ĐĂNG NHẬP
Đăng Ký | Đăng Nhập
Login:
Password:

Kênh Truyện
CHỨC NĂNG

TRUYỆN FULL
Kênh Truyện »

Đọc Truyện Mới

»

Truyện Ma

»

Người Khăn Trắng Quyển 15: Thay Đổi Hồn Xác Phần 2 End



Người Khăn Trắng Quyển 15: Thay Đổi Hồn Xác Phần 2 End
20:02

Người Khăn Trắng Quyển 15: Thay Đổi Hồn Xác Phần 2 End


+ Người Đăng: kenhtruyen - Các Truyện Cùng Tác Giả
+ Chuyên Mục:

Truyện Ma


+ Xem : 338 Lượt + Điểm Rating : 0.0 Điểm trên 0 lượt Bình chọn

XEM CÁC PHẦN TRUYỆN TIẾP THEO


THAY HỒN ĐỔI XÁC (2)
Tác giả: Người Khăn Trắng

Bà Thành Đạt đã mất ăn mất ngủ mấy ngày liền, nay lại thêm chuyện nữa, nên bà ngao ngán lắc đầu trong khi con Quyên đang chờ nghe bà cho ý kiến: 
- Tụi bây muốn làm gì đó thì làm, tao không đầu óc đâu giải quyết nổi. 
Con Quyên ghé sát tai bà nói: 
- Không phải con nói bà phải làm gì cả, bà cứ việc bảo con phải làm sao với cái người đã ngồi ngoài cửa nhà mình suốt từ nửa khuya tới giờ. 
Bà Đạt gắt lên: 
- Thì tống khứ họ đi! 
- Con đã đuổi hết cách rồi mà người ta có chịu đi đâu. Kể cả lùa chó ra mà bà ta cũng không sợ, mà trái lại mấy con chó nhà mình lại cúp đuôi chạy khi bà ta lườm mắt. 
Lúc này bà Đạt mới chịu đứng dậy, bà hỏi: 
- Ai ở đâu? 
Quyên đi trước dẫn đường. Ra tới cửa ngoài nó chỉ: 
- Đây nè bà. 
Bà Thành Đạt vừa nhìn xuống đã hốt hoảng lùi lại: 
- Là... là bà! 


Người đàn bà khắc khổ, rách rưới đang ngồi co ro dưới đất nhưng vừa trông thấy bà Đạt đã bật dậy ngay, cất tiếng liền: 
- Dữ không, tới bây giờ bà mới chịu ra! Xin chào bà chủ lớn! 
Bà Đạt thất thần, phải vịn vào cửa mới đứng vững. Bà lắp bắp: 
- Sao... sao bà tới... đây...? 
- Không tới thì làm sao gặp được người đã không muốn gặp mặt mình từ cả chục năm nay! 


Bà ta vừa nói vừa bước tới gần bà Đạt, đưa tay chụp nhanh vào bàn tay trắng muốt của người đàn bà giàu có: 
- Tay nhà giàu có khác! Không bì với tay một con ăn mày như tôi. 
Vừa nói bà ta định đưa tay lên hôn thì bà Đạt vùng mạnh ra, chạy bay vào nhà. Nhưng bà vừa vào tới phòng khách thì đã thấy người đàn bà nghèo khổ kia đã đứng trước mặt từ lúc nào rồi! Giọng bà ta đanh lại: 
- Sợ bị lây bệnh nghèo hả bà chủ? 
Bà Đạt giờ chỉ còn biết đứng run, không hé được nửa lời. Trong lúc người đàn bà nọ vẫn tiếp tục nói: 
- Nếu không lầm thì ngày xưa tôi cũng giống như bà, cũng ăn trắng mặc trơn, cũng tay chân mơn mởn như vầy. Chứ đâu hôi hám và tàn tạ như tôi đây! 
Giọng bà ta đã bắt đầu cay nghiệt hơn và mỗi lần bà ta nhìn vào mắt bà Đạt thì hầu như bà này co rúm người lại, không dám nhúc nhích. 
- Sao, nói gì đi chứ, kẻo người ta lại tưởng là tôi ăn hiếp bà! Mà thôi, chắc bà không dám nói ra sự thật đâu, tôi sẽ nói. 
Bà ta bất ngờ giở vạt áo trước lên tận ngực để lộ ra những vết sẹo ngang dọc trên phần da nhăn nhúm. Giọng bà ta đay nghiến: 
- Bốn năm trước, cũng tại ngôi nhà này bà nhớ không bà Thành Đạt? Chính tay bà đã dùng cây liềm cắt lúa cứa vào thịt da tôi, chỉ vì tôi không đưa cho bà tờ giấy nợ mà vợ chồng bà đã ký nợ tôi số tiền quá lớn! Cho đến khi tôi kiệt sức vì máu ra quá nhiều thì cũng là lúc vợ chồng bà moi được tờ giấy nợ ấy từ trong lưng quần tôi ra. Bà vừa đốt giấy nợ đi, vừa cười khoái trá và còn nhẫn tâm đạp tôi xuống cái mương sau nhà này! Bà nhớ ra chưa? 
Bà Đạt vẫn như kẻ mất hồn, im lặng, gục đầu... 
Người đàn bà tiếp lời: 
- Cũng may, lúc ấy có con Mỹ Hạnh về tới. Nó là con nít mà còn biết đạo nghĩa, khi thấy tôi nằm lăn lộn dưới đất, nó đã cúi xuống và xốc lên, hỏi dồn dập là tôi bị làm sao? Tôi không hé răng, bởi dù sao trong mắt con bé thì tôi cũng là mẹ của người con trai mà sắp tới nó sẽ gọi mẹ chồng, nếu tôi nói ra là bị bội ước, nhẫn tâm đối xử thì nó sẽ nghĩ gì? Tôi đâu phải là bà, con người độc ác phản bội bạn bè. Chỉ vì món nợ đã vay để làm ăn mà nỡ giết bạn để xóa dấu vết! 
Bà ngừng lại một lúc để lấy hơi, bởi xem ra bà ta cũng khá mệt, rồi tiếp tục: 
- Khi thằng con trai tôi tới nơi, cũng bị bà xua đuổi thì nó ngỡ ngàng, bởi nó với con Mỹ Hạnh nhà bà vốn đã chơi thân, gắn bó với nhau từ tấm bé. Nó cố gào thét kêu tên Mỹ Hạnh lúc ấy, nhưng chính bà đã nhốt con Hạnh vào phòng, không cho hai đứa gặp nhau. Bà biết sau đó thằng con Phi Long của tôi nó ra sao không? 
Lúc này bà Đạt mới ngẩng lên, nhưng chỉ đưa mắt nhìn chứ không nói gì. Người đàn bà nói tiếp: 
- Nó thương con Mỹ Hạnh, nên dù bị bà xua đuổi, nó vẫn tới đây mỗi ngày, chờ đợi con Hạnh trong mỏi mòn để rồi vào buổi chiều khi bà lén đem con Hạnh đi trốn để chia lìa vĩnh viễn hai đứa nó thì thằng con tôi đã nhìn thấy cảnh con Mỹ Hạnh ngồi trên xe hơi cùng với một thằng con trai nào đó chạy ngang. Tôi thì biết đó chỉ là màn dàn cảnh của bà để gây chia rẽ tụi nó, nhưng con trai tôi thì làm sao hiểu được, cho nên ngay lúc ấy nó đã lao đầu vào một chiếc xe tải mà chết! Tội nghiệp con Mỹ Hạnh, nó đã nhìn thấy cảnh ấy, nên từ trên xe hơi nó đã tông cửa nhảy xuống, lao về phía thằng Phi Long. Nhưng con trai tôi chỉ còn là cái xác be bét máu? 
Lời kể vừa dứt thì một tiếng thét vang lên từ trong nhà: 
- Trời ơi! Má ơi! 


Mỹ Hạnh xuất hiện trong dáng dấp của một người bệnh. Trông cô tiều tụy thấy rõ. Mà không tiều tụy sao được khi đã ba ngày rồi không hột cơm nào trong bụng. 
- Má! Bác Hai vừa nói có đúng không? Có phải ba má đã xóa nợ người ta bằng cách cướp giấy nợ rồi đốt đi không? Có phải chính má đã từ hôn và xua đuổi anh Phi Long, đến nỗi anh ấy phải phẫn chí mà chết không? 
Những câu hỏi của con gái chẳng biết bà Đạt có nghe không, mà chỉ thấy bà vẫn tiếp tục im lặng. Lúc này Mỹ Hạnh mới quay sang người đàn bà khốn khổ: 
- Bác là bác Hai, mẹ anh Phi Long phải không? Cháu xin lỗi bác… 
Bà quay lại, định đưa tay sờ vai Mỹ Hạnh, nhưng chợt nhớ đến thân phận mình nên rụt tay về. Mỹ Hạnh nhanh nhẩu chụp lấy bàn tay ấy và giữ chặt: 
- Mẹ! Con xin lỗi mẹ! 
Cô chủ động đổi cách xưng hô khiến cho người đàn bà xúc động, vai run run. Bà đang khóc! 
- Mẹ, con xin lỗi! 
Lúc này cô mới chợt nhớ tới mẹ ruột mình. Cô quay sang chụp lấy bà Đạt vừa ngã chúi về phía trước. 
- Má! 
Bà Thành Đạt đã ngừng thở. 



Sau khi chôn cất mẹ xong thì Mỹ Hạnh bất ngờ rơi vào trạng thái hôn mê như mấy bữa trước. Ông Thành Đạt rối trí quá nên cứ hết vào rồi lại ra mà cũng không biết phải giải quyết chuyện nhà như thế nào. 


Mỹ Hạnh thì cứ thỉnh thoảng lại cất tiếng kêu tên Phi Long, càng làm cho ông Đạt rối thêm. Ông hỏi Quyên: 
- Sao nó kêu tên thằng Phi Long hoài vậy? Thằng đó đã chết lâu rồi mà? 
Quyên thấy không có ai chung quanh nên mới nói: 
- Bữa hôm bà chết thì có một người tới đây. Người ấy xưng là má của cậu Phi Long… 
Ông Đạt giật mình: 
- Bà Hai Đại? 
- Dạ, con không biết tên bà ấy, nhưng bà ấy tới đây gặp bà chủ, hai bên nói gì với nhau đó, rồi cô Mỹ Hạnh xuất hiện. Ông Đạt chặn ngang: 
- Con Mỹ Hạnh lúc ấy đang hôn mê mà? 
- Dạ, cô đang hôn mê, nhưng nghe hai bà nói chuyện thì cô tỉnh lại, cô ngạc nhiên hỏi điều đó. Hỏi vừa xong thì bà chủ ngã lăn ra chết, còn cô Mỹ Hạnh thì hốt hoảng. Trong lúc đó người gọi là má cậu Phi Long thì lẳng lặng bỏ đi. 
Ông Đạt thở dài: 
- Quả báo rồi! 


Ông lặng lẽ ngồi xuống ghế trường kỷ, lòng ông nghe đau nhói khi nhớ tới những chuyện đã qua. Nhất là chuyện bà vợ ông nhẫn tâm lừa vợ Hai Đại tới nhà, rồi dùng thủ đoạn, ép lấy cho được tờ giấy nợ. Món nợ đó lớn lắm, Hai Đại và ông là chỗ thân tình với nhau, coi nhau như thủ túc, khi cần làm ăn lớn, ông chỉ cần nói là Đại đã cho mượn ngay số tiền lên đến cả ngàn lượng vàng mà chỉ cần viết tờ giấy tay. Giữa ông và Hai Đại còn hứa hẹn sui gia với nhau, đợi cho Mỹ Hạnh đủ mười tám tuổi là gả cho Phi Long. Khi bị phản bội bất ngờ, có lẽ vợ Hai Đại cũng không biết mà đề phòng, nên bị hại một cách nhanh chóng. Nếu không nhờ Mỹ Hạnh cứu thì hôm đó vợ Hai Đại đã chết. Tuy nhiên, chết còn hơn sống. Bởi khi ấy gia đình Hai Đại hết vốn, phá sản, Hai Đại chết bất đắc kỳ tử, còn vợ thì phẫn chí đi lang thang, sau đó người ta bắt gặp bà đi ăn xin khắp đầu đường xó chợ... 


Ông Đạt biết hết mọi chuyện nhưng đâu làm gì được, bởi quyền hành trong nhà do bà vợ nắm hết. Ông cứ tưởng mọi việc đang dần qua đi, nào ngờ nay lại thế này... 
- Thưa ông, có khách tìm ông! 
- Ai vậy? Nói tao không có ở nhà. 
Nhưng vừa lúc ấy đã có người lên tiếng ngay sau lưng: 
- Đâu cần phải làm vậy ông bạn già! 
Vừa quay lại ông Đạt đã ngạc nhiên: 
- Ông là... 
Ông lão râu tóc bạc phơ nhìn thẳng vào chủ nhà vừa cười hiền hòa: 
- Thời thế đổi thay, nên làm sao người năm xưa nhận ra nhau. 
- Nhưng, đây là... 
- Người đã lấy số tử vi cho ông cách đây năm năm nhớ ra chưa? 
Ông Đạt reo lên: 
- Ông thầy số Năm Đồ! 
Ông lão đưa tay chỉ chiếc ghế: 
- Ngồi được chứ? 
Ông Đạt vội vã: 
- Mời, mời thầy ngồi! Trời ơi, tôi bậy quá, người đã giúp mình mà lại quên! 
Ông thầy Năm Đồ vô đề ngay: 
- Đúng ra tôi chưa tới đây, nếu không có chuyện con gái ông... 
Ông Đạt hốt hoảng: 
- Con gái tôi sao? 
Ông thầy lấy ra một tờ giấy nhỏ, nhìn vào rồi chuyển sang cho chủ nhà: 
- Ông còn nhớ bảng tử vi tôi lập cho ông hồi năm đó không? 
- Lâu quá rồi, tôi cũng không để ý... 
- Ông đi lấy bảng đó ra tôi so với bảng này rồi tôi chỉ cho ông điều tôi muốn nói. 
Ông Đạt vào trong một lát trở ra với tờ tử vi trên tay. Cầm lấy, đặt cả hai tờ giấy trên bàn, ông thầy Năm Đồ chỉ vào cung mệnh, vừa giải thích: 
- Tôi đã từng lưu ý ông về đứa con gái, ông nhớ không? 
Ông Đạt chợt nhớ, ông nói liền: 
- Ông bảo nó có số chết vì tình! 
- Phải. 
Ông Đạt bắt đầu run: 
- Ngày đó tôi cứ tưởng... 
- Tử vi không tin cũng không được. Năm nay cô con gái ông đủ hai mươi mốt tuổi phải không? 
Nhẩm tính rồi ông Đạt đáp: 
- Còn hơn một tháng nữa thì nó tròn hai mươi mốt tuổi. Và phải chăng... 
Ông nhớ tới cơn hôn mê của con, nên hỏi dồn: 
- Ông có cách nào cứu con tôi không? Nó đang bị… 
Ông thầy Năm ngã lưng ra ghế, đăm chiêu một lúc: 
- Chính vì việc này mà tôi tới đây. Đêm qua tôi mộng thấy một chuyện lạ lùng lắm, nên vội tới đây ngay. Tôi hỏi thật ông, có phải con gái ông đã từng có một đời chồng? 
Ông Đạt la lớn: 
- Làm gì có! Nó còn là con gái mà... 
Ông thầy Năm lắc đầu: 
- Không đúng! Chính đêm qua chồng cô ấy về kêu tôi đi cứu giùm vợ anh ta! Vậy chuyện ấy là sao? 
- Không hề... 
Quyên đứng gần bên vội kề tai ông nói: 
- Cậu Phi Long đó... 
Ông Đạt gạt ngang: 
- Nó chỉ mới hứa hẹn, chớ có gì đâu... 
Nhưng ông thầy lại nói: 
- Cô này vừa nhắc tới người tên Phi Long, đúng là anh ta! Chính anh chàng này đang đợi để bắt vợ mình theo. 
Ông Đạt phát run: 
- Chuyện thằng Phi Long... chuyện ấy... 
Ông muốn nói là chính vợ ông đã đền mạng rồi, mà chưa tiện nói ra. Nhưng ông thầy hình như hiểu ý nên nói thẳng: 
- Anh chàng chỉ muốn đòi đúng mạng của vợ mình thôi. Mà theo tử vi thì đến tháng sau cô Mỹ Hạnh sẽ làm được điều anh chàng muốn. Họ là một cặp đôi trời sinh ra để sống với nhau. Đúng ra họ sẽ ăn đời ở kiếp, nếu không có chuyện xảy ra hồi năm xưa. 
Ông ngừng lại một lúc rồi lại chỉ sang cung Thân của bảng tử vi: 
- Tuy nhiên số của ông lạ lắm, ở cung Mệnh thì con gái đã gần như chắc chắn sẽ chết khi đúng hai mươi mốt tuổi, thì ở cung Thân, lại có người làm được chuyện kim thiền thoát xác! Mà thoát xác chỉ để cho con gái ông mới lạ. 
Ông Đạt càng mù mờ hơn: 
- Ai vậy? 
Ông thầy Năm nghiêm giọng: 
- Gần đây ông có giao du hay hứa hẹn hôn nhân gì với một người có cái tên có nghĩa là màu đỏ không? Cau mày nghĩ ngợi một lúc rồi ông Đạt lắc đầu: 
- Đâu có ai? 
Nhưng một lần nữa con Quyên lại là người nhớ ra: 
- Phải ông bà Phán Son không, ông Son là màu đỏ mà... 
Ông thầy Năm vỗ tay: 
- Đúng là mối ấy! Chính họ là vị cứu tinh cho nhà ông đó! 
Ông còn nói: 
- Ông hiểu kim thiền thoát xác không? Đó là chuyện người này chết để cho người kia sống! 
Ông Đạt hốt hoảng: 
- Vậy ra nhà Phán Son có ai chết sao? 
- Chuyện ấy rồi ta sẽ biết, nhưng tôi hỏi thật ông, có phải nhà đó có muốn cưới con gái ông không? 
- Đúng như vậy. Nếu không có chuyện gần đây... 
- Là chuyện con gái tôi đi chơi với con trai nhà đó rồi giữa chừng ngã lăn ra ngất đi và trong cơn mê sảng đó nó đã nhắc tới tên người yêu cũ nhiều lần, đến nỗi làm cho nhà bên ấy giận, rút lui luôn! 
Ông thầy Năm mỉm cười: 
- Không hề gì. Bây giờ con gái ông đâu? 
Ông Đạt thở dài: 
- Nó hôn mê như chết từ mấy hôm nay. Tôi đang rầu... 
Ông thầy đứng lên bước thẳng vào trong, rồi trước sự chứng kiến của ông Đạt, ông ta gọi to: 
- Cô Mỹ Hạnh dậy đi! Phi Long đang tìm cô đó! 
Đang nằm im như chết, bỗng Mỹ Hạnh cựa mình, rồi bất ngờ ngồi bật dậy, ngơ ngác: 
- Anh Long đâu? 
Ông thầy chỉ tay ra phía trước bảo: 
- Cậu ấy đang chờ cô đó. Cô cứ đi tìm, hễ tìm được thì cô sẽ hóa giải được hết mọi nghiệp chướng cuộc đời mình! Bằng không... 


Ông vừa dứt lời thì như được ai dẫn đường, Mỹ Hạnh đi một hơi ra cổng ngoài, rồi cứ nhắm phía trước mặt mà bước. Ông Đạt, thầy Năm và cả Quvên tức tốc đi theo... 



Vợ chồng Phán Son quá đỗi ngạc nhiên khi thấy cả mấy người bước vào nhà. Ông Thành Đạt phải lên tiếng phân trần: 
- Chúng tôi sang đây là theo ý ông thầy Năm đây. 
Ông thầy Năm chặn lời: 
- Tôi muốn gặp cậu nhà. 
Bà Phán bỗng òa lên khóc: 
- Nó có còn là người đâu mà gặp với gỡ! 
Ông Đạt giật mình: 
- Thằng Henry sao rồi? 
Ông Phán bình tĩnh hơn, nói: 
- Từ bữa đi với con Mỹ Hạnh về tới nay thì nó nằm một chỗ như chết. Bao nhiêu thuốc thang đều vô hiệu, giờ chỉ còn chờ chết mà thôi. 
Mỹ Hạnh đột nhiên chạy thẳng vào trong, không nói không rằng, cô ôm chầm lấy Henry và gọi lớn: 
- Phi Long! 
Đang như xác chết, bỗng nhiên anh chàng bật dậy, hỏi to: 
- Vợ tôi đâu rồi? 
Người ngạc nhiên và mừng rỡ nhất là vợ chồng Phán Son. Họ chưa tin là sự thật: 
- Con... con tỉnh lại rồi phải không? 
Nhưng trước sự kinh ngạc của họ, anh chàng Henry phớt tỉnh, đứng lên nắm tay Mỹ Hạnh rồi bước đi mà chẳng chào hỏi ai. 
- Con! 
Mặc cho họ kêu, cả hai vẫn bước thẳng ra ngoài. Lúc này ông thầy Năm mới lên tiếng: 
- Cứ để họ đi. Khi họ trở về cũng là lúc quyết định sinh mạng của cả hai! 


Nhìn hai người khuất dần ở ngoài cửa, mặc dù đã nghe ông thầy Năm nói như vậy, nhưng ai nấy vẫn ngay ngáy lo... 


Một tiếng đồng hồ sau… 
Từ ngoài cửa bước vào đã nghe tiếng reo của Mỹ Hạnh: 
- Chúng con về đây! 
Họ nắm tay nhau sóng bước vào cửa, phía sau còn có người đàn bà ăn mày. Vừa thoạt trông thấy ông Đạt đã thất thần, kêu lên: 
- Chị Hai Đại! 
Bà Đại lúc này bình tĩnh hơn, bà nhẹ gật đầu chào mọi người, rồi im lặng đứng nép sau lưng Mỹ Hạnh và Henry. Chợt Henry quay sang nắm chặt tay bà, hướng về phía ông bà Phán Son: 
- Con xin lỗi ba má. Từ giờ trở đi con phải gọi người này là mẹ, bởi con không còn là Henry nữa, mà là... Phi Long. Con là Phi Long của mẹ đây và của Mỹ Hạnh nữa! 
Ông thầy Năm là người giải thích: 
- Lúc nãy chúng đi ra ngoài để hoàn tất việc thay hồn đổi xác. Cậu Henry con ông bà đúng ra đã chết từ mấy hôm trước, nhưng do trời định, nên phải chờ tới ngày hôm nay, khi cô Mỹ Hạnh tới lần nữa, thì hai người chính thức là của nhau và cậu Phi Long, người chết cách đây hơn ba năm mới chính thức nhập vào xác cậu Henry mà sống lại. Cuộc thay hồn đổi xác là vậy đó...


XEM CÁC TRUYỆN LIÊN QUAN : Truyện Ma


BÌNH LUẬN FACEBOOK TRUYỆN

Người Khăn Trắng Quyển 15: Thay Đổi Hồn Xác Phần 2 End





XEM TRUYỆN KHÁC


+ Tổng Số Bình Luận Người Khăn Trắng Quyển 15: Thay Đổi Hồn Xác Phần 2 End: 0





Chỉ Có Thành Viên mới có thể gửi BÌNH LUẬN
[ Đăng Ký | Đăng Nhập ]
ChatBox
Đăng Ký Thành Viên VIP
Like FanPfae Facebook
Copyright Kênh Truyện © 2011 - 2015 Kênh Truyện - Kênh Hài
Powered by uCoz

Bạn Đang Đọc Truyện Người Khăn Trắng Quyển 15: Thay Đổi Hồn Xác Phần 2 End
DMCA.com Protection Status