Kênh Truyện, Đọc truyện online, truyện teen full hoàn thành, truyện gay full, tiểu thuyết full
»
»
17:00, 26/11/2016

Một Lời Chưa Nói
✿ Người Đăng: tamchuaten Các Truyện Cùng Người Đăng
✿ Tác Giả:
✿ Xem: 247 Lượt ✿ Tổng Điểm Vote: 0 Điểm

✿ Thể Loại:



✿ Nội dung truyện Một Lời Chưa Nói

Mộy cánh hoa phượng vừa lìa cành lẫn vào trong gió bay xa rồi tiếp đất......

Hàng ghế cũng lạnh băng như đá còn xếp quanh gốc cây phượng như phản phất những âm vang những tiếng cười cũng như những giọt nước mắt thấm vào thời gian và vô tình đọng lại trêm lớp rêu đất cũ

.......................

- Bình ơi dậy chưa tao chở mầy đi học

- Ra liền ..... Pháp , Mỹ không quay lại xâm lược nữa đâu mà hối như chạy giặc

Vừa nói Bình vừa chạy ra với cái balo trên vai xộc xệt như đứa con ních. " mới 6h 15 à hối làm tao chưa kịp ngáp nữa bị mầy giật giọng lôi ra rồi , mà mày đợi lâu không Huy ?"

- không lâu lắm , khoảng 20 phút à ..... còn làm gì nữa vậy ông nội lên xe con chở

- ôi tuổi già mà con cháo hiếu thảo vậy thì ông đây củng an ủi phần nào

- ông có tin cháo nân cái bảng mặt chưa nếp nhăn của ông quay tròn 360 độ không ông ?

- thôi trễ rồi nhanh chở ông đi hồi trường đóng cổng bây giờ

Cậu vừa lênh xe và đánh lên cái lưng nó như đánh con ngựa thúc xe nhanh , cậu mà cải một hồi thì chiếc lá tinh sương phải thấp mày đỏ nhạt phai.

Đường đi đến trường cậy với hắn cũng nói xa không xa nói gẩn không gần khoảng 1km . Vì xóm cậu nằm cảnh bờ sông nên trên đường trời sáng còn được hít thở không khí mang gió và hơi nước của sông trộn lẫn với hơi lạnh sáng sớm , nhiều buổi sương dày thì áo còn hơi ẩm

Con đường đanh ngày nào cũng vậy vẫn hai bên lề hoa cỏ xanh um , cũng con trâu chạy xe đạp hàng ngày chở cậy đến trường . Mà kể ra cũng lạ con trâu Huy này nó xiên năng lắm , nó chở cậu cũng đã 3 năm phổ thông và năm nay là năm cuối , vậy mà từ khi nó đi theo cậu về nhà chơi thì sáng nào cũng chạy đến trước nhà đòi chở cậy đi học , vì đở mỏi chân nên cậu tạm nhận nuôi nó luôn

- Ê Huy tới thi kỳ hai rồi nếu mầy thi đậu thì học tiếp hay lênh thành phố đi làm?

- tao cũng chưa biết nữa , mà còn mầy đi đi hướng nào ? Đi đại học hay ở quê cưới vợ sinh con ?

- woa.... hôm nay đứng ra lo gia thất cho tao luôn a , mà làm mầy thất vọng hia đây định ngạo thị giang hồ nên chưa cưới vợ sớm đâu

- ừm........

Sao hôm nay con con trâu này có gì hơi khác vậy ta cậu nghĩ trong đầu nhưng không hỏu chắc dạo gần này ôn thi nên nó căn thẳng . Cả hai im lặng trong quãng đường đến trường

Hoa phượng và hoa hoàng hoàng hậu cũng đã chớm nở vài nụ hoa hai bên đường rồi , nó dường như báo hiệu tuổi học trò đã hết , sắc hoa rự rỡ như mang theo hình bóng sân trường in trong từng cánh lá , khi hoa rơi rồi thì cũng như những kỷ niệm cũng tàng và rơi theo tựa vào lòng đất mẹ chôn vùi

Kỳ thi cũng xong kết quả cũng rất tốt cậu và hắn kết quả đều tốt nghiệp , nhưng sau khi nhìn cái bản thông báo thì cả hai như thấy vừ vui nhưng có cái gì đó sắp mất đi mà người trầm tư nhất là con trâu hay kheo răng hàng ngày củ cậu .

- đậu tốt nghiệp không vui sao vậy trâu ngoan

Vừa nói vừa nhón chân vuốt cái đầu của hắng như khen đứa con ních , tuy cùng tuổi như hắn cao hơn hơn cậu một chút xíu , một chút xíu thôi a khoảng 15cm gì đó , nghỉ tới đôi chân dài khiêu hãnh của mình mà tức bung khói . Ai nói cậu lùn đâu rõ ràng cao 1m65 mà hắn có gì hot chứ cao 1m8 thôi mà cìn bày đặc đứng trầm tư tạo dáng hứ....

Hắng đang suy nghỉ cái gì sâu xa thì thấy cậu vuốt đầu hắn rồi đứng phùng cái má nói lầm bầm gi đó , như nghe đước ai cao ai thấp gì đó

- em trai có phải hỏi sao anh đây cao hơn mà em trai thù chân lùn như vịt phải không ?

Hỏi xong còn cho một cái cười châm chọc

- kệ vịt lùn còn hơn cái thứ cao , rủi trời xập mấy con cao chết trước hừ.....

Tức xù lông rồi mặc kệ hắn chạy ra nhà xe . Thấy cậu đi hắn cũng lẽo đẽo theo sau người rược nhười chạy mặt còn cười tươi rói làm mấy em nữ sinh muốn rụng tim trãi dài bên lề trường học . Chạy tới nhà xe thấy cậu còn đứng chổ xe đạp của hấn thì biết ngay là muốn hắn chờ về rồi

- đi chung với người cao trời sập đây đở hổng nổi là chết chung nhe em trai

- trẫm thấy mi thành tâm hướng trẫm mà hối lỗi nên rộng lòng ban ơn cho mi làm tuấn mã chở trẫm hồi cung

- ha ... ha......

- còn không mau khởi giá

- tuân lệnh bình công công

Bặc....

Cậu đánh cho hắn một cái lên đầu như đánh con níck không ngoan , song rồi tấn công túi bụi hắn luôn

- nương nương à không hoàng thượng tha mạng

- nhà người mạo phạm thiên nhan trẫm đây, tội chết thì miễn tội sống khó tha trẫn phán mi làm trâu kéo xe bổn tọa vi hành

- tuân lệnh .....

Cả hai lênh xe đi về trên đường cười không ngớt miệng . Rồi bỗng dưng hắn dừng lại làm mặt nghiêm túc nhìn cậu

- Bình tối nay rãnh không đi chợ đêm chơi tao nghe nói có ca nhạc về đây hát á

- Nhà tao vánh nghèo cột xiêu không có khả năng mua đồ ăn vặt huống chi mua vé xem ca nhạc hay là bao tao nha

Làm cái mặt như trẻ em nghèo khổi bị bỏ rơi mà nhìn hắn như muốn con cá cắn câu. Còn hắn nhìn vậy biết ngay là cậu không muốn chi nên mà , dù sao nhiêu lần đi chơi mà hắn không bao cậu nên lần này cũng vậy

-ừ... tối tao qua rũ mày

- biết ngay Huy soái ca luôn rất tốt với em út mà hihi....

Nói và làm như cảm độbg sông và tựa vào lưng hắng mà cười , làm cho người phía trước tim chậm lại một nhịp . Cái ôm bạn bè nhưng hắn vui vừa vui vừa buồn , vui là được người ôm , buồn vì cái ôm là của bạn bè.

...............................

Trông tối tối cuối cùng cũng tới . Cậu ngó ra cửa sổ ngoài sân thấy cây cầu bên sông có bóng người bước qua biết là con trâu đã đến rồi . Quay ra sau nhà bếp nói

- mẹ ơi bạn con rũ đi chơi rồi , con đi nha mẹ

- không ăn gì sao con

- tối về con ăn cũng được , con đi đây mami

Chạy một mạch ra cổng làm bằng hàng cây lồng đèn xanh mướt , cũng nụ cười tươi như muốn áp đảo mấy cái bông lồng đèn nhà cậu , và trước cổng vẫn là con trâu thân yêu đứng chờ.

- cái xe kéo đâu trâu ? Hay là trâu muốn cõng ta đi hihi

- Xe lấy theo hồi cũng gửi mắc công , đi bộ xem vui chứ đâu đi mọc mà sợ trễ

- con trâu lúc này hơi mập rồi nên cũng làm biến luôn nha

Chọc hắn một câu mãng nguyện rồi mới cùng đi

Trăng hôm nay tròng ánh lên giữa lòng sông còn rợn vài con sóng nhỏ

Cánh đồng bên đường đê gì cũng thu hoạch xong cìn lại thên rơm hoang tàng dưới bóng trăng tĩnh mịch

Đêm tối chỉ có cái ánh đèn pin từ điện thoại hắng rọi mập mờ

Đi gần một quãng cũng xuất hiện ánh đèn treo đơn sơ bênh lề đường . Tiếng đám đông cũng dần lớn khi đến gần , mấy sạp hàng cũng bán nhộn nhịp với vài tiếng rau tiếng nói chuyện cũng lẫn vào

Cậu tấp vào bênh lề mua một bộc soài với vài trái cà na vừa đi vừa ăn ngon lành , một hồi cậu chợt nhớ con trâu chưa cho ăn nên quay qua nhìn , cậu bắc gặp con trâu cũng nhìn mình nghĩ là nó đang đói nên hỏi

- ăn không trâu?

Hắn chưa kịp trả lời chỉ hơi mở miệng cậu lấy nguyên trái cà na nhét vào thẳng , nếu không phản ứng nhanh hắn cũng mắc cổ chết vì ăn. Hấn cũng hơi ngỡ ngàng khi thấy cậu đút hắn ăn nên ngậm lại sợ mất và vô nhìn cắn nhẹ ngón tay cậu luôn

Mấy chị mấy anh mấy bà con cô bác hai bênh lề nhìn hai người như sinh vật la . Cậu cũng vội rút tay lại xem như không có gì mà đi tiếp

Vì chen chút đám đông nên vô tình hắn nắm tay cậy kéo đi mà cả hai cũng quên buôn nhau ra đến khi đến chổ bán vé và cái nhìn soi mói tìm hiểu của mọi người thì mới mắc cở buôn tay

Vào xem hát trước lúc ca sĩ ra thì đèn cũng hơi mờ ảo dần mà đèn trên sân khấu thì tắt hẳng . Chỉ để lại tiếng nhoi nhoi của đám đông phía dưới

Trời đêm gần tàn tôi đến sân ga đưa tiễn người trai lính về ngàn , cầm chắt đôi tay ghi vài đời tâm tư ngày nay gió khuya ôi kạnh sao ướt nhẹ đôi tà áo , tàu xa dần rồi tôi tiếc thương chi khi biết người ra đi vì đời .........

Lời bài hát tàu đêm năm cũ vang lên dưới ánh đèn buồn dần sáng.

Màng đêm sương lạnh cũng dần buôn , cậu cũng hơi lạnh thì ở đâu một cánh tay kéo nhẹ vào lòng ngồi trên thảm cỏ dưới ánh trăng rằng và trong trong gió có từng tiếng nhạc bolero nhẹ nhàn buồn mang mác như hòa ai nghe cũng lẫn theo nó vào màng đêm . Và cậu với hắn củng không ai muốn buôn nhau ra mà cứ ôm nhau như vậy đến khi buôn màng

Đười về vắng đôi tay ai nắm
Liệu có còn năm tới sang năm
Hay cô liêu bếnh sông buồn tẻ
Một mình ai bóng khuyết trăng rằm

Cậu và hắn đi về sau khi mãng nhạc . Đêm giờ cũng giữa ánh trăng cũng rất sáng rọi bàn bạc trên bờ đê và đủ nhìn thấy đường

- Bình ơi ....

- hả ?

- ba mẹ Huy sẽ đó Huy về thành phố vào ngày mai

- của nợ cuối cùng cũng dẫn đi

- Huy nói nghiêm túc

- rồi nghiêm túc , nói nghe coi vì sao bắt trâu của ta lên thành phố , ở trển không có ruộn đâu

- ba năm trước Huy ở trển không lo học mà ăn chơi với đám bạn nên cha mẹ bắt về quê nhờ cô chú cho học ở đây bà gặp Bình

- tiếp đi , kể nghe sao con trâu cải tà quy chánh vậy

- vì có một người dắt mũi nó đi về con đường thẳng

- uk

- Bình ơi nếu như Huy nói một cộng một có phải bằng hai không thì Bình có trả lời được không

- thì bằng hai chứ mấy

- vậy hai mảnh đời cộng lại có phải sẽ thành một mãnh đời chung không

- muốn lấy vợ hả?

- không . Chỉ hỏi vậy thôi

- ừ.... , mai đi rồi có về đây nữa không

- chắc về mà

- vậy ngày mai tao tiễn mầy

- vậy mai gặp

-----------------------

Bếnh xe vẫn ồn ào náo nhiệt , vẫn tiếng nổ máy chiến tạm biệt và cũng có những tiếng chia ly .

- lên đó học hành đàng hoàng nghe trâu , ránh ra trường rồi diệp nào rãnh về đây trẫm ân xá làm vài món đãi ngươi

- còn 5 phút xe chạy rồi ........

- ừ ......

- Bình không tính đi đại học hả

- không được ở nhà mẹ tao bệnh tim , cha thì có mấy công ruộn làm lúa không đủ ăn lấy tiền đâu mà học , mấy có điều kiện thì học đi biết đâu lớn làm ông này bà nọ rồi mỡ công ty cổ phần cho tao hơn 50 % cũng được

- nếu được , sắp tới giờ rồi mà Huy có chuyện này muốn nói với Bình

- chuyện gì?

Hắn tiến gần hơn chút ôm cậu vào lòng như muốn nhớ mãi phút này và in sâu vào trong trí nhớ nhất , hơi khẽ vào tai cậu " tôi yêu cậu"

Đứng như trời trồng nhìn theo bóng dáng quay lưng đi dần xa theo chuyến xe khuất xa theo dòng người ồn ào

Tim hơi nhói
Hụt hẫn trống vắng niếc nuối không tên
Một giọt nước thấm nơi nền đất
Một mãnh đời cách biệt buổi tiễn đưa

Đi về nhà mà lòng cậu trống rỗng , cảm giác vu vơ mà mình lỡ bỏ quên đó gọi là yêu sao, hắn yêu mình sao ,cùng là nam mà cũng cũng có thể yêu sao , xã hội này sẽ nhận sao , nhiều cái sao bay qua và vụt mất trong tim cậu

Cứ ngỡ một tình bạn đẹp , một tri kỹ một kẻ nghe ta nói , sẽ gặp nhau khi bình minh sáng và ai về nhà nấy nói lời tạm biệt với nụ cười trên môi lúc hoàng hôn về . Nào nhờ bức màng kia không muốn xé rách nhất lại bị một câu nói đâm xuyên . Ha ha cười vui quá cười nghiệt ngã trớ trêu ha ha

Ta hỏi thế gian tình là gì
Phải chăn tựa gió đến rồi đi
Gieo sầu mang nặng rơi mưa đến
Mưa tàn đường vắng bước chia đi
Hay là tình đẹp như màu nắng
Mang đến thế gian những ly kì
Thiên cổ hoàng kim tình vô định
Cố giữ nhưng tình vẫn vong suy

----------------------

Về nhà ngồi ngây ngốc mà nhìn bóng hoàng hôn về bênh sông , cơn gió cũng bay đến cuối trời , cánh hoa phượng cũng đã ngủ yên nơi lòng đất mẹ

Ren ren ren

Tiếng điện thoại nokia đời cũ reo lên trong túi. Cậu lấy ra nghe ,là sô của hắn , chắc hắng tới nơi rồi nên gọi

Và một tiếng sét ngang trời vang trong đêm , những giọt mưa cũng chãy ngoài mái hiên nhà́

Giữ chặt chiếc điện thoại còn bên tai cho dù đã cúp máy từ lâu

Nghiên ngã chiều về bóng hoàng hôn
Gió thổi bên hiên như gọi hồn
Trời tối gió mờ mưa rơi xuống
Mặt trời tây lặng nắng đem chôn
Chỉ còn đêm thâu mưa lạnh lẽo
Lộp bộm mái tôn tiếng vang dồn
Đèn đường trong mưa soi màng tối
Một mình trống vắn nhớ hoàng hôn

1h trước
-alo

-số điện thoại có phải của người thân Trịnh Lai Huy không

- chú là ai

- tôi là bác sĩ của bệnh viện , vì nạn nhân đã tử vong do tai nạn xe chiều nay mà chưa người thân nhận xác

--------------------
3 năm sau

Vẫn là sông con nước xuôi dòng
Mây vẫn vậy trên trời sâu rộng
Vẫn đường kia đò xưa bếnh cũ
Nay một mình mắt ngắm lòng sông
Nhớ nơi xưa đồng xanh gió lộng
Mỗi buổi chiều ta đứng chờ trông
Chân cùng bước tay vươn hạnh phút
Tối ngắm nhìn sao sáng không trung
Cơn gió nhẹ đôi tay trong gió
Ai từng ôm xiếc nhẹ chút vào lòng
Một ánh mắt nụ cười sao xuyến
Một câu thề ta mãi chờ mong
Nhưng câu hứa ngày xưa phai nhạt
Theo mưa buồn tuôn chãy ngấm dòng sông
Nghe cơn gió đem lời giửi gió
Nhờ mang đi những tiếng trong lòng
Rằng nơi đây đường xưa lá đỗ
Không còn gì gió lạnh đầu đông
Bia mộ có ảnh người mà ba năm trước đã từng ở trên vùng đất này , vẫn bờ sông cũ thiếu bóng hình , vẫn hàn rào cũ hiếu bóng ai , chợ đã hợp đã tan bao lần , nhạc sóng vùng quê cũng qua bao lần , con đường đê cũng đã người qua người lại bao lần . Mà giờ chỉ còn lại một người vẫn đợi vẫn chờ bóng hoàng hôn

Đặt bó hoa phượng vừa nở năm nay lên mộ , một bóng người ngồi đó ngắm một nụ cười in trên bia đá mà cười ngây ngốc

- 3 măn rồi trâu ơi . Trâu ta nuôi ngoan lắm biết chở ta đi học , biết mua đồ ăn cho ta , biết lấy lòng ta nữa ...... nhưng giờ nó ăn no rồi ngủ luôn ,ngủ suốt 3 năm mà chưa chiệu tỉnh ,trâu gì đâu mà lì như quỷ.

- phải chi ngày đó tay ta cố giữ chặc hơn hơn một chút thì bây giờ nó còn cùng ta ngắm trăng. Cũng cho nó ăn nhiều một chút để bây giờ khỏi dư đồ ăn

-con trâu kia mầy nói mầy đi rồi về mầy nói mây yêu tao làm chi rồi mầy đi luôn để lại cái xác nằm vô tri ngày đi nhận

-trâu mầy biết không lúc tao thấy số điện thoại mầy gọi khi đi chư lâu tao định không bắt máy rồi đó , mà lúc đó cho im luôn thì bây giờ ít ra ta sẽ nghĩ là con trâu còn sống lời nói lúc ra đi là nói chơi , rồi mi sẽ lấy vợ sinh trâu con . Và đôi khi cũng gặp lại và nói chuyện vài câu đi chơi với nhau vài buổi a , nhưng ai biết sợ lúc đó con trâu nó lì nó không nghe lời mà quay về nói chuyện thì mệt nên lỡ nghe , nghe xong lãnh nguyên con trâu về không ăn mà mai táng

- Hôm nay đám giỗ mầy ba bẹ mầy mới cúng xong ở nhà nhưng không ai thăm mã mầy nên trẫm đây đại lượng thăm nhà người cũng đem cho mầy đồ cúng nè . À tao còn đem theo 3 vĩ tuốc ngủ nửa lúc này tao hay mất ngủ , hay mơ lúc trước được cưởi trâu được đánh con trâu như gối ,nên nhớ quá không biết làm sao nhờ vậy mà mất ngủ

- mầy thấy không mặt trời lặng rồi đó , nó lặng cũng như lúc vừa nghe tin mầy lặng vậy . Tao vù mất ngủ nên uốn không nhiều chỉ uốn 3 vỉ thuốc và vài chất độc tự chế , nhiêu chắc đủ đi theo bám con trâu mà cưởi rồi hen

Hoàng hôn mây tím gió phai phôi
Chân trời nắng khuất mất đi rồi
Giao giới giữa ngày cùng với tối
Một mình tôi ngắm tối bênh tôi
Thấy mây đêm u sầu trỉu nặng
Nhẹ nhàn bay rồi cũng xa xôi
Đêm sẽ tàn và qua ngày mới
Lại thêm ngày vô tận đơn côi

Tối đó mặt trời lặn lại chở theo một người đến bờ bên kia

Thiên xuân đào hạ nhật nguyệt tàng
Dương gian duyên tự phi phong tán
Thiên duyên thiên hợp thiên đoạn tuyệt
Lệ ứa giọt sầu khắc ly tan
̣
́

Vote Điểm :12345

Loading...

✿ Bình luận facebook truyện Một Lời Chưa Nói



✿ XEM CÁC TRUYỆN LIÊN QUAN :Truyện Gay, Đam Mỹ Full

✿ XEM TRUYỆN KHÁC
ĐĂNG NHẬP
Đăng Ký | Đăng Nhập
Login:
Password:

Kênh Truyện
CHỨC NĂNG

BXH TRUYỆN HOT
TRUYỆN NGẪU NHIÊN
TRUYỆN FULL
Lên đầu trang
Xuống cuối trang
CopyrightKênh Truyện © 2011 - 2017Kênh Truyện - In Sách Truyện Theo Yêu Cầu
Powered by uCoz -Giao diện Mobile

DMCA.com Protection Status