Kênh Truyện, Đọc truyện online, truyện teen full hoàn thành, truyện gay full, tiểu thuyết full
»
»
23:54, 08/03/2015

Nếu Anh Là Công An
✿ Người Đăng: leomeo ✿ Tác Giả:
5.848 Lượt Xem 928 Bình Chọn Truyện Cùng Người Đăng
ĐỌC Chap 1 ĐỌC Chap Mới Nhất


✿ Nội dung truyện Nếu Anh Là Công An

Nếu Anh Là Công An

Tập 1

NẾU ANH LÀ BỘ ĐỘI


Ngày xưa còn đi học
Anh vẫn hay thường hỏi
Nếu anh là Bộ đội
Em có yêu anh không

Em nhìn anh khẽ nói
Có thế mà cũng hỏi
Nếu anh là Bộ đội
Dứt khoát không là không

Em yêu tuổi học trò
Trắng trong và thơ mộng
Chẳng thích mùi thuốc súng
Vất vả và gian lao
Thế rồi bỗng một hôm
Em không tin được nữa
Anh lên đường nhập ngũ
Chẳng đợi vào ngày thu

Rồi đến lúc anh đi
Mỉm cười anh lại hỏi
Giờ anh là Bộ đội
Em có yêu anh không?

Một thoáng nhìn bâng khuâng
Xuyến xao như vẫy gọi
Giờ anh là Bộ đội
Hình như em vẫn yêu

à yêu hơn trước nữa
Khi mỗi lần em nhớ
Thấp thoáng màu áo xanh
Anh đi mau trở lại

Anh đi mãi ngàn sau
Em vẫn chờ vẫn đợi
Anh Bộ đội của em
Em vẫn đợi chờ anh

Vui lên đi anh nhé
Ở nơi này cô bé
Một mình bên khung cửa
Vẫn trọn tình yêu anh./.

Lính trẻ mong thư: Võ Văn Tùng

Đó là bài thơ tôi tình cờ đọc được trên tạp chí Quân đội nhân dân. Tình yêu của những người lính thường rất đẹp. Điều này xuất phát từ những tác phẩm rất hay, vượt qua hai cuộc kháng chiến chống Pháp và Mỹ hào hùng. Để đến thời kỳ bình yên này, mỗi khi nhớ lại một thời gian hào hùng ấy, ai ai cũng ngưỡng mộ tình cảm của những chàng trai trẻ trung khoẻ mạnh mặc áo lính xanh màu lá, hiên ngang giương súng bảo vệ Tổ quốc thân thương.

Và tôi cũng rất tự hào khi mình được đứng vào hàng ngũ những người chiến sĩ ấy với những câu chuyện tình cảm vừa đời thường vừa lãng mạn, vừa hạnh phúc dịu ngọt vừa đau đớn khổ tâm.

*
* *

Tôi cắt một khoanh bánh chưng ngồi nhai ngấu nghiến trong khi đương còn quan sát mấy anh em bộ đội gói bánh chưng ở ngoài kia. Tôi biết ngay là sẽ có rất nhiều anh em trong đơn vị hỏi tôi là bánh chưng ở đâu mà ăn. Thắc mắc cũng hợp lệ thôi. Trong khi mấy anh em đang lụi khụi gói bánh và còn chưa nấu cơ mà. Cũng nhiều người hỏi lắm đừng có băn khoăn làm gì . Hôm trước tết Nguyên Đán tôi có về thăm gia đình. Mẹ già thận trọng bỏ vào ba lô cho tôi cặp bánh chưng. Đứa em gái thì chu đáo hơn, nhét vào ba lô cho anh cả sữa tắm X-Men và kem cạo râu, một chai lăn nách. Một thoáng bâng khuâng đợm buồn khi chợt nghĩ đến cũng có một người con trai thuờng gửi cho tôi những món này mỗi khi ghé doanh trại quân đội. Xoa đầu đứa em gái rồi quay sang nói với mẹ: "Xuân này con không về mẹ nhé!”

Câu chuyện là như thế đấy.

Trông cái bánh mẹ gói không chê vào đâu được. Lá dong vuông vức, lạt mềm buộc chặt. Thịt ba rọi mẹ ướp cũng vừa khẩu vị. Ngoài kia mấy anh em cũng đang buột lạt, miệng rôm rả trò chuyện. Năm nay mai nở sớm. Mấy chậu từ Quân đoàn 2 gửi tặng năm ngoái đã tàn lụi trong tháng trước. Tôi chỉ đạo cho mấy anh em gắn bông mai giả lên cho nó có mùa xuân. Bộ đội đón Tết không rình rang nhưng cũng quây quần ấm cúng. Bao lứa trai cùng chào xuân chiến trường, không lẽ riêng mình nệm ấm? Vậy là một mùa xuân nữa đành lỗi hẹn không về.

Gác khúc bánh chưng còn đương ăn dang dở lên chiếc dĩa. Đọc trước bài diễn văn chúc Tết của thượng tá XYZ gửi đến. Theo đó, sáng mồng một tết sẽ làm lễ chào cờ, đọc thư chúc Tết đến toàn thể chiến sĩ lữ đoàn, trung đoàn, các phân đội trực thuộc. Bên cạnh đó là gửi đến tất cả anh em chiến sĩ mỗi người một bao lì xì. Món tiền tuy nhỏ nhưng ý nghĩa vô cùng to lớn, nhằm động viên, kích lệ. Phương châm của các đơn vị trực thuộc là vui xuân nhưng không quên nhiệm vụ, nâng cao tinh thần sẵn sàng chiến đấu, bảo vệ an ninh quốc gia.

Binh nhất Thái chậm rãi bước vào phòng báo cáo chương trình lễ hội dân gian, song song với tiết mục ca hát mừng Đảng mừng xuân Quý Tỵ 2013. Theo đó, các bài hát được tập dợt là: "Đảng đã cho ta mùa xuân”, "Cây đàn ghi ta của đại đội ba” và một số bài hát lẻ tẻ khác. Ca hát cho rình rang chứ tâm trạng có vui tẹo nào, muốn bày biện như nào thì cứ bày.

Binh nhất Thái xoay mông bước đi, để lại cho tôi một ánh mắt đầy thăm dò. Tân binh mới nhập ngũ đâu đã được bao lâu. Cũng mới duyệt cho về hai ngày xuân. Quân lệnh thì quân lệnh, đẹp trai xử khác, xấu trai xử khác. Nghe phong phanh tụi bộ đội kháo với nhau là chiến sĩ có cây hàng khủng nhất phòng. Chẳng biết mấy anh em đọ đạc như nào mà đưa ra kết luận như thế cũng hơi tò mò. Cũng rất có thể là ai đó hàng nhỏ vô tình trông thấy rồi thổi phồng lên cũng nên. Không lý nào cả một cái C20 này gần trăm thằng mà show hàng để đo hết hay sao?

Giá mà có thể bẻ bỏ bớt sao bớt vạch trên quân hàm để chan hòa với sinh hoạt chung chạ với mấy anh em thì tốt biết mấy. Nhấc khúc bánh chưng còn lại lên ăn, nhai ngấu nghiến và ngẫm sự đời... hờizz... chán như con gián.

Buổi tối ngày 29 Tết, trời đen như mực. Người xưa có câu: "Tối như đêm 30” không sai tí nào. Năm nay không có 30 nên có thể hiểu là "tối như đêm 29” cũng không sai. Tôi ngồi đếm từng thời khắc giao thừa sắp đến. Cũng như mọi năm, công việc bắn pháo hoa là trách nhiệm của quân đội. Tụi công an chỉ lo vòng ngoài, giải phóng mặt đường, ngăn chặn xe cộ giao thông , an ninh các thứ. Bộ chỉ huy quân sự tỉnh giao nhiệm vụ cho đại đội trinh sát nhiệm vụ bắn pháo hoa phục vụ cho nhân dân vui xuân đón Tết. Chiến sĩ nào cũng tất bật công việc, ai nấy đều có phận sự riêng. Những cán bộ như tôi giờ này còn ngồi đây không phải là rảnh rang mà là lo phận "hậu cần". Tiền phương em tiến thì hậu cần anh lo..thế thôi. Ai cũng đi coi bắn pháo hoa chả nhẽ doanh trại quân đội trở thành chốn vườn không nhà trống à?

Trong khi chuẩn bị cho những công việc vào sáng mồng một sắp tới, buổi tối 29 tôi gọi chiến sĩ Thái sang chơi. Một là để rù rì cho đỡ buồn chán. Hai là cũng tò mò về lời đồn thổi "chiến sĩ có con cu bự nhất đơn vị"

Thiết nghĩ công an và bộ đội chả có gì khác nhau cả. Cả hai cùng có một danh từ chung để gọi là Lực lượng vũ trang. Ờ! Anh là con trai, tôi cũng là con trai. Anh có cu, tôi cũng có cu, mà cu của tôi còn lông nhiều hơn cu của anh nữa là đằng khác. Nếu nói tụi công an cu bự nhất thì hãy vào đây đọ hàng cùng chiến sĩ Thái đơn vị tôi cái đi nhé.

- Em ăn thử bánh chưng này, mẹ anh gói - Nhấc ghế mời binh nhất Thái ngồi. Tôi đưa cho chiến sĩ một khúc bánh chưng.

Thái ngoạm một khúc bánh nhai ngấu nghiến tóm tắt khen ngon. Tôi nói không sai. Bánh chưng mẹ tôi gói là nhất. Tôi rót rượu mời Thái. Đợi đến khi chiến sĩ ngà ngà say thì tôi mới dò hỏi:

- Nghe mấy anh em trong đơn vị đồn là em hàng khủng nhất đơn vị, chuyện này có thật không?

Thái lẽn ánh mắt nhìn đi chổ khác. Chiến sĩ có vẻ ngài ngại. Tôi giả vờ nói:

- Đàn ông với nhau không hà, mấy anh em khác cũng tâm sự vui vẻ, chả có gì phải ngại

Nghe tôi nói thế Thái mới gật nhẹ đầu một cái. Tôi lại dò hỏi:

- Sao em biết chắc là hàng mình bự nhất đơn vị? Bao nhiêu xăn (centimet)?

Thái ấp úng không trả lời được câu hỏi của tôi. Nhiều khi mình nghĩ là do cương vị giữa mình và Thái khác nhau, một người vai trò là đầu binh cuối cán, một người là lính binh nhất nên khó chia sẻ chuyện thầm kín chăng? Không để cho chiến sĩ Thái mất tự nhiên, tôi rót thêm ly rượu vờ cười hì hì vừa nói:

- Của anh có 14, hơn chiều dài trung bình của người Việt Nam là 2 xăn.

Thái nâng ly rượu lên môi , chưa vội uống mà ngẫm nghỉ điều gì đấy không rõ lắm. Bất ngờ Thái uống ực một cái cạn ly rồi mạnh dạn nói:

- Tụi em rút dây giầy ra đo, lấy bút vi vạch dấu...cũng...không biết bao nhiêu xăn nữa

- Cỡ gang tay anh hông? - Tôi căng bàn tay ra vừa nói

- Cũng cỡ đó thôi anh - Thái gật gù nói

Tôi đo gang tay của mình xuống bàn rồi nghiên cứu khoảng cách. Tôi nói ước lượng:

- Chỗ này hơn 18 xăn chứ em

Chiến sĩ Thái lẽn ánh mắt không dám nhìn thẳng vào tôi. Thái nói nho nhỏ:

- Em cũng... không đo…

Giá mà chiến sĩ lanh lợi hơn thì đã đứng phắc dậy rồi móc cu ra bảo tôi đo hộ rồi. Tân binh thường rụt rè thế đấy. Tôi biết mình cần phải kiên nhẫn nhiều hơn. Có lẽ bấy nhiêu đây chưa đủ say. Tôi rót thêm rượu chìa ra nói:

- Đây, tới em.

Uống chừng chục ly tôi mới có cớ là nóng nực cời áo để ngực trần. Lông tôi mọc từ dưới dương vật lên rốn rất rậm, không tin tôi sẽ post hình cho coi ngay. Thường thì tân binh mới đến hay tóm tắt khen tôi nhiều lông. Khen vui cũng có mà khen theo kiểu mờ ám cũng có. Chiến sĩ nào táo bạo hơn là cứ bảo dòm anh dâm kinh. Khoan hãy nói nhận định đó là đúng hay sai cái đi. Tôi thấy mình bị hất hủi nhiều hơn là được yêu… chán… uống rượu giải sầu đêm 29.

Gió về lành lạnh lá vàng rơi
Phòng nhỏ một mình một bóng thôi.
Ngắm giao thừa đến lòng khắc khoải
Nhìn đêm đen Tết dạ bồi hồi.
Lom khom bên cổng vài chiến sĩ.
Dưới bực cột cờ đứng lẻ loi
Nâng chén tiêu sầu trong phòng vắng,
Gọi thêm một chú cùng uống thôi...!!!

Tay nâng chén rượu lệ vờn môi
Hồn đang say khóc lệ dâng trào
Nâng sầu một chén mời uống cạn
Rượu cạn rồi sầu cạn hết không?

Tay nâng chén rượu tiêu sầu
Rượu chưa kịp cạn, tình đau rã rời
Sao người xa mãi người ơi!
Để cho tôi cả một trời nhớ mong.
Đang xuân mà ngỡ như đông
Tình tôi giờ cứ bềnh bồng như mây
Ai về ăn tết chiều nay
Cho tôi gửi trả cái cây mai này
Đừng đem thương hại lên đây
Hotboy bộ đội cũng đầy quân khu.

Tôi đóng chặt cửa rồi bồng chiến sĩ Thái lên giường trong tình trạng say khướt. Ở đây ngoài bốn phòng ngủ tập thể dành cho các anh em chiến sĩ với hệ thống nhiều giường tầng còn có bốn phòng riêng biệt. Một phòng là của Đại đội trưởng, ba phòng dành riêng cho ba trung đội trưởng.

Đại đội trưởng là Đồng chí Lê Hồng Quân, đã có vợ, nhưng thỉnh thoảng cũng dắt trai về phòng. Bạn thân hay bạn tình gì thì không ai rõ cho lắm, chỉ biết là cứ hễ mỗi lần dắt trai về phòng là sáng hôm sau thức dậy mặt mày ai nấy cũng đều nhợt nhạt. Quần áo sốc sếch. Cũng giống như tôi trước đây. Cứ hễ mỗi lần dắt một thằng bạn vào qua đêm là sáng ra sân sinh hoạt đều ểu oải. Thằng bạn đấy thì vẫn co ro nằm ngủ trong chăn. Vậy mà thấy sướng lắm chứ. Lính mà. "Ba năm du kích nằm kề, không bằng bộ đội nó về một đêm".

Căn phòng này cũng chứng kiến nhiều lần tôi tự xử. Quần bộ đội Cục Quân nhu nó may rộng thùng thình, chỉ cần tháo hai cái cúc ngay háng là móc "súng trường" ra được. Tôi cũng là đàn ông thôi. Những lúc trống trải cũng hay gợi cho người ta nhớ đến súng ống đạn dược. Đêm nay thì trâu đi tìm cọc. Chiến sĩ Thái tự nguyện hiến dâng. Tôi không xơi thì người ta bảo mình bị liệt dương, nhưng hãy còn nhiều do dự lắm.

Tôi mở mấy cái cúc ngay háng của chiến sĩ ra thọt tay vào nắm dương vật. Trăm nghe không bằng mắt thấy, tay sờ nắm. Đúng là cây hàng của Thái to thật. Thái trở mình khép đùi lại kẹp luôn cánh tay tôi. Mắt chiễn sĩ vẫn nhắm . Tôi sợ bức dây động rừng nên rụt tay về. Tôi đứng nhìn háng Thái chết trân. Chiến sĩ dâm quá! Nó không mặc xịp. Phản ứng của tân binh quá cục mịt, không bật đèn vàng, cũng chẳng đèn xanh. Tôi không biết nên dừng hay nên chạy tiếp nữa. Tôi thấy bối rối không biết nên làm gì. Tân binh thường có những phản ứng mập mờ và hời hợt thế đấy.

Tôi thọt tay vào háng mình để móc cây hàng ra. Tôi đứng tự sục cu. Cám treo để cho heo tự sướng thì hững hờ thật! Tình dục đồng tính trong quân đội giống như một con dao hai lưỡi. Nếu êm xuôi thì gọt ngon lành, còn không êm xuôi thì sẽ tự cứa đứt vào tay. Tự hất rớt nón kê pi và vứt bỏ quân tịch của mình. Hành động sai trái chỉ có một con đường duy nhất là… chết… mà thôi. Quan niệm của tôi là "Thà bỏ sót còn hơi là giết lầm". Vậy nên tôi có dán mắt vào háng Thái rồi tự sướng cũng là chuyện bất đắc dĩ.

Mời Bạn Đọc Tiếp Tại Trang : Neu Anh La Cong An ~ Nếu Anh Là Công An - Truyện Thế Giới Thứ 3 - Truyện Gay Đang Sáng Tác - Diễn Đàn Kênh Truyện http://kenhtruyen.com/forum/52-2484-1#ixzz3ToWn6mi5



Vote Điểm :12345

Loading...

✿ Bình luận facebook truyện Nếu Anh Là Công An



✿ XEM CÁC TRUYỆN LIÊN QUAN :Truyện Gay

✿ XEM TRUYỆN KHÁC
ĐĂNG NHẬP
Đăng Ký | Đăng Nhập
Login:
Password:

Kênh Truyện
CHỨC NĂNG

BXH TRUYỆN HOT
TRUYỆN NGẪU NHIÊN
TRUYỆN FULL
Lên đầu trang
Xuống cuối trang
Loading...
Copyright Kênh Truyện © 2011 - 2019 Kênh Truyện - In Sách Truyện Theo Yêu Cầu
Powered by uCoz -Giao diện Mobile