»  
»  
19:39, 01/12/2020

Nếu Em Khóc Tôi Cũng Sẽ Rơi Lệ
✿ Người Đăng: nhatTieuphuNhan ✿ Tác Giả: Ám Dạ Hành Lộ
305 Lượt Xem 20 Bình Chọn Truyện Cùng Người Đăng
ĐỌC Chap 1 ĐỌC Chap Mới Nhất


✿ Nội dung truyện Nếu Em Khóc Tôi Cũng Sẽ Rơi Lệ


Nếu Em Khóc Tôi Cũng Sẽ Rơi Lệ

Tác giả: Ám Dạ Hành Lộ

Thể loại: Đam mĩ, hiện đại, ngược luyến tình thâm, người mẫu công x quá khứ u tối thụ, HE.

Tình trạng: ĐÃ HOÀN - 26 CHƯƠNG.




Giới thiệu:

(...) ''Làm sao?'' Tôi lạnh nhạt hỏi một câu. ''Có thể cho tôi mượn chút tiền được không?'' Tôi ngẩn ra. ''Đông Đông bị bệnh.'' Hắn vội nói. Lúc tôi nghe hắn nói như vậy thật sự là vô cùng muốn nói một câu, nên chết mới phải! * Nhưng những hoài nghi ấy chỉ có thể quanh quẩn trong lòng tôi, chúng dần trở thành nghi ngờ sâu đậm khiến cho tôi vừa mâu thuẫn vừa không thể hiểu. Tại sao một bề ngoài trong suốt đến nhường ấy, bên trong lại là trái tim tăm tối như thế?


Chương 1

1. Phàn Vũ
Mưa rồi, tuyệt thật đấy! Từng giọt mưa lớn rơi vào khung cửa sổ, làm ướt đẫm mảnh rèm. Tôi nhào qua đóng cửa sổ lại, trong phòng rất nhanh lại oi lên cái mùi đất. Chẳng bao lâu sau từ bên ngoài truyền tới tiếng gõ cửa, ai gõ cửa giờ này nhỉ? Tôi mở cửa, từng trận mưa lớn rất nhanh tát vào mặt, đưa mắt nhìn người đứng nơi đó đang cầm trong tay một mớ quần áo, nước nhỏ tanh tách, thì ra là hắn cũng đang ướt sũng cả người, tóc bết lên trán, từng giọt nước rơi xuống tạo thành vệt, híp híp mắt, có lẽ mưa quá to rồi. Tôi nhận ra, đó chính là mớ quần áo của tôi ở sân phơi. Đưa tay giật mớ quần áo từ tay hắn, hắn hơi ngẩn người một chút, trên mặt hơi kinh ngạc. Bị tôi giật mớ quần áo nên cả người hắn có chút lung lay, hơi bước lên phía trước, sau đó cúi đầu, tôi nhanh chóng sập cửa lại. ''Anh Triển Huy.'' Tôi nghe thấy thanh âm của hắn theo tiếng sập cửa cùng nhau truyền vào. Tôi không lên tiếng, nhưng là cả cơ thể cách cửa cũng không xa. Hắn im lặng không nói nửa lời, nhưng loáng thoáng hình như cũng không rời đi. ''Làm sao?'' Tôi lạnh nhạt hỏi một câu. ''Có thể cho tôi mượn chút tiền được không?'' Tôi ngẩn ra. ''Đông Đông bị bệnh.'' Hắn vội nói. Lúc tôi nghe hắn nói như vậy thật sự là vô cùng muốn nói một câu, nên chết mới phải! Nhưng tôi không nói, tôi lười cùng người kia nói chuyện lắm. Kiểu cách của hắn như vậy làm tôi thấy ghét, hắn đâu phải không có tiền, quần áo giày dép đều là nhãn hiệu nổi tiếng, nuôi một con chó vạn đô, hằng ngày đều ăn thức ăn cao cấp, hắn nếu là người nghèo khổ cơ hàn mà còn ráng nuôi một con chó như thế, tôi thật khinh bỉ vạn phần! Thế nên con chó này nên bệnh chết đi, bớt rách việc! Tôi nhớ những gì hắn ăn hằng ngày, ngay cả dáng dấp giống đồ ăn nửa phần cũng không có, một bữa cơm cũng chẳng quá mấy đồng xu. Người này, tôi thật sự không hiểu được. Hắn tuổi còn nhỏ không thành vấn đề, mặc dù hắn chỉ mới hai mươi tuổi, nhưng mà hai mươi tuổi đã không phải là trẻ nít nữa, muốn chó không muốn sống sao? Có buồn cười quá không vậy? Tôi đứng cách bên kia cửa nói ''Gần đây tôi cũng eo hẹp.'' Hắn ở cửa ''À.'' một tiếng, tựa hồ còn muốn nói điều gì nữa nhưng chung thủy vẫn rời đi. Tôi đem quần áo thấm nước mưa giặt lại một lần, từ trong phòng vệ sinh bước ra lại phát hiện trong phòng ánh mặt trời chiếu khắp, bà nội nó, thời tiết kiểu quần què gì vậy? Chăng quần áo phơi trong sân, sau cơn mưa bầu không khí trong sân thật ẩm ướt, tôi nghiêng đầu nhìn cánh cửa viện cách không xa kia, không có tiếng người, cũng không có tiếng chó sủa. Nhắc tới thì con chó kia cũng không già lắm, hơn nữa, cũng được cho là đẹp đi, giống như ông chủ của nó vậy, sạch sẽ vô cùng. Con chó hay sủa tên Đông Đông. Còn hắn tên Phàn Vũ. Tôi không thích Phàn Vũ lắm, mặc dù tôi là chủ nhà của hắn. Cũng là lỗi của tôi, lúc hắn muốn thuê căn viện này, tôi đã rất ấn tượng bởi sự sạch sẽ và ánh mắt trong trẻo của hắn. Thế là cho thuê! Sau đó có một hôm, tôi có bạn đến thăm, người kia có gặp Phàn Vũ, Phàn Vũ bảo hắn là gay. Tôi biết gay là gì, đây là một từ càng lúc càng lưu hành khắp đại lục. Tôi không thích hắn không phải bởi hắn là gay mà bởi vì hắn không có đạo đức, không biết liêm sỉ. Nói vậy tuy có quá đáng, đôi lúc tôi gạt những lời bạn tôi nói qua một bên, nhưng mà bạn tôi cùng hắn không quen biết, hắn lại cùng tôi cũng không quen không biết, bạn tôi không cần phải bôi xấu hắn, cũng không cần nói dối về mấy chuyện đó để gạt tôi. Hắn biết, tôi không cần chút tiền từ hắn để cuộc sống dễ thở hơn. Bởi vì hắn là gay, cho nên, hắn có bạn trai. Thật không may, bạn trai của hắn đã qua đời. Nghe loáng thoáng đâu là bạn trai hắn biết hắn đi làm trai bao, tức đến nỗi tự sát, từ mấy chục tầng lầu nhảy xuống. Tôi cùng bạn trai hắn cũng không có quen biết, nhưng tôi khá là ghét Phàn Vũ. Đến nỗi hắn tại sao lại mang Đông Đông đến nơi này, thu nhập thất thường, ấm no không thể bảo đảm, tôi cũng không biết. Có lẽ là cái chết của bạn trai hắn khiến hắn không thể nào thanh thản mà tiếp tục đi kiếm phần tiền bẩn thỉu kia. Chắc đây chỉ là nhất thời. Bởi vì hắn còn ham hư vinh, nếu không sẽ không nuôi một con chó quý giá như vậy. Căn nhà mặc dù nhìn không hề sầm uất nhưng luôn nằm trong những tứ hợp viện tiêu chuẩn nhất của Bắc Kinh. Vốn là tôi cũng không cần thiết phải cho người khác mướn, tôi có công việc nhưng không đi chín về năm như người khác. (Đi chín về năm: ý anh là đi làm hành chính, sáng 9h > chiều 5h) Tôi là một người mẫu. Nghe thì sang vậy thôi thế nhưng tất cả chẳng qua chỉ là bề ngoài. Ngày đó lúc nhìn thấy hắn ở đầu hẻm, tôi đầu tiên chính là bị con chó kia hấp dẫn, từ lúc cha sinh mẹ đẻ tôi cũng chưa từng nhìn thấy một con chó chăn cừu nào đẹp như vậy. Khi đó Phàn Vũ cùng Đông Đông nép ở góc tường, giống như hai con chó chứ không phải một con. Thời điểm tôi mở cửa, bọn họ đang đứng ở dưới thềm, sau đó tôi nghe hắn hỏi "Thưa anh, nơi này anh có cho thuê không?'' Tôi quay đầu toan khép cửa thì thấy ánh mắt của Phàn Vũ đang nhìn tôi, nói thật, rất lâu rồi tôi chưa thấy ánh mắt ai trong trẻo như thế, ánh mắt kia có khát vọng, có hỏi, có chờ mong, nhưng hơn hết chính là trong trẻo. Mới đầu tôi cứ nghĩ hắn là sinh viên đại học, sau đó mới biết thật ra không phải. Tôi hẳn nên là đuổi thẳng hắn đi ra ngoài đi, nhưng mà mỗi lần muốn mở miệng lại phải dừng bước với ánh mắt kia. Tiền mướn phòng, hắn trả rất đúng hạn. Hôm nay, cũng là lần đầu tiên hắn mượn tôi chút tiền. Tôi nghĩ nếu như đây là lần thứ hai hắn mượn tiền tôi, tôi sẽ không ngại mà nói cậu cuốn xéo ngay ra khỏi nhà tôi đi! Đêm nay, tôi và đứa bạn dùng bữa tối. Lúc ra về tôi vừa vặn nhận được cuộc điện thoại của ba mẹ, hai người đang ở Canada với chị tôi, họ giống như đã rất quen thuộc với cuộc sống ở nước ngoài. Đương nhiên là hai người vẫn là vô cùng không yên tâm với tôi. Bọn họ cho rằng công việc bây giờ của tôi tương đương với thất nghiệp. Mẹ muốn gửi tiền trợ cấp cho tôi nhưng tôi lại thẳng thừng nói với mẹ rằng bà hãy nói với chị, tôi sẽ gửi lại tất cả tiền trong tài khoản. Thì đương nhiên, đây chỉ là ngoài miệng cậy mạnh thôi. Thu nhập trước mắt không thành vấn đề, ăn chơi giải trí cũng không thành vấn đề, mà hơn hết, mọi việc đều rất ok, đây mới chính là vấn đề. Căn viện kia đèn vẫn sáng, tôi ngó bâng quơ qua một cái, cửa đang đóng. Nhớ tới ban nãy tôi không cho Phàn Vũ mượn tiền, bây giờ có chút bất an, mặc dù lúc ấy tôi nghĩ lí do tôi đúng 100%. Nhìn hộp cơm trong tay, bên trong hình như còn chút đồ ăn, tôi nghĩ ngay đến Phàn Vũ, thế là tôi gõ cửa. Một lúc lâu sau cửa mới mở ra. Phàn Vũ nhìn tôi, ánh mắt có chút âm u, hắn thù dai thật! Tôi đưa hộp cơm trong tay ''Đây là một ít xương sườn, cậu cho Đông Đông ăn đi.'' Tôi ngó bên trong một cái, Đông Đông đang nằm trong ổ của nó, hai người chủ tớ thật giống nhau đều không có một chút tinh thần nào cả. ''Nó khá hơn chút nào không?'' Tay Phàn Vũ còn vịn trên khung cửa, gật đầu nói "Tốt hơn nhiều rồi, bác sĩ nói không có vấn đề gì quá lớn." Hắn lại theo thói quen cúi đầu, nhìn chân của mình. Quần của hắn đang mặc hẳn là quần Levis đi, giày đang đi là đôi Stan Smith của Adidas nhưng từ đầu đến cuối hắn vẫn không nhận hộp xương trong tay của tôi. Tôi ngượng ngập đem hộp xương bỏ xuống, quay người trở về nhà. Sau đó tôi nghe tiếng cửa phòng hắn đóng lại, còn có mấy tiếng chó sủa. Ngủ thằng một giấc tới sáng, bị điện thoại réo inh ỏi, tôi liền nhớ ra hôm nay tôi phải đi chụp hình cho một tạp chí quần áo. Rửa mặt xong, tút lại cả người, nhìn trong gương thấy thật ưng ý thì tôi mới đi ra khỏi cửa. Vừa ra liền thấy Đông Đông đang ở trong sân, tinh thần thật tốt. Tôi bước tới, Đông Đông chạy quanh tôi một vòng, tâm tình vui vẻ kêu nó một tiếng, ''Đông Đông, nhảy một cái xem.'' Tôi từng thấy Phàn Vũ nói với nó như vậy, quả nhiên, Đông Đông nhảy nhảy một cái. Phàn Vũ đại khái vẫn còn nhớ ''mối thù mượn tiền'' hôm qua, lúc tôi đi ngang qua phòng hắn, hắn vẫn là đang hướng mặt vào bên trong. Tôi muốn nhấc chân bước ra ngoài, thì dưới trên đùi bỗng nhiên bị một cái gì đó kéo, cúi đầu nhìn, thì ra là Đông Đông đang cắn vào gấu quần tôi. ''Buông ra, mi cắn cái gì mà cắn!'' Tôi nạt nó. Đông Đông lì lợm vẫn không nhả. ''Đông Đông, qua đây.'' Một thanh âm từ trong nhà truyền tới, Phàn Vũ đang ngồi ở trên giường, lập tức Đông Đông liền vọt về, hai người chủ tớ cọ quẹt nhau một hồi. Tôi đi thẳng ra cửa luôn. Tự nhiên cảm thấy có cái gì không đúng, lại bước ngược về. Trong phòng, Phàn Vũ lại nằm trên giường, Đông Đông vẫn còn đang luẩn quẩn bên hắn. ''Đông Đông, tớ không có sao, ngủ một lát nữa thì không có sao đâu. Cậu quên rồi à, Kiều ca thích nhất là ngủ, tớ cũng không gọi nổi, phải không nào? Lúc cậu đói bụng, đều là tớ đút cho cậu ăn đấy, nhớ không?''

Mời Bạn Đọc Tiếp Tại Trang : Nếu Em Khóc Tôi Cũng Sẽ Rơi Lệ - Truyện Thế Giới Thứ 3 - Đam Mỹ Full - Diễn Đàn Kênh Truyện https://kenhtruyen.com/forum/71-24117-1#ixzz6fN9q7HCd




Vote Điểm :12345

Loading...

✿ XEM CÁC TRUYỆN LIÊN QUAN :Truyện Gay, Đam Mỹ Full

✿ XEM TRUYỆN KHÁC
ĐĂNG NHẬP

Tên Đăng Nhập:
Mật Khẩu:

CHỨC NĂNG
TRUYỆN NGẪU NHIÊN
TRUYỆN FULL
Lên đầu trang
Xuống cuối trang
Loading...
truyện thái mới truyện thái full oneshot đam mỹ truyện gay oneshot fanfic khải nguyên mới fanfic khải nguyên full oneshot bách hợp fanfic Bác Chiến mới fanfic Bác Chiến full Đam mỹ võng du fanfic vkook hoàn fanfic vkook mới fanfic ChanBaek full fanfic ChanBaek mới

Copyright Kênh Truyện © 2011 - 2021 - In Sách Truyện Theo Yêu Cầu
-Giao diện Mobile