Kênh Truyện, Đọc truyện online, truyện teen full hoàn thành, truyện gay full, tiểu thuyết full
»
»
02:19, 25/11/2014

Một Lần Con Hiểu Mẹ
✿ Người Đăng: OyaLatina Các Truyện Cùng Người Đăng
✿ Tác Giả:
✿ Xem: 1590 Lượt ✿ Tổng Điểm Vote: 70 Điểm

✿ Thể Loại:



✿ Nội dung truyện Một Lần Con Hiểu Mẹ

Một lần Con hiểu Mẹ....


T/g: Nafuti 

Từ bao giờ, như một thói quen ăn sâu tận trong tâm thức, Nó rất ghét, ghét cay ghét đắng bà mẹ kế, người đàn bà tật nguyền suốt đời phải ngồi trên chiếc xe lăng, đã thế bà ta lại bị bỏng nặng, khuôn mặt đỏ ửng hằn những vết sẹo loang lỗ hệt như 1 cương thi, chỉ nghĩ đến thôi cũng đủ sợ mất hồn. 

Vì ghét bà ấy, nó ghét lây sang Ba nó, nó nghĩ hoài, nghĩ mãi. Không hiểu bà ta bỏ bùa mê thuốc lú gì mà ba nó lại rước gánh nặng ấy về. Thà nuôi 1 con Chó giữ nhà còn có ích hơn. Đời này thiếu gì đàn bà để Ba nó phải làm như vậy, khiến nó xấu hổ đến nỗi chưa bao giờ dám dẫn bạn về nhà. 
Thế nhưng cuộc đời đúng là tréo nghoe, trêu ngươi con người, Nó càng ghét Bà ấy chừng nào thì bà ấy càng thương nó chừng ấy, bà ấy càng thương Nó thì Ba Nó càng thương bà ta nhiều hơn. Hài không tả nỗi vì gia đình nhà nó. 
Hồi còn nhỏ tính nó đã tinh nghịch, phá phách, lại háu thắng, 1 lần đánh nhau với thằng nhóc con nhà hàng xóm tơi bời hoa lá cải, nguyên do chỉ vì thằng kia trêu Nó có bà mẹ dễ thương, xinh đẹp. Nỗi uất ức bao ngày qua cố kìm nén nay được nhỏ kia khơi dậy. Nó bươm thằng kia tăm tối mặt mày, sứt đầu mẽ trán đến nỗi cha mẹ nhận không ra, ông hàng xóm dẫn con sang tận nhà mắng vốn luôn cả Ba nó, bảo rằng ông không biết dạy con. Kết quả là nó bị ba " dạy" cho trận đòn thừa sống thiếu chết. Lúc ấy Mẹ kế còn đi được nhưng khó khăn lắm, phải lê lết, chống nạn. Thấy ông giận dữ ước chừng có thể vồ lấy nó ăn tươi nuốt sống, bà nhoài người đưa thân ôm nó đỡ trận đòn roi. Nào ngờ không những không chút cảm kích biết ơn, nó dùng chút sức lực yếu ớt còn lại vùng vẫy, xô bà lăn nhoài xuống đất. 
" Bà khỏi giả nhân giả nghĩa trước mặt Ba tôi đi, thấy tôi bị vậy bà vui lắm chứ gì. Bà cướp ba khỏi tay Mẹ tôi, khiến mẹ tôi chết, khiến gia đình tôi tan cửa nát nhà. Vậy chưa đủ sao. Bà còn muốn gì nữa, nhìn lại bà coi, người không ra người, ma chẳng ra ma, bà đi chết đi". Nó nói không chớp mắt như lập trình sẵn, đôi mắt đỏ ngầu hằn sâu tia lửa hận. Suy nghĩ của 1 thằng nhóc con mấy lớn khiến Ba nó và bà vô cùng ngạc nhiên. Bà hoàn toàn nín lặng. 
Đồ trời đánh... Ba nó thét lên 
Anh đừng nói con như vậy mà, Nó còn nhỏ chưa hiểu gì đâu ....bà đỡ lời, nước mắt rơi hối hả. 
Ông càng đánh nó càng im lặng, mặt cứ nhơn nhơn như thể trêu ngươi, chọc tức 2 người. 
Thời gian trôi nhanh, nó ngày càng lớn dần theo năm tháng, tiếp nối nỗi hận thù với bà cũng tăng dần đều theo tỉ lệ thuận. 
Về phần bà, bị hoại tử đến nỗi liệt cả 2 chân, không thể đi được. Người người thấy Bà ai cũng đau lòng, thương xót. Nó thì cười, cho đó là điều tất nhiên, là quả báo. 
Rồi Nó học đại học, họa hoằn lắm tết nhất mới miễn cưỡng mò về nhà, vì gặp bà, thấy mặt bà nó lại chướng tai gai mắt, khó ưa. 
Giữa kỳ 1 năm 2. 
Đang cắm bút ôn bài thi giữa học kỳ, gần 12h đêm nó nhận được điện thoại của Ba nó. 
Alo? 
Con hả? Đến bệnh viện với Ba gấp, Mẹ con bệnh nặng lắm, phải chuyển tuyến lên thành phố... Ba nó nói trong gấp gáp. 
Dạ, Ba thông cảm, giờ con bận học thi rồi Ba ơi, không đi được đâu.. Nó nói chống chế nhưng trong lòng mừng rơn, Bà đâu phải Mẹ tôi đâu, đáng lắm. 
Không đi được hả con? 
Dạ.... 
Cứu người hơn cứu hoả, biết Nó chẳng giúp được gì nên Ba nó đành tặc lưỡi cúp máy. 
3 ngày sau... 
Con nghe Ba...? 
Mẹ con mất rồi. Ba đang làm thủ tục với bệnh viện đưa Mẹ về quê an nghỉ. Con về nhà ngay nhé. 
Ngày mai con thi Ba ơi, lý do quá chính đáng mà. Nó lại đưa ra lý do, có lẽ lương tâm nó bị quỷ cướp mất rồi, nếu còn là con người, nó có thể xin nghĩ rồi mai mốt thi lại cũng được, chí ít cũng một lời chua xót với người đã khuất chứ. 
Cuối cùng cũng thi xong, lần này Nó bỗng háo hức muốn về nhà kì lạ. 
Trái với vẻ âu sầu, buồn bã qua từng lời của Ba nó mỗi lần nói chuyện với Nó qua điện thoại là sự tươi cười vui vẻ, yêu đời của Nó hiện giờ. 
Bắt xe đò về nhà, nhìn lên bàn thờ Nó thập phần ngạc nhiên, kế bên tấm ảnh mẹ ruột nó là bức chân dung một người phụ nữ, so với Mẹ nó thì người kia nhìn trẻ, đẹp hơn gấp bội phần. 
Chứ ảnh Mẹ kế đâu mà Ba chưng tấm hình này? Nó hỏi 
Đó... Mẹ con đó 
Hả? Nó há hốc mồm, mắt trợn tròn. 
Chuyện dài lắm, con thắp nhan cho Mẹ rồi đi tắm rửa... 
Để con tắm rửa rồi thắp sau cũng được mà Ba... Nó chống chế, vẫn còn hận bà ấy nhiều đến vậy, ngay cả 1 nén nhan với người đã khuất cũng nỡ lòng tính toán. 
Thôi được rồi, con ngồi xuống đây Ba kể con nghe chuyện này, đừng bắt Ba phải nói., Ba chỉ Nó ngồi xuống ghế đối diện với vẻ mặt nghiêm nghị. 
Chuyện gì vậy Ba? 
Thì con cứ ngồi xuống đi.. 
Dạ, con nghe nè... Nó nói sau khi đã ngồi hẳn xuống ghế. 
Con hận Mẹ lắm phải không? 
Dạ không, sao Ba nghĩ vậy? Mẹ nào ở đây, Nó thầm nghĩ. 
Đừng dấu diếm làm gì. Dối lòng cũng chẳng được chi. Thà con cứ nói ra hết những gì mình nghĩ đôi khi lại hay hơn. Mình đều là đàn ông mà. 
???? Nó ngơ ngác. 
Từ đầu tới cuối đừng nghĩ con làm vậy là con đúng. Nhầm rồi, nhầm to rồi con ạ. Tất cả chỉ con có lỗi, con sai, sai hoàn toàn và người con suốt đời phải mang ơn chính là người đang ngồi trên bàn thờ kia đang nhìn con mà không phải mẹ ruột con. 
Con không hiểu ý Ba muốn nói gì ? 
Con nghe Ba kể nè.. 
Dạ....??? Nó bắt đầu thấy hồi hộp lẫn tò mò về điều Ba nó sắp nói ra. Ba nó từ từ, chậm rãi kể. 
Ngôi nhà mình đang sống thực ra là nhà của Mẹ kế con, mạng sống của con là do bà ấy cứu.. 
Là sao Ba? 
Ngày xưa Ba với Mẹ ruột con yêu nhau thắm thiết, cưới nhau tuy nghèo nhưng vô cùng hạnh phúc. Khi con hơn 1 tuổi bỗng Mẹ con thay lòng đổi dạ, không chịu nỗi cuộc sống cơ cực nên bỏ mặc Ba con mình theo người đàn ông khác, một lần Mẹ con đi với người kia thì cả 2 cùng bị tai nạn rồi qua đời. Ba vẫn mang danh nghĩa là chồng của Mẹ con nên phải làm tròn trách nhiệm của 1 người chồng, người cha lo phần hương hoả. 
Ngày Mẹ con mất Ba sống tưởng như đã chết, dẫu rằng Mẹ không còn thương nhưng Ba vẫn yêu mẹ con nhiều lắm, đầu óc lúc nào cũng bần thần, vô định. Cảm giác đó con chưa nhắm nên chưa hiểu được đâu. 
Quãng thời gian ấy, để tìm quên nỗi nhớ của người chồng mất vợ, nỗi đau vì bị vợ cắm sừng cùng những lời bàn tán, dị nghị của người đời, lúc Mẹ bỏ Ba con mình, con cứ khóc hoài khi đêm khuya khát sữa giật mình tỉnh giấc lần tìm hơi mẹ, Ba chỉ biết ngập trong cơn say của rượu. 
Một ngày nọ con lên cơn sốt phải nằm viện cả tháng trời, Mẹ kế con lúc ấy là một y tá xinh đẹp mặn mà, nhiều người thầm thương trộm nhớ muốn kết tóc xe duyên nhưng Bà chưa chịu. Thấy con thông minh, dễ thương, nhìn Ba cực khổ bỏ công bỏ việc chăm lo cho con nên Bà đem lòng thương cảm. Ngày ngày Bà ấy giúp Ba săn sóc Con, tới khi con về nhà điều trị, hôm nào Bà cũng qua thăm hỏi, thuốc men. 
Rồi Ba và Bà ấy có cảm tình với nhau, yêu nhau lúc nào không hay. 
Khi gia đình bên ấy biết chuyện thì ra sức cấm cản, thứ nhất do gia đình mình nghèo, thứ 2 Ba đã qua 1 đời vợ, thứ 3 nữa là vợ chết, họ sợ Bà ấy quen Ba rồi sẽ nhận lại kết cục của Mẹ con. 
Ba cũng suy nghĩ nhiều lắm. Sợ đi thêm bước nữa sau này con riêng con chung con chồng con vợ về sau con sẽ chịu khổ, Ba đã nhiều lần buông tay, nhưng Bà không chịu, vẫn 1 lòng với Ba, nhìn cách Bà ấy yêu thương Con như con ruột ba tin tưởng, không thể kìm lòng. 
Mẹ với Ba cưới nhau mà không hoa không đèn, không mâm cao cổ đầy. Không bạn bè, bà con hai họ. Thiệt thòi lắm. 
Nói đến đây mắt ông chớm đỏ, giọng ông khuất nghẹn như khựng lại. 
Thế thì có liên quan gì tới con hả Ba? 
Mẹ chấp nhận từ bỏ công việc về ở với Ba Con mình trong ngôi nhà ván đơn sơ lụp xụp ngày trước Ba với Mẹ con từng sống. Từ một tiểu thư đài cát, danh gia vọng tộc, ngập trong nhung lụa gấm vàng, nay phải thay đổi bản thân sống cùng Ba Con mình trong cơn cơ cùng bĩ cực. 
Hôm ấy Ba có việc ra ngoài, Con nghịch ngợm, mãi chơi làm đổ cây đèn dầu, gặp tiết trời mùa hè hanh khô, cộng thêm nhà ván dễ bắt lữa, lúc Ba về tới nơi thì hoảng hồn nghe mọi người hô hoán, tìm cách dập lữa. Trong nhà lúc ấy chỉ có 2 Mẹ con. Mẹ vừa thoát ra ngoài sân đã hỏi ... 
Con mình đâu? 
Chỉ kịp nghe Con còn ở trong Bà đã chạy ngược vào. 
Khi Mẹ bế con ra khỏi nhà lúc ấy con đã bất tỉnh vì ngạt khói, nhờ Mẹ dùng trọn thân mình che chở con mới thoát khỏi lưỡi hái của tử thần, mặc cho người Mẹ lúc ấy bắt lữa phừng phực như một ngọn đuốc sống. 
Nhờ đưa vào bệnh viện cấp cứu kịp thời nên giữ được tính mạng nhưng khuôn mặt, hai chân Mẹ bỏng hoàn toàn. 
Trong cơn mê sản Bà ấy vẫn cứ gọi tên con thống thiết. 
Anh ơi, con sao rồi,...con sao rồi... Anh ơi? Lửa to lắm, nóng lắm... cứu... Cứu... Con ơi... Con đâu rồi con ơi, nghe tiếng Mẹ không con, con ở đâu sau không nói gì hết vậy... Hic... Cứu con Tôi với... Làm ơn đi mà... Đừng để con Tôi chết.. Tôi quỳ, tôi vang, tôi lạy mọi người.. Dập lửa nhanh dùm đi....dập lửa nhanh đi mà... Con ơi... Chết con Tôi rồi... Con ơi... Con... Làm ơn đi mà... Cứu dùm con Tôi đi mà... Con ơi... Con... Con... 
Lúc tỉnh dậy câu đầu tiên bà ấy hỏi.. 
Con sao rồi anh? 
Khi biết con không sao, vẫn an toàn Mẹ mới thở hắt thật nhẹ mĩm cười.. 
Vậy là con mình không sao rồi, tốt rồi, tốt rồi, khồn sao cả là tốt rồi. 
Cảm giác 2 chân không cử động được, đông cứng như tê liệt, khuôn mặt đau đớn vì vết bỏng chưa khô còn loang lỗ máu, ran rát vì những vết khâu chằn chịt. Giọt nước mắt khẽ lăn nhưng sau đó là nụ cười trìu mến. Mẹ cũng vừa biết bà đã mất đi em con, hình hài nhỏ bé trong bụng nhưng vẫn thản nhiên. 
Em ổn chứ??? Ba hỏi 
Dù có chết thêm một lần nữa vì con em vẫn vui anh à. 
Ngày ra viện, gia đình Bà ấy hận Ba Con mình lắm, nhưng vì thương Mẹ nên đã tạo điều kiện, cho nhà để Ba, Con, Mẹ con về sống. Hi vọng Cha con mình chăm lo bà ấy như chuộc lại lỗi lầm. Nhưng con trước giờ thì? 
Sao Ba Mẹ không nói cho con Biết? Từ Mẹ lần đầu được phát âm rõ chữ tròn vầng đúng ngữ điệu ngữ âm mấp máy trên môi Nó. 
Mẹ bắt Ba hứa không nói cho Con biết. 
Sao Mẹ lại làm thế với Con hả Ba...?. Nước mắt Nó đã rơi. 
Nhãn quan của 1 người Mẹ mách bảo cho Bà ấy biết, con là 1 thằng yêu rất đậm mà hận ai đó cũng rất sâu. Thà cứ để con hiểu lầm còn hơi để con biết sự thật, chắc chắn hình tượng Mẹ ruột trong lòng con sẽ phôi phai, và trọn suốt đời Con sẽ hối hận, cảm thấy có lỗi vì những gì Con gây ra khiến Bà phải hứng chịu. Lúc nào Bà ấy cũng hi sinh bản thân mình vì Con. 
Ba hối hận vì từ đầu đã không đủ dũng cảm nói ra sự thật. Để đến khi Bà ấy nằm viện, sắp sửa lìa đời cứ muốn gặp con 1 lần nói lời xin lỗi vì những hiểu lầm, khuất mắt trong lòng con, để sự thật mãi mang theo chốn mồ sâu đất lạnh rồi nhắm mắt quên hết mọi khổ đau. 
Ông từ từ đi lại tủ quần áo lấy ra 1 chiếc áo len. 
Cái áo này lúc gần mất Mẹ đã tự tay đan cho Con, còn dặn dò Ba nhắn với Con là trời chuẩn bị vào đông lạnh lắm, chỉ mang áo khoác ngoài sẽ không đủ ấm, Con sức khoẻ yếu rất dễ cảm lạnh. Ra đường phải mặc vào. Ông đưa tận tay Nó rồi đập vào ngực Nó thì thầm 
Ba đã không muốn nói, sao con bắt Ba phải vậy... 
Nó đứng yên bất động, từng giọt nước mắt lại tuôn trào hối hả. Trong cơn nghẹn đắng, lần đâu tiên sau nhiều năm Nó gào to thật to. 
... Mẹ.... Con xin lỗi.



Vote Điểm :12345

Loading...

✿ Bình luận facebook truyện Một Lần Con Hiểu Mẹ



✿ XEM CÁC TRUYỆN LIÊN QUAN :Truyện Ngắn

✿ XEM TRUYỆN KHÁC
ĐĂNG NHẬP
Đăng Ký | Đăng Nhập
Login:
Password:

Kênh Truyện
CHỨC NĂNG

BXH TRUYỆN HOT
TRUYỆN NGẪU NHIÊN
TRUYỆN FULL
Lên đầu trang
Xuống cuối trang
CopyrightKênh Truyện © 2011 - 2017Kênh Truyện - In Sách Truyện Theo Yêu Cầu
Powered by uCoz -Giao diện Mobile

DMCA.com Protection Status