Kênh Truyện, Đọc truyện online, truyện teen full hoàn thành, truyện gay full, tiểu thuyết full
»
»
17:28, 27/12/2014

Luyện Bùa Ma Phần 5
✿ Người Đăng: kenhtruyen ✿ Tác Giả:
1.474 Lượt Xem 0 Bình Chọn Truyện Cùng Người Đăng


✿ Nội dung truyện Luyện Bùa Ma Phần 5

Câu chuyện kỳ quái xét nhà ông già ma quái của chồng nàng hồi chợp tối do anh tài xế kể lại chạy thực nhanh qua đầu nàng. Liên ớn lạnh, nổi da gà. Nàng nói như thét:
- Anh Tú, ngồi dậy đi mà. Đừng có hù em nhe. Người ta đang sợ muốn chết đây này.
Tú không trả lời, chàng vẫn nằm im lìm.
Tự nhiên trong phòng có gió lành lạnh, bóng ai vừa thoáng qua trần nhà. Đèn nến lung linh một cách ma quái. Liên bắt đầu hoâng hốt. Nàng thét lên vang dội:
- á. á. á á! ! !
Hai tay nàng luồn vội xuống dưới nhưng không thế nào đẩy thân hình nặng như một tấm phản trên mình nàng lên được Cái khối thịt gần trăm ký lô ấy lại khít khịt trong chiếc bồn tắm, úp chặt phía trên, đè lên mình nàng làm Liên vô phương xoay trở. Tai hại hơn hết là bắp thịt vẫn cứng ngắc, to như bắp tay ấy đâm sâu vô mình nàng cũng không thế nào rút ra được. Bây giờ nó như một thỏi sắt nguội, cứng ngắc tới rợn người, có thể rồi đây nó sẽ làm cho da thịt nàng rách ra, nát bét không chừng. Vì bây giờ thân thể Liên đã co lại Hơn thế nữa, sự sợ hãi lại càng làm cho các bắp thịt nàng teo lại tới đau thốn.

Nàng bật khóc nức nở. Bây giờ mới phải làm sao đây? Ai có thể cứu nàng ra khỏi cái bồn tắm đêm nay, hay là nàng phải nằm dưới cái xác chết này tới bao giờ. Liên chắc chắn Tú đã chết rồi. Vì dù có được ngủ với nàng, Tú vẫn sợ nàng như bất cứ bao giờ. Không bao giờ Tú dám giỡn mặt với nàng cái kiểu này cả. Hàng ngày, mỗi lần nàng giận bất cứ việc gì, ở đâu và với ai, nếu Tú đứng gần đó cũng xanh mặt chứ đừng nói như bây giờ nàng đã nổi giận và sợ hãi thực sự nhưthếnày mà Tú còn dám nhây nhúa như thế này hay sao. Chỉ trừ khi chàng đã tắt thở. Mà chắc chắn điều này đã xảy ra rồi.

Liên nhìn lên tấm gương trên trần nhà cũng đã hiểu tình hình ra sao rồi. Nếu Tú còn sống thì làm sao chàng có thể nhịn thở lâu như vậy được khi úp mặt dưới nước cả mấy chục phút như thế kia.

Liên cố hít mạnh một hơi, nín thở, dùng hết sứt cố đẩy cái xác Tú lên, nhưng vô ích. Nàng cảm thấy đó là một hòn núi chứkhông phải là một xác người nữa. Chẳng những sức nặng của Tú đã là một khó khăn vô vọng cho sức của nàng có thề xô nó lên mà cái thếnằm oái oăm này cũng lại càng làm cho nàng vô phương xoay trở.

Liên đã cố đẩy, dẫy, đạp, đấm, đá. Lật bên này, xoay bên kia. Nhưng nàng vẫn không thếnào thoát khói cái xác chết cứng ngấc, nặng như một khối đá tảng đè trên mình nàng trong cái bồn tắm này. Nàng vùng vẫy cả tiếng đồng hồ mà cũng chắng ăn thua gì. Cái xác chết vẫn cứ bồng bềnh trên thân thể nàng.

Liên mệt tới ngất ngư, nàng thở hổn hển, nằm suội lơ chịu trận.

Bây giờ thì chắc chắn không còn hy vọng gì có thể tự nàng thoát khỏi cái thế oái oăm này nữa. Liên cốtrấn tĩnh, có lẽ phải nghỉ một lát. Từ từ nghĩ cách thoát thân. Từ nãy tới giờ nàng hành động theo một phản ứng tự nhiên không suy xét trong lúc hoảng hốt. Bây giờ có lẽ là lúc phải lấy này.

Phải dùng tới trí óc. Hàng ngày Liên là ngươi luôn luôn dùng đẫu óc để điều khiển mọi công việc trong đời sống. Không hiểu sao bây giờ nàng lại bỏ quên điều này. Phải ngưng thần lại trước. Tập trung tư tưởng. Nghĩ tới tư thế mình đang nằm ra sao.
Cái gì là trở ngại.
Hoá giải như thế nào đây? Làm sao để thoát ra khỏi cái bồn này. Nó như một cái hộp và cái nắp là một thây ma, thực nặng như một tấm bia đá không thể nào nhấc lên nổi.

Trường hợp Tú đè lên mình nàng trên giường. Thực là đễ dàng, nàng chỉ cần lật mình lăn qua một bên là thoát khỏi cảnh này ngay. Nhưng bây giờ năm trong bồn tắm, làm sao để rút ra.

Nhưng không hiểu cái gì đã xẩy ra cho Tú. Tại sao chàng lại chết một cách bất thình lình như thế này. Không Tú bị đau tim, đứt gân máu hay là làm tình trong nước mà chàng bị Thượng Mã Phong như người ta thường nói.
Nhưng dù bất cứ điều gì xẩy ra cho chàng thì kết quả cũng đã có rồi. Chàng đã chết thực sự ngay trên mình nàng và cả trong da thịt nàng nưa, đã rút ra được đâu. Nó cứng và to như thế này. Bây giờ bắt đầu đau thốn. Điều đó lại còn làm thần kinh Liên căng thẳng và sự sợ hãi hơn cả cái đau của da thịt trong lúc này.

Thân thể Tú nổi dập dình trong bồn nước, có lẽ cũng vì vậy mà Liên chưa bị chàng đè chết. Nhưng cái khoảng cách nhỏ nhoi và sát sạt ấy vẫn không đủ để rút khối thịt dài và cứng mà hàng ngày nàng mơ ước lúc nào cũng nằm trong thân thể nàng ra khỏi người nàng bây giờ.

Liên không ngờ mình lại có thể phải làm tình với một xác chết nhưthế này. Mỗi’lần nàng nhúc nhích, cố đẩy cái xác của Tú lên. Vật ấy lại rút ra rồi đâm vào như khi Tú còn sống. Không hiểu sao nó vẫn cứ cứng như thép nguội thế kia được mãi. Bao giờ nớ mới xìu đi và trở lại trạng thái bình thường đây.

Liên nhìn lên trần nhà, từ lúc Tú chết tới giờ. Đây là lần đầu tiên Liên bình tĩnh nhìn lênnhững miếng kiếng gắn trên trần nhà. Thân hình của Tú đè lên mình nàng, che khuất hết, chỉ còn chừa cái đầu và hai chân Liên gác trên thành bồn tắm cũng chơ vơ làm sao. Chiếc đầu gối nhô lên, hai đùi dạng ra. Thân thể nàng banh ra để hứng trọn những động tác ái ân cuồng bạo lúc rạo rực. Bây giờ là một khổ ải, đau đớn.

Bỗng một tia hy vọng loé lên trong đầu. Liên nhìn hai chiếc đầu gối nhô lên trên thành bồn tắm. Nàng từ từ ruỗi thẳng chân lên, luồn xuống dưới mình Tú. Hai bắp đùi ép lại thân thể nàng khép chặt, tạo lên một sức ép làm cho bắp thịt nàng co thắt thốn đau tới bụng. Liên cố chịu đựng để cho hai chân mình nằm song song dưới mình Tú rồi nàng lấy hết sức, co đầu gối lên tạo thành một đòn bẩy nâng cái xác của Tú lên cao. Hai chân Tú lay động, nhấc được lên khỏi mặt nước vài phân. Phần da thịt Tú đâm sâu vô thân thể Liên hình nhưcàng lún sâu hơn nữa. Liên mặc kệ, nàng nghiến răng, nín thở, cố đẩy đầu gối lên. Nếu thân thể Tú là một khúc cây có lẽ giải pháp này có chút hy vọng. Vì hai đầu gối nàng có thể là một chiếc đòn bẩy nậy khối thịt ấy lên cao, vì đầu Tú chống phía trước vô thành bồn. Nhưng ác hại thay, thân thể Tú vẫn bằng da bằng thịt, không phải là một khúc cây được. Hai đầu gối nàng chỉ nâng được hai đùi Tú lên cao nhưng còn phần thân thể của Tú mềm mại lại nằm mọp trên mình Liên và càng ép sát hơn nữa. Thậm chí khi đùi Tú lên cao hơn một chút thì phần thân thể Tú lại càng ép cứng lên thân thể Liên nhiều hơn, dìm nàng sâu xuống dưới đáy bồn. Cho tới một lúc Liên đã co hết đầu gối lên cao hết mức, đùi Tú nằm vắt vêo trên chân nàng cũng chẳng làm gì hơn được.

Chỉ một phút sau Liênphải hạ chân xuống ngay, vì nàng mỏi rời rã và nhất là phần da thịt đâm sau vô thân thể nàng ở bụng dưới đã làm da thịt Liên trầy chụa, đau rát không chịu thấu được nữa. Nàng bật khóc nức nở. Tức tửi như một đứa trẻ.

Sự sợ hãi lại dâng lên tới tột cùng khi cây đèn cầy từ từ tàn lụi. Liên nhìn thấy ánh sáng lờ mờ ấy yếu dần, yếu dần rồi chỉ còn là một tàn lửa. Bóng tối ụp xuống một cách phũ phàng. Cái tàn lửa sau cùng của bấc nến trong đêm tối nhưmột bóng ma trơi, lung linh, mờ ảo nhưhồn ma về đòi mạng nàng. Nó nhẩy múa trong đêm tối một hồi. Liên tưởng tượng như có lúc nó bay thẳng vô mắt nàng toé lửa, rồi lại vọt lên cao ngạo nghễ. Trong đêm tối mịt mù nàng nhìn thấy đủ bóng hình khủng khiếp với ánh ma trơi. Thế rồi một hồi sau nó mới chịu tàn lụi và chìm vào bóng tối.

Liên cố nghĩ, bóng tối bao chùng nhưthếnày càng hay, vì nàng không còn phải nhìn thấy xác Tú rập rình trên thân thể nàng nữa. Nhưng ý tưởng ấy không đứng vững trong đầu óc nàng được bao lâu, vì cái xác của Tú đang rập rình trên thân thề nàng. Dù là trong bóng tối nó vẫn hiện ra trong đầu óc Liên như ban ngày. Có những lúc nàng thấy hình như cái đầu Tú nhúc nhích và đang cúi xuống cắn vô cổ nàng Trời ơi, làm sao bây giờ.

Tại sao lại có thể xẩy ra tình trạng trớ trêu như thế này chứ. Liên đang nằm dưới một xác chết, một tửthi, một khối thịt ma quái.

Nếu chỉ có nhưvậy cũng đã đủ khổ rồi. Đằng này nàng còn phải chịu đựng ở cái tư thế làm tình với một xác chết nữa mới khủng khiếp làm sao.

Bóng tối tràn đầy. Những hình ảnh ma quái lại hiện lên, nhẩy múa. Thân thể Liên cũng đã lạnh băng, tái ngắt và run lẩy bẩy. Tại sao trong nhà lại có gió lạnh. Liên nhớ tới tấm hình để ngoài nhà. Tấm hình của ba Tấn chứ còn ai nữa. Tại sao nó lại ở nhà ông già đó. Cái ông già kỳ quái này Tấn lại nhất định là cha mình mới khủng khiếp. Hôm đám ma ông ta cũng có hai vợ chồng nàng tham dự. Lý nào ong ta còn sống được. Nhưng mà cái hình này thì đúng là hình ông ấy rồi. Không lý người chết đã năm năm rồi mà còn đội mồ sống lại được hay sao? Nhưng nếu không phải ông ta đội mồ sống lại thì ông già trong căn nhà đó là ai?
Tự nhiên hình ảnh ba Tấn hiện ra thực rõ ngay trong phòng tắm. Hình ảnh người phu đòn đám ma cuốn những tấm vải trắng quanh mình ông, gói lại, chỉ để hở cái đầu.

Lúc ấy mắt ông nhắm nghiền. Miệng mím chặt. Hai lỗ mũi hơi hỉnh lên. Nước da tái mét. Trong phòng hình như lại có gió lạnh. Và, trời ơi, những sợi tóc của ông hình như bay bay. Cái mũi cũng phập phồng. Bây giờ thì con mắt từ từ mở ra. Cái đầu quay nghiêng, nhìn về phía Liên. Ông ấy ngồi dậy.
Ngồi dậy…
Những mảnh vải liệm rơi lả tả chung quanh mình ông ta. Liên thét lên…..

Trời đã sáng. Liên mơ màng trong cơn ác mộng. Chính nàng cũng không biết là mình bây giờ ngủ hay thức. Sống hay chết. Cái thây ma của Tú vẫn đè nặng trên mình nàng.
Tối hôm qua ba của Tấn đã về trong phòng này. Có phải chính ông ấy đã giết Tú hay không. Rõ ràng trong phòng có gió lạnh. Cửa ngỏ đều đóng chặt mà căn phòng tắm nhỏ bé này làm sao không khí di chuyển được để tạo lên những cơn gió lạnh đó. Có phải là tử khí của xác chết Tú hay không? hay là hơi lạnh từ cõi âm ti cùng ba Tấn đã trở về Ông ấy thành ma rồi hay sao? Sao không tìm Tấn mà lại về nhà nàng làm gì. Ông ta có thù oán gì với Tú đâu mà giết chàng chết bất đắt kỳ tử như thế này.

Ồ hay là chồng nàng ruởc ông ta về đây. Cái ảnh của ông ấy để ở phòng ngoài có phải là vật đưa đường hay không? Nhưng dù thế nào chăng nữa thì trời cũng đã sáng rồi. Mặc nhiên Liên đã ngủ với xác chết của Tú trên thân thể nàng cả đêm qua trong tư thế một cuộc làm tình.

Bây giờ trời đã sáng rõ. Nhưng ở trong căn phòng tắm bít bùng kiên cốnày làm thế nào kêu cứu cho người ở ngoài đường vô đây cứu nàng được.

Con nhỏ ở nàng đã cho nó về quê chơi một tuần lễ nữa mới lên. Nhưng dù nó có trở về đây cũng không thế nào vô nhà được vì y đâu có chìa khọá cửa. Trong căn nhà này, chỉ có nàng, Tú và Bình có chìa khoá vô nhà mà thôi.

Tú thì đã chết trên thân thể nàng như thế này rồi, chìa khoá của anh ta chắc chắn còn trong túi quần ném trên sàn nhà kia. Còn nàng thì nằm đây, trong quan tài bằng cái bồn tắm mà nắp quan tài kể như đã đóng lại, lại chính là cái thây ma của Tú. Bây giờ chỉ còn lại một người có chìa khoá có thể vô nhà được là Bình. Chồng nàng, anh ấy đã đi công tác ở Biên Hoà cũng phải một hai ngày nữa mới về.

Nhưng khi Bình về nhà, chàng nhìn thấy cảnh vợ mình trần truồng nằm dưới thân thể tồng ngồng của một thằng công nhân như thế này chàng sẽ nghĩ sao đây. Chàng có thể giết nàng không. Dù là Bình rất nuông chiều nàng từ ngày lấy nhau tới giờ, nhưng trong tình cảnh bắt gặp người vợ son trẻ của mình ngoại tình trong tình cảnh trớ trêu như thế này, chắc chắn chàng sẽ phải nổi điên lên mà giết nàng mất thôi.

Nhưng bây giờ phải làm sao. Bình là người duy nhất có chìa khoá vô nhà. Chàng cũng là người duy nhất có thể cứu nàng thoát khỏi cảnh ma quái này. Nếu Bình không giết nàng, thì sau đó dù chàng có ly dị, đuổi nàng ra khỏi nhà cũng không sao. Sống với nhau mà đã xẩy ra tình trạng như thếnàỳ thì còn mặtmũi nào nhìn thấy nhau hàng ngày nữa. Thà xa nhau còn hơn.

Nhưng bao giờ Bình mới về, nếu chàng đi luôn nămbẩy hôm liệu nàng có đủ sức sống trong hoàn cảnh này hay không? Cái thây ma sẽ rữa nát trên thân thể nàng rồi nàng mới thoát được, hay là nàng sẽ chết đói trước khi thoát ra khỏi đây Liên cảm thấy mình đã kiệt quệ lắm rồi. Làm sao có thề sống cho tới khi xác chết m”a nát ra mà ngồi dậy được chứ. Chẳng cần phải chết đói, mà cứ tưởng tượng tối này mà Bình chưa về. Nàng vẫn phải nằm dưới cái xác chết này không hiểu Liên có thể sống được qua đêm nay hay không?

Những hình ảnh ma quái đêm qua đã làm nàng xỉu đi. Còn hôm nay cái gì sẽ xẩy ra đây? Trong phòng hình như vẫn có gió lạnh. Thân thể trần truồng của Tú vẫn dập dình trên thân thề nàng. Mỗi lần Liên cựa mình là mỗi lần cái khối thịt còn mắc trong người nàng nhúc nhích như lúc Tú còn sống. Hồi đó nàng mong cho nó đừng bao giờ xìu đi, cứ cứng ngắc như thế này và nằm trong mình nàng hàng giờ cũng được. Bây giờ sự mong ước ấy đã thành, trong hoàn cảnh sống chết này làm nàng điêu đứng.

Thân thể Liên rời rã, hình nhưbây giờ chỉ còn lại khối óc làm việc. Tất cả những bắp thịt nàng qua một đêm trầm mình trong nước, dưới xác chết của Tú đã làm tất cả hoàn toàn tê cóng và bất động. Nàng không còn một mảy may hy vọng nào dùng sức mình mà tựngồi’dậy được nữa. Chắc chắn phải nhờ tới bàn tay của một người nào đó kéo nàng ngồi dậy, dù cho không có cái xác của Tú trên thân thể nàng.

Niềm hy vọng duy nhất để sống sót là Bình phải trở về càng sớm càng hay. Liên không thể tưởng tượng được, chỉ qua một đêm mà con người nàng ra tới nông nỗi này. Hàng ngày dù nàng có yếu đuối, nhưng đâu có tới nỗi tệ như thế này được. Cái chết đã chập chờn trước mắt. Bây giờ Bình ở đâu nước mắt nàng trào ra chua xót …

*
* *

Bình lau nước mắt cho người yêu. Người tình nhỏ bé gốc Hoa kiều ủy mị và kiêu sa làm sao. Nàng đã vâng lời những người thân sống chung với chàng, chấp nhận mọi thiệt thòi Dâng hiến cả đời con gái cho chàng dù biết rằng chàng đã có vợ và tưổi đời chàng gần gấp đôi nàng.

Nhưng bù lại, Bình đã thực sự thương yêu nàng hơn cả bà vợ lớn chính thức có hôn thú ở Đa Kao ngàn lần. Chàng thường hay nói dối vợ đi công tác để về với nàng hàng đêm. Đó là chưa kể tới những ngày nghỉ hoặc những lúc rảnh rỗi chàng đều chạy về nhà hú hí vớinàng. Tú Vân chẳng những không còn mặc cảm bị ép duyên mà thực sự nàng đã yêu thương người chồng đầy quyền uy này như một vậtbáu trời ban cho nàng.

Từ ngày lấy chồng, chẳng nhữngcuộc sống của cá nhân nàng đổi mới, mà tất cả họ hàng bà con và nhất là nơi làm ăn của gia đình và giòng họ nàng đã lấn lướt tất cả các phe nhóm trong vùng. Tú Vân được mọi người thân coi như một chiếc bùa hộ mệnh cho cả giòng họ. Quả thực nhưvậy, nếu không có bàn tay xếp đặt và bảo trợ của Bình thì dù có mọc ba đầu sáu tay cũng không ai có thể nào sống bằng nghề cờ bạc một cách công khai như giòng họ và gia đình nàng hiện nay ở vùng này.

Sáng nay Bình lật đật muốn về sớm một cách vô cớ đã làm Tú Vân sa nước mắt và chàng đã phải chịu thua, ở lại dỗ dành nàng. Bình vừa lau nước mắt cho người yêu, vừa hôn nhẹ lên làn da mũm mĩm của nàng.
- Nín đi cưng, anh đã nói không về sớm nữa mà.
Tú Vân phụng phịu.
- Nhưng tự nhiên tại sao hôm nay anh lại muốn về sớm chứ. Bộ anh chán em rồi chứ gì.
Bình cười dả lả, tát nhè nhẹ vô má người yêu.
- Em chỉ nghĩ tầm bậy thôi. Làm sao anh có thể hết thương em được cơ chứ. .
Thế tại sao tự nhiên anh đòi về sớm?
Anh cũng không biết, không hiểu tại sao tự nhiên sáng nay thấy nóng ruột, bồnchồn trongngười nên anh định ghé qua nhà một chút trước khi đi làm.
Tú Vân lại phụng phịu.
- Anh nhớ chị Liên chứ gì:
Bình lại cười hì hì.
- Nhớ cái gì mà nhớ không biết nữa. Anh mới bà ấy ăn ở với nhau gần chục năm rồi còn có cái gì nữa đâu mà nhung với nhớ chứ.
Tú Vân sà vô lòng Bình, nhõng nhẽo.
Anh nói vậy, mai mốt ở với em lâu rồi anh cũng cư xử với em như thế thôi chứ gì.
Bình luồn một tay vô ngực người vợ trẻ, xoa nhè nhẹ.
- Làm sao anh đối xử với em như vậy được cơ chứ.
- Coi nè, em làm anh chết trước tuổi thọ chứ không chơi đâu.
Tú Vân nhướn người lên, lấy tay bịt lấy miệng Bình la bải hoải.
-Anh này nói bậy quá đi, anh không có được chết đâu.

Bình ôm cứng lấy nàng, gỡ nhẹ bàn tay nhỏ bé của Tú Vân ra khỏi miệng chàng, tìm bờ môi xinh xắn ngậm chặt. Chiếc lưỡi Tú Vân lùa qua miệng Bình nhưmọi lần. Thân thể Bình tê đi, chìm trong hoan lạc. Chàng thấy thật thanh thản và bình yên bên người con gái nhỏ nhắn xinh đẹp này. Hàng ngày Bình bù đầu nhức óc với biết bao nhiêu vụ án. Những tranh dành quyền hành, phe nhóm. Những thủ đoạn sát nhân luôn luôn rình rập của tụi đặc công trong thành phố. Đó là chưa kể tơi nhiều khi chính không khí gia đình chàng làm cho Bình điên đầu.

Với Tú Vân lại thực giản dị và dễ thương. Chỉ có nàng làm cho Bình có những giây phút thoải mái quên đi, được tất cả những căng thẳng và bực bội hàng ngày. Chàng cảm thấy có thể hy sinh tất cắ để làm cho nàng vừa lòng. Bởi vậy khi Tú Vân muốn chàng ở lại với nàng cho tới giờ đi làm mới vào sở thì Bình không còn vương mắc điều gì nữa. Những hồi hộp lo lắng viễn vông hồi sáng tiêu tan ngay và chàng cũng quên liền mọi thứ khi tà áo Tú Vân bật tung ra, để lộ khoảng da trần con gái trắng tinh và hồng đỏ nhấp nhô trên đỉnh cao tình ái.

Đã nhiều lần Bình quên cả giờ đi làm vì vùng da thịt này của Tú Vân. Cũng được cái chàng là một trưởng sở độc lập nên ít chịu sự kiểm soát của cấp trên, bởi vậy sự vắng mặt của Bình cũng chẳng ai biết. Dù có chàng hay không, các nhân viên, các bộ phận dưới quyền chàng vẫn hoạt động đều đặn. Công việc không bao giờ gián đoạn.

Chàng sống với Tú Vân nhưmột cặp vợ chồng son mới lớn. Tình yêu trai gái nở rộ trong lòng chàng như mộtchàng trai mới lớn lên vừa sa vào lưới tình lần đầu. Tú Vân lại chiều chuộng, vuốt ve và rất biết đòi hỏi những gì chàng thích ban phát. Cuộc sống của Bình như lạc vào động Thiên Thai của hai chàng Lưu Nguyễn thủa xa xưa.
- Vân à.
- Anh nói gì cơ.
Bình thì thào bên tai nàng.
- Tại sao em đẹp quá vậy?
Tú Vân cười khúc khích.
- Tại anh đó.
- Tại anh là sao?
- Tại anh làm cho em đẹp.
Anh có làm gì đâu.
- Có.
- Làm gì chứ.
Tú Vân nói thực nhỏ, tiếng nàng vi vu, thoang thoảng trong đầu Bình, chạy dài, toả ra khắp châu thân.
- Anh đang làm đó không thấy sao… m. ì. n.h… ơ.. i…

Thân thể Bình cương lên, săn lại và cứng ngắc. Chàng xiết chặt tấm thân nhỏ bé của nàng trong vòng tay thô bạo của chàng. Hình như Tú Vân cố chịu đựng và hứng trọn những ái ân cuồng bạo của Bình. Nàng vặn vẹo, rên rỉ, hổn hển trong đam mê cùng cực…

Mặt trời đã lên thực cao, có lẽ cũng gần trưa rồi. Bình uể oải bò xuống giường trong khi Tú Vân còn nằm sải chân tay. Có lẽ nàng cũng ngất ngư với cơn cuồng bạo của Bình. Thân thể nhỏ nhắn trắng ngần lồ lộ không một nếp nhăn của nàng làm Bình chần chừ. Chàng ngồi xuống mép giường vỗ nhè nhẹ vô đùi nàng.
- Em có muốn dậy ăn cái gì không?
Tú Vân từ từ mở mắt và mỉm cười nhẹ nhàng trong cái lắc đầu yếu ớt thực dễ thương.
- Em mệt…
Để anh bảo chị bếp làm cho em một tô súp bào ngư nhé.
- Anh đừng lo cho em, để tí nữa dậy, em ăn cái gì cũng được mà. Anh đi làm đi, muộn lắm rồi đó.

Vừa nói Tú Vân vừa đưa tay nắm lấy tay Bình bóp nhè nhẹ. Một luồng điện nóng hổi chạy qua da thịt Bình thực nhanh. Chàng cúi xuống hôn lên khoảng da trắng muốt dưới bụng nàng. Những bờ lông cọ vô má làm Bình muốn chồm lên mình nàng một lên nữa. Tú Vân ôm lấy đầu chàng thì thầm:
- Thôi mà anh, đi làm đi. Tới tối lại về với em nhé.
- Em đợi anh đó.



Vote Điểm :12345

Loading...

✿ Bình luận facebook truyện Luyện Bùa Ma Phần 5



✿ XEM CÁC TRUYỆN LIÊN QUAN :Truyện Ma

✿ XEM TRUYỆN KHÁC
ĐĂNG NHẬP
Đăng Ký | Đăng Nhập
Login:
Password:

Kênh Truyện
CHỨC NĂNG

BXH TRUYỆN HOT
TRUYỆN NGẪU NHIÊN
TRUYỆN FULL
Lên đầu trang
Xuống cuối trang
Loading...
Copyright Kênh Truyện © 2011 - 2019 Kênh Truyện - In Sách Truyện Theo Yêu Cầu
Powered by uCoz -Giao diện Mobile