Kênh Truyện, Đọc truyện online, truyện teen full hoàn thành, truyện gay full, tiểu thuyết full
»
»
22:18, 15/08/2016

Mơ Hồ
✿ Người Đăng: 0932053433 Các Truyện Cùng Người Đăng
✿ Tác Giả:
✿ Xem: 501 Lượt ✿ Tổng Điểm Vote: 60 Điểm
ĐỌC Chap 1 ĐỌC Chap Mới Nhất

✿ Thể Loại: Mơ Hồ, Ray



✿ Nội dung truyện Mơ Hồ

oChương 1:
Không gian mờ ảo trong làng khói trắng, bầu trời tối sầm không thể nhận rõ là đêm hay ngày. Giữa khung cảnh vắng l ặng, mờ ảo ấy lại bừng lên ngọn lửa sáng rực. Tôi như kẻ mộng du chỉ biết lê bước đến đám cháy rưc rỡ ấy. Chân vẫn lê bước nhưng khi gần chạm mặt với đám cháy ghê rợn ấy thì lại là cánh tay, một cánh tay vô hình đã níu chân tôi suốt mười năm nay. Tôi gào thét thật lớn, dẫy dụa dữ dội, quyết liệt thế nhưng không tài nào có thể thoát khỏi cánh tay ấy mà tiến đến điều tồi tệ trước mặt kia.”Toàn... Toàn...Toàn...tỉnh lại đi...tỉnh lại đi mà” kèm theo tiếng khóc đang níu chân tôi. Những giọt nước mắt của ai đó rơi xuống chạm vào má tôi. Một giọt....hai giọt...rồi khi tôi mở mắt ra thì chỉ còn lại căn phòng mập mờ trong ánh đèn ngủ. Không một ai, không hề có một ai ở đây. Tôi nghĩ thầm rồi bật ra tiếng thì thầm trong vô thức:
_Không lẻ....Không thể nào...nước mắt....Giấc mơ ấy....bí mật ấy....
Đầu óc tôi như hoá đá không tài nào suy nghĩ tiếp về điều bí mật ấy. Đã mười năm nay , tôi không nhớ về những kỉ niệm về gia đình mình : ba, mẹ, anh Quốc. Thay vào đó chỉ là những hình ảnh ghê rợn trong màng sương mờ kia, không lẻ đó là một phần kí ức tôi không cần nhớ lại chăng. Nhưng nó cứ đến rồ đi một cách vô thức, hay là ẩn sau lớp sương mờ ấy là điều mà tôi cần biết. Vô vàn câu hỏi cùng những câu trả lới đầy mâu thuẩn do chính tôi dựng lên dần đưa tôi trở lại giấc ngủ. Lần này cơn ác mồng kia lại tạm tha cho tôi, có lẻ nó muốn cho tôi nghĩ ngơi lấy sưc rồi sẽ tiếp tục hành hạ thân xác này. Tôi bức rức, đau khổ vì giấc mộng kia, nhưng tôi nào hay biết có người còn đau khổ h ơn khi thấy tôi như vậy. Tôi nào hay biết có người trong lòng nóng như lửa đốt, chỉ dám lặng lẻ nhìn tôi qua khe cửa kia.
Tiếng mở cửa nhẹ nhàng nhưng đủ để đánh thức tôi, tiếng kéo rèm cửa một cách mạnh bạo mà ba năm nay rồi tôi chưa được nghe lại. Tôi biết chắc đó không phải là mẹ, Vì tôi biết mẹ lúc nào cũng nhẹ nhàng vả lại hôm nay là chủ nhật mẹ không kêu tôi dậy đâu. Còn ba thì lại càng không phải vì ba đang đi công tác phải cả tuần nữa mới về. Không lẻ chị Lan muốn chọc tôi. Tôi mở hí hí mắt xem ai nhưng chỉ thấy một người với dáng đứng quen thuộc. Tôi không tài nào nhận ra đó là ai nữa, tôi loạng choạng lao đến ôm lấy hắn. Nhưng tôi nhận ra không phải chị Lan. Tôi đẩy hắn một cái rõ mạnh rồi hét to:
_Ai...Ai...Anh là ai? Sao lại vào phòng tôi?
Hắn chẳng nói chẳng rằng chỉ nở nụ cười cùng cái lắc đầu nhẹ nhàng. Nụ cười của hắn, ánh mắt của hắn làm tôi phải suy nghĩ trong mấy giây. Tôi nói một cách nghi ngờ:
_Không lẻ...Không lẻ...Anh Quốc...Không thể nào....
Hắn nhẹ nhàng bò lại chổ tôi, hắn đưa đôi mắt xanh biếc nhìn xoáy vào mắt tôi và mùi hương ấy không lẫn vào đâu được.
_Nè nhóc anh mới đi có ba năm à chưa tới ba năm mai nữa mới đủ, vậy mà...
Hắn vừa nói vừa làm khuông mặt như đang khóc. Hắn vừa ngước mặt lên đã l ãnh ngay cái gối vào mặt. Hắn còn ngơ ngác ôm mặt, còn tôi thì cưới ha hả:
_HaHa tên kìa món dám chọc ta hả...ta ban cho mi món quà chào mừng về nhà đó.
Tôi thì cười rôm rã nhưng thấy hắn không nói gì mà cứ ngồi ôm mặt. Không lẻ tôi mạnh tay quá làm hắn đau, tôi lo lắng tiến lại ngồi xổm xuống trước mặt hắn:
_Anh…Anh Quốc…Em làm anh đau…
Tôi chửa kịp dứt lời thì hắn đã vùng dậy, ghi chặt hai tay đè tôi xuống đất, hắn đang làm gì, hắn ngồi đè ngang bụng tôi:
_Cho nặng chết nè thằng kia…haha…dám chào đón anh mày vậy á hả? Mày nè cho chừa.
Vừa nói hắn vừa ngắt má tôi, đau điếng, tôi vùng vẫy dữ dội nhưng làm sao thoát khoải thân hình săn chắc, khoẻ mạnh của hắn. Ông anh này hơn tôi tới năm tuổi mà lúc nào ổng cũng như con nít, thích chọc phá, thích làm cho người khác cười, đặc biệt là vô cùng nhõng nhẻo. Cũng may lúc đó mẹ tôi xuất hiện giải cứu tôi khỏi ông anh ôn thần này:
_Mới sáng mà mày giỡn với đứa nào rần rần vậy Toàn.
_Còn …ai… nữa…ông…
Hắn cứ lấy tay bịt miệng, chặn cho tôi không nói được, rồi ra hiệu cho tôi im lặng.
_Ông nào? Đâu ông nào?
Hắn quay mặt lại nhìn mẹ, gương mặt ấy, đôi mắt xanh hút hồn ngày nào. Mẹ như lặng người trước hình ảnh thân thương mà lâu ngày chưa gặp này. Rồi hai hàng lệ của mẹ đang ứa ra, nhào tới ôm lấy hắn, bà ôm hắn vào lòng, ôm thật chặt thật chặt như không mún mất hắn, không muốn hắn đi một lần nào nữa. Cả không gian sôi nổi giờ vô cùng im lặng, chỉ bật lên tiếng nức nở của mẹ sau khoảng thời gian không được nhìn mặt đứa con trai yêu quý của mình.
_Mẹ…Mẹ…bỏ con ra, ngợp quá mẹ.
Tiếng của hắn như kéo mẹ quay lại với hiện tại. Mẹ như vẫn chưa tin điều ấy là sự thật bà lấy tay tự tát mình một cái rõ đau. Cái tát làm tôi cũng như hắn sửng sốt. Cái tát ấy đau như lưỡi dao đang cứa sâu vào long hắn. Hắn nói, nhưng nghe sao không rõ ràng:
_Mẹ… con…con…xin…lỗi. Xin lỗi vì tất cả.
Hắn phải cầm nước mắt để thốt lên lời xin lỗi ấy. Nhưng ngay khi nói xong nước mắt hắn cứ tuôn.

Nói về hắn, một con người gần như hoàn hảo, ít nhất đối với một người em trai hắn là một ông anh không có gì phải chê. Tôi chỉ nói hắn gần hoàn hảo thôi chứ chưa hoàn hảo là vì….lúc nào hắn cũng bắt nạt tôi. Từ nhỏ tôi và hắn lúc nào cũng gần gũi nhau, nhưng lạ thay tôi không thể nhớ nổi tôi có anh từ lúc nào. Chắc các bạn thấy được sự mâu thuẫn trong lời nói của tôi đúng không. Tôi cũng chỉ được ba mẹ và hắn kể lại rằng năm tôi lên bảy tuổi, tôi đã bị sốt cao nên sau đó gần như không thể nhớ được những phần hồi ức tốt đẹp l úc trước. Tôi cũng thấy lạ thay tại sao chỉ sốt cao mà có thể quên tất cả được, không chỉ là một phần mà là tất cả, tất cả. Từ khi nhận ra mình có anh, có ba mẹ, tôi đã nhận được sự yêu thương, sự chăm sóc từ họ. Đặc biệt là hắn, hắn chăm sóc cho tôi từng li, từng tí. Thế nhưng rất lạ, năm hắn học 12, tính tình cũng thay đổi thất thường. không còn chăm sóc cho tôi như trước nữa. Hắn tỏ ra vẻ lạnh lung, không còn ôm tôi vào long ngủ như trước. Cứ thế, hắn lạnh nhạt khiến tôi thấy khó chịu và tổn thương nhiều lắm. Tôi muốn hỏi hắn : "tại sao? tại sao anh lại đối sử với em như vậy? Anh không còn thương em nữa hả?” Nhưng mỗi lần tôi muốn thốt ra câu hỏi ấy thì chính đôi mắt lạnh lung khiến tôi phải e dè. Thời gian cứ thế trôi qua, càng ngày tôi càng ít gặp mặt hắn. Nhất là khi vào đại học, hắn bắt đầu có những mối quan hệ riêng ngoài xã hội nên thời gian ở nhà càng ít hơn nữa. Kết thúc bốn năm đại học thì hắn cũng đã 22 tuổi, ba mẹ muốn hắn về làm cho công ty của ba và lấy con gái của một người bạn mà ba đx hứa hôn từ bé. Nhưng hắn một mực không chịu hắn muốn tự hắn quyết định về cuộc đời hắn, hắn không muốn chịu sụ sắp xếp của gia đình nữa. cũng chính tính ương bương của hắn mà cuộc xung đột trong gia đình giữa ba và hắn đã nổ ra. Từ ngày chiến tranh lạnh nổ ra tôi thấy hắn rất buồn. Ngày nào hắn cũng tới khuya mới về mà người còn nồng nặc mùi rượu. Mẹ lo cho hắn khóc hết nước mắt:
_Con ơi là con…làm cái gì mà ngày nào cũng say xỉn như vậy hả con?
_Tôi đã nói rồi phải cho nó lấy con Lan, cho nó yên bề gia thất còn không kiểu này…._ vừa nói ông vừa lắc đầu.
_Không! Có chết con cũng không nghe theo lời ba mà đi lấy người con không yêu thương. Từ nhỏ mọi việc con đều nghe theo lời ba sắp đặt. Nhưng ba à! Con đã lớn rồi con có quyền tự quyết đinh cuộc đời của con chứ ba._ Hắn lè nhè trong men rượu.
_Mày nói mày lớn rồi mà coi mày kìa người không ra người, ma không ra ma. Mày có ngon thì đi khỏi cái nhà này đi rồi muốn làm gì thì làm. Chứ ngày nào mày còn ở trong ngôi nhà này thì mày phải nghe lời tao.
_Được! Ý ông muốn đuổi tôi đi chứ gì. Tôi đi cho khuất mắt ông.

Mời Bạn Đọc Tiếp Tại Trang : Mơ Hồ - Diễn Đàn Kênh Truyện http://kenhtruyen.com/forum/52-3361-1#ixzz4HQRcKWCF




Vote Điểm :12345

Loading...

✿ Bình luận facebook truyện Mơ Hồ



✿ XEM CÁC TRUYỆN LIÊN QUAN :Truyện Gay

✿ XEM TRUYỆN KHÁC
ĐĂNG NHẬP
Đăng Ký | Đăng Nhập
Login:
Password:

Kênh Truyện
CHỨC NĂNG

BXH TRUYỆN HOT
TRUYỆN NGẪU NHIÊN
TRUYỆN FULL
Lên đầu trang
Xuống cuối trang
CopyrightKênh Truyện © 2011 - 2017Kênh Truyện - In Sách Truyện Theo Yêu Cầu
Powered by uCoz -Giao diện Mobile

DMCA.com Protection Status