Chương 2: Đêm trước về nước
1
Nước Anh
Cao ốc Vân thị
Trong phòng làm việc yên
tĩnh gió thổi qua có thể nghe thấy, ánh nắng rơi ngoài cửa sổ chiếu vào, ôn nhu
bao vây trên người trẻ tuổi đứng ở trước cửa sổ sát đất, hai con mắt nhìn
phương xa, mơ màng như vậy, phảng phất có chút thiên thần!
Dáng người cao gầy, bóng
vai có vẻ hơi gầy yếu , bóng lưng cô đơn, làm cho người khác nhìn thấy không
khỏi vì cô mà yêu thương, dưới ánh mặt trời cô hư vô như vậy, tựa như tùy thời
gian mà có theo ánh nắng biến mất. Cũng không biết cô đang nhớ nhung điều gì,
một mảnh nồng đậm bi thương vòng quanh bên người, làm cho người ta có cảm giác
hít thở không thông!
"Cục cưng, biết hôm
nay đã xảy ra chuyện gì không?" Trong một thư phòng đươn giản mang phong
cách cổ điển, một vị lão nhân ngồi ở trên sô pha hai con mắt nồng đậm yêu
thương nhìn cô gái đứng ở trước mắt, khóe mắt đỏ bừng, vẻ mặt nghiêm túc hỏi.
Lão nhân nhìn cô gái trước
mặt vô cùng vui mừng, còn nhỏ tuổi cũng đã học xong đại học, từ khi sinh ra đến
bây giờ cũng chỉ mềm yếu khóc một lần, chưa từng thấy qua cô rơi thêm bất cứ
giọt nước mắt nào!
Cô ngẩng đầu nhìn lão nhân trên
sô pha, mắt đỏ hồng cắn môi gật đầu, nước mắt trong hốc mắt cô lăn qua lăn lại,
lại quật cường không muốn cho chúng chảy ra ngoài.
Lão nhân kéo cô, ôm cô ngồi
ở trên chân của mình, nhẹ nhàng sờ sờ đầu nhỏ của cô ngữ khí ôn nhu nói:
"Cục cưng, có nghĩ tới sau này mình muốn làm cái gì hay không?" Cô mờ
mịt nhìn lão nhân lắc đầu, cô không hiểu lão nhân vừa mới còn đang hỏi mình biết
chuyện gì không, làm sao đột nhiên lại hỏi sau này mình muốn làm cái gì.
Lão nhân nhìn thấy cô mờ
mịt lắc đầu, nhéo cái mũi nhỏ của cô hỏi: " Người khác lấy đi vật thuộc về
cháu, thằng nhóc kia cướp đi ba ba, còn phòng ở cháu cùng mẹ vẫn ở nữa, bây giờ
cũng bị người khác lấy đi, vậy cháu có muốn lấy về hay không? Những việc đó sau
này đều có thể làm được."
Nghe lão nhân giải thích, cô
không có một chút do dự kiên định gật đầu, cô ghét tên đã cướp đi tình yêu
thương của ba ba, nhưng cô không muốn đoạt lại ba ba, cô ghét ba ba, rất ghét!
Nàng muốn lấy lại phòng ở cô đã sống nhiều năm như vậy, cô muốn lấy lại tất cả những
thuộc về của cô, cho dù không thể lấy lại cũng phải phá hủy chúng để cho người
khác cũng không thể có được!
Nhìn thấy cháu gái kiên
định gật đầu, lão nhân trong mắt hiện lên ánh sáng, khóe miệng một đợt nhàn
nhạt tươi cười...
Vân Tịch Dạ cau mày thật
sâu, nhìn ra ngoài cửa sổ xa xôi ánh mắt phức tạp, trầm mặc không nói. Đi Anh mười
mấy năm , cô đã học xong từ rất lâu rồi, hiện tại cô phải đi về , phải đối mặt với
người làm cho cô kiên trì thay đổi cả cuộc đời mình, cô muốn lấy lại tất cả
những gì thuộc về của cô, cô muốn cho người kia hối hận vì tất cả những gì hắn
đã làm!
"Cộc. . Cộc. . Cộc. .
."
Tiếng đập cửa cắt ngang hồi
ức của Vân Tịch Dạ, thu hồi mạch suy nghĩ đang có, Vân Tịch Dạ chậm rãi xoay
người lại, thản nhiên nói: "Mời vào."
Khi Vân Tịch Dạ xoay người
ra, người vừa gõ cửa chỉ thấy một bộ quần áo công sở cắt may phù hợp, che giấu
vóc người của cô, mắt hồ ly hẹp dài không có bất kỳ tình tự gì có chỉ là điềm
đạm, đôi môi chặt mím độ dày vừa phải làm cho người ta đoán không ra cô đang
suy nghĩ gì, lông mày dài nhỏ mặc dù không đậm, nhưng này anh khí giữa trán lại
làm cho cô thoạt nhìn càng giống một tên con trai, thứ duy nhất làm nên vẻ nữ
tính của cô chính là chiếc mũi xinh xắn tinh xảo kia, không giống đàn ông tục
tằn như vậy.
Lý Kính đẩy cửa đi vào nhìn
thấy Vân Tịch Dạ trong mắt bình thường, che giấu tâm tình đau buồn giống như
khi anh mới gặp, không cần phải nói cô cũng biết cô ấy vừa nhớ tới điều gì,
trong lòng một tia đau lòng xẹt qua, không nói gì nữa, dễ dàng cười cười nói:
"Vân tổng, hợp đồng bên Mỹ kia chiều tối hôm nay có thể ký. bên Trung Quốc
tất cả tiến triển thuận lợi, đây là vé máy bay ngày mai về nước của ngài."
"Uhm, việc ký hợp đồng
anh xử lý là được rồi." Nhìn thấy người đi vào là Lý Kính, đau buồn trong
mắt Vân Tịch Dạ chậm rãi tan đi, đi tới trước bàn làm việc ngồi xuống nhàn nhạt
đáp, tựa lưng vào ghế ngồi nhắm mắt dưỡng thần, cũng một mặt không muốn làm cho
người khác nhìn thấy chính mình yếu đuối
Lý Kính là quản gia của Vân
Tịch Dạ, lão quản gia này năm nay mới 32 tuổi, người rất trầm ổn, lúc 10 tuổi Vân
Tịch Dạ ông ngoại cô Vân Hoành Vĩ, đưa anh đến Anh quốc chăm sóc cho Vân Tịch
Dạ, 10 năm qua anh vẫn là trợ lý kiêm quản gia củaVân Tịch Dạ
Lý Kính theo Vân Tịch Dạ 10
năm này, chức vụ của anh là một trợ lý quản gia, anh càng giống một người cha, lại
là một người cha không biết làm gương!
" Xử lý xong công việc
bên này, anh về nước cũng sớm một chút đi, tôi nghĩ Lý gia gia hẳn là hận chết
tôi ! Tốt nhất lại mang vóc dáng như cũ về có lẽ tôi sẽ không phải chết quá
thảm." Vân Tịch Dạ nhìn Lý Kính tâm tình không tồi trêu chọc nói.
Lý Kính 30 hơn tuổi, trợ lý
của tổng tài kiêm phó tổng của hơn năm mươi xí nghiệp lớn ở Anh quốc! Trong nhà
số lượng kim cương Vương lão ngũ cùng không phải quá ít!
Lại ngang nhiên tuyên bố
chỉ cần nói chuyện về trẻ em mới sinh! Tuyệt đối không muốn bàn chuyện hôn nhân
tận thế, làm tổn thương thiên kim các nhà danh gia vọng tộc giàu có ở Anh quốc.
Lý lão gia càng tức giận, giậm chân mắng to: nghịch tử, tên này bình thường
ghét nhất người khác hỏi hắn kiểu như lúc nào thì kết hôn, chính xác là một người
sùng bái độc thân chủ nghĩa.
Lý Kính bị Vân Tịch Dạ trêu
chọc trong lòng một trận chua xót khổ sở, anh nhìn cô từ một tiểu cô nương quật
cường, từng bước một lột xác thành thiếu nữ bây giờ trầm ổn cơ trí. Đầu tiên từ
thân phận của một người cha, lại không biết từ lúc nào đã biến thành yêu say
đắm cùng cay đắng! Lý Kính biết rõ trong lòng Vân Tịch Dạ hắn vĩnh viễn chỉ tồn
tại giống như một người cha, đây là một loại yêu không thể nói ra miệng, bởi
vậy hắn đem tình yêu vĩnh viễn không kết trái này, chôn chỗ sâu nhất dưới đáy
lòng bất luận không cho kẻ nào đụng chạm.
Lý Kính rũ mắt xuống che đi
sự chua xót đau khổ của mình, một tay cho vào trong túi quần, một tay buông
lỏng cà vạt một chút trên áo sơ mi cởi ra hai cúc, lộ ra lồng ngực cường tráng,
ưu nhã tiêu sái đến trước sofa ngồi xuống. Thân thể biếng nhác tựa lưng trên sô
pha, tay phải nâng đầu híp hai con mắt đào hoa lại, hai chân thon dài gác lên
nhau, tay trái đặt ở trên đùi nhẹ nhàng đánh.
Lý Kính rất tuấn tú, thuộc
về loại đàn ông có mị lực tuấn lãng đặc biệt, không giống minh tinh thần tượng của
bọn nhóc bây giờ. Lý Kính tạo cho người ta cảm giác đầu tiên chính là vô cùng an
toàn, Lý Kính ngồi ở chỗ kia lộ ra xương quai xanh tinh xảo, lồng ngực rắn chắc
làm cho người ta mơ màng, thoạt nhìn Lý Kính phong lưu như vậy nhưng không mất
đi sự tôn quý! Chính là một nam nhân cực độ tuấn mỹ, hơn nữa trên người hắn tản
ra ý tứ của một nam nhân trưởng thành, bây giờ lại một bộ nhàn nhã biếng nhác.
Nếu như lúc này không phải là đang ở trong phòng làm việc mà là bên ngoài, Vân
Tịch Dạ tin rằng bộ dạng này của hắn nhất định sẽ khuynh đảo không ít thiếu nữ
cùng thiếu phụ!
Lý Kính vừa ngửa đầu mở mắt
thấy Vân Tịch Dạ, hai mắt chớp liên tục, quyến rũ nhưng không mất vừa vẻ xinh
đẹp cười nói: "Con người khi còn sống là phải hưởng thụ , ngàn vạn đừng tự
chui đầu vào rọ! nữ nhân chưa kết hôn coi cô là trời dựa dẫm mọi chuyện, vô
cùng ngọt ngào, nhưng sau khi kết hôn kia lập tức không phải nữ nhân nữa, đó là
sư tử!Cô dám lên núi nó sẽ ăn thịt cô, không hỏi cũng không xét tình cảm."
Nói tới đây Lý Kính dừng
một chút, tiếp tục nói: "Đương nhiên, cô nhất định sẽ nói làm một nam nhân
tốt khi kết hôn thì không nên ở bên ngoài trêu hoa ghẹo nguyệt! Thế nhưng, đó
là điều kiện tiên quyết người nữ nhân mình yêu mới có thể làm được ! Giống tôi
hiện tại căn bản cũng không thích nữ nhân nào cả, mọi người ép tôi kết hôn, đây
không phải là hại tôi thì chính là hại người phụ nữ đó!"
Vân Tịch Dạ nghe Lý Kính
cao đàm khoát luận vẫn chưa lên tiếng phản bác, chỉ là bất đắc dĩ nhìn hắn liếc
mắt một cái, than nhẹ một tiếng nói: "Chẳng lẽ nhiều phụ nữ như vậy, không
có một người nào có thể làm cho ngươi động tâm ? Chú à, ngài không còn nhỏ tuổi!
Đừng làm cho người ta cả ngày lo lắng cho ngươi! Lý gia gia lớn tuổi muốn ẵm
cháu đích tôn rồi, ngươi hiểu?"
"Cô cũng đâu còn nhỏ! Sao
không tìm gặp đàn ông rồi mang người ta về nhà, làm cho Vân lão gia vui vẻ chứ?
Chẳng lẽ. . ." Lý Kính cũng không muốn cùng Vân Tịch Dạ thảo luận vấn đề
này, bởi vì mỗi lần đề cập chuyện này mà nhìn thấy cô, ngay lập tức hắn hận không
thể lập tức kết hôn cùng cô, Lý Kính toàn thân nói không nên lời quay đầu đi.
"Chẳng lẽ, là do tôi? Nga, cô là vô cùng không đáng yêu ! Nói nhiều
như vậy thì ra là cô thích người ta a! Nếu thích người ta thì phải nói ra chứ!
Nếu không người ta làm sao biết cô thích người ta!" Lý Kính khoa trương mở
to hai mắt, đặt ở trên đùi tay trái nhích lên che mặt, che khuất nửa khuôn mặt
tuấn tú ra vẻ e thẹn, đầu ngón tay khẽ run chỉ vào Vân Tịch Dạ, nhắm mắt oán
trách.
Nhìn cái nhắm mắt của Lý Kính, Vân Tịch Dạ một phen rét run, khinh bỉ xem
xét, tay kia vung lên che mặt, không nói gì, thiếu chút nữa nhổ ra."Chú Kính,
vẻ mặt này không thích hợp vóc người vĩ đại của ngài! Càng không thích hợp ưu
nhã khí chất của ngài."
Cô cũng biết Lý Kính không muốn người khác nói nhiều về việc hôn nhân của
hắn, hôm nay có thể cùng mình nói nhiều như vậy mà không giở mặt đã là rất khó
rồi , cô cũng không nói thêm nữa, cầm lấy vé máy bay trên bàn, đi tới sofa một
tay vỗ vai Lý Kính, một tay xoa xoa mi tâm hơi nhíu (mi tâm : chỗ giao
nhau của hai lông mày), vô cùng bất đắc dĩ nói: "Được rồi bên này giao cho
anh, tôi đi đây, buổi tối không về đâu, tận lực rồi về nước sớm một chút, tôi
rất cần anh! Đương nhiên chủ yếu vẫn là, Lý gia gia thực sự rất nhớ anh!"
Nói xong, Vân Tịch Dạ thu tay cho vào túi áo đi ra.
Lý Kính nhìn Vân Tịch Dạ đi ra, nheo đôi mắt lại che giấu sự không muốn ở trong
mắt mình, phiền muộn cùng phức tạp trong lòng không lời nào nói được, cũng chỉ
có thể hóa một tiếng thở dài, hắn biết, sau lần về nước này hắn sẽ vĩnh viễn
mất đi khả năng có được cô, bởi vì, trong nước có một tên ngốc cũng yêu cô như
hắn, người ta đang chờ cô! Mà tên tiểu tử kia Vân lão gia đã nhận là cháu rể
tương lai, chỉ là có lẽ cô đã sớm quên mất tên nhóc mỗi ngày bám riết lấy cô, nói
muốn làm chồng cô mất rồi.