Kênh Truyện, Đọc truyện online, truyện teen full hoàn thành, truyện gay full, tiểu thuyết full
»
»
20:03, 29/12/2014

Người Khăn Trắng Quyển 15: Hồn Tiểu Hương Báo Oán Phần 1
✿ Người Đăng: kenhtruyen Các Truyện Cùng Người Đăng
✿ Tác Giả:
✿ Xem: 1485 Lượt ✿ Tổng Điểm Vote: 40 Điểm


✿ Nội dung truyện Người Khăn Trắng Quyển 15: Hồn Tiểu Hương Báo Oán Phần 1

HỒN TIỂU HƯƠNG BÁO OÁN (1)
Tác giả: Người Khăn Trắng

Ông Chín Hựu chẳng biết làm sao để tránh mặt mụ Hai Tỵ nên đành phải quay lại chào lấy lệ: 
- Chị Hai đi chợ hả? 
Mụ Hai Tỵ sấn lại ngay, cười cầu tài: 
- Mạnh giỏi anh Chín! Chà, bữa nay coi bộ anh Hai trẻ lại năm bảy tuổi à nghen! Đi đâu mà diện dữ cha nội? 
Chín Hựu không hứng thú nói chuyện với mụ lắm lời này, nhưng buộc phải nói cho qua: 
- Đi ăn giỗ. Chị đi chợ hả? 
Ông định đi ra khóa cửa cổng lại thì mụ Hai đã nhanh nhảu tọt vào sân, kéo tay Chín Hựu: 
- Có chuyện này anh không nghe không được. Đi ăn giỗ chậm một chút cũng không sao mà! 
- Chuyện gì thì chị nói lẹ lên, tôi cần qua bên kia gặp Tư Hạo bàn công chuyện. 
Mụ ta nheo mắt: 
- Để bàn chuyện mượn tiền đóng ghe chớ gì? 
Không ngờ mụ ta biết chuyện chỉ trong dự tính của mình, nên Chín Hựu giật mình: 
- Sao chị biết? 
Mụ ta cười ra vẻ tự đắc: 
- Ở xứ này có chuyện gì mà Hai Tỵ này không biết! Anh quên là người ta đặt cho tôi cái biệt danh thiên lý nhĩ sao? 
- Nghe thì ngàn dặm, nhưng thấy thì không qua một thước nữa! 
Mụ Hai cau mày: 
- Anh "mắc mỏ” gì tôi đó? 
Ông Chín chỉ dưới đất: 
- Chị sắp đạp lên thau củ kiệu đang phơi rồi kìa! 
Mụ Hai Tỵ bước tránh vừa chẩu mỏ ra: 
- Cái anh này lúc nào cũng "kê” người ta. Mà bây giờ có muốn nghe chuyện về kết quả vay tiền của mấy ông không? 


Quả mụ ta đánh vào chỗ nhược của già Chín, bởi chuyện vay tiền đóng chiếc ghe chở hai trăm giạ lúa là niềm khát khao của ông. Tư Hạo là đầu mối sẽ giới thiệu ông vay tiền của một tay chuyên cho vay ở chợ Huyện, đúng ra chuyện này khi chưa thành công thì không một ai là người ngoài được biết, vậy mà... 
- Anh khỏi phải gặp Tư Hạo, cũng không cần nghĩ tới vụ vay tiền nữa! 
Chín Hựu đã bắt đầu bực: 
- Bộ chị thọc gậy bánh xe hả? Tôi nói cho chị biết... 
Mụ Tỵ chặn lời: 
- Nè, đừng có đổ oan cho người ta nghe? Ai chọc gậy bánh xe hồi nào? 
Rồi mụ ta hạ thấp giọng: 
- Nghe cái này rồi anh Chín không cần vay mượn ai hết, cũng dư tiền sắm chiếc xe năm trăm giạ luôn! 
Mụ ta ra vẻ quan trọng, kéo Chín Hựu lại thật sát mình: 
- Có người muốn tặng cho anh số tiền lớn để làm ăn, anh tính sao? 
Từ nào đến giờ chưa hề tin tưởng bất cứ điều gì người đàn bà này nói, nên Chín Hựu nhún vai: 
- Đời này đâu có chuyện ai cho không ai bao giờ đâu! 
- Vậy mà có! 
Mụ ta cười đầy bí hiểm rồi ngưng nói, như cố tình làm cho Chín Hựu phải sốt ruột. Nhưng gặp tay già Chín cứng đầu này thì đừng hòng. Ông tỏ ra không quan tâm: 
- Chị ra để tôi còn đi. Còn chuyện tiền bạc gì đó thì chị cứ lấy về mà xài! 
Ông bước hẳn ra ngoài, chuẩn bị đóng cửa cổng thì mụ Hai chạy theo chặn ngang trước mặt: 
- Anh hãy nghe tôi nói đã. Chuyện này có liên quan tới anh và con gái anh nữa! 
Nghe nói tới con gái mình, Chín Hựu hơi giật mình: 
- Con gái tôi mắc mớ gì? 
Mụ Hai lại cười cầu tài: 
- Con út Hoa không những mắc mớ mà còn là vai chính nữa! 
Đã quá quen với việc mai mối của mụ này, nên Chín Hựu chỉ tay vào mặt mụ ta gằn giọng: 
- Con gái tôi còn nhỏ, tôi cấm chị không được mai mối nhảm nhí cho nó, tôi không để chị yên đâu nghen! 
Mụ Tỵ nheo mắt: 
- Gì mà dữ dằn vậy ông nội! Người ta đem lợi lại cho mà còn hăm dọa nữa. Nè, tôi nói thẳng, có người muốn cưới con út Hoa, người ta chịu tặng nó một cái nhà ở phố chợ hay nhà đất vườn ở quê này cũng được, kèm theo một nhà máy xay lúa với đoàn xe vận tải một chục chiếc, anh tính thế nào? 
- Để chị đem hết về xài đi! 
Chín Hựu gạt ngang, vừa bước đi nhanh, khiến cho mụ Hai tẽn tò. Nhưng mụ không giận, mà còn cười nói một mình: 
- Để rồi ai cần ai cho biết! 
Chín Hựu bước đi như chạy trốn. Phần thì chạy khỏi mụ đàn bà lắm chuyện kia, phần thì cho kịp chuyến đò dọc rất hiếm hoi, để còn qua bên kia xã gặp người đã hẹn. Tuy nhiên, đi chưa tới bến đò thì đã thấy bóng một người quen quen đi ngược lại, rồi người đó cất tiếng gọi lớn: 
- Anh Chín! 
Thì ra là Tư Hạo, người mà Chín Hựu đang muốn gặp. 
- Sao anh lại qua đây, mình hẹn ở quán Chết Xía kia mà! 
Tư Hạo đang ngồi xe ngựa vội nhảy xuống, qua ngồi chung xe với Chín Hạo: 
- Ta đi trở lại bến đò rồi tôi nói chuyện này cho nghe. 
Chỉ không đầy năm phút sau thì cả hai đã ghé vào một tiệm nước bên đường gần bến đò Long Giang. Chín Hựu nóng ruột hỏi ngay: 
- Có chuyện gì vậy chú Tư? 
Tư Hạo nhìn trước sau như sợ có ai nghe mình nói: 
- Vụ vay tiền không xong rồi! Mà còn có chuyện này nữa, người mà tôi tính hỏi vay cho anh họ nói đừng bao giờ hỏi mượn tiền họ nữa, nhất là mượn cho anh. Họ nói có trả lời bao nhiêu họ cũng không dám cho! Sao vậy anh Chín? 
Chín Hựu cau mày: 
- Sao anh lại hỏi tôi? Hay là anh có đụng chạm chuyện gì với họ? 
Tư Hạo xua tay lia lịa: 
- Tôi với người này xưa nay như thủ túc, chưa bao giờ tôi hỏi nợ mà họ từ chối! Mà cũng lạ, chỉ mới hôm kia đây thôi, họ còn hối thúc tôi qua lấy tiền, vậy mà buổi chiều đã trở mặt. Tôi cứ thắc mắc hoài, không hiểu nhà đó với anh có chuyện gì với nhau không mà họ nói thẳng, vay giùm anh là họ không bao giờ cho! 
Chín Hựu quả quyết: 
- Tôi không đủ uy tín để hỏi vay thẳng, nên phải nhờ tới anh, chớ từ nào đến giờ tôi có mất lòng mất dạ gì họ đâu. Lâu lâu tôi còn nhận chở lúa cho ông ta nữa kia mà! 
Tư Hạo lắc đầu: 
- Tôi cũng chịu thua! 
Im lặng một lúc, bỗng Tư Hạo thấp giọng: 
- Sao nhà đó biết anh có cô con gái út xinh đẹp? 
Chín Hựu giật mình: 
- Họ nói gì con gái tôi? 
- Không phải Chệt Xía nói, mà có người khác đề cập tới con út Hoa. 
- Ai vậy? 
Tư Hạo ngần ngừ rồi lắc đầu: 
- Vụ này tôi không xía vào. Kẻo rồi đây anh đổ lỗi, cho rằng tôi mai mối, xúi giục. 
Chín Hựu càng nóng ruột hơn: 
- Mai mối gì cho ai? Mà chuyện đó có dính gì tới vụ tôi nhờ anh vay tiền? 
Tư Hạo ngập ngừng một lúc: 
- Tôi không tính nói, nhưng tôi với anh là chỗ thân tình lâu nay, có chuyện gì cũng chia sẻ cùng nhau, nên tôi cũng không giấu... 
Phải mất nửa phút sau, ông ta mới nói thẳng: 
- Có người nhờ Chết Xía hỏi con gái anh cho con họ đó! Nhưng Chết Xía với anh không thân, nên anh ta mới nhờ qua tôi. 
Chín Hựu vỗ đùi: 
- Chắc là mai mối cho đám Tàu lai ngoài chợ chớ gì? Nói thật với anh Tư, con gái út tôi nó đại kỵ mấy người xì xồ xì xào đó. Đừng hòng... 
Tư Hạo hạ thấp giọng: 
- Không phải đám đó đâu. Đám này ngon hơn nhiều, nhưng mà… 
- Ở xứ này còn ai ngon hơn tàu hơn mấy cha Minh Hương. Nhất là qua Chết Xía thì tôi cũng đoán ra ngay rồi… 
Tư Hạo cười bí hiểm: 
- Vậy mà tôi cá là anh đoán không ra! 
Thấy từ đầu đến cuối ông bạn già của mình cứ úp mở hoài, Chín Hựu lớn tiếng: 
- Có gì nói đại ra đi, nóng ruột thấy bà đây cha nội! 
- Anh thật tình muốn nghe? 
- Lại nữa rồi, nói lấp la lấp lửng rồi hỏi người ta có muốn nghe không! Thôi, không nói thì để tôi đi đám giỗ, sắp trễ đò! 
Vừa định đứng lên thì ông đã bị Tư Hạo kéo lại: 
- Bây giờ thì nói. 
Đôi bạn ngồi xuống xong, Tư Hạo mới nhẹ giọng: 
- Ông Quận trưởng Hùm muốn làm sui với anh! 
Nếu là người nào khác thì có thể đã reo lên trước tin này, bởi một thường dân mà được làm sui gia với nhà quyền thế như vậy thì còn gì bằng! Nhưng Chín Hựu thì vừa nghe xong mặt mày đã đỏ bừng lên: 
- Không ham! 
Tư Hạo hình như đã đoán biết trước phản ứng của bạn mình, nên lại dịu giọng, thuyết phục: 
- Đừng có ác cảm với họ như vậy. Quận trưởng Hùm cũng là người không đến nỗi nào... 
Chín Hựu chen ngang vào: 
- Thằng ác ôn đó, giết người như giết gà giết heo, năm nào mà không bắt người oan, vu cáo người ta để chiếm đoạt ruộng vườn! Thử hỏi ở xứ này ai mà không biết chuyện đó. Chỉ có mấy người đui mù hoặc mấy thằng quan Tây mới tin tưởng hắn mà thôi. 
Thấy bạn căng quá, Tư Hạo ngừng không nói nữa, nhưng chỉ lát sau đã chuyển giọng: 
- Mà bây giờ anh có muốn vay tiền không? Anh nhớ là số tiền anh còn nợ bên nhà Mười Phải đã quá hạn trả rồi đó, họ mới nhắc tôi, bởi tôi là người bảo lãnh cho anh vay. 
Chín Hựu thở dài: 
- Nói thật, vừa rồi nhờ anh vay tiền của Chết Xía, tôi định trích ra một phần để trả cho Mười Phải, còn lại mới mua chiếc ghe chở hàng. Đi vài chuyến hàng là sẽ cải thiện được ngay... 
- Còn ai hiểu anh bằng tôi. Nhưng vụ này tôi e là gay go rồi. Anh cũng biết ở xứ này, một khi Quận Hùm mà ra lệnh thì còn ai dám cho anh vay. 
Chín Hựu trố mắt: 
- Thì ra do Quận Hùm ngăn không để Chết Xía cho mình vay? 
Tư Hạo gật đầu: 
- Chắc chắn là như vậy! 
- Nhưng tại sao ông ta lại làm như vậy? 
- Còn phải hỏi, chỉ bởi con gái út của anh! 
- Nhưng nó... 
Tư Hạo chân tình: 
- Tôi với anh là chỗ anh em, nên lúc đầu tôi cũng có phần ái ngại giùm anh. Nhưng sau khi suy nghĩ kỹ, tôi thấy tình hình cũng không đến nỗi nào. Con út Hoa giờ cũng đã lớn, thể nào rồi cũng phải có chồng... 
Chín Hựu cắt ngang lời: 
- Anh đừng nói nữa. Bộ anh quên rằng thằng con trai của Quận Hùm nổi tiếng còn hơn cha nó nữa về những chuyện gian ác, trăng hoa! Gả con cho nhà đó chẳng thà tôi đem con đi làm mồi câu sấu còn có lý hơn! 
- Nhưng mà… 
Tư Hạo còn định thuyết phục thêm, nhưng Chín Hựu đã đứng ngay dậy, đi thẳng. 
- Trễ đò rồi. Đến trưa mới có một chuyến nữa! 
Chín Hựu quày quả quay ngược lại, nói mà không nhìn mặt Tư Hạo: 
- Tôi về! 
Tư Hạo nhẹ lắc đầu: 
- Tôi biết chắc là sẽ có rắc rối mà... 
Ông ta định đi theo bạn về tận nhà để tiếp tục thuyết phục, bởi sứ mạng của ông ta hôm nay là phải thành công với vai trò thuyết khách này. Tuy nhiên, khi nhìn Chín Hựu đi quá xa, nên vừa lẩm bẩm gì đó vừa quay bước ngược về phía bến đò. Nơi đó có một chiếc ca nô của Quận Hùm đang đợi sẵn. 
Trong khi đó thì Chín Hựu đi nhanh về nhà. Ông vừa bước vào cửa đã gọi to: 
- Út Hoa, ra ba bảo! 
Cô con gái út của ông tuy mới mười bảy tuổi mà đã nảy nở, phát triển như thiếu nữ đôi mươi, lại có nhan sắc trời cho, nên tuy là con nhà nghèo mà lại đẹp hơn cả tiểu thư khuê các. Vừa nghe cha gọi, cô dạ một tiếng rồi chạy ra ngay. Vừa thấy con gái, ông Chín dặn ngay: 
- Nhớ lời ba dặn, từ nay bất cứ khách lạ nào tới gọi cửa cũng không được ra mở. Để chuyện đó cho ba. 
- Sao vậy ba? 
- Thì biết vậy thôi. 
Nói xong, ông đi thẳng ra hông nhà, tiếp tục công việc thường ngày của mình. Còn út Hoa thì xách rổ ra sau vườn lặt rau, chuẩn bị cho bữa cơm chiều. Lát sau, lặt được đầy rổ rau, út Hoa vừa bước từ ngoài vườn vào tới hiên nhà đã nghe có tiếng người gọi từ ngoài cửa: 
- Cháu ơi, cho bác hỏi! 
Đưa mắt nhìn ra, thấy một ông lão cỡ tuổi cha mình, tuy nhiên nhớ lời cha dặn là không được trực tiếp nói chuyện với khách lạ, nên Hoa không ra mở cổng mà lại quay vào nhà gọi lớn: 
- Ba ơi, có khách! 
Chín Hựu đang sửa lại chiếc xuồng hư sau nhà, phải bỏ ngang, bước ra. Thấy người lạ, ông hỏi: 
- Ông kiếm ai? 
Ông khách lớn tuổi giọng thật thà: 
- Dạ, tôi là khách thương ở phương xa, đi qua đây chẳng may bị bọn cướp chặn ở ngã ba sông trên kia cướp sạch cả tiền bạc và phương tiện, may mà nhanh chân, bơi lội giỏi nên mới thoát nạn. Lần đến đây được thì quá mệt, quá đói, định xin một bữa cơm... 
Lão vừa nói tới đó thì ngã lăn ra, chỉ còn thở hơi lên. Chín Hựu hoảng quá, gọi vào nhà: 
- Út Hoa, ra tiếp ba coi! 
Cô con gái út được cha gọi mới chạy ra, họ cùng nhau khiêng ông già vào nhà. Ông Chín bảo: 
- Lấy dầu gió ra đây! 
Cuộc cấp cứu kịp thời có hiệu quả, lát sau ông già tỉnh lại, ông chỉ nói được mấy câu rời rạc, ông Chín ra dấu cho con gái: 
- Múc ngay ra đây cho ba chén cháo mà hồi sáng ba nấu để trưa nay ăn. Nhanh lên! 
Sau khi ăn được nửa chén cháo thì ông già tỉnh hẳn, còn cám ơn rối rít: 
- Tạ ơn ông anh và... 


Ông định quay sang cám ơn cô gái, nhưng lúc đó út Hoa đã chạy vào trong. Ông khách nhẹ mỉm cười. 
Cuộc hàn huyên tuy bất đắc dĩ, nhưng cả hai ông già lại tỏ ra tâm đắc ngay. Hỏi thăm được biết lão khách tên Võ Hương, một thương gia từ miền ngoài vào. Chín Hựu quý lắm: 
- Tôi cũng thích cái nghề đi buôn của ông anh, hiềm vì tôi không có vốn, nên đôi ba lần tính chuyện mà không xong. 
Bỗng Võ Hương đề nghị: 
- Tôi mạo muội tính vậy, chẳng hay huynh có thuận tình... 
Ông ngập ngừng một lúc mới nói tiếp: 
- Tôi đang có sẵn đội tàu thuyền chuyên chở hàng đi khắp nơi để buôn bán, nhưng lại thiếu người quản lý kinh doanh. Bây giờ gặp được anh, tuy mới quen biết thôi, nhưng tôi đã thấy được sự say mê nghề thương lái, nên tôi có ý này... hay là anh hợp tác với tôi, anh bỏ công và tay nghề ra, còn tôi đầu tư vốn và tàu thuyền, chúng ta làm chia đôi. Và còn hơn thế nữa... 
Ông lại ngập ngừng lần nữa... Chín Hựu ngạc nhiên hỏi: 
- Anh Võ còn điều gì muốn nói? 
- Có điều này... chỉ e. Số là thế này, tôi có một đứa con trai, năm nay được hai mươi. Nó tuy không chuyên nghề buôn như tôi, nhưng cũng hiền từ, thích làm việc. Hiện nó mới đỗ Tú tài toàn phần, nhưng chưa muốn đi làm việc nhà nước. Tôi có ý... muốn ngỏ lời với anh, nếu anh bằng lòng thì... xin được kết thông gia. Anh thấy thế nào? 
Đề nghị hơi bất ngờ, nhưng cũng không gây khó chịu cho già Chín, bởi ông vừa nhớ tới chuyện bày trò của Quận Hùm, hay là... nhận đại mối này? Thà nhận người xa lạ làm thông gia, còn hơn là đem con nộp mạng hang hùm đó.
Bởi vậy, ông Chín đáp ngay: 
- Nghe được đó! Nhưng anh đâu đã biết gì về con gái tôi? 
Ông Võ gật gù: 
- Mới rồi tôi đã gặp cháu nó. Nói thật, con mắt của tôi tinh đời lắm, chỉ nhìn qua là tôi biết con gái anh sẽ là con dâu tốt rồi! 
Hai người bạn già càng nói chuyện càng thấy tâm đắc, ông Chín càng thấy quyết định của mình là đúng. 
Ông bàn thẳng chuyện với ông Võ: 
- Mình đã nói là một lời, chỉ yêu cầu anh về ngay ngoài đó, tính gấp rồi vào ngay. Lễ cưới tôi chẳng đòi hỏi gì, chỉ làm cho bà con biết, rồi sau đó con út sẽ theo chồng ngay. 
Ông Võ mừng lắm: 
- Tôi không ngờ trong cái rủi lại có cái may lớn hơn. Tôi tuy mất của, nhưng vẫn còn giấu được chút ít ở áo trong, nó bị ướt rồi lại khô và còn nguyên đây. Tuy là không phải, nhưng tôi xin chừa đủ tiền tàu xe về quê, còn bao nhiêu xin gửi lại cho con dâu tương lai, hãy giữ đó làm tin, sau này góp thêm vào vốn liếng làm ăn! 
Ông Chín gọi con gái ra: 
- Nãy giờ chắc là con đã nghe ba và bác Võ nói chuyện. Vậy ý con có thuận không? Chớ con còn ở xứ này ngày nào thì đám Quận Hùm nó không để con yên... 
Út Hoa gật đầu ngay: 
- Con xin nghe theo lời hai bên cha mẹ! 
Ông Võ quá phấn khởi: 
- Tuy chưa gặp mặt thằng Võ Thành nhà bác, nhưng nói thật, con mà thấy thì sẽ không chê đâu! Nó chẳng những đẹp trai, học giỏi mà lại còn hiếu thảo, hiền lành lắm! 
- Dạ... 
Út Hoa chỉ dạ một tiếng rồi cúi đầu chạy biến vào trong. Già Chín hài lòng, nói: 
- Tính con nhỏ như vậy đó, cử chỉ như vậy là thuận tình lắm rồi đó. Tôi tin là sau này anh sẽ hài lòng, và cháu ở nhà cũng không hối tiếc… 
Hai ông già nhìn nhau tâm đắc lắm...


Vote Điểm :12345

Loading...

✿ Bình luận facebook truyện Người Khăn Trắng Quyển 15: Hồn Tiểu Hương Báo Oán Phần 1



✿ XEM CÁC TRUYỆN LIÊN QUAN :Truyện Ma

✿ XEM TRUYỆN KHÁC
ĐĂNG NHẬP
Đăng Ký | Đăng Nhập
Login:
Password:

Kênh Truyện
CHỨC NĂNG

BXH TRUYỆN HOT
TRUYỆN NGẪU NHIÊN
TRUYỆN FULL
Lên đầu trang
Xuống cuối trang
Loading...
Copyright Kênh Truyện © 2011 - 2018 Kênh Truyện - In Sách Truyện Theo Yêu Cầu
Powered by uCoz -Giao diện Mobile