Kênh Truyện, Đọc truyện online, truyện teen full hoàn thành, truyện gay full, tiểu thuyết full
»
»
17:29, 27/12/2014

Luyện Bùa Ma Phần 9
✿ Người Đăng: kenhtruyen ✿ Tác Giả:
1.386 Lượt Xem 24 Bình Chọn Truyện Cùng Người Đăng


✿ Nội dung truyện Luyện Bùa Ma Phần 9

Bàn tay Tấn cũng đã vòng ra sau ôm cứng thân thể nàng. Tú Trinh rùng mình, đây là lần đầu tiên, hơn một năm nay khi chồng nàng chết, có bàn tay đàn ông rờ rẫm vô thân thể nàng. Bóng tối đồng lõa với những ý tưởng tội lỗi Một lúc sau, tự nhiên nàng rướn mình lên trong bóng đêm, hứng trọn những cảm giác ái ân mạnh bạo của Tấn. 

Chính nàng cũng không ngờ được phản ứng của thân thể. Tại sao nàng lại có thể quá dễ dãi với một người đàn ông vừa mới quen được vài giờ. Dù rằng nàng biết chắc rằng anh ta chưa có vợ và là một người tốt. 

Bàn tay Tấn cũng không để yên một chỗ, chàng luồn vô áo nàng thực nhanh và đặt nhẹ lên trên bộ ngực no tròn phập phòng và hổn hển. Bỗng có tiếng bà Hai hỏi: 
- Trinh à, hay là ngày mai con đem thằng Tùng qua đây ở với con Tú Vân đi. Mấy bữa nữa con nhỏ người làm của nó mới lên. Để nó ở đây một mình tội nghiệp. Má cho con Tư theo tụi con luôn. 
Tú Trinh vội vàng buông Tấn ra, vỗ nhè nhẹ lên tay chàng như âu yếm, rồi trả lời mẹ.
- Dạ, như vậy cũng được, nhưng con Tư theo tụi con thì ai lo cơm nước cho ba má.
- Ôi lo gì má với ba con, loay hoay có hai người lớn cả mà. Ăn uống thế nào không được. Cứ để con Tư theo hầu hạ tụi con cho nhà đông người một chút. Hơn nữa, con còn phải lo cho thằng Tùng, nó còn nhỏ quá, phá phách nghịch ngợm chứ không chơi đâu. 
Trước khi ngồi lại ngay ngắn, Tấn nắm mạnh tay Tú Trinh như ngầm hứa hẹn những ngày sắp tới. Chàng nói vô:
- Thưa bác, nếu nhà neo người, cháu xin phép được tới thăm gia đình bác luôn.
Tú Trinh mỉm cười trong bóng tối. Nàng biết Tấn nói với nàng chứ không phải mẹ nàng. Tự nhiên trong lòng Tú Trinh thấy hồi hộp lạ thường.
Bà Hai nghe Tấn nói, có vẻ vui mừng lắm. Bà nói ngay:
- Nếu được cậu Tấn giúp cho lúc này thì còn gì bằng nữa. Thú thực, nhà chúng tôi toàn đàn bà với tré con. Ông chồng tôi thì cũng lớn tuổi rồi, nhiều khi cũng cần bóng dáng đàn ông thanh niên trong nhà cho đỡ sợ. 

Trong bóng tối, Tú Trinh đưa tay qua đùi Tấn bóp mạnh, chàng hiểu ý nàng hơn ai hết. Chàng tự nghĩ, không hiểu sao dạo này chàng đổ đốn tệ hại như vậy. Cái gì đã làm cho sự đam mê xác thịt bùng cháy trong thân thể chàng một cách dễ sợ như thế này. Tấn nắm lấy tay Tú Trinh đưa lên miệng hôn nhè nhẹ và buông ra ngay vì ông Hai và Tú Vân đang từ trên lầu đi xuống. ánh đèn măng xông chòng chành lấn át bóng đêm. Tiếng ông Hai oang oang:
- Cái đèn này tất thực, cầm đến nó lại nhớ thằng Bình. Mấy tháng trước nó cũng mua cho nhà mình một cái như thế này. Bà nó nhớ không?
Bà Hai nghe chồng nói thở dài não nuột:
- Cứ nhắc tới thằng Bình tự nhiên tôi lại thấy xót xa.
- Trong đời này khó mà kiếm được những người tốt như nó. Thật ông trời bất công với nó quá.
Tấn nói vô:
- Cháu biết anh Bình từ hồi nhỏ. Di cư từ Bắc vô Nam có một mình. Mồ côi mồ cút như vậy mà ai ai cũng mến anh ấy. Chẳng bao giờ anh ta muốn làm mất lòng ai bao giờ. Không ngờ vắn số quá.

Không ai bảo ai, cả nhà đều nhìn qua bàn thờ Bình ở giữa nhà. Chiếc ảnh bán thân của chàng trong bộ đồng phục cảnh sát, đầy huy chương trên ngực thực oaivệ. Miệng Bình thực tươi, hai con mắt như chiếu ra luồng nhãn quang thực vừa ý với thân phận mình. Bà Hai lại thở dài. Trong khi nước mắt Tú Vân lại ứa ra. Tú Trinh nắm lấy tay em, nàng vòng một tay ôm lấy cô em đồng cảnh ngộ.
Tú Vân gục đầu vô vai chị. Từ nhỏ tới lớn, chỉ có hai chị em. Bất cứ có chuyện gì xẩy ra cho hai đứa, dù vui hay buồn đều có nhau. Hai chị em luôn luôn chia sẻ với nhau tất cả những gì mà mình có. Hôm nay, hơn bao giờ hết, Tú Vân tìm thấy ở chị nàng những an ủi lớn lao chưa từng có.
Nàng thì thào:
- Chị đem thằng Tùng qua đây ở với em nhé. 
Tú Trinh gật đầu nhè nhẹ trên tóc em:
- Mẹ cũng vừa nói với chị như vậy. Để lát nữa mẹ về bảo con Tư bế thằng Tùng qua đây luôn. Làm sao chị để em sống một mình trong lúc này được.
Nghe hai chị em nói chuyện, ông Hai cũng nói:
- Ừ như vậy là hay nhất. Tao với mẹ mày ở bên đó quen rồi. Cho con Trinh đem con nó với con nhỏ ở sang đây trong lúc này là tốt nhất. Tao cũng đỡ lo cho chúng mày.
Bà Hai nhìn chồng có ý vừa lòng, nói thêm:
- Cậu Tấn đây cũng hứa lại chơi luôn, làm tôi cũng yên lòng. Trong lúc này có bóng dáng người đàn ông trong nhà thì hay quá.
Ông Hai nhìn Tấn nhưthầm cám ơn lòng tốt của chàng.
- Nếu thếcòn gì bằng nữa. Vụ mấy cuốn sách của cha cậu để tôi lo cho. Mai hay mốt gì cũng được. Lúc nào cậu sẵn sàng là tôi nói mấy đứa trong sòng bài theo cậu ngay. 
Tấn mừng rỡ, lật đật nói:
- Dạ... dạ... cháu cám ơn bác. 

Trong lúc mọi người dùng cơm, ngoài trời mưa càng to, gió càng lớn. Sấm vang rền, chớp chói lòa. Trời đất như nổi cơn thịnh nộ. Tiếng nước chẩy ào ào ngoài đường, nghe như thác lũ cuốn về tự núi cao rừng rậm.

Không khí đầy hơi nước, ẩn thấp làm sao. Khu vực nhà Liên cũng bị cúp điện. Nàng cũng có cây đèn măng xông như ở nhà Tú Vân. Nhưng nhà nàng quá rộng nên ánh đèn không tập trung được như ở nhà Tú Vân. Những chỗ ánh sáng không rọi tới, lam nham, chập chờn mờ ảo, lung linh thật ma quái. Nhất là khi Bình chết, bao nhiêu gạo đã được Liên cho chở đi hết, gửi nơi khác để lấy cả căn tiệm làm chỗ đặt quan tài cho Bình, cử hành lễ cầu siêu và tiếp đón bạn bè thân thuộc tới đưa tiễn chàng lần cuối cùng. 

Bây giờ mọi người đã về hết, nhất là khi trời sắp đổ mưa, ai mấy vội vàng giã biệt Liên ngay. Trong nhà chỉ còn lại bà cô họ già lụ khụ từ quê lên, bởi vậy Liên đã cố nài nỉ Nhung ở lại với nàng ít hôm, vì nhà không còn ai trong lúc tang gia bối rối này. Hơn nữa, trong mấy ngày tang lễ, Nhung và Tấn hầu như xếp sắp tất cả công việc trong ngoài cho Liên, bởi vậy trong giờ phút buồn nản và bề bộn nhất này không thế nào Nhung nỡ bỏ mặc Liên ở đây một mình với bà cô già lụ khụ nhưthếnày được. Nàng đành ở lại phụ với bà ấy dọn dẹp nhà cửa và chờ Tấn tới đón về. 

Thời gian càng về đêm, mưa càng lớn. Có lẽ đây là trận bão rớt ở đâu thổi về vùng này chứít khi nào có những trận mưa to gió lớn như thế này lắm. 
Bà cô già mệt mỏi, sau khi ăn uống, đã lăn ra ngủ ngay trên tấm đi văng kê ở góc nhà cho đám kèn trống đáin ma ngồi mấy bữa hôm tang lễ. Liên rủ Nhung.
- Nhung ơi. Chúng mình lên lầu nghỉ đi.
Đã mấy hôm lo cho tang lễ của Bình, Nhung cảm thấy mệt mỏi kinh hồn, nghe Liên rủ lên lầu nghỉ, nàng chịu ngay. Liên nắm tay Nhung dắt lên cầu thang. Bỗng Nhung giật nẩy mình vì bàn tay Liên lạnh nhưnước đá, nàng nhìn Liên đăm đăm, lo lắng hỏi: 
- Liên có sao không, tại sao tay bồ lạnh như nước đá vậy? 
Liên mỉm cười, vòng tay ôm lấy lưng Nhung.
- Không phải chỉ có bàn tay mình lạnh không thôi, tất cả thân thể cũng lạnh nữa. Chẳng những thể xác mà cả linh hồn mình bây giờ cũng như một tảng băng trên bắc cực. Anh Bình bỏ đi rồi, làm sao mà ấm cúng cho được.
Nhung ái ngại, an ủi bạn.
- Người chết rồi là hết, nhưng ké sống phải phấn đấu để sống còn, chứ bồ cứ thế mãi hay sao.

Liên gục đầu lên vai Nhung, cả hai chạm chạp lên lầu. Nhung thấy thương Liên vô vùng, nàng cảm thông cho người bạn vừa mất đi một nguồn sống hạnh phúc tràn đầy. Nhưng Nhung không thế nào tưởng tượng được thân thể Liên lại trở nên lạnh kinh hồn nhưvậy. Vòng tay Liên ôm ngang bụng Nhung mà nàng có cảm tưởng nhưmột con trăn cuốn chặt, lạnh băng và rờn rợn. Đầu Liên cũng dựa lên vai nàng lạnh căm căm, hơi thở của Liên cũng vậy, đã nhiều lúc Nhung phải rùng mình và gai ốc nổi lên khắp mình.

Khi vô tới phòng ngủ, cả hai nằm vật xuống giường. Thân thể Liên giờ đây như xoắn lấy nàng. Hơi lạnh càng tăng lên khủng khiếp, nhất là khi bàn tay Liên luồn vô áo Nhung, nàng phải co người lại, cắn chặt răng chịu đựng, cho tới một lúc không còn chịu nổi nữa, Liên run lên bần bật, nàng thì thầm:
- Liên ơi, mình thấy hình như có gì không ổn rồi. Liên có muốn mình đưa bồ đi bác sĩ không? 
Liên thì thào, âm thanh như vang vọng từ cõi xa xăm.
- Không... không... mình có sao đâu. 
Nhung đưa tay ôm. lấy má Liên, nhìn thẳng vào mắt nàng dỗ dành.
- Mình chắc chắn Liên bị bệnh rồi, chẫng những chân tay mà cả mình mẩy đều lạnh băng như thế này, làm sao sống nổi.
Liên hơi nhướn người lên, cả chân tay, mình mẩy đều cuốn chặt và áp sát vô thân thể Nhung, hơi lạnh tỏa ra kinh hồn. Tiếng nói vẫn thì thào, mang mang:
- Liên đã nói rồi mà, Nhung không tin mình hay sao?
Bây giờ không phải chỉ có thân thể mà là cả linh hồn mình cũng trở thành băng giá nữa. Trên đời này làm gì có bác sĩ nào chữa được cơ chứ.
Nhung xô Liên ra nhè nhẹ. 
- Liên đừng có nói nhảm nữa có được không. Nghe mình đi mà, để Nhung đưa Liên đi bác sĩ ngay mới được. Coi này, hơi lạnh từthân thể Liên truyền sang mình mà còn không chịu nổi nữa há gì Liên. Thôi, dậy đi bác sĩ đi nhe.

Bỗng Liên cười lên khanh khách, chỉ ra ngoài cửa sổ. Nhung coi kìa, ngoài trời đang có bão, lại bị cúp điện. Nửa đêm, nửa hôm thế này bồ bảo đưa mình đi bác sĩ nào đây Hơn nữa, Liên đã nói với Nhung rồi, mình có bệnh tật gì đâu mà chữa mới trị cơ chứ. Mấy thằng bác sĩ đó cũng có ngày mình cắn cổ chúng nó chết hết thôi. Ha... ha... ha...!

Nhung rùng mình, tiếng cười ma quái của Liên nghe thực ghê rợn. Ngoài trời quả thực đang mưa to gió lớn, chắc chắn là có bão từ đâu thổi về. Ngoài đường tối thui. Bỗng một tia sét loé lên chói lòa làm Nhung hoa mắt. Tiếp ngay sau đó, tiếng sấm inh tai làm Nhung hoảng hết. Nàng ôm chầm lấy Liên, quên cả thân thể lạnh ngắt nhưxác chết ấy. Thân thể Nhung run lẩy bẩy, không hiểu vì hơi lạnh từ người Liên truyền sang hay vì sợ hãi trời đất đang nổi giận, quay cuồng. Tiếng Liên thì thào bên tai. 
- Chúng mình cuốn chăn lại ngủ đi cho ấm nhé.
Nhung bằng lòng ngay, nàng gật đầu lia lịa trên vai Liên. Chiếc chăn bông thực dầy được cuốn tròn lấy hai thân thể đẫy đà của hai người đàn bà đang tròn tuổi xuân xanh. Cho tới giờ phút này Nhung mới để ý; không hiểu quần áo của cả hai đứa, ai đã lột hết ra tự hồi nào. Cái lạnh căm căm như băng giá của người bạn gái bên cạnh không còn làm nàng khó chịu như lúc trước nữa.

Không hiểu sao bây giờ nàng cũng vẫn chưa buông Liên ra. Trái lại, Nhung còn cố ôm tấm thân băng giá ấy thực chặt hơn bao giờ hết. Miệng Liên đã gắn chặt vô miệng nàng tự hồi nào, lưỡi nàng bị Liên núc chùn chụt. Những cảm giác ngất ngây, tê tái như băng giá, như lửa hồng lẫn lộn. Nhung từ từ lịm vào một giấc ngủ thực lạ lùng...

Bão tuyết chung quanh, tất cả đều trắng xoá một mầu. Những thân thể trần truồng xoắn xuýt. Đây có phải là thế giới thần tiên cúa nữ giới hay không. Cái lạnh và mầu trắng chung quanh những cơ thể săn cứng, nở trộ của đàn bà đẹp như những cánh bạch mai cùng khắp. Đi bên cạnh nàng, Liên cười nói tíu tít, hồn nhiên. Bộ ngực nàng vươn lên đầy ắp những đường cong chạy dài thon nhỏ lần xuống dưới bụng và cong vòng trộ nở tới bờ mông.

Nhung đờ đẫn, nàng ép sát thân thể vô Liên, quên đi tất cả hiện tại và quá khứ. Với nàng, bây giờ chỉ còn lại những đam mê cùng tột. Miệng, lưỡi, chân, tay, da, thịt bốc hơi trong men say cuồng nhiệt. Nàng đờ đẫn cả linh hồn...

Cả mấy tuần nay Tấn không gặp Nhung. Không hiểu nàng đi đâu, Tấn cũng không dám tới trường học kiếm nàng, sợ ông hiệu trưởng thắc mắc vì sự vắng mặt không lý do của chàng. Nhưng sự thực Tấn cũng không để ý gì nhiều tới Nhung nữa. Những bận rộn của những ngày lui tới với gia đình Tú Vân làm Tấn quên đi tất cả. Chàng không ngờ hai chị em người Việt gốc Hoa này lại có sự hấp dẫn tới kinh hồn như vậy. Hèn gì Bình không bỏ bê gia đình, lén lút người vợ ăn ở với nhau từ thuở hàn vi, dù là một bông hoa đẹp nhất trong đám bạn bè hồi bấy giờ. Hơn thế nữa, Liên lại thùy mị và rất biết chiều chồng. Nhưng bây giờ Tấn mới hiểu tại sao Bình ngoại tình! 

Với Tú Vân đã làm Bình bỏ bê vợ, thếmà chị nàng, Tú Trinh còn sắc sảo và hấp dẫn ngàn lần hơn cô em Tú Vân nữa. Hơn bao giờ hết, bây giờ Tấn mới thấy câu nói của các cụ xưa: "Gái một con trông mòn con mắt" là không ngoa!

Tấn làm sao quên được tối hôm ấy. Vì bồn chồn muốn tới ngay căn nhà ông già mà chàng cho là cha mình, để ớm những di vật trên bàn thờ nên Tấn đã trở lại nhà Tú Vân ngay ngày hôm sau để nhờ cha Tú Vân giới thiệu nhóm trộm đạo đi với chàng. Xui cho Tấn, ông bà Hai lại đau nên chưa kịp tìm người đi cùng chàng. Thế là loay hoay thếnào Tấn cũng không nhớ rõ, Tú Trinh lại thay thế những tay anh chị trộm đạo đó, đi cùng Tấn tới căn nhà của ông già kỳ lạ kia trộm sách.

Trời tối đen như mực. Thành phố vẫn còn bị cúp điện và cơn bão vẫn hoành hành như không muốn ngừng. Gió rít lên từng cơn, sấm chớp chói loà và ầm ĩ. Ngoài đường vắng tanh không một bóng người. Thỉnh thoảng một thân cây trốc gốc đổ ngang mặt đường làm Tấn phải lái xe thực chậm, lách bên này, né bên kia.

Tới con hẻm nhỏ bữa trước. Tấn có cảm tưởng đó là một con suối chứ không phải là con đường đi vô xóm nữa. Chàng không thế nào chạy xe vô được nên đành ớm một gốc cây, khoá xe lại cẩn thận rồi dắt Tú Trinh mò mẫm lội nước đi vô trong hẻm. 

Trời thật tối và mù mịt vì mưa gió, ánh sáng đèn pin của Tấn chỉ soi rõ một khoảng thật nhỏ dưới chân để chàng cố thể can đảm mò từng bước thật chậm chạp. Nước dưới chân chẩy siết. Tất cả nước mưa trên mái nhà đổ xuống con đường nhỏ nhắn này nên nó tràn ngập vì không có ống cống. Nước cứ thế tràn ra ngoài đường chính làm thành một con sông nho nhỏ ! Tấn cũng không hiểu dân chúng ở đấy sống ra sao với tình trạng này.

Phải khó khăn lắm Tấn và Tú Trinh mới tới được tận cùng của đường hẻm để nép vô mái hiên căn nhà của ông già nọ. Dù cả hai cùng mặc áo mưa, nhưng đều ướt nhưvừa lội dưới sông lên. Tú Trinh cười khúc khích trong bóng tối.
- Nếu trời sáng, người ta nhìn thấy hai đứa mình như thếnày chắc bà con cho là tụi mình khùng chứ không chơi. Tấn nắm tay nàng hỏi nho nhỏ:
- Em có lạnh không?
- Dạ, lạnh chứ anh, nhưng em thấy vui quá. Giống như những ngày còn nhỏ, trốn mẹ đi tắm mưa ấy. 
Tự nhiên Tấn thấy vui vui với người ngoá phụ tré này. Chàng mỉm cười trong bóng tối, hỏi nhỏ:
- Em không sợ sao?
Sợ gì cơ anhl
- Em quên là chúng mình đang đi ăn trộm chứ có phải trốn mẹ đi tắm mưa đâu.
Tú Trinh nép sát vô mình Tấn, thì thào:
- Ừ, há. Chút xíu nữa em quên mất. Cứ gần anh là em như người mất hồn vậy đó.
Bây giờ em đừng có quên là đi với anh để giúp anh mở ổ khoá cửa đó nhe.
Tú Trinh cười khúc khích.
- Cái đó mà bây giờ quên nữa là hết thời rồi. Vụ này mấy thằng cô hồn trong sòng bài còn phải học em đó nữa anh biết không. 
Tấn tưởng nàng nói chơi, pha trò:
- Nếu vậy sau vụ này, anh sẽ khai giảng một lớp mở ống khóa cho em làm huấn luyện viên mới được. 
Tú Trinh nói thực tự nhiên.
- Một lớp chứ mười lớp em cũng coi như pha. Nhưng bây giờ để em mở cánh cửa này cho anh vô đã nghe. 
Tấn bật đèn pin rọi vô ổ khoá, trong ánh sáng lờ mờ, chàng vừa trông thấy Tú Trinh cầm một chiếc căm xe đạp dèm dẹp, thọc vô ổ khoá. Nàng thì thào:
- Trời ơi, đi ăn trộm mà anh cứ bật đèn sáng lên thế kia mãi hay sao?
Tấn tắt đèn pin đi ngay, chàng nói nho nhỏ:
- Tối quá, em có mở được khoá không? 
Tấn vừa nói xong thì tiếng ống khoá cũng vừa kêu lách cách và Tú Trinh đã mở cánh cửa, chui tọt vô trong nhà rồi. Tấn hồi hộp, vội vã chạy theo nàng ngay. Ngoài trời đã tối, trong nhà còn tối hơn nữa. Cả hai đứng nép vô sau cánh cửa thực lâu cho quen với bóng đêm. Không ai nói vỡi ai một lời nào. Bỗng một ánh chớp loé lên, cảnh vật trong nhà hiện ra thực rõ trước mắt cả hai người, dù chỉ trong một giây.

Ngoài chiếc bàn thờ trơ vơ giữa nhà, trong nhà không còn bất cứ một thứ gì khác nữa. Tấn bật đèn pin lên ngay, chàng đã biết chắc là không có ai ở trong căn nhà này. Tú Trinh cũng theo Tấn tới chiếc bàn thờ để giữa nhà. Cả hai nhìn thấy ngay mấy cuốn sách vứt lỏng chỏng bên cạnh một chiếc khăn vàng cũ kỹ và cây đèn dầu nho nhỏ đã cạn sạch dầu từhồi nào. Bụi bậm phủ kín cả mặtbàn, Tấn chắc chắn là không có ai săn sóc trông nom gì những vật trên chiếc bàn này từ lâu. Chàng bảo Tú Trinh. Em cần lấy cây đèn pin này để anh tìm mớ củi đốt lửa lên cho sáng một chút. Tú Trinh cười khúc khích.
- Phải đó, chúng mlnh đốt lửa lên hong quần áo cho ấm luôn, em lạnh quá rồi.
Chỉ vài phút sau, Tấn và Tú Trinh đã gây được một đống lửa giữa nhà. ánh sáng toả ra soi rõ mọi vật. Không khí trong nhà bắt đầu ấm áp và thực thơ mộng. Tấn cởi chiếc áo mưa lính rộng thùng thình, trải xuống sàn nhà. Chàng cởi áo, vắt nươc rồi lấy chiếc áo thung lau khô mặt áo mưa, bảo Tú Trinh:
- Em ngồi xuống đây sươi cho ấm một lát.
Tú Trinh bật cười:
- Em không biết anh đang đi ăn trộm hay là đi cắm trại nữa.
Tấn thờ thẫn nhìn khuôn mặt Tú Trinh qua ánh lửa:
- Chẳng nói em cũng biết đây là một căn nhà hoang rồi, nếu có chủ thì họ cũng đi xa cả tháng chưa về nhà. 
Nhưng mà sống trong căn nhà trống trơn này, lấy gì ăn, lấy chỗ đâu mà ngủ chứ. Hơn nữa, nhà không có bắc điện mà cũng chẳng có cây đèn dầu nào lớn đủ để soi sáng cho gia chủ về đêm cả.

Tấn nói một hơi, hình như chàng quên hết những gì đã xẩy ra mấy tuần lễ trước khi Tấn bám theo ông già lạ nọ về tới tận căn nhà này. Bây giờ trước mắt chàng chỉ còn lại khuôn mặt một mỹ nhân với thân hình núi lửa chập chờn trong ánh sáng mờ ảo như chốn bồng lai tiên cảnh. Hình như chiếc khăn trên mặt bàn hơi di động mà Tấn cũng như Tú Trinh không để ý. Có hương thơm toả ra từ đó, bay ra
khắp phòng. 

Người Tấn nóng lên, Tú Trinh đã cởi bó quần áo một cách thực dễ dãi, ngồi vô lòng chàng...
*
*   *
Tấn làm sao quên được cái đêm mưa bão thần tiên ấy Cho tới nay, những hình ảnh và hương thơm tình yêu đó lúc nào cũng phảng phất trong đầu óc chàng. Nhất là từ hôm mẹ chàng kể lại hết những tâm nguyện của cha chàng cho Tấn nghe. Chàng thầm nghĩ: không lý nhữnghành động ngày hôm nay của chàng đều là do người cha thân yêu của chàng xếp đặt.

Tấn lật những trang sách cũ kỹ, cố học thuộc lòng những câu kinh nhưnhững câu thầnchú vô nghĩa. Và không hiểu sao, càng thuộc nhiều, chàng càng thấy âm thần thanh thoát và yêu đời một cách lạ lùng.

Ngay từ đêm đi với Tú Trinh tới căn nhà hoang nọ lấy được mớ kinh sách và chiếc khăn này. Tấn đã đem ra để ở bàn thờ trong chiếc am sau nhà, và hầu nhưlúc nào chàng cũng ở đó học kinh và mơ màng tới ngày gặp mặt cha thực sự. Mẹ chàng đã nói hết về cái chết của cha chàng. Sự thực thì ông đã chết, nhưng là một cái chết có tính toán và khổ luyện. Tất cả cũng chỉ vì chàng. Nói đúng hơn, vì sự truyền giống của giòng họ! Bởi vậy, Tấn càng chăm chú học kinh sách ngày đêm.

Tối nay trăng thực sáng, có lẽ là ngày mười sáu thì phải. Con trăng vằng vặc trên bầu trời thực quang đãng. Mấy ngày trước mưa dầm dề, nên bây giờ trời thực trong. Tấn cột chiếc võng vô hai thân cây, nằm nhìn trời và nhẩm lại những câu kinh chàng đã học từmấy tuần nay. Trời đã thực khuya, mẹ chàng cũng đi ngủ từ lâu nên Tấn yên trí đọc ỉớn đoạn kinh mở đầu. Vừa dứt lời, bỗng có tiếng rít lên ngay mé hàng rào và một bóng trắng vút qua, biến trong màn đêm xa tít thực mau. Tấn giật mình, rụi mắt, ngây người nhìn theo. Không khí đâu đây còn phảng phất mùi gì tanh tanh, ngai ngái. Bỗng có tiếng thỏ thé ngay sau lưng Tấn làm chàng giật nẩy mình, quay phắt lại.
- Anh làm cái gì mà như bị ai hốt hồn vậy?
Hương mỉm cười đứng sau lưng Tấn hồi nào mà chàng không hay. Lấy lại bình tĩnh, Tấn nắm tay Hương, hỏi:
Em làm gì mà thức khuya quá vậy?
- Trời nóng quá, ngủ không được nên em dậy đi tắm rồi ra đây. Thấy anh đang đọc kinh nên đứng nhìn. 
Tấn kéo nhẹ Hương sát lại bên chàng, mùi thơm da thịt con gái nồng nàn. Hương nói nho nhỏ: 
- Anh coi chừng má còn thức đó. 
Tấn liếc nhanh vô nhà, ánh đèn trong phòng ngủ của mẹ chàng hắt qua cửa sổ le lói. Chàng thì thầm: 
- Chúng mình ra phía sau am nói chuyện nghe em. Hương cười khúc khích.
- Em sợ ma lắm.
Tuy nói vậy nhưng nàng cũng đã dựa sát vào mình Tấn, bước theo chàng. Tấn cũng cười nho nhó, nói: 
- Lúc nãy anh vừa nhìn thấy một con ma bay vù qua đây, trắng toát và có hơi lạnh như băng giá. 
Hương ré lên nho nhó, véo mạnh vô lưng Tấn: 
- Anh biết em sợ ma rồi còn hù người ta nữa. Tấn cười hì hì, dìu Hương ngồi xuống thảm cỏ, dựa lưng vô vách am. Nơi đây khuất hẳn mặt sau nhà, dù mẹ chàng có ra ngoài sân cũng không biết chàng và Hương đang ngồi đây. Còn người đi ngoài đường lại càng không nhìn thấy gì vì chỗ chàng ngồi và con lộ phía sau nhà được ngăn cách bằng một hàng rào hoa dâm bụt thật rậm rạp.

Tấn nâng mặt Hương lên, nhìn sâu vô mắt nàng dưới ánh trăng vằng vặc. Nét đẹp thôn giã của cô gái vừa tuổi dậy thì làm chàng ngây ngất. Tấn từ từ cúi xuống, bờ môi ngọtngào của Hương cong lên. ánhtrĂng rọi trên mặt nàng từ từ bị che đi bởi chiếc bóng của đầu chàng.

Men tình ngọt lịm đầu môi đưa Hương vào thế giới tình ái bất tận. Nàng dâng hiến tất cả linh hồn và thể xác cho Tấn bấy lâu nay trong cuồng nhiệt của tuổi thanh xuân đầy sức sống. Hương nhưmột cô bé lọ lem trong lòng vị hoàng tử mộng mơ. Nàng rên rỉ, cong cớn, hứng chịu và thoả mãn với tất cả những gì Tấn cuồng say. 

Từ ngày được mẹ cho biết ý định của cha là làm mọi cách xoay cơ trời cho giòng họ có nhiều con cháu nói dõi tông đường, và nhất là khi học những bài kinh trong cuốn sách lấy được ở căn nhà hoang hôm nào, Tấn trở nên đam mê xác thịt hơn bao giờ hết. Người chàng gần gủi nhiều nhất phải nói là Hương, vì cô nàng ở ngay trong nhà. Bởi vậy, không có đêm nào, hoặc những khi mẹ chàng ra khỏi nhà là Hương không sà vô lòng chàng. 

Da thịt săn cứng và trộ nở của người thiếu nữ đương xuân nơi đồng nội làmTấnmê mệt ngày đêm. Tối nay cũng vậy, khi Hương ngả người xuống là quần áo nàng đã bật tung ra rồi, Tấn chồm mình lên liền. Nhưng ngay lúc ấy, Hương nằm dưới thét lên, thân thể lạnhngắtvà run lẩy bẩy, nàng ú ớ như người bị á khẩu. Tấn hoảng hốt ngồi bật dậy, chàng cũng vừa ngửi thấy mùi tanh tanh và hình như gió đêm đã trở lạnh. Cái lạnh lạ lùng chưa từng thấy bao giờ. Tấn dáo dác hỏi: 
- Cái gì vậy em?
Hương vẫn ú ớ, nàng run rẩy đưa tay chỉ lên trên hàng rào hoa dâm bụt. Tấn quay lại thực nhanh và nhìn thấy ngay hai cái bóng trắng đứng vắt vẻo trên bụi cây. Bốn con mắt xanh lè, nhìn chàng thật khủng khiếp.

Từ trước tới nay Tấn nổi tiếng là người gan dạ, vậy mà đêm nay, khi nhìn thấy hai bóng trắng này người chàng run lên ngay. Nhất là bắt gặp những luồng ánh sáng quái dị đã làm cho chàng hoảng hốt cùng cực. Hai bóng trắng từ từdi động, tiến lại gần Tấn và Hương. Bây giờ chàng đã nhìn rõ thân thể của hai chiếc bóng trắng là hai người con gái lơ lửng trên không. Chiếc áo choàng trên mình chúng thực mỏng, để lộ rõ những đường cong rợn người.

Ngoài vườn không một chút gió mà không biết tại sao quần áo chúng bay phầnphật, có những lúc bám sátvô thân thể làm chàng tưởng chừng như hai chiếc bóng khoả thân. Có một điều Tấn không thế nào nhìn rõ mặt hai con ma nữ này vì mắt chúng sáng quá. ánh sáng toé ra cản hết nhỡn quang của Tấn khi chàng nhìn vô mặt chúng. 

Tấn đưa tay che mắt cho đỡ bị chói sáng vì hai con ma nữ kia đã đến sát bên chàng. Thân thể Tấn cứng đơ, chàng muốn vùng lên chạy trốn mà không sao nhúc nhích được nữa. Một con ma nữ vòng tay ôm lấy Tấn, cười lên đắc trí. Da thịt nó lạnh như ăng tuyết làm thân thể chàng tê cóng. Còn con ma nữ kia ôm ngang Hương kéo mạnh, hất nàng ra khỏi mìnhchàng. Hương sợ hãi tới cùng cực, nàng cố ôm lấy Tấn như một bám víu cuối cùng của sự sống. Nhưng làm sao nàng có thể cưỡng lại được sức mạnh ma quái của con ma nữ này. Nàng bị nó hất bắn sang một bên. Tay Hương vừa tuột ra khỏi thân thể Tấn, nàng vội vã nắm lấy áo chàng, cũng vì thếchiếc áo sơ mi của chàng bị bật tung. Hàng nút trước ngực đứt bừng bực. Tà áo Tấn theo tay Hương văng ra ngoài.

Cùng lúc ấy, một ánh hào quang xanh biếc một cách lạ lùng từ ngực Tấn toả ra thật bất ngờ. Hai con ma nữ ré lên, cuộn người lại, xoay tròn như gió lốc bay vụt lên không biến mất.

Hương nhẩy chồm lại ôm cứng lấy Tấn, nàng đã nhìn rõ trên ngực chàng có xâm một chữ bùa nho nhỏ và ánh hào quang từ đó phát ra. Tấn cũng chợt nhận ra điều đó. Chàng không ngờ chữbùa này lại cứn mạng mình đêm nay. 

Chữ bùa này chính chàng cũng không biết có từ bao giờ. Chỉ nghe mẹ chàng nói; một người đồng đạo của ba chàng xâm cho Tấn từ khi còn nhỏ, lúc ấy chàng mới long chững biết đi. Lúc bình thường, chữ bùa mờ tịt với nước da, phải để ý lắm mới thấy. Tuy nhiên, những khi nào tâm thần Tấn căng thẳng, tim đập mạnh, mình mẩy nóng lên thì không hiểu sao chữ bùa nổi lên thực rõ một mầu đỏ như máu. Mẹ chàng nói; người đồng đạo với ba chàng lấy chất Châu Sa xâm chữ bùa ấy nên nó mới có mầu đỏ như vậy, nhưng chính bà cũng không hiểu sao lúc nó ẩn, lúc nó hiện như thế.

Tấn nhìn chữ bùa trên ngực mình đăm đăm. Hào quang đã tắt lịm, nhưng những nét bùa vẫn còn rực rỡ dưới ánh trăng như ánh sáng của chất lân tinh trong đêm tối. Tấn chợt nhận ra một điều làm chàng mừng rỡ. Chữ bùa này mấy bữa trước chàng có thấy trong cuốn sách mang từ căn nhà hoang về thì phải. Tấn vùng dậy thực nhanh, lao vô trong am. Hương không hiểu gì, thấy chàng chồm dậy phóng mình đi, nàng hoảng hốt chạy theo chàng bén gót, la oải oải:
- Anh Tấn, anh Tấn ơi... có chuyện gì nữa đó.
Tấn không nói nâng gì, chàng lấy vội mấy cuốn sách dở ra thực nhanh. Hương nhìn rõ những nét khẩn trương trên khuôn mặt chàng. Nàng đứng sau lưng Tấn, vòng tay ôm chặt lấy thân thể cường tráng của ngươi đàn ông nàng đam mê. Bộ ngực Hương trần trụi nung núc ép cứng sau lưng mà hình như Tấn không để ý chút nào. Phải nhự mọi lần, Tấn đã quay lại và đè nàng xuống rồi. 

Bỗng Tấn thì thầm reo lên nho nhỏ trong miệng: 
- Đây rồi... đây rồi. Thì ra là Bùa Thần... Bùa Thần...
Hương tò mò, nhìn qua vai Tấn. Nàng thấy trong trang sách Tấn đạng coi có vẽ một chữ bùa nhưhình trái khổ qua chẻ dọc, chỉ khác chính giữa có một chữ "Z" và cái đuôi chữ này nối lằng nhằng với những nét bên ngoài, rồi tận cùng bằng bẩy vòng tròn liên tục với nhau. Bên dưới có một hàng chữ, nàng đọc mà chẳng hiểu nghĩa là gì. 

Nhưng Tấn lại khắc hẳn, khi chàng lẩm nhẩm đọc hàng chữ ấy, thân thể nóng lên như lửa. Chữ bùa trên ngực chàng nổi lên rực rỡ và hào quang phát ra chói lòa. Ngay lúc ấy, Hương cảm thấy một sức mạnh vô hình ào ạt từ người Tấn hất nàng về phía sau thực mạnh, nàng loạng choạng suýt té Nhưng khi Tấn quay lại ôm lấy nàng, Hương lại thấy như có một sức hút vô hình gắn chặt thân thể nàng vào người Tấn. 

Thân thể chàng săn cứng một cách lạ lùng. Hương chưa bao giờ thấy da thịt Tấn cứng ngắc và săn ròn như vậy. Nàng có cảm tưởng như Tấn là một người khác lạ hoàn toàn. Nàng đã từng thấy những tấm thân cường tráng của những anh tá điền cầy cấy cho gia đình nàng ở dưới quê. Nhưng ngày hôm nay, những hình ảnh ấy đem so sánh với thân thể Tấn lúc này không thấm tháp vào đâu nữa. Phải nói bây giờ thân thể chàng như một bức tượng đồng tuyệt đẹp và hấp dẫn tới mê mẩn tâm thần được.

Nàng rít lên trong vòng tay Tấn và không còn biết trời đất gì chung quanh nữa. Trước mắt nàng bây giờ là một biển tình rừng rực. Thân thể nàng vặn vẹo, Hương cố cắn răng thực chặt mà không hiểu sao miệng nàng lại mở rộng, há thực to, nhưng quai hàm cứng lại, những tiếng thở hổn hển thoát ra từ cổ họng biến thành làn hơi rên rỉ lạ kỳ...

Ánh trăng chiếu qua trấn song cửa sổ, rọi vô am thực huyền hoặc. Hương nằm ngủ ngon lành như một con mèo nho nhỏ ngay cạnh Tấn. Không hiểu sao chàng không thế nào chợp mất được, những sự việc vừa xẩy ra làm chàng vừa sợ vừa mừng. Từ ngày lấy được kinh sách về đây học, hôm nay Tấn mới thấy sự mầu nhiệm của những câu kinh vô nghĩa và những chữ bùa rối ren này. Cũng vì vậy, khi Hương thiếp đi, chàng đã vùng dậy đọc hết những cuốn sách một cách thực chăm chú. Tấn đã tìm ra được sự liên hệ mật thiết những gì có trong sách và chữ bùa trên ngực chàng.
Những câu kinh mà Tấn học hàng ngày như một con vẹt giờ đây không còn tầm thường như vậy nữa. Mỗi một lời kinh là một biến chuyển trong thân thể; máu huyết luân lưu thật bất thường, da thịt căng cứng, săn lại. Chàng ngụp lặn trong điều hoan lạc vô thường. 

Chỉ có điều Tấn không ngờ được, cái kỳ duyên đã tới với chàng một cách bất ngờ ngọài sức tưởng tượng của mọi người. Sự thực thì chữ bùa đã có từ lâu trên mình chàng, nhưng chưa có ai khai mở nên nó chỉ là một hình vẽ vô thưởng vô phạt từ trước tới bây giờ. 

Nhưng vừa rồi, vì hai con ma nữ xâm phạm tới thân thể chàng nên chữ bùa phải tự bật mở. Cũng phải nói, những câu kinh Tấn đọc đi đọc lại từ'mấy tuần nay có công hiệu như chàng đang luyện công phu vậy. Vì thế mà cơ duyên đã tới một cách dễ dàng, chữ bùa đã tự khai mà không cần phải có một vị thầy nào giúp sức. Trường hợp này thực hạn hữu trong thế giớ bùa ngải, phải nói là có một không hai.

Nhưng Tấn làm sao hiểu nổi cái cơ duyên ngàn năm một thuở ấy. Chàng lại tưởng mình vừa được cứu mạng chỉ đơn thuần nhờ chữ bùa xâm trên ngực của vị thầy nào đó, đồng môn với ba chàng thuở trước, và bây giờ chàng lại tìm được những câu chú hợp với chữ bùa trên ngực mình. Nhưng dù cho có thấy sự biến đổi trong cơ thể, Tấn cũng không biết ngoài màu nhiệm đuổi được tà ma vừa rồi, chữ bùa và những kinh sách này còn có công dụng gì nữa hay không. Chàng nhất định phải ớm ra những pháp thuật thần thông mà cha chàng cố ớnh mang theo về lòng đất. 

Gà vừa gáy sáng, Tấn đã hấp tấp muốn vô gặp mẹ để bàn về chuyện chữ bùa trên mình chàng. Tấm đã. suy nghỉ suốt đêm: Có lẽ phải về ChâuĐốc tìmngười bạn đồng môn của ba chàng mới mong học hỏi được hết những điều lợi ích trong kinh sách. 

Hương cũng vừa cựa mình, nàng thức dậy nhưng còn lười biếng nhắm mắt nhướng lại những giây phút cuối cùng của một giấc ngủ đầy mộng đẹp. Hai tay nàng ôm lấy đùi Tấn, đầu Hương gối lên chân chàng ngủ mà nàng cũng không hay. Khi Tấn vuốt má nàng, Hương mới từ từ mô mắt và chàng cũng vừa cúi xuống. Bờ môi Tấn lùa lên da thịt nàng lồng lộng. Hương duỗi thẳngcơ thể như một con mèo vừa ngủ dậy, vươn mình trong nắng mai. Tấn ôm gọn lấy những căng phồng của da thịt ngất ngây này, người chàng lại nóng rừng rực cùng với những vặn vẹo, rên rỉ của Hương.
- Anh... anh Tấn ơi. Tại sao bây giờ anh khác trước nhiều quá vậy? 
- Khác thế nào? 
Tiếng Hương thì thào trong hơi thở đứt quãng. 
- Em... em... cũng không biết nữa. Anh làm cho em không thế nào chịu nổi nữa rồi.
Tấn cười nho nhỏ thích thú.
- Em không chịu nổi từ bao giờ vậy? 
Hương thực thà, nói:
- Thật tình, từ trước tới nay có bao giờ như vậy đâu. Chỉ từ tối hôm qua tới giờ. Hễ anh cứ đụng vô người em là trời đất quay cuồng, thần trí như bay biết mất. Người em đờ đẫn hôn mê.
- Sao anh không biết. 
- Anh mà không biết, xạo quá đi. .
Tấn cắn vô ngực Hương làm nàng rún lên bần bật. Anh nói thực đó.
Thân thể Hương căng lên, máu trong người nàng xoáy tròn hừng hực. Hương không còn kềm được nữa, nàng rít lên.
A... a... n... h... anh ơi. 
*
*   *
Mặt trời đã lên khỏi ngọn cây. Tấn ngồi nói chuyện với mẹ từ sáng tới giờ. Chàng đã bàn với mẹ để mình đi thu tiền mùa lúa năm nay, vì Tấn lo là mẹ chàng đã lớn tuổi rồi, không tiện đi xa nữa. Chính mẹ Tấn cũng đã nghĩ tới điều này, vì nếu không để Tấn đi làm công chuyện ấy, nhỡ ra tuổi già sức yếu có chết đi, chàng còn biết đường mà điều hànhruộng đất. Và lẽ dĩ nhiên, cả hai mẹ con cùng đồng ý ngày mai Tấn sẽ cùng Hương đi Châu Đốc thu tiền. Sự thực đi thu tiền chỉ là cáicớ. Việc chính trong chuyến đi này, Tấn muốn tìm cho ra vị đồng môn của cha chàng, người đã xâm chữ bùa lên ngực Tấn năm nào. Bởi vì, có lẽ chỉ có ông này mới hiểu nổi hết những kỳ bí của những gì cha chàng để lại. Chàng không muốn cho mẹ chàng phải bận tâm về chuyện này nên không đả động gì tới những ý định tìm người bạn đồng môn của cha. 

Hôm qua, Tấn đã hỏi Hương và biết được gia đình ông Hai Cơ cũng ở cách nhà nàng không bao xa, nhưng ông ta hình như đã lên Thất Sơn tu từ lâu rồi thì phải. Cũng vì lý do này mà chàng muốn Hương đi theo. Vả lại, chính Hương cũng muốn về thăm gia đinh nữa. 

Tới xế chiều, Tấn và Hương mới lên đường. Hồi này chiến tranh lan tràn, đường đất hết mô này tới hố nọ. Từ Sài Gòn xuống tới Châu Đốc không biết phải qua hết mấy trăm trạm gác. Tấn có giấy miễn dịch vì lý do gia cảnh, mẹ già và chàng là đứa con độc nhất trong gia đình nên không phải đi quân dịch. Bởi vậy, chàng không bị phiền hà gì với những trạm gác dọc đường. Nhất là 'lhững chuyến xe chót trong ngày đầy phiền phức này.

Trên chiếc xe đò chật ních, Hương dựa đầu vô vai Tấn ngủ thật thoải mái mà không sợ ai dị nghị, nàng tự nhiên cư xử với Tấn như một người vợ đi với chồng. Trên xe đa số là phụ nữ và những người lớn tuổi. Có lẽ Tấn là người phái nam trẻ tuổi nhất trong chuyến xe này. Phía trước, đằng sau, toàn là nữ giới. Người ngồi bên cạnh chàng là một người đàn bà có lẽ cũng vào khoảng trên dưới bốn mươi. Bà ta đi một mình, hình như là dân buôn bán gì thì phải. Khuôn mặt cũng dễ coi, thân thể hơi đẫy đà. Bởi vậy bà ngồi chồm qua choáng hơi nhiều chỗ bên cạnh Tấn trên chiếc ghế dài chật chội nhét tới năm hành khách. Chàng nhưbị ép cứng giữa Hương và bà khách đồng hành. Khi xe mới bắtđầu chạy, chàng và bà kháchlạ ngồi bên cạnh cũng chỉ nói chuyện qua loa vài câu xã giao. Lúc ấy bà còn hơi giữ ý tứ và thẹn thùng khi phải ngồi sát vô Tấn. Nhưng khi dò hỏi được Tấn cho biết Hương chỉ là một đứa em nuôi ở quê lên, làm công cho gia đình Tấn thì bà ta có vẻ tự nhiên hơn và không để ý gì tới nàng nữa.

Xe chạy một lúc lâu, Tấn cũng như phần lớn hành khách trên xe lịm vào giấc ngủ lúc nào không hay. Tới khi chàng tỉnh dậy, trời lại đổ cơn mưa thực bất ngờ. Không khí đã oi ả trong xe kéo hết kính lên lại càng làm cho chàng ngộp ngạt. Trời tối căm căm, hai ánh đèn xe phía trước cũng chỉ rọi sáng một khoảng rất ngắn vừa đủ cho bác tài xế nhìn thấy đường mà lái xe. Chiếc xe chạy rù rì như một con rùa già lê lết trên con đường đầy ổ gà, sóc ngược sóc xuôi. Tuy nhiên, cũng nhờ ánh đèn xe duy nhất ở phía trước đó phản chiếu lại mà trong xe còn nhìn thấy bóng dáng nhau lố nhố, lờ mờ. Nếu không, có lẽ xoè bàn tayra cũng chẳng ai trông thấy gì.

Người đàn bà ngồi bên cạnh Tấn cũng đã thức dậy, có lẽ bà ta biết vừa gối đầu trên vai Tấn ngủ một giấc nên có ý mắc cỡ, nói nho nhỏ như phân bua với chàng: 
- Tôi mệt quá, ngủ một giấc thật ngon. Xe chật chội không biết có làm anh phiền hà gì không, thấy ngại quá đi. Tấn thực thà trả lời. 
- Có gì đâu mà chị ngại, tôi cũng vừa thức dậy. Trời mưa lớn quá, khí hậu hồi này kỳ cục quá há. 
- Dạ, mùa này thường như vậy. 
Bộ chị về vùng này thường lắm hả?'
- Dạ, cũng không thường đâu. Chừng một hai tháng mới đi đi về về một lần.
- Chị có bà con ở Châu Đốc à? 
- Dạ không, tôi đi về miệt Thất Sơn thăm ông thầy tôi thôi Chuyến này ghé qua chợ Châu Đốc rủ người bạn đi chung cho vui. Bởi vậy tôi mới đi chuyến xe này.
Ngưng một lát, không thấy Tấn nói gì, bà ta hỏi:  
- Hình như anh cũng không đi Châu Đốc thường lắm phải không? 
Tấn cười nho nhỏ trong bóng tối: 
- Nói ra thl mắc cỡ. Tôi là dân Châu Đốc, sanh đẻ ở đây nhưng cha mẹ đưa lên sống ở Sài gòn từnhỏ nên chẳng biết ất giáp gì nhiều về tỉnh nhà cả. 
- Vậy hôm nay anh đi Châu Đốc chơi hay có công chuyện gì không?
- Dạ, hôm nay về dnh nhà vừa chơi mà cũng muốn ớm một người bạn của cha tôi. Nghe nói ông ấy đang tu ở Thất Sơn mà chưa biết chắc chỗ nào. 
Giọng người đàn bà bên cạnh có vẻ thích thú. Bà ta quay mình đối diện với Tấn, nói:
- Ồ nếu thếkhông chừng tôi có thể giúp anh tlm được ông ta đó.
Chỗ ngồi chật chội, khi bà khách quay ngang, Tấn cảm thấy ngay bộ ngực đồ sộ của bà khách ngồi cạnh tỳ vô tay chàng, nhưng bà ta vô tình không để ý tới. Chàng cố lấy giọng thản nhiên nói: 
- Dạ, nếu được chị giúp cho thì tốt quá. Tôi cũng chưa biết phải làm cách nào.
Người đàn bà có vẻ sốt sắng, nói:
- Được mà, được mà. nm ai thì tôi còn ngại, chứ tìm mấy ông thầy tu ở Thất Sơn tôi còn cầu nữa.
Rồi không để Tấn nói, bà ta lụp chụp hỏi ngay:
- Vậy ông thầy anh định kiếm tên chi?
- Dạ, ông Hai Cơ. 
Người đàn bà hơi chồm lên, có vé thích thú lắm, nói:
- Anh quen với Thầy Hai Cơ à?
Tấn thực thà trả lời:
- Dạ, thú thực tôi cũng chưa biết mặt ông ấy nữa. Nhưng ông ta là người đồng môn với cha tôi. Hôm nay đi tìm ông ta cũng chỉ vì hồi nhỏ, ông có xâm một chữ bùa trên ngực tôi, nên tôi đoán chỉ có ông mới hiểu nổi hết những kinh sách cha tôi để lại khi ông chết. 
- Vậy sao!
Người đàn bà reo lên, lần này bà ta chồm hẳn qua gần như ôm chầm lấy Tấn. Bây giờ chàng đã hình dung gần như trọn vẹn thân thể bà. Nhất là khi bà ta nắm lấy tay chàng, run run trong hơi thở:
-Thật là hữu duyên thiên lý năng tương ngộ. Ông thầy tôi thường lên thăm ở Thất Sơn là học trò thầy Hai Cơ. Hôm nay không ngờ lại gặp anh đi kiếm Sư Ông chớ.
Tấn cũng mừng rơn, chàng hơi quay lại, hỏi ngay:
- Như vậy chắc chị biết thầy Hai Cơ tu tại đâu phải không?
- Thật tình chẳng có ai biết được Sư ông ở đâu. Nay chỗ này, mai chỗ khác. Nhưng Sư Ông thường hay ghé lại nhà ông thầy tôi luôn.
- Chị có gặp thầy Hai Cơ lần nào chưa?
- Dạ, tôi được diện kiến với Sư Ông có một lần cách đây gần hai năm. Hôm ấy Sư ông bất thần ghé lại nhà ông thầy tôi lấy mấy ông Phật bằng nanh heo rừng, rồi đi liền. 
Hôm ấy tôi cũng chẳng nói được với Sư Ông lời nào thật là uổng? mà anh tên gì? 
- Dạ, tôi tên Tấn. Còn chị? 
- Tôi tên Đào. 
- Chị Đào tính lên Thất Sơn ở bao lâu? 
Thường thường thì tôi đi hai ba hôm, nhưng cũng không nhất định vì không có con cái gì nên cũng rảnh rang.
- Ủa, chị chưa lập gia đình hay sao?
- Tôi có chồng rồi, nhưng ông ấy bận bịu năm này qua tháng khác. Dân hàng hải mà, ít có. khi... ở... nhà... lắm!

Nói tới đây, tự nhiên Đào thấy mình hình như đã đi quá trớn. Nàng đang nắm chặt tay người thanh niên đồng hành chưa quen được bao lâu, và thân thể nàng đang ép sát mình mẩy anh ta như đôi ớnh nhân lâu ngày. Nàng định sửa lại thế ngồi, nhưng lại sợ Tấn để ý nên cứ để yên như thế. Khốn nỗi đã không để ý thì không có gì xẩy ra, đằng này khi Đào khám phá ra sự gần gủi đó thì tự nhiên thân thể nàng nóng bừng bừng. Da thịt người thanh niên này thật lạ lùng. Hình như ở anh ta có một sức quyến rũ kinh người.


Vote Điểm :12345

Loading...

✿ Bình luận facebook truyện Luyện Bùa Ma Phần 9



✿ XEM CÁC TRUYỆN LIÊN QUAN :Truyện Ma

✿ XEM TRUYỆN KHÁC
ĐĂNG NHẬP
Đăng Ký | Đăng Nhập
Login:
Password:

Kênh Truyện
CHỨC NĂNG

BXH TRUYỆN HOT
TRUYỆN NGẪU NHIÊN
Yêu Anh! Người Lính
Yêu Anh! Người Lính
Lượt Xem: 4264
Hoa Âm Tịch
Hoa Âm Tịch
Lượt Xem: 2369
Trà Sữa Tìm Nhau
Trà Sữa Tìm Nhau
Lượt Xem: 2432
Vợ Chồng Chưa Lớn
Vợ Chồng Chưa Lớn
Lượt Xem: 7116
Liệu Tuyết Có Tan
Liệu Tuyết Có Tan
Lượt Xem: 3044
TRUYỆN FULL
Lên đầu trang
Xuống cuối trang
Loading...
Copyright Kênh Truyện © 2011 - 2019 Kênh Truyện - In Sách Truyện Theo Yêu Cầu
Powered by uCoz -Giao diện Mobile