Kênh Truyện, Đọc truyện online, truyện teen full hoàn thành, truyện gay full, tiểu thuyết full
»
»
19:34, 08/10/2016

Mảnh Ghép Thứ 33
✿ Người Đăng: Snowflakes Các Truyện Cùng Người Đăng
✿ Tác Giả: Snowflakes
✿ Xem: 69 Lượt ✿ Tổng Điểm Vote: 20 Điểm


✿ Thể Loại:



✿ Nội dung truyện Mảnh Ghép Thứ 33

Mảnh ghép thứ 33…

Phần 1

Bắc Kinh, 2156…

Reng!!!....

Tiếng chuông lanh lảnh vang vọng khắp học viện quý tộc Phù Thiên, học viên các khối nhanh chân từ khắp mọi ngóc ngách ùa về phòng học, sẵn sàng cho tiết học đầu tiên.

Tất nhiên, điều đó không bao gồm TSC12_Trùm cá biệt nổi tiếng học đường Trung Quốc.

!~<>~!

Nhạc Ân Đình ngước mắt khỏi chiếc Ipad số lượng có hạn, quang cảnh hỗn loạn hệt trung tâm thương mại siêu giảm giá ngay lập tức ánh vào đồng tử đen láy, dụng cụ điện tử vỡ tan tành trải đầy đất, bàn ghế hỗn độn đến thê thảm.

 Khẽ chớp nhẹ rèm mi cong dài, cô đưa tay giật phắt chiếc headphone ẩn dưới mái tóc đen nhánh.

"Giáo viên chủ nhiệm bỏ đi cũng được 1 khắc rồi, các cậu đang diễn cho ai xem thế?”

Mọi học viên xung quanh vì câu nói nhẹ nhàng bâng quơ của cô bạn lớp trưởng mà dừng hết mọi công việc trên tay. Hạ Thuần ngẩng đầu nhìn lên chiếc bàn cách mình một sải tay, thả bàn phím cảm ứng trên bàn giáo viên xuống sảnh lớp, môi cong lên một nụ cười nhạt.

"Quà chào đón thôi, thầy hiệu trưởng xem ra vẫn còn chưa vỡ mộng thì phải, vừa mới cử thêm một giáo viên mới đến, nên cho cô ấy thưởng thức một chút, phải không?”

Đôi mắt trong veo như hồ thu của Hạ Thuần khẽ chao nghiêng nhìn mọi người bên dưới, thanh âm nồng đậm ý tứ khiêu khích và trào phúng.

Nhạc Ân Đình đẩy ghế đứng dậy, xách cặp bước đến cửa lớp, ánh mắt lạnh tanh vô cảm, cục diện lớp học giờ đã hỗn độn thế này, cô không muốn bận tâm them bất cứ điều gì nữa.

Nhưng bước chân dứt khoát ấy khẽ khựng lại khi bắt gặp một thân ảnh.

"Giáo sư phụ trách?” 

Giang Hợp Nghinh đảo mắt nhìn quang cảnh bừa bộn trong lớp, thay vì ánh mắt tối sầm nồng đậm lửa giận như thường lệ, Nhạc Ân Đình cứ ngỡ bản thân hoa mắt, sự hoảng sợ lan tràn dưới đãy võng mạc nghiêm nghị kia…?

"Dọn dẹp, tất cả mau dọn dẹp lại sạch sẽ cho tôi!”

30 nam thanh nữ tú trong lớp sững sờ, sau đó ôm bụng cười một trận lớn. Hạ Thuần đảo mắt nhìn Nhạc Ân Đình đang cau chặt hai hàng chân mày thanh tú, rồi lại thu hết vào mắt biểu tình tái nhợt của lão sư cô chưa một lần để ý, cô bước xuống bục giảng, ngang nhiên cất giọng hỏi giáo sư không chút uy quyền trong mắt mình.

"Tại sao chúng em phải dọn dẹp?”

Thái độ dửng dưng vô phép của cô bé lớp phó học tập khiến sắc mặt Giang Hợp Nghinh trắng bệch, nỗi sợ hãi nhanh chóng lấn áp sự trấn tĩnh bà đã trang bị trên suốt đường đi đến phòng học.

Nó xuất phát từ…

"A! Lớp học bày trí thật thuận mắt a!”

Thanh âm trong veo như sương sớm cất lên từ phía sau khiến đôi chân ẩn dưới lớp sườn xám của bà Giang mềm nhũn như nước. Giáo sư quay đầu nhìn về nơi vừa phát ra tiếng nói, cười một cách gượng gạo.

"Giáo,…Giáo sư Tử….”

Thân ảnh mảnh mai phiêu dật bước qua bà nhẹ như một làn gió. Tử Kính Lam vô thanh vô tức xuất hiện giữa lớp học, tất cả như bị chìm đắm giữa nụ cười xinh đẹp thuần khiết tựa thiên sứ kia.

"Xin chào, tôi là Tử Kính Lam, giáo viên chủ nhiệm mới của mọi người, mong được chỉ giáo thêm”

31 học viên ngay lập tức hóa đá, giáo viên chủ nhiệm, cô gái xinh đẹp như thiên thần này, là giáo viên chủ nhiệm của họ???

Oh my god!!!

"Thưa cô…”Nhạc Ân Đình từ trong vô thức hồi thần, hỏi người trước mặt bằng ngữ âm cung kính mà chưa một giáo viên nào có phúc phần được lĩnh giáo”Cô trẻ như vậy, thực sự là giáo viên chủ nhiệm của chúng em sao?”

Tử Kính Lam cười nhẹ, hàn khí chầm chậm lan tỏa khắp phòng học rộng lớn kết một tầng băng mỏng trong lòng hơn 31 học viên cá biệt.

"Không được sao?”

Hạ Thuần đảo mắt nhìn các bạn, lấy hết dũng khí.

"Cô bao nhiêu tuổi vậy ạ?”

"18”

18888888888888???

Cả lớp đồng loạt đứng phắt dậy, run giọng.

"1…18?”

"Không được sao?”

Vẫn là câu hỏi đó, nhưng hàn khí dao động bên trong âm vực dịu dàng kia đã đậm thêm một phần.

"Kh…Không phải ạ!”

!~<>~!

Kính Lam lướt ngón tay thon dài trên chiếc bàn cảm ứng, bài tập trong sách nhanh chóng chễm chệ hiện ra trên chiếc màn hình khổ lớn giữa phòng.

Hạ Thuần khó chịu nhìn tập sách trên bàn, ngón tay trắng nõn vờn vài vòng trên mặt bàn điện tử, sắc mặt như sắp nổi giông tố đến nơi.

Nhạc Ân Đình nhấn nhấn vài phím trên hộp thoại cá nhân dưới bàn, thoại mở, cô cầm lên một lon nước, lướt mắt nhìn vài dòng ký tự dưới đáy lon, môi thoáng qua một nụ cười, tay kia gõ nhẹ lên thành ghế vài nhịp mơ hồ.

Hạ Thuần nghe thấy âm thanh quen thuộc liền ngẩng đầu lên, Nhạc Ân Đình ném lon nước giải khát trên tay qua bàn cô, thấy cô bạn đã thành công tiếp lấy lon nước liền quay mặt nhìn lên bảng, dư quang nơi đáy mắt khẽ lướt qua bàn giáo viên rồi nhanh chóng rời đi.

Hạ Thuần nhìn lon nước cười lạnh, nhẹ nhàng nghiêng người, mắt đẹp khẽ híp lại, khua tay một vòng, lon nước chuẫn xác phi thẳng về hướng bàn giáo viên.

Cả lớp ngẩng đầu nhìn động tác chuyên nghiệp của Hạ Thuần khẽ cười thầm, không hẹn mà cùng dõi mắt lên bục giảng, thoạt nhìn rất giống những người học trò nhỏ nghiêm túc nghe giảng bài, tuyệt đối không thể ngờ đến ý nghĩ tinh quái trong lòng 31 nam thanh nữ tú này.

Làn gió lạnh thoáng qua mi mắt làm cánh môi mềm khẽ cong lên một nụ cười, bàn tay trắng muốt của nữ giáo sư xinh đẹp khẽ đưa lên không trung, không nhanh không chậm bắt lấy lon nước đang như một cơn gió lao vun vút về phía mình.

Cả lớp hít vào một ngụm khí lạnh thấu xương, đồng tử xanh sẫm tuyệt đẹp vẫn chăm chú vào thư mục hiện lên trên bàn cảm ứng, Tử Kính Lam bật nắp lon nước nhẹ như không, đổ vào máy phân hủy, thanh âm trong veo dày đặc ý cười hàm túy.

"Thái độ này của các em cần phải chỉnh đốn lại, ngay cả cách mời nước cũng không lễ phép chút nào, nước đã hết hạn sử dụng cũng có thể mời tôi, tôi biết các em nóng lòng chứng tỏ lòng "thành kính” của mình với tôi, nhưng nói thế nào các em cũng là quý tộc, nếu tin tức các em mời thức uống hết hạn cho giáo sư của mình bị giới truyền thông biết được thì không biết các em có thể sống qua đêm nay với cha mẹ mình không nhỉ?”

Sống lưng của 31 con người ngồi bên dưới trở nên cứng đờ, rét lạnh từ đầu đến chân.

Hậu quả của điều đó ư? Họ không dám tưởng tượng đến!...

Kính Lam nghiêng mắt nhìn một loạt những học viên tinh quái trước mặt cô, cười nhạt như nước lọc, thanh âm trong veo nhẹ nhàng nhưng là quả bom với sức công phá mãnh liệt oanh tạc trong lòng các tiểu thư thiếu gia quý tộc.

"Xin tự giới thiệu, ngoài danh Tử Kính Lam này ra, thiên hạ đều biết đến tôi với bí danh "Nightmare”. Phải, người bị truy nã trên phạm vi toàn châu Á!...Chính là tôi!”

Đại não của mọi người trong lớp dường như quay cuồng và đình trệ hẳn đi với vận tốc ánh sáng. Cơ thể Nhạc Ân Đình cứng đơ như một pho tượng, Hạ Thuần vô lực buông thõng hai cánh tay, câu nói nhẹ nhàng ấy như đã rút cạn sức lực của cô và các bạn.

Không khó để TSC nhìn ra, tương lai đen tối mờ mịt đang vẽ ra trước mắt ngày một rõ nét.

"Tôi đã dùng một quả bom cấm của chính phủ Hoa Kỳ gửi đến làm quà cho chính quyền Trung Hoa, đó là lý do mà tôi sẽ cùng mọi người đồng hành trong suốt năm học này”

Nụ cười thiên thần vẫn luôn thường trực trên cánh môi hồng kia, chưa một lúc nào phai nhạt, Kính Lam vờn nhẹ ngón tay trên mặt bàn, màn hình đang sáng lên cũng theo đó ngay lập tức trở nên đen ngòm, hệt như hy vọng đang ngày một yếu ớt rồi tắt ngấm trong lòng 31 học viên cá biệt.

Giáo sư chủ nhiệm là sát thủ đang bị truy nã toàn châu Á, cuộc sống tự do, vĩnh biệt ngươi a!~!!!!!!

Tử Kính Lam ngước mắt nhìn đám học trò tương lai đã định sẵn một kết cục thảm thiết dưới tay mình, nụ cười trên môi càng thêm tinh khiết vô hạn. Cô đưa tay vẽ vài nét trên chiếc bàn cảm ứng, tức thì thư mục vừa mở ra liền lập tức phát đi khắp ghế ngồi những cô cậu học trò còn lại.
31 con người tròn xoe mắt nhìn một loạt ký tự dài dằng dặc, hết cong rồi uốn, rồi rất nhiều những ký tự hình thù kỳ lạ họ chưa từng tiếp xúc khiến tâm trí cả lớp như rơi vào sương mù.
Nhìn lướt qua dãy ký tự hiện ra trên thư mục, Nhạc Ân Đình lâp tức đẩy ghế đứng phắt dậy, đồng tử đen láy lan tràn sự không phục, ngữ âm cũng theo đó mà bất bình "lên án” tân giáo sư đang cao cao tại thượng an tọa trên kia.
"Thưa cô, em phản đối, đây là giờ học ngoại ngữ, tại sao cô lại đưa đống cổ ngữ La Mã này cho chúng em chứ, điều này không phù hợp với chương trình dạy học đã được phổ cập từ trước đến nay!”
Tiêu hóa xong đống lý luận của cô bạn lớp trưởng, cả lớp ngẩn ra, đây là cổ ngữ, còn là cổ ngữ La Mã?
Ngón tay thon dài đang lướt thoăn thoắt trên địa đạo ảo của "Fake Fight” vì câu hỏi của Đình Đình chợt khựng lại. Ngước mắt khỏi trò chơi đang tung hoành Game World, ánh mắt xanh sẫm tuyệt đẹp khẽ ánh lên một tia nghi hoặc, không vội trả lời câu hỏi kia, âm vực Kính Lam trở nên sắc lạnh và hằn học.
"I despised you, just know living off parents! You're useless!”
(Tôi xem thường các cậu, chỉ biết sống nhờ cha mẹ! Đồ vô dụng!)
"Useless? Are you sure? Dear Mayhem! Our effort spent, you can not do it, is crazy sarcasm others, are steady nerve it?, there is need for you to lend me your mirror to see myself is also useless living off their parents' money? Nervous map!”
(Bạn chắc không? Mayhem thân mến ạ! Công sức chúng tôi bỏ ra, bạn không thể làm được thì phát điên mỉa mai người khác, thần kinh có đang ổn định không, có cần tôi cho bạn mượn tấm gương để bạn nhìn thấy bản thân mình cũng là thứ vô dụng sống nhờ tiền bạc của cha mẹ? Đồ thần kinh!”)
"Ha Thuan! You make me feel so laughable that! We all know each other too, you have used the money to buy points, to dare not say, okay, I understand you that!”
(Hạ Thuần! Cậu khiến tôi cảm thấy nực cười thật đấy! Chúng ta đều quá hiểu nhau, cậu đã dùng tiền để mua điểm, lại ngại không dám nói ra, không sao, tôi hiểu cậu mà!)
"Mayhem! What do you mean? Do not think for others unfairly!!!”
(Mayhem! Ý cậu là gì? Đừng lấy bụng tiểu nhân đo lòng quân tử”)
"Dinh Dinh! Thanks for reminding! But our story does not borrow you interest!”
(Đình Đình! Cảm ơn đã nhắc nhở! Nhưng chuyện của chúng tôi không mượn cậu quan tâm!)
"Do not call me that! She is my friend, of course, pay attention!”
(Đừng gọi tôi như vậy! Cô ấy là bạn tôi, dĩ nhiên phải quan tâm!)

Lớp học lặng ngắt hẳn đi…
Hạ Thuần ngơ ngác đứng dậy, Ân Đình quay mặt nhìn bạn, ngỡ ngàng không thốt nên lời. Chỉ cần là học viên của TSC, hiển nhiên đều sẽ nhận ra, chủ nhân của đoạn đối thoại được tường thuật vừa nãy là ai, không ai khác, đó chính là Nhạc Ân Đình và Hạ Thuần, và một cô tiểu thư người Mỹ ở lớp học kế bên, Mayhem. Cuộc đối thoại này rất quen thuộc với họ, hai ngày trước đã có một trận cãi vã ngay trên sân thượng học viện, TSC bị kỷ luật lao động một tháng, nguyên do là một tập thể cá biệt như họ lại bất ngờ vượt xa KS12 trong cuộc khảo sát dành quyền đại diện hội thi toán học triển vọng xuyên quốc gia, mọi chuyện khép lại khi họ bị đình chỉ tham gia cuộc thi đó, những ngày tháng ôn luyện vất vả,... Tất cả đều đổ sông đổ biển…
Cuộc tranh cãi đáng hận ấy vừa được cô giáo chủ nhiệm của họ tường thuật lại, tường tận chi tiết, bằng chính âm vực của 3 nữ sinh đang nổi danh toàn trường, Nhạc Ân Đình, Hạ Thuần, và Mayhem!!!
Tiết tấu căng thẳng nhưng lạnh lùng bén nhọn, sự bất bình không phục nồng đậm trong từng câu chữ, tất cả như cùng từng một âm giọng phát ra.
Giáo sư đã sao lại âm thanh của ba cô gái một cách rất tự nhiên, mà không cần dùng đến máy thay đổi giọng nói, nếu không tận mất chứng kiến, hẳn ai cũng có thể nghĩ giọng nói này là của họ!
Tân giáo sư! Cô có thể cho chúng em một con đường sống hay không???
Kính Lam đặt điện thoại xuống bàn sau khi đã thành công thách đấu và nhận một đống quà thưởng, đồng tử tuyệt mỹ chao nghiêng khắp lớp, cô nhìn đám học trò đang đau khổ tuyệt vọng.
"Tại sao tôi lại phải dạy cái thứ tiếng mà từ lâu các em đã thuộc nằm lòng như tiếng mẹ đẻ để làm cái gì, tranh luận được với cả người nước ngoài thì còn học thêm điều gì nữa?”
Cả lớp yên lặng lần hai…
"Vậy nên…” Nụ cười trên môi Kính Lam rạng rỡ hẳn "Muốn tranh cãi thì bằng cái thứ tiếng này sẽ thú vị hơn đó!”
Bị xem là thần kinh thì còn nghe được! Chỉ có điều ý nghĩ này vừa thoáng qua thì chẳng một ai dũng cảm nói lên tiếng lòng của mình.
!~<>~!
30 phút trôi qua!
Tin!
Thư mục thứ 30 vừa gửi đến cùng là lúc chiếc khăn lụạ trong tay Nhạc Ân Đình bị vò đến nát bấy. Cô lại một lần nữa "anh dũng” đứng lên ra mặt thay TSC đòi "công lý”
"Thưa giáo sư! Cứ hết một phút cô lại giao cả đống bài tập cổ ngữ buộc chúng em phải dịch tất, làm sao chúng em có thể hoàn thành nhanh như vậy ạ!”
Bên dưới lớp lại bắt đầu xôn xao.
"Đúng đó giáo sư, cô xem, bài tập vừa dài vừa khó, tay của em sắp hỏng rồi”
"Một đống ký tự rối mắt như tơ vò, chết mất cô ơi”
"Cho giải lao ít phút đi cô’
"Sắp đột quỵ luôn rồi giáo sư ơi!”
"Giải lao đi giáo sư”
"Đúng đó…!!!!!!!!!!!!”
"Tóm lại…” Tử Kính Lam ngước mắt nhìn đám học trò đang cuồng quyết biểu tình, thanh âm nhẹ nhàng nhưng nguy hiểm khó lường "Tiết học của tôi khiến các em mệt mỏi?”
Không khí nồng đậm mùi thuốc súng báo tử, cả lớp tĩnh lặng lần ba…
Hàn khí vừa thoáng qua liền lập tức khiến 31 con người bị đóng băng thành pho tượng, cứng ngắc gật đầu.
"Muốn nghỉ ngơi?”
…Gật đầu như rỗi gỗ…
"Rất muốn giải lao?”
…Tiếp tục gật…
"Hảo! Vậy thì chiều theo ý các em, chúng ta cùng chơi một lát."
"Yeahhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhh!!!!!!!!!!!!!!”
Đám nữ sinh lập tức lôi "tiểu bảo bảo” ra search Weibo kể khổ. Tử Kính Lam lấy tay rút ra một thứ cứng cứng, đen đen, nằng nặng, lành lạnh, rờn rợn…
31 học viên non nớt ngẩng mặt khỏi bé yêu, khó hiểu định hình thứ "an tọa” trong lòng bàn tay trắng muốt của giáo sư xinh đẹp…
Và cuối cùng họ cũng đã nhận ra…Đó là…
30 con người ngồi bên dưới bỗng tỉnh táo hẳn đi, đồng tử dãn ra hết cỡ, cổ họng khô khốc không cách nào phát ra tiếng.
"Đoàng!” Thứ âm thanh vô tình tàn khốc của sự hủy diệt ấy vang lên xé tan sự náo loạn đang diễn ra lúc này, chiếc điện thoại trên tay Tiêu Họa Dư bị viên đạn bạc bắn tan nát, đống sắt vụn rơi xuống sàn, lửa điện cơ hồ ánh lên tia sáng lạnh lẽo.
Tiêu Họa Dư rét lạnh từ đầu đến chân, thất thần nhìn nụ cười hoàn mỹ vô khuyết treo trên khóe môi hồng nhạt kia.
"Giải lao là trò chơi của tôi! Các em chỉ cần tham gia mà thôi!”
Rõ ràng nụ cười dịu dàng vô tả, nhưng ánh mắt xanh sẫm kia lại lạnh băng đến thấu xương…
Tử Kính Lam vẫn cười, nụ cười thiên chân vô tà luôn thường trực và chưa bao giờ phai nhạt, thanh âm nhẹ nhàng như gió thoảng.
"Trò chơi của chúng ta rất đơn giản. Chiều rộng bục giảng này là 3 mét, tôi cho các em thời gian 5 giây, hết 5 giây đó, tôi sẽ nổ súng, nếu các em tránh được viên đạn thành công, từ giờ không cần học môn này nữa, đồng ý không?”
Lớp học im lìm lần thứ tư…
…Quả nhiên là sát thủ, giờ giải lao cũng nồng nặc mùi thuốc súng, với TSC bây giờ, việc tham gia trò chơi này còn kinh khủng hơn là vùi đầu vào đống cổ ngữ đáng hận kia…
"Thưa giáo sư! Chúng em đã suy nghĩ lại, giáo sư đã lao tâm cho chúng em nhiều bài học phong phú như vậy, sao có thể gạt qua để mà giải lao chứ,…?Vậy nên, không cần thiết phải chơi nữa đâu ạ!”
Không ai hẹn ai, tất cả đều cùng vùi đầu vào đống bài tập cổ ngữ mỗi lúc một tăng, tận tâm tận lực "giải quyết chúng trong đau khổ”.
Tử Kính Lam mỉm cười xinh đẹp rất đáng đánh đòn.
"Ngay từ đầu ngoan ngoãn vậy phải tốt hơn không?”
Đồ ngốc, trong khẩu súng này,…
Chỉ có duy nhất một viên đạn vừa nãy là thật mà thôi!
Đã cho các em cơ hội, không nắm bắt thì sau này đừng trách tôi đấy nhé!
Học_trò_của_tôi!!!

 


Vote Điểm :12345

Loading...

✿ Bình luận facebook truyện Mảnh Ghép Thứ 33


✿ Tổng số bình luận Mảnh Ghép Thứ 33: 0





Name *:
Email:
Code *:

✿ XEM CÁC TRUYỆN LIÊN QUAN :Truyện Ngắn

✿ XEM TRUYỆN KHÁC
ĐĂNG NHẬP
Đăng Ký | Đăng Nhập
Login:
Password:

Kênh Truyện
CHỨC NĂNG

BXH TRUYỆN HOT
TRUYỆN NGẪU NHIÊN
TRUYỆN FULL
Lên đầu trang
Xuống cuối trang
CopyrightKênh Truyện © 2011 - 2016Kênh Truyện - In Sách Truyện Theo Yêu Cầu
Powered by uCoz -Giao diện Mobile

DMCA.com Protection Status