yêu Cầu
Powered by uCoz -Giao diện Mobile

DMCA.com Protection Status