Kênh Truyện, Đọc truyện online, truyện teen full hoàn thành, truyện gay full, tiểu thuyết full
»
»
20:05, 23/08/2017

Mẹ Chồng
✿ Người Đăng: 01246000256 Các Truyện Cùng Người Đăng
✿ Tác Giả: Trung Nguyễn
✿ Xem: 992 Lượt ✿ Tổng Điểm Vote: 316 Điểm
ĐỌC Chap 1 ĐỌC Chap Mới Nhất

✿ Thể Loại: Trung Nguyễn, Mẹ Chồng



✿ Nội dung truyện Mẹ Chồng

CHƯƠNG 1: Goá Chồng
Mẹ đang ngồi trên cái bàn dài lớn giữa nhà, miệng nhai trầu chem chép ngon lành,mắt nhìn xa xăm ra sân chổ mấy
cây cam ngoài vườn. Gió thổi hiu hiu qua gian nhà, dòm bà cũng mát rười rượi. Tôi mới lấy miếng giẻ lau nhúng nước nhẹ nhàng lao mấy cái tủ gần đó cố không gây tiếng động mạnh. Cũng lâu rồi, kể từ ngày anh đưa tôi về ra mắt gia đình xin tội, cũng là ngày tôi mất một người quan trọng nhất đời mình. Tôi cứ nhớ mãi như mới hôm qua mà chuyện thì đã mười mươi năm rồi chứ có ít gì! Anh quỳ ở trên cái phản này nè mặt cuối xuống đất, tôi cũng lẳng lặng quỳ kề bên cố chịu đựng. Nghe bên tai còn văng vẳng những lời cay nghiệt của họ hàng. Tôi khóc không thành tiếng nghĩ về tương lai mù mịt của hai đứa. Anh như cảm nhận nỗi niềm của tôi, thở dài buồn tuổi nhắm mắt cố làm ngơ. Mẹ đứng gần tủ thờ tay cầm cây roi da đen ngờm cứng ngắt, đôi mắt sắc lại miệng thì thầm to nhỏ với cái di ảnh trắng đen củ mèm trên bàn thờ rồi bà im lặng. Tôi lo lắng- chưa bao giờ tôi nghĩ ra viễn cảnh này, hồi mới gặp anh anh lãng tử lạ hút mắt tôi. Cái ngày tân sinh viên gặp chàng ở miền tây thật thà mà lãng mạn, tóc tai mặt mũi cũng ra mốt sài gòn. Cứ thế mà lao vào yêu chứ đâu tính trước tính sau, lo trên nghĩ dưới. Yêu thương qua hết cái thời sinh viên rồi đi làm có khi nào hai tôi ngừng yêu. Vậy ấy mà từ hồi cô ba- em gái anh lên học thấy tôi lui tới sớm hôm ra vào chăm sóc anh. Chiều thứ bảy chủ nhật nào cũng chở nhau đi ăn chè tận ngoài thủ đức bằng cái xe đạp cọc cạch. Mấy hôm nói tới nói lui gia đình hai bên mới biết chuyện mà ẩn sâu đó cô cũng chọt ra chọt vào đàm tíu. Ba mẹ tôi không la mắng gì mà cứ mặc tôi do nhà đông anh em vốn mình không được quan tâm nhiều từ nhỏ. Tôi lạc lõng giữa căn nhà ấm áp của mình, may thay còn anh anh sớm hôm kề cận động viên. Rồi Hai đứa mới trốn lên Đà Lạt mấy năm, vậy mà chạy đâu trốn đâu cũng bị cái chữ hiếu nó lôi về. Để đúng cái ngày định mệnh đó anh quyết định hai đứa về quê xin lỗi mẹ. Anh muốn giành giựt cho tôi một thân phận, muốn tôi làm chàng dâu cho nhà anh. Anh muốn xin mẹ tác hợp cho hai thằng con trai yêu nhau. Anh muốn đi ngược lại cái định luật xã hội và dư luận phong kiến. Mà chuyện thì đâu có dễ gì, bà nội anh là bà hội đồng có tiếng nhất cái miệt này, bà khó lắm lễ nghĩa gia phong nghiêm ngặt. Mẹ anh cũng trãi qua cái tuổi thanh xuân goá phụ trong căn nhà truyền thống gia giáo nghi tục ấy. Trèo trên chóng dưới để thuận hoà với đám em chồng đỏng đảnh hơn thua lời ra tiếng vào. Để giờ bà làm chủ một gia tộc ba đời hoà thuận chung một mái nhà, lời nói ra như thép ai ai cũng nể cũng chừng. Anh lại là đức tôn cả một gia tộc mong đợi chuyện trầu cau anh mau trọn vẹn. Vậy mà giờ anh quỳ đây với tôi chịu tuổi nhục.
Mẹ thét lên: " Mày làm cái gì mà đứng ngó đó không đi làm công chuyện cho xong tao nhốt vô kho. Hay là mày chưa tạo đủ oan nghiệt cho cái nhà này? Mày muốn tao chết mày mới vừa lòng ha?" Tôi bật giật mình sợ run run tay, lủi hủi cấm đầu xuống đất mà quỳ lại: " Mẹ tha tội, con không dám" Rồi mẹ đứng dậy cầm cái ly trà nóng trên bàn hất xuống người tôi, quay về phía cửa phòng bà bực dọc bước vào trong. Tôi vội chạy sau tay xách theo cái quạt tròn hôm qua mới làm, bằng mo cau vào trong hầu quạt mẹ ngủ.
Mẹ đã ngủ giấc trưa, giờ này cũng một hai giờ mấy đứa giai nhân trong nhà cũng đi ngơi nghỉ đâu đó. Tôi đi xuống bếp rửa mớ chén, nhà có người làm đó ấy vậy mà từ ngày mẹ gọi tôi bằng cái tiếng con dâu rồi cười cay nghiệt, có ngày nào tôi ngơi tay đâu. Ba bốn giờ khuya đã dậy giặc giũ đồ đạc cho người trên kẻ dưới trong nhà, phơi xong mớ đồ thì trời đã bừng sớm. Chạy u vô bếp lo điểm tâm cho bà nội, cho mẹ, chú, thím , hầu hạ mấy đứa em chồng rồi mấy đứa cháu chồng ăn cho no để đi học. Đôi tay rắn chắc của tôi cũng cố mà mềm cho bằng được để khéo nấu khéo nêm sao cho như mấy cô gái trong xóm ưng bụng ba mẹ chồng. Vậy chớ hồi đó ở với anh ngoài Đà Lạt hai đứa trồng bông cúc hai tay chai sần rắn chắc, sờ lên mặt nhau còn rõ khô ráp vậy mà cứ thích âu yếm miết. Cũng lâu rồi đôi gò má trắng hồng tròn trĩnh của tôi không cảm nhận được hơi ấm từ bàn tay anh chạm vào nữa. Mà dường như lâu quá rồi nó cũng quen bây giờ hằng lên đôi gò má cao hóc hác tàn nhang của tôi là sự khắc khổ mong chờ được một ngày hạnh phúc. Nhưng đâu còn nữa cả ngày quần quật suốt có ngơi tay đâu mà chờ mà mong. Bây giờ tôi sống chỉ vì trả nợ, trả cái nợ tình của anh, trả cái chữ hiếu anh chưa tròn, trả luôn cái câu hẹn chờ của anh :" Ráng làm dâu thảo làm mẹ vui, anh luôn bên em, hẹn em kiếp sau mình tương phùng" Cũng cái ngày anh và tôi về nhà xin mẹ chấp thuận đó mà người ta bỏ tôi đi cho đành.
Hôm ấy mẹ đã mạch lạc kiềm chế nói với anh rằng: " Mày có làm gì, yêu ai thì ở ngoài kìa, đừng có đem cái thứ bệnh hoạn đó mà về bôi tro tréc trấu vô cái nhà này" Dường như sự chịu đựng bấy lâu nay của anh thành quá hạn, anh nanh vuốt bất hiếu : " Mẹ không tác hợp hai con, không chấp nhận Mạnh Khôi là vợ con, là con dâu của mẹ, là người được cưới về tộc này con chết cho mẹ vừa lòng" Đôi mắt mẹ hòng học lên đỏ như hòn lửa những tưởng thiêu đốt mọi sự can đảm của anh: " Mày chết tao mua hòm chôn, còn cái thứ trôi sông lạc chợ này ở đâu thì ở chứ tao không có thứ con dâu bệnh hoạn này" Bỗng anh đứng lên nhìn chừng chừng vào mẹ rồi lia mắt đến từng người trong gia tộc như ăn tươi nuốt trọng mấy con người nhiều chuyện đó. Anh quay qua tôi, tay nhẹ nhàng giơ lên lau đôi dòng nước mắt của tôi đang khô dần bất giác anh nắm tay kéo tôi chạy ra khỏi nhà. Tôi chỉ biết gắn chạy theo nhịp chân của anh mà ra ngoài như thoát khỏi ổ ong vò vẻ. Trong nhà còn nghe tiếng mẹ anh, mấy người trong gia tộc gọi theo thở dài.
Đến bờ sông, mưa gió tầm tả chiều tối không thấy mặt đường, anh hỏi tôi có dám chết với anh không rồi anh ôm tôi khóc đau khổ. Trong vòng tay ấm áp này hột mưa không len lỏi được vào tim chúng tôi để dập tắt ngọn lửa yêu đương đựơc. Nhưng bât giờ tôi mơ màng như người say, phần vì mọi việc xảy ra quá nhanh, phần vì lo sợ. Tôi yêu anh đó, tôi sống với anh cũng lâu ngày rồi, tôi quen bên anh mỗi sớm được hôn vào sao ót cổ, được anh ôm từ phía sau rồi. Tôi không muốn mọi thứ kết thúc nhanh như vậy, tôi chưa được cùng anh ngắm những đứa trẻ lớn lên, vốn chúng tôi có ý định sinh con nuôi. Hoặc nếu chết, chắc gì đã được bên nhau "Đồi thông hai mộ rồi chỉ còn một mộ " có nghĩa gì đâu khi là một cái xác, muốn bên nhau cũng bị người sống chia rẻ chi bằng sống mà đấu tranh vì tình yêu. Lòng ngập ngừng miên man tôi im lặng lãng quên câu hỏi của anh. Mưa ngày một lớn, gió quét ngày càng mạnh quật ngã luôn mấy cây tràm vỏ ven sông, sấm chớp đùng đùng tôi giật mình. Anh ôm tôi chặt hơn cố che chở và chờ đợi quyết định của tôi. Rồi tiếng gọi của đám gia nhân trong nhà từ xa vọng lại, nhìn mờ mờ ngoài kia bóng mấy người lội ruộng hì hục trong mưa tìm kím. Anh lại ôm tôi chặt hơn lần nữa- Tôi vẫn lặng im không trả lời câu hỏi của anh, nhắm mắt tựa đầu lên vai anh và tôi buông thỏng người. Rồi dường như tay anh nới lỏng hơn, tôi vội ôm anh lại nhưng dường như vòng tay ấm áp ấy lại ngày một lỏng hơn bên tai là tiếng gọi ngày một rõ của người nhà anh. Rồi tôi không còn cảm nhận được hơi ấm, tôi mở mắt vội chụp lấy tay anh. Nhưng không kịp nữa nhanh như chóp anh nhảy xuống sông. Chỉ vừa kịp gọi : " Đừng bỏ em Nguyên Hùng" Tôi thất thần như chết đứng vừa lúc mẹ anh kịp đến bên sông. Bà khóc théc trong vô vọng:" Mẹ chấp nhận, chấp nhận hết mà" tiếng khóc, tiếng gào của mọi người trong một ngày mưa bão này làm tôi đứt từng đoạn ruột, tim như tan từng mảnh. Chồng tôi đó, ở dưới sông đó, xác ảnh ở dưới đó, tôi là người giết anh đó, nếu tôi không yêu anh thì anh không vì tôi mà ra vậy. Giọng gào khóc và những lời chấp nhận của mẹ như xát muối vào tim tôi đang vỡ, tâm trí tôi như tơ vòng trăm mối. Trời bỗng trở sấm to liên hồi thét, giọng ăn năn những lời nói chấp nhận của mẹ tự nhiên không còn mềm mại uỷ mị nữa. Bỗng bà quay hẳng qua tôi liếc mắt trừng trừng nghiến răng như xé tôi ra trăm mảnh :" Mẹ sẽ chấp nhận cho cái thằng oan nghiệt này làm dâu nhà mình".

Mời Bạn Đọc Tiếp Tại Trang : Mẹ Chồng - Diễn Đàn Kênh Truyện http://kenhtruyen.com/forum/52-15926-1#ixzz4qaHl3buJ




Vote Điểm :12345

Loading...

✿ Bình luận facebook truyện Mẹ Chồng



✿ XEM CÁC TRUYỆN LIÊN QUAN :Truyện Gay

✿ XEM TRUYỆN KHÁC
ĐĂNG NHẬP
Đăng Ký | Đăng Nhập
Login:
Password:

Kênh Truyện
CHỨC NĂNG

BXH TRUYỆN HOT
TRUYỆN NGẪU NHIÊN
TRUYỆN FULL
Lên đầu trang
Xuống cuối trang
CopyrightKênh Truyện © 2011 - 2017Kênh Truyện - In Sách Truyện Theo Yêu Cầu
Powered by uCoz -Giao diện Mobile

DMCA.com Protection Status